Những cái nhất của Đại hội Đảng XII

  • Bởi Admin
    09/01/2016
    3 phản hồi

    Trần Kỳ Trung

    Đại hội đảng lần tứ 12 chưa diễn ra, nhưng chỉ quan sát thôi, đã thấy nhiều cái nhất , so với những lần đại hội trước.

    Trước hết đây là đại hội đảng được dư luận trong và ngoài nước quan tâm nhiều nhất. Quan tâm không phải tính chất hoàng tráng hay nhiều đại biểu mà dư luận quan tâm sự mất đoàn kết trong nội bộ lãnh đạo đảng ngày càng bộc lộ, bộc lộ rõ ràng. Những phe nhóm trong đảng hiện nguyên hình, không cần che đậy. Sự sát phạt, nói xấu nhau không còn bó gọn trong phạm vi của một hội nghị TW mà lan ra toàn xã hội. Một điều chưa từng có trước đây, khi chuẩn bị đại hội đảng . Những điều “ thâm cung bí xử” huỵch toẹt ra trước bàn dân thiên hạ, đến độ ông bộ trưởng bộ công an phải thốt lên, những điều bí mật trong nội bộ đảng đã bị lộ một cách nghiêm trọng.

    Cũng chuẩn bị cho đại hội đảng lần này, cũng là lần đầu tiên mọi người thấy một lực lượng quân đội, công an hùng hậu cùng những khí tài đàn áp, chổng khủng bố hiện đại được đưa ra. Nhiều người dân tự hỏi, các đại hội lần trước, như đại hội đảng họp năm 1951 trong chiến khu Việt Bắc chỉ ở trong một ngôi nhà lá, hay như đại hội đảng lần thứ III tổ chức ở Hà Nội năm 1960, khi kết thúc đại hội, trong buổi liên hoan giữa vườn Bách Thảo ông Hồ còn đứng lên vung tay bắt nhịp cho cả dàn hợp xướng hát bài “kết đoàn”…xung quanh đại hội này toàn là dân, nếu có lực lượng công an, quân đội, họ chỉ làm nhiệm vụ bảo vệ, hòa lẫn vào người dân, tuyệt nhiên không có công khai những khí tài đàn áp, chống khủng bố. Vậy để bảo vệ đại hội đảng lần thứ 12, lực lượng chống khủng bố của quân đội, công an cùng những khí tài “khủng” triển khai như trên, vậy hóa ra, đảng cầm quyền, thêm một đại hội lại thêm nhiều kẻ thù hay sao?

    Chưa có đại hội đảng nào như đại hội đảng lần thứ 12, tâm tư người dân được bày tỏ nhiều nhất. Từ kiến nghị của hơn một trăm trí thức, tướng lĩnh yêu nước chân chính gửi thẳng đến ông tổng bí thư, ngoài ra còn có hành trăm, hàng nghìn, hàng vạn lời thỉnh nguyện thể hiện bằng đơn gửi đến TW đảng, rồi viết lên các trạng mạng, tựu chung lại cùng chung một ý nguyện, chỉ mong lãnh đạo đảng sáng suốt nhận rõ những chủ thuyết sai lầm kiên quyết sửa chữa, không giáo điều, không đặt quyền lợi đảng trên quyền lợi dân tộc, đồng hành cùng dân tộc chống lại sự phục thuộc, xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc. Rõ ràng điều này, nếu như những nhà lãnh đạo đảng tỉnh tảo mà nhận rẳng, đây là hồng phúc của dân tộc, đi với dân tộc đảng sẽ giữ được vai trò lãnh đạo. Còn không phải như thế thì ngược lại, vai trò lãnh đạo của đảng yếu đi. Và đảng không thể giữ được vai trò lãnh đạo khi cả dân tộc quay lưng phản đối.

    Cũng chưa có đại hội đảng nào như đại hội đảng lần này, hội nghị trung ương họp liên tục, sát đại hội vẫn họp mà nội dung chủ yếu vẫn là chuyện nhân sự, ai sẽ là tổng bí thư? Nếu thực hiện dân chủ rộng rãi, chưa nói với dân, chỉ cần trong nội bộ đảng, có lẽ sẽ không có thư của ông Lê Đức Anh, Phan Diễn cùng một loạt các tướng lĩnh, nguyên lãnh đạo cao cấp khác gửi trung ương đề nghị này, nọ. Chuyện này, so với các đại hội lần trước, cũng là lần đầu tiên người dân được chứng kiến. Đến bây giờ câu nói của ông Hồ: “ Đoàn kết là truyền thống cực kỳ quý báu của đảng ” đã trở thành dĩ vãng, phần nào đó, phù phiếm!

    Một đại hội đảng, không giống như các đại hội đảng lần trước, người dân nhìn về tương lai, sau đại hội đảng này có một tâm lý bi quan, ít hy vọng. Hy vọng thế nào, khi đại hội đảng chưa diễn ra, ngoài chuyện Trung Quốc cho rải quân khắp nước Việt dưới danh nghĩa “công nhân”, “khách du lịch”… còn trực tiếp cho máy bay xâm phạm không phận Việt Nam tới 46 lần, bây giờ lại cho máy bay hạ cánh xuống đảo của Việt Nam mà Trung Quốc chiếm đóng trái phép… Cứ thế này, với sự phản đối chiếu lệ, trong tương lai không xa liệu Việt có mất vào tay nhà cầm quyền Trung Quốc hay không? Còn nền kinh tế, nợ công ở mức đáng lo, nạn thất nghiệp lan tràn, đồng lương không đủ sống ở mức tối thiếu của công nhân, cán bộ báo động đỏ, nạn tham nhũng hết thuốc chữa, xã hội không ổn định, giết người, tai nạn giao thông, nạn cát cứ, con ông cháu cha…ngày nào cũng diễn ra, chỗ nào cũng có… Vậy cứ thế này sau đại hội đảng lần thứ 12, đất nước sẽ đi về đâu?

    Một câu trả lời không hề dễ dàng.

    Thực ra, với một đại hội đảng, ý nguyện của người dân đều mong muốn, ý đảng lòng dân là một, sau đại hội đảng điều này được nhân lên, củng cố. Đảng vẫn giữ được uy tín, ở đây không phải dựa vào sức mạnh quân đội, công an mà dựa vào lòng tin của người dân. Đảng vẫn nắm được vai trò lãnh đạo bằng cách điều hành để nền kinh tế thị trường đi đúng hướng, xây dựng một nền hành pháp dân chủ, dân chủ văn minh thực chất, người dân có quyền thực sự với lá phiếu được tự do bầu người lãnh đạo mà minh ưa thích. Đảng lắng nghe ý kiến người dân, không trù dập, phản đối bằng cách đàn áp, bắt bớ…

    Nếu được như vậy, thì cái “nhất” này so với các đại hội đảng khác được nhân dân chờ mong, ủng hộ.

    Còn những cái “nhất” đã nêu, so với các đại hội đảng lần trước, là điều người dân không bao giờ mong muốn, muốn loại bỏ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Sau năm 1975, nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa được xây dựng lên với sự lãnh đạo của Đảng, quản lý đất nước Việt Nam.Năm 1986, chính sách mở cửa đã mang lại sự đổi mới toàn diện về kinh tế xã hội và tư tưởng nhân dân. Mọi người được tiếp cận nguồn tri thức khổng lồ của nhân loại qua các phương tiện truyền thông, internet… nên tư duy đã được mở mang rất nhiều.Nhưng từ sau 1975 đến nay về hình thái và phương thức chính trị vẫn không có gì thay đổi. Nhà nước của dân do dân và vì dân nhưng ” được ” Đảng quản lý… vậy suy cho cùng ai nắm quyền lực tối cao nhất của Đảng thì người đó nắm quyền lực tối cao nhất nước Việt Nam… chính điều đó đã xảy ra hiện tượng ” độc tài nhiệm kỳ ” … chỉ cần o bế bợ đỡ cấp trên ,cấp cao nhất thì sẽ được quyền lợi nhiều nhất …. chính vì thế mới xảy ra cơ chế ” tham nhũng ” … Tầng lớp quan chức nhỏ hút máu nhân dân bơm lên trên và cứ như thế lên cao nữa … đỉnh của hình tháp này là ” Tứ trụ ” và cao hơn nữa là TBT – người nắm quyền lực cao nhất của đảng ….

    Vậy để giải quyết bài toán này, cũng tương tự như các nước Đông Âu … chúng ta phải chuyển giao quyền lực tối thượng, độc quyền của Đảng cho nhân dân. Nhân dân thể hiện quyền hành qua bầu cử công khai các cấp từ địa phương đến trung ương … Làm không tốt thì phải bầu cử trước thời hạn, Dân có quyền biểu tình công khai và sẽ ko có duy nhất một Đảng… Trong xã hội nhiều ý kiến khác nhau về 1 vấn đề thì tại sao chỉ có 1 Đảng … Xã hội luôn có những mâu thuẫn có những đấu tranh có những suy nghĩ khác nhau về một vấn đề thì 1 Đảng hay đa Đảng mới thể hiện đúng bản chất xã hội… Hãy nhìn qua người ” anh em ” chúng ta … Trung Quốc hãy xem chế độ độc Đảng CS của họ đã lãnh đạo như thế nào …. thật ra Việt Nam chúng ta cơ chế chẳng khác gì Trung Quốc chỉ là quy mô nhỏ hơn thôi … chúng ta sao thể khác họ được vì cách quản lý, bộ máy quản lý hay Đảng lãnh đạo có khác gì họ đâu….

    Tóm lại , sẽ phải thay đổi đất nước bằng cuộc cách mạng “Nhung” hoặc cuộc cách mạng đẫm máu tùy theo giác ngộ của người dân, giác ngộ của các Đảng viên ĐCS … hay họ đắm chìm trong danh lợi không có lối thoát cầm súng chống lại nhân dân, dân chủ… Thật sự không Đảng viên nào không nhận ra bản chất không tốt của chế độ … nhưng vì danh lợi quá lớn … họ bất chấp tất cả để theo đuổi tới cùng … có một vài Đảng viêc chân chính, còn có lương tâm thì đã bị hãm hại và ra đi …

    Đây không phải là một đánh giá hoàn toàn đúng đắn và toàn diện cả xã hội Việt Nam vì kiến thức người viết có hạn …Nên mong mọi người góp ý thêm … và hãy lắng nghe nhịp đập con tim , hãy hành động vì tương lai Việt Nam dân chủ hơn
    Sài gòn, 03/05/2016.

    Tên tác giả viết:
    Đảng vẫn nắm được vai trò lãnh đạo bằng cách điều hành để nền kinh tế thị trường đi đúng hướng, xây dựng một nền hành pháp dân chủ, dân chủ văn minh thực chất, người dân có quyền thực sự với lá phiếu được tự do bầu người lãnh đạo mà minh ưa thích. Đảng lắng nghe ý kiến người dân, không trù dập, phản đối bằng cách đàn áp, bắt bớ…

    Chưa bao giờ đảng Cộng sản Việt Nam để cho "người dân có quyền thực sự với lá phiếu được tự do bầu người lãnh đạo mà mình ưa thích", chưa bao giờ "đảng lắng nghe ý kiến người dân, không trù dập, phản đối bằng cách đàn áp, bắt bớ....".
    Những ý kiến đối lập luôn bị quy là chệch hướng, là xét lại, là bị các thế lực thù địch xúi dục....

    Nếu đảng Cộng sản vẫn nắm vai trò lãnh đạo thì sẽ không thể có "nền kinh tế thị trường đi đúng hướng, xây dựng một nền hành pháp dân chủ, dân chủ văn minh thực chất."
    Tại sao ư? Tất cả các đảng Cộng sản trên Tg chưa bao giờ nhả cái gọi là "Dân chủ tập trung". Những nới lỏng của các nhà cầm quyền chỉ mang tính đối phó tạm thời. Tất cả phải được định hướng, chỉ huy bởi đảng Cộng sản.
    Cá nhân tôi cho rằng TT Nguyễn Tấn Dũng sẽ không bao giờ là Gorbatschow.
    Tôi sẽ vui mừng NẾU suy nghĩ của tôi sẽ được chứng minh ngược lại.

    Nguyễn Jung

    Trích dẫn:
    Còn những cái “nhất” đã nêu, so với các đại hội đảng lần trước, là điều người dân không bao giờ mong muốn, muốn loại bỏ.

    Sao không mong muốn? Cứ để chúng nó đánh nhau chết bỏ cho mau sụp. Không chừng sau khi đại hội này hạ màn sẽ vãn tuồng cộng sản luôn.