Các trận thư hùng ở Ba Đình vẫn còn tiếp diễn…

  • Bởi Sapphire
    04/02/2016
    2 phản hồi

    Lê Minh Nguyên


    Trong tác phẩm thi văn Cung Oán Ngâm Khúc có câu: Giết nhau chẳng cái Lưu Cầu/ Giết nhau bằng cái ưu sầu độc chưa?

    Lưu Cầu hay Okinawa sau này, là nơi nổi tiếng về rèn gươm ở Nhật Bản, có ý nghĩa là bằng gươm đao.

    Đại Hội 12 Đảng CSVN có 5.200 an ninh và binh sĩ đằng đằng sát khí Lưu Cầu canh gác chung quanh, nhưng ông Dũng đã bị hạ bằng loại vũ khí thâm độc hơn gươm đao, đó là bằng sự nhục nhã trong Hội Nghị Trung Ương 14 (từ 11-13/1/2016). Đại hội chỉ là vở tuồng trình diễn ngoài công chúng để che đậy sự nhục nhã đó.

    Trong chế độ dân chủ thì thắng thua là chuyện bình thường, vì thua không phải là thất bại, bỏ cuộc mới là thất bại. Luật chơi của dân chủ không giới hạn tuổi tác, ông Ronald Reagan khi ra tranh cử tổng thống đã sắp 70 tuổi. Nghị sĩ Bernie Sanders đã gần 75 tuổi (sinh năm 1941) và đang tranh tổng thống trong đảng Dân Chủ ngang ngửa với bà Hillary Clinton. Ông Richard Nixon thua cuộc liên miên nhưng không bỏ cuộc nên cuối cùng vẫn trở thành tổng thống.

    Ông Dũng 66 tuổi, chưa đến nỗi quá già để bị loại ra khỏi cuộc chơi, trong khi luật chơi thì quá sức bất công theo kiểu lấy thịt đè người hơn là tranh đấu công bằng, như 66 tuổi không được nhưng ông Trọng 72 tuổi thì được, như tổng bí thư phải là người miền Bắc, phải có lý luận, phải có quan hệ quốc tế (công du Trung Quốc, Mỹ, Nhật, Thái… như ông Trọng). Đại hội 12 cho ra Bộ Chính Trị 19 uỷ viên mà trong đó có tới 13 người miền Bắc (2 miền Trung, 4 miền Nam) và 4 tướng công an (Trần Đại Quang, Tô Lâm, Phạm Minh Chính, Trương Hoà Bình).

    Nếu ta tạm thời chia Bộ Chính Trị Khóa 12 ra làm hai phe, phe X kinh tế thị trường hay phe thoáng và phe Lú định hướng xã hội chủ nghĩa hay phe giáo điều, thì ta có 8 uỷ viên của phe thoáng (Võ Văn Thưởng, Tô Lâm, Phạm Bình Minh, Nguyễn Văn Bình, Truơng Thị Mai, Đinh La Thăng, Nguyễn Thiện Nhân, Nguyễn Thị Kim Ngân) và 11 uỷ viên phe giáo điều (Nguyễn Phú Trọng, Vương Đình Huệ, Hoàng Trung Hải, Phạm Minh Chính, Ngô Xuân Lịch, Nguyễn Xuân Phúc, Trần Đại Quang, Đinh Thế Huynh, Tòng Thị Phóng, Trần Quốc Vượng, Truơng Hoà Bình). Tuy nhiên, dù thoáng hay giáo điều thì vở tuồng vẫn như cũ, tức các văn kiện và nghị quyết đại hội làm khung sườn cho 5 năm tới vẫn là Mác-Lê và định hướng xã hội chủ nghĩa, vẫn độc tài độc đảng với Điều Lệ Đảng cao hơn Hiến Pháp, cho nên các diễn viên sân khấu không thể hát khác hơn.

    Đa số trong BCT nghiêng về ông Trọng, nhưng nhóm này có nhiều uỷ viên “có tham vọng quyền lực” như ông Quang, ông Phúc… điều mà trớ trêu thay, ông Trọng thường nói là không nên chọn vào.

    Theo tin từ những nguời am hiểu nội tình CSVN ở Hà Nội cho biết, các uỷ viên được bầu vào Ban Bí Thư mà danh sách lộ ra chiều ngày 27/1 có các ông Nguyễn Hoà Bình (Viện trưởng Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối cao), Lương Cường (Thuợng tuớng, Thứ trưởng Bộ QP), Nguyễn Xuân Thắng (Chủ tịch Viện Khoa học Xã hội Việt Nam). Nhưng dù bầu rồi, ông Dũng đã áp lực để đưa ông Nguyễn Văn Nên (Bộ Trưởng, Chủ Nhiệm VPCP) vào thay ông Thắng, mà theo nguyên tắc nếu đã rớt BCT (ông Nên bị rớt) thì không được đưa vô bầu BBT. Do đó mà lúc gần 3 giờ chiều ngày 27/1, Thông Tấn Xã VN, cơ quan độc quyền loan tin và hình ảnh, chỉ phát phần chúc mừng TBT, vì Ban Tuyên Giáo cấm các báo đài không được đưa tin BCT và BBT, chỉ sau khi bế mạc ngày 28/1 các tin này mới được đưa ra, danh sách không có tên ông Thắng nhưng có tên ông Nên. Điều này cho thấy ông Dũng tuy bị loại nhưng thế lực vẫn còn khá mạnh.

    Tại Hội Nghị Trung ương 12 và Trung ương 13, ông Hai Nhựt Lê Thanh Hải (Bí thư Saigon) vẫn còn được cơ cấu để ở lại và dự định vào ghế Thường Trực Ban Bí Thư, nhưng khi họp Trung ương 14 thì ông bị loại vì Giám Đốc Công An TP. HCM, trung tướng Nguyễn Chí Thành gởi báo cáo lên Thủ Tướng, sau đó là TBT là ông Hải có 6 sai phạm, trong đó sai phạm lớn nhất là đỡ đầu cho bà Trương Mỹ Lan của công ty Vạn Thịnh Phát, làm kinh tài cho tình báo Hoa Nam của TQ. Ông Thủ Tướng Dũng không giải quyết, ông Thành bèn gởi thẳng lên TBT. Ông Thành nay đã nghỉ hưu. Ông Hải coi như chỉ còn lo giữ mạng chứ hết nhúc nhích gì được nữa.

    Ông Phan Đình Trạc, Phó Ban Nội Chính, được hai ông Trọng – Rứa cơ cấu vô BCT để sau đó sẽ là Trưởng Ban Nội chính. Ông Đinh La Thăng không được cơ cấu, nhưng BCH Trung ương mới lại giới thiệu và được trúng vào BCT còn ông Trạc thì không, chứng tỏ BCH Trung ương mới muốn loại ông Trạc, bẻ gãy thanh gươm chống tham nhũng tương lai của ông Trọng, không muốn ông Trạc chết như Nguyễn Bá Thanh hay có cơ thể bất diệt như Vương Kỳ Sơn ở TQ.

    Ông Dũng bị loại một cách không công bằng và bị ông Trọng hạ nhục trong HN Trung ương 14, nó làm cho ông Dũng đã đau vì thua cuộc, lại càng đau hơn. Ông Dũng tuy còn tích sản chính trị (political capital) khá nhiều nhưng không dám sử dụng vì sợ phe ông Trọng sử dụng Lưu Cầu. Cuối cùng ông thoả hiệp với ông Trọng để được an toàn và để thân nhân, phe nhóm không bị bứng. Ông Dũng đã ra khỏi sân chơi và trận chiến bây giờ lại là giữa Quang và Trọng.

    Theo tin chưa kiểm chứng thì trong ĐH12 ông Trọng chỉ đạt trên 50% phiếu một chút của 1.510 đại biểu để đắc cử vào Ban Chấp Hành Trung Ương và ông được 180 ủy viên BCHTU mới bầu vào BCT ở hạng 16/19, không có chuyện như ông nói là ông ngạc nhiên vì được bầu với số phiếu gần 100%, điều mà TS Nguyễn Quang A mai mỉa.

    Ông Quang có tham vọng trở thành tổng bí thư thay thế ông Trọng. Ông Quang hiện là phe mạnh nhất trong các phe. Lý tưởng của ông là như Tập Cận Bình ở TQ, làm tổng bí thư kiêm chủ tịch nước, nhưng nếu không gom hai chức này lại được thì ông muốn nắm TBT và buông CTN. Tuy nhiên, ông Trọng lâu nay đã sắp cho ông Đinh Thế Huynh (miền Bắc, có lý luận) để lên TBT. Trong chuyến đi Trung Quốc hồi tháng 4/2015 hai ông Huynh và Quang đều có tháp tùng, nhưng ông Huynh là người được ông Trọng làm nổi bật với TQ như nhân vật số hai. Hôm đầu tháng 11/2015, khi ông Tập viếng VN, ông Huynh là người đại diện ông Trọng ra tận cầu thang máy bay để đón.

    Ông Trọng hiện đang nắm gáy ông Quang vì trong tay ông Trọng hiện có hai con bài tẩy, đó là ông Quang khai tuổi giả (sinh 1950 nhưng làm lại khai sinh 1956) và ông Dương Chí Dũng khai ông Quang có dính chàm số tiền một triệu đôla, nhân chứng này vẫn còn sống và có thể khai thêm. Ngoài ra, ông Quang còn dính với ông Dũng rất sâu về kinh tế ở vùng Saigon. Ông Quang theo ông Trọng là để kiếm ghế cao chứ không phải vì thù hằn ông Dũng. Nay ông Dũng đã ra khỏi sân chơi, nên để tiến đến ghế TBT thì người ông Quang sẽ ra tay là ông Trọng. Chúng ta đã thấy ông Quang bắt đầu chém vây cánh ông Trọng, bắt các lãnh đạo của ngân hàng MHB (Phát triển đồng bằng sông Cửu Long), sân sau của ông Nguyễn Sinh Hùng (bbc.in/1QH3u40). Cho nên sắp tới, ông Quang sẽ chém ông Trọng còn thê thảm hơn là ông Trọng chém ông Dũng.

    Bộ Công An đã và đang bị phân hóa, ông Tô Lâm được ủng hộ mạnh (khoảng 2/3) để trở thành bộ trưởng, trong khi thành phần còn lại ủng hộ ông Bùi Văn Nam, nhưng vì ông Nam không vào được BCT nên coi như không còn cửa, ông Tô Lâm sẽ là bộ trưởng. Trong vai trò này công luận sẽ theo sát để xem một người được Toà Đại Sứ Mỹ khen (công điện bị Wikileaks tiết lộ) truớc đây có tôn trọng nhân quyền hay không, hay chế độ độc tài khi ai vào vai thì cũng ác như nhau.

    Trở lại tình trạng ông Dũng, ông ta tuy còn tích sản chính trị khá cao nhưng nó sẽ nhanh chóng biến mất nếu không được xài. Điển hình là trường hợp con gái ông (Thanh Phượng) dùng nguồn đầu tư từ Thuỵ Sĩ để xây căn hộ cao cấp ở Quận 3 (Léman Luxury Apartments, 117 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 6, Quận 3, TP.HCM – bit.ly/1nOlssh) với nội thất sang trọng nhập cảng từ Châu Âu. Đây là khách sạn Hoàng Đế cũ của Tổng Cục 2 An Ninh Quân Đội, và dự án này đang phá sản vì giới đại gia biết ông Dũng thua nên không mua, không muốn đầu tư vào. Có vẻ như ông sẽ qua California để dự thượng đỉnh Mỹ-ASEAN về Biển Đông ngày 15-16/2 này, nhưng với tình trạng vịt què (lame duck) thì cũng chỉ là để đọc lại những gì mà BCT đã quyết. Những hậu phương của ông muốn ông phải làm một cái gì đó chứ không thể bó tay, nhưng nhìn cách ông “hy sinh đời bố để củng cố đời con” và quá khứ 10 năm thủ tướng thì ông không phải là người khai sơn phá thạch hay có thể tạo dấu ấn gì cho lịch sử.

    Cái sống mũi quyền lợi cho bản thân và gia đình của ông cao quá, nó đã che mất cái nhãn quan non nước của ông. Ông Trọng không dùng Lưu Cầu để hạ ông, nhưng cho ông chết như một trọc phú ưu sầu. Ông đã trở thành một con bài thiệp, và chúng ta xem tiếp cái màn ông Quang sẽ hạ ông Trọng ra sao.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Chuyện Ba Đình coi như hạ màn. Trước mặt:

    Hai ngày nữa, xứ Cờ Hoa sẽ xảy ra trận thư hùng Super Bowl bóng cà na giữa 2 đội tuyển Ngựa Sơn Cước (Denver Broncos) và Báo Sơn Lâm (Carolina Panthers).

    Tối qua, tất cả những hộp đêm, bia ôm, nhà thổ, vũ trường, quán nhậu ảm đạm như đêm 30, đen hơn mõm con dog. Sáng nay, sàn trứng rớt thảm. Theo tình hình, tất cả các thần dân, đại gia rút tiền, trụ tại gia để phóng xiềng chọn Ngựa hoặc Báo vào chiều Chủ Nhật này.

    Qua nguồn tin của giới gài độ, cá độ và bán độ, chỉ trong 2 ngày, thứ 7 và Chủ Nhật, số tiền cáp độ sẽ khoảng 70-80% và lên đến vài tỉ ÔBaĐôLa. Nhiều triệu lít bia, Vodka, Whiskey, Cognac, Sake sẽ bị bốc hơi bởi axít bao tử trong vòng vài tiếng đồng hồ. Chỉ 30 giây quảng cáo trên truyền, những đại gia phải móng túi vài trăm triệu đô.

    Mở màn trận đấu, những kiều nữ cổ động viên với bộ váy cực ngắn, lộ cặp giò cực dài, hé những nét sơn cực râm, thi đua nhảy múa tung tăng cực kỳ lung linh và mông lay.

    Đây là trận trung kết kinh điển giữa 2 đội hoàn toàn tương phản và trái ngược từ chiến thuật, chiến lược và tuyển thủ. Báo Sơn Lâm, # 1 tấn công, sở trường pháo cao xạ, ném banh xa, xe tấn công nhanh, bất ngờ ở cự ly ngắn để chọc thủng hàng phòng thủ với tôn chỉ tàn sát và đè bẹp đối phương không thương tiếc.

    Ngựa Sơn Cước, #1 phòng thủ. Dàn phòng thủ của Ngựa năm nay kiên cố hơn thành trì bê tông của Italiana dưới chướng Paolo Maldini. Với sở trường chống tăng, bứng chốt, chặn pháo, đốn giò, bẻ cổ, thục cùi chỏ, lên đầu gối, cào mặt, móc mắt với châm ngôn tử thủ dành chiến thắng, Ngựa Sơn Cước đã đánh bại đương kim vô địch Dân Yêu Ăng Lê (New England Patriots) 1 cách ngoạt mục 2 tuần trước đây.

    Qua tin vỉa hè, nghe nói đâu sau khi bại trận, thủ quân danh tiếng Tom Brady đã bị Super Kiều Bà Gisele Bundchen bó chân đóng băng 2 tuần. Chỉ 1 nụ hôn, 1 cái nhìn coi màu sơn của móng chân cái cũng bị cấm tuyệt. Một hình phạt cực kỳ dã man, tàn nhẫn và man rợ thường được áp dụng vào thời Trung Cổ.

    Trận đấu sẽ được quyết định bởi 2 tài năng thủ quân lừng danh, bản lĩnh và hoàn toàn trái ngược. Người hùng Cam Newton, da đen, 1 young gun đang lên dữ dội, hình ảnh 1 playboy, 1 thiên tài ném banh. Đường banh ném của anh nhanh hơn điện xẹt, vũ bão hơn B40, chính xác hơn mấy chú mù đếm tiền. Anh có thể ném trái banh xa hơn 1/2 sân ở thế 2 chân bất động. Hình ảnh của 1 mũi tên bay xa, chính xác mà ko cần kéo dây cung. Ngoài ra, khi tuyến chắn bị đe dọa hoặc lâm nguy, Cam Newton sẽ là 1 con báo thực thụ khi rời hang để cứa cổ 1 con nai còn đang ngơ ngác. Anh có thể 1 mình ôm banh, phá vòng vây, vượt tuyến phóng thủ đối phương để ghi bàn thắng bất ngờ.

    Bên kia chiến tuyến, Peyton Manning, da trắng tóc đỏ, điển trai, 1 sói lão luyện khét tiếng và là một chiến mã tên tuổi. Anh đã từng đưa đội mình đoạt giải quán quân, cũng đã từng nếm mùi chua cay 2 lần khi cúp vô địch đang ở trong tầm tay anh. Trên người của Peyton Manning dày đặc những vết thương ghi dấu do chiến trường để lại. Tuổi đã già, tay ném đã yếu, đây có thể là trận thư hùng cuối cùng trong sự nghiệp ném banh của anh. Ngoài 1 biển trời kinh nghiệm chinh chiến, nét nổi bật của Peyton Manning là ý chí sắt thép. Gang thép cũng ko thể cứng được hơn anh. Đã từng bị trọng thương ở cổ và phải mổ vài lần. Lần sau cùng, tất cả đều nói that’s it, Peyton sẽ về vườn, giúp vợ nuôi con. Anh đã trở lại, sự trở lại của anh là 1 kỳ tích ít có xảy ra trong giới bóng cà na. Peyton có nét chữ đẹp, rộng rãi, rất được lòng fan. Ngày anh lên xe bông, nhiều triệu nàng tiếc ngẩn, tiếc ngơ, đã phải thề suốt đời sẽ ko thể yêu 1 chàng nào khác.

    Được giao trọng trách thủ lĩnh dàn tuyển thủ trong trận chung kết lần này, đó là 1 cố gắng lấp biển vá trời của Peyton Manning.

    Hiện tại, giới Las Vegas cho Ngựa Sơn Cước 6 điểm, có thể lên đến 6.5 trước khi trọng tài thổi còi. Bà con đang hồ hởi, phấn khởi theo phe Báo Sơn Lâm. Đa số thường quên rằng Las Vegas được mọc lên và phồn thịnh là do tiền cá độ. Nếu quá rõ ràng và dễ dàng thì đã có tên Mogadishu ở bang Nevada thay vì Las Vegas.

    Nếu Ngựa Sơn Cước mở tỉ số trước, Báo Sơn Lâm có thể chuẩn bị chui vào hang để chờ mùa sau.

    Kịch bản năm nay có thể: (1) Báo Sơn Cước thắng 3 điểm, Las Vegas hốt trọn gói, bà con có thua nhưng cũng vui. (2) Ngựa Sơn Cước đá ngược, bà con ôm đồm máu và Las Vegas vét từ phải qua trái. Có thể và rất có thể, Peyton sẽ về vườn, những ông bầu sẽ tặng chiếc huy chương quán quân cho anh để làm kỷ niệm lần cuối. Bà con có thua độ cũng được xoa dịu vì mừng cho anh.

    Con dê chuẩn bị đi qua, giới mày râu vẫn luôn tiếc rẻ những ngày cuối cùng của dê, 1 năm vẻ vang với thịt dê, máu dê tràn đầy trên bàn. Nghĩ đến con monkey mà khó tránh được cảm giác tủi thân.

    Thôi đành xin mấy nàng đừng để mấy chàng treo leo như những chú monkey lẻ loi, phơi thân trên cây trong những đêm lạnh giá, tê tái hồn người. Mong lắm thay!

    Lưu Cầu (Ryukyu) hay Okinawa?
    Theo sách địa lý thì Lưu Cầu hay Ryukyu là một chuỗi gồm hơn một trăm hòn đảo ở cực nam Nhật Bản, trong đó Okinawa là lớn nhất và quan trọng nhất.
    Theo các sách lịch sử thì Ryukyu (Lưu Cầu), từng là một vương quốc, gọi theo âm Hán-việt là Lưu Cầu quốc. Có tiếng nói và nền văn hoá riêng, chủng tộc cũng khác với người Nhật. Do có lợi điểm nằm trên biển lại gần như "trung tâm" nếu tính từ đó đến nội địa Nhật, Trung Hoa và xa hơn một chút về hướng nam là vùng Đông Nam Á, cho nên giao thương hàng hải rất phát triển. Ở Vương quốc Lưu Cầu này không có sản vật gì đặc biệt mà họ chỉ mua đi, bán lại, trao đổi hàng cuả nước này với nước khác trong vùng. Thí dụ mang hàng hoá có tính cách quân sự như KIẾM, THƯƠNG, ÁO GIÁP...sản phẩm cuả Nhật đi trao đổi cho Trung Hoa, hay các Vương Quốc vùng ĐNÁ để lấy về lưu huỳnh, gấm, vóc, thuốc chữa bệnh, đồ gốm sứ cuả Trung Hoa. Họ lại đem những sản vật này bán lại cho các nước ĐNÁ để lấy về hồ tiêu, sừng tê, ngà voi, da trăn, da cá sấu, thuỷ ngân v.v.. Cho nên có thể đã có sự nhầm lẫn về "đặc sản" cuả họ là KIẾM (như trong Cung Oán Ngâm Khúc có đề cập đến "giết nhau chẳng cái Lưu Cầu"...., thực ra đây là "made in Japan" chính cống , còn Lưu Cầu quốc chỉ làm cái việc trao đổi).Sau đó Lưu Cầu Quốc bị Nhật đô hộ và đến năm 1872 thì bị giải thể và sát nhập vào Nhật Bản. Năm 1879 thì lấy Okinawa, đảo lớn nhất, có vị trí quan trọng nhất làm trung tâm hành chánh cho cả chuỗi đảo, vốn từng có tên là Ryukyu hay Lưu Cầu ( ngày nay gọi là Okinawa Prefecture). Quốc Vương và quý tộc, quan lại v.v.. thì bị đem về Tokyo hạ phẩm cấp. Dân chúng thì từ từ bị Nhật đồng hoá, không còn tiếng nói riêng, văn hoá riêng v.v...

    Cám cảnh với tình trạng cuả Lưu Cầu quốc và đau lòng với hoàn cảnh tương tự sớm muộn gì cũng xảy đến cho VN, mà chí sĩ Phan Bội Châu, người lãnh đạo phong trào Đông Du đã sáng tác một tác phẩm có tên " Lưu Cầu Huyết Lệ Tâm Thư"(1901) để cảnh báo người dân, đặc biệt giới nho sĩ, trí thức nước ta.

    Trích dẫn:
    Lưu Cầu hay Okinawa sau này,

    Hình như Lưu Cầu theo tiếng Nhật là Ryukyu.
    Còn Okinawa theo tiếng Tàu là Xung Thằng