Nguyễn Văn Tuấn - Bảy tội lỗi xã hội

  • Bởi Admin
    12/11/2015
    2 phản hồi

    Nguyễn Văn Tuấn


    Mahatma Gandhi

    Mahatma Gandhi là một chính khách vĩ đại, một nhà hiền triết của Ấn Độ, người được Liên hiệp quốc vinh danh thật sự (chứ không phải ông Hồ). Chẳng hiểu sao mỗi khi nghĩ về hiện tình của đất nước làm tôi nhớ đến Gandhi, người đã từng cảnh báo thế giới về cái mà ông gọi là Bảy Tội Lỗi Xã Hội (Seven Social Sins) mà ông viết ra từ năm 1925, đúng 90 năm trước:

    1. Làm giàu mà không nhờ lao động (Wealth without work)
    2. Hưởng lạc thú mà không có lương tâm (Please without conscience)
    3. Có kiến thức mà không có nhân cách (Knowledge without character)
    4. Làm thương mại mà không có đạo đức (Business without morality/ethics)
    5. Khoa học mà không có nhân văn (Science without humanity)
    6. Có tôn giáo mà không thờ phượng (Religion without sacrifice)
    7. Làm chính trị mà không có nguyên tắc (Politics without principles)

    Chúng ta thử xem xét nhanh những tội lỗi này xem sao:

    1. Làm giàu không nhờ lao động: Hiện nay, có một nhóm người làm giàu rất nhanh, không phải nhờ kinh doanh giỏi hay làm việc tốt, mà qua quan hệ và hậu duệ. Họ chỉ cần dùng mánh khoé để lôi kéo, "qui hoạch" nhân sự và thế là tạo ra tài sản. Một số thì làm giàu nhờ quan hệ nên tiếp cận được và khai thác tài nguyên thiên nhiên. Một số khác thì làm ra tiền nhờ vào lợi dụng thông tin trong để thao túng thị trường chứng khoán. Một số khác thì làm giàu nhờ tham nhũng, chẳng cần tốn công lao động gì cả.

    2. Hưởng lạc thú mà không có lương tâm: Đây là những người ích kỉ, lúc nào cũng muốn hưởng lợi cho cá nhân mà không quan tâm đến phúc lợi của người khác. Đối với họ, câu hỏi đầu tiên là "Tôi làm cái này sẽ có lợi gì cho tôi, việc này có giúp tôi thăng tiến trong sự nghiệp, có làm cho tôi giàu thêm", và quyết định hành động của họ cũng dựa trên câu hỏi đó. Họ không quan tâm đến người khác, không cần biết đến văn hoá "to give and to take", không cần có trách nhiệm xã hội và chẳng biết đến hiến dâng là gì. Những người này rất nhiều ở VN.

    3. Có kiến thức mà không có nhân cách: Có ít kiến thức đã là một thiệt thòi, có khi là nguy hiểm, nhưng có nhiều kiến thức mà thiếu nhân cách thì còn nguy hiểm hơn. Chỉ học cho nhiều để có kiến thức mà không cần quan tâm đến cái nội tâm, thì chẳng khác gì đưa một chiếc xe hơi thể thao cho một thiếu niên. Điều này cũng xảy ra trong thế giới khoa bảng, nơi mà người ta thường quan tâm đến sản sinh ra tri thức mới nhưng ít khi nào để ý đến khía cạnh nhân văn của tri thức. Ở VN, có nhiều người đi học để tiếp thu kiến thức không phải vì dấn thân xã hội, mà vì muốn ăn trên ngồi trốc. Họ hám danh chứ không phải ham học.

    4. Làm thương mại mà không có đạo đức: Ngay cả những nhà kinh tế học cổ điển cũng xem đạo đức là nền tảng của thành công trong kinh tế. Cách mà chúng ta đối xử với người khác trong tinh thần bác ái, phục vụ và cống hiến là nền tảng của kinh tế - xã hội. Nhưng ở VN hiện nay, các nhà quan sát cho rằng VN đang ở trong thời kì "chủ nghĩa tư bản man rợ, rừng rú", chứ không phải "chủ nghĩa tư bản văn minh." Những người nhận định như thế dựa trên quan sát rằng có những nhóm lợi ích tỏ ra tham lam vô độ, luôn luôn muốn thao túng kinh tế. Có người cho rằng các nhóm lợi ích, nhóm làm giàu bất chính đang tàn phá đất nước.

    5. Khoa học mà không có nhân văn: Kinh doanh mà không dựa trên nền tảng đạo đức xã hội và không xem trọng trách nhiệm xã hội là loại kinh doanh nguy hiểm. Tương tự, trong khoa học, tiêu chuẩn đạo đức và trách nhiệm cũng là một tiêu chí quan trọng. Một công trình nghiên cứu cho dù mang tính khả thi cao và có ý tưởng tốt, nhưng làm phương hại đến cộng đồng và xã hội vẫn không được đánh giá là đạt chuẩn mực. Chính vì bản chất đạo đức của khoa học, nhà khoa học còn phải có trách nhiệm với xã hội, vì nhà khoa học cũng chỉ là một thành viên trong xã hội, không thể nào đứng ngoài hay đứng cao hơn xã hội. Công trình tạo ra chủng virút mới của Tàu có thể đó là một thành tựu về kĩ thuật, nhưng không đạt tiêu chuẩn về đạo đức và trách nhiệm xã hội vì thành tựu đó chẳng đem lại phúc lợi gì cho xã hội hay giúp giảm sự đe dọa của một đại dịch. Ở VN, khoa học chưa phát triển, nhưng đây đó có nhiều người ta dùng khoa học để làm những chuyện thiếu đạo đức.

    6. Có tôn giáo mà không thờ phượng: Nhìn từ ngoài và từ xa, Việt Nam là một nước ngoan đạo, với số lượng chùa chiền và nhà thờ khá nhiều. Người ta đi lễ hội và đi chùa cũng rất nhiều. Nhưng nếu nhìn kĩ thì việc viếng chùa của họ không phải là vì thờ phượng, mà chủ yếu là mê tín, và hối lộ thần thánh. Có thể nói rất nhiều người đến chùa để cầu thần thánh ban cho chức tước và hanh thông trong sự nghiệp, chứ chẳng phải để thờ phượng và hiến dâng. Ngay cả những người trụ trì trong chùa chưa chắc là người tu hành thật, mà có thể đang đóng một vai diễn nào đó để phục vụ cho một thế lực đang chống lưng họ. Có thể nói rằng cái nền tảng tôn giáo ở VN đã bị xói mòn từ hơn 40 năm qua.

    7. Làm chính trị mà không có nguyên tắc: Đối với Gandhi, những người ham quyền lực thường hành động bất chấp nguyên lí và chân lí. Những người cố vị (nhất định bám ghế) bằng mọi giá và mọi cách là những chính trị gia không có đạo đức. Những nguyên tắc trong chính trị mà Gandhi nghĩ đến bao gồm giúp người dân đi đến những lựa chọn sáng suốt, đối xử với dân một cách công bằng, giữ lời hứa và tuân thủ những gì đã đồng ý, không được nói dối và xuyên tạc, và tôn trọng nhân quyền. Ở VN, những người như thế này thật là... xưa nay hiếm.

    Đối chiếu lại thực tế những gì đang xảy ra, có thể nói là Việt Nam đang -- không nhiều thì ít -- phạm phải tất cả 7 tội lỗi này. Một thiết chế xã hội tạo ra những con người làm giàu không nhờ lao động và bất chấp đạo đức, những người thích hưởng thụ trên sự đau khổ của đồng bào, những người bằng cấp đầy mình nhưng thiếu nhân cách, những người buôn bán và hối lộ thần thánh, những người cầm quyền mà chẳng quan tâm đến sự thật và lợi ích của xã hội và dân tộc. Bảy nhóm người này hay 7 cái tội lỗi xã hội này đang làm cho đất nước ta tiêu điều và khó sánh vai với các nước văn minh trên thế giới.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Ông GS Tuấn này "hiền" quá đi thôi. Cộng sản VN không (những) phạm các tội lỗi 3, 5, 6 mà còn đi xa hơn nữa vì họ:

    3. Vừa KHÔNG nhiều kiến thức mà cũng không có nhân cách (Knowledge without character)
    5. Vừa KHÔNG rành Khoa học mà cũng không có nhân văn (Science without humanity)
    6. Vừa KHÔNG có tôn giáo mà cũng không thờ phượng (Religion without sacrifice). Đâu có thể gọi triết Mác-Lê và chế độ XHCN là tôn giáo và giáo hội.

    Riêng số 7 họ không những phạm tội lỗi (sin) "Làm chính trị mà không có nguyên tắc" mà còn qua đó họ tiến hành tội ác (crime), ngay cả tội ác chống nhân loại.

    Nói đến Ông Gandhi thường được nghĩ là Vị Thánh , Đấu tranh bất bạo động, nói đến Ông Hồ, thế giới biết đến như 1 Ông cán bộ Cộng Sản, chủ trương chém giết , khủng bố.
    Theo cái bài viết 7 tội lỗi Gandhi liệt kê ra thì Ông Hồ phạm hết còn Ông Gandhi phạm vào tội thứ 7.
    Vì triết lí "bất bạo động" mà khi được hỏi Ông nghĩ sao khi quân xâm lược xâm lăng Nước Ông, câu trả lời là tôi sẽ mời họ ở lại cùng chúng tôi !! nguyên lí chính trị của Ông bị chính Ông phản bội vài năm sau khi Ông dùng điều thứ 6 (tôn giáo) tiêu diệt điều 7 bằng vào Nghi thức chúc lành cho Phi công Ấn độ đeo bom đi dội xuống Pakistan . Hai Ông dẫu sao cũng có cùng nguyên nhân đưa đến đấu tranh chống Anh, Pháp giống nhau, sẽ không có Gandhi nếu không có cái bạt tai nỗ đom đóm của Anh chàng kiểm vé Tàu Lửa trên toa hạng nhất dành cho Da trắng mà Luật sư tốt nghiệp Cambridge tên Gandhi đường hòang nghĩ mình là thượng lưu trí thức Anh quốc, who cares ?, đi từ nỗi nhục, đau đớn của 1 dân thuộc địa như Cụ Phan chu Trinh, Phan bội Châu hay đi từ nỗi nhục vì bạt tai và quăng ra khỏi toa xe lửa như Gandhi hay như Bác Hồ xin làm đầy tớ cho Pháp ,
    mà không được nhận, tất cả phẫn nộ, mặc cảm , hận thù cá nhân biến thành đấu tranh để thỏa mãn một cơn bệnh ...lên ngôn Ông Thánh.

    Tôi xin nói rõ hơn. Ở VN chỉ có cán bộ CS (không trừ một ai) mới phạm đủ cả 7 tội lỗi đó, không phải tất cả dân VN. Mức độ (nhiều ít, nặng nhẹ) tùy theo chức vụ của mấy cán bộ đó.