Khi thành ủy hết tiền, thành phố vỡ nợ

  • Bởi Khách
    09/12/2015
    2 phản hồi

    Nguyễn Quang A

    Còn bao nhiêu cơ quan nữa ở trong tình trạng này? Chi ngân sách không phải là bí mật quốc gia.

    Dư luận nóng lên về tin “Thành ủy Bạc Liêu hết tiền hoạt động”. Rồi đến thành phố Cà Mau hết tiền trả lương phải xin tạm ứng ngân sách năm sau để chữa cháy. Đây là căn bệnh trầm kha từ lâu và bây giờ khi báo chí đưa tin thì mới khiến dư luận bức xúc, nhưng thực sự nó đã mưng mủ lâu lắm rồi.

    Luật ngân sách Việt Nam không hề có cụm từ “bội thu” mà chỉ có “bội chi” (trừ luật mới 2015 có hiệu lực từ 2017 mà trong đó, Điều 7, có 1 lần nói đến “bội thu” trong khi có 39 lần nói đến “bội chi”; còn luật 2002 đang hiện hành không có cụm từ “bội thu” và có 10 lần nói đến “bội chi”). Cái gốc này tất sinh ra tai họa và vài cái lá cỏn con ở Bạc Liêu và Cà Mau héo rồi rụng chỉ là chuyện nhỏ.

    Nguy cơ toàn bộ cái cây ngân sách đổ mới là điều đáng nói và các nhà hoạch định chính sách ở cấp cao nhất phải chịu trách nhiệm (minh chứng là các đại biểu quốc hội chẳng lo gì nên trong luật trước 2015 không có khái niệm bội thu) và phải tìm cách sửa tận gốc.

    Từ hàng chục năm cả bộ máy không biết khái niệm “bội thu ngân sách” mà chỉ chăm chú sao cho “bội chi” dưới mức 5% GDP.

    Thực tế theo số liệu quyết toán tổng thu và tổng chi ngân sách (từ 2007-2013) của Tổng cục Thống kê (2 hàng đầu) rồi từ đấy tính ra 2 hàng cuối, thấy số liệu còn đáng sợ (tuy bội chi vẫn có thể dưới 5% GDP):

    Bội chi, thì phải vay tiền để tiêu. Và nợ nần tích tụ tất đến ngày vỡ nợ khi không còn khả năng chi trả nữa. Theo đúng thuật ngữ kinh tế, thành ủy Bạc Liêu và Ủy ban nhân dân thành phố Cà Mau đã vỡ nợ!

    Còn bao nhiêu cơ quan nữa ở trong tình trạng này? Ít ai biết. Và đó là căn bệnh thứ hai: không minh bạch, thiếu trách nhiệm giải trình. Chi ngân sách không phải là bí mật quốc gia.

    Vấn đề cốt lõi là luật ngân sách nhà nước. Ở hầu hết các nước, mỗi năm quốc hội thông qua một luật ngân sách riêng cho năm tài chính tiếp theo, trong đó quy định hết sức rõ tất cả các khoản chi chính và phân bố chi tiết các khoản chi đó cho các đơn vị hưởng ngân sách. Hành pháp không được tiêu hơn mức quy định của luật đó, chi hơn là phạm pháp, là có tội. Muốn tiêu hơn chính phủ phải xin quốc hội sửa luật.

    Ở ta thì không có luật ngân sách nhà nước hàng năm mà có luật ngân sách khung, sau đó có dự toán và quyết toán hàng năm. Đến nay, cuối 2015, chưa thấy quyết toán 2013 trên trang của Tổng cục Thống kê! Quốc hội như thế nắm đằng lưỡi mà lẽ ra phải nắm lấy chuôi.

    Không siết chặt kỷ luật (bằng ra luật ngân sách hàng năm), không minh bạch và khi người dân góp ý hoặc tỏ thái độ (như “chê” lãnh đạo trên facebook thì bị kỷ luật), thì vỡ nợ là chuyện dễ hiểu.

    Ngân sách nhà nước trung ương đã vậy, ngân sách địa phương cũng phải thế. Nhà nước ta quá tập trung đồng thời quá phân tán. Không có quy định rõ ràng quyền hạn giữa trung ương và địa phương dẫn đến trung ương can thiệp quá sâu vào công việc địa phương, nhưng đồng thời với sự phân cấp mập mờ lại có quá nhiều kẽ hở để địa phương “vung tay quá trán.”

    Phân cấp tù mù là căn bệnh nữa phải sửa. Cải cách thể chế, hành chính là phải cụ thể như vậy chứ không chỉ nói suông. Không cải cách thể chế triệt để thì đất nước cũng rất có thể có ngày sẽ vỡ nợ.

    Nguyễn Quang A

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Phản hồi: 

    năm 2016,kinh tế Việt cộng đang gặp khó khăn,nợ công tăng cao,quĩ bảo hiểm xã hội đứng trước nguy cơ vỡ,lại râm ran tin đồn(rumour) là việt cộng sẽ đổi tiền trong năm 2017(1 hình thức cướp tiền từ dân Vn của bọn cộng sản)
    bạn Indiyo:bạn dẫn chứng việc ở Usa ra là đúng,nhưng dẫu sao,người dân ở các nước tiên tiến vẫn có thu nhập vài ngàn usd,euro/tháng là ít! +giá car rẻ,có thể mua xe trả góp+ hạ tầng cơ sở tốt +kinh tế làm công nghiệp làm chủ đạo=>tức là dù có nợ,thì đời sống dân chúng của đa số dân Âu,Mỹ VẪN cao và đầy đủ!!!
    Chứ ở Vn thì khác,mức sống vẫn còn thấp và nhiều khó khăn dù đang được cải thiện!

    Phản hồi: 

    Nói về nợ (debt). Hai trường phái khá rõ ràng: (1) Người thích mang nợ. (2) Người sợ nợ hơn mang bịnh trong người. Ngoài ra, 1 số ít biết dùng nợ (leverage) để làm lợi cho bản thân/gia đình, hãng xưởng etc... mặc dù là dân sợ nợ.

    Hình ảnh trên có thể thấy rõ nét trong hãng xưởng, hàng xóm, bạn bè etc... Khi có máu thích mang nợ, hở 1 chút là đi vay mượn, nợ cũ vừa trả gần xong, trong đầu đã tính toán đến món nợ mớn. Quay đi quẩn lại, cũng chỉ bằng đó gương mặt quen thuộc chuyên đi vay mượn.

    Dưới sự lãnh đạo tài tình của Dũng Condom, VN đã trở thành 1 Con Nghiện nợ. Điều này nói lên điều gì? Đảng CS VN, có thể tính từ lúc sơ khai, ko có khả năng quản lý tài chính, kinh tế. Đảng chỉ có 1 khả năng duy nhất để cân bằng ngân sách: Vay mượn. Về kinh tế, CSVN ko dùng cái đầu, đôi tay etc..., họ chỉ dùng cái lưỡi, đi mượn là cách dễ nhất nếu còn mượn được nợ.

    Cái nguy hiểm lớn nhất của dân nghiện nợ: Không có ánh sáng. Vì số nợ khổng lồ, trước mặt VN là 1 màn đêm u tối, ko chút ánh sáng. Thử hình dung hình ảnh 1 chú nô lệ suốt đời còng lưng trả nợ để mong 1 ngày được tự do. Và cái bất hạnh, khốn nạn cho VN là toàn dân đều phải còng lưng trả nợ qua nhiều hình thức khác biệt vô hạn định.

    Trong cảnh êm đêm, VN vẫn phải trả nợ. Khi gặp biến cố như khủng hoảng, chiến tranh, VN sẽ nằm hơn 1 mét dưới lòng đất. Vài chục năm sau, may ra mới ngoi lên khỏi mặt đất.

    Oái ăm thay, 1 trong những tôn chỉ của những đại gia trên đất Mẽo là muốn dân càng nợ nhiều, càng tốt. Họ dùng đủ moi chiêu trò, dụ dỗ ... để dân mang nợ qua nhiều hình thức như nợ nhà, nợ xe, nợ thẻ, nợ shopping... Họ muốn toàn dân trở thành những nô lệ nợ thời đại. Tiếc thay, đa số không hiểu được điểm này hoặc hiểu nhưng khó tránh khỏi cái còng số 8 Vạn Kiếp đã được dàn dựng cực kỳ tinh vi.

    Cách đây ko lâu:

    - You có nghe gì ko?

    - No, nada.

    - She mới mua nhà, you ko biết hả?

    Gã đang ngà ngà bỗng tỉnh hẳn người như mới khui ve đầu tiên. Không lâu sau đó, gã phán phân vân:

    - Chẳng lẽ có người vô cùng tự tin rằng mình sẽ sống ngoài trăm tuổi khi chuẩn bị vô tuyển U70? Đến lúc mình nằm trên giường 1 mình, thỉnh thoáng mơ đến Phật, Allah, Chúa, a tỳ, thiên đàng, địa ngục, thiên cảnh etc... và bỗng nhiên mình nhớ đến món nợ nhà mấy chục năm nữa vẫn chưa trả xong, ko biết mình nghĩ mình sẽ đi đâu khi thân thể còn đang nặng nề hơn Thép Đã Tôi Thế Đấy?

    Phản hồi: 

    Nhà Nước Công Nông

    Nhà nước Công Nông xứ Vẹm Nam
    Con rơi phường quốc tế đệ tam
    Và Hồ tặc tử tên ma cạo
    Thấm thoát nay đà bảy chục năm.

    Bảy chục năm theo đảng mẹ mìn
    Tôn thờ xã ngải Mác Lê nin
    Chủ trương giai cấp gieo thù hận
    Chuyên chính công nông búa gác liềm.

    Búa gác liềm nghe thật sướng tai!
    Nhân dân làm chủ ngự trên đài
    Đảng viên cán bộ làm tôi tớ
    Trung hiếu nghĩa tình chẳng nhạt phai.

    Chẳng nhạt phai tình nghĩa với dân
    Nhưng anh đầy tớ tựa hung thần
    Nhân danh chủ nghĩa và tập thể
    Vơ vét làm giàu riêng bản thân.

    Riêng bản thân anh chiếm độc quyền
    Đất đai, nhà cửa, lẫn tài nguyên
    Tự tung tự tác trên nhà nước
    Với đảng tiền phong Mác Lê nin

    Mác Lê nin này chẳng giống ai
    Và anh nhà nước cũng khôi hài
    Công nông vô sản nào đâu thấy
    Chỉ thấy ma vương độc võ đài.

    Độc võ đài riêng những Chí Phèo
    Cùng bầy bám đít, lũ ăn theo
    Tụ thành một gánh đồ vô lại
    Trĩu xuống lưng dân vốn đã nghèo.

    Vốn đã nghèo tơi, đã xác xơ!
    Dân ta còn khổ đến bao giờ?
    Hỡi anh Cộng sản bao lần hứa
    Nhà nước công nông của ước mơ.

    https://fdfvn.wordpress.com