Tuấn Khanh - Tư tưởng độc lập của hai vị tiên sinh họ Ngô

  • Bởi Admin
    01/11/2015
    2 phản hồi

    Nhạc sĩ Tuấn Khanh

    Nhân ngày mất của hai con người yêu nước

    Ngày 2/11/1963, trước khi một người sĩ quan bị mua chuộc và hèn nhát ra tay hạ sát cả hai anh em mình, ông Ngô Đình Diệm đã đến nhà thờ Cha Tam, Quận 5 để cầu nguyện.

    Ít ai biết được lúc đó ông Diệm và em mình, ông Ngô Đình Nhu, đã im lặng cầu nguyện điều gì.

    Không lâu sau đó, hai anh em lãnh đạo nền Đệ nhất Cộng hoà tại miền Nam Việt Nam bị hạ sát. Dân tộc Việt mất đi những nhà chính trị kiệt xuất mà có thể nhiều thế kỷ sau vẫn không thể có người sánh bằng.

    Sự xuất sắc của anh em ông Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu được thấy, qua việc hai ông nhận ra rất sớm, âm mưu thôn tính Việt Nam của Bắc Kinh, thông qua ngõ Hà Nội. Các tài liệu nghiên cứu ghi lại từ 1952, cho thấy ông Ngô Đình Nhu đã lập nên một mạng lưới thu thập thông tin về việc can thiệp của Trung Cộng ở miền Bắc. Sự kiện cải cách ruộng đất đẫm máu mà ông Hồ Chí Minh thực hiện theo yêu cầu của cố vấn Trung Cộng vào năm 1953-1954 đã khiến cho hai vị lãnh đạo miền Nam càng quyết tâm hơn nữa trong việc ngăn không cho chủ nghĩa cộng sản tràn vào miền Nam.

    Sau khi ông Ngô Đình Nhu mất, năm 1964, nhà xuất bản Đồng Nai, Saigon, cho ra mắt tập Chính đề Việt Nam của ông với bút danh Tùng Phong. Tất cả những gì viết trong đó, là máu và nước mắt, là tương lai đầy uẩn khúc của dân tộc Việt được dự đoán - xác đáng trong từng con chữ.

    "Trong hoàn cảnh hiện tại, sự tồn tại của miền Nam vừa là một bảo đảm cho dân tộc thoát khỏi ách thống trị của Trung Cộng, vừa là một bảo đảm một lối thoát cho các nhà lãnh đạo Cộng Sản Bắc Việt, khi họ ý thức nguy cơ họ đang tạo cho dân tộc. Nhưng ngày nào họ vẫn tiếp tục thực hiện ý định xâm chiếm miền Nam thì họ vẫn còn chịu sự chi phối của chính sách chiến tranh xâm lăng của Trung Cộng, thay vì chính sách sống chung hòa bình của Nga Sô". (trích)

    Sự kiên quyết với tự do và độc lập, sự thành kính và quyết liệt với di sản của tổ tiên người Việt trao lại của hai ông vị lãnh đạo ấy, đã khiến cho hai ông vẫn được nhắc nhở, kính trọng sau khi qua đời. Đặc biệt, với những xung đột xã hội trước khi bị lật đổ - như với phía Phật Giáo - người Việt ngày càng nhận ra bên trong có sự dàn dựng và can thiệp từ phía Bắc.

    Rất nhiều thông tin tuyên truyền cho rằng hai anh em Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu là căn cơ Công giáo nên ghét bỏ Phật giáo. Nhưng cũng ít ai biết rằng năm 1959, khi ông Ngô Đình Diệm được giải thưởng Leadership Magsaysay (dành cho các nhà lãnh đạo xuất sắc) với ngân phiếu 15,000 USD, ông đã gởi sang cho ông Đỗ Vạn Lý, Tổng Lãnh Sự VN tại New Delhi, Ấn Độ, để biếu Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14, lúc đó đang rất khó khăn vì bị Mao Trạch Đông cho quân đội truy đuổi. Chính Ngài Đạt Lai Lạt Ma đã xác nhận điều này trong một bài nói chuyện trước cộng đồng Việt Nam - Mỹ, tại California.

    Ý nguyện về một Việt Nam độc lập của hai vị Ngô tiên sinh cũng rất rõ. Năm 1961, khi đi kinh lý tỉnh Kiến Tường. Phía đón tiếp chuẩn bị rất nhiều cờ hai màu vàng trắng của Vatican. Thấy thiếu cờ quốc gia, Ngô tổng thống đã gọi viên thiếu tá tỉnh trưởng đến để chất vấn ”Đây không phải là xứ Vatican, đây là xứ Việt Nam, vậy cờ Việt Nam đâu?”.

    Thật khó mà biết được hai vị đã cầu nguyện điều gì với Đức Jesus trong những giây ngặt nghèo ấy của đời mình. Nhưng có thể không phải là sự sợ hãi cho bản thân, mà sự sợ hãi cho một nền độc lập, một nền tự do non trẻ của nhân dân Việt Nam sẽ mai một.

    Sinh thời, câu nói nổi tiếng của Ngô tổng thống vẫn hay được nhắc đến:

    "Tôi tiến. Hãy tiến
    Tôi lui. Hãy giết tôi
    Tôi chết. Hãy nối chí tôi!"

    Nhân ngày mất của hai con người yêu nước ấy. Xin được nhắc lại vài lời của họ với sự kính trọng. Người Việt đã từng có người dẫn đầu cho cuộc trường chinh vào tự do, thoát khỏi bóng ma xâm lược của Trung Cộng. Người Việt cũng đã có người chết, có người tù đày vì hào khí anh linh của giống nòi. Người Việt cũng đang kêu gọi, chờ đợi một thế hệ sẽ nối chí để đưa đất nước này ra khỏi gọng kìm phương Bắc.

    Sĩ khí của hai con người yêu nước, đã nhắc chúng ta rất nhiều điều vào lúc này.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Bài viết hay lắm, giúp chúng tôi, những người đang công tác tại Liên hiệp các hội khoa học và kỹ thuật Việt nam (53, Nguyễn Du, Hà Nội) hiểu thêm về lịch sử, về nhân cách Ngô tổng thống. Xin cảm ơn Dân Luận.

    Tác giả viết:
    Không lâu sau đó, hai anh em lãnh đạo nền Đệ nhất Cộng hoà tại miền Nam Việt Nam bị hạ sát. Dân tộc Việt mất đi những nhà chính trị kiệt xuất mà có thể nhiều thế kỷ sau vẫn không thể có người sánh bằng.

    Thành thật xin lỗi tác giả. Giống như dòng họ Kennedy, đã không biết bao nhiêu giấy mực viết về gia đình tt Diệm. Với cá nhân, tt Diệm và Mr. Nhu ko phải là những chính trị gia kiệt xuất, dù rằng 2 người có lòng yêu nước bao la.

    Về bản lĩnh chính trị, nhiều chính trị gia người Mỹ đã cho tt Diệm điểm C (trung bình). Sự thái quá (mạnh tay) của Mr. Nhu khi đàn áp Phật Giáo, có thể là 1 trong những nguyên nhân Mẽo write off, thất sủng, chính quyền Diệm.

    Tâm lý người Mỹ, thông thường họ ít khi ra tay tàn nhẫn trừ khi họ ko có sự lựa chọn khác. Họ chỉ muốn làm theo ý họ 1 cách êm thắm. Họ đã nhiều lần và sẵn sàng để gia đình tt Diệm hạ cánh an toàn. Nếu Madame Nhu là ngòi nổ cho sự suy tàn của gia đình họ Ngô, thì sự thiếu khéo léo, thiếu tinh tế, có thể dùng chữ hơi nặng nhưng rõ nghĩa, Ngoan Cố, của tt Diệm đã chuốc lấy sự thảm sát cho ông và 2 người em của ông.

    Theo hồi ký của điệp viên #1 CS, Phạm Ngọc Ẩn, có nói lý do lieutenant (thân tín) đắc lực cho tt Diệm, Mr. Luyện, đã bị tt Diệm/Mr. Nhu cho về vườn vì đã lên tiếng với boss nên kềm hãm sự tác hại do Madame Nhu gây ra về mặt chính trị.

    Trong hồi ký của tướng Đôn, ông ám chỉ (mặc dù ko nói rõ) tướng Minh là người ra lệnh bóp cò. Tướng Đôn còn nói rõ đại ý: Người nào ra lệnh giết chết anh em tt Diệm là 1 người nghĩ về tương lai, trừ hậu hoạn trả thù. Theo tướng Đôn (ko nhớ sure), khi ngồi trong xe thiết giáp, hình như Mr. Nhu nói điều gì đó làm mất mặt sát thủ, do đó ông đã bị đâm nhiều nhát dao (ko cần thiết) đậm nét tư thù cá nhân. Điểm này, ở góc cạnh nào đó, nói lên cái Bất Khuất của Mr. Nhu khi dao kề cổ. Một điểm son.

    Nếu nói về bản lĩnh chính trị, ko nói về cá nhân hoặc phe phái, tt Diệm và Mr. Nhu còn thua chú Hồ khá xa. Tiếc cho VN, chú Hồ thuộc trường phái Tà nên VN lãnh đủ.

    Thiện tai!!