Mặt đất vẫn còn rung chuyển

  • Bởi Biên tập viên
    15/01/2016
    1 phản hồi

    Đào Hiếu


    Cách đây không lâu trên mạng facebook có người đưa một bức tranh ghép của một nghệ sĩ Ba Lan tên là Libera, tác giả này đã “cải biên” bức ảnh nổi tiếng của Nick Út từng đoạt giải Pulitzer, chụp bé gái Phan Thị Kim Phúc đang bị bom napalm đốt cháy năm 1972 tại Trảng Bàng, Tây Ninh.

    Blogger này có lẽ vì sợ độc giả không hiểu nên đã giải thích rằng tuy bức ảnh gốc mô tả nỗi đau của chiến tranh Việt Nam nhưng hiện nay cuộc chiến ấy đã đi vào dĩ vãng, Việt Nam đã có hòa bình, và đang xây dựng đất nước, nên người nghệ sĩ Ba Lan này đã nảy ra sáng kiến sửa chữa các nạn nhân trong ảnh gốc thành những nhân vật sexy, tươi cười, vui đùa trong xã hội mới (mời xem ảnh). Bên dưới tác phẩm ấy, nhiều bạn đọc cũng đã viết những comments với ý kiến tương tự.

    Mới đây, một blogger khác cũng đã đề nghị gọi ngày 30/4/75 là ”ngày Hòa Bình”.

    CÓ PHẢI VIỆT NAM ĐANG SỐNG TRONG HÒA BÌNH?

    Tôi đã sống ở Việt Nam từ ngày 30/4/1975 đến nay nhưng tôi không thấy hòa bình đâu cả. Xã hội Việt Nam không có giây phút nào hòa bình.

    Thủ tướng Võ Văn Kiệt từng nói: “Ngày 30/4/75 có một triệu người vui nhưng cũng có một triệu người buồn”.

    Tuy con số “một triệu” chỉ là con số biểu kiến, nhưng vì sao lại có “một triệu người buồn” ấy?

    Vì thực tế Việt Nam chưa có hòa bình.

    Ngày 30/4/75 mở đầu cho những đợt học tập cải tạo rộng lớn, đều khắp trên cả nước. Đó là những trại giam khổng lồ, là những trung tâm thù hận, là chốn lưu đày của những người Việt Nam được gọi là “ngụy quân, ngụy quyền”. Tiếp theo là phong trào vượt biên của hàng triệu người chạy trốn khỏi Việt Nam bằng đường biển. Bị bắt, bị tù, bị tống tiền, bị hải tặc trấn lột, cưỡng hiếp, rồi nào là bão tố, biển động, tan xác trên biển, vùi thây trong bụng cá.

    Trên đất liền thì đưa dân thành phố đi kinh tế mới, cải tạo công thương nghiệp, đánh tư sản, đổi tiền. Tiếp đến là Pol Pot tràn qua biên giới Tây Nam giết người cướp của, xác chết người Việt Nam bị vứt xuống sông, nghẽn cả dòng chảy. Kế đến là chiến tranh biên giới phía Bắc vì Đặng Tiểu Bình muốn “dạy cho Việt Nam một bài học”.

    Những trận đánh ấy vô cùng ác liệt, thương vong bởi bom mìn (nhất là mìn) lớn đến nỗi có người nói tổng số sĩ quan từ cấp úy trở lên đã chết trong hai cuộc chiến này không thua kém cuộc chiến tranh chống Mỹ.

    Trên các mặt trận văn học, nghệ thuật, âm nhạc… cũng đã diễn ra những cuộc chiến tranh âm ỉ nhưng không kém phần gay cấn (mời đọc Hồi Ký của nhạc sĩ Tô Hải, hồi ký Đi Tìm Cái Tôi Đã Mất của Nguyễn Khải…).

    Lắng dịu được ít lâu thì Liên Xô và Đông Âu sụp đổ, ông vua “đổi mới” Nguyễn Văn Linh xoay 180 độ. Việt Nam ôm chầm lấy Trung Quốc hun chùn chụt rồi khấu đầu tung hô vạn tuế.

    Tuy nhiên, nhờ “đổi mới tư duy” nhờ “kinh tế thị trường” Việt Nam bắt đầu biết làm ăn, biết bắt tay kinh doanh cùng tư bản.

    Thế là lại đẻ ra cuộc chiến tranh mới: vay vốn WB, vốn IMF, vốn ODA… nói là để phát triển kinh tế, xây dựng đất nước, nhưng tiền bỏ ra xây dựng có một mà tiền bỏ vô túi thì tới chín phần. Rồi bán tài nguyên thiên nhiên, vừa trả nợ vừa chia chác, đẻ ra nạn tham nhũng, tràn lan như cỏ trên thảo nguyên.

    Từ đó mọc ra những tư sản đỏ.

    Tư sản ngoại bang giao cấu với tư sản đỏ đẻ ra các đại gia, các nhóm lợi ích, rầm rộ kéo quân, dàn trận với lựu đạn cay, dùi cui, ma-trắc tiến hành các cuộc chiến tranh giành đất đai, cưỡng đoạt đồng ruộng của dân nghèo đem bán cho các nhà đầu tư, các nhà tài phiệt khổng lồ.

    Chiến tranh cướp đất đã nổ ra khắp cả nước. Đó là trận Mậu Thân của thời đại mới. Một cuộc tổng tiến công và nổi dậy của nông dân Miền Nam anh hùng chống lại bọn chủ đầu tư tài phiệt nước ngoài “xâm lược” dưới sự hỗ trợ của chánh quyền. Trong các cuộc chiến tranh ấy không phải là không có đổ máu và người chết mặc dù người nông dân chỉ dùng gạch đá, tay không, tiếng la khóc, và thậm chí tự lột quần áo mình để ngăn những người “thi hành công vụ”.

    Mãi cho tới khi Đoàn Văn Vươn xuất hiện thì mới có tiếng nổ. Tuy chỉ là những tiếng nổ của vũ khí tự chế bằng pháo hoa rất thô sơ nhưng đã gây tiếng vang rất lớn vượt ra ngoài biên giới Việt Nam. Thế mà sau khi tòa xử Đoàn Văn Vươn 5 năm tù, mặt trận Tiên Lãng lại bùng nổ.

    Ngày nào trong hiến pháp còn ghi “đất đai thuộc sở hữu toàn dân do nhà nước làm đại diện và chủ động quyết định” thì chiến tranh giành đất sẽ còn tiếp diễn dài dài.

    Đó sẽ là cuộc chiến tranh bất tận.

    Dường như tôi chưa nhắc đến cuộc chiến giữa nhà nước Việt Nam và những người đòi nhân quyền, đòi dân chủ. Các nhà tù sẽ còn mở cửa để đón các tù binh chiến tranh thời đại Internet.

    Và Việt Nam sẽ không bao giờ có hòa bình.

    Vì thế tôi muốn mời tác giả Libera của Ba Lan đến Việt Nam để đi thực tế các chiến trường đang nóng bỏng trên đất nước tôi. Và để tự tay ông xé bức tranh ghép nổi tiếng của ông, vứt vào sọt rác.

    Tại sao phải làm vậy?

    Vì nếu nó không phản ánh đúng thực tế Việt Nam hiện nay thì bức tranh ấy chỉ mang ý nghĩa phỉ báng nỗi đau của các nạn nhân chiến tranh mà thôi.

    ĐÀO HIẾU

    (Trích tác phẩm “Mặt Đất Vẫn Còn Rung Chuyển”)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Bức Tranh Vân Cẩu Trên Quê Hương

    Bức tranh vân cẩu trên quê hương
    Nơi trị vì mười sáu ma vương
    Và trăm lãnh chúa hay đầu mục
    Nơi loài quỉ đỏ gọi thiên đường.

    Đất nước tang thương, nát cả lòng!
    Kể từ vẹm phỉ cướp non sông
    Luân thường đạo lý đều điên đão
    Xấu mặt giống nòi, nhục tổ tông.

    Môt đảng cầm quyền, bọn chết toi!
    Đảng viên nhung nhúc tợ sâu giòi
    Tham nhũng đưa lên hàng quốc sách
    Buộc chặt quan tham với đảng tồi.

    Nhà nước nghèo xơ rách áo ôm!
    Nợ công trĩu nặng xuống lưng còm
    Mà anh cán bộ giàu muôn tỉ
    Vàng chất đầy kho, ngọc chứa hòm.

    Thành phố bon chen, thật gớm ghê!
    Gian nhân ác đảng ngập trên hè
    Đại gia, siêu mẫu, khoe hàng hiệu
    Khiếu kiện, dân oan, khóc não nề.

    Thôn quê tình cảnh thật thê lương!
    Quy hoạch trưng thu hết ruộng vườn
    Bí thư, chủ tịch, tranh nhau đớp
    Dân chúng còn chăng cặn với xương.

    Giáo dục, học đường, ôi xót xa!
    Học trò giây cáp vượt sông qua
    Tượng đài bác đứng đưa tay vẫy
    Các cháu mầm non của nước nhà.

    Y tế, nhà thương, ôi thảm thê!
    Bệnh nhân lúc nhúc chiếc giường tre
    Bên kia khách sạn cao vòi vọi
    Và cái sân gôn rộng phủ phê.

    Xã hội dân sinh, ôi não nùng!
    Toàn là những kẻ mánh và mung
    Đảng biến lương dân thành kẻ cắp
    Xuất khẩu đi ra khắp cả vùng.

    Trí thức nhân tài hết chỗ chê!
    Này ông đạo Vũ quậy như dê
    Cùng bao nhiêu giáo sư tiến sĩ
    Mà sao dân tộc vẫn u mê?

    Bộ máy công quyền, thật thối tha!
    Toàn những con ông với cháu cha
    Thế tập đời đời làm lãnh tụ
    Trước là giữ đảng sau giữ nhà

    Vì đâu nên nỗi thế nầy đây?
    Học tập làm theo giương của ai?
    Một thằng du đảng chuyên buôn nước
    Một đảng lưu manh khoái cướp ngày.

    Bảy mươi năm chủ nghĩa đười ươi
    Dân tộc không còn biết hổ ngươi
    Quên rồi truyền thống và nhân cách
    Không khéo thành ra lũ vượn người.

    https://fdfvn.wordpress.com