Ai? Đảng nào?

  • Bởi Khách
    19/01/2016
    2 phản hồi

    Phạm Hồng Sơn

    Trong tác phẩm Chính trị học (Πολιτικά) viết cách đây hơn 2300 năm, Aristotle đã có những nhận xét thẳng thắn nhưng không mấy sáng sủa về con người: “con người muốn cầm quyền mãi mãi”, “luyến ái thường gây chao đảo lòng người”, “con thú dục vọng và tham vọng luôn gây hủ bại trí não và tâm hồn kẻ cầm quyền, ngay cả khi họ là những người tốt nhất”, “con người dễ hư hỏng”. [i]

    Cũng trên tinh thần cảnh giác đó, năm 1788, trong Luận về chính quyền (Federalist) số 51, tác giả Publius [ii] đã nêu ra nhận định:

    Nếu con người là thiên thần, chính quyền sẽ thừa. Nếu thiên thần quản trị con người, các phương tiện kiểm soát chính quyền, cả trong lẫn ngoài, đều không cần.” Vì tất cả chúng ta không phải là thiên thần, hay thánh thần, Publius viết tiếp một cách sáng suốt và công bằng thế này:

    Nhưng khi phải thiết kế một chính quyền để con người quản trị con người thì nan giải lớn nhất nằm ở đây: Đầu tiên phải tạo điều kiện để chính quyền kiểm soát được người bị trị. Tiếp theo là phải buộc được chính quyền tự kiểm soát được chính nó. Và, chắc chắn, kiểm soát cơ bản đối với chính quyền là bắt nó phải lệ thuộc vào nhân dân.

    Nhìn vào các chính quyền, với nhiều tên gọi và nhiều “đổi mới” khác nhau, do người cộng sản thiết kế và dựng lên ở Việt Nam từ trước tới nay, chúng ta phải công tâm thừa nhận rằng: Lãnh đạo cộng sản Việt Nam đã xuất sắc tạo ra các phương tiện và điều kiện để kiểm soát chặt chẽ dân chúng - người bị họ cai trị. Song, vế bên kia, như đề xuất của Publius, hầu như không có một cơ chế nào để Đảng Cộng sản Việt Nam biết tự tiết chế, kìm hãm những hành vi đục khoét, sách nhiễu, trấn áp hoặc kiểm soát quá đà nhân dân. Còn, “kiểm soát cơ bản” - bắt chính quyền phải lệ thuộc vào nhân dân, như Publius nhấn mạnh - thì hoàn toàn không.

    Đến như báo chí tư nhân hợp pháp, đã có nhiều ở thời thuộc Pháp và có rất nhiều trong thời Việt Nam Cộng Hòa, người cầm quyền cộng sản cũng không để cho tồn tại, thì nói gì tới những công cụ “kiểm soát cơ bản” khác như hội đoàn tư nhân, biểu tình, đảng đối lập, tư pháp độc lập hay bầu cử tự do và công bằng, v.v.

    Có lẽ trong sự quẫn bách âu lo cho vận mệnh dân tộc, nhiều người vẫn đang cố kiên trì đánh tiếng cổ xúy, vận động cho ông này, ông kia, thuộc phe (giả định) này, phe (giả tưởng) kia lên nắm chức tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam khóa XII. Ngoại trừ các cổ xúy có ngòi bút đã bị xoắn theo chiều bổng lộc, đã để ngọn lửa ân oán riêng tư bốc quá cao hoặc là một hỗn hợp của cả hai, những tiếng nói đó, quả thực, không phải không gây cảm kích lòng người.

    Nhưng lấy gì để đảm bảo cho những kẻ, là con người chứ không phải thiên thần, đoạt được quyền trong một chính thể hoàn toàn vắng “kiểm soát cơ bản”, gạt được các dục vọng của bản thân và vượt lên được những hiểm nguy của cá nhân để phụng sự nhân dân, đất nước?

    Lấy gì để chắc chắn những kẻ thâm như Tàu đã tỏ rõ quyết tâm xâm lược, quen trấn áp, tàn sát chính đồng bào của chúng sẽ không rắp tâm hăm dọa, mua chuộc, trừ khử mọi mầm độc lập, tiến bộ (nếu có) trong một chính thể đã thề nguyền “răng môi”, “16 vàng, 4 tốt”?

    Ai, đảng cầm quyền nào có thể dựa vào lòng dân khi chính quyền của họ chuyên chĩa mũi súng “chống khủng bố” vào nhân dân; và luôn gọi đổng nhân dân tiến bộ là “thù địch”?

    Ai? Đảng nào?

    ____________________

    [i] Aristotle, Politics, Books III-V, The Great Books Foundation, Chicago, 1955, trang 13, 33, 37, 100. Quí vị có thể đọc bản dịch Anh ngữ tại đây. Hoặc mua bản dịch tiếng Việt tại đây.

    [ii] Publius là bút danh chung của ba chính trị gia người Mỹ, Alexander Hamilton (1755-1804), James Madison (1751-1836) và John Jay (1745-1829). Tác giả của bài luận số 51 này đến nay vẫn chưa xác định được chính xác là ai giữa hai người, Madison và Hamilton. Các trích dẫn ở đây thuộc bản dịch (chưa xuất bản) của Phạm Hồng Sơn. Quí vị có thể xem nguyên bản Anh ngữ tại đây.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Phản hồi: 

    Khi con can thiet de loi keo long dan ve voi minh, trum dang CSVN reu rao tuyen truyen : " Nguoi dang vien CS phai 'kho truoc cai kho cua dan, va vui sau cai vui cua dan ".
    Nhung nhan dan hay nhin xem, hien tai cac quan dang vien Cong san giau co khung khiep the nao, trong khi dan oan bi cuop nha, cuop dat ( de cho cac chu dau tu du an, hoi lo cho cac quan CS ) khieu kien khap noi, het nam nay sang nam khac, me chet thi con keu oan tiep. Vay ma Dang khong nhung khong tra, ma con sai lau la danh giet bang moi thu doan tinh vi, de bao ve nhung tui tien ban thiu cua minh.
    Vay Cong san ngay xua da ac, da gian xao tan cung, nhung Cong san ngay nay la thu CONG SAN LUU MANH vo liem si. Nhan dan VIET NAM ci can toi loai Dang CS nay dan dat, thuc chat la hut mau dan nua khong? Hoi, la vi qua khinh bi.

    Phản hồi: 

    ĐCSVN hiện nay là độc quyền , thể chế chính trị đảng trị không có cơ chế hữu hiệu kiểm soát quyền lực của nó. Mô hình nhà nước VN gồm : QH, Chính phủ, Tư pháp duy nhất dưới sự cai quản của ĐCSVN. Đây là môi trường dung dưỡng tốt nhất cho ĐCSVN tự biên, tự diễn và tiếm quyền của Nhân dân . Đây cũng là điểm tử huyệt đã và đang cầm tù và triệt tiêu quyền tự do và quyền kiểm soát nhà nước của Nhân dân VN trong suốt gần thế kỷ qua. Để thực thi quyền tự do và quyền kiểm soát nhà nước của nhân dân, chỉ có con đường dẹp bỏ mô hình nhà nước XHCN VN ( phong kiến kiểu mới). Năm 1990 -1992 các nước XHCN ở Đông âu và Liên xô cũ đã làm được điều này, tại sao nhân dân VN không dám và không làm được?

    Phản hồi: 

    Vụ này phải hỏi ông Ng.S.Hùng chủ tịch QH cho ra lẽ . Chẳng lẽ vừa rồi ông ta đi T.Q khấu đầu lạy trước mồ mả Mao trạch Đông và ôm hôn Tập Cẩm Bình .. lại không có kết quả chi?. Thế thì quá lãng phí tiền bạc của Nhà nước chi cho chuyến đi " cầu an " vô ích của ông Hùng?. Rõ ràng T.Q đã huỵch toẹt sẽ chiếm đóng hết HS, TS và toàn bộ biển Đông của VN. Tại sao Nhà nước VN không dám kiện T.Q ra tòa án quốc tế như Philippin?. Nhà nước thỏa hiệp bán chủ quyền lãnh thổ cho giặc, thì Nhà nước này là của ai, cho ai?. Bộ chính trị và BCH TW ĐCSVN nắm quyền lãnh đạo Nhà nước VN phải chịu trách nhiệm trước Tổ quốc , dân tộc và phải bị Tòa án Hình sự xét xử theo HP và LP nước CHXHCN VN. Hình thức cao nhất là giải tán tổ chức ĐCSVN và đặt ra ngoài vòng pháp luật.