Phản hồi của Cơ Quan Truyền Thông ProPublica về thư ngỏ của Việt Tân

  • Bởi Biên tập viên
    17/11/2015
    6 phản hồi

    ProPublica

    Phóng sự của chúng tôi với Frontline về một chiến dịch bạo lực trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt chưa được làm sáng tỏ đã gây nên cuộc tranh luận sôi nổi.

    ProPublica, 13 Tháng 11 2015, 04:43 P.M.

    Phim của Frontline "Khủng bố ở Little Saigon" kèm theo các bài báo của ProPublica đã mở lại một chương sử thương đau trong đoạn trường của người Mỹ gốc Việt. Từ khi phim công chiếu và các bài viết liên quan được đăng, chúng tôi được biết nhiều khán giả và độc giả đã bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với thiên phóng sự điều tra của chúng tôi về các vụ giết năm nhà báo Mỹ gốc Việt và về một hình thái có tầm quy mô hơn của bạo lực trong cộng đồng người tị nạn đang dần gia tăng ở Mỹ sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc. Phim và các bài viết đã chỉ ra rằng FBI rốt cục đã đi đến một xác tín là một tổ chức khởi thủy được các cựu sĩ quan quân đội Nam Việt Nam sáng lập, đó là Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam, đã gắn liền với chủ trương bạo lực.

    Trong tuần qua, chúng tôi cũng được biết nhiều lời chỉ trích, cụ thể là từ một nhóm vận động người Mỹ gốc Việt có tên gọi là Việt Tân. Việt Tân, vốn là hậu thân của Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam, khẳng định rằng phim phóng sự của chúng tôi thất bại khi cố chứng minh tổ chức của họ có dính líu vào chủ trương bạo lực, và là, chủ yếu họ cho rằng chúng tôi đã xử sự vô văn hóa với người Mỹ gốc Việt. Việt Tân cho rằng Mặt trận Quốc gia Thống nhất, thường gọi là Mặt Trận, là một nhóm thúc đẩy chuyển đổi chính trị ở Việt Nam, và cũng nói thêm rằng trong nhiều năm qua, họ là tâm điểm bị phao nhiều tin đồn và phải hứng chịu nhiều cáo buộc sai lạc.

    Quá trình làm phóng sự của ProPublica và Frontline gồm tiến hành việc chưa từng có trước đây là kiểm định lại các cuộc điều tra của các sở cảnh sát địa phương lẫn của FBI về các vụ giết người ở California, Texas và Virginia. Hồ sơ Cảnh sát và FBI đã bị giữ kín trong nhiều thập kỷ cho đến khi chúng tôi thu thập được chúng nhờ vào Đạo luật Tự do Thông tin. Giờ đây công chúng Mỹ, trong đó có cả cộng đồng người Mỹ gốc Việt, đã có thể bắt đầu đánh giá được chân tướng cũng như những thiếu sót của bao năm ròng rã của cuộc điều tra. Đối với các gia đình của các nạn nhân, đây là cơ hội duy nhất giúp họ lượng định về những gì mà các nhà điều tra đã phát hiện được hay đã đưa ra những giả định gì về nguyên nhân dẫn tới cái chết của những người thân yêu của họ. Hồ sơ điều tra còn cho thấy các đặc vụ FBI đã gần như tin hẳn rằng Mặt Trận chính là kẻ đứng sau chiến dịch giết người, đốt phá và đánh đập hành hung đó, và qua đó người ta cũng có thể nắm bắt được các nhà điều tra đã thất vọng ra sao khi không sao xoay xở để đưa bất kỳ một thủ phạm nào ra trước công lý. Hơn nữa, 5 cựu lãnh đạo của tổ chức này còn nói với chúng tôi là tổ chức của họ đã điều hành đội sát thủ riêng của mình để xử bất cứ ai chỉ trích họ hoặc bất cứ ai bị nghi là cộng sản.

    Việt Tân cũng khẳng định rằng một hoặc nhiều cựu thành viên Mặt trận xuất hiện trong bộ phim và bài báo đã bị trích dẫn sai hoặc có chỗ nào đó bị tường thuật sai. Không ai trong bộ phim hay bài báo đã liên hệ với chúng tôi để khiếu nại điều đó. Việt Tân nói rằng một cựu lãnh đạo Mặt trận, ông Nguyễn Xuân Nghĩa, bây giờ khẳng định rằng ông ta chưa bao giờ nói với phóng viên của chúng tôi, A.C. Thompson và đạo diễn Richard Rowley, rằng ông đã có mặt tại một cuộc họp của các thành viên Mặt trận bàn về việc giết người chủ nhiệm nhật báo. Chúng tôi sẵn sàng trả lời trực tiếp ông Nghĩa nếu ông muốn lên tiếng phản đối chúng tôi.

    Việt Tân nói rằng Mặt Trận không hề điều hành một đội sát thủ nào cả. Thế nhưng trong hồ sơ của FBI lại chồng chất những cuộc hội ý nội bộ của Mặt Trận với một đơn vị, có tên gọi là K-9 – những thành viên Mặt Trận bị xếp loại tình nghi và danh mục các nạn nhân. Những chứng thư đó dựa một phần vào các bản kê khai nhân thân của các cựu thành viên Mặt Trận. Katherine Tang-Wilcox, một đặc vụ FBI về hưu, người đã phụ tá chuyên án điều tra Mặt Trận, đã nói huỵch toẹt trong phim và các bài tường thuật của chúng tôi là: “K-9 được lập nên để làm một cánh tay ám sát cho Mặt Trận”

    Việt Tân khẳng định rằng phim và bài viết của chúng tôi là có định hướng sẵn nhằm dẫn dắt đến một kết luận, và họ cũng tuyên bố rằng việc chúng tôi làm đã xúc phạm phần lớn cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Họ còn nói [qua đó] những người Việt yêu nước "bị hạ thấp giá trị chỉ còn là những cựu chiến binh mang đầy thù hận do bị mất đi vị thế trong xã hội"

    ProPublica và Frontline đã dò theo những tình tiết đưa đến. Hết lần này đến lần khác các manh mối đều dẫn chúng tôi đến Mặt Trận. Chẳng có lý do gì khiến chúng tôi phải cố ý phỉ báng người tị nạn Việt Nam, qua một hành trình đầy cam go mà họ đã phải chịu đựng cả trong thời chiến và trong cuộc di cư sau đó. Chúng tôi chỉ vạch trần những việc làm của những kẻ cực đoan, và sự thật vẫn là sự thật: Dù ta có thể trưng được những khía cạnh khác khi nói về Mặt Trận, tỉ như họ đã được dựng nên cho sứ mệnh lật đổ chế độ Cộng sản tại Hà Nội, và họ quyên tiền ở Mỹ để thực hiện công việc đó. Họ đã dựng lên được một lực lượng quân sự tạm thời và cố gắng xâm nhập vào nội địa Việt Nam ba lần. Một nỗ lực như thế có thể gây hấp dẫn đối với nhiều người tị nạn bơ vơ và tổn thương từ một cuộc thua trận thì không có gì ngạc nhiên. Chỉ có điều là hành động đó vi phạm luật pháp Mỹ.

    Đáng giá là chúng tôi đã dành nhiều thì giờ với các cựu binh của quân đội Nam Việt Nam trước đây trong quá trình làm phóng sự tại các nghĩa trang ở Memorial Day, tại quán cà phê, tại nhà riêng của họ, và chúng tôi rất biết ơn họ đã chia sẻ thời gian của họ với chúng tôi. Hai người đồng hành của dự án phim này là nhà làm phim Tony Nguyễn và Jimmy Tong Nguyen, một là dịch giả và một là cựu quân nhân của Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, đã giúp đỡ chúng tôi trong quá trình làm phóng sự cũng như giúp chúng tôi hiểu chính đáng về bối cảnh lịch sử và một nền văn hóa tinh tế.

    Năm 1993, nhiều cựu lãnh đạo Mặt Trận đã khởi kiện về tội phỉ báng chống lại các nhà báo người Mỹ gốc Việt, những người đã cáo buộc họ [Mặt Trận] đứng đằng sau các hành vi bạo lực trong cộng đồng. Việt Tân bảo rằng bất kỳ xét đoán nào về vụ án đó cũng nên dựa trên ý tưởng rằng, thực tế, Mặt Trận không hề chống lưng cho bất kỳ chủ trương bạo lực nào. Các khiếu nại của phía nguyên đơn là Mặt Trận rằng họ bị phỉ báng, đã bị khước từ bởi một bồi thẩm đoàn.

    Chuyện về một quá trình dài dằng dặc các vụ giết người có động cơ chính trị và các cuộc tấn công cá nhân… đã chồng chất qua bao lớp thời gian bị lãng quên chưa được giải quyết ổn thỏa nay không phải là chuyện Việt Tân muốn công khai trên toàn quốc, và thực vậy, nó quả là một chương sử nghiệt ngã còn chờ đúc kết trong pho sử phong phú của một cộng đồng đầy năng động. Nhưng đó là câu chuyện được kể từ các tài liệu, từ các nhà điều tra và từ các cuộc phỏng vấn trong chính cộng đồng người Mỹ gốc Việt. Trong các cuộc phỏng vấn, bao giờ chúng tôi cũng hỏi đi hỏi lại về những tình tiết bạo lực bổ sung mà chưa từng được báo cáo cho FBI, và kể từ khi phim và các bài báo công bố, chúng tôi đã nhận được rất nhiều thư ngắn từ khán giả và độc giả muốn chia sẻ câu chuyện kể tương tự của họ đã từng bị [Mặt Trận] đe dọa và bị sách nhiễu như thế nào.

    Trong tuần qua, các nhà báo của chúng tôi đã có cuộc nói chuyện về dự án [Khủng bố ở Little Saigon] trong nhiều cuộc phỏng vấn - kể cả trên các phương tiện truyền thông Việt-Mỹ, nơi mà những vụ giết người và bạo lực đang được tranh luận sôi nổi. Chúng tôi hy vọng qua phóng sự [Khủng bố ở Little Saigon] chúng tôi đã thực hiện có thể dẫn đến phá vỡ tình trạng những vụ án đóng băng kéo dài này. Không có thời hạn cho các vụ án về tội giết người, và như Tang-Wilcox, cựu đặc vụ FBI đã về hưu, cho biết, "Người nào đó biết ai là kẻ chịu trách nhiệm cho một và mỗi hành động [khủng bố] này."

    Nguyên văn phản hồi bằng Tiếng Anh.
    http://www.propublica.org/article/terror-in-little-saigon-an-objection-and-a-response

    Terror in Little Saigon: An Objection and a Response

    Our reporting with Frontline on an unsolved campaign of violence within the Vietnamese-American community has provoked passionate debate.

    ProPublica, Nov. 13, 2015, 4:43 p.m.

    Frontline’s film, “Terror in Little Saigon,” and the accompanying ProPublica article, revisited a painful chapter in the Vietnamese-American experience. Since publication, we have heard from many viewers and readers who expressed deep gratitude for our reporting on the murders of five Vietnamese-American journalists and a broader pattern of violence within the refugee communities that grew up in America after the Vietnam War. The film and article showed that the FBI came to believe that an organization started by former South Vietnamese military officers, the National United Front for the Liberation of Vietnam, was linked to the violence.

    Over the last week, we have also heard criticisms, in particular from a Vietnamese-American advocacy group called Viet Tan. Viet Tan, whose founders were leaders of the National United Front, has asserted that our reporting failed to prove the connection between the organization and the violence, and was, in certain respects, culturally insulting to Vietnamese Americans. Viet Tan maintains that the National United Front, known most commonly as the Front, was a group committed to fostering political change in Vietnam, and that it has been the target of rumors and false allegations for years.

    ProPublica and Frontline’s reporting included an unprecedented examination of the local police and the FBI investigations into the murders in California, Texas and Virginia. The police and FBI files had been secret for decades until we obtained them through the Freedom of Information Act. Now the American public, including the Vietnamese-American community, can begin to assess the substance and shortcomings of years of investigation. For the families of the victims, this was the only opportunity they had been afforded to take stock of what investigators had uncovered and theorized about the deaths of their loved ones. Those investigative files show that FBI agents were persuaded that the Front was behind a campaign of murder, arson and beatings, and they capture the frustration of investigators in never managing to bring any of the perpetrators to justice. As well, five former leaders of the organization told us the group had run its own assassination unit to deal with its critics or suspected Communists.

    Viet Tan has also asserted that one or more former Front members who appeared in the film and article were either misquoted or somehow otherwise misrepresented. No one featured in the film or article has contacted us making such a claim. Viet Tan says that one former Front leader, Nguyen Xuan Nghia, now insists he never told our reporter, A.C. Thompson, and director, Richard Rowley, that he had been in a meeting with Front members who talked about killing a newspaper publisher. We would be happy to respond directly toNghia should he want to raise an objection with us.

    Viet Tan says that the Front never ran an assassination unit. The FBI’s files, however, are laden with discussions of the Front and the unit, known as K-9 — its suspected members and its catalogue of victims. These entries were built on in part accounts from former members of the Front. Katherine Tang-Wilcox, a retired FBI special agent who helped run the investigation of the Front, said it plainly, in the film and in the article: “K-9 was established as the assassination arm of the Front.”

    Viet Tan asserts that there was a preconceived narrative for the reporting behind the film and the article, and it claims that our work was insulting to the wider Vietnamese-American community. Vietnamese patriots, it says, “are relegated to being vengeful veterans motivated by a loss of social status.”

    ProPublica and Frontline followed the reporting where it took us. Where it took us over and over again was to the Front. We in no way sought to demonize Vietnamese refugees, and the profound hardships they endured both during the war and in the exodus after. We exposed the work of extremists, and the facts are the facts: Although there may have been other aspects to the Front, it was founded with the express mission of toppling the Communist regime in Hanoi, and it raised money in the U.S. to mount such an effort. It created a makeshift fighting force and tried three times to get inside Vietnam. That such an effort would have held appeal for many displaced and traumatized refugees from a lost war is no surprise. It just happenedto violate American law.

    It’s worth noting that we spent time with veterans of the former South Vietnamese military during the course of our reporting, at the cemetery on Memorial Day, at cafes, at their homes, and we are grateful to them for sharing their time with us. Two associate producers on the project, filmmaker Tony Nguyen and Jimmy Tong Nguyen, a translator and veteran of the Army of the Republic of Vietnam, helped in our reporting and our understanding of the appropriate historical context and cultural sensitivity.

    In 1993, several Front leaders brought a libel lawsuit against Vietnamese-American journalists who had accused them of being behind acts of violence within the community. Viet Tan suggests that any reading of that case would support the idea that, in fact, the Front was not behind any violence. The claim by the Front plaintiffs that they had been libeled was rejected by a jury.

    The story of a long-forgotten and unsolved spate of politically motivated murders and attacks may not have been the story Viet Tan wanted published nationwide, and indeed it is a grim, unresolved chapter in a vibrant community’s rich history. But that is the story told by documents, investigators and interviews in the Vietnamese-American community itself. During our interviews, we were frequently told about additional violence that had never been reported to the FBI, and since the film and articles were published, we have received numerous notes from viewers and readers who want to share accounts of being similarly threatened and harassed.

    Over the last week, our journalists have talked about the project in numerous interviews — including in the Vietnamese-American media, where these murders and violence are being passionately debated. We hope the reporting we’ve done can now lead to a break in these long cold cases. There is no statute of limitations on murder, and as Tang-Wilcox, the retired FBI agent, said, “Somebody knows who’s responsible for each and every one of these acts.”

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Báo Người Việt có 3 kỳ phỏng vấn trực tiếp ông Nguyễn Xuân Nghĩa về phim của ProPublica & Frontline:

    http://www.nguoiviettv.com/giai-ao-phim-thoi-su-cua-propublica-va-pbs-frontline-ky-1/
    http://www.nguoiviettv.com/giai-ao-phim-thoi-su-cua-propublica-va-pbs-frontline-ky-2/
    http://www.nguoiviettv.com/giai-ao-phim-thoi-su-cua-propublica-va-pbs-frontline-ky-3/

    Tóm tắt lại, theo ông Nghĩa thì:

    - ProPublica & Frontline đã có định ý, ý đồ sẵn từ trước,
    - phim chẳng đưa ra chứng cớ gì mới,
    - có sự khác biệt giữa tổ chức của Hoàng cơ Minh và tổ chức sau này của Phạm văn Liễu, nhưng có lẽ AC Thompson chẳng hiểu được.

    Tui thì thấy:
    - rõ ràng có vấn đề có tunnel vision,
    - lấy tiêu chuẩn, tư duy kiểu Mỹ mà đo lường cách làm việc, tư duy của người Việt,
    - các trình bày dài dòng của ông Nghĩa đụng độ với cái tunnel vision, ý đồ của AC Thompson và company,
    - lost in translation

    Sau cùng thì có lẽ có thể kết luận rằng: phim "Terror in Little Saigon" này quả thật chẳng đưa ra chứng cớ có giá trị gì mới.

    Trích :
    Hơn nữa, 5 cựu lãnh đạo của tổ chức này còn nói với chúng tôi là tổ chức của họ đã điều hành đội sát thủ riêng của mình để xử bất cứ ai chỉ trích họ hoặc bất cứ ai bị nghi là cộng sản.
    As well, five former leaders of the organization told us the group had run its own assassination unit to deal with its critics or suspected Communists.

    Câu này của Pro Publica, hơi khó tin vì không được bình thường theo cách tự nhiên !

    Pro Publica viết:
    Hồ sơ điều tra còn cho thấy các đặc vụ FBI đã gần như tin hẳn rằng Mặt Trận chính là kẻ đứng sau chiến dịch giết người, đốt phá và đánh đập hành hung đó, và qua đó người ta cũng có thể nắm bắt được các nhà điều tra đã thất vọng ra sao khi không sao xoay xở để đưa bất kỳ một thủ phạm nào ra trước công lý.

    Tớ nghe nói PP có bằng chứng ngon lành lắm mờ, đem bằng chứng nộp cho ép bi ai, bắt ép bi ai phải khui vụ nì ra cho bà con xóm làng biết mí.

    Thư trả lời của ProPublica dài dòng quanh co, chối quanh, trong khi cả cộng đồng Việt, từ trí thức đến bình dân đều nhìn thấy cái đểu cáng của Phim Terror... tài liệu ? phóng sự ? điều tra ? lịch sử ? phân ưu ? hay vu khống, kì thị ?, mục tiêu mà bộ phim muốn đạt đươc ? cái nào ? Hay lại như Thompson , 1 phóng viên non tay nghề, khá thật thà, bộc lộ Tony Nguyễn mớm cho chúng tôi làm phim này, thật đáng xấu hổ khi một Tập hợp truyền thông Mĩ mà đi nghe lời 1 anh Việt kiều thân cộng hoặc là $$$$$$$....chủ đề, phân lọai thì không có nhưng mục tiêu thì đạt được là đập tan chính nghĩa đấu tranh chống Cộng của người Việt, dù không thành công, who cares ?, nhưng hàng đã giao, COD, ok ! . Thảo nào mà loanh quanh.

    ProPublica viết:
    Không có thời hạn cho các vụ án về tội giết người, và như Tang-Wilcox, cựu đặc vụ FBI đã về hưu, cho biết, "Người nào đó biết ai là kẻ chịu trách nhiệm cho một và mỗi hành động [khủng bố] này."

    Đúng vậy, chắc chắn có một người nào đó biết ai là kẻ chịu trách nhiệm cho các hành động khủng bố này, chẳng hạn như chính hung thủ, đồng phạm, những người "vô tình" có mặt ở hiện trường, đã chụp được cận cảnh những gì đã xẩy ra, người ra lệnh, người cung cấp vũ khí, hồ sơ về nạn nhân....

    Đỗ Hoàng Điềm viết:

    ... Bởi lẽ đó, chúng tôi mong muốn công lý sẽ được đem lại cho những người đã bị sát hại và cho gia đình của họ. Chúng tôi mong rằng những ai có dữ kiện chính xác về những vụ án này hãy mạnh dạn trình với các cơ quan chức trách. Đấy chính là một hành động để vừa giúp đem lại công lý, vừa tẩy xoá sự tô vẽ của nhóm ký giả ProPublica là có sự bao che hay đe dọa nào đó khiến cho các nhân chứng sợ hãi không dám lên tiếng.

    Vậy ai có bằng chứng không thuộc loại "nghe nói, hình như, qua điện thọai, kể cho tôi biết...." hãy đến tố cáo với FBI.

    Các vị nào đã quả quyết, tin chắc rằng mặt trận đứng đằng sau các vụ ám sát này, hãy họp nhau lại, làm đơn "kiến nghị" FBI mở lại hồ sơ (dựa vào những cáo buộc của ACT, Pro Publica và Frontline). Tôi tin là, FBI sẽ mở lại hồ sơ để tìm ra hung thủ thật, khi quý vị giúp FBI bằng những bằng chứng khả tín.
    Các vị không cần phải sợ FBI công khai danh tính quý vị, vì họ có bổn phạn phải bảo vệ nhân chứng.
    Nếu cần, FBI sẽ tự động thay đổi lý lịch cá nhân của quý vị , đưa quý vị đến sống ở những nơi an toàn hơn trên đất Mỹ, có thể FBI sẽ chu cấp, nuôi dưỡng quý vị đến hết đời.

    Hãy chứng minh lương tâm vì nạn nhân của quý vị. Hung thủ thật sự phải đền tội để an lòng người sống và những nạn nhân bị bức tử.

    Nguyễn Jung

    Hậu phim "Khủng bố ở Little Sài Gòn" nổi lên một loạt các bài viết vạch mặt tố cáo Việt Tân. Đừng ông bạn nào nói với tui những người này là ăn tiền của Cộng Sản như Tonny Nguyễn và A.C. Thompson để nói xấu Việt Tân đấy nha.

    "Mạnh bạo hơn, họ biết rõ những lắc léo của luật về ngoại giao, nên lâu lâu lại có chiêu thức gọi là "bị bắt tại phi trường' khi nhập cảnh Việt Nam, theo luật họ sẽ bị giam tối đa là 4 tháng, tuy nhiên nếu là công dân Hoa Kỳ, họ sẽ được đối xữ khác hơn với những người là công dân Việt Nam ở Việt Nam. Tuy luật là như vậy nhưng thông thường chỉ vài ngày, hoặc vài tuần là họ được thả ra như trường hợp của Mai Hữu Bảo, Nguyễn Quốc Quân. Thế là những nhân vật này lại trở thành "anh hùng" trong mắt của cộng đồng, trò này dường như đã bị phía Hoa Kỳ và Việt Nam biết rõ, nên hầu như vài năm trở lại đây họ không còn sử dụng nữa."

    "Khủng Bố ở Little Saigon" - Chân dung của Mật Trận và đảng Việt Tân

    Tôi có nhiều bạn bè trong Việt Tân, trước đó thời còn làm cho đài Little Sài Gòn Radio, tôi vẫn thường xuyên phụ trách chương trình mỗi tuần một lần với 2 nhân vật của VT, là Đỗ Hoàng Điềm và bác sĩ Nguyễn Trọng Việt. Sau đó một thời gian, khi xảy ra vụ Trần Trường, tôi lại có dịp quen biết thêm Xuyến Đông, lúc đó nằm trong nhóm "Tuổi Trẻ Việt Nam" chưa là thành viên chính thức của VT, và cuối cùng sau này là cô bé Trinity Hồng Thuận. Tóm lại với những gì tôi quen biết các nhân vật này họ đều sinh hoạt dưới chiếc dù là Việt Tân, còn trước đó thuộc Mặt Trận của ông Hoàng Cơ Minh thì tôi không nắm rõ về những hoạt động của họ, vì tôi còn đi học thời điểm từ giữa thập niên 80.

    Tuy nhiên kể từ khi bước chân vào sinh hoạt truyền thông từ đầu thập niên 90, tôi đã bắt đầu tìm hiểu về những gì xảy ra trước đó, nhất là sau cái chết của anh Lê Triết, tôi tự hỏi rằng " tại sao người ta có thể nhẫn tâm bắn chết một người chỉ vì nêu những ý kiến khác biệt" và khi tôi tìm hiểu những anh em tiền bối trong làng truyền thông, có một điều luật bất thành văn là họ ngại khi nhắc đến "Mặt Trận", một số khác kể cho tôi nghe về những cái "ác" mà họ cho là do "Mặt Trận" làm, nhưng khi tôi nói rằng sẽ ghi nhận chính thức bằng âm thanh hoặc hình chụp thì họ từ chối ngay. Cho đến nay sự thật vẫn chưa được phanh phui một cách rõ ràng, tuy không có bằng chứng rõ rệt về mặt pháp lý, nhưng tôi tin rằng, những vụ đe dọa, giết người thời điểm đó, ít nhiều đều có liên can đến "Mặt Trận".

    Một nhân vật hiện đang sinh sống tại Oregon, tự nhận với tôi là thành viên của "Mặt Trận", ông bây giờ đã gần 70 tuổi, kể cho tôi nghe về những sinh hoạt của "Mặt Trận", điều mà ông ân hận nhất là người chiến hữu có tên thật là "Chiến", sau chuyến đi đến biên giới Lào - Thái Lan thì được "Mặt Trận" thông báo rằng, đã "anh dũng hy sinh", nhưng trước khi qua bên đó nhân vật tên "Chiến" đã tâm sự rất nhiều với ông về những khuất tất đằng sau những cái gọi là "kháng chiến" và nói rằng sau chuyến đi sẽ có quyết định khác, ông ân hận vì đã không cản người bạn của ông, và đó là chuyến đi cuối cùng.

    THỜI "CỞI TRUỒNG CHẠY KHẮP PHỐ"

    Tôi gọi là "cởi truồng chạy khắp phố", là vì thời điểm 70,80 có nhiều tổ chức chống cộng ra đời, do đó muốn nổi bật nhất thì phải có những "chiêu thức" khiến người ta tò mò và tạo huyền thoại, mục đích sau cùng là muốn người khác tin tưởng ở tổ chức của họ, và kết quả những huyền thoại, đồn thổi là :

    1 - Sử dụng thành phần băng đảng để khủng bố những cơ sở thương mại nào không đóng góp tiền kháng chiến.

    2 - Đe dọa, "bắt bí", thậm chí là blackmail những ai hoài nghi về tổ chức của họ, đặt biệt là cánh nhà báo, nhà văn.

    3 - Sử dụng những tờ báo để đăng tin phóng đại về cuộc kháng chiến, nào là có 10,000 quân ở biên giới, nào là đã chiếm được cứ điểm này, vị trí nọ ở Việt Nam.

    4 - Tạo huyền thoại cho nhân vật lãnh đạo, rằng ông thế này, ông thế kia, đang điều khiển trận địa.

    5 - Gặp gỡ vài ông bà dân biểu thổ tả, rồi tạo ra huyền thoại một cách mập mờ rằng tổ chức này được chính phủ Mỹ yểm trợ.

    6 - Mở vài tiệm phở từ tiền quyên góp của công chúng, rồi tri hô lên rằng cơ sở kinh tài của tổ chức có bạc triệu ( bạc triệu thời 70,80 nó trị giá bây giờ khoảng vài chục triệu)

    Với những chiêu thức trên mà tôi gọi là chiêu thức "cởi truồng chạy khắp phố" để cho mọi người chú ý, và nó đã thành công, cho đến nay không ai biết được tổ chức này có bao nhiêu tài khoản ngân hàng, có bao nhiêu tài chánh. Nó vẫn là những lời đồn thổi, dư luận và không ai có bằng chứng ngoại trừ người trong gia đình họ Hoàng.

    THỜI THẮT CÀ VẠT NÓI CHUYỆN LOBBY

    Khi chính phủ Hoa kỳ xoay chiều về đối thoại nhiều hơn là sử dụng vũ lực, "Mặt Trận" cũng vội vã đổi thành "Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng", hay còn gọi tắt là Việt Tân, và gọi là "chủ trương tranh đấu bất bạo động". Bắt đầu từ thời thập niên 90, họ bỏ qua những ông già, hay những người thuộc thế hệ cũ, chiêu mộ người mới trẻ trung hơn, bằng cấp hơn và nói chuyện "trí thức" hơn. Họ bắt đầu đưa người vào nhiều tổ chức khác trong cộng đồng, dù chỉ là hội đồng hương, hay thuần túy là những tổ chức xã hội, rồi thậm chí cả những văn phòng của dân biểu (mặc dù kẻ làm việc lúc đó không bao giờ thừa nhận là VT) tạo ra hình ảnh thế lực của Việt Tân bao trùm cả cộng đồng. Nhưng rồi khi họ có mặt torng các tổ chức nói trên, thì sự phân hóa của tổ chức đó cũng bắt đầu theo tỷ lệ thuận, một hội đồng hương bị chẻ làm hai, làm ba, một tổ chức tôn giáo cũng phân hóa thành 2,3 nhóm, thậm chí nay cái gọi là ban đại diện cộng đồng thì cũng bị phân hóa thành 2,3 ban đại diện.

    Tổ chức tổng hội sinh viên từ thập niên 80 được xem là trong sáng, sinh hoạt lành mạnh, nhưng kể từ đầu thập niên 2,000 trở về sau này, tổng hội sinh viên đã không còn là tổ chức được nhiều người yêu mến, các đời chủ tịch tổng hội đều bác bỏ họ là thành viên của Việt Tân, nhưng khi rời khỏi Tổng Hội sinh viên một thời gian thì người ta lại thấy họ chính thức là thành viên của Việt Tân, từ Nguyễn Văn Phú cho đến Lý Vĩnh Phong. Và tiêu cực cũng xảy ra, tiền bạc lem nhem, thậm chí có những cô cậu đã bị bắt về các tội biển thủ công quỹ, hay lem nhem tình ái với nhiều người và bị kiện về tội xâm phạm tình dục, một điều mà kể từ thập niên 80 chưa bao giờ xảy ra.

    Bắt đầu từ 2003, khi phong trào dân chủ trong nước trở nên mạnh mẽ hơn, thì VT cũng bắt đầu mon men đến những nhân vật trong nước, phỏng vấn, tài trợ, tất cả đều với danh nghĩa " đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền". Mạnh bạo hơn, họ biết rõ những lắc léo của luật về ngoại giao, nên lâu lâu lại có chiêu thức gọi là "bị bắt tại phi trường' khi nhập cảnh Việt Nam, theo luật họ sẽ bị giam tối đa là 4 tháng, tuy nhiên nếu là công dân Hoa Kỳ, họ sẽ được đối xữ khác hơn với những người là công dân Việt Nam ở Việt Nam. Tuy luật là như vậy nhưng thông thường chỉ vài ngày, hoặc vài tuần là họ được thả ra như trường hợp của Mai Hữu Bảo, Nguyễn Quốc Quân. Thế là những nhân vật này lại trở thành "anh hùng" trong mắt của cộng đồng, trò này dường như đã bị phía Hoa Kỳ và Việt Nam biết rõ, nên hầu như vài năm trở lại đây họ không còn sử dụng nữa.

    Bên cạnh đó là mở cái gọi là " lớp huấn luyện đào tạo" ở Thái Lan - Cam Bốt - Singapore, để chiêu mộ những người trong Việt Nam. Rồi đem hình ảnh của những dân biểu Hoa kỳ như Loretta Sanchez, hay John McCain để cho thấy "tầm ảnh hưởng" của họ với chính trường Hoa kỳ, thế là nhiều người trong VN tin ngay, tất cả đều có niềm tin rằng lỡ có bị bắt độ vài năm sẽ được thả ra, và sẽ có cơ hội lớn hơn bên ngoài nước Việt Nam.

    Tôi gọi là thời "thắt cà vạt nói chuyện lobby" là vì họ không còn dám bạo động, hay có những trò như thập niên 70,80. Mà chỉ tạo ra một thứ huyền thoại khác, rằng họ đang có sự "ủng hộ ngầm" của chính phủ Hoa kỳ, dùng họ như một thứ đòn bẩy để thương thuyết với chính quyền CSVN. Kể từ thời chiến tranh VN kết thúc đến nay, nhiều người Việt Nam vẫn còn tâm lý ông Hoa kỳ luôn dùng chiêu thức gọi là cây gậy và cũ cà rốt, do đó việc dùng họ làm cây gậy đối với CSVN vẫn còn rất nhiều người tin.

    KẾT LUÂN.

    Cuốn phim Terror In Little Sai Gon dường như muốn ám chỉ tất cả những hành động tàn ác là do "Mặt Trận" làm, nhưng không có bằng chứng nào rõ rệt, tuy nhiên cuốn phim đã gây phản ứng ngược trong cộng đồng, vì người làm phim đã quá chú trọng vào sự kiện, mà bỏ qua những yếu tố khác về bối cảnh, thời gian, tâm tình của những người Việt sinh sống ở Hoa kỳ, khiến cho nhiều người cũng giống như tôi, cảm nhận cuốn phim đang mang một hình ảnh tiêu cực cho cộng đồng.

    Bên cạnh đó là tổ chức chính trị Việt Tân, vẫn còn nhiều vấn đề trong quá khứ, với những gian dối (vụ ông Hoàng Cơ Minh chết), cách ứng xữ với chính những chiến hữu của họ, vấn đề quyên góp tiền bạc, không được giải quyết một cách rốt ráo hay thuyết phục, đã trở thành lực cản cho hoạt động của tổ chức này trong hiện tại và kể cả tương lai.

    Đối với các anh em tranh đấu xã hội dân chủ trong nước, tôi không biết các anh em cảm nhận về tổ chức này như thế nào, nhưng ngay trong cộng đồng tôi sinh sống, thì họ không ảnh hưởng lớn gì về chính trị dòng chính ở Hoa Kỳ, hiện nay trên dưới 20 dân cử gốc Việt ở khắp Hoa Kỳ, kể cả những người có chức vị cao nhất cho đến thấp nhất, đều không phải là người của Việt Tân, thậm chí họ hoàn toàn tránh né không muốn có liên hệ gì đến Việt Tân.

    Tuy nhiên dù không ưa, không thích Việt Tân, nhưng họ vẫn là một tổ chức hiện hữu trong cộng đồng và với một số tổ chức dân sự xã hội trong nước, do đó với tôi cũng không thích có thành kiến gì với Việt Tân, họ có hướng đi của họ, còn họ chinh phục được quần chúng hay có uy tín hay không, lại là một việc khác. Với tôi riêng trong cộng đồng Việt Nam, Việt Tân có làm nhiều việc tốt nhưng cũng có nhiều điều gây hại cho cộng đồng, và điều mà tôi cảm nhận được từ Việt Tân, điểm cuối cùng của họ cũng chỉ muốn được trở thành một đảng đối lập ở Việt Nam, để dành quyền quản lý đất nước, chứ không phải là một tổ chức tranh đấu cho bất công xã hội, tất cả những gì họ đang tranh đấu hiện nay, chỉ là phương tiện cho cái đích cuối cùng mà họ mong muốn, hơn nữa cái kiểu "gia đình trị họ Hoàng" cũng không thích hợp với cá nhân tôi và bạn bè, chấm hết.

    Trần Nhật Phong

    Bằng Phong Đặng Văn Âu thoát chết bởi băng đảng Việt Tân như thế nào?

    Có một số anh em Không Quân không hề biết chuyện tôi đăng bài VÀNG RƠI KHÔNG TIẾC của anh Đào Vũ Anh Hùng trên Giai phẩm Lý Tưởng vào năm 1988, mà bị Mặt Trận Hoàng Cơ Minh cho người đến khủng bố. Họ đòi tịch thu báo. Tôi nhất định cự tuyệt, bởi vì đây là một bức thư tâm tình của người Không Quân gửi cho người Không Quân, đòi hỏi bạn “đồng chí” phải nói lên Sự Thật về việc làm kháng chiến mờ ám, khuất tất của Mặt Trận. Tôi viết lời tòa soạn với lời hứa hẹn sẽ dành cho KQ Nguyễn Kim Huờn trả lời trên số báo Lý Tưởng sắp tới.
    Tôi ứng xử rất công bằng, vô tư giống như một tờ báo có đạo đức, nghĩa là không đứng về phe nào trước công luận. Thế mà Nguyễn Kim Huờn, Tổng Vụ trưởng Quốc Ngoại của Mặt Trận, cho đoàn viên thuộc Thành bộ Houston gọi điện thoại liên tục ngày đêm để đe dọa tính mạng bạn Trần văn Nghiêm (Hội trưởng) và bản thân tôi (Chủ bút Lý Tưởng).
    Tôi nghĩ rằng chúng ta là những chiến sĩ hết lòng chiến đấu bảo vệ quê hương. Chẳng may mất nước, phải tha hương sống đời tị nạn đã là nhục lắm rồi. Còn có cái nhục nào bằng người vô Tổ Quốc? Nay lại có cái hạng người cũng tị nạn như mình, bày trò kháng chiến bịp bợm để vơ vét tiền mồ hôi nước mắt của những người còn thiết tha đến đất nước, dám hăm dọa chúng ta thì không thể chấp nhận được. Hơn nữa Nguyễn Kim Huờn hãy là đàn em của nhiều người trong Ban Biên tập Lý Tưởng?
    Chẳng những tôi không thu hồi tờ báo, tôi còn tự bỏ tiền túi ra để làm số báo THẦN PHONG để chống lại hành động côn đồ của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh.
    Cái tồi bại của những con người mượn danh nghĩa Kháng Chiến là trò chụp mũ cộng sản. Thiếu tá Phạm Đăng Cường, phi công Khu trục F-5 bị kẻ gian vào nhà, không một thứ gì bị mất cắp, ngoài bức thư của cô em gái từ Việt Nam gửi sang xin anh cho em một ít thuốc Tây mà ở Việt Nam không có.
    Thế là chúng dùng phương pháp rỉ tai, phao vu cho Cường liên lạc với Việt Cộng! Cái trò anh chống chúng, đều bị chúng chụp cho cái nón cối Việt Cộng. Chẳng khác nào ai chống Cộng sản, đều bị Cộng sản chụp cho cái mũ Việt Gian. Tôi cũng bị chúng rỉ tai đồng bào rằng tôi là cộng sản vì có anh đi theo cộng sản!
    Không những đoàn viên Mặt Trận chụp mũ Cường, mà ngay cả những đảng viên của Cường trong Liên Minh Dân Chủ của giáo sư Nguyễn Ngọc Huy cũng tỏ ra nghi ngờ về lập trường chính trị của Cường. Anh tỏ ra hết sức buồn bã, thất vọng về tình đồng chí trong đảng của mình. Một hôm quá nản, Cường đành lấy cái chết để minh oan. Tôi rất buồn và rất căm phẫn, vì mất một người bạn tâm huyết.
    Anh em KQ hết sức lo lắng cho tính mạng của tôi, nhưng cũng đành bó tay vì sợ liên lụy. Tôi biến thành một Lone Ranger!
    Mới đây cơ quan truyền thông ProPublica được Ủy Ban Bảo Vệ Ký Giả (Committee to Protect Journalist) bảo trợ, gửi phóng viên điều tra đi tìm ai là thủ phạm trong cái chết của 5 ký giả), có lẽ các anh đã biết qua tin tức? Nếu ngày đó mà tôi cũng bị bắn chết, thì số ký giả bị chết phải là con số 6!
    Tôi gửi kèm theo đây bài VÀNG RƠI KHÔNG TIẾC để quý anh biết nỗi lòng yêu nước của nhà văn Đào Vũ Anh Hùng tha thiết đến vận mệnh đất nước và tương lai dân tộc là dường nào. Anh Hùng đúng là một chiến binh VNCH đích thực, luôn luôn sống theo tôn chỉ TỔ QUỐC - DANH DỰ - TRÁCH NHIỆM.
    Vì yêu nước, anh Hùng đã tham gia tổ chức kháng chiến phục quốc, nhưng khi thấy sự dối trá lừa bịp của tổ chức là lên tiếng và khẳng khái bước ra; chứ không giống như Nguyễn Kim Huờn cũng là một người Không Quân anh em với chúng ta, lại đem côn đồ đến hăm doa anh em.
    Trong khi anh em chúng ta đem sức cần lao kiếm ba cọc ba đồng để nuôi gia đình và giúp bà con ở quê nhà, thì Nguyễn Kim Huờn lãnh lương Kháng Chiến rất cao và không phải đóng thuế, các anh có thấy vui không? Vài hàng tường trình để anh em rõ.
    Nguyễn Xuân Nghĩa, một lãnh tụ cao cấp của Mặt Trận mới viết một bài mắng Cộng Đồng rất hay: "Trong một xứ của người câm thì người mù mắc bệnh điếc" của nhà thơ người Bỉ tên là Louis Scutenaire.
    Xin tất cả quý anh đồng đội cũ của tôi hãy cùng nhau cất lên tiếng nói trước sự dối trá, lừa đảo, gian ác để không bị Nguyễn Xuân Nghĩa không dám bảo chúng ta vừa mù, vừa câm, vừa điếc.
    Trân trọng kính chào quý anh Không Quân.
    Bằng Phong Đặng Văn Âu,

    Tái bút: Quý anh KQ nào có báo, có trang mạng, xin vui lòng phổ biến cái email này cùng với bài VÀNG RƠI KHÔNG TIẾC giùm. Xin chân thành cảm ơn

    Vàng rơi không tiếc
    Đào Vũ Anh Hùng

    Tiền nhận từ bàn tay khô héo của bà mẹ già nua sống buồn phiền lạc lõng nơi đồng đất nước người muốn mau chóng trở về chết trong lòng đất quê nhà yêu dấu. Của em bé thơ ngây nhịn miếng cơm chim mong về hưởng lại tình thương nội ngoại. Của con mong gặp lại cha, vợ mong gặp lại chồng. Của những người sầu héo nhớ thương người, bạn bè mong cứu bạn bè tù tội trong gông cùm cộng sản…
    Hinh minh hoạ: ông Hoàng Cơ Minh tại Đại hội Chính nghĩa, 1983, Washington, D.C.. Nguồn: ProPublica.

    LỜI TÒA SOẠN TRÊN GIAI PHẨM LÝ TƯỞNG: Thiết tưởng người Không Quân có quyền bày tỏ tâm tình của mình với anh em trên Giai Phẩm Lý Tưởng, nhất là trong những vấn đề liên quan đến Chính Nghĩa đấu tranh của Người Việt Quốc Gia. Tòa soạn quyết định đăng tải bức thư này và dành quyền trả lời cho anh Nguyễn Kim Huờn, một người anh em của chúng ta.
    (Ghi chú: Tác giả gửi thư này cho Lý Tưởng ngày 11 tháng 1 năm 1988).
    ******************
    “… Tôi lấy anh coi hai lá thư vừa nhận được. Một từ anh bạn cùng đơn vị ngày xưa trên đường về khu chiến ghé Tokyo viết vài lời thăm và từ giã. Ngạc nhiên và xúc động biết bao nhiêu – Người bạn đã cùng tôi chiến đấu dưới cờ Quân Lực, cùng tôi sống chết trong một con tàu giữa mây cao gió lộng trên vùng trời đỏ lửa quê hương, lang bạt khắp nẻo đường đất nước. Người bạn mà tôi nghĩ chỉ biết có “sì già đầm bồi” cùng những nàng kiều nữ!… Ngờ đâu anh đã trở về và trên bước phản hồi cố quốc còn nghĩ nhớ đến tôi mà viết cho tôi lá thư đầu tiên từ mười mấy năm quen biết. Thư anh cuối đoạn có lời chào và ghi dòng chữ “Mai này chúng ta cùng về Việt Nam”. Lòng tôi choáng ngợp niềm hãnhh diện. Tôi không có địa chỉ hồi âm. Tôi muốn viết cảm ơn anh. Tôi muốn nhờ anh chuyển đến các anh chị em chiến sĩ lời thăm chúc, một câu thâm tạ ngô nghê tầm thường của ngôn ngữ loài người. Nhưng thôi, tôi đợi.” (Giữ Lửa – Đất Mới, tháng 9, 1982)
    Thư đó, không bao giờ được viết và gửi đi như tôi bồi hồi tưởng sẽ có ngày. Giấc mơ kháng chiến công thành, “về ôm lấy đất, hôn mê mẩn đất” đã vỡ tan, nát vụn, làm tim chân thật của tôi cùng tim chân thật của biết bao người đớn đau vô kể. Thật thương cho vận nước, tội nghiệp dân tôi…
    Bạn xưa,
    Từ cái ngày ô nhục phơi bày phản phúc, tỏ lộ rõ ràng cái thủy chung đạo nghĩa lọc lừa của tình chiến hữu đấu tranh, bạn xé bỏ lương tâm đem mảnh linh hồn bán cho Vu Hích(*), tôi bàng hoàng và đau nhói. Không giận, mà đau. Vì tôi hiểu bạn và vẫn thương mến bạn qua hình ảnh người phi công lẫm liệt ngày xưa, ngày chúng ta còn khoác chung màu áo, nắm tay nhau vào chốn đường mây sinh tử. Không Quân chúng ta tình thì vẫn nặng, không phải thứ “tình bọ ngựa”, đang hoan hỉ cùng nhau bỗng dưng trở mặt vung dao tiện đứt đầu bằng hữu. Nên tôi đau đớn thấy bạn nỡ bỏ anh em, nỡ bỏ bạn bè, bỏ rơi liêm sỉ, vẽ mặt bôi râu cho người đẩy lên cái rạp phường chèo đóng vai gã hề câm mang chức sắc triều đình Vu Hích làm trò riễu dở…

    Hình chụp ở Tokyo: Ô. Hoàng Cơ MInh (t). Ô. Nguyễn Kim (Huờn) (p). Nguồn Viettan.org
    Bạn được người ban chức lớn, đầu năm có lá thư xuân gửi đồng bào chiến hữu, hô hào yểm trợ, phi lộ bằng câu tự giới thiệu mình vừa từ chiến khu quốc nội trở ra nhận công tác mới… Tôi đã không giữ được trang nghiêm khi đọc lá thư chúc Tết của ông tân Tổng Vụ. Tôi rất muốn tin quả thực bạn vừa trở ra từ khu chiến và rằng quả thực chính tay bạn viết lá thư thân mến gửi đồng bào bằng giọng văn lãnh tụ. Tôi rất muốn sống lại cái giây phút bồi hồi rung động của lần trông thấy hình ảnh bạn trong cuốn phim ngày Cương Lĩnh: Bạn đi dép râu, đội nón tai bèo, khăn rằn quanh cổ chống gậy vào rừng đi làm kháng chiến. Ngày đó tôi dậy lòng ngưỡng mộ và rưng rưng yêu mến bạn đã cho tôi niềm tin cùng nỗi chan hoà danh diện. Nhưng bây giờ nghĩ nhớ về bạn cùng cái tên Nguyễn Kim vừa đủ lạ, tôi thấy mình đắng cay thương tổn và xấu hổ như chính tôi gian dối. Bạn béo trắng, vẽ râu trên mép, bảnh bao xuất hiện giữa chốn quan chiêm, ngồi đứng đều khoanh tay nghiêm túc khiến tôi không nhịn nổi cơn cười, nhớ lại ngày xưa bạn hay dùng chữ “giả dạng bần tăng” để chỉ những tên bộ vó hiền lành nhưng gian và dối…
    Chuyện gian dối đời không hiếm thiếu. Nhưng tôi thực khó khăn chấp nhận những dối gian lừa đảo đến từ người mình yêu mến và dốc lòng tin cậy. Dối gian này lại quá lớn lao. Nên chi nhìn ảnh bạn phương phi nhân dáng trên tờ Kháng Chiến và đọc lá thư Xuân, tôi như có con trùng tanh nhớt bò trong cuống họng. Tôi phải tin rằng thật tất cả những điều Phượng nói cùng tôi từ bấy lâu nay về bạn mà tôi bao giờ cũng tìm lời khoả lấp để dối lòng đừng xao xuyến niềm tin. Những lúc đinh ninh bạn đang lội suối trèo non, gian khổ trên đường kháng chiến, thì hỡi ơi bạn lại thong dong thả bước hào hoa trong rực rỡ đèn màu, vẫn lại “sì già đầm bồi” cùng những nàng kiều nữ! Tôi biết nói sao để lòng khỏi ngượng vì lỡ tuyên dương bằng hữu với người vợ trẻ? Người vợ đã làm tôi cảm kích biết ơn, nhớ ghi mãi mãi lời nói của nàng khi đọc lá thư bạn gửi,
    “Em biết tính anh, những gì thích muốn là làm cho bằng được nên em không bao giờ dám cản ngăn, chỉ thầm lén khóc. Em thực tình không muốn anh dốc đổ quá nhiều thì giờ và tim óc cho những việc chỉ mang thêm phiền bực. Họ bội bạc với anh, vô ơn, đố kỵ, những con người phản phúc… Thế nhưng Việc-Kháng-Chiến, anh không làm em cũng bắt anh phải làm!”
    Ôi thật tội thương người vợ trẻ. Tội thương người vợ lính đã chia xẻ cùng chồng cả một quãng đời khăn khó, đã trải qua những truân chuyên hạnh phúc với tôi và biết thương yêu, biết cảm thông đời lính, biết góp hy sinh cho đời chiến sĩ của chồng, biết khổ đau và tức giận trước nỗi điêu linh tang tóc của quê hương mình bất hạnh. Người vợ nhu mì thánh thiện từ tấm bé sống trong êm ái tình thương của gia đình, nhởn nhơ hoa bướm thanh xuân với bạn bè, sách vở cho đến ngày biết yêu tôi, biết làm vợ, làm mẹ… có bao giờ thấy biết rõ ràng mức độ hãi hùng bi thảm của chiến tranh, nhìn được tỏ tường mặt ngang mũi dọc một thằng Việt cộng? Thế mà cuộc xảy đàn tan nghé 75 đã khiến vợ tôi biết đau hận, căm thù, biết khuyến nghị chồng góp công cho đại nghĩa.
    Vợ tôi đã tin yêu thành khẩn, đóng góp kiên trì và thành khẩn. Cả những đứa con cũng được mẹ dạy phải góp tiền yểm trợ, phải tiếp tay giúp bố làm công tác để có ngày về thăm ông bà, nội, ngoại… Phần tôi, lá thư bạn gửi đã cho tôi chan hoà rung động. Tôi hình dung ra toàn vẹn hình ảnh bạn tếu vui linh hoạt ngày xưa chúng ta còn ở Phi đoàn. Những ngày đi biệt đội, nằm chờ phi vụ tản thương đêm ở Pleiku, ở Ban Mê Thuột, hay ở Kontum trong ngôi biệt điện bên bờ sông Dak-Bla ồn ào quấy nhộn với quân bài xập xám… Xa hơn nữa, những ngày nắng bụi mưa dầm hành quân ở Tam Quan, Bồng Sơn của 1966, 1967 – đêm về ăn nhậu rong chơi ở Quy Nhơn – tôi còn là gã hoa tiêu mới ngỡ ngàng về nước, ngồi ghế copil cho bạn, rông dài khắp ngả đường mây. Tôi đã làm hoa tiêu phó cho thầy Hườn một thời gian dài đáng kể trong tổng số giờ bay trên chiếc H-34 kềnh càng của Phi đoàn 215 Thần Tượng. Chúng ta đã có cùng nhau bao nhiêu kỷ niệm, chia xẻ cùng nhau nhiều nỗi sướng vui cũng như hoạn nạn, những lần chới với bên bờ sống chết, cạnh vực hiểm nguy… Nên tôi đã bằng vào tình nghĩa ấy để đặt tin yêu nơi bạn, không so đo, không nghi ngại, cho mình bổn phận phải tự giác đứng lên, vội vàng tìm đến, dơ cao tay xin nhập cuộc.
    Tôi nhập cuộc không đợi ai mời gọi. Lòng hớn hở mừng vì bạn và tôi lại chung hàng ngũ cho tôi hối chuộc tội mình quá nặng đối với quê hương, tẩy rửa niềm xấu hổ vì không ở lại để chết cùng vận số hẩm hiu đất nước. Kiểm điểm phần đóng góp cho Mặt trận, Phong trào từ những ngày đầu chưa mặc áo đoàn viên, tôi phải giật mình kinh ngạc vì những thành toàn và những hăng say tích cực, đa năng, mẫn cán đổ ra không tiếc, không dè xẻn nguồn năng lực cùng khối nhiệt tình dành cho kháng chiến. Tôi chau chuốt niềm tin vững mạnh nơi mình và say sưa truyền giảng cho người như kẻ thừa sai làm việc vinh danh Chúa. Tôi đã đi những bước rất tự tin, cố dọn mình cao cả, khoan dung nhìn những sai lầm, khuyết điểm, những vụng về, lơi lỏng là tất nhiên phải có nơi một tổ chức mới hình thành nhưng lớn mạnh quá mau, lãnh đạo chưa tôi luyện, thời gian cần đủ lượng để đi đến kiện toàn. Dầu gì thì ngọn lửa cũng đã được đốt lên, phải giữ cho đỏ ngọn. Gió to góp lại sẽ thành bão tố, bột đem quấy mãi cũng thành hồ, trăm cây chụm lại…

    Người thành lập EDS, Ross Perot, lạnh lùng từ chối không tiếp ông Chủ tịch Mặt trận. Nguồn: Bettmann / Corbis (1984)
    Lòng tôi tin như thế và mong như thế. Nhưng cái tin mong thành khẩn dù lớn mạnh bao nhiêu cũng không đủ lực mù quáng trái tim tôi và khoan lượng rộng rãi đến ngần nào cũng không dung được những điều dối gạt với manh tâm quá độ. Không phải mãi đến sau ngày tan vỡ tôi mới nhận ra hay nhìn thấy những điều gian dối, những âm mưu…
    Bạn xưa,
    Tôi đã hiểu thêm ra, trong trọn một buổi sáng đến mãi xế chiều ngồi nghe tâm sự anh bạn trẻ nơi quán cà phê khu chợ Maubert dưới trời đẹp Paris một ngày hiếm hoi nắng ấm. Để cũng rưng rưng đôi dòng nước mắt cảm thông, chia xẻ cùng người chiến hữu nỗi mênh mang thống hận của khối tâm thành hiến dâng lầm lẫn. Tôi đã cùng anh cạn chén cà phê như chia nhau uống lượng bồ hòn. Lòng tôi dào dạt cảm thương anh và yêu và quý phục người cán bộ đấu tranh sáng ngời phẩm chất cùng tác phong cách mạng. Anh cũng đã như tôi – trong một cần thiết và giới hạn nào đó – đồng tình chấp nhận những tô vẽ, những giả tạo, dấu che hay thủ đoạn… Thế nhưng bao sự kiện phơi bày khiến tôi tung toé trong lòng hàng trăm câu hỏi, hàng ngàn nghi vấn, không cần vận dụng đến khả năng suy luận cũng tìm thấy những trả lời làm tôi chao đảo. Tại sao Vụ trưởng Vụ Tiền lại dựng lên K-9 nắm quá nhiều quyền, vượt trên Tổng vụ? Nguôn: Fronline/ProPublica
    Những câu hỏi “Tại sao…?” Tại sao Hải quân Trung tá Nguyễn Hữu Trọng đã không cùng “phái đoàn quốc nội” trở lại chiến khu mà dứt bỏ ông Minh ngay sau ngày đại hội vinh quang để về Thụy sĩ? Tại sao làm nổi chuyện thiên nan, đưa người hải ngoại về lập ra khu chiến, lực lượng to lớn tới mười ngàn, mà phải nhờ – mà tôi từ khước – lấy đem về tiền yểm trợ đồng bào Âu châu đóng góp, chỉ vì một lý do “Pháp không cho chuyển tiền vàng ra ngoại quốc!” Những người con cháu nào của họ Hoàng Cơ nắn giữ khối tiền đồng bào dành cho kháng chiến từ bao năm qua, phần riêng cháu giữ, không gửi về ông cậu? Tại sao cả một toa xe chất đầy quà tặng gồm thuốc tây trị giá của đồng bào bên Ý gửi kháng chiến quân, trực tiếp qua Bangkok bị trả về bởi không ai tiếp nhận? Tại sao Vụ trưởng Vụ Tiền lại dựng lên K-9 nắm quá nhiều quyền, vượt trên Tổng vụ? Lý do nào ông Hoàng Cơ Định cố tình quanh quẩn dựng lên lớp rào trở ngại để thoái thác đưa người tình nguyện về chiến đấu dù họ đã bằng lòng điều kiện phải xuất tiền tự túc?
    “Tiền bạc đồng bào đóng góp bên này chúng ta nhìn thấy quả nhiều nhưng đối với nhu cầu trong nội địa chỉ như muối đem bỏ biển. Dấn thân này đáng quý nhưng bây giờ Mặt trận chua cần thiết một người với khả năng như vậy. Về, chỉ thêm gánh nặng cho anh em.”
    Tôi chưng hửng và nhanh chóng hiểu ngay. Hiểu thêm một sự cười ra nước mắt, rằng ông Vụ trưởng xuất thân từ trưởng giả, học trường tây, đến tuổi được cho xuất ngoại tìm bằng cấp về ngồi cao trong bóng mát, chưa hề có lấy một ngày khoác ba lô súng đạn, mang đôi giày lính đi vào nơi rừng bụi sình lầy, sống lấy một ngày trong binh lửa quê hương… Thì làm sao rõ được giá trị hiếm hoi của người lính bộ binh thám báo có trên mười năm quân vụ? Bảo sao không đặt bày ra thứ Bản Tin như “Bản Tin Quốc Nội” ca ngợi công lao phá địch của chị cầm đầu tổ phụ nữ và thiếu nhi kháng chiến tại một làng ghi rõ địa danh thuộc tỉnh Tuy Hòa có chồng Thiếu tá đang trong tù cải tạo. Thân danh ông Thiếu tá ở một làng quê, nếu sự này có thật, thì quả tình giá trị bản tin là lời chỉ điểm cho Việt cộng bắt người vợ đi tù không lầm lẫn!
    Tôi phập phồng chờ đợi… Nhưng có bao giờ ngờ được và đợi chờ giây phút ngẩn ngơ chết lặng trước cơn đá nát vàng tan của cuộc biểu dương thô bạo Tình-Nghĩa-Lý-Thông và hoảng kinh chứng kiến gã lang băm học làm thầy thuốc cầm con dao cùn, bẩn, nhiễm trùng, vụng về cắt bỏ cái gọi là ung nhọt trên phần yếu nhược của Đứa Con Kháng Chiến! Đứa con chung cưng quý của bao người chắt chiu kỳ vọng đã trở thành hoại thể vì thứ lang chết tiệt, thủy chung nhân nghĩa tài năng đều nhẹ hẩng nhưng túi tham thì quá nặng.
    Đọc truyện xưa nói đến những cơn tức uất thổ ra từng ngụm máu rồi thét lên chết ngất, tôi cho người kể chỉ đặt bày. Nhưng tôi, chính tôi đã quặn cơn đau của tội-lỗi-người-làm-mà-ta-phải-chịu. Đã sôi hừng hực từng cơn bi phẫn bốc tận đỉnh đầu, mồ hôi vã đổ, run rẩy và nghe được từng cơn lại từng cơn nhộn nhạo nong nóng chảy râm ran trong bụng. Tôi đã đổ ra từng lượng máu trong bao tử và giật mình kinh sợ. Tôi nhủ lòng mình, tôi hãy quên tất cả, hãy coi như bất hạnh này là điều may mắn vì xảy ra quá sớm và tham vọng xấu xa kia dầu sao cũng đã lộ bày cho người người rõ mặt. Vợ tôi đã ứa ra những giọt nước mắt hiền lành thương tủi và thở dài nhẫn nhịn khi nghe tin đổ vỡ. Nàng quá đỗi thương tôi, chỉ buông câu hỏi sao anh nỡ dấu, không cho em biết sớm? Câu hỏi sẽ sàng nhưng tôi nghe váng động và từng lượng máu lại râm ran đổ tràn trong bao tử. Trời hỡi làm sao tôi nỡ xé tan hay vò nát nuột nà mảnh lụa niềm tin vợ tôi đã dệt bằng thứ tơ óng đẹp và vô cùng bền chắc của tấc lòng đôn hậu gửi trao cho kháng chiến? Tôi biết biện giải thế nào cùng tất cả những người đã tín cẩn mến thương tôi, góp phần không tiếc không dè dặt như tôi đã mến yêu tin cậy bạn, dơ tay xin nhập cuộc?
    “Đây là những đồng tiền thẫm sũng mồ hôi khó nhọc của đời cầu thực tha phương.” Nguồn: Nắng Mới, số 25/7/1990, trang 18
    Tôi đã trải qua những giây phút bồi hồi, sướng vui phơi phới của kẻ đi reo rắc niềm tin và đón nhận niềm tin từ những tâm hồn chân phác biết yêu quý quê hương chung một cách. Tôi đã đi không biết mệt trên những đoạn đường gai góc để vén thu góp nhặt từng mảnh tin yêu chắp lại làm nên sức mạnh cho Mặt Trận và những đồng tiền cảm kích dưỡng nuôi hoa kháng chiến nở tươi trong vườn hồng dân tộc. Những đồng tiền, cả vòng vàng nhẫn cưới gửi trao cùng cầu mong tâm ước một mai kháng chiến công thành, quê hương giải phóng… Đây là những đồng tiền thẫm sũng mồ hôi khó nhọc của đời cầu thực tha phương. Tiền nhận từ bàn tay khô héo của bà mẹ già nua sống buồn phiền lạc lõng nơi đồng đất nước người muốn mau chóng trở về chết trong lòng đất quê nhà yêu dấu. Của em bé thơ ngây nhịn miếng cơm chim mong về hưởng lại tình thương nội ngoại. Của con mong gặp lại cha, vợ mong gặp lại chồng. Của những người sầu héo nhớ thương người, bạn bè mong cứu bạn bè tù tội trong gông cùm cộng sản… Những đồng tiền mồ hôi nước mắt đã mất oan khiên không ai đòi lại nhưng niềm tin tội nghiệp bị phỉnh lừa phải coi như nợ và nợ này phải trả. Nợ truyền tử lưu tôn, không trả đời này thì đời con, đời cháu. Ôi biết làm sao nói cho cùng cạn nỗi mênh mang thống hận của kẻ cầm vàng tiếc uổng công lao, nửa đường rơi mất?
    “Cầm vàng mà lội qua sông
    Vàng rơi không tiếc, tiếc công cầm vàng…”
    Biết bao người cũng như tôi đã mất? Mà chao ơi lại mất quá nhiều. Tôi đã mất bạn, và coi như mất, người lính Nhảy dù Lê Hồng của độ nào còn bôn ba khắp nẻo chiến trường đỏ lửa quê hương. Tôi vẫn hằng ôm giữ hình ảnh Trung tá Lê Hồng một buổi trưa nắng cháy trên bãi đậu phi trường Trảng Lớn mịt mù bụi đỏ. Người sĩ quan trong bộ hoa dù chiến trận, đeo giây ba chạc, lom khom trải tấm bản đồ trên mui chiếc jeep, thuyết trình cho tư lệnh Lữ đoàn… Giờ này Lê Hồng đang ở nơi nào cùng vợ và con? Có bao giờ gặp lại ông Bùi Đức Lạc và những anh em Nhảy dù “đánh thuê cho Mỹ”? Sao ông Thi không nói? Sao ông Tuyển không nói Lê Hồng đang ở nơi đâu?
    Bạn xưa,
    Đã mấy năm qua tôi bưng tai nhắm mắt, cố giữ mình mù điếc nhưng vẫn kinh động bởi tiếng phèng la chập choẽ của đám người Vu-Hích-Kháng-Chiến làm cuộc rước đèn ồn ào và khó chịu. Đám rước của những ông đồng bà bóng với đầy đủ trống chiêng cờ quạt diễn ra dưới đường hầm tăm tối, mỗi người cầm một bó đuốc dơ trước mặt, mê muội bước đi, miệng không ngớt hò reo mừng rỡ đã trông thấy mặt trời chính nghĩa từ ánh lửa lù mù ngọn đuốc và cứ thế đi quanh quẩn quẩn quanh rồi lại quẩn quanh quanh quẩn trong cái đường hầm tăm tối. Tôi đã tình cờ được người nài ép phải xem cái gọi là “Thông điệp” của ông Chủ tịch “gửi anh em chiến hữu” kỳ đại hội năm kia ở Los, nội dung có hai điều chú ý:
    XXXXX (hình K9 không hiển thị)
    Báo Kháng Chiên” ông Chủ tịch lại đem con số mười ngàn quân nhảm nhí ấy nghiêm trang tuyên bố trong đại hội! Nguồn Mặt Trận HCM
    Tôi thương tội những người yêu nước thành tâm cho đến giờ phút này vẫn còn hăm hở nhập bầy cùng đệ tử Tinh Tú phái, bước theo thầy mà chẳng rõ sẽ về đâu trên con đường tà khuất, bảo sao nghe vậy, đi ngược hướng đi dân tộc, kể cả bảo phải vui mừng nhảy múa trên nỗi đau thương tang tóc của toàn dân, coi Tháng Tư Đen bi thảm là ngày “Quốc Khánh” để ăn mừng và bày đặt đưa ra giải thưởng tặng Phan Nhật Nam đang hấp hối trong trại tù Việt cộng. Hãy nhìn bìa sau cuốn sách in cưỡng đoạt tác quyền để thấy ẩn ý rập khuôn trò tiểu xảo cộng sản đã trâng tráo bày ra trước mặt người dân Saigon ở lại. Dân Saigon đã thờ ơ trước những ngày lễ lạc của bạo quyền nhưng bảo nhau đổ xô ra đường phố trong những ngày lễ lớn thực của mình như Giáng Sinh, Nguyên Đán, hoa đăng tấp nập như thời vàng đã mất. Lũ gian manh đã lợi dụng dịp này để phô trương lường gạt người ngoài, đem biểu ngữ căng trên các đường phố tưng bừng náo nhiệt Saigon. Biểu ngữ “Mừng Kỷ Niệm Ngày Thành Lập Quân Đội Nhân Dân Anh Hùng” của chúng thực sự đã qua cả tháng trước trong sự lạnh nhạt của dân chúng miền Nam. Thành ra, nước Văn Lang không có ngày Tổ chết nhằm Tháng Tư Đen để bầy con hiếu thảo ăn mừng – và không có một ngày lịch sử nào khác nằm trong tháng Việt cộng tổ chức ăn mừng Đại Thắng Mùa Xuân – thì người ta cũng phải đẻ ra một ngày, như ngày Cá Tháng Tư chẳng hạn, để làm Ngày Quốc Khánh! Còn như cái phần thưởng cho Phan Nhật Nam đã khiến nhiều người nóng mặt, hãy làm ơn nói dùm Mười Cúc thả ngay người tù khí phách và cho đi đoàn tụ – để xem Nam phản ứng thế nào về cái giải thưởng mỉa mai dơ dáng đó?
    Có một câu trong Cổ Ngữ, xem như gương soi tỏ dung nhan người lãnh tụ, “Tâm có chính thì hành vi mới khỏi tà khúc. Chưa có người nào hành vi phẩm hạnh không đoan chính mà họ có thể yêu nước được”! Những người anh em không muốn nhận chân sự thật, đã dối lòng chỉ vì tự ái, vì muốn tỏ bày rằng ta tranh đấu kiên trì, lập trường vững chãi, cao vợi tinh thần, hay đã trúng phải thứ sinh tử phù âm độc của Thiên Sơn Đồng Mỗ? Những người được vồn vã tuyên dương, tán tụng là thành phần cán bộ trẻ trung có tinh thần cách mạng đấu tranh mới. Như Võ T., như Kh., như cô bé T. Nh., tuổi trẻ, nhiệt thành và giàu năng lực, tôi đã hết sức yêu vì biết nhìn ra bổn phận, náo nức muốn dự phần bởi chưa từng đóng góp máu xương cho cuộc chiến đấu thảm sầu trên đất nước. Giờ đây những người em tôi thương mến và đã dắt dìu, coi tôi như kẻ lạ – hay nói cho rõ ràng, như họ đã được dạy cho định nghĩa rõ ràng – những người đã ly khai hay không theo hoặc chống đối “Mặt Trận”, đều là những Việt gian, phản động! Ai đã rập khuôn đường lối luyện người của cộng sản, đem những mầm dân tộc tươi xanh đó đi nhuộm thành hung đỏ, nhét nhồi những giáo điều sắt máu để biến họ thành những con thiêu thân cuồng tín, một chiều, vô tình nghĩa, biết nói trơn tru những từ ngữ cách mạng, đấu tranh, hy sinh, yêu nước và học thuộc lòng cái châm ngôn “cứu cánh biện minh phương tiện” để hồn nhiên và hãnh diện trước tất cả những hành vi sai trái?
    Họ đã được dạy phải tôn vinh lãnh tụ như viên ngọc trân quý của cách mạng, linh hồn của tổ chức, cần hết sức giữ gìn, “không thể hy sinh phí phạm và vô ích như những Nguyễn Thái Học, Phạm Hồng Thái, Võ Đại Tôn… làm vỡ đổ công trình cách mạng!” Đồng thời cũng học loanh quanh lý luận “Chủ tịch Hoàng Cơ Minh cũng chỉ là một nhân sự trong Mặt Trận. Cá nhân không đáng kể và có thể thay thế được. Nhưng lý tưởng cách mạng theo đuổi cuộc đấu tranh cứu nước mới là tối thượng, phải duy trì và quyết tâm đi tới…” Do đó tôi không lạ khi có đoàn viên nghe tin Hoàng Cơ Minh bị chết, đã nhảy dựng lên hậm hực. Và tôi cũng chẳng ngạc nhiên nếu mai kia cục diện Đông Duơng biến chuyển, Việt cộng bị áp lực phải thương thảo với thành phần kháng chiến Việt Nam, sẽ chỉ nhìn nhận và đòi cho bằng được MTQGTNGPVN vào bàn hội nghị, có hay không có Hoàng Cơ Minh cũng chẳng phiền. Ngày đó tới, đoàn viên phải vô cùng hoan hỉ bởi Mặt trận mình được Việt cộng xem là chính thống, nhưng tôi thì khiếp sợ cho cái tương lai nhìn thấy hồn ma xưa – Mặt Trận Giải Phóng Việt Nam – đội mồ sống dậy!
    Những người cán bộ trẻ, thành phần cách mạng tươi mới đó, như Võ T., đã được đài thọ vào tận chiến khu học tập, thấy mình quá đỗi trưởng thành, được dạy cho ăn nói, tập tành những tác phong cách mạng, thuộc lòng chủ trương và đường lối Mặt Trận vẽ tô ra, trở về làm việc toàn thời, được trả tiền công tác, được đi đó đi đây, họp hành, diễn thuyết, được đặt ngồi cao trên sân khấu cho mọi người vỗ tay, đề cao, tán tụng, hoan hô vinh dự… Đến ai kia cũng còn đắm đuối thứ men say mê mẩn ấy, thì “giai cấp trẻ” nào cưỡng nổi lòng không xao động trước những vinh quang to lớn đặt vào tay? Làm sao Võ T. dám khước từ như tôi đã giữ mình tỉnh táo khước từ những việc làm đồng loã, không bằng lòng can dự những mưu toan, những liên quan tiền bạc, kinh tài, những đẩy đưa ngon ngọt bằng bạc tiền và chức vụ khi còn trong K-9…?
    Làm sao Võ T. dám đưa tay gỡ bỏ cái vòng hoa mỹ lệ tròng quanh cổ để thành tâm thú nhận về những cuốn băng Việt Nam Kháng Chiến sau này xuất xứ từ đâu? Tôi nghĩ bạn là người phải biết rõ hơn tôi về số phần non yểu của cái đài phát thanh thuê mượn ấy. Cái phương tiện có thì quý hoá, không thì cũng chẳng ai kỳ kèo đòi hỏi cho bằng được. Đồng bào chỉ cần thấy thực tâm, thấy cố sức làm và làm chuyện thật. Việc gì phải đôn đáo gọi tôi nhờ cậy làm dùm những cuộn băng kháng chiến, “Làm trọn mỗi kỳ từ A đến Z để anh em bên ấy chỉ việc cho vào máy phát. Anh em mình không ai có khả năng viết lách cùng kỹ thuật dựng một chương trình. Lại thêm vấn đề sinh tử là địch lùng tìm, anh em phải di chuyển luôn luôn, một ngày phát thanh được vài mươi phút cũng là một kỳ công đáng kể…”
    Tôi từ chối. Từ cái ngày nào xa lúc lắc, mà mãi tới bây giờ người ta vẫn rao lên, vẫn ăn mừng ngày thành lập được ba năm, rồi được năm năm đài Phát thanh Việt Nam Kháng Chiến, “phát thanh đều đặn và liên tục không một ngày ngưng nghỉ. Ngày phát 8 lần, mỗi lần một tiếng với bài viết dài 25 trang giấy” và đưa ra những con số gớm ghê chính xác tính ra bao nhiêu ngày, bao nhiêu giờ, bao nhiêu phút và bao nhiêu triệu chữ trên bao nhiêu dặm dài giấy viết! Tôi thực thà khâm phục những con người kháng chiến toàn năng đã làm nên những việc phi thường trong những điều kiện cực cùng vất vả và khăn khó. Còn tôi, phải thú thật rằng mặc dầu ở trên đất Mỹ dồi dào phương tiện, có khả năng, đã từng thực hiện những chương trình phát thanh tiếng Việt tại địa phương mỗi tuần lễ một lần, mỗi lần chỉ một giờ thôi, không một tên Việt cộng nào lùng bắt, thế mà cũng không sao giữ được cho Tiếng Nói Việt Nam phát thanh đều đặn và liên tục…
    Bạn xưa ơi, tôi thật quả có mừng vì đã không ở lại nhận phần chia cháo lú trộn với đường ngon mật ngọt đưa lên miệng sì sụp khen ngon cùng đám người Vu-Hích. Tôi coi lời thoá mạ cái “dư luận vô tư cách” mà ông Hoàng Cơ Minh khinh mạn nhắm vào tuyệt đại đa số người Quốc gia đầy lòng độ lượng, như tiếng la rồ dại của kẻ cầm đầu đám rước quanh quẩn rồi lại quẩn quanh đi mãi dưới đường hầm tăm tối. Tôi hiểu được cái tâm trạng nao núng tuyệt vọng của một con người xa đồng loại, tự mình đánh mất tự do cao quý của mình, không dám thảnh thơi đi lại, thong dong hít thở khí trời trong mát, đã hoảng kinh kích thích khi nghe tiếng người cười nói bên ngoài mà mình không thấy lối ra nhập cuộc, điên cuồng thoá mạ để nghe chính tiếng mình cho được an tâm trước cái hoang vu rùng rợn của kẻ sợ ma đi lạc giữa vùng mộ địa.
    Bạn xưa,
    Bây giờ đã sắp mùa Xuân, lại thêm một Tết tủi buồn đời lưu lạc. Tôi ngồi chiêu niệm quê hương và buồn ủ dột nghĩ đến dặm đường thăm thẳm đưa ta về quê cũ. Tôi nhớ những ngày xưa. Nhớ anh em, người thân, bằng hữu. Nhớ những cánh chim ta đã họp đoàn. Những ngày óng ả Nha Trang bạn dắt dìu tôi bay tập… Tự nhiên tôi nhớ bạn lao đao cùng tất cả những gì mình có cùng nhau trên mảnh quê xưa mù mù khuất nẻo. Và tôi dạt dào ao ước một ngày ta gặp lại nhau trong tay bắt mặt mừng bằng tình cũ nghĩa xưa đẹp đẽ chắc còn đủ lượng cho ta đừng thấy ngỡ ngàng xem nhau như kẻ lạ. Tôi thiết tha nhớ và mong gặp bạn. Chúng ta sẽ ngồi đối diện nhau cho tôi được dịp nhìn sâu vào mắt bạn. Và bạn sẽ nói một lời đầm ấm nhưng là lời thầm lặng không phải nói cùng tôi. Mà nói với lương tâm bạn bằng lời trong trắng. Nói thật thà với các anh em mình chết cho đất nước. Như Vượng, như Sinh, như Cung, như Tích… Nói nghiêm trang cùng những bạn chúng mình đang tù ngục thảm thương vẫn hao mòn ngóng đợi anh em về giải phóng. Nói hết sức thành tâm cùng những linh hồn u uất của anh em đã trở về và chết hẩm hiu nơi đất nước người như cái chết của Phùng Tấn Hiệp, của Đại tá Tư. Nói một lời lương thiện với Ngô Chí Dũng, với Trần Thiện Khải, với những anh em bị bỏ rơi phũ phàng trên đất Thái.
    Và nếu như tình nghĩa anh em, bạn bè, đồng đội không làm bạn quan hoài, thì bạn ơi hãy thì thầm mà nói lời riêng dốc cạn tình phu phụ cùng vợ và con yêu dấu đầy thương tội đã vùi thân nơi biển cả trên bước đường khổ nạn kiếm tìm chồng, tìm kiếm tự do. Bạn hãy thiết tha, thành khẩn, trang nghiêm như bạn đã thề nguyền cùng đất nước, với tất cả thiêng liêng trong sâu thẳm đáy lòng, rằng bạn thật tâm kháng chiến, bạn không biết dối lừa và đồng loã dối lừa. Kháng chiến này có thực.
    Đào Vũ Anh Hùng

    (*) Vu-Hích: Bọn đồng cốt đàn ông và đàn bà thời cổ đại Trung hoa, dựa vào sự mê tín dị đoan của dân gian để gieo rắc những tà thuyết và tà thuật gây rối loạn, làm xáo trộn xã hội. Bọn này lộng hành khắp nơi, xúi dục tạo loạn. Sau triều đình phải dùng quan binh đánh dẹp mới yên lũ giặc.

    Bằng phong Đặng Văn Âu gửi nhà báo Ngô Nhân Dụng

    Kính thưa Tiến sĩ Đỗ Quý Toàn, bút hiệu Ngô Nhân Dụng,

    Tôi vốn là chú lính trong Quân lực Việt Nam Cộng Hòa, chẳng phải là nhà văn, nhà báo, mà chỉ là nhà binh. Vì ít học chữ, nên tôi rất kính trọng những vị Tiến sĩ thông thái. (Phải thông thái mới lấy được mảnh bằng Tiến sĩ ?). Nói thế, nhưng không có nghĩa tôi mang mặc cảm tự ti. Bạn cùng học với tôi có bằng Tú tài II nộp đơn đi học bác sĩ, sau 7 năm ra trường được gọi là ông Tiến sĩ Y Khoa. Tôi cũng có Tú Tài II, nộp đơn đi Không Quân, tôi phải mất 10 năm mới trở thành Thầy dạy Lái Máy Bay (moniteur des moniteurs) để dạy người khác làm Thầy dạy Lái Máy Bay (moniteur). Nghề lái máy bay nguy hiểm hơn nghề bác sĩ, vì sơ sẩy một chút là mất mạng; còn nghề bác sĩ y khoa sơ sẩy chỉ làm chết bệnh nhân. Đáng lý ra Không Quân phải cấp cho những người có tay nghề lái máy bay như tôi mảnh bằng Tiến sĩ Phi Công để hãnh diện với đời! Vì xét như vậy, tuy không được mảnh bằng Tiến sĩ để đóng khung treo lên, nhưng tôi không mang mặc cảm tự ti là vậy.

    Giáo sư Nguyễn Xuân Vinh có bằng Tiến sĩ Toán, làm Tư lệnh KQ, dạy Đại Học, nhưng ông không có tay nghề lái máy bay, nên không có bằng Tiến sĩ Phi Công.

    Dài dòng với Đỗ Tiến sĩ một chút cho vui, để điều tôi sắp sửa viết ra đây không làm Đỗ Tiến Sĩ khó chịu. Đâu cứ phải có bằng Tiến sĩ mới được trọng vọng, phải kèm theo làm người có lương tâm và trách nhiệm nữa cơ.

    Tuy nhiên tôi vẫn xin lấy tư cách là một vị Tiến sĩ Phi Công để thưa chuyện cùng vị Tiến sĩ Kinh tế chuyên nghề viết báo. Tôi nhà binh, viết không chuyên nghiệp nên không ai trả tiền nhuận bút. Thế nhưng cứ mải mê viết vì cái anh Karl Marx nói một câu rất đểu: “Chỉ có loài cầm thú mới quay lưng lại trước nỗi bất hạnh của đồng loại, mà chỉ biết lo chăm chút cho bộ lông của mình”, nên tôi sợ bị thiên hạ sánh mình với loài cầm thú, tôi cứ bày tỏ nỗi trăn trở của mình trước cảnh dân mình bị đọa đày. Lao mình vào chốn lao xao thì phải hứng chịu điều thị phi thôi! Oan nghiệt mà!

    Thua trận, anh em phi công chúng tôi mất con tàu, mất vũ khí. Chỉ còn mỗi một cái lận lưng để làm vũ khí chống lại bọn cộng sản tàn ác, lưu manh, tráo trở. Vũ khi đó là CHÍNH NGHĨA QUỐC GIA, Cho nên ai mượn danh nghĩa Quốc Gia để làm điều xằng bậy là tôi quyết bảo vệ đến cùng.

    Có 2 nhà báo là Đạm Phong và Lê Triết vì làm bại lộ âm mưu kháng chiến bịp của Mặt Trận Hoàng Cơ Minh, bị giết chết (dựa theo kết luận của anh A.C Thompson) mà tất cả báo chí VN không những im tiếng, còn tệ đến nỗi không có một lời chia buồn với nỗi bất hạnh nạn nhân. Không có tình lân tuất với bạn đồng nghiệp thì độc giả sẽ không ở lương tâm của người cầm bút thôi! Cho nên một cây viết nổi tiếng như ông Tiến sĩ kinh tế được các báo hải ngoại đăng bài viết, được trang bauxitevn đăng bài viết, nhưng tôi ngờ rằng hiệu quả không có chút mảy may nào, bởi vì ông Tiến sĩ dửng dưng trước cái chết của đồng nghiệp thì sức mấy Tiến sĩ quan tâm đến dân oan?

    Những sát thủ quá chuyên nghiệp, nhà báo không cách nào tìm ra thủ phạm; nhưng đồng bào tin Mặt Trận là Nghi Phạm (Suspect) bởi vì MT không lên án hành động man rợ của sát nhân và không dùng món tiền lớn (MT thiếu gì tiền?) treo giải thưởng để tặng ai tìm ra thủ phạm, thì mối nghi ngờ càng gia tăng. Mang chiêu bài “Giải Phóng” mà im lặng trước cái chết của tác giả viết bài công kích mình thì dù ngu lắm ai cũng phải nghĩ ngay chính MT là tội phạm, chứ còn ai trồng khoai đất này? Cái khuyết điểm của Mặt Trận là ở chỗ đó.

    Khi tôi làm Chủ Bút (bữa trước tôi nghi nhầm Chủ Nhiệm) Giai phẩm Lý Tưởng quyết định đăng bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của Thiếu tá Đào Bá Hùng (bút hiệu Đào Vũ Anh Hùng), một cựu đoàn viên Mặt Trận, đặt những nghi vấn về việc làm khuất tất của MT tới một người bạn cùng khóa, cùng Đảng MT là Trung tá Nguyễn Kim Huờn. Tôi viết lời tòa soạn dành quyền trả lời của ông Nguyễn Kim Huờn trên số báo tới. Tức là tôi muốn mở một kênh đối thoại giữa hai người anh em vừa là chí hữu vừa là đồng đội. Thế mà tờ báo vừa phát hành thì lập tức MT cho người đến đòi thu hồi tờ báo. Tôi không chịu cái lối hành xử giống như Việt đi tịch thu báo. Nếu MT không có gì gian dối thì không cần phải bịt miệng người khác, đúng không? Tôi không nhượng bộ yêu sách của MT thì sau đó ông Hội trưởng Trần văn Nghiêm, ông Phạm Đặng Cường (người cộng tác của tôi) và cá nhân tôi bị nhiều cú điện thoại gọi đến hăm dọa. Tôi đã nói thẳng nói với kẻ trong bóng tối như sau: “Tôi từng bàn bạc chuyện Kháng Chiến với Chủ tịch của mấy chú; hạng tép riu như mấy chú không dọa được tôi đâu. Hãy công khai ra mặt đến nhà tôi để tôi dạy cho mà làm kháng chiến; đừng thậm thụt như những thằng ăn cắp thì hèn lắm!

    Tôi quên kể bài “Vàng Rơi Không Tiếc” của Đào Vũ Anh Hùng đã gửi nhờ các báo VN mà không tờ báo nào dám đăng. Ngay cả tờ Ngày Nay do anh Trương Trọng Trác, bạn Hướng Đạo của Hùng, làm Chủ bút kiêm Chủ Nhiệm ở Houston cũng không dám đăng. Tình nghĩa Hướng Đạo mà như thế đó à? Sau này, khi tình hình yên ổn thì tờ Ngày Nay mới dám đang.

    Cách đây chừng 1 năm, nhân có nhà báo tên Charlie Hebdo bị quân khủng bố giết. Khắp nơi trên thế giới bất bình, họ giương cao tấm biển “Je Suis Charlie” để chống lại hành vi man rợ của kẻ khủng bố, rồi các nhà lãnh đạo trên thế giới cùng tới Paris giương lên tấm bảng “Je Suis Charlie” để ủng hộ quyền tự do báo chí. Không thấy tờ báo Việt nào ở Mỹ đồng tình với nhà báo Charlie, tôi bèn viết bài “Je Suis Charlie” để hoan nghênh tinh thần tự do báo chí của Pháp và đồng thời thuật lại cái hồi tôi bị MT trận khủng bố qua điện thoại. Tôi gửi đến hai tờ báo lớn ở tại địa phương tôi sinh sống: Tờ Người Việt (có ông Tiến sĩ Đỗ Quý Toàn cộng tác, có hai vị tôi quen biết là anh Phan Huy Đạt và anh Đinh Quang Anh Thái) và tờ Việt Báo do ông bà chủ Trần Dạ Từ – Nhã Ca, (người nổi danh với tác phẩm Giãi Khăn Sô Cho Huế, cũng là người tôi quen biết). Thế nhưng hai tờ báo đều không đăng. Tôi viết email hỏi có phải quý báo sợ Việt Tân? Họ cũng không thèm trả lời. Tôi coi thái độ kiêu ngạo ấy chẳng khác nào những cơ quan cộng sản trong nước không thèm trả lời dân oan gửi đơn khiếu nại. Làm chủ báo có quyền đăng hay không đăng bài của tác giả, tôi đồng ý. Tuy nhiên, dù sao cũng là chỗ quen biết, ít ra dành ra mấy giây đồng hồ để trả lời sự đòi giải thích của tác giả lý do từ chối không đăng thì có vẻ lịch sự và có văn hóa hơn không? Hơn nữa đấy là tiếng kêu của một quân nhân bị khủng bố vì đăng bài báo của một quân nhân khác.

    Ngày 3 tháng 11 năm 2015, đài truyền hình PBS chiếu cuộc phóng sự điều tra của nhà báo A.C. Thompson. Việt Tân liền có phản ứng giống như đỉa phải vôi, bèn lôi Cộng Đồng vào làm tấm mộc đỡ đạn. Rồi Việt Tân có vẻ hí hửng vì cuộc điều tra không tìm ra thủ phạm. Tôi thấy họ thật tội nghiệp. Nếu là cây ngay thì làm gì mà sợ chết đứng quá vậy? Tôi có thể ví Việt Tân giống như một cô gái không chồng mà chữa vậy đó. Cô gái bù lu bù loa: “Tôi có bầu mà đâu ai thấy tôi giao du với anh đàn ông nào đâu? Chừng nào bắt được tay, day được cánh thì mới có thể buộc tội tôi được chứ!?”

    Tòa án đời thường không có bằng chứng thì không thể buộc tội được. Nhưng mà có một tòa án mà không cần ai thấy mình là thủ phạm vẫn buộc tội được. Đó là Tòa An Lương Tâm, nếu thủ lãnh của cái Mặt Trận nhân danh giải phóng VN có … lương tâm.

    Có nhà báo Hà Giang của Người Việt làm báo có vẻ thiếu chuyên nghiệp. Bữa trước phỏng vấn kinh tế gia, quân sư của MT hay VT, cũng là người nhà của báo Người Việt bằng những câu dường như hai bên đã soạn sẵn và tập dượt trước thì độc giả đã nghi ngờ tính vô tư rồi. Bữa sau nhà báo Hà Giang đi vận động xin chữ ký của cộng đồng để phản đối nhà sản xuất phim. Cái thiếu chuyên nghiệp của nhà báo Hà Giang là ở chỗ đó.

    Việt Tân đang đi tìm ai là kẻ đứng đằng sau vụ phóng sự điều tra. Cuối cùng tìm ra anh chàng Tony Nguyễn là một thanh niên thân Cộng, mừng quá, bèn tìm cách phát tán khắp nơi thông tin đó ngay để minh oan mình vô tội và để chứng tỏ mình không liên quan gì đến Việt Cộng.

    Riêng tôi, tôi rất vui về phóng sự tìm sự thật, vì thấy còn có người làm báo có lương tri chức nghiệp để đi điều tra sự bí ẩn vụ ám sát. Và may ra nhờ cái phóng sự của nhà báo Mỹ có thể đánh thức những ông bà chủ báo VN bấy lâu im lìm, giả bộ làm như không biết, không nghe. Còn tôi, một anh nhà binh cà tèng, lên tiếng khản cả cổ để đòi công lý cho nạn nhân thì các ông bà chủ báo coi như pha, không thèm đăng bài viết. Nên nhớ tôi là anh nhà binh từng đem mạng sống bản thân để bảo vệ cho quý ông bà chủ báo sống yên lành trong thành phố, để kiếm tiền một cách thoải mái; chứ không phải là một tên phản chiến như mấy ông thầy tu Việt Cộng đội lốt áo cà sa đấy nhé!

    Việt Tân đang ồn ào đòi kiện nhà báo A. C. Thompson giống như đứa trẻ cào đầu ăn vạ, nhưng tôi nghĩ VT không dám kiện đâu. Bởi vì, đài TV PBS mới chỉ “nhá đèn cầy” thôi, chưa đưa ra nhân chứng hoặc “off camera” khi ông Nghĩa thú tội có họp bàn với thành viên cao cấp MT về việc giết Đỗ Ngọc Yến. Thế nhưng khi Việt Tân kiện thì họ sẽ tiết lộ nhân chứng và đoạn phim quay ông Nghĩa thú tội sẽ được chiếu ngay, biết đâu? Sức mấy mà nhà báo chuyên nghiệp Hoa Kỳ đi điều tra tìm tội phạm mà không có thủ đoạn phòng vệ để bị Tòa Án phạt vạ à?

    Tôi chỉ mong Việt Tân đi kiện để cộng đòng được xem một kịch bản đầy hứng thú.

    Thấy bài viết LƯƠNG TÂM VÀ TRÁCH NHIỆM của Tiến sĩ Nguyễn Đình Thắng gửi đến, tôi liền tay chuyển khắp nơi để độc giả đọc và suy nghĩ. Bởi vì đề tài này tôi đã viết từ 10 năm nay, nhưng đều bị rơi vào khoảng không.

    Phải có Lương Tâm và Trách Nhiệm mới có thể xây dựng một cộng đồng vững mạnh và có thể tiếp tay với đồng bào trong nước lật đổ độc tài cộng sản được, thưa ông Tiến sĩ. Trong bài viết của anh Thắng đặc biệt đặt vấn đề Lương Tâm và Trách Nhiệm của người làm công tác truyền thông, nên tôi gửi đến ông Tiến sĩ Ngô Nhân Dụng và những vị đang làm việc truyền thông đọc và suy nghĩ.

    Tiến sĩ Kinh tế có quyền im lặng, không nhất thiết phải trả lời ông Tiến sĩ Phi Công, viết báo không hưởng lợi nhuận. Sự im lặng của ông Tiến sĩ Kinh tế kéo dài đã lâu, có lẽ nó biến thành văn hóa im lặng là vàng rồi chăng?

    Mấy lời thô thiển, nếu ông Tiến sĩ thấy điều gì thất thố thì xin rộng lòng bỏ qua cho anh nhà binh này nhé!

    Trân trọng,

    Bằng Phong Đặng Văn Âu

    Việt Tân là VẬT TẾ THẦN cho quan hệ CHIẾN LƯỢC Việt - Mỹ!
    Không thể chấp nhận một tổ chức tại Hoa Kỳ chủ trương lật đổ chính phủ của một quốc gia khác(cho dù là bất bạo động) là đối tác của HK có cam kết hẳn hoi về tôn trọng thể chế!
    Muốn vậy VT phải giải tán, sau đó thành lập tổ chức khác không có liên quan đến Mặt Trận và có chủ trương khác ngoài chủ trương lật đổ!