Tại sao lại là ông Trọng?

  • Bởi Admin
    28/01/2016
    4 phản hồi

    Nguyễn Hưng Quốc


    Ông Nguyễn Phú Trọng, 72 tuổi, thuộc phe thân Bắc Kinh, đã giành được chức vụ lãnh đạo một lần nữa sau khi đánh bại Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

    Thế là cuộc tranh giành quyền lực trong giới lãnh đạo chóp bu tại Việt Nam đã kết thúc: Trương Tấn Sang, Nguyễn Sinh Hùng và Nguyễn Tấn Dũng về hưu, Nguyễn Phú Trọng được lưu nhiệm để làm Tổng Bí thư thêm một nhiệm kỳ hoặc nửa nhiệm kỳ nữa với lý do là để giữ sự “ổn định” trong guồng máy lãnh đạo đảng.

    Điều này làm giới quan sát Việt Nam cũng như quốc tế khá ngạc nhiên. Từ một, hai năm gần đây, hầu như người nào cũng tiên đoán chiếc ghế tổng bí thư ấy sẽ lọt vào tay của Nguyễn Tấn Dũng, người được cho là có thế lực nhất trong Ban Chấp hành Trung ương đảng.

    Không những ngạc nhiên, nhiều người còn luyến tiếc. Trên các diễn đàn mạng, số lượng những người thiên vị Nguyễn Tấn Dũng nhiều hơn hẳn những người khác. Người ta ca ngợi Nguyễn Tấn Dũng là thực tế, thực dụng, cấp tiến, thân Mỹ và Tây phương, có tính cách mạnh mẽ, do đó, có hy vọng thay đổi tình hình chính trị tại Việt Nam. Nhiều người còn vẽ lên một bức tranh xán lạn: Nguyễn Tấn Dũng sẽ hợp nhất chiếc ghế tổng bí thư với chiếc ghế chủ tịch nước để tạo nên một guồng máy lãnh đạo giống như Trung Quốc, hoặc lạc quan hơn hơn, giống hình thức tổng thống chế ở Tây phương.

    Với ý nghĩ như thế, người ta đâm ra thất vọng và hụt hẫng khi biết người chiến thắng trong cuộc giành giật chiếc ghế tổng bí thư lại là Nguyễn Phú Trọng.

    Xin lưu ý là từ mấy năm nay trong những trận đối đầu công khai giữa Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn Phú Trọng, hầu như lúc nào Nguyễn Tấn Dũng cũng thắng. Năm 2012, trong Hội nghị thứ 6, Ban Chấp hành Trung ương đảng đã bác bỏ đề nghị kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng của Nguyễn Phú Trọng. Năm 2013, trong Hội nghị lần thứ 7, Ban Chấp hành Trung ương lại bác bỏ đề nghị đưa Nguyễn Bá Thanh và Vương Đình Huệ vào Bộ Chính trị của Nguyễn Phú Trọng; ngược lại, hai người được bầu, Nguyễn Thiện Nhân và Nguyễn Thị Kim Ngân được cho là những người thân cận với Nguyễn Tấn Dũng.

    Vậy mà, hiện nay, trong cuộc tranh chấp quan trọng và quyết định nhất đối với sự nghiệp của Nguyễn Tấn Dũng, ông lại bị Nguyễn Phú Trọng đánh bại.

    Một câu hỏi không thể không được đặt ra: Tại sao Bộ Chính trị cũng như Ban Chấp hành Trung ương đảng lại chọn lựa Nguyễn Phú Trọng thay vì Nguyễn Tấn Dũng?

    Ai cũng biết Nguyễn Phú Trọng là người bảo thủ, giáo điều và tuyệt đối không sắc sảo. Sự thiếu sắc sảo ấy khiến Nguyễn Phú Trọng, một mặt, sau 5 năm nắm giữ chức vụ cao nhất trong đảng, chưa bao giờ có một chính sách, hay thậm chí, một câu nói nào để lại ấn tượng sâu trong lòng quần chúng; mặt khác, bị dân chúng khinh bỉ, hoặc, nhẹ nhàng hơn, coi thường, xem là “lú”. Tính chất bảo thủ và giáo điều làm cho Nguyễn Phú Trọng, một mặt, xa rời thực tế và mù loà trước những xu thế vận động của lịch sử thế giới; mặt khác, ít nhiều ngả về phía Trung Quốc với cái ảo tưởng là cả hai đều có một lý tưởng chung: chủ nghĩa cộng sản.

    Chính ba đặc điểm, bảo thủ, giáo điều và thiếu sắc sảo ấy của Nguyễn Phú Trọng làm cho dân chúng nói chung dễ có khuynh hướng ủng hộ Nguyễn Tấn Dũng. Người ta thừa biết Nguyễn Tấn Dũng tham nhũng, lợi dụng chức quyền để đưa con cái vào guồng máy cai trị cũng như làm giàu một cách bất thường. Tuy nhiên, người ta vẫn tin, với Nguyễn Tấn Dũng, đất nước còn có chút hy vọng thoát khỏi ảnh hưởng của Trung Quốc. Với Nguyễn Phú Trọng thì không. Tuyệt đối không.

    Vậy tại sao Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương đảng lại chọn Nguyễn Phú Trọng?

    Lý do chính, theo tôi, là: Người ta sợ sự sắc sảo. Những người thông minh sắc sảo bao giờ cũng có những phản ứng và những chính sách bất khả đoán đối với những người tầm thường. Điều này giải thích tại sao trong mấy kỳ đại hội đảng vừa qua, bao giờ người ta cũng bầu những người bình bình nhàn nhạt lên chiếc ghế tổng bí thư. Hết Đỗ Mười (1991-97) đến Lê Khả Phiêu (1997-2001), Nông Đức Mạnh (2001-2011) và từ Đại hội XI đến nay là Nguyễn Phú Trọng.

    Tâm lý sợ sự sắc sảo ấy gắn liền với một tâm lý khác: sợ sự thay đổi. Người ta biết chắc Nguyễn Phú Trọng không phải là một lãnh tụ tài giỏi nhưng ít nhất dưới sự lãnh đạo của ông sẽ không có gì thay đổi cả. Không thay đổi trong thể chế chính trị. Không thay đổi trong quan hệ với Trung Quốc. Và, đặc biệt, quan trọng nhất, không có gì thay đổi trong bộ máy quyền lực của đảng cũng như những quyền lợi mà các uỷ viên Ban Chấp hành Trung ương đang có.

    Tâm lý này phù hợp với một trong những mục tiêu chính Ban Chấp hành Trung ương đảng nêu ra trong nhiệm kỳ tới: “giữ vững môi trường hoà bình, ổn định”. Nói đến “hoà bình”, người ta chủ yếu nhắm đến quan hệ với Trung Quốc; nói đến “ổn định”, người ta nhắm đến sinh hoạt chính trị đối nội: không có thay đổi gì mới trong cơ chế cũng như trong cấu trúc quyền lực trong nội bộ đảng.

    Tâm lý sợ thay đổi ấy đi ngược hẳn lại xu hướng chung của lịch sử và niềm tin chung của mọi người. Việt Nam đang là nước yếu, yếu về cả kinh tế lẫn chính trị; điều Việt Nam cần nhất, do đó, không phải là giữ nguyên trạng mà phải thay đổi để tiến bộ. Sự quyết định của Ban Chấp hành Trung ương, khi coi sự “ổn định” là tiêu chí quan trọng nhất để chọn lựa người lãnh đạo là một quyết định hoàn toàn sai lầm. Năm ngoái, bà Phạm Chi Lan, một chuyên gia kinh tế tại Việt Nam, có một nhận xét rất hay về tình trạng Việt Nam hiện nay: “Trên thế giới chia ra gồm nước phát triển, nước đang phát triển, nước chậm phát triển nhưng Việt Nam có lẽ là mô hình đặc biệt nhất. Đó là nước… không chịu phát triển!”

    Đất nước không chịu phát triển. Chỉ có quyền thế và quyền lợi của giới lãnh đạo là…phát triển vượt bậc.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Tại sao lại là ông Trọng? Chẳng hiểu sao nữa!
    Nhưng rõ ràng, so sánh phát ngôn của ông Trọng và ông Dũng thì thấy cái chất trí tuệ nơi ông Trọng yếu quá, thấp quá! Ông nói trong hội nghị, nói trong cuộc gặp gỡ dân, trả lời phóng viên đài BBC... đều để lại những phát ngôn hết sức LÚ! Trong khi đó, ông Dũng phát biểu trên diễn đàn quốc tế, trả lời nữ tướng Tàu khiêu khích... đều rất thông minh, làm người Việt được hãnh diện. Về hành động, cả 5 năm qua, ông Trọng hầu như chả làm được cái tích sự gì cho đất nước, đồng bào, chưa kể có khi còn làm hại nữa là khác. Ông cứ im thin thít như trẻ nít sợ ma khi thằng Tàu nó gây hấn hết lần nọ đến lần kia, trong khi chỉ thấy tiếng nói lên án phẫn nộ của Thủ tướng Dũng và Chủ tịch nước Sang. Việc ông dùng mưu ma chước quỷ giữ được ghế TBT không có nghĩa ông sẽ rũ bỏ được cái hỗn danh LÚ. Cái hỗn danh này chỉ rũ bỏ được khi nào ông thực lòng quyết tâm đổi mới đưa đất nước tiến lên con đường văn minh, dân chủ, dân giàu, nước mạnh, không bị lệ thuộc tên giặc phương Bắc tàn bạo. Nhược bằng không, nó sẽ đeo đẳng với ông đến hàng ngàn năm sau trong lịch sử dân tộc, họ hàng, thân quyến ông cũng cảm thấy rất ê chề.
    Ông Trọng! Ông phải hiểu rằng: Đất nước, dân tộc là trên hết! Đó là đạo lý của loài người, từ già đến trẻ đều thấm nhuần và tâm niệm. Chỉ có loài... mới đặt Quốc gia, dân tộc xuống dưới đảng phái mà thôi!
    Mong rằng, từ nay, ông sẽ điều chỉnh, cải tạo cái tư tưởng ấy cho không còn khác loài người nữa!
    Xin chào ông, tôi đi mặc áo rét cho bò đây! Hé hé...

    Trích dẫn:
    ... dưới sự lãnh đạo của ông sẽ không có gì thay đổi cả. Không thay đổi trong thể chế chính trị. Không thay đổi trong quan hệ với Trung Quốc. Và, đặc biệt, quan trọng nhất, không có gì thay đổi trong bộ máy quyền lực của đảng cũng như những quyền lợi ...
    Đó là nước… không chịu phát triển!

    Hơn cả tháng rồi toàn những tin chính trị nhức đầu. Rốt cuộc chẳng có gì thay đổi lớn!
    Xin mời các bác nghỉ xả hơi, nghe bản nhạc "Tại sao là không"
    https://www.youtube.com/watch?v=D2SnIZOstCA



    Anh tại sao mưa chiều đến
    Tôi tại sao buồn mông mênh
    Tôi ngồi đây lòng chợt thấy
    Xa một góc đời ngây say
    Xa bao niềm yêu dấu đầy
    Và em ơi có hay nỗi buồn tôi hôm nay

    ( ĐIỆP KHÚC )
    Sao không là cánh chim tìm về
    Sao không là tiếng vui tràn trề
    Sao đi về những đêm buồn bã, hoang mê
    Sao không là giấc mơ một đời
    Sao không còn với nhau một thời
    Sao không và tại sao là không

    Trong biển tình người vạch lối
    Nghe đợt sóng buồn ra khơi
    Đem trọn linh hồn mình đến
    Bên nhạc khúc chiều chơi vơi
    Sao không còn nghe sóng gọi
    Và đêm qua như những đêm tôi thầm hỏi
    Sao không và tại sao là không

    Dù biết mây khuất trời, nơi kia bầu trời
    Và dẫu ta mất nhau cơn đau còn mãi
    Khao khát tháng năm về lại
    Trên những dấu xưa tình dại
    Ngày ấy niềm mơ ước một thời chưa phai ...

    Thời buổi bây giờ đang nghiêng về khuynh hướng phân tích data để rút ra kết luận hơn là suy luận theo lý thuyết xơ cứng. Cứ nhìn vào cái bản đồ phân bố mật độ ký sinh trùng cộng sản ở VN mà Bloomberg mới đưa ra trên mạng thì thấy tại sao ông NTD phải về vườn. Đó là hiện thực khách quan sống động ! Muốn thay đổi được hiện trạng thì phải dùng biện pháp tẩy diệt trùng thôi ! Bao giờ cho gió can qua ?

    Nguyễn Hưng Quốc viết:
    Lý do chính, theo tôi, là: Người ta sợ sự sắc sảo. Những người thông minh sắc sảo bao giờ cũng có những phản ứng và những chính sách bất khả đoán đối với những người tầm thường. Điều này giải thích tại sao trong mấy kỳ đại hội đảng vừa qua, bao giờ người ta cũng bầu những người bình bình nhàn nhạt lên chiếc ghế tổng bí thư. Hết Đỗ Mười (1991-97) đến Lê Khả Phiêu (1997-2001), Nông Đức Mạnh (2001-2011) và từ Đại hội XI đến nay là Nguyễn Phú Trọng. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20160128/tai-sao-lai-la-ong-trong#sthash.vMaWQmXi.dpuf

    Người ta ở đây là ai? Cấp trên có thể sợ cấp dưới sắc xảo vì người sác xảo có thể ngoi lên chiếm vai trò lãnh đạo, chứ cấp dưới sợ gì cấp trên sác xảo. Hơn nữa, các uỷ viên trung ương đảng có được sự độc lập thật sự khi bỏ phiếu hay không. Thí du, lúc đầu nghe tin có 36 đoàn đại biểu đề cử ông Nguyễn Tấn Dũng, nhưng tại sao sau đó lại có tới 80% đại biểu chấp nhận cho ông Dũng rút? Vậy ai mới chính là người sợ lãnh đạo VN sắc xảo? Cái này thì chắc đa số "chúng ta" ở đây biết hết rồi, và chắc chắn không phải các uỷ viên trung ương đảng.