Bạch Cúc - Câu chuyện tha thứ

  • Bởi Khách
    20/11/2015
    1 phản hồi

    Bạch Cúc

    4 năm về trước…

    Sáng chủ nhật, lúi húi dọn dẹp nhà cửa, nàng thấy cái sim điện thoại nằm lẫn trong xấp danh thiếp trên mặt bàn, chắc là sim rác của chồng, sẵn điện thoại đang hết tiền, nàng cài sim nhặt được vào máy, sim còn mấy chục ngàn, nàng lẩm bẩm trách chồng vô ý xài hoang, sim còn tiền mà lại vứt chỏng chơ…

    Trưa chủ nhật, điện thoại nàng rung lên, là một số điện thoại lạ, đầu dây bên kia nghe thấy tiếng nàng, có chút gì đó ngập ngừng trong giọng nói ấy:

    - Xin lỗi chị, đây có phải là số của anh T không ạ?

    - Dạ đúng rồi, tôi là vợ anh T, chị kiếm anh T có chuyện gì không?

    - Em là kế toán công trình ngoài Bắc, vì anh T về Sài gòn đột xuất, em điện thoại để hỏi thăm anh ấy một chút số liệu…

    - Ah, chắc sim này anh không xài nữa, chị thấy sim còn tiền nên mới gắn vào máy, em vui lòng gọi số mới này cho anh nhé…

    Những ngày sau đó, chồng nàng thường về trễ hơn bình thường, có đôi khi anh không về nhà, chỉ điện thoại báo công trường đổ bê tông, anh phải trực đêm chỉ huy. Và những ngày kế tiếp, anh bối rối cho nàng hay, công trường xa quá, có lẽ anh phải ở lại, một tuần mới về nhà một lần…

    Chủ nhật kế tiếp, điện thoại chồng reo, anh vội ra ngoài mà quên mang theo điện thoại, nàng bắt máy, chưa kịp alo thì đầu dây bên kia đã tuôn một tràng:

    - Anh hả, em đã tìm được phòng trọ theo ý anh rồi, ở đường…, gần công trường, giá tiền…

    - Xin lỗi em, chị là vợ anh T, anh T ra ngoài quên không mang theo điện thoại, em là ai?

    - Ah, xin lỗi chị, em là nhân viên anh T, thôi để em gọi lại cho anh T sau, cảm ơn chị!

    Tít… tít…., tiếng cúp máy đột ngột bên kia đường dây.

    Tối đến, nàng hỏi chồng về việc thuê phòng trọ, anh chỉ trả lời qua loa, rằng công trường đang tìm thuê phòng trọ cho kỹ sư xa nhà, nàng tin và yên tâm chìm vào giấc ngủ…

    Nàng không lấy làm lạ, bởi nàng tin chồng, bởi những cay đắng thăng trầm mà nàng đã mở toang cõi lòng để bao dung chấp nhận, chắc chắn không thể có sự thay đổi, trong khối óc và trái tim nàng chỉ gìn giữ duy nhất niềm tin vào một người chồng thật thà với một tình yêu lớn của riêng nàng. Điều đó an ủi nàng, nó khiến nàng tiếp tục chấp nhận sự lẻ loi trong những đêm hoang vắng, tiếp tục chấp nhận làm vợ một người chồng kỳ lạ, người chồng ấy có thể ngồi thâu đêm suốt sáng bên chiếc máy vi tính, với anh, chiếc laptop là vợ, và nàng không thể với tay chạm tay vào cõi riêng của chồng. Rồi nàng cứ lẻ loi, thui thủi một mình, nàng thay thế vòng tay chồng bằng những chiếc gối ôm xếp chật trên chiếc giường rộng, hít hà mùi hương quen thuộc để cố chìm vào giấc ngủ, là làn hơi của chính nàng trong chiếc chăn ấm, chiếc chăn không có cơ hội bị pha trộn hơi hướm một người đàn ông.

    Chỉ có điều, nàng không thể quen được những đêm chồng về muộn hoặc đột ngột biệt tích. Nó làm nàng khốn khổ, bởi anh không bao giờ gửi nàng một tin nhắn, cũng chẳng có một cuộc điện thoại, sẽ là vô ích khi nàng cầu cứu một ai đó để tìm kiếm thông tin về chồng.

    Nàng thường thức trắng đêm, vô vọng với chiếc điện thoại trong tay, gọi hàng chục lần chỉ để nghe mãi tiếng ò í e “thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được”. Nàng sợ hãi, khóc sướt mướt trong những hình ảnh tưởng tượng chồng gặp tai nạn, nó quay cuồng trong đầu nàng, nó khiến nàng bồn chồn, hoảng hốt, vần vũ hành hạ nàng cho đến khi nàng mệt lả, nằm thiêm thiếp trên giường chờ trời sáng.

    Nàng chẳng bao giờ quên được nỗi khắc khoải trong những đêm ấy, đó là sự hoang mang, chờ đợi trong mỏi mòn, nàng mở chong mắt nhìn trần nhà, nhìn chiếc đồng hồ, nàng đếm từng khoảng khắc thời gian trôi, đoán từng tiếng động nhỏ trong đêm, mong ngóng nghe được tiếng xe máy quen thuộc, chờ đợi tiếng lạch cạch mở khóa, rồi ao ước một thân thể ập xuống bên cạnh nàng, với mùi hơi thở nồng nặc mùi rượu…

    (còn tiếp)

    Từ khóa: Bạch Cúc, tha thứ

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Phản hồi: 

    Bài báo gì thế này?????? Danluan hay là mình vào nhầm mấy trang phụ nữ?????

    Dân Luận: Theo bạn thì Dân Luận không được đăng tải về đề tài phụ nữ sao ?