Đại hội Đảng XII: Chọn chén thuốc độc nào đây?

  • Bởi Admin
    21/01/2016
    4 phản hồi

    Trần Minh Khôi

    Cái note này là cho các bạn vẫn trông chờ mầu nhiệm cải cách từ Đại hội Đảng XII đang nhóm họp. Bài này đáng lẽ có tựa đề “Canh bạc 3”, tiếp theo hai bài “Canh bạc” đã viết từ Hội nghị Trung ương VI năm 2012.

    Tiếng Anh có một thành ngữ rất thú vị, “pick your poison”. Hãy chọn chén thuốc độc của bạn. Đứng trước hai chọn lựa tệ hại, và không còn lựa chọn nào khác, câu thành ngữ này gợi ý nên chọn cái ít tệ hại hơn.

    Những đại biểu hôm nay về tham dự đại hội đảng của họ đang đứng trước những lựa chọn như thế. Và trong trường hợp này, cái ít tệ hại hơn không hiển nhiên.

    Có vẻ như những người vẫn trông chờ một phép mầu nào đó từ Đại hội đưa đến những cố gắng cải cách cơ chế lờ đi điều này: Việt Nam đang ở trong một tình huống không thể có bất cứ một cải cách nào có thể mang lại lợi ích cho đất nước.

    Lý do: tham nhũng.

    Tham nhũng đã ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng của đời sống kinh tế chính trị Việt Nam. Căn nhà “Đảng” cũng đã rệu rã do tham nhũng làm mục ruỗng từ bên trong. Bất cứ một ngọn gió cải cách nào đều có thể làm sập căn nhà rệu rã đó. Bất cứ một cố gắng cải cách nào ở thời điểm này đều có nguy cơ định chế hóa và củng cố các thế lực tham nhũng trong Đảng. (Ví dụ: ngay lúc này mà Đảng xóa bỏ cơ chế sở hữu toàn dân về đất đai thì ngay lập tức phần lớn những khu đất quan trọng mà Đảng đã tước đoạt được nhân danh “sở hữu toàn dân” sẽ rơi ngay vào quyền sở hữu cá nhân của thế lực tham nhũng đang cầm quyền.) Quyền lực thật sự của Đảng, từ đó, sẽ bị chuyển dần sang các thế lực tham nhũng đội-lốt-đảng. Đây là điều mà những người trung thành với sự tồn vong của Đảng lo lắng nhất.

    Và đây cũng là điều lo lắng đối với những ai quan tâm đến tương lai quốc gia. Sự chán ghét đối với một đảng đang cầm quyền hung bạo có khuynh hướng đẩy người ta đến gần với bất cứ giải pháp nào, ngay cả giải pháp ảo tưởng, hứa hẹn sự giải thể đối với đảng cầm quyền này sớm nhất. Người ta trông chờ vào cải cách, bất cứ cải cách nào, đến từ bất cứ ai. Và đó chính là cái bẫy nguy hiểm: nếu việc cải cách hệ thống kinh tế chính trị đưa đến việc củng cố quyền lực của thế lực tham nhũng thì kết quả của cải cách sẽ rất bi đát. Tham nhũng sẽ được thế lực này định chế hóa trong cơ chế mới. Thế giới có rất nhiều bằng chứng cho chúng ta thấy sự bế tắc của những cố gắng cải cách được khởi xướng bởi các thế lực tham nhũng. Một cuộc cải cách như thế chỉ có lợi cho thế lực tiến hành cải cách mà không đem lại lợi ích cho ai khác.

    Nói ngắn gọn: Nếu không ngăn chặn được tham nhũng thì sẽ không thể nào tiến hành một cuộc cải cách kinh tế chính trị có ý nghĩa. Nếu một cá nhân, một nhóm quyền lực nào đó không ngăn chặn được tham nhũng, chưa nói đến tạo nên nó, thì cá nhân đó, nhóm quyền lực đó không có khả năng tiến hành bất cứ cuộc cải cách kinh tế chính trị nào mang lại lợi ích cho quốc gia.

    Và đây là hai chén thuốc độc mà các đại biểu đại hội sẽ phải chọn: 1) một bên là thế lực tham nhũng nhưng có hứa hẹn cải cách, và 2) bên kia là thế lực bảo thủ nhưng có hứa hẹn ngăn chặn tham nhũng. Chọn bên nào thì ít tệ hại hơn?

    Nếu không phải vì những ràng buộc của quyền lợi cá nhân gắn liền với tham nhũng thì, vì những lý do trên, có vẻ như câu trả lời cho họ khá đơn giản: chọn ngăn chặn tham nhũng.

    Đứng trước những đổ nát của cơ chế chính trị và sự tuyệt vọng đối với nó, trông mong cải cách là một trông mong chính đáng. Nhưng câu hỏi này phải được trả lời: ai cải cách? Ở thời điểm này, không có một gương mặt nào trong hàng ngũ những người lãnh đạo cao cấp của Đảng gây ấn tượng hứa hẹn nào về khả năng cải cách. Như đã nói, kinh nghiệm thế giới cho thấy các thế lực tham nhũng chưa bao giờ có khả năng thực hiện một cuộc cải cách nào đem lại lợi ích cho quốc gia ngoài việc củng cố thêm quyền lợi và quyền lực của chúng. Các thế lực bảo thủ thì đương nhiên không cần bàn đến nữa, có muốn cải cách họ cũng không biết bắt đầu từ đâu.

    Với tất cả những hứa hẹn của nó trong đời sống kinh tế và chính trị, Hiệp định Đối tác Xuyên Thái Bình Dương (TPP) đặt ra những thử thách lớn về nguy cơ tham nhũng và phân hóa trầm trọng hơn nữa trong tầng lớp lãnh đạo của Đảng. Định chế chính trị xã hội, ngay khi ý chí chính trị đã có và tiến trình cải cách được thực hiện, là cái mất nhiều thời gian để xây dựng. Trong vài năm tới đây, các định chế chính trị và xã hội nhằm thực tiển hóa và hỗ trợ cho TPP chưa tồn tại. Cái khoảng trống định chế này, một lần nữa, là mảnh đất màu mỡ cho tham nhũng và tiếp tục tham nhũng. Những người trung thành với sự tồn vong của Đảng có thể hình dung ra một tương lai bi đát cho đảng của họ nếu thế lực tham nhũng trong Đảng tiếp tục cầm cân nảy mực đời sống quốc gia trong giai đoạn tới. Những người lo lắng cho tương lai quốc gia cũng có thể hình dung ra một tương lai bi đát tương tự như thế cho đất nước. Hãy nhìn sang Mexico: Với một chính quyền tham nhũng thì tự do thương mại chỉ có lợi cho thế lực thân cận của những người lãnh đạo chính quyền đó mà thôi.

    Muốn hay không muốn thì TPP vẫn lừng lững đến. Vấn đề của Đảng lúc này không phải là có tiến hành cải cách hay không. Đảng đã tự dồn nó vào góc tường: Đảng không có lựa chọn nào ngoài cải cách. Vấn đề còn lại của Đảng lúc này là thực hiện cải cách với nhân sự nào, cải cách ở mức độ nào, và cải cách lúc nào để tiếp tục duy trì quyền lực? Ai thực hiện cải cách thì đem đến sự an toàn cao nhất cho quyền lực của Đảng? Nói lại điều ở trên: Đảng không thể thực hiện cải cách với nhân sự hiện nay. Đảng cũng không thể thực hiện cải cách với tình trạng tham nhũng như hiện nay. Hy vọng duy nhất của Đảng từ đại hội này là Đảng có thể loại thế lực tham nhũng ra khỏi vị trí quyền lực. Phải tẩy rửa cơ chế quyền lực trước khi cải cách. Sau khi tẩy rửa rồi thì phải tìm ra người “đủ sạch” và có bản lĩnh để thực hiện cải cách. Đảng không có nhiều thời giờ nữa. Muốn hay không muốn thì TPP vẫn lừng lững đến.

    Nhưng sự lựa chọn này cũng sẽ đặt Đảng trước một nguy cơ khác: thanh trừng nội bộ. Để chống tham nhũng thì cần có các định chế kiểm soát quyền lực. Nhưng các định chế kiểm soát quyền lực này không tồn tại trong cơ cấu của Đảng. Chống tham nhũng sẽ chủ yếu dựa vào ý chí cá nhân. Những gì xảy ra ở Trung Quốc cho chúng ta thấy, khi thiếu vắng những định chế kiểm soát quyền lực thì chống tham nhũng dễ dàng trở thành công cụ thanh trừng nội bộ. Đảng sẽ phân hóa trầm trọng thêm nữa.

    Ngay cả trong cái viễn cảnh thanh trừng và phân hóa đó, chén thuốc độc thứ hai này rõ ràng là ít tệ hại hơn. Nhưng vẫn có khả năng đại biểu đại hội sẽ chọn chén thuốc độc thứ nhất. Quyền lợi cá nhân là yếu tố quyết định đầu tiên của lá phiếu. Vì quyền lợi cá nhân gắn liền với tham nhũng, đại biểu đại hội có thể sẽ bỏ mặc sự tồn vong của Đảng để chọn thế lực tham nhũng bảo kê cho quyền lợi của mình. Nếu điều này xảy ra thì trong vài thập niên tới đây đất nước sẽ đối diện với một tương lai bất định. Chúng ta sẽ chứng kiến sự băng hoại cuối cùng của Đảng Cộng sản Việt Nam. Đảng sẽ trở thành cái hình nộm và thế lực tham nhũng đội-lốt-đảng sẽ trở thành thế lực cầm quyền thực sự và sẽ cầm quyền trong một thời gian rất dài. Để làm điều đó, thế lực này sẽ chấp nhận vài nhượng bộ tình thế để tạo ấn tượng về sự tồn tại của các quyền tự do mà xã hội đòi hỏi, ngay cả quyền tự do bầu cử - nghĩa là có “dân chủ”. Nhưng đất nước sẽ quằn quại trong một thời gian dài trong tình trạng bất công nhầy nhụa do tham nhũng và bạo quyền tạo nên. Nhìn sang Nam Mỹ: Một chính quyền tham nhũng không cộng sản (hoặc nửa cộng sản) cũng tệ hại như một chính quyền toàn trị cộng sản.

    Và chúng ta tránh vỏ dưa thì gặp vỏ dừa.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Uống chén tham nhũng. Ít ra thì chén đó chưa mất nước. Dù áo rách nhưng còn nhà tranh hơn là áo rách mà nhà còn không có.
    Con dân Việt thực sự? Hãy bắt đầu đối phó với bọn "cướp ngày" bằng việc không thỏa hiệp. Không đưa tiền cho CSGT, không hối lộ, không và không. Sức nhỏ làm việc nhỏ, cỡ vừa mần cái vừa, vậy thôi

    Phải đặt quyền tự do, độc lập , toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ của Dân tộc VN lên trên tất cả sự toan tính khác . Lúc đó những vấn đề nội trị như phe phái, tham nhũng, thân hữu, đảng toàn trị .sẽ nhỏ bé hơn. Đảng CSVN và Đất nước VN hiện đang đứng giữa 2 sự lựa chọn con đường sau đây : Con đường đi sẽ có thảo khấu cướp đồ ( tham nhũng) nhưng toàn mạng sống hay là con đường cụt ( bảo thủ, hèn nhát, nô thuộc T.Q) sẽ bị rơi xuống vực tan xác? . Trong tình cảnh hiện nay , ĐH khóa 12 của ĐCSVN sẽ chọn con đường nào thì chưa biết được. Hãy chờ "phút 98" của ĐH đảng khóa 12, kết thúc ngày 28/1/2016.

    Giờ Cáo Chung Của Đảng

    Đảng Cộng sản tuy hết thời mạt vận
    Lá bùa thiêng Các Mác chẳng còn linh
    Cái thây ma hộ mạng đã trương sình
    Vẫn ngoan cố đoạ đày dân tộc Việt.

    Trót cỡi cọp, nên phải đành bám riết
    Buông tay rời là nát thịt tan thây
    Đảng bạo quyền chẳng biết tính sao đây
    Cứ nhắm mắt, cúi đầu, ôm cọp chạy.

    Đằng sau lưng, tiếng reo hò vang dậy
    Hàng triệu người phẫn nộ đã vùng lên
    Từ dân oan cho đến cả đảng viên
    Đang rượt đuổi con cọp già xã nghĩa.

    Bầy quỉ đỏ rơi vào nơi tử địa
    Bọn ma vương và bộ hạ tay chân
    Lòng khiếp kinh, ngoài mặt cố hung hăng
    Bởi xuống cọp chỉ còn là nước chết.

    Hộ vệ đảng, cả một đàn rắn rết
    Và một bầy chó sói hứa trung trinh
    Miệng hô to câu ‘còn đảng còn mình’
    Tay cướp bóc phiên chợ chiều sắp vãn.

    Trên lưng cọp, lão ma đầu lú lẫn
    Còn băn khoăn tự hỏi cọp về đâu?
    Bọn đàn em, từng nhóm, tụm vào nhau
    Bàn kế sách để chém vè thoát hiểm

    Nhưng vô ích, giờ cáo chung đã điểm
    Bầy sài lang rắn rết chợt tiêu tan
    Bọn ma vương, đứa chết, đứa ra hàng
    Thây Hồ tặc vứt vào nơi miệng cống.

    Mặt trời mọc, quê hương bừng sức sống
    Như chào mừng cuộc cứu nước thành công
    Dân tộc Việt, sau đêm dài tủi nhục
    Đã oà lên ca hát dậy non sông.

    http://fdfvn.WordPress.com

    Tình cảnh nguy hiểm của Việt Nam hiện tại không chỉ do bị đè nén, kìm hãm bởi:
    1. Tham nhũng và lộng quyền tạo ra bất công về cơ hội và thu nhập trong xã hội - đại diên là nhóm Thân hữu - Tham nhũng dẫn đầu xu thế này;
    2. Hệ thống chính trị toàn trị tước đoạt các quyền phổ thông và cơ bản của công dân - nhóm Giáo điều - Bảo thủ chủ trương duy trì hệ thống này;
    mà còn bị một tác động thứ ba từ bên ngoài là mối quan hệ với Trung Cộng như vòng kim cô được trang trí bằng "16 chữ vàng" và "bốn tốt", cột chặt nhân dân và đất nước Việt Nam vào xu hướng Hán hóa và Chủ nghĩa dân tộc cực đoan Đại Hán.
    Cả hai nhóm trên đều có quan hệ mật thiết với Thiên triều, nhưng Nhóm bảo thủ được Thiên triều chọn làm thủ túc vì gắn liền với các mặt tư tưởng, giáo dục, tuyên truyền trong xã hội Việt nam.
    Đất nước này muốn thay đổi số phận phải đồng thời loại bỏ cả ba ách kìm kẹp này. Nhưng trong thời điểm hiện tại, chưa có một lực lượng quần chúng đông đảo hay một phong trào chính trị đủ mạnh để đồng thời thực hiện ba cuộc cách mạng nói trên. Vì vậy nhân dân Việt nam sẽ phải chọn "nhóm ít xấu hơn" trong 2 nhóm quyền lực đang khuynh loát xã hôi! Như vậy nhóm nào ít xấu hơn? Phân tích của tôi cho thấy Nhóm Thân hữu - Tham nhũng ít xấu hơn, chứ không phải là nhóm Giáo điều - bảo thủ! Thật rõ ràng vì mưu đồ thôn tính Việt Nam và Biển Đông đã có từ hơn ngàn năm qua và chưa bao giờ tắt trong não trạng của tập đoàn lãnh đạo phương bắc! .