Bùi Tín - Khi mặt nạ tự rơi xuống

  • Bởi Admin
    09/11/2015
    7 phản hồi

    Bùi Tín viết cho VoA


    Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình được Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng đón tiếp tại Văn phòng Trung ương Đảng, Hà Nội, ngày 5/11/2015.

    Trước đây, nhiều người cho rằng trong chính sách đối ngoại, Bộ Chính trị và Ban Chấp hành Trung ương Đảng CS Việt Nam chia làm 2 nhóm, 1 nhóm giáo điều bảo thủ gắn bó với bành trướng Trung Quốc và 1 nhóm cấp tiến muốn xáp lại gần Hoa Kỳ và các nước dân chủ phương Tây.

    Nhiều đảng viên cấp cao cũng tin ở sự phân hóa đó, kể cả nguyên Viện trưởng Viện Nghiên cứu quan hệ quốc tế của Bộ Ngoại giao. Ở nước ngoài, nhà nghiên cứu Ngô Vĩnh Long ở Hoa Kỳ và luật sư Lý Tường Quang ở Úc cũng chung một nhận xét, và hy vọng nhóm cấp tiến sẽ áp đảo nhóm giáo điều. Anh bạn tôi giáo sư Jonathan London ở Đại học Hồng kông cũng có cách nhìn lạc quan như vậy.

    Ông Tập Cận bình và vợ cùng một đoàn tùy tùng lớn đã đến Hà Nội trong cuộc đi thăm cấp Nhà nước. Thảm đỏ được trải ra, 21 phát súng đại bác gầm lên, những bắt tay chặt chẽ, đại tiệc mở ra với sơn hào hải vị. Người cầm đầu thế lực bành trướng, - kẻ vừa mới khẳng định tháng trước Hoàng Sa Trường Sa là thuộc lãnh thổ, chủ quyền không thể tranh cải của TQ từ thời cổ đại, được long trọng mời nói chuyện trước Quốc hội, trong đó 90% là đảng viên CS, 1 phần 3 là ủy viên Ban chấp hành TƯ đảng. Lời nói của chủ và khách không được truyền trực tiếp, cũng là điều cũng chưa từng có, vì họ còn biết sợ công luận, để còn tự kiểm duyệt đã.

    Tất cả im thin thít, nghe ông Tập hiểu dụ theo lập trường bành trướng: chung chế độ, chung con đường phát triển xã hội chủ nghĩa, gác lại quá khứ, hướng tới tương lai, trọng đại cục, gác tiểu tiết, cùng giải quyết tốt các bất đồng, thảo luận song phương… Ông ta không hề đả động đến Hoàng Sa, Trường Sa, đến cuộc chiến tranh biên giới, với hành vi binh lính Tàu tàn sát 20 vạn đồng bào ta thuộc 6 tỉnh biên giới, phần lớn là nhân dân, người già, con trẻ sơ tán trong rừng…

    Cả Quốc hội đứng dậy vỗ tay dài hoan nghênh lời huấn thị. Không một ai dám ngủ gật như thường thấy; không một ai dám có một cử chỉ không đồng tình; không một đại biểu nào dám đứng dậy đi ra ngoài để tỏ thái độ, như thường thấy ở quốc hội các nước dân chủ khi bản thân không đồng tình.

    Tất cả các chuyện trên nói lên điều gì? Trước hết là toàn thể lãnh đạo đảng CS Việt Nam, từ 16 ủy viên Bộ Chính trị, hơn 200 ủy viên TƯ, đến hơn 500 đại biểu Quốc hội (thực chất là Đảng hội) đều một lòng quy phục bọn bành trướng. Cả 4 ông tứ trụ đua nhau tỏ thái độ hân hoan chào mừng «khách quý», không một lời nhắc đến Hoàng Sa, Trường Sa, đến giàn khoan tàu Hải Dương 981, đến các vụ ngư dân ta bị phía TQ ngăn chặn, hành hung, tra tấn, giết hại ngay trong vùng biển Việt Nam.

    Như thường lệ, phía Trung Quốc mở hầu bao viện trợ cho Việt Nam 1 tỷ Nhân dân tệ trong 5 năm, còn cho vay 250 triệu USD cho đường sắt; chẳng là bao khi hơn 6 Nhân dân tệ mới bằng 1 đôla, trong khi trong 9 tháng qua, họ đã thu lợi trong giao thương chênh lệch 2 chiều đến hơn 24 tỷ USD, rõ ràng là thả con săn sắt bắt con cá rô to đùng. Thế là mọi sự đã rõ. Đoàn TQ sang Việt Nam lần này chỉ có một mục đích chiến lược là chiêu dụ lãnh đạo Việt Nam, triệt để phá thế cờ «Thoát Trung và xích lại gần Tây Phương» đang có nguy cơ xảy ra, khi đang có sức ép khá mạnh trong giới trí thức, tuổi trẻ và toàn dân Việt Nam đòi lãnh đạo Việt Nam phải tận dụng thời cơ để xoay trục, đưa đất nước đi vào hướng dân chủ thật sự, hân hoan đón nhận sự mời gọi của các nước dân chủ, giàu mạnh, văn minh của thời đại.

    Thế là mặt nạ của lãnh đạo CS Việt Nam đã tự rơi xuống. Họ chung một duộc, có những nhóm đối lập nhau, kèn cựa nhau để tranh ăn, nhưng về đối ngoại thì họ đồng lòng nhất trí chung một ông chủ, nhất quán theo con đường Bắc thuộc, mở ra từ tháng 9/1990 tại Thành Đô, qua 5 đời tổng bí thư: Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, chuyền cho nhau sự phản bội dân tộc Thành Đô, không mảy may thay đổi đến một ly suốt 25 năm ròng.

    Mọi sự càng rõ thêm, đó là trong Bộ Chính trị có những ý kiến khác nhau, có người tỏ rõ lập trường giáo điều, bảo thủ, có người giả nói nhiều đến chủ quyền, dân tộc, đến dân chủ, pháp quyền, đến mối quan hệ « hữu nghị viển vông », « hòa bình mơ hồ »…chỉ là phân vai đóng kịch vừa tung hỏa mù lừa dân ta, vừa bịp thế giới để hòng thủ lợi từ mọi bên.

    Thế là chuyến đi của Tập Cận bình là một phép thử nghiệt ngã. Vì sao Tập đòi sang Việt Nam khẩn cấp ngay trong năm 2015 này, nhất định vượt lên trước Tổng thống Barack Obama, e rằng chậm chân sẽ hỏng chuyện, trong khi tình hình trong nước của TQ là bi đát chưa từng có. Kinh tế bế tắc, chứng khoán rơi tự do, đồng Nhân dân tệ mất giá từng ngày, quỹ dự trữ ngoại tệ tuy lớn nhưng teo lại nhanh (có tuần lễ giảm 200 tỷ USD, có tháng giảm 860 tỷ). Tây Tạng, Tân Cương bất ổn lớn. Hồng Kông nổi lên xa rời lục địa qua «Phong trào ô dù» bất khuất, đòi dân chủ. Ở Đài Loan, Quốc dân đảng theo Bắc Kinh bị thua đau qua bầu cử, nhân vật thân Bắc Kinh Mã Anh Cửu bị mất ghế chủ tịch Quốc dân đảng.

    Thế là mọi sự đã rõ. Lãnh đạo đảng CS Việt Nam đã bỏ ngoài tai những tuyên bố, khuyến nghị, can ngăn của trí thức yêu nước, đòi hỏi phải đứng vững trên lập trường dân tộc mà bình tĩnh, ôn hòa nói thẳng cho đoàn TQ rõ rằng chúng tôi khẳng định Hoàng Sa, Trường Sa thuộc về Việt Nam từ xa xưa, ít ra phải nói dù một lần câu nói đó trước mặt người lãnh đạo số một của TQ xem ông ta trả lời ra sao. Nhưng họ đã im lặng, đã tỏ ra hoàn toàn bạc nhược, quy hàng nhục nhã khi rước kẻ cướp vào nhà, còn tiếp đón linh đình chúng, không dám thốt lên một lời chính nghĩa, lại còn đàn áp làm đổ máu các chiến sỹ yêu nước ở Hà Nội, Sài Gòn, Nha Trang.

    Đại Hội đảng CS XII thế là đã rõ, phải theo gậy chỉ huy của họ Tập, không cụ cựa nhúc nhích gì được.

    Bỏ qua thời cơ lớn để kết bạn bền lâu với thế giới dân chủ đang ngăn chặn rất có hiệu quả sự trỗi dậy hung hãn của TQ, bao giờ Việt Nam mới có lại một dịp tốt như vậy ? Hoa Kỳ đã làm hết sức mình, còn rộng lòng đón Nguyễn Phú Trọng vào Tòa Bạch Ốc để thuyết phục. Chưa bao giờ có nhiều quan chức cấp cao Mỹ đến Việt Nam như mấy tháng qua, nào bộ trưởng ngoại giao, bộ trưởng quốc phòng, cố vấn an ninh, dân biểu, thượng nghị sỹ… để lôi kéo, thuyết phục, còn rộng rãi để Việt Nam gia nhập TPP, nhưng tất cả đã uổng công vô ích. Do đó Tổng thống Obama đã quyết định hoãn không thời hạn cuộc đến thăm Việt Nam, hiểu rằng có đến sớm cũng chỉ mất công vô ích và vô duyên. Hoa Kỳ vẫn sẽ cho tàu đến vùng biển Đông định kỳ 3 tháng 2 lần, chỉ là vì tự do thông thương quốc tế, như ở bất kỳ vùng biển quốc tế nào.

    Trước hiểm họa mất nước, thì chúng ta nên làm gì? Chẳng lẽ cam tâm cúi đầu chịu đựng? Không thể thế được. Biện pháp duy nhất trước tình hình khẩn cấp đặc biệt của đất nước là các trí thức, luật sư, nhà báo, học giả, nhà hoạt động xã hội… có uy tín hãy chung sức lập ra một Tòa án Lương tâm Đặc biệt để xét xử Nghi án Phản quốc, với những nghi phạm là Bộ Chính trị, các tổng bí thư 5 khóa liên tiếp sau sự kiện Thành Đô, yêu cầu các nhân vật liên quan trực tiếp này phải lên tiếng trình bày rõ cho công luận xã hội họ đã liên quan ra sao. Những nghi phạm cốt lõi còn sống là Đỗ Mười, nguyên thủ tướng rồi tổng bí thư; Lê Đức Anh, nguyên chủ tịch nước; và Nguyễn Chí Vịnh, nguyên cán bộ lãnh đạo Tổng Cục II – An ninh. Nếu họ không chịu lên tiếng trình bày theo yêu cầu của Tòa án Lương tâm Đặc biệt, Hội đồng xét xử có thể dựa trên 2 bằng chứng có giá trị là bản hồi ký của nguyên Bộ trưởng Ngoại giao Nguyễn cơ Thạch, bản hồi ký dài Nhớ lại và suy nghĩ của nguyên Thứ trưởng Ngoại giao Trần Quang Cơ để biện luận. Cơ sở luận tội là Hiến pháp, pháp luật hiện hành và công pháp quốc tế.

    Những nhân chứng còn sống có thể nhiều, như nguyên Đại sứ Nguyễn Trọng Vĩnh; nguyên Đại tá Công an Nguyễn Đăng Quang; nguyên Trung tá Vũ Minh Trí thuộc Tổng cục II; tướng Lê Duy Mật, nguyên tư lệnh mặt trận Lão Sơn; nguyên Lãnh sự Dương Danh Di ; nhà ngoại giao Đặng Xương Hùng hiện sống ở Thụy Sỹ; cùng các chiến sỹ, sỹ quan cựu binh miền Bắc và Việt Nam Cộng hòa từng tham gia các trận chiến Hoàng Sa, Trường Sa, và một số đảng viên CS phản tỉnh.

    Dựa trên kết luận Luận tội, nhân dân Việt Nam có quyền tuyên bố Mật ước Thành Đô là vô giá trị, vì tiến hành sau chiến tranh khốc liệt, dưới sự hăm dọa và áp lực trong sào huyệt bành trướng, mờ ám sau lưng nhân dân 2 nước, chưa hề được quốc hội 2 nước thông qua.

    Tuy là tòa án lương tâm của công luận xã hội, không có giá trị cưỡng chế thi hành như vụ xét xử Laval và Pétain năm 1945 ở Pháp, nhưng vẫn có giá trị dựa trên nguyên lý «Toàn bộ quyền lực thuộc về xã hội, về toàn dân», nên bản án và kết luận của Tòa án Lương tâm Đặc biệt rất có tác dụng trên mặt trận truyền thông và công luận, có giá trị răn đe lớn những kẻ phản dân hại nước, có tội với tiên tổ, hiện tại và các thế hệ mai sau.

    Rất mong ý kiến này được bà con trong và ngoài nước trao đổi rộng rãi thêm.

    Phải chăng đây là biện pháp đấu tranh dư luận thực tiễn, trong tầm tay, có thể làm sáng tỏ tình hình, bồi dưỡng lòng yêu nước, nâng cao chí khí đấu tranh, chuyển nỗi sợ cường quyền của nhân dân thành nỗi sợ chính nghĩa của nhóm cầm quyền bán nước tham nhũng, mở ra con đường sống Tự do, Dân chủ và Hạnh phúc cho toàn dân Việt.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Trong mấy năm gần đây, có nhiều ý kiến trên các trang mạng tranh luận về TD-DC, kể cả các "chuyên gia nổi tiếng của TG" đã cho rằng có hai phe tại VN, phe bảo thủ CS và phe muốn thay đổi theo chiều hướng TD-DC và một số người đã nêu đích tên TT Nguyễn Tấn Dũng thuộc về phe cải tiến theo TD-DC.

    Nhưng tôi vẫn luôn cho rằng những người này không hiểu biết gì về cơ cấu của đảng CS. Lịch sử của đảng CS VN và QT cho thấy họ đã và sẽ không bao giờ chấp nhận một ý kiến trái ngược với tập thể trong bộ CT mà có thể sống còn. Hơn ai hết, các lĩnh tụ trong đảng CS VN đã ngoi đến địa vị uỷ viên bộ CT không lẽ lại không biết đến kết quả tàn khốc cho những đảng viên có ý kiến trái ngược ?

    Đoạn viết của ông Bùi Tín sau đây đã nói lên sự thật đó:
    "Thế là mặt nạ của lãnh đạo CS Việt Nam đã tự rơi xuống. Họ chung một duộc, có những nhóm đối lập nhau, kèn cựa nhau để tranh ăn, nhưng về đối ngoại thì họ đồng lòng nhất trí chung một ông chủ, nhất quán theo con đường Bắc thuộc - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20151108/bui-tin-khi-mat-na-tu-roi-xuong#sthash.D51Jtqod.dpuf"

    Xin đính chính đoạn này

    (nhưng cái chi tiết nhỏ này là khó khả thi : "yêu cầu các nhân vật liên quan trực tiếp này phải lên tiếng trình bày rõ cho công luận xã hội họ đã liên quan ra sao" )

    Nếu toà án Lương tâm đòi những nhân vật ấy đứng ra làm nhân chứng thì khó khả thi, nhưng đòi họ phải ra toà như các bị cáo thì không có vấn đề. Họ không ra thì sẽ bị xử khiếm diện.

    Đảng CS đã mời cu Tập, trưởng đảng hải tặc, đọc bài diễn văn trước toàn thể quốc hội. Hành động này, Đảng đã chính thức trân trọng giới thiệu kẻ đầu sỏ, chuyên cướp và hiếp, với thần dân VN.

    Xét theo luật Tạm Giam (qua lời kể của 1 luật sư), cu Tập sẽ bị xử theo kiểu búng chim, đốt chim hoặc thiêu chim. Đảng CS hoàn toàn có quyền nâng chim cu Tập để cho thần dân xử lý đúng theo qui trình, đúng luật, đúng tội.

    Tôi ủng hộ ý kiến của ông Bùi Tín về hướng đi tổng quát.

    "các trí thức, luật sư, nhà báo, học giả, nhà hoạt động xã hội… có uy tín hãy chung sức lập ra một Tòa án Lương tâm Đặc biệt để xét xử Nghi án Phản quốc, với những nghi phạm là Bộ Chính trị, các tổng bí thư 5 khóa liên tiếp sau sự kiện Thành Đô, yêu cầu các nhân vật liên quan trực tiếp này phải lên tiếng trình bày rõ cho công luận xã hội họ đã liên quan ra sao."

    (nhưng cái chi tiết nhỏ này là khó khả thi : "yêu cầu các nhân vật liên quan trực tiếp này phải lên tiếng trình bày rõ cho công luận xã hội họ đã liên quan ra sao" )

    Tuy nhiên điều đáng nói là sự cố gắng thành lập "Toà án Lương tâm Đặc biêt" có thành công hay không cũng là một tiền đề tốt hy vọng sẽ dẫn đến sự ra đời của một "Chính phủ VN Tự do Dân chủ" nhằm đối đầu với chính quyền bán nước cộng sản VN.

    Hoàn toàn đồng ý với ông Bùi Tín về phân tích "Mọi sự càng rõ thêm, đó là trong Bộ Chính trị có những ý kiến khác nhau, có người tỏ rõ lập trường giáo điều, bảo thủ, có người giả nói nhiều đến chủ quyền, dân tộc, đến dân chủ, pháp quyền, đến mối quan hệ « hữu nghị viển vông », « hòa bình mơ hồ »…chỉ là phân vai đóng kịch vừa tung hỏa mù lừa dân ta, vừa bịp thế giới để hòng thủ lợi từ mọi bên." và kết luận "Thế là mặt nạ của lãnh đạo CS Việt Nam đã tự rơi xuống. Họ chung một duộc, có những nhóm đối lập nhau, kèn cựa nhau để tranh ăn, nhưng về đối ngoại thì họ đồng lòng nhất trí chung một ông chủ, nhất quán theo con đường Bắc thuộc, mở ra từ tháng 9/1990 tại Thành Đô, qua 5 đời tổng bí thư: Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng, chuyền cho nhau sự phản bội dân tộc Thành Đô, không mảy may thay đổi đến một ly suốt 25 năm ròng."

    Tôi đã khẳng định điều này từ bao nhiêu năm nay rồi. Bọn Việt cộng không bao giờ chịu thay đổi "độc quyền cai trị" và chúng "sẵn sàng dâng bán cả đất nước VN" cho Tàu cộng, đàn áp giết hại người nào dám vạch mặt tay sai bán nước của bọn chúng chỉ để cốt mong sao cho bọn chúng được muôn năm trường trị trên đất nước VN này!!!! Bọn chúng chỉ tung hỏa mù, giả danh yêu nước, dân chủ, nhưng thực chất chỉ để tranh thủ lòng dân trong lúc đấu đá lẫn nhau giành quyền lực mà thôi, còn ngoài ra, cái bản chất "tay sai bán nước" cho Tàu cộng của bọn Việt cộng mãi mãi không bao giờ thay đổi, và đã có nguồn gốc từ thời tên Dê Già Dâm Tặc Hồ chí minh rồi kia kìa, ông Bùi Tín ạ!!!! Toàn thể cái đảng cướp CSVN cần phải bị TIÊU DIỆT, bị thay thế, mà không thể cải sửa, dù chỉ một bộ phận rất nhỏ.
    Không dư thừa chút nào khi nghe lại lời của cô Tạ Phong Tần nói với Cha Antôn Lê Ngọc Thanh, mà người VN yêu nước tỉnh táo nào cũng hiểu rất rõ: "Con sống với chúng nó hơn chục năm rồi nên con hiểu rõ. Con có câu này, hôm nay nói ra cho cha và anh chị em biết luôn, sau này con có chuyện gì Cha và anh chị em hãy nhớ mà cảnh giác. Ðó là: ‘Tất cả chuyện bẩn thỉu, đê tiện, bỉ ổi nhất mà thiên hạ không ai dám làm thì bọn Cộng Sản đều làm tuốt. Ðừng bao giờ tin chúng nó.’

    Bàn cờ chính trị quan hệ Việt - Trung , nhân sự ĐH ĐCSVN khóa 12 ( 2015 -2020) đã gần ngã ngũ, bộ mặt thật của bành trướng Bắc Kinh và lãnh đạo ĐCSVN đã bị phơi bày trước ánh sáng sự thật. Sự có mặt của T.C.B tại VN và trước QH VN đã khẳng định vị thế đại ca của T. Q đối với VN. TCB đã phủ dụ, mua chuộc bố thí và cả răn đe dàn lãnh đạo VN như thiên triều phương bắc với chư hầu Giao chỉ ngày xưa. Bộ mặt nham nhở , nhăn nhúm , sống sượng của những N.P.Trọng, N.S.Hùng, Đ.T.Huynh.. đã làm nhục nhã quốc thể. Sau khi truyền chỉ và lãnh đạo VN đã cúc cung lĩnh chỉ , T.C.B sang Philippin ngang nhiên tuyên bố " Biển đông là chủ quyền của T.Q từ thời cổ sử". Những dấu hiệu đó chứng minh tính xác thực của mật ước Thành Đô 5/9/1990 " VN xin làm 1 đơn vị hành chính như khu tự trị Tân cương, Quảng châu T.Q ..". Điều đó chứng tỏ lãnh đạo đảng và nhà nước VN đã bị T.C.B chỉ thị sắp xếp nhân sự ĐH đảng khóa 12. Do vậy kết quả bầu cử ĐH 12 ra sao thì kết cục chỉ là một đó là : Run sợ , cam tâm đầu hàng , làm tay sai, nô thuộc cho T.Q. Nhân dân VN một lần nữa " Thà chết chứ không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ..-HCM" !

    Trao đổi rộng rải thì tôi trao đổi thế này, VN có dân số 90 triệu dân im lặng, đồng lòng cho lảnh đạo CS, cũng như đồng lòng 500 vị dân biểu QH VN hèn với TQ, thì cái mong muốn trước mắt là TQ sớm giải phóng VN, sáp nhập vào lảnh thổ TQ, cho xong, còn các vị trí thức yêu nước cứ gào mải đâu giải quyết được gì ?,