Chúng mày làm khổ ông!

  • Bởi Khách
    29/12/2015
    1 phản hồi

    Nguyễn Xích Long

    Đang ngồi quán cà phê ngã tư Trần Quốc Toản – Trần Bình Trọng với mấy đứa bạn để đôi giày cho thằng bé khoảng 15-16 tuổi, quần áo lem luốc, người gầy khẳng khiu đánh bên cạnh cái hòm gỗ đồ nghề cũ kỹ. Bỗng nó quẳng giày ra đường vọt chạy giật mình chưa hiểu chuyện gì thì thấy huỵch huỵch, “chú ơi chó cháu xin nốt lần này thôi”. Thằng bé mếu máo đã bị ba anh mặc quần áo dân phòng và hai anh mặc quần áo công an phường màu vàng cỏ úa túm lại giật cánh khuỷu đẩy lên xe. “Chúng mày chỉ làm khổ ông, bảo mãi rồi ở quê mà kiếm việc cứ lang thang ra đây làm khổ ông” - một anh công an chửi rồi tất cả cùng nhảy lên chiếc xe tải phóng đi để trơ lại đôi giày và chiếc hòm lăn lóc giữa đường. Tôi đành ra nhặt lại đôi giày đi vào và đưa cái hòm đánh giày cho mấy đứa phục vụ quán bảo cất đi bao giờ thằng bé kia đến lấy thì trả nó. Mấy đứa phục vụ bảo chuyện này xảy ra như cơm bữa ấy mà.


    Ảnh minh họa.

    Nhớ ra mấy hôm trước đi trên đường Hoàng Hoa Thám đoạn trước cổng công viên Bách Thảo gặp một đám đang giằng co cậu thanh niên dáng vẻ nông dân quần xắn ống thấp ống cao chân đen đúa đi một chiếc dép nhựa, chiếc kia đã văng đâu mất đang cố ôm đôi gà lôi van xin “các anh cho em xin đi, chỉ nốt lần này thôi”. Hai thanh niên kia mặc áo trắng, quần cỏ úa đang đỏ mặt tía tai vừa lôi cậu nông dân lên xe vừa chửi “chúng mày cứ làm ông khổ, đã bảo hội nghị thượng đỉnh nó đã cấm rồi còn cố mang ra”. Một ông lão khoảng bảy mươi chả biết có quen anh nông dân không xông vào can “thôi các anh ơi tha cho người ta đi”, huỵch, hai thanh niên mặc quần cỏ úa gạt phăng ngã lăn ra đường “biến đi để chúng ông làm nhiệm vụ”. Người xem xúm đông xúm đỏ chả ai dám nói gì nữa.

    Lại nhớ hình ảnh mấy chị hoa quả rong bị đuổi chạy te tát, một chị chậm chân bị mấy ông dân phòng và công an giật quang gánh cam văng tung tóe vừa nhặt vừa mếu máo “các canh cho em xin lần này thôi, lần sau em không ra nữa đâu”. Anh công an vừa ném quang gánh lên xe vừa quát “chúng mày cứ làm ông khổ, trên nó ghè đầu ông chúng mày có biết không?”.

    Nghĩ đến cảnh mình hôm trước xây cái nhà 14m2 không xin được phép phải đến nhờ ông bạn làm trưởng công an phường giúp đỡ lại được nghe kể khổ ngay “tiền này của ông nộp hết cho bọn trên phường chứ tôi có được gì đâu. Ông bảo bọn tôi cũng khổ lắm chứ, như tôi thiếu tá trưởng phường lương cũng chỉ có bốn triệu làm sao đủ ăn”, đành phải an ủi bạn “thôi thì kiếm dần vậy, ông cứ giúp tôi đi rồi tôi không quên ơn”. Nhìn nhà bạn rộng khoảng tám chục mét, cả sân nữa vào khoảng trăm mét xây bốn tầng khang trang, thế mà bạn kêu khổ không đủ ăn, mình thì xây cái nhà 14m2 phải nộp mười mấy triệu. Nghĩ hóa ra các anh công an cứ kêu khổ, trong khi những người chạy ăn từng bữa trên đường bị bắt thì không biết kêu với ai. Mà nào họ có biết gì về hội nghị thượng đỉnh với chính sách dẹp đường đâu, họ chỉ cố kiếm vài đồng để có miếng ăn, ai biết được để làm đẹp mặt chính quyền thành phố cho quan khách ngoại giao và du khách nước ngoài có ấn tượng tốt về Hà nội mà các anh công an khổ thế. Thằng bé đánh giày mà kiếm được việc làm ở quê nó đã không ra Hà nội lang thang. Cái sự đời đúng là bi hài, chả biết ai khổ cả.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Trích .: ``.. Nhìn nhà bạn rộng khoảng tám chục mét, cả sân nữa vào khoảng trăm mét xây bốn tầng khang trang, thế mà bạn kêu khổ không đủ ăn, mình thì xây cái nhà 14m2 phải nộp mười mấy triệu. ...´´

    Của kho có hạn , mong ước không cùng , ông ơi !