Văn hóa cưỡng hiếp

  • Bởi Admin
    15/01/2016
    33 phản hồi

    Nguyễn Nhân Trí


    Lara Logan

    Lara Logan là một phóng viên truyền thanh, truyền hình kỳ cựu và cũng là một ký giả chiến trường nhiều kinh nghiệm. Cô là trưởng đội phóng sự quốc ngoại của CBS Radios và CBS 60 Minutes.

    Ngày 11 tháng Hai 2011 cô đã bị hành hung và xâm phạm tình dục khi đang cùng một nhóm phụ tá quay phim tường trình tại chỗ ở Quảng Trường Tahrir của thủ đô Cairo, nơi dân chúng Ai Cập đang biểu tình rầm rộ đòi tổng thống Hosni Mubarak từ chức. Bức ảnh bên trên được chụp vài phút trước khi việc nầy xảy ra.

    Nhóm của cô đã có mặt làm việc ở đây khoảng hơn một giờ đồng hồ rồi không có vấn đề gì cả. Bất thình lình bộ phận điện của nhóm bị hư, máy và đèn quay phim tắt ngủm. Một đám thanh niên Ai Cập trong số đang biểu tình chung quanh lập tức bắt đầu buông những lời thô tục về cô. Rồi họ bu sát lại chung quanh cô. Cô cảm thấy có những bàn tay sờ mó vào người cô, vào ngực và vào giữa hai chân cô. Cô la lên và cố đẩy họ ra nhưng bị đè cứng giữa nhiều người đàn ông càng lúc càng bu lại đông thêm. Các nhân viên trong nhóm cô cố gắng chống trả để bảo vệ cô nhưng không có hiệu quả gì cả. Cô nghe trong đám đông có người kêu to lên “Con nầy là người Do Thái!” Điều đó hoàn toàn không đúng, nhưng trong lúc ấy giống một mồi lửa thảy vào xăng. Tình thế diễn biến tệ hại hơn một cách cực kỳ nhanh chóng. Cô bị đám thanh niên nầy hung hãn nắm lấy đầu cô, tay cô, chân cô kéo đi lẫn mất vào đám đông. Cô bị tách lìa hẳn khỏi nhóm nhân viên của cô. Trong vòng 25 phút sau đó, ngay giữa quảng trường lớn nhất của thủ đô Ai Cập và giữa đám đông đang hỗn loạn biểu tình đòi hỏi quyền lợi chính trị của họ, cô bị chính những người nầy đánh đập và hành hung tình dục liên tục.

    Theo lời cô kể lại trong buổi phỏng vấn trên CBS 60 Minutes ngày 1 tháng Năm 2011, có khoảng 200 đến 300 người đàn ông Ai Cập tham dự việc nầy. Họ lập tức xé toạt quần áo cô đang mặc. Cô kể lại cô nhớ rõ cảm giác hãi hùng khi áo nịt ngực của cô bị giựt tung ra và chiếc quần lót bị kéo ra khỏi người cô. Cô biết chuyện gì sắp xảy ra cho cô. Theo lời cô, họ liên tục thay phiên nhau cưỡng hiếp cô bằng tay của họ trong khi những người khác chung quanh chụp ảnh bằng điện thoại di động. Thân thể của cô bị lôi kéo về nhiều phía khác nhau một cách cực kỳ hung bạo. Họ nắm tóc cô mạnh đến độ cô tưởng da đầu cô bị tróc ra. Tay chân của cô bị dằn kéo như sắp bị xé tét ra khỏi người cô. Trong đầu cô lúc đó chỉ có một cảm nghĩ duy nhất đó là cô sắp chết tại đây.

    May mắn thay, khi thân thể trần truồng của cô bị đám đông xâu xé kéo lôi trên mặt đất, họ đến ngang một nhóm phụ nữ người bản xứ cũng đang đứng tham dự cuộc biểu tình. Một phụ nữ thấy tình thế cô mới chạy đến choàng một tấm khăn lớn lên người cô. Mấy phụ nữ khác cũng ùa tới cố xua đuổi những thanh niên đang nắm giữ cô và giành cô lại. Ngay lúc đó có một nhóm quân lính chạy đến. Thì ra các nhân viên của cô ngay sau lúc thoát chạy đã tìm ra nhóm quân lính nầy và nhờ họ đi tìm cứu cô. Nhóm lính nầy đã phải đánh đuổi đám thanh niên đang bắt giữ cô bằng dùi cui mới có thể giành cô lại được. Một người lính vác cô lên vai và cả nhóm cùng chen lấn vạch đường đem cô ra khỏi đám đông. Cô được chở bằng phi cơ về Mỹ ngay ngày hôm sau và phải nằm bệnh viện 4 hôm. Tổng Thống Obama sau đó có đến thăm cô. Không ai nhận diện được những người đã hành hung và cưỡng hiếp cô hôm đó, và vì vậy họ sẽ không bao giờ bị pháp luật trừng phạt cả.

    Lara Logan kể lại chuyện nầy trên CBS 60 Minutes vì cô muốn thế giới thấy biết rõ về tệ nạn cưỡng hiếp ở Ai Cập. Cô cũng cho biết có những nữ phóng viên khác cũng đã bị hành hung tình dục nhưng họ không dám tường thuật hay thưa kiện vì họ sợ rằng phản ứng như vậy sẽ có ảnh hưởng xấu cho công ăn việc làm của họ. Cô muốn thay mặt họ làm chuyện nầy.

    Sự thật là nạn cưỡng bức tình dục xảy ra thường xuyên cho phụ nữ, nhất là phụ nữ ngoại quốc, ở Ai Cập cũng như nhiều nước Trung Đông khác. Việc nầy là một vấn đề không ai trong nước muốn đá động đến. Ngay cả khi báo chí, trong lẫn ngoài nước, có nói đến thì họ cũng hết sức cẩn thận tránh né không đề cập đến một danh từ riêng rất nguy hiểm cho họ. Đó là hai chữ “Hồi Giáo”.

    Có thể nói việc cưỡng hiếp phụ nữ, nhất là phụ nữ ngoại quốc, là một vấn đề văn hóa Hồi Quốc. Nó đã không bắt đầu ở quảng trường Tahrir mà cũng không chấm dứt ở đó. Nền văn hóa cưỡng hiếp nầy bắt đầu từ năm 624 khi vị Tiên Tri đáng kính Mohammed nghĩ ra một sáng kiến tuyệt vời để thu dụng nhân lực cho quân đội của ông. Ngoài việc được những chiến lợi phẩm khi đánh thắng một thành phố của quân địch, quân lính của ông còn được cho phép bắt giữ và cưỡng hiếp các phụ nữ trong thành phố nầy.

    Thông thường, hành động giao hợp với phụ nữ đã có chồng bị ngăn cấm, vì lý do tôi sẽ nói thêm ở phần dưới. Tuy nhiên, với sự cho phép của Mohammed thì việc nầy trở thành một phần thưởng khích lệ hợp pháp cho quân sĩ thánh chiến Hồi Giáo. Tất cả phụ nữ ngoại quốc, chưa chồng lẫn đã có chồng, chỉ là nô lệ tình dục của những người chiến đấu dưới danh nghĩa Allah. Sự cho phép nầy của Mohammed vẫn còn giá trị đến ngày hôm nay.

    Dưới đây là một vài thí dụ.

    Kinh Koran, Chương 33 – Câu 51: “Hỡi Nhà Tiên Tri, Ta đã cho phép ngươi kết hôn với người mà ngươi đã trả tiền cheo cưới, người mà ngươi sở hữu bên tay phải đã xuất thân từ chiến lợi phẩm mà Allah đã ban cho ngươi, …” Đây là lời Mohammed kể lại Allah đã nói với ông. Ở đây Allah đưa ra một danh sách những loại người ông được phép “kết hôn” làm vợ. Ngoài những người ông đã trả tiền cheo cưới, ông cũng được “kết hôn” với những người phụ nữ đã bị chiếm giữ làm chiến lợi phẩm, và được xem là Allah đã ban bố cho ông.

    Kinh Koran, Chương 4 – Câu 25: “Các ngươi không được lấy những người đàn bà đã có chồng, ngoại trừ những kẻ mà các ngươi sở hữu bên tay phải.

    Kinh Koran, Chương 70 – Câu 31: “Chỉ được giao hợp với thê thiếp và những người mà ngươi sở hữu bên tay phải…”

    Tất cả các lời dạy trên đều đồng nhất cho phép đàn ông được “kết hôn” hay “lấy” hay “giao hợp với” những người đàn bà mà họ “sở hữu bên tay phải” (có nghĩa là “sở hữu chính đáng và hợp pháp”), tức là những nô lệ của họ, là những phụ nữ đã bị bắt giữ từ chiến tranh, là những phụ nữ ngoại đạo, ngoại chủng.

    Ở đây, những chữ “kết hôn” hay “lấy” hay “giao hợp” cần được hiểu là “bất kể các phụ nữ đó có đồng ý hay không”. Và đó cũng chính là định nghĩa của “cưỡng hiếp”.

    Và đây có lẽ cũng là một lý do mà loại y phục của phụ nữ gọi là “burqa” xuất hiện trong Hồi Giáo. Đây là loại y phục rộng thùng thình mà người mặc bị trùm kín từ đầu đến gót chân chỉ trừ hoặc một khe hở hẹp hoặc một màng vải thưa ngang đôi mắt của họ mà thôi. Và màu sắc chỉ được giới hạn ở đen hoặc xám hay nâu hay xanh đậm.

    Những người theo phái chống chế cho Hồi Giáo cho rằng burqa biểu lộ sự đức hạnh của phụ nữ. Tuy nhiên, Kinh Koran có giải thích rõ về vấn đề nầy.

    Bảo vợ và con gái của ngươi cùng tất cả phụ nữ theo đạo phải mặc y phục dài rộng trùm kín mọi phần cơ thể của họ khi đi ra ngoài để họ được phân biệtkhông bị quấy nhiễu.” (Koran Chương 33 – Câu 59)

    “Được phân biệt” gì? Được phân biệt là một người phụ nữ Hồi Giáo “có đạo đức” và, quan trọng hơn cả, nằm trong quyền quản lý của chồng và cha họ. Nói cách khác, burqa dùng để phân biệt hai nhóm phụ nữ: phụ nữ mặc burqa là vợ hay con gái của những người đàn ông Hồi Giáo, những phụ nữ không mặc burqa chỉ là nô lệ bị bắt giữ khi đánh chiếm các lãnh thổ ngoại bang. Nhóm phụ nữ thứ nhất là tài sản của chồng cha họ và không ai được đụng đến. Nhóm thứ hai, ai muốn làm gì thì làm.

    “Không bị quấy nhiễu” có nghĩa là gì? Có nghĩa là bị cưỡng hiếp tùy tiện bởi đàn ông Hồi Giáo. Phụ nữ không nằm dưới quyền quản lý của một người đàn ông Hồi Giáo không có quyền lợi gì của riêng họ cả. Những người đàn ông Hồi Giáo khác được quyền cưỡng bức tình dục họ bất cứ lúc nào mà không e sợ bị trừng phạt.

    Có những lãnh đạo Hồi Giáo đã, và vẫn còn đang, che chống cho các vụ thanh niên Hồi Giáo sống trong xã hội Tây Phương bị bắt về tội cưỡng hiếp tập thể rằng “người đàn bà bị cưỡng hiếp có lỗi không nhỏ trong việc nầy”. Thí dụ như cách đây không lâu, người đại diện cộng đồng Hồi Giáo đứng đầu ở Úc là Grand Mufti Sheikh Hilaly đã so sánh đàn bà không ăn mặc kín đáo cũng không khác miếng thịt để mở ra trước mặt những con mèo đói. Đây là văn hóa Hồi Giáo. Đàn bà luôn luôn là kẻ có lỗi, ngay khi họ bị cưỡng hiếp. Những lãnh đạo Hồi Giáo như Sheikh Hilaly cho rằng nếu phụ nữ từ chối không chịu ăn mặc theo tiêu chuẩn Hồi Giáo vạch định cho họ, trên đường phố Cairo hay Sydney, thì họ đã tự động gián tiếp mời gọi kẻ khác cưỡng hiếp họ.

    Trong thế giới Tây Phương, cưỡng hiếp là một trọng tội về xâm phạm nhân phẩm và an ninh của một con người. Trong văn hóa Hồi Giáo, cưỡng hiếp là một tội hoặc về “xâm phạm tài sản của người (đàn ông) khác”, hoặc về “gây xáo trộn trật tự công cộng”. Cả hai tội nầy đều cần đầy đủ chứng cớ ở mức độ rất cao nên trong thực tế ít khi nào ai có thể bị truy tố.

    Trong văn hóa Hồi Giáo, thân thể của phụ nữ được xem là “awrah”, một từ Á Rập mang nghĩa “trần truồng” hay “bất toàn”. Do đó phụ nữ hiện hữu trong văn hóa Hồi Giáo như một món đồ vật tượng trưng cho sự hư hoại. Ngay cả tiếng nói của họ cũng được xem là “awrah”. Điều nầy có nghĩa là ngay cả khi một phụ nữ đã trùm kín cả toàn thân thì tiếng nói của cô ta cũng là một điều hư hoại. Phụ nữ không có quyền phát biểu ý kiến của họ. Điều nầy đưa đến một luật lệ ngầm hiểu (“ngầm” nhưng được nhìn nhận công khai) cho phép đàn ông Hồi Giáo quyền tùy tiện hãm hiếp phụ nữ đồng thời đổ lỗi cho các phụ nữ nầy đã khiêu khích họ làm điều đó.

    Tôi xin nói ngay ở đây là trong Kinh Koran cũng có một số lời dạy nói về quyền lợi của phụ nữ Hồi Giáo trong xã hội. Tuy nhiên các lời dạy nầy rất ít ỏi, thưa thớt và yếu ớt. Trong khi đó những luật lệ đàn áp phụ nữ thì rõ rệt, mạnh mẽ, lập đi lập lại và đồng nhất từ đầu đến cuối. Dĩ nhiên là những người đàn ông Hồi Giáo chỉ dùng những gì thích hợp với bản chất trọng nam khinh nữ của xã hội họ. Đàn ông trong Hồi Giáo nắm tất cả quyền hành, từ sức mạnh thể xác đến kinh tế và chính trị, trong gia đình và xã hội. Những luật lệ áp bức phụ nữ là những luật lệ được đề xướng và được dùng làm nền tảng của luật pháp quốc gia.

    Loại y phục như burqa đặt trách nhiệm lên người phụ nữ phải tự lo che đậy mọi dấu vết biểu lộ phụ nữ tính của họ. Mặc burqa là một cách đăng bảng loan báo họ đã là tài sản của một người đàn ông Hồi Giáo. Bằng không, nếu họ bị cưỡng hiếp thì họ sẽ bị đổ lỗi là đã khêu gợi những thủ phạm làm điều đó. Loại khăn trùm kín đầu tóc gọi là “hijab” cũng có mục đích tương tự. Những burqa và hijab được phụ nữ bắt buột phải dùng, không phải để bảo vệ cho chính họ mà là để bảo vệ những người đàn ông chung quanh họ khỏi phải bị khêu gợi bởi họ mà làm điều tội lỗi.

    Người phụ nữ Hồi Giáo phải tuân phục mọi luật lệ về cách ăn mặc và giao thiệp. Họ không có quyền từ chối ý muốn của người đàn ông. Họ chỉ có thể cố giảm thiểu sự khêu gợi của họ bằng cách trùm kín thân thể và không được nhìn thẳng vào mắt người đàn ông khi nói chuyện với họ. Ngay cả thế, nếu họ có bị hãm hiếp thì họ vẫn không tránh được một phần trách nhiệm của họ. Họ có lỗi vì họ là đàn bà. Nếu may mắn lắm họ sẽ được “tha thứ” lỗi đã làm cho người đàn ông phạm tội. Tuy vậy, một người phụ nữ sau khi bị cưỡng hiếp vẫn có thể bị gia đình họ giết chết để chôn vùi mối nhục nhã danh dự cho gia đình.

    Cũng như mọi quy luật xã hội khác, cách đối xử với phụ nữ thay đổi khác nhau ít nhiều tùy thuộc địa vị gia đình và hoàn cảnh của họ. Phụ nữ trong những gia đình giàu có được “Tây Phương hóa” sống các đô thị lớn sẽ được miễn nhiễm khỏi nhiều luật lệ trên. Phụ nữ trong những gia đình nghèo sống theo truyền thống Hồi Giáo ở các vùng xa thành thị sẽ không được như vậy. Nhóm phụ nữ thứ nhất có một đời sống không khác biệt mấy với những phụ nữ Tây Phương, và họ sẽ được dùng làm thí dụ cho thấy xã hội Hồi Giáo cũng dành nhiều tự do cho phụ nữ. Tiêu biểu cho nhóm phụ nữ thứ hai sẽ là vợ lẽ của một thương gia già mập nào đó, và họ sẽ cho rằng họ may mắn nếu hắn ta không đánh đập hay xua đuổi họ ra khỏi nhà khi họ trở thành già xấu. Tiêu biểu cho nhóm phụ nữ thứ hai là họ sẽ suốt đời nơm nớp lo sợ bị cưỡng bức tình dục, nếu không bởi những kẻ lạ mặt thì cũng bởi chính chồng của họ.

    Trong văn hóa Hồi Giáo, cưỡng hiếp chỉ là một tội khi nó xảy ra ngoài vòng hôn nhân. Nếu người chồng cưỡng hiếp vợ mình thì đó không phải là một tội. Theo luật Hồi Giáo, người chồng được quyền đánh đập vợ nếu cô không phục vụ theo ý anh ta, và được tiếp tục đánh đập cho đến khi nào cô quy thuận. Cách đây không lâu, chúng ta vẫn có thể nghe đài phát hình Islam Channel của cộng đồng Hồi Giáo ở Anh Quốc, cũng như một số nước Âu Châu khác, cổ động việc cưỡng hiếp và hành hung trong hôn nhân. Người đàn bà trong Hồi Giáo không có chủ quyền về thân thể của họ. Chủ quyền đó nằm trong nay những người đàn ông quản trị cuộc đời họ.

    Trong văn hóa Hồi Giáo, như đề cập ở trên, cưỡng hiếp không phải là một tội đối với người phụ nữ bị cưỡng hiếp. Đó là một tội đối với cha và chồng của cô. Đây là một vấn đề về tài sản và danh dự. Đối với một người cha, trinh tiết của con gái ông ta cho phép ông ta gã bán cô với giá trị cao. Đối với một người chồng, giữ gìn tiết hạnh của cô vợ là giữ gìn danh dự của anh ta, và bảo đảm đám con thật sự là con của anh ta. Xâm phạm tình dục đến một phụ nữ là xâm phạm tài sản và danh dự một người đàn ông khác. Đây là một tội lớn và là một món nợ lớn phải trả cho ông ta. Riêng về cá nhân một người phụ nữ, thân thể của cô không có gì để được người đàn ông phải tôn trọng cả.

    Trong trường hợp nữ ký giả Lara Logan kể trên, cô đã học được bài học văn hóa nầy ở quảng trường Tahrir đêm đó. Có thể nói cô đã không thận trọng tìm hiểu rõ trước về văn hóa và tư tưởng của đàn ông Ai Cập. Có thể cô đã quá tự tin vì nghĩ rằng một công dân của một nước Tây Phương tân tiến như cô sẽ được an toàn trong môi trường Trung Đông. Khi các phóng viên Âu Mỹ như cô đổ xô đến Cairo để tường trình về một phong trào bùng khởi của dân chúng Ai Cập, họ tưởng rằng tất cả những người chung quanh họ đều là những người biểu tình đòi hỏi dân chủ. Họ không biết rằng họ đang bước vào một thành phố đông đảo tràn ngập những thanh niên Hồi Giáo vô công rỗi nghề. Đây là những thanh niên tiêu biểu của Cairo, cũng như nhiều thành phố Trung Đông khác. Họ là những người phần lớn không có việc làm ổn định nên sẵn sàng tham gia bất cứ diễn biến gì có thể làm sống động cuộc đời nhàm chán hàng ngày của họ. Và quan trọng hơn cả, họ là những người đàn ông mang trong máu họ nền văn hóa Hồi Giáo về cách đối xử với phụ nữ.

    Một người phụ nữ không có người giám hộ trên đường phố Trung Đông là một phụ nữ vô chủ. Lara Logan không ăn mặc theo tiêu chuẩn của họ. Còn tệ hơn nữa, cô là một phụ nữ ngoại quốc và không phải là một tín đồ Hồi Giáo. Những người đàn ông nầy cho rằng họ có quyền xâm phạm cô nếu họ muốn. Cô không thuộc về một hệ thống gia đình hay xã hội nào trong Hồi Giáo để họ phải lo bị đòi món nợ danh dự cả. Đối với họ, cô chỉ là một con mồi hoang mà họ được tự do tùy nghi cắn xé.

    Thụy Điển là một nước bắt đầu mở cửa đón chào người tị nạn Hồi Giáo từ những năm 1970. Bây giờ quốc gia họ đang trả một giá rất đắt cho hành động nhân đạo nầy. Nói đúng hơn, phụ nữ của họ đang trả một giá rất đắt cho việc nầy.

    Học Viện Gatestone Institute cho biết 40 năm sau khi quốc hội Thụy Điển quyết định thu nhận người tị nạn Hồi Giáo vào xứ sở của họ, con số tội phạm trong nước về bạo hành tăng gấp 3 lần và về cưỡng hiếp tăng gấp gần 15 lần.

    Hội Đồng Quốc Gia Ngăn Ngừa Tội Phạm của Thụy Điển tường trình rằng số đàn ông di dân Hồi Giáo đến từ các nước Bắc Phi phạm tội cưỡng hiếp nhiều gấp 23 lần so với số đàn ông bản xứ Thụy Điển phạm cùng tội.

    Đó là lý do Thụy Điển ngày nay được gọi là “Thủ Đô Cưỡng Hiếp” trong thế giới Tây Phương.

    Thống kê vừa kể của Thụy Điển không phải là một sự tình cờ. Nó gắn liền với những gì nữ ký giả Lara Logan trải nghiệm một buổi tối ở Cairo. Nó gắn liền với nền văn hóa mà những người tị nạn Hồi Giáo mang theo vào Thụy Điển với họ. Nó gắn liền với những gì chúng ta nhìn thấy về thân phận phụ nữ trong các nước Trung Đông xưa nay.

    Một số nước Âu Châu, thí dụ như Đức, đang chật vật đối phó với làn sóng tị nạn Hồi Giáo đang tràn ngập quốc gia họ. Một tỉ lệ đáng kể trong số người tị nạn là những thanh niên độc thân khỏe mạnh, có trình độ học vấn thấp và mang trong người tư duy tiêu biểu của nam giới cổ truyền Hồi Giáo.

    Đây là tư duy của một nền văn hóa xem việc cưỡng hiếp phụ nữ là một việc hợp đạo lý, hay ít nhất là “chấp nhận được”. Khi nền văn hóa nầy tràn ngập các quốc gia Âu Châu một ngày gần đây thì Thụy Điển sẽ nhanh chóng không còn là “Thủ Đô Cưỡng Hiếp” duy nhất nữa. Và vô số những Lara Logan khác của Âu Châu chúng ta sẽ không cần phải đi đến Cairo để có thể trực tiếp trải nghiệm nền văn hóa cưỡng hiếp của Hồi Giáo.

    Nguyễn Nhân Trí

    Chủ đề: Thế giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    33 phản hồi

    Strategien für den Umgang mit Nörglern
    Chúng ta hãy đặt ra một tình huống, người bạn đời trở về nhà sau công việc với một tâm trạng không vui và cằn nhằn , rằng bạn vẫn chưa giặt những dụng cụ và quần áo thể thao của anh ấy.
    Anh ấy cho rằng bạn chỉ có những hứng thú (Hobby) cá nhân ở trong đầu và càng ngày càng trở nên ích kỉ. Trong tình huống này bạn có những khả năng hành động nào để tự bảo vệ mình ?
    1. Hãy bỏ qua các nhận xét của anh ấy mà không bình luận.
    Người bạn đời của bạn đặt trước mặt bạn chiếc giầy và bạn có thể quyết định xỏ chân vào hay không. Bạn hãy để anh ấy một mình với những bực dọc của ảnh. Đừng tìm cách tự vệ bằng lời nói hay công kích ảnh.
    Thay vào đó hãy nói với ảnh vào một thời điểm thích hợp, rằng ảnh không hài lòng về vấn đề cụ thể nào trong cuộc sống chung hay trong công việc làm ăn của ảnh.
    2. Hãy nhìn nhận những bình luận của ảnh là những suy nghĩ cá nhân
    Người bạn đời của bạn có quyền có nhận thức riêng tư và cách nhìn nhận mang tính cá nhân. Những điều này phụ thuộc vào sự mong muốn và tâm trạng của ảnh trong một khoảnh khắc nhất định nào đó. Và vì thế những cằn nhằn của ảnh trước hết hoàn toàn không dính líu gì tới thái độ hiện tại của bạn.
    Điều đó có thể là vì ảnh muốn có nhiều thời gian chung với bạn hơn hay ảnh muốn bạn có nhiều trách nhiệm hơn. Nhưng bạn chính là người quyết định, rằng bạn, với tư cách là người bạn đời, có muốn lãnh thêm trách nhiệm hay không. Bạn không phải là người ích kỉ chỉ vì ảnh nhận thấy như thế.
    3.Bạn hãy tìm cách đồng tình với ảnh và đừng phóng đại thêm sự chỉ trích của ảnh.
    Để tỏ ra cho ảnh biết, rằng mặc dù bạn có nghe những chỉ trích của ảnh nhưng không quá lưu tâm đến nó, bạn có thể trả lời ví dụ như : Vâng, em biết, rằng em hoàn toàn là một bà nội trợ và một người bạn đời tồi. Với một người phụ nữ Á đông chắc anh sẽ được phục vụ tốt hơn.
    4. Bạn hãy đồng ý một phần nào đó trong các chỉ trích của ảnh.
    Đôi khi trong các chỉ trích của người khác chúng ta cũng có thể tìm ra một phần nào đó mà chúng ta hoàn toàn có thể đồng ý với nó vô điều kiện. Qua sự đồng tình này chúng ta có thể làm cho cuộc đối thoại giảm bớt phần căng thẳng và qua đó đồng thời chúng ta cảm thấy không bị chê trách một cách quá nặng nề. Ví dụ như: Ừ, anh có lí ha. Em vẫn chưa giặt quần áo thể thao của anh. Ngày mai chắc chắn em sẽ làm.
    5. Hãy cố gắng hiểu cảm xúc hiện tại của ảnh và nói trực tiếp về điều đó với ảnh
    Đôi khi cũng rất hữu ích, nhận biết ra cảm xúc thật của người bạn đời và nói trực tiếp về nó với ảnh: Anh giận em và cảm thấy bị bỏ bẵng phải không?
    6. Hãy cho phép anh ấy đôi khi được cằn nhằn và chỉ trích vu vơ.
    Khi người bạn đời cằn nhằn thì chúng ta rất nhanh có cảm giác bị chê trách vô lí và có cảm giác bị đánh giá là người bạn đời tồi và không hoàn hảo hay là bị sử dụng như một mảnh giẻ chùi giầy. Chúng ta nghĩ: Sao ảnh lại có thể như thế... ảnh không có quyền sử sự như thế.... etc.
    Và để chúng ta không trở nên giận dữ như thế thì chúng ta hoàn toàn có thể chủ động cho phép ảnh: OK, nếu với cảm xúc hiện tại anh không thể sử sự khác thì cứ việc cằn nhằn đi. Nhưng em không vì thế mà để giảm giá trị của bản thân đâu.
    7. Hãy gửi cho ảnh một tín hiệu Stop rõ ràng.
    Khi người bạn đời của bạn gặp những khó chịu trong công việc thì ảnh nên trút sự giận dữ của ảnh ở đó chứ không phải tiếp tục trút nó lên bạn. Nếu ảnh có điều gì thất vọng về bạn thì ảnh nên đề cập thẳng vào điều đó và nói ra mong muốn của ảnh.
    Hãy đối thoại với ảnh tỉ như: Hãy để chúng ta ở lại đúng với sự việc đi. Nếu anh có điều khó chịu trong công việc thì anh nên giải quyết khúc mắc ở đó. Nếu anh có điều gì mong muốn ở em thì hãy nói ra điều đó như một ước muốn đi nhé.!
    8. Hãy hiểu cảm xúc của người bạn đời như là một trách nhiệm cho chính nó.
    Thật đáng tiếc khi người bạn đời không cảm thấy hài lòng. Nhưng điều đó không phải có nguyên nhân từ bạn mà ra. Anh ấy cáu giận vì những trông chờ mong muốn của ảnh chưa được thoả mãn, chứ không phải là do bạn đã làm một điều gì đó không đúng.

    Về sự hành xử với những Nặc nô
    Lời tựa : Trong ngôn ngữ dân gian Việt nam có một khái niệm : Nặc nô . Khi ta gọi một người nào đó là Nặc nô, con nặc nô hay thằng nặc nô thì người đó chưa hẳn là người xấu nhưng họ hay làm cho ta khó chịu về cách đối xử của họ đối với ta hay đối với những người xung quanh ta, những người mà ta vẫn có thiện cảm và có thể tọa đàm một cách thú vị về các đề tài khác nhau trong cuộc sống hàng ngày. Bài viết sau đây của Dr. Doris Wolf, người có bằng Diplom về tâm lí học khuyên chúng ta nên hành xử như thế nào với những người nặc nô và qua đó cũng gián tiếp giải thích nặc nô là gì.
    Người nào sống trong môi trường gồm những kẻ nặc nô và những người hay cằn nhằn vụn vặt sẽ có nguy cơ bị tiêm nhiễm và tiếp theo là rơi vào trạng thái tinh thần không tốt.
    Giận dữ, Cảm giác bị xúc phạm gây tổn thương, Trầm cảm có thể là hậu quả của trạng thái tinh thần (cảm xúc) không tốt đó.
    Mặt khác cảm xúc xấu không lành mạnh của người khác có thể tác động lên cơ thể của chính chúng ta. Chúng ta (có thể) bị cơn đau dạ dày hay đau đầu, trở nên cáu kỉnh và căng thẳng thần kinh, khả năng tập trung suy nghĩ của chúng ta bị suy giảm.
    Vì chúng ta không thể làm người khác thay đổi và cũng không phải lúc nào chúng ta cũng có thể tránh được va chạm với những người nặc nô, thì sẽ tốt cho chúng ta, khi chúng ta biết cách tự giúp bản thân.
    Dưới đây là tám đề mục, chỉ dẫn cách bạn có thể hành xử như thế nào với những người nặc nô.
    Strategien für den Umgang mit Nörglern
    Chúng ta hãy đặt ra một tình huống, người bạn đời trở về nhà sau công việc với một tâm trạng không vui và cằn nhằn , rằng bạn vẫn chưa giặt những dụng cụ và quần áo thể thao của anh ấy.
    Anh ấy cho rằng bạn chỉ có những hứng thú (Hobby) cá nhân ở trong đầu và càng ngày càng trở nên ích kỉ. Trong tình huống này bạn có những khả năng hành động nào để tự bảo vệ mình ?

    Vì cách hành sử với nhau giữa các thành viên trong cộng đồng tạo nên văn hóa của XH ấy nên tôi đặt cái link này vào đây để tự mình nhắc nhở mình. Qua sự va chạm vừa qua với TPP cho tôi nhận ra một điều Muốn làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn cần biết cách hành động và còn đòi hỏi cả kiên nhẫn nữa.
    http://www.psychotipps.com/noergler-noergeln.html

    Nhưng thế cũng hay ! Tớ cọp by cuộc nói chuyện này gửi cho Facebook CONG MINH NGUYEN để bạn ấy biết đồng pào của bạn ấy có những thằng ngu đến cỡ nào. :D .

    Lắc đầu ngán ngẩm ! Thật là pótay dot com với cái thằng TPP này. Nó biết cách google, chỉ cần đánh vào google Blickpunkte - Bilder des Tages, 05.01.2016 của đài truyền hình Đức quốc ARD và tìm ngày 05.01.2016 là ra nếu cái link trên bị eror. À quên nó có biết tiếng Đức đâu để mà biết người ta báo eror vì lí do gì đâu nhỉ ? Hóa ra mình dịch thoáng từ Nögler ra tiếng Việt là đồ ngu như bò và không biết tiếng Đức lại chính xác với con lợn TPP này. Hahahaha !!!

    Xong một số việc rồi mới viết thêm vài dòng cho cái đầu bò ngu xuẩn TPP, vì đồng thời muốn @2006A lời khuyên của người Đức : Hochmut kommt vor dem Fall.
    Dem Stimme ich auch zu . Stimme (giọng nói, tiếng nói ) là danh từ vì thế viết hoa, hoặc có thể là động từ đã chia của stimmen( đây là lỗi đánh máy khi viết hoa Ṣ). Nhưng Stimme chỉ dùng khi bầu cử (Stimmung Zettel : lá phiếu cử tri ).Còn khi nói để diễn tả sự đồng ý thì phải thêm tiếp đầu ngữ tách zu để đổi nghĩa của stimmen. Lúc này động từ nguyên thể sẽ là zustimmen. Và khi chia theo các ngôi thì : Ich stimme zu ! (Tôi đồng ý !)vì zu là tiếp đầu ngữ tách nên phải đứng xuống cuối câu. Dem là chia cách 3 của Das. Và tiếng Đức chuẩn sẽ là Dem stimme ich (auch) zu (Tôi đồng ý với điều này nhấn mạnh ở ý điều này chứ không phải điều vớ vẩn nào khác cả.)
    Và để con bò TPP khỏi í ọ điếc tai thì mặc dù đã chỉ cách trong còm trước vẫn thêm link cho nó an toàn
    https://www.tagesschau.de/multimedia/bilder/blickpunkte-1629.html.

    Xin lỗi vì chửi tục : TPP , đồ ngu như bò và không biết tiếng Đức thì đừng lăn tăn, OK ?
    Blickpunkte - Bilder des Tages, 05.01.2016

    Tớ hiểu lỏm bỏm tiếng Đức. Đét muốn dô chém gió. Dưng thấy có mấy điều bùn cười, bèn lò mò nhờ anh gú tìm Sternsinger là cái đinh rì. He he. Cụ Sáu coi dzậy mà cũng có thớ wá nhể.
    Tìm mỏi cả mắt chỉ thấy Sternsinger, đét thấy Sternensinger. cái a e rờ đê nắt rích tân cũng đét thấy. Cụ cánh cò đưa link lên cái nào. hehe.

    https://de.wikipedia.org/wiki/Sternsinger

    http://www.bundesregierung.de/Content/DE/Artikel/2016/01/2016-01-05-sternsinger.html

    http://www.sueddeutsche.de/politik/merkel-empfaengt-sternsinger-1.2806412

    http://www.rp-online.de/politik/deutschland/angela-merkel-empfaengt-sternsinger-auf-kruecken-bid-1.3928593

    https://www.sternsinger.de/sternsingen/sternsinger-im-kanzleramt/

    Đây nà câu giả nhờ của một anh Đức chính cống.
    André Michels: Dem Stimme ich auch zu!

    CONG MINH NGUYEN·DIENSTAG, 5. JANUAR 2016
    Kanzlerin Merkel empfängt eine Delegation der Sternensinger. Merkel nutzte das Treffen, um Respekt für alle zu fordern, denn die Würde des Menschen sei unantastbar.
    ...
    Phía trên là copy nguyên văn bản tin của đài ARD. Khả năng người viết tin này viết sai tiếng mẹ đẻ là rất thấp. !

    Bác Sáu dạo này ít vào DL. Nên nếu các chiến sỹ che giấu mặt thì tất bác sẽ không nhận ra. Nếu có nổi nóng cũng là chuyện nên thông cảm!

    Trong bản tin trên, vì nó là bản tin, nên người ta dùng indirekte Rede/Reported Speech, vì thế "ist" đổi thành "sei"!

    CONG MINH NGUYEN sinh ra và lớn lên ở Đức, khả năng viết sai là rất thấp, nhưng vẫn có thể có! "Sternensinger" hay "Sternsinger" ? "bekommt völlig meine Meinung" -nhìn Post của CONG MINH NGUYEN dưới. Chưa nghe thấy bọn Đức nói như vậy bao giờ? Không có nghĩa là không có, có thể bọn trẻ nó nói vậy. Thường thì người ta nói "ganz meine Meinung" hay "bekommt völlig meine Zustimmung" ?

    Nhân đây nói qua về "sei", "hätte"...trước đây mình có lúng túng về thể giả định này, chuyển sang tiếng việt là "dường như". Giờ đọc BBC, VOA, RFI...thấy các thợ dịch dùng "dường như" loạn lên trong các bản dịch, thật bậy!!!

    Phải phân biệt 3 trường hợp: giả định hoặc lịch sự hoặc đưa tin. Tuỳ theo mà dịch, ví dụ:

    - cả Trọng nói rằng dường như TBT phải là người miền Bắc! Nghe chối tai!
    - Theo như cả Trọng nói thì TBT phải là người miền Bắc! (indirekte Rede/Reported Speech) Nghe khoái cái lỗ nhĩ hơn! Cả Trọng nói thế, còn thực tế nó có thế không lại là chuyện khác.

    @ 2006A
    Kanzlerin Merkel empfängt eine Delegation der Sternensinger.
    CONG MINH NGUYEN·DIENSTAG, 5. JANUAR 2016
    Kanzlerin Merkel empfängt eine Delegation der Sternensinger. Merkel nutzte das Treffen, um Respekt für alle zu fordern, denn die Würde des Menschen sei unantastbar. Kinder und Jugendliche aller katholischen Diözesen sammeln bundesweit zu Dreikönig Spenden für Kinder in Not - in diesem Jahr für Projekte in Bolivien. | Bildquelle: dpa
    Người đang nổi nóng là anh Sáu đấy chứ. Chữ viết là vô hồn. Và Würde des Menschen không chỉ chứa đựng nhân phẩm (giá trị cá nhân của một con người) ,mà gồm cả mơ ước được sống tự do, được bảo vệ khi bị áp bức, quyền được nâng cao sự hiểu biết, quyền ̣được sống bình đẳng với các thành viên khác trong cộng đồng. ...etc . Tóm lại là một khái niệm tương ̣đương với Nhân quyền nhưng ở một mức độ cao hơn.
    Phía trên là copy nguyên văn bản tin của đài ARD. Khả năng người viết tin này viết sai tiếng mẹ đẻ là rất thấp. !

    Cánh Cò viết:
    die Würde des Menschen sei unantastbar.
    Thông thái nhẩy ? Vậy hãy vén mây cho tại hạ được nhìn thấy mặt trời bằng cách dịch câu nói trên đi cho tại hạ được rộng tầm con mắt !

    Nhân phẩm con người là bất khả xâm phạm!!!
    (nếu muốn dùng tiếng Việt trong sáng, không dùng Hán Việt, thì gọi là " không được đụng đến!!!" thay vì bất khả xâm phạm!

    Câu tiếng Đức đó nằm trong "Artikel 1 des Grundgesetzes für die Bundesrepublik Deutschland", (điều 1 của bộ luật cơ bản CHLB Đức) nguyên văn là:

    Die Würde des Menschen ist unantastbar. Sie zu achten und zu schützen ist Verpflichtung aller staatlichen Gewalt. (ist chứ không phải sei như bạn viết).

    Nhân phẩm con người là bất khả xâm phạm. Tôn trọng và bảo vệ nó là nghĩa vụ của mọi quyền lực nhà nước!

    @Cánh cò:

    Tôi không phải là nhà thông thái!!! Nhưng có biết 1 chút tiếng Đức. Bạn có thể vào nhóm dịch thuật của DL xem các bản dịch của tôi, tha hồ mà phê phán!!!

    Trên DL có rất nhiều người biết tiếng Đức, có người sống bằng nghề phiên dịch hẳn hoi, bạn có thể tham khảo họ.

    PS.: trong post trước tôi góp ý với bạn, vì thấy bạn có vẻ khó khăn (về ngữ pháp) khi hiểu câu tiếng Đức đó, vậy thôi!
    Không thích thì thôi, tôi sẽ không tiếp chuyện nữa, không việc gì phải nhảy dựng lên!!!

    @VN2006A
    die Würde des Menschen sei unantastbar.
    Thông thái nhẩy ? Vậy hãy vén mây cho tại hạ được nhìn thấy mặt trời bằng cách dịch câu nói trên đi cho tại hạ được rộng tầm con mắt !

    @ NHIỀU SỰ THẬT
    Boot People trước đây cũng không có trong từ điển tiếng Anh. Khái niệm này chỉ có từ khi dân Việt ta phải ôm thuyền nan lao ra biển.

    Cánh Cò (khách viếng thăm) viết:

    menschenverachtendem Verhalten was hier dann von Kriminellen als deren Kultur bezeichnet wird. Sở dĩ tôi để nguyên câu này không dịch là vì tiếng Việt ta chưa có thành ngữ tương đương, chỉ có thể dịch thoáng : Những thái độ coi thường và sỉ nhục con người này thật ra là tội phạm hình sự (crime) và được (bị) mệnh danh là `văn hóa´ của những loại người này.

    @canh cò:
    Dịch như thế là hơi nhầm 1 chút!

    Những hành xử coi thường (phẩm giá) con người ở đây mà đám lưu manh này gọi là văn hoá của chúng!!!

    Cánh Cò viết:
    recomment

    Chữ này không có trong tự điển tiếng Anh.
    Thay vì "recomment", sao không dùng chữ "ý kiến"?

    Quan niệm về Văn hóa của NHIỀU SỰ THẬT thật là buồn cười. Xin lỗi, tôi không có ý định tranh cãi với bạn về khái niệm văn hóa và cũng muốn đây là recomment cuối cùng của tôi về đề tài này. Tất cả những gì chống lại, đi ngược lại lợi ích của con người, làm hư hỏng phẩm giá của con người đều bị loài người nói chung tìm cách loại bỏ và vì thế chẳng ai gọi những điều đó là văn hóa cả. Và như vậy quan điểm về văn hóa của chị Ngự là hoàn toàn đúng đắn. Văn hóa của một dân tộc nói riêng và của nhân loại nói chung phải hướng tới điều thiện và cao hơn là hướng tới và làm đẹp cuộc sống con người. Những điều ngược lại với cái đó phải gọi là vô văn hóa và phải bị đào thải.
    menschenverachtendem Verhalten was hier dann von Kriminellen als deren Kultur bezeichnet wird.. Sở dĩ tôi để nguyên câu này không dịch là vì tiếng Việt ta chưa có thành ngữ tương đương, chỉ có thể dịch thoáng : Những thái độ coi thường và sỉ nhục con người này thật ra là tội phạm hình sự (crime) và được (bị) mệnh danh là `văn hóa´ của những loại người này.
    Tôi muốn lấy lời bác Ng. Gia Kiểng (đáng tiếc tôi không nhớ nguyên văn ): ``Các nước châu Âu phát triển là vì văn hóa của họ lành mạnh, suy nghĩ của họ trong sáng. Nước Việt ta lạc hậu và chậm tiến là do suy nghĩ của ta bệnh hoạn, văn học của ta què quặt.´´ để kết thúc recomment này.

    Trần Thị Ngự viết:
    Tôi cũng thắc mắc tại sao có độc giả lại muốn tìm hiểu lý do cho những quan điểm của nguời viết.
    ... + 4 đoạn...
    Do đó, tôi không theo đạo hồi nhưng kinh nghiệm bản thân và đạo đức con nguời thúc đấy tôi nói lên những gì tôi cho là không đúng để ngăn chặn sự phát triển thành kiến.

    Phải công nhận bà Ngự rất chịu khó bỏ công phân trần kể lể, chứ không hàm hồ đả kích cá nhân. :)

    Tuy nhiên, tôi nghĩ bà Ngự vẫn lầm lẫn khi nhận định rằng "Tôi vẫn quan niệm văn hoá bao hàm ý nghĩa tốt đẹp".
    Văn hoá chỉ là tập hợp những nét đặc thù của một đám người sống qua lại với nhau chủ yếu trên phương diện địa lý. Chẳng có bao hàm ý nghĩa tốt hay xấu gì trong ấy cả.
    Không ai phủ nhận là Bắc Hàn có văn hoá cả (trừ những người xử dụng sai từ "văn hoá"). Nhưng hiển nhiên là văn hoá của Bắc Hàn không hay bằng văn hoá của nước Đan Mạch, đó là nói nhẹ. Còn nói mạnh hơn thì Văn Hoá của Bắc Hàn không được thơm tho cho lắm. Nhưng đừng cười Bắc Hàn, văn hoá của VN sau hơn 75 chục năm dưới chế độ CS thì cũng chẳng được sáng sủa gì hơn đâu.
    Làm sao bà Ngự có thể nói là văn hoá của Ả Rập Sa-U-Đi là "bao hàm ý nghĩa tốt đẹp" được?

    Đi ngược lại 500 năm về trước (hay xa hơn nữa), nước Pháp hay Tây Ban Nha cũng có văn hoá đấy chứ? Nó có đẹp không?

    Cong Minh Nguyen Jeder der in "mein" Land will, ist verpflichtet meine Kultur und meine Verhaltensregeln zu leben und nicht nur zu akzeptieren ! Bekommt völlig meine Meinung !
    Gefällt mir · Antworten · 1 · 6. Januar um 00:59 · Bearbeitet
    Cong Minh Nguyen
    Cong Minh Nguyen Aber ich halte auch einiges meines Kulturs ein, wenn es zu euere Kultur passt !
    Gefällt mir · Antworten · 1 · 6. Januar um 01:03
    André Michels
    André Michels Dem Stimme ich auch zu und du redest ja von Kultur ! Und nicht von menschenverachtendem Verhalten was hier dann von Kriminellen als deren Kultur bezeichnet wird.
    Gefällt mir · Antworten · 1 · 6. Januar um 18:31
    Đây là một suy nghĩ về văn hóa của một người Đức bình thường. Và tôi hoàn toàn đồng tình với anh ta.
    Tôi không chắc lắm nhưng tôi dám cho rằng các bản được gọi là thánh kinh Cô ran mà các bạn nêu ra ở đây đều là dị bản và bị những kẻ quá khích của đạo Hồi lợi dụng. Tôi cũng cố gắng tìm lại các đường link viết về một nhà thơ hay nhà văn gì đó trước đây đã viết một cuốn sách nhan ̣đề Những vần thơ của quỷ bị toàn thể dân đạo Hồi phản đối và bọn cuồng tín đạo Hồi đã tìm mọi cách để giết ông. Tất cả những gì thái quá đều là kẻ thù của Democratie, cực tả cũng như cực hữu.

    Cong Minh Nguyen Jeder der in "mein" Land will, ist verpflichtet meine Kultur und meine Verhaltensregeln zu leben und nicht nur zu akzeptieren ! Bekommt völlig meine Meinung !
    Gefällt mir · Antworten · 1 · 6. Januar um 00:59 · Bearbeitet
    Cong Minh Nguyen
    Cong Minh Nguyen Aber ich halte auch einiges meines Kulturs ein, wenn es zu euere Kultur passt !
    Gefällt mir · Antworten · 1 · 6. Januar um 01:03
    André Michels
    André Michels Dem Stimme ich auch zu und du redest ja von Kultur ! Und nicht von menschenverachtendem Verhalten was hier dann von Kriminellen als deren Kultur bezeichnet wird.
    Gefällt mir · Antworten · 1 · 6. Januar um 18:31
    Đây là một suy nghĩ về văn hóa của một người Đức bình thường. Và tôi hoàn toàn đồng tình với anh ta.
    Tôi không chắc lắm nhưng tôi dám cho rằng các bản được gọi là thánh kinh Cô ran mà các bạn nêu ra ở đây đều là dị bản và bị những kẻ quá khích của đạo Hồi lợi dụng. Tôi cũng cố gắng tìm lại các đường link viết về một nhà thơ hay nhà văn gì đó trước đây đã viết một cuốn sách nhan ̣đề Những vần thơ của quỷ bị toàn thể dân đạo Hồi phản đối và bọn cuồng tín đạo Hồi đã tìm mọi cách để giết ông. Tất cả những gì thái quá đều là kẻ thù của Democratie, cực tả cũng như cực hữu.

    Nhiều sự thật viết:
    Tại sao tôi không lấy làm ngạc nhiên mỗi khi có bài viết nào được đăng, mang tính cách phê phán Hồi giáo (hay người da đỏ, da đen vv.) là lại thấy bà Trần Thị Ngự nhào dzô, tìm cách lý luận làm chiến sĩ ôm bom xung phong bảo vệ Hồi giáo?

    Tôi cũng thắc mắc tại sao có độc giả lại muốn tìm hiểu lý do cho những quan điểm của nguời viết. Cái quan trọng trong việc bày tỏ hay trao đổi ý kiến chính là quan điểm và ý kiến, chứ không phải là tôn giáo, chủng tộc, giới tính hay giai cấp xã hội của nguời viết. Nếu tôi là một tín đồ của hồi giáo, phật giáo hay thiên chúa giáo, là nam hay nữ, là da vàng, da trắng hay da đen, là triệu phú hay nguời huởng trợ cấp xã hội, những điều đó có làm cho quan điểm của tôi được hiểu khác đi hay không?

    Đúng ra tôi không cần giải thích, nhưng để giúp cho còm sĩ "nhiều sự thật" hiểu rõ hơn quan điểm của tôi, tôi xin giải thích tại sao. Truớc hết, tôi không ôm bom cãm tử gì cả. Ở đây có ai cấm tôi phát biểu quan điểm đâu, và phát biểu quan điểm về hồi giáo có chi phải sợ hãi mà phải dùng từ "cảm từ," trừ khi có nguời theo tính bày đàn, thấy đám đông ném đá hồi giáo thì cũng ném theo hay im lặng chứ không giám làm điều gì khác với đám đông.

    Kế tiếp, tôi không bênh hồi giáo. Tôi chỉ phản biện lại các quan điểm có tính thành kiến và không phù hợp với thực tế. Tại sao tôi làm như thế? Thứ nhất, phản biện là việc đóng góp vào sự mở mang kiến thức cho nhân loại nói chung Qua việc trao đổi ý kiến, nguời ta sẽ tìm ra "sự thật." Xã hội không thể phát triển khi không chấp nhận phản biện hay không có các cá nhân tham gia phản biện và đưa ra các quan điểm khác biệt, chỉ biết nghe và lặp lại như con vẹt.

    Tôi phản biện bài viết của tác giả Nguyễn Nhân Trí vì căn cứ vào các hiểu biết của tôi, tôi cho rắng quan điểm của bài viết là sai lầm. Nhưng quan trọng hơn là bài viết có hậụ quả củng cố thành kiến và những cái nhìn sai lạc đối với hồi giáo. Thành kiến đi nguợc với các giá trị dân chủ và nhân quyền, và đưa đến các sự hiểu biết thiếu chính xác. Thành kiến cũng tạo ra chia rẽ và các sự đối xử bất công trong xã hội. Bản thân tôi cũng đã từng có những kinh nghiệm tiêu cực do các thành kiến về giới tính, chủng tộc, và đối với nguời di dân. Do đó, tôi không theo đạo hồi nhưng kinh nghiệm bản thân và đạo đức con nguời thúc đấy tôi nói lên những gì tôi cho là không đúng để ngăn chặn sự phát triển thành kiến.

    Nhiều sự thật viết:
    Bà Ngự tự mâu thuẫn về ý niệm văn hoá:
    - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20160115/van-hoa-cuong-hiep#comment-148418

    Tôi không mâu thuẫn về khái niêm văn hoá. Tôi vẫn quan niệm văn hoá bao hàm ý nghĩa tốt đẹp. Do đó, tôi không nghĩ rằng "đánh vợ tẩn con" là văn hoá. Khi tôi viết về xung đột văn hoá một cách tổng quát thì chỉ có nghĩa là một hành vi có thể được coi là một nét văn hoá trong xã hội này nhưng không còn là văn hoá nữa trong một xã hội khác. Thí dụ: đàn ông có nhiều vợ hay thê thiếp (trai năm thê bảy thiếp. . .) có thể là một nét văn hoá trong xã hội phong kiến VN, nhưng lại là tội phạm trong các xã hội tây phưong.

    Một bài viết với nội dung tốt về xung đột văn hoá, nhân vụ quấy nhiễu tình dục ở Köln và một vài nơi khác trong nước Đức.

    " Khi đã được nước người chấp nhận, đón tiếp thì bổn phận đầu tiên là phải tìm hiểu về tập tục văn hóa của họ và tôn trọng.
    ...
    Thí dụ thứ ba, một bạn Việt sang Thái Lan rất thích thú bởi đi đâu bạn cũng được vái, mày coi này, mày coi này, nó sắp vái tao, đó thấy chưa! Giờ cô mặc đồ tắm tí tẹo ở hồ bơi, lòi cả lông ra mép, hay cô cởi truồng nằm phơi ngoài công viên, tôi đến sờ vào cô lại la toáng nghĩa là sao?

    .....

    Khoảng cách văn hóa có khi là chuyện đùa, có khi là đau đớn, và có khi là phạm tội. Sách nhiễu tình dục là phạm tội và phạm tội thì phải bị trừng phạt không nể nang, né tránh và không thể biện minh kiểu “đàn bà nói có là không, nói không là có” như thành ngữ của… Viêt Nam. Như thế mới tránh được những phản ứng đổ đồng, quá khích và kỳ thị, phân biệt của dư luận địa phương với người di dân, nhập cư hay tị nạn."

    http://nhipcauthegioi.hu/Van-hoa/MOT-CHUYEN-TI-NUA-THI-XAM-PHAM-TINH-DUC-O-NUOC-NGOAI-BOI-DAN-NHAP-CU-4968.html

    Nguyễn Jung

    Tại sao tôi không lấy làm ngạc nhiên mỗi khi có bài viết nào được đăng, mang tính cách phê phán Hồi giáo (hay người da đỏ, da đen vv.) là lại thấy bà Trần Thị Ngự nhào dzô, tìm cách lý luận làm chiến sĩ ôm bom xung phong bảo vệ Hồi giáo?

    Bà Ngự tự mâu thuẫn về ý niệm văn hoá:
    Trong còm đầu bà ấy viết là:

    Trích dẫn:
    Trước hết, không hiểu sao tác giả lại có thể gọi "cưỡng hiếp" là "văn hoá." Từ văn hoá bao hàm ý nghĩa tốt đẹp, đáng được bảo tồn. Khía cạnh nào trong "cưỡng hiếp" là tốt đẹp để đuơc coi là một thứ "văn hoá"?



    Còn trong một cái còm tiếp theo, thì bả lại không còn coi văn hoá là tự động phải có ý nghĩa tốt đẹp nữa:

    Trích dẫn:
    Tương tự như một số nguời tỵ nạn VN sống ở các nuớc tây phưong mang theo cái thói quen đánh vợ, đánh con từ ở VN sang mà không hề biết là ở những nuớc đó bạo hành trong gia đình là một tôi phạm. Do đó nhiều nguời vẫn không hiểu tại sao tẩn vợ tẩn con lại bị bắt. Cách giải thích này phù hợp với quan điểm xung đột văn hoá trong phạm tội học (Culture conflict perspective) vốn cho rằng một phần luật pháp đuợc thành lập dựa trên quan điểm về văn hoá hay phong tục tập quán. Do đó xung đột vể văn hoá hay thiếu hiểu biết về luật pháp là một trong những nguyên nhân dẫn đến tội phạm.

    Phong tục tập quán là một khía cạnh của văn hoá.
    Khi muốn bênh nhóm hiếp dâm Hồi giáo, thì bà Ngự bảo văn hoá là cái gì đó tốt đẹp, do đó hiếp dâm không thể được gọi là văn hoá.
    Còn khi muốn chỉ trích đàn ông Việt có tục lệ ăn hiếp vợ con, thì bả lại nói cái văn hoá này không được Tây phương tán thành và dễ dẫn đến xung đột văn hoá.

    Tớ trích các đoạn tư di của mợ Ngự và của tác giả để so sánh..... các cụ si gẫm nhá.

    Chiến sĩ gái Ngự viết:
    Cách giải thích này phù hợp với quan điểm xung đột văn hoá trong phạm tội học (Culture conflict perspective) vốn cho rằng một phần luật pháp đuợc thành lập dựa trên quan điểm về văn hoá hay phong tục tập quán. Do đó xung đột vể văn hoá hay thiếu hiểu biết về luật pháp là một trong những nguyên nhân dẫn đến tội phạm.
    cuỡng hiếp không phải do tôn giáo mà do tổ chức xã hội, từ đó dẫn đến cách diễn giải tôn giáo và dùng tôn giáo như một phương tiện để duy trì quyền lợi độc tôn của nam giới và chấp nhận cuỡng hiếp trong xã hội đó.
    Tên tác giả viết:
    Kinh Koran, Chương 33 – Câu 51: “Hỡi Nhà Tiên Tri, Ta đã cho phép ngươi kết hôn với người mà ngươi đã trả tiền cheo cưới, người mà ngươi sở hữu bên tay phải đã xuất thân từ chiến lợi phẩm mà Allah đã ban cho ngươi, …”
    Đây là lời Mohammed kể lại Allah đã nói với ông. Ở đây Allah đưa ra một danh sách những loại người ông được phép “kết hôn” làm vợ. Ngoài những người ông đã trả tiền cheo cưới, ông cũng được “kết hôn” với những người phụ nữ đã bị chiếm giữ làm chiến lợi phẩm, và được xem là Allah đã ban bố cho ông.

    “Bảo vợ và con gái của ngươi cùng tất cả phụ nữ theo đạo phải mặc y phục dài rộng trùm kín mọi phần cơ thể của họ khi đi ra ngoài để họ được phân biệt và không bị quấy nhiễu.” (Koran Chương 33 – Câu 59)
    ...
    Có những lãnh đạo Hồi Giáo đã, và vẫn còn đang, che chống cho các vụ thanh niên Hồi Giáo sống trong xã hội Tây Phương bị bắt về tội cưỡng hiếp tập thể rằng “người đàn bà bị cưỡng hiếp có lỗi không nhỏ trong việc nầy”. Thí dụ như cách đây không lâu, người đại diện cộng đồng Hồi Giáo đứng đầu ở Úc là Grand Mufti Sheikh Hilaly đã so sánh đàn bà không ăn mặc kín đáo cũng không khác miếng thịt để mở ra trước mặt những con mèo đói. Đây là văn hóa Hồi Giáo. Đàn bà luôn luôn là kẻ có lỗi, ngay khi họ bị cưỡng hiếp. Những lãnh đạo Hồi Giáo như Sheikh Hilaly cho rằng nếu phụ nữ từ chối không chịu ăn mặc theo tiêu chuẩn Hồi Giáo vạch định cho họ, trên đường phố Cairo hay Sydney, thì họ đã tự động gián tiếp mời gọi kẻ khác cưỡng hiếp họ.

    Chiến sĩ gái Ngự viết:
    Các diển giả trong chuơng trình cho rẳng không có điều gì trong kinh Qu'ran coi rẻ phụ nữ, nhưng phụ nữ hồi giáo bị coi rẻ là do tập tục văn hoá và cách diển giải (kinh Qu'ran) theo quan điểm của giới đàn ông nắm quyền
    Viêc thực hành hồi giáo hiện nay có thể đóng góp vào việc coi rẻ phụ nữ, nhưng đạo hồi không phải là tôn giáo duy nhất coi rẻ phụ nữ.Từ thời xa xưa, Christianity cũng coi phụ nữ là một phần lệ thuộc vào đàn ông (là một cái xương sườn của đàn ông). Không biết có phải như thế hay không mà hiẹn nay nhà thờ Công giáo vẫn đối xữ phân biệt với các nữ tu sĩ và không cho họ làm linh mục.
    Tên tác giả viết:
    Hôm qua đi bộ, tôi có nghe loáng thoáng một người đàn ông bắc Phi, có lẽ đạo Hồi, giải thích cho một người khác nghe lý do các vụ xâm phạm phụ nữ đêm 31/12/2015 bên Đức, đại khái : mấy người Syria này chưa bao giờ ra nước ngoài, xưa nay chỉ thấy phụ nừ trùm kín mít, nay bỗng thấy nhiều phụ nừ tóc vàng không trùm khăn, họ cho rằng xâm phạm là chuyện không cấm, ...

    Bác NGT, tôi đồng ý với cách giải thích trên đây. Tương tự như một số nguời tỵ nạn VN sống ở các nuớc tây phưong mang theo cái thói quen đánh vợ, đánh con từ ở VN sang mà không hề biết là ở những nuớc đó bạo hành trong gia đình là một tôi phạm. Do đó nhiều nguời vẫn không hiểu tại sao tẩn vợ tẩn con lại bị bắt. Cách giải thích này phù hợp với quan điểm xung đột văn hoá trong phạm tội học (Culture conflict perspective) vốn cho rằng một phần luật pháp đuợc thành lập dựa trên quan điểm về văn hoá hay phong tục tập quán. Do đó xung đột vể văn hoá hay thiếu hiểu biết về luật pháp là một trong những nguyên nhân dẫn đến tội phạm.

    NGT viết:
    Trong thực tế vì truyền thống, Hồi giáo hay kinh Qu’ran góp phần vào việc coi rẻ phụ nữ, coi phụ nữ là vật chiếm hữu của đàn ông đấy bác Ngự.

    Tôi không biết rõ về kinh Qu'ran nên tôi không thể kết luận rẳng kinh Qu'ran có thật sự đóng góp vào việc coi rẻ phụ nữ hay không.

    Cách đây ít lâu tôi có xem một cuộc thảo luận của các phụ nữ trí thức hồi giáo vể vấn đề bình đẵng giới trong đạo hồi trong chuơng trình "To the Contrary" phát hình trên đài PBS. Các diển giả trong chuơng trình cho rẳng không có điều gì trong kinh Qu'ran coi rẻ phụ nữ, nhưng phụ nữ hồi giáo bị coi rẻ là do tập tục vặn hoá và cách diển giải (kinh Qu'ran) theo quan điểm của giới đàn ông nắm quyền (New crop of female Islamic scholars says there is nothing in the Koran that treats women unequally. Instead, they argue, Muslim women have been marginalized by cultural practices and patriarchal interpretations. One such advocate is Dr. Azizah Al-Hibriwho started a non-profit organization called Karamah with the goal of advancing the gender-equitable principles of Islam to Musllm women.) Bác có thể xem nguyên buổi phát hình ở đây: http://www.pbs.org/to-the-contrary/watch/4378/gender-equality-in-islam.

    Viêc thực hành hồi giáo hiện nay có thể đóng góp vào việc coi rẻ phụ nữ, nhưng đạo hồi không phải là tôn giáo duy nhất coi rẻ phụ nữ. Từ thời xa xưa, Christianity cũng coi phụ nữ là một phần lệ thuộc vào đàn ông (là một cái xương sườn của đàn ông). Không biết có phải như thế hay không mà hiẹn nay nhà thờ Công giáo vẫn đối xữ phân biệt với các nữ tu sĩ và không cho họ làm linh mục. Tuy vậy, xã hội tây phưong ngoài nhà thờ công giáo đã có sự tiến bộ đáng kể trong việc thực hiện quyền bình đẳng giới. Tôi lại mới nghe tin tức về cuỡng hiếp và giết chết nạn nhân lên tới mức báo động ở Burundi do các quân nhận thục hiện. Burundi là một quốc gia ở Trung Phi, với 75% dân số là Christian (60% Catholic, 15% Protestant). Ấn độ cũng không theo đạo hồi nhưng phụ nữ Ấn Độ vẫn bị đối xữ rất tàn tệ.

    Khi cuỡng hiếp xãy ra ở mọi xã hội với các tôn giáo khác nhau, tại sao lại đổ lỗi cho kinh Qu'ran đã thúc đẩy hay dung duỡng cuỡnng hiếp? Những điều gì trong thánh kinh (Bible), trong nhũng lời giao giảng của Phật giáo, Ấn độ giáo, v.v. đã đóng góp vào nạn cuỡng hiếp tại các quốc gia có đa số dân theo các tôn giáo ấy?

    Theo quan điểm của tôi, cuỡng hiếp không phải do tôn giáo mà do tổ chức xã hội, từ đó dẫn đến cách diễn giải tôn giáo và dùng tôn giáo như một phương tiện để duy trì quyền lợi độc tôn của nam giới và chấp nhận cuỡng hiếp trong xã hội đó.

    Tên tác giả viết:
    Một sự hiểu biết đúng đắn về tệ nạn cưỡng hiếp cho thấy hồi giáo hay kinh Qu’ran không phải là nguyên nhân hay các yếu tố thúc đẩy cưởng hiếp bởi vì những kẻ thực hiện cuỡng hiếp có thể là tín đồ của bất cứ tôn giáo nào. Cuỡng hiếp xảy ra khi trong xã hội còn có nhiều cá nhân coi rẻ phụ nữ, coi phụ nữ là vật chiếm hữu của đàn ông, kể cả về mặt tình dục, và khi xã hội chưa có đủ luật pháp để bảo vệ phụ nữ và thúc đẩy bình đẳng giới.

    Vứn đề là nhiều hay ít những đứa coi rẻ liền bà con ghế, coi liền bà, con ghế là vật chiếm hữu của đần ông, kể cả về mặt tình dục trong cái xã hụi nầu đó. Đứa nầu đã ra chỉ thị cho phép, dạy dỗ bỏn khi rẻ liền bà? Bỏn có bị trừng phạt or được khuyến khích? Những kẻ cưỡng hiếp có thể là tín đồ của bất kỳ tôn giáo nầu. Dưng cái bất kỳ tôn giáo nầu đó có khuyến khích, chấp nhận coi đó là quyền thiêng liêng, được phép của các đấng nam nhi hông?
    cbn.

    Bác Ngự viết :
    " Vụ cưõng hiếp tập thể ký giả Laura Logan và vụ xâm phạm tình dục với số đông mới đây tại Đức dượd thực hiện bởi một số nguời hồi giáo. Trong khi đó phụ nữ ở Ấn độ, quê hương của Phật Giáo, cũng phải đối phó hàng ngày với nạn cuỡng hiếp ở chốn công cộng, có khi là cuỡng hiếp tập thể, rất trầm trọng bởi những kẻ không phải là tín đồ Hồi giáo.

    Một sự hiểu biết đúng đắn về tệ nạn cưỡng hiếp cho thấy hồi giáo hay kinh Qu’ran không phải là nguyên nhân hay các yếu tố thúc đẩy cưởng hiếp bởi vì những kẻ thực hiện cuỡng hiếp có thể là tín đồ của bất cứ tôn giáo nào. Cuỡng hiếp xảy ra khi trong xã hội còn có nhiều cá nhân coi rẻ phụ nữ, coi phụ nữ là vật chiếm hữu của đàn ông, kể cả về mặt tình dục, và khi xã hội chưa có đủ luật pháp để bảo vệ phụ nữ và thúc đẩy bình đẳng giới. "

    Bác NJ và bác Ngự,

    Ấn Độ không theo đạo Phật từ lâu, mà là ở đảo Sri Lanka mới có đạo Phật

    Hôm qua đi bộ, tôi có nghe loáng thoáng một người đàn ông bắc Phi, có lẽ đạo Hồi, giải thích cho một người khác nghe lý do các vụ xâm phạm phụ nữ đêm 31/12/2015 bên Đức, đại khái : mấy người Syria này chưa bao giờ ra nước ngoài, xưa nay chỉ thấy phụ nừ trùm kín mít, nay bỗng thấy nhiều phụ nừ tóc vàng không trùm khăn, họ cho rằng xâm phạm là chuyện không cấm, ...

    Bác Ngự có đồng ý với vài nhận định dưới đây không ?
    Trong thực tế vì truyền thống, Hồi giáo hay kinh Qu’ran góp phần vào việc coi rẻ phụ nữ, coi phụ nữ là vật chiếm hữu của đàn ông đấy bác Ngự.
    Dĩ nhiên nếu bác Ngự phỏng vấn một người đàn ông Hồi giáo thì họ sẽ trả lời là không bao giờ coi rẻ và họ không bắt phụ nữ trùm khăn nhưng đó là do người phụ nữ tự do thích trùm khăn đấy chứ bởi vì họ ngoan đạo chứ không vì bị coi rẻ ! Không phải là coi rẻ mà là do phụ nữ thích và tự nguyện theo truyền thống ! Hì hì
    Tòa đại sứ Iran không bắt trùm khăn nhưng nếu không trùm khăn thì khó nhận được giấy tờ.

    Dĩ nhiên mức độ coi rẻ phụ nữ này thay đổi tùy nước. Trầm trọng nhất là ở Saudi Arabia, Afghanistan, Quatar. Thóang hơn là ở Turkey, ...
    Và dĩ nhiên việc coi rẻ phụ nữ, không phải là độc quyền của Hồi giáo hay kinh Qu’ran

    Bản tin đầu tiên của cảnh sát Köln đã không nói đến xuất xứ xin tỵ nạn của những nghi phạm.
    Việc lẫn tránh xuất xứ xin tỵ nạn của những nghi phạm đã làm cho người dân Đức nổi doá!
    Có phải cảnh sát Köln đã rất nhân đạo và "tin" rằng quấy rối tình dục, cưỡng hiếp phụ nữ thì ở đâu cũng có, không phân biệt tín ngưỡng, màu da, trình độ học vấn, đạo đức, địa vị xã hội...???

    Nguyễn Jung

    Đa số các nghi phạm quấy rối tình dục phụ nữ trong đêm Giao thừa ở Köln là các thanh niên Hồi giáo, đa số trong đa số này là những thanh niên đang xin tỵ nạn.

    Vụ việc xẩy ra ở Köln và các nơi khác đã tạo nên một cơn sốc ở Đức. Một luồng sóng phê bình nặng nề về chính sách tỵ nạn của Thủ tướng A. Merkel, không chỉ từ dân, từ đảng viên các đảng đối lập mà ngay cả những đảng viên đảng CDU do bà Merkel lãnh đạo.
    Các phong trào chống Hồi Giáo như Pegida đã có được một cơ hội củng cố là họ đúng.

    https://de.wikipedia.org/wiki/Pegida.

    Trong một thời gian ngắn, pepper spray, gas pistol đã bán sạch. Số phụ nữ ghi tên học võ tự vệ, các nhóm "nhân dân tự vệ" do người dân lập ra gia tăng, họ đi tuần với chó bẹc dê.

    Tệ nạn xẩy ra ở Köln cũng như ở các nơi khác đã làm cho nhiều người dân Đức và người dân các qg trong châu Âu "e ngại" người Hồi Giáo, nhất là thanh niên Hg. Dù ai cũng biết rằng, không phải tất cả mọi người Hồi giáo đều ưa bạo động, không phải tất cả các thanh niên Hồi giáo đều mang trong người cái "gen" quấy rối tình dục, cưỡng hiếp.
    Vụ quấy rối tình dục ở Köln trong đêm giao thừa 2015 chưa từng có trong "lịch sử" quấy rối tình dục, cưỡng hiếp ở Đức. Số nạn nhân, đơn thưa lên đến hơn 500.

    Nhiều người và tôi cho rằng vấn đề bạo lực và quấy rối tình dục, cưỡng hiếp phụ nữ ở Köln từ một số thanh niên Hồi giáo không thể cho chìm xuồng. Đơn giản, nếu không đánh giá đúng tình hình, thì tệ nạn này sẽ xẩy ra nhiều hơn và ở mọi nơi.

    Ngày càng nhiều những tiếng nói đòi hỏi người Hồi giáo phải tôn trọng luật pháp và các giá trị nhân bản, đạo đức và quyền làm người của người dân, của phụ nữ ở các nước sở tại.
    Phụ nữ ở châu Âu, Mỹ.... KHÔNG PHẢI là những phụ nữ sống trong các bộ lạc hoang dã hay ở các qg theo IS.

    QH Đức đang thảo luận để cho ra các đạo luật nghiêm khắc hơn với người xin tỵ nạn.

    Nguyễn Jung

    Pages