Cuộc tiếp xúc Lãnh sự quán Hoa Kỳ tại Việt Nam

  • Bởi Admin
    30/11/2015
    4 phản hồi

    Paulus Lê Sơn

    "Tôi mong muốn Việt Nam chúng tôi sẽ giàu có, thịnh vượng bền vững kết hợp chặt chẽ với các giá trị nhân văn về quyền con người được đảm bảo một cách tuyệt đối", trả lời ông Charles Sellers, Trưởng phòng chính trị Tổng lãnh sự Hoa Kỳ blogger Paulus Lê Sơn cho biết.


    Blogger Paulus Lê Sơn

    Ngày 20/11/2015, tôi có cuộc tiếp với đại diện của Tổng Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ. Cuộc gặp diễn ra khoảng lúc 10h15 được kéo dài một giờ rưỡi. Phái đoàn tiếp tôi gồm có ông Charles Sellers - Trưởng phòng chính trị, ông Garret Harkin – Viên chức chính trị. Trong bầu khí thân mật và vui vẻ, cuộc nói chuyện cởi mở và trao đổi thẳng thắn về nhiều vấn đề liên quan trực tiếp đến tôi, đến những tù nhân lương tâm, hiện tình dân chủ và nhân quyền tại Việt Nam, các chính sách về kinh tế, văn hóa cũng như những cam kết mà nhà nhà cầm quyền Hà Nội đã ký với Quốc tế và Hoa Kỳ.

    Mở đầu cuộc nói chuyện, tôi chân thành gởi lời cám ơn đến Chính phủ Hoa kỳ đã quan tâm đến tôi trong thời gian tôi bị cầm tù, đặc biệt là cuộc gặp gỡ của phái đoàn bộ ngoại giao Hoa Kỳ tại trại giam Nam Hà, tại tỉnh Hà Nam vào ngày 08/05/2015 được diễn ra chưa đầy 30 phút dưới sự bị theo dõi gắt gao của phía trại giam. Ông Charles là một trong những người đã vào trại giam thăm tôi. Ông Charles hỏi tôi, sau cuộc gặp đó có bị khó khăn gì không, và tôi đã nói hết những gì tôi muốn nói chưa? Tôi trả lời, trong khoảng chưa đầy 30 phút và chịu sự kiểm soát gắt gao từ phía trại giam nên tôi chưa nói hết được, tôi còn nhiều điều muốn nói về sự vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng của trại giam.

    Ông Charles cũng quan tâm tới sức khỏe của tôi rất nhiều, tôi nói sức khỏe giờ khá tốt nhưng vẫn còn bị đau và tổn thương nhiều vì quá trình 04 năm bị giam cầm và bị đánh đập nên những di chứng để lại chưa khắc phục được. Ông chia sẻ và đồng cảm với tôi bằng ánh mắt sâu lắng.

    Về việc bản án và chịu sự quản thúc của nhà cầm quyền Hà Nội, ông Charles hỏi tôi. Tôi nói rằng: bản án đó là bất công, chà đạp nhân quyền, vi phạm hiến chương của công ước Liên Hợp Quốc, tôi không làm gì trái lương tâm đạo lý, tôi chỉ lên tiếng đòi quyền con người, đòi quyền tự do tôn giáo, báo chí, ngôn luận. Tôi không chấp nhận bản án. Và án quản chế 4 năm tôi cũng không chấp nhận. Tôi còn phải mưu sinh kiếm sống, lo học hành và ổn định cuộc sống, nhà cầm quyền quản chế tôi khác gì đang đẩy tôi vào chỗ chết. Án quản chế là tước đoạt quyền được sống, quyền tự do đi lại, quyền được mưu cầu hạnh phúc. Nghe tôi trình bày ông Charles cho rằng những quyền tôi đề cập đến là quyền phổ quát, đáng được tôn trọng và đảm bảo.

    Tiếp theo đó, ông Garret Harkin hỏi tôi về những bạn tù cùng vụ, còn mấy người đang bị cầm tù, tôi thông báo cho ông biết rằng, hiện tại trong vụ án oan sai của chúng tôi còn ba người chịu án cao nhất. Đó là ông Hồ Đức Hòa 13 năm, ông Đặng Xuân Diệu 13 năm. Bà Nguyễn Đặng Minh Mẫn 08 năm, còn ông Nguyễn Đình Cương 04 năm sẽ được trả tự do vào tháng 12.2015 tới đây. Ông Charles hỏi tôi vấn đề “ông nghĩ nghĩ gì về những trường hợp chính phủ Việt Nam trả tự do cho một số người tù chính trị gần đây như là một minh chứng về tôn trọng nhân quyền?”. Tôi trả lời thẳng thắn với ông Charles – Tôi nói ông Charles cũng biết cách hài hước quá. Tôi cho rằng đó không phải là sự đảm bảo hay tôn trọng gì về nhân quyền của nhà cầm quyền Hà Nội. Đó chỉ là những sự trao đổi của họ để giảm bớt áp lực trước sức ép của cộng đồng quốc tế và họ mưu cầu quyền lợi về kinh tế và chính trị cho riêng họ trên sinh mệnh chính trị của người dân Việt Nam mỗi khi họ cần”.

    Ông Charles tiếp tục hỏi tôi “ông có nhận định gì về quyền con người được đảm bảo bởi chính phủ Việt Nam sau khi ông ra tù?” Tôi trả lời – Tôi cho rằng, trên bề nổi bình diện ngoại giao Hà Nội đã ký kết rất nhiều công ước quốc tế về quyền con người, và họ có những báo cáo về điều này rất là tốt. Nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại, mới đây thôi, trên đất nước Việt Nam của chúng tôi biết bao đau thương tang tóc xảy ra bởi vì họ đã đàn áp; Luật sự thì bị đánh đập tại Hà Nội, trẻ con bị cầm tù vì sự cưỡng chế đền bù đất đai không công bằng tại Long An, người dân bị chết trong tù một cách bất thường, liên tục và có hệ thống. Tài sản của tôn giáo thì bị cướp trắng trợn, nhân dân xuống đường biểu tình bày tỏ lòng yêu nước và chống Trung Quốc xâm lăng tại Biển Đông thì bị trù dập, đàn áp, đánh đập và bỏ tù. Vậy đó có gọi là đảm bảo quyền con người hay Hà Nội đang vi phạm nhận quyền? Các vị có thể thấu hiểu được điều đó. Những thông tin mà Hà Nội báo cáo chỉ là dối trá và lừa bịp. Chúng tôi là những người dân sống thực tế trong xã hội này, chúng tôi chính là nạn nhân và thấu hiểu một cách rõ rệt sâu sắc nhất.

    Khi đề cập đến sự kiện mới xảy ra đối với ông Trần Minh Nhật và Chu Mạnh Sơn, hai nạn nhân mới ra tù, đã bị bắt cóc và đánh đập khi đang trên đường về quê hương. Các ông nghĩ sao về vấn đề này? Và chính bản thân tôi một ngày nào đó cũng bị như vậy thậm chí còn bỏ mạng nữa vì cường quyền. Hai ông trả lời tôi rằng “chúng tôi luôn theo sát từng diễn biến về quyền con người tại Việt Nam, nhất là những người đang đấu tranh về nhân quyền, đặc biệt là những con người cụ thể như các anh. Chúng tôi sẽ báo cáo chi tiết đến Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội và chuyển về tới chính phủ Hoa Kỳ.

    Ông Charles nói rằng tôi là một Blogger, và đã, đang đấu tranh cho quyền con người tại Việt Nan và hỏi về nguyện vọng và kế hoạch gì cho tương lai sắp tới, và nếu tôi tiếp tục bị bắt và cầm tù nữa thì có cảm thấy bình an? Tôi trả lời rằng – tôi nhận thức được quyền con người và chủ quyền đất nước tại Việt Nam rất tồi tệ, và tôi đã hi sinh tất cả mọi sự, bị bắt bớ, đánh đập và tù đầy 04 năm để đấu tranh cho quê hương, dân tộc chúng tôi được đảm bảo quyền con người, toàn vẹn lãnh thổ quốc gia. Thì bây giờ đối với tôi, đó là lý tưởng sống, là hạnh phúc của cuộc đời, nếu tôi bị bắt, bị cầm tù nữa tôi vẫn cảm thấy bình an vì luôn sẵn sàng đón nhận. Tôi đã đọc lịch sử của Hoa Kỳ, tôi biết rằng để đạt được giá trị tự do mà Hoa Kỳ có được như ngày hôm nay thì cha ông của quí ngài cũng đã phải trả giá, hi sinh, mất mát vô cùng to lớn. Và chúng tôi mong muốn rằng, dân tộc Việt Nam cũng phải đạt được các giá trị về tự do, nhân quyền như Hoa Kỳ hoặc hơn thế nữa, để thế hệ sau chúng tôi được sống trong tự do và bình đẳng thật sự. Tôi mong muốn Việt Nam chúng tôi sẽ giàu có, thịnh vượng bền vững kết hợp chặt chẽ với các giá trị nhân văn về quyền con người được đảm bảo một cách tuyệt đối.

    Sau khi nghe tôi chia sẻ, ông Charles nói rằng, giá trị của Hoa Kỳ là tự do và nhân quyền, chúng tôi bang giao với nước nào trên thế giới thì điều tiên quyết trên bàn đàm phán là vấn đề về nhân quyền. Chúng tôi sẽ cố gắng để cùng với các bạn xây dựng các giá trị về tự do và nhân quyền bằng nhiều kênh và phương tiện khác nhau, và chúng tôi tin rằng giá trị mà chúng đang tiến đến sẽ sớm thành công trên quê hương các bạn.

    Kết thúc cuộc gặp, các ông nói rằng “chúng tôi sẽ dõi theo ông một cách chặt chẽ và chúng ta sẽ thường xuyên liên lạc với nhau”. Chúng tôi bắt tay nhau trong cái nắm tay xiết chặt và sau đó chụp hình kỷ niệm.

    Tôi xin chân thành cám ơn ông Charles Seller và Garret Harkin đã thay mặt Chính phủ Hoa Kỳ tiếp xúc và trao đổi về các vấn đề nhân quyền, dân chủ, tự do tôn giáo tại Việt Nam. Xin cảm ơn sâu sắc tới Chính phủ Hoa Kỳ đã quan tâm tới các giá trị nhân quyền, dân chủ, tự do tôn giáo tại Việt Nam.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Có lúc nào đại diện Mỹ hỏi anh có ý kiến gì khác muốn trình bày không? Nếu không, anh phải tự động nêu lên vì có thể họ không biết hay là họ “quên”. Nếu có cơ hội, anh nên đề cập các vấn đề sau:
    -Không bán vũ khí, không hợp tác quân sự với Việt Nam cho đến khi nào có những tiến bộ thực sự về nhân quyền. Bán (cho thì đúng hơn) vũ khí hiện nay là leverage mạnh duy nhất Mỹ còn có để thúc đẩy Việt Nam. Việt Nam luôn luôn nói hãy để những bất đồng qua một bên, đừng để những bất đồng cản trở quan hệ, hợp tác giữa hai nước… Thực chất là đưa cà-rốt cho tôi, dẹp cây gậy đi.
    -Phải có những thước đo cụ thể để đo lường những tiến bộ về nhân quyền. Và hai bên phải đồng thuận về thước đo đó. Không có thước đo thì lấy gì làm chuẩn mực để quyết định có hay không dỡ bỏ lệnh cấm vận vận vũ khí? Không có đồng thuận thì mỗi bên giải thích một cách, như Việt Nam hiện nay coi việc thả một, hai tù lương tâm là có tiến bộ rồi.
    -Trong khi nhiều cái Việt Nam làm là reversible, những cái Mỹ làm, do luật lệ cũng như cách hoạt đông, lại gần như không thể reversible. Như Việt Nam có thể thả một hai người tù rồi, sau một thời gian, bắt ba bốn nhười khác. Còn Mỹ nếu viện trợ cho rồi đâu thể nào lấy lại được. Vì vậy phải có những điều kiện ràng buộc thật chặt chẽ.
    -Việc trao đổi văn hóa phẩm gìữa hai nước phải thực sự hai chiều. Hiện nay chỉ có một chiều rưởi. Tại sao người Mỹ chấp nhận để Việt Nam chơi cha như vậy?
    -Cách thả tù nhân lương tâm của Việt Nam hiện nay “tôi chỉ thả nếu anh nhận họ” là không thể chấp nhận. Khi đồng ý với điều kiện như vậy, người Mỹ trở thành đồng lõa.
    -Số người truy cập internet ở Việt Nam cao, nhưng vì firewall, số người có thể access thông tin tự do, dân chủ thấp. Vì vậy đa số thầm lặng ở Việt Nam là thờ ơ.
    -Việc thỉnh thoảng gặp gỡ mặt đối mặt với một hai người đấu tranh là tốt nhưng sứ quán Mỹ có cách nào cải thiện, làm tốt hơn được không (để họ vững lòng trong việc đấu tranh, để làm nhà cầm quyền e dè hơn khi đánh đập, bắt bớ vì biết rằng người Mỹ đang nhìn)?

    Cám ơn bạn Lê Sơn nói ra sự thật dối trá của chính quyền VN, làm sao cho TT Mỹ thấy họ bị VN bịp trắng trợn.

    Chân thành cám ơn bạn Lê Sơn đã hy sinh tranh đấu cho nhân quyền của người VN. Cầu nguyện Chúa ban ơn lành cho bạn, và giữa gìn bạn được bình an.

    Lời Kêu Cứu Việt Nam

    Bạn đã từng nghe đất nước tôi?
    Vùng quê bất hạnh nhất trên đời
    Có bầy quỉ đỏ còn tác quái
    Dù trùm quốc tế chết lâu rồi.

    Ấy chính là đất nước Việt Nam
    Một miền nắng ấm đẹp quanh năm
    Người dân hiền hoà và chơn chất
    Cuộc sống an vui cõi địa đàng.

    Cho đến ngày kia cái đảng ma
    Dương cờ liềm búa tự phương xa
    Tự tung tự tác xưng làm chúa
    Cướp hết tài nguyên của quốc gia.

    Bọn chúng dựa vào đám chủ nô
    Đệ tam quốc tế ở Liên xô
    Và anh Tàu khựa chuyên bành trướng
    Khống chế dân tôi giành cơ đồ.

    Từ đó dân tôi kiếp đọa đày
    Gia tài, sự nghiệp, trắng đôi tay
    Mái nhà, mảnh ruộng, vào tay đảng
    Sở hữu toàn dân chẳng của ai.

    Nhưng khổ nhất là mất tự do
    Từ khi có đảng đến bây giờ
    Dân tôi trở thành đàn chim vẹt
    Nhồi óc ngay từ tuổi ấu thơ.

    Cứ thế cuộc đời vẫn mãi trôi
    Trong niềm khổ nhục của quê tôi
    Quỉ đỏ càng ngày càng tinh quái
    Khủng bố người dân đến rã rời.

    Chúng nuôi chó vẹm hàng triệu con
    Ma cô, đĩ điếm lẫn cô hồn
    Chúng dùng luật lệ trong rừng rú
    Để mà bảo vệ đảng du côn.

    Dân tôi đang vùng lên đấu tranh
    Bạo quyền khát máu vẫn hung hăng
    Tù đày, giết chóc người yêu nước
    Man dại, bạo tàn, như dã nhân.

    Tôi muốn kêu lên cùng thế giới
    Xin hãy quay nhìn về quê tôi!
    Nơi chín mươi triệu người dân Việt
    Đang sống nhục nhằn và lẻ loi.

    Tôi muốn kêu lên cùng thế giới
    Xin hãy thương tình dân nước tôi!
    Đây chín mươi triệu người dân Việt
    Đang đứng vùng lên giành lại đời.

    http://fdfvn.wordpress.com