Nguyễn Văn Tuấn - Quan chức Việt Nam ra nước ngoài

  • Bởi Biên tập viên
    16/10/2015
    5 phản hồi

    GS Nguyễn Văn Tuấn

    Trong thời gian ở Seattle tôi hay ghé một quán phở gần khách sạn tôi ở trên đường số Sáu. Qua trò chuyện cùng người chạy bàn và ông chủ, tôi nghe được nhận xét của họ về các quan chức VN kể ra cũng thú vị.

    Hôm đầu tiên gặp tôi và nghe nói tiếng Việt, anh chàng chạy bàn liền nấn ná làm quen. Anh hỏi tôi đến từ VN, và tôi chưa kịp trả lời, thì anh nói luôn: “Dân Sài Gòn hả?” Sẵn dịp, tôi đóng vai Anh Hai Sài Gòn luôn, để nghe anh nghĩ gì về người Việt trong nước.

    Anh chạy bàn nói lâu lắm mới gặp người Nam sang đây công tác. Anh cho biết quán này phục vụ cho rất nhiều khách từ VN sang, nhưng đa số là người Bắc. Rồi để như không hiểu lầm, anh nói “Bắc Kì 75, chứ không phải Bắc Kì 9 nút đâu nghen”. Lần đầu tiên tôi nghe đến khái niệm “9 nút” (chắc là 54). Nghe kiểu minh bạch của anh làm tôi phì cười trong bụng, vì nghĩ bắc hay nam thì cũng là Việt Nam cả thôi.

    Tôi tò mò hỏi chắc là họ là quan chức, cán bộ; anh ta nói không biết rõ, nhưng chắc làm lớn lắm và giàu lắm. Anh chạy bàn nghĩ một hồi rồi đoán rằng họ là đoàn đi mua máy bay, hoặc đi họp hội ở đây. Họ đến đây gọi rất nhiều món ăn và uống bia như nước lã! Tôi hỏi là anh có nói chuyện với họ không, anh nhún vai nói “Họ nói chuyện gì đó tôi đâu có hiểu. Mà, họ khinh người lắm.”

    Hôm sau tôi lại ghé quán này ăn trưa, và lần này gặp ông chủ quán. Ông chủ có lẽ được anh bồi bàn báo cáo tôi là Anh Hai Sài Gòn, nên ông kéo ghế hỏi chuyện bên nhà. Ông là người Việt gốc Hoa, nhưng ông chỉ biết nói tiếng Việt và tự nhận mình là người Việt. Ông từng có căn nhà trên đường Nguyễn Trãi, nhưng sau 1975 thì vụ đánh tư sản của bác Đỗ Mười làm nhà của Ba ông bị cán bộ cướp lấy. Ông dùng chữ “cướp” hai lần với giọng thản nhiên, không tỏ ra giận dữ. Cả nhà ông vượt biên, sang Mã Lai, và đến Mĩ định cư vào năm 1985. Đã 30 năm qua, ông chỉ về Sài Gòn 2 lần, và lần nào cũng buồn nhiều hơn vui. Ông mở quán này và một quán khác nữa, như là tiếp nối truyền thống bán quán ăn từ trước 1975 của gia đình. Ông nói mướn mặt bằng cho cái quán ngay tại trung tâm Seattle này, mỗi tháng (hay mỗi tuần — tôi quên) ông phải trả tiền thuê lên đến 12000 USD! Đại khái là giá rất đắt. Và, cách nói đó gần như là một biện minh cho tô phở giá 10-11 USD của ông.

    Tôi hỏi rằng nghe nói quán ông hay tiếp khách quan trọng từ VN sang, ông gật gù. Ông cho biết có nhiều đoàn từ VN sang đây, nhưng đa phần là người Bắc chứ không thấy người Nam như tôi. Ông nói thẳng là ông không thích cách đối xử của các quan chức VN, vì họ lúc nào cũng vênh mặt “ta đây”, hách dịch với những người chạy bàn của quán, và lần nào cũng phí tiền. Ông cười nheo mắt nói, họ phí tiền thì quán ông có lợi, nhưng ông nghĩ đó là tiền họ ăn cắp của dân qua tham nhũng mà thôi, và do đó ông không vui.

    Điều làm tôi ngạc nhiên là ông nhất định bảo vệ quan điểm cho rằng VN vẫn là hai nước: bắc là cai trị và nam là bị trị! Ông chỉ nhìn vào hải quan thành phố HCM, nơi tôi đoán là ông có những trải nghiệm xấu, nên mới nghĩ thế. Cũng có thể ông chỉ thấy các quan chức VN sang đây toàn là Bắc kì 75 nên nghĩ thế. Tôi nói rằng ông Ba Dũng có thể là tổng bí thư tương lai đấy, và quan điểm của ông không hẳn đúng với thực tế đâu. Nhưng ông nhất quyết bảo vệ cái nhìn bi quan của ông.

    Nói chuyện một lúc, tôi mới thấy đây là một người rất Việt Nam, dù đã trải qua đau khổ với chế độ, nay đã thành đạt và xa quê 30 năm trời, nhưng lúc nào cũng đau đáu nhìn về quê nhà. Người Việt mình dù đi đâu cũng vẫn nhìn về quê nhà với nhiều trăn trở, mà nếu không trò chuyện với họ, thì rất dễ hiểu [lầm] rằng họ chỉ biết phê phán quê hương

    Nguyễn Văn Tuấn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Truyện dưới đây tuy không lạ, nhưng đọc xong vẫn nghe đắng lòng:

    Chuyến bay từ Long Beach- San Francisco có một đoàn khách du lịch Việt cọng khoảng 10 người, họ ăn mặc rất đẹp (quần áo, giày dép, túi xách tay toàn đồ hiệu đắt tiền…)

    Khi check-in hành lý do hành lý xách tay quá quy định (over 15 bs= 7 kgs) nên không được phép mang lên máy bay. Khi lên máy bay họ yêu cầu tiếp viên: “Can you keep my suitcase for me?”, họ chỉ lên overhead locker. Cô tiếp viên người Á Đông nói: “You have to do it by yourself” và điềm tĩnh đứng nhìn họ tự làm.

    Họ lẩm bẩm chửi rủa bằng tiếng Việt: “Bọn cà chớn… tiếp viên gì mà mất dạy, vô lễ… Ở Việt Nam mà như vậy tao tát cho vãi cái... L…!!!” Cô tiếp viên im lặng chờ họ làm xong, yêu cầu họ ngồi xuống, cài dây an toàn lại và quay về vị trí để máy bay cất cánh.

    Khi máy bay vừa bay ở độ thăng bằng, cô tiếp viên đi xuống cùng 1 người tiếp viên nam (khoảng 50 tuổi, trưởng toán tiếp viên) và nói chuyện với những người hành khách Việt. Cô ta giới thiệu bằng tiếng Việt: “Tôi là người Mỹ gốc Việt, hồi nãy các anh chị lên máy bay có thái độ cư xử và ăn nói khiếm nhã thô tục, vì vậy tôi yêu cầu trưởng toán xuống đây để giải quyết vấn đề với quý vị.”
    1. Chúng tôi chỉ giúp đỡ những người cần được giúp đỡ.
    2. Chúng tôi không cho phép bất cứ người nào coi thường nghề nghiệp của chúng tôi.
    3. Chúng tôi yêu cầu quý vị phải xin lỗi về lời nói của quý vị.

    30 giây im lặng, một người trong số họ lên tiếng đính chính: “Tôi tưởng khách hàng là “THƯỢNG ĐẾ” và tiếp viên phải phục vụ “THƯỢNG ĐẾ” vì chúng tôi đã bỏ tiền ra mua vé máy bay nên chúng tôi có quyền…”
    Sau khi nghe cô tiếp viên dịch lại, người trưởng toán tiếp viên nói:
    “Quý vị không phải THƯỢNG ĐẾ hay NỮ HOÀNG (King or Queen). Quý vị là hành khách. Quý vị phải bỏ tiền ra để mua vé để được chúng tôi vận chuyển. Chúng tôi cần hành khách, nhưng là hành khách tốt, không cần hành khách xấu, và quý vị phải tuân theo luật lệ và quy định của chúng tôi. Vì vậy chúng tôi sẽ từ chối quý vị trên những chuyến bay của chúng tôi. Nếu quý vị đã mua vé cho những chuyến bay sau, chúng tôi sẽ hoàn trả lại tiền. Quý vị liên lạc với văn phòng hãng để lấy lại tiền và yêu cầu quý vị ký vào giấy tờ từ chối vận chuyển, đồng thời chúng tôi sẽ gửi thông báo và gửi tất cả các thông tin của quý vị đến tất cả các hãng hàng không của Hoa Kỳ.”
    15 phút sau, tất cả 10 người đều phải ký vào biên bản.
    Tất cả các hành khách chung quanh đều nhìn họ và lắc đầu khinh bỉ. Riêng tôi cảm thấy xót xa và buồn cho họ.

    Ông giáo sư tiến sỉ "cái muổng" này 0vẫn cứ quanh quẩn chuyện ăn uống và cái tôi của mình. Chẳng còn Nam Bắc gì sất sau 40 năm "cộng hoá" rồi, dân trong nước chỉ rạch ròi chuyện đứa nào đảng viên và đứa nào quần chúng thôi. Đưa khái niệm Nam Bắc ra gây kích động sự kì thị vùng miền là một ý đồ thâm độc nhằm chia rẻ nội lực dân tộc và nằm trong chiến lược toàn diện của Tàu Cộng. Việt cộng miền Nam cũng có kém cạnh gì Việt cộng miền Bắc về các khoản tàn ác, tham nhủng, hèn với giặc ác với dân? Chỉ có kẻ đui mới ko thấy hoặc cố tình gây kích động gây kì thị vùng miền. Nguyên bài viết lộ ra ý cực xấu! Mong người đọc cảnh giác!

    Cụ tác giả bài này ở đâu mà không biết Bắc Kỳ chín nút nhở?
    ----oOo----
    Cách đây độ 10 năm nhân dịp kỷ niệm 30 năm sự sụp đổ của
    Sài Gòn, anh Nguyễn Giang của đài BBC có phỏng vấn một người
    Sài Gòn. Kết của cuộc phỏng vấn, người được phỏng vấn có
    nói đại khái là nước mình bị người ta chiếm mà. Mà quả thực thì
    nếu quan sát bộ máy công an, hải quan...thì nó cũng không sai
    gì mấy.

    Giới sa lông thì có thể sống trong cộng đồng ảo của chủ nghĩa
    quốc gia nhưng người thường thì sống với đời sồng thực tế
    phải tiếp xúc với cán bộ. ;)

    Ông chủ quán là một trong số rất hiếm người biết rõ sự thật Nam kỳ bị mất nước và bị cai trị bởi Bắc kỳ. Dù người miền Nam nào có làm Thủ tướng, Chủ tịch nước hay Tổng bí thư thì cũng chỉ là tay sai nhằm vơ vét của cải đem dâng về Bắc hàng mấy chục năm qua giống như thời Bắc thuộc vậy. Người dân miền Bắc dù cũng bị cướp bóc, áp bức nhưng sự thật này không vì thế mà sai lệch. CNCS là con đĩa 2 vòi, một vòi hút máu các dân tộc bị chúng xâm chiếm còn một vòi hút máu dân người bản xứ của chúng. Đừng mập mờ đánh lận con đen GS Tuấn ạ.

    Ông nói mướn mặt bằng cho cái quán ngay tại trung tâm Seattle này, mỗi tháng (hay mỗi tuần — tôi quên) ông phải trả tiền thuê lên đến 12000 USD! Đại khái là giá rất đắt.

    $12k đô/tháng :).