Nhạc sĩ Tuấn Khanh - Tôi thấy hoang tàn trên tuổi xanh

  • Bởi Admin
    06/10/2015
    1 phản hồi

    Nhạc sĩ Tuấn Khanh

    Đó là một buổi chiểu của năm 1987. Một buổi chiều mà tôi cứ hay bị ký ức lôi về căn phòng tối thăm thẳm không lời đáp.

    Đó là năm thứ 2 trung cấp, tôi đang theo học ở Nhạc Viện TP. Buổi chiều với giờ học Trích giảng Âm nhạc của thầy Trương Hữu Lang. Cả lớp bỗng sững lại. Gương mặt ông thấy cũng bối rối khi bà bí thư Đảng Uỷ Nguyệt Anh dẫn theo một công an viên đến lạnh lùng gọi tên một người bạn của tôi bước ra khỏi lớp. Anh Trịnh Bằng Phi học contrabass luống cuống nghe thông báo rồi quay lại bàn gom sách vở ra về. Từ đó về sau, tôi không bao giờ gặp lại anh được nữa. Anh Phi bị đuổi học bất ngờ vì người ta tìm thấy ba anh là một sĩ quan của chế độ VNCH. Khi ấy anh chưa được 25 tuổi, nhưng đã là một trong những tay chơi contrabass hiếm hoi đủ thể chất và trình độ của miền Nam, thế nhưng anh bị xô ngã một tương lai, vì lý lịch.

    Trong suốt những năm theo học ở các trường đại học, tôi học khôn được một chuyện là ở quê hương mình, lý lịch có thể giúp một người đi xa đến bao nhiêu, và ngược lại, có thể tàn phá hành trình đến tương lai nhanh đến nhường nào.

    Cho đến hôm nay, khi câu chuyện về anh thanh niên 30 tuổi nhận chức giám đốc Sở ở tỉnh Quảng Nam bị đưa vào các cuộc tranh cãi, tôi lại đọc thấy các phát ngôn trên các trang báo của Nhà nước bảo vệ cho vị giám đốc Sở trẻ trung ấy bằng những lời lẽ nhân ái mà tôi và thế hệ tôi chỉ có mơ mới thấy.

    Trả lời phỏng vấn của báo Người Đưa Tin, ông Nguyễn Viết Chức, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng Quốc hội, Viện trưởng Viện Nghiên cứu văn hóa Thăng Long, nói rằng người tài không cần xét là con ai. Còn độc giả Vu Gia thì viết trên VietnamNet rằng "nhắc đến lý lịch làm gì?".

    Tôi chúc phúc cho anh giám đốc Sở 30 tuổi ấy. Và hy vọng rằng nếu anh may mắn được bảo vệ ở đủ chiều cho chức vị ấy, hãy cố gắng chứng minh khả năng của mình với đất quê Quảng Nam nghèo khó. Anh hãy chứng minh là một người lãnh đạo minh bạch và tử tế để vượt qua mọi cái nhìn ghẻ lạnh của dân chúng lúc này.

    Anh ta may mắn hơn những người bạn của tôi, của thế hệ tôi.

    Những ai từng học qua ở Nhạc Viện vào cuối thập niên 90 chắc đều còn nhớ tay chơi viola tài hoa Phúc Hải. Anh được nhận học ở Nhạc Viện bởi ngay từ lúc thi tuyển, các thầy cô chuyên môn đã nhận ra đó là một tài năng hiếm có. Những năm cuối của bậc đại học, Phúc Hải được các chuyên gia âm nhạc của Nga đến nghe và lập tức chọn để cho học bổng tu nghiệp ở Moscow. Cũng như mọi câu chuyện lãng mạn về âm nhạc, như Đặng Thái Sơn, sinh viên Phúc Hải có thể thử sức mình ở một môi trường thử thách với tài năng của anh.

    Thế nhưng vào buổi chiều hôm đó, Phúc Hải được tin anh không được nhận học bổng đi du học, vì ba của anh là thành phần của chế độ cũ. Thầy tôi, giáo sư Đinh Sơn, một đảng viên có hơn 30 tuổi đảng, là người ra sức bảo vệ sinh viên Phúc Hải nhưng rồi thất bại. Ông buồn bã nói với tôi rằng có lẽ ở đất nước này, chuyện lý lịch là một cái bẫy công khai nhưng ai cũng phải bị vướng một lần.

    Tôi chúc cho tất cả những bạn trẻ làm quan ở tuổi thanh xuân phô phới hôm nay, sẽ không có những ngày tháng hoang tàn như bạn bè tôi. Dù bên tai tôi nghe vẫn vo ve những xảo ngữ về chuyện lý lịch không quan trọng, tôi vẫn mong đất nước này người tài có thể cống hiến, và tham vọng cha truyền con nối chức vụ chỉ hiếm hoi ở bọn đê tiện.

    Buồn chán, anh sinh viên Phúc Hải tài năng mà tôi biết đã bỏ trường và bỏ hẳn đàn. Sau đó ít lâu anh đi nước ngoài theo diện H.O. Anh là một trong nhiều trường hợp không may về lý lịch.

    Lý lịch không phải là chuyện của hôm qua hay hôm nay mới trở thành chuyện bàn cãi, mà Việt Nam đã từ lâu ghi nhận câu chuyện của nghệ sĩ Đặng Thái Sơn với lý lịch có cha Đặng Đình Hưng, là một nghệ sĩ bị chỉ định cư trú kèm theo dõi của công an vì đã tham gia các phong trào Trăm Hoa Đua Nở, Nhân Văn Giai Phẩm. Nếu không có nghệ sĩ dương cầm người Nga Issac Katz ra sức bảo vệ và tìm đủ mọi cách để mang ra khỏi Việt Nam vào năm 1974, thì chưa chắc thế giới đã có một Khôi nguyên người Châu Á giải Chopin quốc tế tại Warsaw, Balan vào 1980.

    Chúng ta không muốn nói về lý lịch. Thật vậy. Nhưng rõ ràng lý lịch đã là một hiện thực bất khả biện trên đất nước này, và đã gieo không ít hoang tàn lên tuổi trẻ của chúng ta và nhiều người khác. Vậy hãy đối diện với nó, trò chuyện với nó, chứ đừng tảng lờ và giả nhân giả nghĩa.

    Tháng 9/2015, tôi gặp lại anh Nguyễn Hoàng Phương, từng là một trong những tay chơi Oboe xuất sắc của khoa kèn và dàn nhạc giao hưởng của Sài Gòn. Năm 1993, anh Phương cũng từng được cử dự tuyển đi du học ở Nga, như một trong những hạt nhân xuất sắc của dàn nhạc giao hưởng thành phố. Thế nhưng trước vài giờ vào phòng thi tuyển với chuyên gia người Nga, anh được thông báo của bên giáo vụ cho biết anh không đủ tư cách dự tuyển, cũng do có ba là sĩ quan VNCH - dù ba anh đã rời trại cải tạo và về nhà vài năm trước đó.

    Còn rất nhiều người mà tôi chưa thể kể hết ở đây. Còn rất nhiều những câu chuyện mà thỉnh thoảng, khi chúng tôi ngồi lại, buồn ngơ ngác vì chỉ thấy hoang tàn trên tuổi xanh của thế hệ mình. Chẳng bao giờ chúng ta có thể thấu hiểu được mất mát nếu cứ giả vờ như những kẻ bại liệt lương tri và ý thức.

    Mất mát sẽ là một bài học gần gũi và nhân ái nhất để nhận ra rằng lý lịch chỉ là chuyện vặt cần phải bước qua, nếu tuổi trẻ sớm được trao cho cơ hội để cống hiến danh dự, trách nhiệm cho tổ quốc. Nhưng tuổi trẻ sẽ mãi mãi hoang tàn, nếu chỉ biết nhìn quê hương như những phần ăn giấm giúi cho nhau dưới gầm bàn quyền lực. Tuổi trẻ đó, thời đại đó, không khác gì dành loài dã thú.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Hay quá. Chính xác quá.
    Ai "bị" sinh ra và lớn lên trong khoảng thời gian này trên mảnh đất miền Nam và "chẳng may" có ba mẹ anh em dính líu đến chính quyền "ngụy" thì hẳn cũng phải hơn một lần rơi nước mắt vì phẩn uất bởi cái lý lịch. Ai là người chứng nhận cái lý lịch? là các ông trời con mà thới đó cũng có thể là bọn ăn theo, bọn cách mạng 30.4. Cũng có thể là bà con gần xa của chính mình....
    Tôi vẫn còn nhớ như in cái cảm giác đau đớn khi được tin thi đậu vào Trung cấp Ngoại thương Đà Nẵng nhưng không được phép đi học vì chính thằng anh họ xa đi tập kết năm xưa giờ về làm chủ tịch phường ký: Cha là đảng viên đảng Đại Việt, có 3 anh là "ngụy quân" cấp bậc Úy, tá đang cải tạo cho nên đối tượng không được đi học.
    May mắn là sau đó tôi....thoát....

    Tác giả viết:
    Trả lời phỏng vấn của báo Người Đưa Tin, ông Nguyễn Viết Chức, nguyên Phó chủ nhiệm Ủy ban Văn hóa, Giáo dục Thanh niên, Thiếu niên và Nhi đồng Quốc hội, Viện trưởng Viện Nghiên cứu văn hóa Thăng Long, nói rằng người tài không cần xét là con ai. Còn độc giả Vu Gia thì viết trên VietnamNet rằng "nhắc đến lý lịch làm gì?"

    Câu chuyện về Người Tài trẻ tuổi của CSVN.

    Rất thân với 1 anh bạn. Cách đây gần 3 thập niên, nhà anh lúc đó gần như là 1 Cái Miểu. Chiều chiều bạn bè đủ loại, tứ xứ kéo đến action nhậu. Dù mời nhiều lần nhưng gã rất hiếm có mặt ở Miểu Nhậu ngoài trừ 1-2 lần và gã thấy được dung nhan của 1 thiên tài.

    Chưa kịp khui ve, anh bạn giới thiệu về nhân tài: Trẻ tuổi tài cao, du học qua Mẽo etc... Gã quan sát. Tướng gầy, chạc khoảng 21 tuổi, nước da khá trắng, tương đối ít nói, ko thích nhìn thẳng, có tính hay dựa tường hoặc cột khi đứng etc...

    Sau này khi gặp riêng anh bạn và hỏi kỹ hơn thì được biết chàng ta là con cán bộ. Lúc đó còn ngu ngơ nên gã hỏi thiệt: "He học giỏi lắm hả anh?" Anh bạn cười nấc nẻ: "Thằng đó mà học cái gì. Mày muốn biết, mỗi chiều cứ đến nhà tao. Mỗi ngày thằng đó đứng trước cửa nhà tao, mong và ngóng tao về còn hơn bướm ruột hóng tin tao. Có thấy nó học hành gì đâu."

    Bẵng đi 1 thời gian, anh bạn phiêu bạt giang hồ vài năm trên đất Sài Thành. Sau này gặp lại trong lúc đẩy đưa vài ve trên đất Mẽo, thoáng chợt nhớ đến Người Tài nên gã hỏi:

    - Anh có thường nhậu với cu đó ở Sài Gòn ko?

    Thoáng nhìn đi nơi khác, anh bạn thì thầm:

    - Trên đời có những thứ mình ko thể ngờ. Ngày xưa mình chẳng để ý gì. Lúc đó, hàng ngày, mỗi chiều nó chỉ chờ chực nhậu ké. Khi ở VN, muốn gặp nó ko phải là chuyện đơn giản. Ở 1 quận lớn, đông dân, tầm cỡ và sầm uất của Sài Gòn, nó làm Chủ khu Nhà Đất. Lời nó phán chưa xong, đã thấy vàng nằm dưới đất.

    Hiểu tâm trạng, gã mỉm cười, rít thuốc và cụng ly với ông anh :).