Sẽ không có cách mạng từ dưới lên hay từ trong ra…

  • Bởi Admin
    07/02/2016
    19 phản hồi

    Song Chi

    Sau nhiều năm dài nắm giữ vị trí độc quyền lãnh đạo, đảng cộng sản VN, như tất cả những ai có hiểu biết đều nhận thức được, đã gây ra vô số sai lầm, tai hại nghiêm trọng cho đất nước, dân tộc; không những thế, đảng cộng sản đã thực sự trở thành nguyên nhân kìm hãm sự phát triển và đẩy đất nước ngày càng lún sâu vào mối quan hệ lệ thuộc, đầy nguy hiểm với Trung Cộng.

    Nhưng chỉ có hai điều mà đảng cộng sản đã làm được thành công. Một, khi chưa nắm được quyền lực thì phải giành, phải cướp quyền lực đến cùng, bằng bạo lực, bằng chiến tranh, bất chấp cái giá phải trả. Hai, khi đã giành được quyền lực, thì giữ đến cùng, bằng mọi giá. Quyền lợi của đảng là trên hết, quyền lợi của đất nước, của dân tộc chả là cái gì. Lịch sử đảng cộng sản VN từ lúc ra đời cho đến bây giờ, là minh chứng sống động cho sự thật này.

    Đối với nhân dân, đảng cộng sản giữ quyền lực bằng bạo lực-đàn áp, tiêu diệt mọi hành vi phản kháng ngay từ trong trứng nước, kết hợp với chính sách ngu dân triệt để-một nền giáo dục ngu dân, nặng tính tuyên truyền nhồi sọ, một hệ thống truyền thông cũng chỉ để phục vụ cho đảng, là công cụ của đảng; bên cạnh đó, nhà cầm quyền mặc kệ, thậm chí dung túng mọi xu hướng lệch lạc trong xã hội và trong tư duy, nếp sống của người dân như chạy theo vât chất, chạy theo những giá trị ảo, ích kỷ, không biết nghĩ tới cái chung…Tệ hại cỡ nào cũng được, miễn là đừng quan tâm đến chính trị…

    Hệ quả là sau nhiều năm dưới sự cầm quyền của đảng cộng sản, người dân hoặc trở nên thờ ơ, vô cảm với chuyện chính trị, với vận mệnh đất nước, chỉ quan tâm đến đời sống của mình và gia đình; hoặc sợ hãi, khiếp nhược và chấp nhận tình trạng độc tài độc đảng, chấp nhận thực trạng của đất nước như là “cái nước mình nó thế”.

    Chính vì vậy, niềm hy vọng vào sự nổi dậy bừng bừng khí thế của người dân hay một cuộc cách mạng nào đó thực sự là rất khó.
    Đảng cộng sản đã khống chế được người dân. Bằng sự sợ hãi. Bằng sự tuyệt vọng đến trở thành thờ ơ. Nhưng đối với một đảng cầm quyền trong một thể chế độc tài, những nguy cơ đe dọa cho sự tồn vong không chỉ đến từ phía người dân mà nhiều khi từ trong lòng bộ máy của đảng, từ những con người do bộ máy ấy tạo ra. Và với điều này, đảng cộng sản cũng có cách để kiểm soát, khống chế.

    Không còn như cái thuở mê muội ban đầu, khi đảng cộng sản lôi kéo mọi người đến với đảng, đi theo đảng bằng lý tưởng, lý thuyết, bằng những từ ngữ đao to búa lớn, những hình ảnh, lời hứa hẹn, giấc mơ về một tương lai đất nước muôn vạn lần hơn, một “thiên đường xã hội chủ nghĩa” tươi đẹp, dân chủ gấp nghìn lần các nước tư bản v.v…

    Bây giờ họ khống chế, ràng buộc với nhau bằng quyền lợi và quyền lực. Từ những cấp nhỏ nhất mà quyền lợi được cụ thể hóa một cách thô thiển là cái “sổ hưu” trở đi. Bảo vệ đảng, bảo vệ tổ quốc XHCN là để bảo vệ cái sổ hưu như lời ông Đại tá, Phó Giáo Sư, Giáo sư, Nhà giáo Ưu tú Trần Đăng Thanh, Học viện Chính trị, Bộ Quốc phòng giảng về Biển Đông cho các lãnh đạo Đảng ủy khối, lãnh đạo Đảng, Tuyên giáo, Công tác chính trị, Quản lý sinh viên, Đoàn, Hội thanh niên các trường Đại học-Cao đẳng Hà Nội trong tháng 12.2012 rằng:

    Hiện nay các đồng chí đang công tác chưa có sổ hưu nhưng trong một tương lai gần hoặc một tương lai xa chúng ta cũng sẽ có sổ hưu và mong muốn mỗi người chúng ta sau này cũng sẽ được hưởng sổ hưu trọn vẹn. Và tôi đi giảng bài cho tất cả các đối tượng, bảo vệ tổ quốc Việt Nam thời XHCN hiện nay có rất nhiều nội dung, trong đó có một nội dung rất cụ thể, rất thiết thực với chúng ta đó là bảo vệ sổ hưu cho những người đang hưởng chế độ hưu và bảo vệ sổ hưu cho những người tương lai sẽ hưởng sổ hưu, ví dụ các đồng chí ngồi tại đây. Cho nên ta phải nói rõ luôn, hiện nay chúng ta phải làm mọi cách để bảo vệ bằng được Tổ quốc Việt Nam thời XHCN…

    (Trích bài nói chuyện của ông Trần Đăng Thanh trên trang Anh Ba sàm)

    Càng leo cao thì quyền lợi càng nhiều, quyền lực càng lớn, càng khó mà dứt bỏ. Dù có bất đồng, đấu đá gay gắt đến đâu, kể cả chơi nhau sát ván, cuối cùng họ cũng sẽ tìm được cách thu xếp, thỏa thuận với nhau để giữ được sự ổn định bề mặt. Còn nếu không thu xếp được thì sẽ có những cái chết bất ngờ với một lý do trên trời rơi xuống nào đó như đột quỵ, ung thư…Từ xưa tới giờ là thế.

    Chỉ xin đơn cử một ví dụ gần đây nhất. Trong cuộc đấu đá tranh giành ghế giữa ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng và ông Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng qua đại hội đảng cộng sản lần thứ XII vừa rồi, trước và trong đại hội đảng, nhiều người cứ hy vọng ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ lên chức Tổng Bí thư, sau đó sẽ giải tán đảng cộng sản và thành lập một chế độ theo kiểu của Nga bây giờ, bởi vốn là người hám danh hám lợi, ông Nguyễn Tấn Dũng có vẻ rất khao khát trở thành một kiểu “Putin của VN”.

    Lần đầu tiên tình hình đấu đá quyết liệt một mất một còn trong nội bộ đảng bị lộ hết ra bên ngoài từ đầu đến cuối, thêm vào đó sự xuất hiện của xe tăng, quân đội… với lý do “bảo vệ đại hội đảng” cứ như là sắp có “biến” xảy ra đến nơi. Rồi đến khi ông Dũng bị ngã ngựa, nhiều người vẫn cố tin rằng ông Dũng sẽ không đầu hàng, sẽ làm một cái gì đó, kể cả đảo chính. Nhưng chẳng có bất cứ chuyện gì như vậy xảy ra cả.

    Và chừng nào mà cái đảng cộng sản này còn nắm quyền, thì chuyện dùng bạo lực lật đổ nhau hay đảo chính gì đó là rất khó xảy ra. Bởi vì một khi đã leo cao đến những vị trí như vậy thì “hồ sơ cá nhân, quá trình công tác” của tay nào cũng đầy những tì vết rất dễ bị các đồng chí của mình khui ra và khống chế; thứ hai, sau nhiều năm ngồi những chỗ ngon lành trên đầu trên cổ nhân dân, tay nào cũng có quá nhiều thứ để mất, khi buộc phải chọn lựa, họ chắc chắn sẽ chọn sự đầu hàng hoặc rút lui để bảo toàn tính mạng, tài sản, và cả tương lai của con cái.

    Đó là chưa nói đến thực tế không có ai trong số họ có đủ bản lĩnh, tầm vóc, uy tín chính trị và cả thế lực để làm được những việc như vậy. Cho nên, đừng có hy vọng họ sẽ làm “kách mạng”, họ sẽ dàn xếp xong xuôi với nhau cả thôi, thậm chí nhiều khi kẻ phải rút lui còn mừng vì được hạ cánh an toàn, mặc cho kẻ khác ngồi vào chỗ của mình phải “đổ vỏ” nữa là khác.

    Nghĩa là đảng cộng sản đã khống chế được cả hai nguy cơ gây sụp đổ từ phía nhân dân và từ trong nội bộ đảng. Có lẽ đó là lý do vì sao mà cho đến nay, đảng cộng sản vẫn tiếp tục nắm quyền. Mà không chỉ riêng VN, các đảng cộng sản trên thế giới nói chung thường có thời gian “cai trị” lâu, nguyên nhân chính yếu nhất như đã nói, mọi việc đảng cộng sản làm luôn luôn chỉ vì quyền lợi và sự sự tồn vong của chính nó.

    Nhưng, lịch sử thế giới từ xưa đến nay cũng cho thấy rằng mọi chế độ độc tài dù sắt máu đến đâu, dù mưu mô đến đâu, cũng không thể tồn tại mãi. Với hoàn cảnh đất nước và tính cách của con người VN hiện tại, sự thay đổi tốt nhất và cũng thực tế nhất, có lẽ không phải bằng con đường bạo lực, dù bạo lực do nhân dân nổi dậy hay do những người trong đảng tranh giành quyền lực với nhau, thanh trừng nhau. Mà là sự thay đổi bằng con đường bất bạo động, kết hợp từ cả hai phía-sự thức tỉnh của nhà cầm quyền (do nhiều lý do) và sức ép từ phía nhân dân, trong đó sức ép từ nhân dân phải là động lực chính.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    19 phản hồi

    Bài này có một số ý hay, sâu sắc, rất tiếc là tác giả chưa có cái nhìn toàn diện trong hoàn cảnh ngày nay thế giới phẳng. Vận mệnh nước mình đâu phải chỉ do người mình định đoạt mà còn do yếu tố ngoại bang.
    Một con người chết có thể do yếu tố bên ngoài như bị người khác sát hại, nhưng cũng có khi do chính người đó bị vi trùng, vi khuẩn gì đó phá hoại từ bên trọng. Tương tự một cái cay chết cũng vậy, có thể do người khác chặt phá, thế nhưng cũng có thể do mầm bệnh ngay chính ben trong cái cay như sâu nó đục khoét từ bên trong.
    Một chế độ cũng thế thế thôi, có thể do yếu tố bên ngoài do nhân dân đấu tranh, nhưng cũng có thể do chính cái "bệnh" từ chính bên trong chế độ. Tham nhũng chính là mầm bệnh làm cho chế độ này suy tàn, đó là do kinh nghiệm từ muôn thuở. Một xã hội đầy rấy quan tham lại nhũng thì là dấu hiệu xã hội suy vong. Xem lực lượng đàn áp ở Liên xô trước kia mạnh thế nào mà chế độ cũng đến lúc sụp đổ, cả các nước Đông Âu khác cũng vậy.
    Cứ bảo giữ sổ hưu, rồi đến lúc chế độ đéo còn tiền trả lương hưu thì nghĩ sao? Một dấu hiệu nhỡn tièn là quan chức ngu quá, đây chính là chế độ này tự đi đến chỗ diệt vong. Lại còn yếu tố thiên thời nữa chứ. Cả miền Trung hạn nặng, trong khi ngoài Trường Sa thì có nhà máy chế biến nước biển thành nước ngọt, nhưng ở BÌnh Thuận, Phú Yên Khánh hòa... thì lại đéo biết xây nhà máy lọc nước biẻn thành nước ngọt cho dân dùng. Trong khi các thác ở Tây Nguyên nước chẩy rầm rầm cả ngày đêm thì chỉ cách đó chưa đầy 100km thì các rừng trồng cà phe thiếu nước. Hồi chién tranh thì có đươgnf ống dãn dàu từ Cao Bằng vào tạn cực Nam. Hãy xem người Itxraen giải quyết vấn đề nước tưới thế nào trong khi đất nước người ta ở sa mạc.
    CS sẽ chết trong sự ngu dốt là điều khó tránh khỏi vì bất lực. Nay thì không khí chán nản, tắc trách lan tràn khắp các ngành, các cơ quan, chẳng còn ai thiết tha với công việc, đó là tự mình giết mình. Ai cũng chỉ làm việc qua quít cho xong.
    Cả xã hội đều hỏng mà điều này thì chính Hồ Râu đã nói: "Trong một xã hội mà giáo dục, pháp luật và y tế hỏng thì cả xã hội hỏng." Hỏng bét tất cả rồi, đạo đức suy đồi, luật pháp tùy tiện, giáo dục khủng hoảng vì sai lầm, y tế thì coi mạng người như rác, chỉ biết tiền thôi. Đi đâu cũng cò mồi. "Thượng bất chính hạ tắc loạn."

    Tên tác giả viết:
    LEXICON (KHÁCH VIẾNG THĂM)
    cách đây 1 tuần 4 ngày
    TPP viết:
    Tớ đồ rằng CC là một trong các BBT, duyệt còm.
    Tôi biết bác có lý do riêng để nghi ngờ Cái Cô Cánh Cò Còm Kỳ Cục Chẳng Còn Chỗ Chê là như thế đã đành, nhưng Bác Huân là người tử tế nhã nhặn, và DL có tiêu chuẩn báo mạng khá cao (so với các báo Việt), làm thế nào DL lại xuống cấp đến độ mướn người duyệt còm dùng tiếng Việt lẫn tiếng Anh bồi bàn, và ngôn ngữ miệt thị đả kích cá nhân với các người viết còm không đồng ý với mình như thế? Ít có hy vọng chuyện này là đúng, hì hì!

    https://www.danluan.org/…/se-khong-co-cach-mang-tu-duoi-len…
    Cái chú còm chấy càng cố công chọn cách chê các còm của Cánh Cò, càng chứng chỉ : Các còm của Cánh Cò cực cao cấp chuẩn, chú chẳng có cách chi chỉnh. Chị chắc chú chỉ còn có chăng complet con củ c...(ặc) còm cõi. Cương cường chi cho cấn cú cùng cực ?
    Hồ Xuân Hương
    Khéo khéo đi đâu lũ ngẩn ngơ
    Lại đây chị dậy cách làm thơ
    Ong non ngứa nọc châm hoa rữa
    Dê cỏn buồn sừng húc dậu thưa
    - Cổ Nguyệt .(= Hồ theo cách tản tự̣)

    TPP viết:
    Tớ đồ rằng CC là một trong các BBT, duyệt còm.

    Tôi biết bác có lý do riêng để nghi ngờ Cái Cô Cánh Cò Còm Kỳ Cục Chẳng Còn Chỗ Chê là như thế đã đành, nhưng Bác Huân là người tử tế nhã nhặn, và DL có tiêu chuẩn báo mạng khá cao (so với các báo Việt), làm thế nào DL lại xuống cấp đến độ mướn người duyệt còm dùng tiếng Việt lẫn tiếng Anh bồi bàn, và ngôn ngữ miệt thị đả kích cá nhân với các người viết còm không đồng ý với mình như thế? Ít có hy vọng chuyện này là đúng, hì hì!

    Cánh Cò. viết:
    Đừng làm một TPP thứ hai đối với tôi. !!!

    He he, hết gọi tớ là thằng này , con nọ rùi hử? cảm động wá! Các tông trong còm cũng đỡ hung hăng con gà thiến.
    Tớ đồ rằng CC là một trong các BBT, duyệt còm. He he.

    Tớ đã sợ vãi.... chạy đến tụt quần, sao cô cánh cò lại lôi tớ dô đây nhể?. Cây mún lặng mà gió đét chịu dừng. Hãy kể ra tớ đã mần chi cô cánh cò? Cô cánh cò chuyên nghề mạt sát, chê bai dè bỉu cá nhân những còm sĩ khác, khi các còm sĩ nì chỉ trích nội dung còm của cô, cô luôn tự cho cá nhưn cô là hơn người. Bị VN2006A chỉ ra cái sai khi dịch, bị tớ chỉ ra cái sai khi viết tiếng Đức, thía là nhẩy lên, bắn đoành đoành, đùng đùng, mà he he, có bắn được súng hông nhể?
    Đét có óc cầu tiến, đét chịu học hỏi thì mần siu mần cách mạng, hử?

    Cánh Cò ơi,

    Uổng quá! Được làm phát ngôn nhân cuả một trang mạng thì rất oai phong, thế mà chả bảo gì nhau!
    Con cháu Đức Thánh Trần ư? Mình không muốn là con cháu "nhân vật sồ 2". (Nhân vật số 1, thì thằng bác đã tự phong rồi!).
    Xin hứa sẽ là một "gentleman" để khỏi bị chê là "văn dốt, vũ dát", và bỏ luôn đùa ...dai!
    Tiện thể, mình cũng rút lại cái "offer": cho mượn cả "súng" lẫn ..."lựu đạn"- để khỏi mang tiếng là khủng bố và PHÙ HỢP VỚI CÁCH HÀNH XỬ VĂN MINH CUẢ NHÂN LOẠI!

    Huề nhen, CC !

    @TUAN34
    Tặng TUAN cái này https://www.danluan.org/tin-tuc/20160210/da-den-luc-nhin-lai-mot-cach-nghiem-tuc-su-yeu-kem-cua-luc-luong-dan-chu-viet và hãy nâng cao trình độ đọc-hiểu cùng với khả năng biện luận của TUAN trước khi Cánh cò tôi được ``hân hạnh´´ hầu chuyện với TUAN. TUAN cũng đã biết tôi sẽ sử trí như thế nào với những kẻ tôi coi thường về trình độ và tầm hiểu biết. Đừng làm một TPP thứ hai đối với tôi. !!!

    Uổng thật đấy, NVHN, tớ cứ nghĩ là NVHN nghiêm túc trong tranh luận- vì tôi có biết một diễn đàn mang tên Người Việt Hải Ngoại - nên tớ cứ tưởng đây là phát ngôn chung của cái diễn đàn này nên mới viết như vậy. Còn nếu biết NVHN chỉ là một cá nhân thì tớ sẽ viết như thế này,( cũng như tớ đã viết những cái tương tự cho các còm sĩ khác trên diễn đàn này), cái loại văn dốt, võ dát như NVHN thì đấu tranh vũ trang cái gì, cùng lắm thì khi xảy ra đấu tranh võ trang thì những loại như NVHN chỉ có thể biết ôm bom để...tan xác pháo như dân Palestin đã từng làm thôi chứ giúp ích gì được cho đời !!!
    PS: Đây là lời nhận xét của Đức thánh Trần đối với những kẻ tiểu nhân : Văn dốt Võ dát mà cũng học đòi theo những người có tài kinh bang tế thế !

    ""Khi anh bị người ta tát vào một bên má, hãy chìa nốt má còn lại ra. Và nếu sau khi chìa nốt bên má còn lại ra mà vẫn bị tát thì..."

    Hề hề, Cánh Cò này cải lương quá, tát má này chìa má kia! Ngày xưa hai bà Dương Quỳnh Hoa và Nguyễn Thì Bình bị Việt cộng vắt chanh lấy nuớc rồi liệng vào thùng rác, đã có bài học như vậy mà còn chưa thấm. Ngày nay bà Ngự và cô Cánh Cò vẫn còn mơ tưởng VC vẫn tôn trọng luật chơi dân chủ nếu được yêu cầu, nên sẵn sàng đưa má ra cho tát. Cộng sản Hà Lội mà tát thì văng mẹ nó mất cái hàm răng giả luôn LOL

    Cánh Cò ...thân mến!

    "Khi anh bị người ta tát vào một bên má, hãy chìa nốt má còn lại ra. Và nếu sau khi chìa nốt bên má còn lại ra mà vẫn bị tát thì, khi và chỉ khi ấy tôi mới có thể tìm cách vũ trang cho dân chúng để họ có khả năng tự vệ."

    Uổng quá hà, CC chỉ có 2 má!
    Ấy quên, còn 2 cái mông chưa qua xử dụng. Dùng cho hết rồi hãy tìm cách vũ trang nhé!. Bí quá mà không có sẵn, mình có cả ""súng" lẫn ..."lựu đạn" đây. FREE! hôhôhô!

    Tất cả các còm sĩ: VN2006A, NVHN, Lexicon, Frank Phan, tuan 34, tớ... phản biện nội dung còm của Cánh Cò đều bị Cánh cò trả lời rất cá nhân và bị mạt sát như ngu, đại ngu, trình độ thấp, thằng này.. không đọc còm trước.... như trong bài này, bài Đảng và sự hiểu lầm của người Việt và các bài khác...
    BBT nên cảnh giác với Cánh Cò.

    @NVHN
    NVHN nói rằng: `` ...Và nếu bọn độc tài ngoan cố nhẫn tâm bắn vào nhân dân...´´, tức là hành động ấy vẫn chưa xảy ra. Và khi nó chưa xảy ra thì theo nguyên tắc (thí dụ như trong luật hình sự) sử dụng vũ lực sẽ không còn là tự vệ chính đáng, mà phải gọi đó là hành vi chủ động tấn công. Và như thế có hợp với nguyên tắc hành xử của thế giới văn minh hay không tôi để NVHN tự xét đoán.

    Cuộc cách mạng trong tương lai để lật đổ chế độ man rợ rừng rú của băng đảng cướp CSVN, có mang tính bạo động nhiều hay ít là hoàn toàn tùy thuộc vào cách hành xử của bọn chúng đối với nhân dân VN trong quá khứ cũng như hiện tại. Nếu xét theo như vậy, thì kết luận của nhiều người sẽ cho là "sẽ có bạo động, đổ máu mới lật đổ được bọn cướp CSVN" cũng là dễ hiểu, vì thân cây khi đã nghiêng về phía nào, thì khi đổ sẽ phải đổ về huớng đó, tránh làm sao được?????

    Với nhân dân đó, lãnh đạo đó, họ đã cần đến " ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm" ?
    Và nếu bọn độc tài ngoan cố nhẫn tâm bắn vào nhân dân, qúy cô Song Chi, Cánh Cò vẫn khuyên họ trốn chui trốn nhủi để bảo toàn mạng sống, hoặc ưỡn ngực làm bia đỡ đạn để dành cho được tiếng thơm..."bất bạo đông" chăng?
    Hỡi ơi!!!

    » NVHN

    Chính xác, NVHN, tôi sẽ khuyên người dân như vậy. Khi anh bị người ta tát vào một bên má, hãy chìa nốt má còn lại ra. Và nếu sau khi chìa nốt bên má còn lại ra mà vẫn bị tát thì, khi và chỉ khi ấy tôi mới có thể tìm cách vũ trang cho dân chúng để họ có khả năng tự vệ.

    Tớ bổ sung dô còm của cụ NVHN:
    Bà Aung San Suu Kyi có một lý lịch rất chi là "hoành tráng": Con gái của tướng quân- Bogyoke - Aung San- người chỉ huy quân đội Miến Điện BIA (Burmese Independence Army) - bị ám sát- trước khi - Miến Điện giành được Độc lập từ thực dân Anh- và bà Khin Kyi, nữ đại sứ đầu tiên của Miến Điện tại Ấn Độ.

    "He was responsible for bringing Burma's independence from British rule in Burma, but was assassinated six months before independence. He is recognized as the leading architect of independence, and the founder of the Union of Burma. Affectionately known as "Bogyoke" (Major General), Aung San is still widely admired by the Burmese people, and his name is still invoked in Burmese politics to this day."

    Mần siu tìm ra một người trong các "công chúa và hoàng tử" nhà sản có phẩm chất trên cả tuyệt vời như bà Aung San Suu Kyi?

    Nguồn đây nhá:

    https://en.wikipedia.org/wiki/Khin_Kyi
    https://en.wikipedia.org/wiki/Aung_San
    https://en.wikipedia.org/wiki/Burmese_Independence_Army

    Pi ét. Có trang còn dịch Bogyoke là National father, he he.

    Chào (Cô) CÁNH CÒ,

    Thế CÁNH CÒ đã tìm được lời giải cho câu tự hỏi chưa? Có cần những gợi ý không?

    + Nhân dân ta có dám như nhân dân Miến Điện đồng loạt xuống đường phản đối tập đoàn quân phiệt đang cầm quyền không, hay chỉ rón rén, thập thò vài mống với hình Bác (tay sai), và Đỏ Ối Cờ Sao (con đẻ) cuả "nước lạ" ?- Ấy chỉ là để phản đối bọn xâm lược chiếm Đảo, chiếm Biển, truy giết Ngư Dân thôi đấy, chứ đã dám đụng đến 'đầy tớ' đâu!

    +Nhân dân ta anh hùng hay là hình ảnh vật vờ, rúm ró biểu hiện cho sự KHIẾP NHƯỢC trước cường quyền, SỢ HÃI trước bọn độc tài, THỜ Ơ với vận nước và chỉ còn quan tâm, vun quén cho bản thân, gia đình như chính tác giả Song Chi đã diễn tả?

    + Thắp đuốc suốt năm, tìm đỏ con mắt trong số 90 triệu dân với hàng chục vạn GS, TS, Nhân Sĩ, Trí thức...đã thấy mống nào khả dĩ đứng vào hàng ngũ như "bà gì ấy..." cuả nước láng giềng MĐ chưa?
    Đã có ai dám vì nước vì dân mà hy sinh tình riêng (chồng chết cũng không về chôn, sợ không còn dịp trở lại tranh đấu )? Đã có vị anh thư, anh hùng thời đại nào cuả đất nước "ra ngõ là gặp anh hùng" chiụ giam cầm suốt mười lăm năm mà không bị khuất phục? Đã có nguời nào có tầm nhìn xa, dám hy sinh những mối lợi trước mắt khi kêu gọi các tập đoàn tư bản ngoại quốc ĐỪNG ĐẦU TƯ...hay năn nỉ du khách nuớc ngoài ĐỪNG ĐẾN DU LỊCH, vì đấy là tiếp máu cho tập đoàn quân phiệt tồn tại, sống còn để hà hiếp nhân dân?
    Và ...đã có ai được cả thế giới ngưỡng mộ vì Ý CHÍ SẮT THÉP TRONG MỘT CƠ THỂ MỎNG MANH như "bà gì ấy..." không?

    Cứ thế mà suy ra họ (MĐ) lấy cái "vốn" nào để "ép" chính quyền quân phiệt?- Rồi tự hỏi...còn TA?
    Với nhân dân đó, lãnh đạo đó, họ đã cần đến " ai có súng dùng súng, ai có gươm dùng gươm" ?
    Và nếu bọn độc tài ngoan cố nhẫn tâm bắn vào nhân dân, qúy cô Song Chi, Cánh Cò vẫn khuyên họ trốn chui trốn nhủi để bảo toàn mạng sống, hoặc ưỡn ngực làm bia đỡ đạn để dành cho được tiếng thơm..."bất bạo đông" chăng?
    Hỡi ơi!!!

    Tôi không tin vào một cuộc đấu tranh vũ trang bởi nó sẽ lại tạo nên truyền thống ai giỏi đánh nhau người đó nắm quyền lực. Ngay cả nếu phong trào dân chủ thành công bằng biện pháp vũ lực, nó cũng sẽ gieo vào đầu người ta ý nghĩ rằng rốt cuộc kẻ có binh lực mạnh hơn sẽ thắng. Điều đó không hề có lợi cho dân chủ.
    — Aung San Suu Kyi

    2) Sức ép từ nhân dân: Là một (nam) nhân dân, tôi không có "vốn" nào khả dĩ "ÉP" cho nhà cầm quyền ngạt thở, để nó chịu đập tay xuống sàn... "give up" mà thay đổi! Mà dù có "vốn" để ép cho nó ngạt thở thì e rằng lại vi phạm nguyên tắc "bất bạo đông"! hehe!!

    » NVHN

    Ừa, tui cũng đang tự hỏi mình, nhân dân Miến điện đã dùng cái vốn gì để ép chính phủ Thein Sein phải chuyển giao quyền lực cho chính phủ mới (của cái bà gì ý nhỉ?) được nhân dân ủng hộ. Một điều rõ ràng là tui hổng thấy họ ``có súng dùng súng, có gươm dùng gươm´´. Huhu!!!(khóc to)

    BẠO ĐỘNG vs. BẤT BẠO ĐỘNG!

    Đọc gần hết bài, tôi nhận ra rằng bà Song Chi đưa ra những luận cứ nhằm chứng minh 2 điểm: thứ nhất, nội bộ cuả Đảng CSVN dù có chia rẽ, đấu đá quyết liệt đến đâu chăng nữa, họ cũng không thể dùng BẠO LỰC để thanh trừng, lật đổ nhau! Thứ hai, họ khống chế nhân dân bằng sự sợ hãi qua cái gọi là "chuyên chính vô sản" (công an, toà án, nhà tù và...triệt đường sống) cho nên cũng đừng hy vọng vào cái gọi là "cách mạng bạo lực" từ phía nhân dân.
    Để chốt cho lập luận này, bà Song Chi viết:
    " Với hoàn cảnh đất nước và tính cách con người VN hiện tại, sự thay đổi tốt nhất và thực tế nhất, có lẽ không phải bằng con đường bạo lực, dù bạo lực do nhân dân nổi dậy hay do những người trong Đảng tranh giành quyền lực với nhau, thanh trừng nhau.".
    Và để có biện pháp thay thế bà đưa ra đề nghị: " là sự thay đổi bằng con đường bất bạo động, kết hợp từ cả hai phía-sự thức tỉnh của nhà cầm quyền (do nhiều lý do) và sức ép từ phía nhân dân, trong đó sức ép từ nhân dân phải là động lực chính ".

    1) Chờ sự thức tỉnh cuả nhà cầm quyền: Khi nào thì họ THÔI KHÔNG KHỐNG CHẾ NHAU BẰNG QUYỀN LỰC, QUYỀN LỢI như bà lập luận? Khi nào cả một tập đoàn NHẤT TRÍ ...THỨC TỈNH để thay đổi?
    2) Sức ép từ nhân dân: Là một (nam) nhân dân, tôi không có "vốn" nào khả dĩ "ÉP" cho nhà cầm quyền ngạt thở, để nó chịu đập tay xuống sàn... "give up" mà thay đổi! Mà dù có "vốn" để ép cho nó ngạt thở thì e rằng lại vi phạm nguyên tắc "bất bạo đông"! hehe!!

    Song Chi viết:
    Đối với nhân dân, đảng cộng sản giữ quyền lực bằng bạo lực-đàn áp, tiêu diệt mọi hành vi phản kháng ngay từ trong trứng nước, kết hợp với chính sách ngu dân triệt để-một nền giáo dục ngu dân, nặng tính tuyên truyền nhồi sọ, một hệ thống truyền thông cũng chỉ để phục vụ cho đảng, là công cụ của đảng; bên cạnh đó, nhà cầm quyền mặc kệ, thậm chí dung túng mọi xu hướng lệch lạc trong xã hội và trong tư duy, nếp sống của người dân như chạy theo vât chất, chạy theo những giá trị ảo, ích kỷ, không biết nghĩ tới cái chung…Tệ hại cỡ nào cũng được, miễn là đừng quan tâm đến chính trị…
    Nghĩa là đảng cộng sản đã khống chế được cả hai nguy cơ gây sụp đổ từ phía nhân dân và từ trong nội bộ đảng.
    Đoan Trang viết:
    ...và đường lối ôn hòa, đòi các nhân quyền căn bản, dựa vào luật pháp “của chúng nó Và nhất định không hướng tới những ý tưởng lật đổ, phủ nhận chế độ hiện tại...

    Nhớ nhá