Sáu vấn đề xã hội hôm nay

  • Bởi Sapphire
    14/02/2016
    2 phản hồi

    Nguyễn Văn Tuấn

    Sáng nay định viết một cái note về một vấn đề thời sự, nhưng thấy bài dưới đây (1) của anh Mạnh Kim hay quá nên cóp về đây để chia sẻ cùng các bạn. Trong bài này, tác giả, bằng một văn phong gãy gọn, nêu lên 5 vấn đề xã hội nóng bỏng nhất và "bức xúc" nhất: ác độc, thù hằn, tham lam, hoang tưởng, và khoe khoang. Trải nghiệm của tôi trong thời gian ở Việt Nam làm cho tôi thêm một vấn đề khác nữa: đó là giả dối.

    Thói giả dối ở VN lên ngôi và nó hiện diện hầu như trong tất cả giai tầng. Học sinh nói dối. Người lớn nói dối. Giới khoa bảng cũng nói dối. Càng học cao càng nói dối nhiều. Người làm chính trị đạo đức giả và nói dối. Giới kinh doanh gian dối. Học hành giả dối. Khoa học giả dối. Có thể nói không ngoa rằng xã hội VN hiện nay là một xã hội giả dối.

    Một trong những lí do của sự giả dối lên ngôi và ngự trị trong xã hội là sự ngự trị của chủ nghĩa Mác Lê Mao trong đời sống chính trị - xã hội. Cái chủ nghĩa này nó trình bày tương đối có hệ thống về bạo lực, đấu tranh giai cấp, cướp chính quyền, nó dạy cách thống trị cộng đồng. Nhưng cái chủ nghĩa đó không hề dạy về đạo lí xã hội, càng chẳng quan tâm đến đạo lí làm người. Trong khi đó, vai trò của tôn giáo bị cái chủ nghĩa đó vô hiệu hoá. Điều quái đản là người đang nói lời giả dối biết mình giả dối, nhưng họ vẫn nói như là một cái nghề. Từ đó, nó làm cho người ta sống hai mặt: một mặt ở cơ quan thì lên mặt giảng về đạo đức, một mặt ở đời thường thì lên án cái thói đạo đức giả. Hệ quả là một xã hội loạn chuẩn đạo đức, trong đó có giả dối. Trớ trêu thay, có người tự tin nói rằng đây là thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc!

    ===

    5 Vấn đề xã hội hôm nay

    Ác độc: Chưa bao giờ con người lại ác độc với nhau như vậy. Họ đánh thuốc độc vào thực phẩm. Họ sẵn sàng giết nhau chỉ vì món lợi nhỏ hoặc thậm chí chẳng gì cái gì khi “mâu thuẫn” chỉ xuất hiện sau cái va quẹt. Người lớn đánh nhau ngoài phố. Trẻ em đánh nhau trong học đường. Con cái thậm chí cũng có thể đối xử nghiệt ngã với cha mẹ. Cái ác bay lơ lửng và có thể rơi xuống bất kỳ đâu. Xã hội đã làm hỏng “bộ phanh” đạo đức để chặn lại tâm lý gây ác trước khi nó bước qua ngưỡng của hành vi tội ác.

    Thù hằn: Tâm tính ác độc đi kèm với thù hằn. Người ta sẵn sàng hằn học nhau chẳng gì cái gì và chẳng gì cái gì thật sự liên quan mình. Tâm lý thù hằn và oán ghét như những hạt mầm gieo thêm cái ác. Sự thù hằn nghiêm trọng nhất là “thù hằn tư tưởng”. Trong một status về tử sĩ Ngụy Văn Thà của tôi, có người còm rằng “Xóm tao cũng chuẩn bị đặt tên Ngụy Văn Thà rồi. Đặt hướng dẫn đường đi vào khu đi ị đó”. Cách nói này cho thấy một sự chất chứa thù hằn và ác độc. Tâm lý thù hằn như vậy đầy dãy. Nó không thể được xóa đi bởi nó vẫn được tích tụ. Đó mới là điều thật sự đáng sợ.

    Tham lam: Việc hành khách sân bay bị rọc vali là một trong những hiện tượng cho thấy lòng tham không giới hạn đang bùng lên như ngọn lửa thiêu rụi phần liêm sỉ và tự trọng còn rơi rớt lại trong ý thức cá nhân. Lòng tham hiện diện khắp nơi. Tham lam những cái rất nhỏ nhặt. Người ta sẵn sàng ngắt một cành hoa hay chen nhau giành một suất sushi miễn phí. Lòng tham còn đang được “xuất khẩu”. Hiện tượng ăn cắp tại nước ngoài đang trở thành phổ biến. Lòng tham không thể ngừng lại khi môi trường giáo dục đầy sự đố kỵ tham lam. Lòng tham không thể được chặn khi một số cha mẹ dạy con cách giành thức ăn trong bữa buffet. Không thể cản được lòng tham khi xã hội đầy dãy tham nhũng.

    Hoang tưởng: Ngày càng có nhiều người hoang tưởng. Hoang tưởng về sự nổi tiếng, về tài năng mình, về trí tuệ mình. Hoang tưởng là một bệnh lý. Tác nhân gây ra nó là thói sùng bái cá nhân. Không đâu thấy dễ hiện tượng này bằng không gian Facebook, nơi người ta có thể đọc những câu còm tâng bốc đại loại: “Đất nước này không thể thiếu anh!”; “Chị là Suu Kyi của Việt Nam”... Người khen không chọn vị trí nhìn để thấy rõ khả năng người mình khen; và người được khen không chọn được vị trí để soi lại bản thân mình. Một xã hội hoang tưởng, chỉ nhìn thấy cái bóng phóng đại, hơn là ảnh thật trong gương, là một xã hội rất không bình thường.

    Khoe khoang:
    Góc tủ giày, phòng quần áo, xe Rolls-Royce…, chúng ta đang thấy thói quen phô bày xênh xang vật chất lên đến tột cùng. Không chỉ vật chất. Người ta còn “selfie” cái gọi là “lao động trí não”. Sản phẩm lao động trí não là điều luôn dễ thấy. Để xã hội đánh giá có lẽ dễ được “cộng điểm” hơn là tự “báo cáo công trình”. Sự chừng mực và khiêm tốn thường nằm trong tư cách và bản chất người trí thức. Sự kính trọng ít khi có được nhờ “selfie”.

    (1) https://www.facebook.com/nguyen.manhkim/posts/10154185289129796?fref=nf

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Năm vấn đề tác giả ghi lại, đây ko phải là lần đầu tiên đã thấy, và đã thấy khá nhiều. Cũng có 1 ít người có vẻ lầm tưởng Hiện Tượng với Bản Chất.

    Vài mẩu chuyện về gã: Đời của gã, ngay hiện tại, mỗi ngày gã coỏng tiếng Ăng Lê nhiều hơn tiếng Việt. 95% kinh nghiệm của gã, những gì gã học được đều Made in USA. Tuy nhiên gã đã thấy, đã biết nhiều về tính tham lam, ác độc, khoe khoang etc... ngay trên đất Mẽo, ở ngay giới thượng tầng kiến trúc gia trắng của xứ Cờ Hoa.

    Một người đàn ông gia trắng trung niên, cao hơn 6 feet, tóc hoa râm, super điển trai, chỉ nhìn bề ngoài, đại đa số sẽ kính nể ông ta. Sau vài tháng va chạm, gã biết đích xác về him, 1 ma đầu gian lận. Đã từng gian lận nhiều năm, nhưng gặp gã, ông ta bể mánh.

    Gã từng bị áp lực trong công việc, bị trực tiếp chỉ thị làm điều tà và gã phải nói: Ước gì số tiền you trả cho me, đủ để me mua 1 chiếc vé lên Thiên Đàng hoặc mua lưu linh đi máy bay thăm Phật Tổ nơi Niết Bàn.

    Ở những nhà hàng sang trọng, những chỗ rượu thịt đông người để đá lông nheo với nàng, gã thấy vô số cảnh khoe khoang, phét lác ko thể đếm và nhớ hết.

    Muốn thấy cảnh ác độc, tham lam, ko cần đi đâu xa hơn, chỉ cần theo dõi sàn trứng, lắng nghe tin tức, toàn cảnh sẽ hiện rõ trước mặt.

    Một câu truyền thống trong dân gian Mẽo: Show Me The Money đủ để nói lên nhiều khía cạnh của đời thật trên đất Mỹ. Một nước đại tư bản, trùm vũ khí, yêu xác thịt, chuộc rượu chè, vật chất #1, chẳng lẽ nước Mẽo đã đặt thuyết nhà Phật làm nền tảng?

    Nay thì ít, trước đây thỉnh thoảng gã gặp cảnh bác có tuổi, coỏng tiếng Ăng Lê với mấy chú Mẽo, gã thường hay theo dõi, để ý. Qua cử chỉ, gã luôn thấy bác Mít Ta có nhiều nét hiếu khách, hiền lành, đậm nét chân chất, bất kể địa vị của đối tượng là ai.

    Hiếm khi gã coi TV Việt, đọc chữ Việt, except DL, nhưng gã thấy nhiều cảnh thanh niên, thiếu nữ qua phỏng vấn ngay trên đất Việt, không ít trong số họ toát ra nét nhẹ nhàng, hồn nhiên, lành mạnh của giới trẻ, bất kể vùng miền.

    Câu hỏi nên được đặt ra: Cái tệ nạn, cái xấu của xã hội VN ngày nay là Hiện Tượng hay Bản Chất? Nếu là Hiện Tượng, thì từ đâu mà ra và tại sao?

    Kế đến, khi mình nhìn nhận và đánh giá, mình nên công bình, fair với chính bản thân mình. Mình ko nên nhìn Hạ Tầng của 1 đất nước nghèo, lạc hậu, nô lệ để thấy tất cả những cái xấu của cái xấu. Và mình cũng đừng nhìn lên Thượng Tầng của 1 đại gia tự do chỉ để thấy tất cả cái đẹp đều thuộc về họ.

    Đến giờ này gã vẫn ko thể quên: 1) Gương mặt cô giáo cấp 1, trẻ đẹp, đạp xe đến nhà hỏi thăm gã chỉ vì gã bị bịnh ko đến lớp vài hôm. 2) Lời của 1 người bạn răn con bằng lứa, đưa gã về dinh thự và nói: "Dzú nấu cơm cho con và bạn con ăn nghe.

    Nhiều năm sau gã mời nghe lại 1 câu của 1 chú Mỹ trắng nghèo, giọng đặc sệt miền Nam Hoa Kỳ: Mùa lễ này, mày đừng về nhà mày, mày đi với tao về nhà tao. Bà của tao sẽ nấu cho mày ăn.

    Gã giật mình, toát mồ hôi và nhớ lại lời thằng bạn năm xưa khi nói với Dzú Nuôi.

    Việt Nam là một trong những nước nghèo, lạc hậu, và có văn hoá nghèo nàn nhất (bị chấm điểm 0.8/10 về "ảnh hưởng văn hoá" trong bảng xắp hạng 60 nước gần đây) thế giới; vì thế các vấn đề xã hội đề cập ở trên phải xảy ra.
    Giáo sư NV Tuấn đã có lần viết một bài qua đấy ông đã đặt câu hỏi "con voi chình ình ở trong phòng đấy, tại sao không chỉ thẳng nó ra?" Đó cũng là con voi trong bài này (và hầu hết mọi bài khác ở DL).

    "Trớ trêu thay, có người tự tin nói rằng đây là thời đại rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc!" Thì thời này chính là thời của giả dối nên người ta mới cho là thời rực rỡ nhất trong lịch sử dân tộc.
    Còn một điều nữa GS Tuấn chưa phát hiện ra, đó là thời này là thời ngu dốt nhất. Quan cũng ngu mà dân cũng ngu . Chỉ có quan ngu thì mới đững vững trên vai dân ngu, chỉ có dân ngu mới để cho quan ngu cai trị mình. Ông vua còn lú thì quan ngu là chuyện bình thường.