Vũ Thạch - Hệ tư tưởng cộng sản lặng lẽ nghỉ hưu tại Trung Quốc

  • Bởi Admin
    26/09/2015
    7 phản hồi

    Vũ Thạch

    Kính gởi quý cơ quan truyền thông báo chí,

    Hiện nay các cán bộ hàng đầu của mọi bộ, ngành tại Bắc Kinh đều được lệnh đi học các khóa bổ túc về hệ tư tưởng Khổng Tử. Tại sao lại chọn Khổng Tử mà không phải là chủ nghĩa Mác-Lênin hay tư tưởng Mao Trạch Đông? Có người nhận định rằng đây là sự chọn lựa bắt buộc của ông Tập Cận Bình?

    Kính mời quý vị đọc bài viết “Hệ tư tưởng cộng sản lặng lẽ nghỉ hưu tại Trung Quốc” của tác giả Vũ Thạch và kính mong được tiếp tay phổ biến.

    Trân trọng,
    Mai Hương
    Trưởng Ban Liên Lạc Truyền Thông Đảng Việt Tân

    Tại sao ông Tập Cận Bình mê Khổng Tử đến thế? Đó là đề tài đang được tranh luận sôi nổi trong vòng cư dân mạng Trung Quốc và giới quan sát quốc tế.

    Cần nói ngay hiện tượng "Cận Bình yêu Khổng Tử" hiện nay khác hẳn với chính sách thời Hồ Cẩm Đào. Đó là xuất cảng các viện Khổng Tử ra khắp thế giới và dùng chúng làm vũ khí "quyền lực mềm" hay các ổ gián điệp trá hình.

    Nỗ lực hiện nay của ông Tập nhắm vào chính người dân Trung Quốc và hàng ngũ đảng viên ĐCSTQ:

    • Từ năm ngoái, Bộ Giáo Dục đã ra lệnh cho trẻ em từ bậc tiểu học đến sinh viên đại học phải học môn "văn hóa truyền thống", mà cụ thể bao gồm từ các bài dạy luân lý từ các "sách thánh hiền" đến loại "tứ thư ngũ kinh" mà thư sinh ngày xưa phải học để thi làm quan. Trong giáo trình đó, các lời dạy của Khổng Tử đóng vai trò then chốt.
    • Cán bộ hàng đầu của mọi bộ, ngành tại Bắc Kinh đều đã được lệnh đi học các khóa bổ túc tại chỗ. Các khóa này không phải để ôn lại chủ nghĩa Mác-Lênin hay tư tưởng Mao Trạch Đông, nhưng để dạy hệ tư tưởng Khổng Tử.
    • Trong lúc Khổng học được lệnh đưa vào tất cả các trường Đảng, thì Trường Khổng đầu tiên đã được khánh thành tại thành phố Quí Dương. Đây là một khu trường ốc lớn, mới tinh, được xây trên 30 héc-ta đất với trị giá khoảng 200 triệu USD. Trường Khổng đã trở thành trường đảng cao cấp cho cán bộ.
    • Một số giáo sư, nhà nghiên cứu Khổng học đang được báo đài của đảng đề cao tên tuổi, và rồi chính các ông này lên tiếng đề nghị Đảng biến tư tưởng Khổng tử thành "hệ tư tưởng quốc gia". Đây là loại đề nghị "cực kỳ phản động" vì nó hàm ý thay thế hệ tư tưởng Mác-Lênin-Mao hiện tại. Chắc chắn chẳng báo nào dám đăng các kêu gọi công khai này nếu đây không phải là chủ trương lớn của chính lãnh đạo tối cao.

    Trong tình hình các đối thủ chính của ông Tập đều đang ngồi tù hoặc bị canh chừng cẩn mật, không thấy có phê phán nào đáng kể trên báo đài về chính sách thay đổi hệ tư tưởng hiện nay - một hành động mà trong quá khứ chắc chắn đã long trời lở đất. Trên mạng Internet thì ngược lại, nhiều dòng phân tích từ đủ mọi góc đã xuất hiện:

    • Trước hết, nhiều người chỉ ra sự "tỉnh bơ" của giới lãnh đạo Trung Quốc, đặc biệt là Ban Tuyên Giáo Trung Ương khi họ thản nhiên ca ngợi chính sách mới và làm như một chế độ nào khác chứ không phải ĐCSTQ là kẻ đã ra sức tẩy xóa văn hóa truyền thống TQ suốt gần 70 năm qua. Chính ĐCSTQ đã lên án tất cả những Khổng Tử, Trang Tử, Mạnh Tử, Lão Tử,... cùng với toàn bộ di sản văn hóa mà họ gọi là "tàn dư phong kiến". Hàng chục triệu con người, bao gồm vô số các nhà học giả, nhà giáo và gia đình họ, bị tước lột tất cả, bị đày đọa và ngay cả mất mạng trong mỗi đợt "bài phong" trong quá khứ. Nay nhân dân TQ lại bắt đầu phải "hết dạ biết ơn" bác Tập và Đảng đã sáng suốt đổi mới... NHƯNG vẫn cấm không ai được phê phán bác Mao và Đảng về chính sách cũ.
    • Có người nhận định đây là sự chọn lựa bắt buộc của ông Tập. Không có con đường nào khác vì xã hội của những "con người mới XHCN" đã băng hoại tới mức kinh hoàng. Một phần nguyên do đến từ những thập niên mà bác Mao xóa sạch các tiêu chuẩn luân lý để ông là tiếng nói duy nhất quyết định đúng sai về mọi mặt trong xã hội. Khổ nỗi chính ông Mao lại sống rất vô luân (theo các chứng cớ nay đã lộ diện) và ông cứ thay đổi các tiêu chuẩn luân lý xoành xoạch theo nhu cầu chính trị. Đặc biệt trong 10 năm Cách Mạng Văn Hóa, có những điều mới tuần trước Bác bảo là chân lý đến tuần sau đã bị lên án là tư tưởng "tả khuynh" hay "hữu khuynh" hay "đồi trụy". Một phần nguyên do còn lại đến từ mấy thập niên mà bác Đặng Tiểu Bình, bác Giang Trạch Dân, bác Hồ Cẩm Đào cho cả nước chạy theo chủ nghĩa tư bản hoang dã, khuyến khích "làm giàu là vinh quang", bất chấp các tác hại lên môi sinh và người chung quanh.

    Nhiều đoạn phim tiêu biểu cho tình trạng mất nhân tính đã xuất hiện trên Internet như cảnh 1 bé gái lạc mẹ bị xe cán chết ngay giữa đường với hàng ngàn người qua lại mỗi giờ nhưng không một ai dù chỉ dừng lại xem. Chiếc xe cán chết em bé cũng đã chạy mất. Mãi cho đến khi 1 bà quét đường đến mới phát hiện ra vì... xác em bé cản trở việc quét rác. Và có lẽ rõ nhất là tình trạng mạnh ai nấy ném chất thải ra sông hồ như hàng chục ngàn con heo chết, vịt chết vì dịch bệnh, làm tắc nghẽn và nhiễm độc cả dòng sông mà hàng chục triệu người khác phải dùng làm nước uống; dài đến việc mạnh ai nấy ném đủ loại hóa chất độc hại vào thực phẩm để kiếm lời, kể cả sữa cho trẻ em sơ sinh, v.v...

    Vì hệ quả băng hoại từ cả chủ nghĩa cộng sản lẫn chủ nghĩa tư bản đó, ông Tập phải dùng đạo đức Khổng Tử để mong phục hồi nền luân lý xã hội.

    Nhiều người đồng ý về thế kẹt của ông Tập nhưng không đồng ý về lý do phía sau quyết định thay thế hệ tư tưởng. Họ cho rằng ông Tập cho Khổng Tử sống dậy vì các mục tiêu chính trị là chính, và việc duy trì ngôi vị cai trị của ông là lý do cốt lõi. Họ dẫn chứng như sau:

    • Ông Tập và giới lãnh đạo Đảng biết lý tưởng cộng sản không còn thuyết phục được ai mà còn tạo phản tác dụng nơi người nghe vì mức độ khác với thực tế quá cao. Nói ngắn gọn, lý tưởng cộng sản đã hoàn toàn... phá sản. Trong khi đó, lý tưởng "làm giàu là vinh quang" từ thời Đặng Tiểu Bình nay cũng mất sức hấp dẫn vì kinh tế đang xuống dốc nhanh và có chỉ dấu tiếp tục chậm lại trong những năm trước mặt. Với khoảng trống đó, ông Tập rất sợ các giá trị nhân bản bị xem là "văn hóa phương Tây" thấm nhập vào xã hội. Nền tảng của hệ giá trị đó đặt trọng tâm vào con người, coi trọng các quyền đương nhiên của con người, và nhắm bảo vệ các quyền đó bằng thể chế dân chủ pháp quyền. Chính vì thế mà ông Tập phải nhân danh "bảo vệ văn hóa TQ chống lại tha hóa phương Tây" để ngăn chận các ước mơ dân chủ, tự do, nhân quyền len lấn vào dân chúng. Tư tưởng Khổng Tử vì vậy rất vừa vặn cho nhu cầu của ông. (Dĩ nhiên, ông cũng tỉnh bơ không nhắc gì tới sự kiện chủ nghĩa cộng sản cũng là sản phẩm phương Tây mà đảng ông rước về thay thế văn hóa truyền thống TQ hơn 70 năm trước).
    • Ông Tập và giới lãnh đạo Đảng cũng ngày càng khó biện minh cho việc duy trì một nhà nước chuyên chính kiểu Lênin khi mà mọi mặt khác của chủ nghĩa cộng sản, chủ nghĩa xã hội đều đã biến mất hoặc chỉ còn trên giấy tờ. Mọi loại dịch vụ công ích theo kiểu xã hội XHCN, từ thực phẩm, giáo dục đến y tế, chỉ còn trên các tài liệu tuyên truyền; còn mọi mặt hoạt động thật nay đều theo kiểu chủ nghĩa tư bản hoang dã. Cách biện minh duy nhất còn lại là chọn một truyền thống TQ, đó là đất nước luôn phải có vua và dân đương nhiên thần phục vua như Khổng Tử dạy. Nói cách khác, biện chứng thời nay trở thành: Yêu nước là yêu văn hóa và truyền thống 5000 năm của TQ; Yêu truyền thống văn hoá TQ là yêu các lời dạy của các bậc thầy TQ, mà lớn nhất là Khổng Tử; Yêu các lời dạy của Khổng Tử thì phải giữ điều hệ trọng nhất, đó là thần phục nhà vua. Thiếu điều đó thì toàn hệ thống các lời dạy sụp đổ. Nếu rút gọn lại, sẽ là: "Yêu nước là yêu vua Tập Cận Bình".

    Nhưng phục hồi tư tưởng Khổng Tử không phải là không có vấn đề, đặc biệt khi đụng phải di sản của quá khứ:

    • Suốt từ khi lên nắm quyền năm 1949 đến những năm gần đây, ĐCSTQ luôn khẳng định một trong những lý do chính khiến TQ bị bạc nhược và bị các nước phương Tây làm nhục là vì đất nước này bị trói chặt bởi văn hóa phong kiến bảo thủ, mà trong đó các qui luật hành xử xã hội của Khổng Tử mang tội nặng nhất. Họ liệt kê cụ thể các hệ quả, từ tệ nạn phân xã hội thành quá nhiều giai cấp, đến tệ nạn coi thường sáng kiến khoa học kỹ thuật, tệ nạn coi rẻ phụ nữ, tệ nạn quan liêu dẫn đến tham nhũng, lạm quyền, v.v... Nhiều thế hệ dân TQ đã thấm nhuần và tin chắc vào các khẳng định đó. Liệu các đòn mạnh tay ép buộc của ông Tập có tẩy được hàng tỉ bộ não như thế không?
    • Ngay trong hàng ngũ cán bộ cao cấp nhất, sự oán ghét Khổng Tử vẫn còn mãnh liệt đến độ vào năm 2011 (khi họ Tập chưa lên nắm quyền) một bức tượng Khổng Tử mới tinh vừa được đặt tại quảng trường Thiên An Môn đã phải rút đi sau chỉ hơn 3 tháng vì các phản đối quá mạnh trong đội ngũ các cán bộ thượng tầng. Liệu ông Tập có thể an tâm là hàng ngũ cán bộ cao cấp hiện nay thực lòng nghe theo vua Cận Bình hay chỉ đang chờ cơ hội?
    • Và như mọi chiến dịch "điên" khác của Đảng CSTQ trong quá khứ, dịch đề cao tư tưởng Khổng Tử, dù chỉ mới phôi thai, đã bắt đầu có những biểu hiện quá đà. Có trường bắt học cả Kinh Dịch - tức sách cổ về các quẻ bói toán chẩn định tương lai - và dạy như một môn khoa học. Có trường tổ chức những buổi lễ trình diễn hàng ngàn học sinh quì trước cha mẹ để chụp hình thi đua về lòng hiếu thảo. Có trường buộc gắt gao các nữ sinh phải giữ các "đức hạnh nữ nhi truyền thống" của hàng ngàn năm trước (tức thời còn bó chân hay gả bán con gái như đồ vật... ) đến độ chính Bộ Giáo Dục phải lên tiếng khiển trách.

    Có lẽ phải là người dân TQ và phải sống qua những năm tháng "đấu tranh tư tưởng" kinh hoàng trong quá khứ, mới cảm được sự hồi hộp của dân chúng đất nước này trước các chiếu chỉ vùn vụt của vua Tập Cận Bình. Nhưng ít nhất tại điểm này, các diễn biến quanh hiện tượng "chuyển hệ" tại TQ dễ gợi lại trong giới quan sát nhiều suy nghĩ về một trường hợp tương tự.

    Y như Liên Xô vào những năm cuối trước khi sụp đổ, lãnh tụ Gorbachev và giới lãnh đạo Liên Xô lúc đó cũng cho toàn dân học lại về đạo đức khi tình trạng xã hội đã băng hoại đến mức không cứu chữa được nữa. Liệu nỗ lực "chuyển hệ" cho xã hội Trung Quốc có là một trường hợp "quá ít, quá trễ" khác nữa không?

    Trong dòng tranh luận sôi nổi về việc phục hồi tư tưởng Khổng Tử, giới quan sát chợt nhận ra một vùng trống kỳ lạ. Đó là gần như không còn ai đoái hoài đến lý tưởng cộng sản, đạo đức cách mạng, lời dạy bác Mao,... nữa. Liệu có phải mức chán ngán và mức tác hại của các tư tưởng đó đối với dân chúng và đảng viên đã quá đương nhiên tới độ không cần tranh cãi nữa? Liệu hiện tượng này có phải là một chứng cớ nữa về tình trạng quá băng hoại, quá ít, quá trễ nêu trên?

    Chủ đề: Thế giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    Phản hồi: 

    Vietnam’s deputy prime minister just got serious about startups
    (TechInAsia)

    Yesterday, Vietnam’s startup ecosystem crossed a milestone. Vietnam’s deputy prime minister sat down for a round table talk with many of the prominent leaders in Vietnam’s startup ecosystem. This was followed by one-on-one discussions with leaders, and even a soccer game. At Tech In Asia, we don’t usually write about politics, but this may be one of the most significant events for Vietnam’s startup ecosystem to date. That’s partly because deputy prime minister Vu Duc Dam is such a respected figure in Vietnam. It’s also the highest level discussion about startups.

    Throughout the meeting the deputy prime minister asked each ministry and organization to find practical ways of supporting the startup ecosystem. During the roundtable, over 30 leaders in the startup ecosystem voiced their concerns in Vietnam and what changes could be made to foster innovation. This lead to the discussion of new initiatives. Although these are still in discussion, it is likely they will be passed (more on this later). The proposals, which we learned from Mai Duy Quang, founder of AZStack, include:

    More transparency for legal issues relating to startups

    An entire section on Chinhphu.vn (The government’s dedicated portal) for interfacing and transparency for legal and business practices for startups
    Regulations that are favorable to Vietnamese startups and starting a company (governing tax, and business setup processes)

    Regulations that are favorable to Vietnamese and foreign investors into startups (including tax breaks)

    More proposals were discussed but we’re not at liberty to report on them until they are finalized. In sum, these are practical systemic steps that the Vietnamese government could take to deeply influence the formation and growth of startups in Vietnam.

    The roundtable was attended by the following ministries:

    Ministry of Finance
    Ministry of Investment
    Ministry of Science and Technology
    Ministry of Communication
    The State Capital Investment Corporation (SCIC)
    Central government offices

    We list the various branches to underline how serious this discussion was.

    Tech In Asia interviewed Hung Dinh, angel investor and founder of JoomlArt, who attended the event, and his feeling was ecstatic. He posted on Launch, Vietnam’s central Facebook group for startups:
    What we have got out of the meeting: Now, we can help contributing our voice to policies for Ministry of Investment & Planning, Ministry of Communication & Telecommunication, General Department of Taxation, Ministry of Finance. “The startup economy” will play an important role in our economy. Leaders now know a growing force called “startup.” Now they are aware of the impact we are creating for this nation, and the burning desire of better policies from leaders or policy makers. And most important of all: We have successfully created a direct line of communication to Deputy Prime Minister Vu Duc Dam for important issues concerning startups.

    Hung Dinh and Nam Do (affectionately known as Nam Ster), angel investor, thought leader, and founder of SeeSpace, were named the main contact points between the government and the community. Nam Do has been instrumental in pushing Vietnam’s startup community into public dialogue and helped to set up the meeting.

    Actual changes in Vietnam?

    Outsiders to Vietnam will look on this news with skepticism. Vietnam’s economy as of late has been stagnant, and the international press is often eager to pounce on Vietnam’s regulations as the culprit. But there’s also evidence lately that Vietnam is taking an existential look at its policies and their impact on business. In March, Vietnam scrapped its limits on foreign ownership of investment. In May, the country allowed foreigners to own property. And although there are caveats to both, the laws indicate that Vietnam is considering more policies to foster business and push Vietnam’s economy forward.

    Even if most of these policies don’t come into being, it’s worth noting that the most important takeaway from yesterday’s meeting was that the highest levels of Vietnam’s government have acknowledged the existence of a startup ecosystem and have come into dialogue with them. The deputy prime minister did visit the creator of Flappy Bird, Dong Nguyen, last year.

    It’s now time for Vietnam’s startup community to become even more united and organized about working together. All evidence points to this already happening. Vietnam’s startup community has gone meta. Many of its leaders have been reflective of the problems startups face, while also investing their own money to help startups. All of this points to Vietnam becoming one of the hottest countries in the region for startups with a solid pipeline of deal flow. At the end of the day, that’s the outcome that really matters as far as ecosystems go, and it looks like Vietnam is primed.

    GHI CHÚ: Vào đây xem thử Viet's startup:

    - Hung Dinh https://www.joomlart.com

    - Nam Do, tức Đỗ Hoài Nam, ex-CEO của startup Emotiv Systems https://emotiv.com/ Đỗ Hoài Nam đang là CEO của startup SeeSpace https://www.facebook.com/SeeSpaceLtd với sản phẩm InAiR https://www.inair.tv/ Hiện nay, CEO của startup Emotiv Systems là người khác https://www.visualcv.com/tanttle

    Phản hồi: 

    Hệ tư tưởng đại .... có phải đàn em Quang Lùn, trùm dlv duới trướng Hồ Quang Lợi ? những kẻ ăn cơm VN, thờ ma Tàu cộng, đã làm chuyện ô uế trước tổ tiên Lý Thái Tổ tượng đài, nhưng cung kính Khổng Tàu.

    Phản hồi: 

    Hệ tư tưởng đại bịp vẫn chưa lặng lẽ nghỉ hưu tại Việt Tân:

    http://viettan.org/Boi-Canh-Thanh-Lap,28.html
    http://viettan.org/Phong-su-buoi-Le-tuong-niem-Cac.html
    http://viettan.org/Le-Tuong-Niem-Co-Pho-%C4%90e-%C4%90oc.html

    VS.

    chân dung đại bịp của chủ tịch sáng lập Việt Tân: http://www.tinparis.net/thoisu10/2010_08_05_HoangCoMinhChet-VNTPSo461.ht...

    Phản hồi: 

    [ Các bạn thân mến. Chúng ta hãy tận hưởng và bảo vệ thành quả của chủ nghĩa tư bản, tuy nó chưa hoàn hảo, nhưng là hàng thật. Thời buổi này, những ai vẫn còn say mê ảo tưởng cộng sản thì, trong ngày tháng còn lại của một kiếp người, họ phải kiêu hãnh và không ngoại lệ chấp nhận mỗi miếng thịt bò bít tết trong mồm họ là mỗi cục phân! ].
    (Thoát dịch từ nguyên văn bằng tiếng Pháp lời ông ngoại của HY em, khi kết thúc buổi rượu dư bia hậu với mấy người-bạn-già-thành-lão-lực-lượng-thứ-3 về thực trạng ở cố hương, khuya 25/9/2015).

    * Nguyên văn: Chers amis. Jouissons et défendons les résultats capitalistes. Ils ne sont pas encore parfaits, mais ce sont du vrai. De nos jours, ceux qui sont férus encore de l’utopie communiste, devraient fièrement accepter sans exception dans le restant de leur existence, que chaque morceau de bifteck dans leur bouche est égal à chaque merde. (Papy de TTHY, 25/9/2015).

    * Dear friends. Let us enjoy and let us defend the capitalist results. They are not perfect yet, but they are the truth. Nowadays, those who are keen still on the communist utopia, should proudly accept without exception in the remainder of their existence, that every piece of beefsteak in their mouth is equal to every shit. (TTHY’s Grandpa, 9/25/2015)

    Phản hồi: 

    Việc đội mồ ý thức hệ Khổng Tử đã có từ lâu khi các viện Khổng Tử ra đời năm 2004 với 2 mục đích: (1) đoàn kết Hán tộc dưới một ý thức hệ bình mới rượu cũ nhằm phục hồi đế quốc bành trướng Đại Hán, và (2) xuất khẩu quyền lực mềm soft power.

    Tập Cận Bình đã đưa ý thức hệ Khổng Tử tiến nhanh tiến mạnh hơn khi lên ngôi hoàng đế Đại Hán năm 2012, mà bây giờ Việt Tân mới biết chắc nhờ bài này của Wall Street Journal:

    Why China Is Turning Back to Confucius
    President Xi Jinping, set to arrive in U.S. Tuesday, is promoting traditions his party once reviled
    By JEREMY PAGE
    Sept. 20, 2015

    BEIJING—One Thursday morning in June, 200 senior officials crammed into an auditorium in the Communist Party’s top training academy to study a revolutionary idea at the heart of President Xi Jinping’s vision for China.

    They didn’t come to brush up on Marx, Lenin or Mao, staple fodder at the Central Party School since the 1950s. Nor were they honing their grasp of the state-guided capitalism that defined the nation for the last 35 years.

    They came to hear Wang Jie, a professor of ancient Chinese philosophy and a figure in the country’s next ideological wave: a renaissance of the traditional culture the Communist Party once sought to destroy.

    For two hours, Prof. Wang says, he reeled off quotes from Confucius and other Chinese sages—whom the party long denounced as feudal relics—and urged his audience to incorporate traditional concepts of filial piety and moral rectitude into their personal and professional lives.

    “I’m getting hoarse,” Prof. Wang says over a cup of green tea after class. The previous day, he had lectured at the culture ministry and, the day before, at the commerce ministry. Monday would be the insurance regulator. “Xi Jinping’s words,” he says, “have lit a fuse.”

    Two years after outlining a “China Dream” to re-establish his nation as a great world power, Mr. Xi is backfilling his vision and seeking a fresh source of legitimacy by reinventing the party as inheritor and savior of a 5,000-year-old civilization.

    The shift forms the backdrop for Mr. Xi’s visit to the U.S. this week and could shape China for years.

    Mr. Xi appears to be seeking to inoculate Chinese people against the spread of Western political ideals of individual freedom and democracy, part of what some political insiders say he views as a long-term contest of values and ideology with the U.S.

    The effort is gaining urgency now, as an economic slowdown and stock-market rout fray the social compact of the last three decades in which citizens traded political freedom for rapid wealth creation. With Communist dogma and Chinese-style capitalism losing appeal, the party needs fresh ideas.

    “It’s like the prodigal son returning,” says Guo Yingjie, a University of Sydney Chinese-studies professor who wrote a book on Chinese cultural nationalism. “China has had more than a century of anti-traditionalism. Now they’re heading in the opposite direction.”

    In the last year, the party has publicly ordered its officials nationwide to attend lectures on Confucius and other classical Chinese thinkers, while tightening restrictions on Western influence in art, academia and religion. Prof. Wang’s lectures joined the Party School’s core curriculum this year. Party officials didn’t respond to inquiries.

    The education ministry has decreed that traditional culture, including classical literature wiped from the curriculum a century ago, be taught in schools and feature prominently in university entrance exams.

    Schoolbooks, tightly controlled by the party, are being revised to include ancient texts promoting respect for elders and traditional moral values, say people involved in the process. Teachers are being retrained, as most never studied the texts.

    ‘National moral thinking’
    The goal isn’t just to encourage “national self-confidence” but to aid “personality development,” encourage altruism and instill “Chinese national moral thinking,” the ministry says in an emailed response to questions.

    The government is also plowing money into projects including a free online classical library, television series on China’s ancient history and a $250 million national center for traditional culture next to Beijing’s Olympic Stadium.

    Chinese officials have portrayed all this as part of a quest to identify China’s distinct “cultural genes” and to re-establish China not just as a strong nation, but also as a civilization with its own core values on a par with the West.

    They also have suggested they see it as a new way to justify China’s authoritarian government—as an extension of an ancient political tradition—and to tackle corruption.

    “To solve China’s problems, we can only search in the land of China for the ways and means that suit it,” Mr. Xi in October told the party’s Politburo, its top 25 leaders, official media reported. “We need to fully make use of the great wisdom accumulated by the Chinese nation over the last 5,000 years.”

    The changes mark a U-turn for the party and come with significant dangers. By embracing classical thinkers it once demonized, the party risks undermining its authority among citizens who recall earlier ideological campaigns.

    It could also encourage Chinese citizens to explore other ideas the party has tried to wipe from history, such as those in organized religion, which the leadership still considers subversive. Some scholars argue Confucianism is compatible with democracy; others want it to become a national religion or ideology.

    Mr. Xi continues to stress the importance of Marx and Mao, and of Deng Xiaoping, who launched China’s market reforms in 1979. He has placed greater emphasis on Mao than his two predecessors and stepped up political education on Marxism in universities.

    But party insiders and political analysts say his longer-term agenda is to merge those ideas with elements of China’s ancient political culture to forge a new nationalist ideology.

    Central to the ideological pivot is Confucius.

    Thought to have lived in the sixth and fifth centuries B.C., Confucius emphasized respect for elders, social ritual and personal moral virtue, including among leaders. His ideas formed the basis of Chinese schooling and entry exams for the imperial bureaucracy for two millennia.

    But by the late 19th century, reformist intellectuals concluded that China’s weakness compared with Western powers was largely due to its conservative Confucian culture. They felt it made society too hierarchical, stifling technological innovation and fostering bureaucratic corruption. China needed to adopt Western science and political ideas, they argued.

    When the Communist Party took power in 1949, it banned ancestor worship and other Confucian rituals as “feudal practices” and taught party loyalty. It renewed that onslaught in the 1966-1976 Cultural Revolution.

    Since market reforms began in 1979, the party has allowed a limited, uncoordinated cultural renaissance. It has also carried out periodic “patriotic education” campaigns since crushing 1989 pro-democracy protests.

    Until recently, it has been wary of overtly embracing China’s ancient past amid opposition from older party members who still see Confucianism as a source of weakness. In 2011, a Confucius statue was erected along Tiananmen Square but removed 100 days later following heated debate online and within the party.

    Confucius’ comeback
    Mr. Xi is taking a different tack, explicitly endorsing the cultural revival and formalizing it in schools and Party training—cherry-picking elements that suit his needs. In September 2014, he became the first Communist leader to attend celebrations marking Confucius’ birthday. He has complained that textbooks lack enough Chinese classical literature.

    People can follow Mr. Xi’s lead at places like the Confucius Academy in the southwestern city of Guiyang, a 75-acre complex local property developers built for 1.15 billion yuan ($185 million) and opened in 2013.

    Carved into a lush mountainside, it is dominated by a 30-foot-high Confucius statue. Now managed and funded by the local government, it provides free lectures on Confucian philosophy to the public and facilities for Confucian scholars to live and work.

    Last year, the party opened a traditional-culture training center here for local officials, the first of its kind. It invited the Party School’s Prof. Wang to give the first lecture: “Traditional Culture and Official Ethics.”

    City and provincial bureaucrats have attended regular courses there ever since, local officials say.

    “We need to help them understand how to be an upright person—a moral person,” says Xu Qi, the complex’s party secretary. “This is Uncle Xi’s demand,” he adds, using a popular nickname for the president, who praised the Confucius Academy last year.

    The complex has support from the central government, which funds a permanent exhibit on Confucius. Top leaders have visited, including party ideology chief Liu Yunshan.
    One recent Saturday, some 300 people, many in their 20s, attended a free three-hour lecture on the “Book of Changes,” one of the foundations of the feng shui system for aligning physical places and structures with the spiritual world. Also viewed as a moral and political guide, it is among the Confucian canon’s five classics.

    Popular interest in traditional culture has grown in the past decade, influenced by Taiwanese and Hong Kong activists, experts say. Many private kindergartens have children recite classical texts. Mainland scholars offer businessmen private classes in “national studies.”

    The Guiyang complex is among clear signs the party is trying to exploit and regulate that interest, says Sebastien Billioud, author of the book “The Sage and the People: The Confucian Revival in China.”

    “I think they’re using this as a test,” he says. “When everyone is cynical about everything, you need to find—or reinvent—some ideological ground somewhere. They need to invent something because growth is not going to be there forever.”

    One of the party’s concerns, analysts say, is that the Mao era’s iconoclasm followed by decades of unbridled materialism has led to a moral breakdown contributing to corruption and neglect of the elderly.

    Internationally, Mr. Xi is eager to project a more appealing image of China based on values, as well as strength, as it seeks a leadership role through initiatives including a plan for new East-West trade routes.

    ‘Mao doesn’t sell’
    “What we have just doesn’t sell” abroad, says Bai Tongdong, a philosophy professor at Shanghai’s Fudan University who has taught traditional culture to businessmen and officials. “Mao doesn’t sell. Communism doesn’t sell. But Confucianism and other traditional thinking can make sense.”

    Before Mr. Xi took power, some party members pushed a more-assertive revival of Maoist symbols and rhetoric, championed by former Politburo rising star Bo Xilai. That movement weakened after Mr. Bo’s wife was convicted in 2012 of murdering a British businessman and Mr. Bo was jailed the following year for corruption and abuse of power.

    While Mr. Xi has borrowed from Mr. Bo’s leadership style, the ideological balance has tipped toward cultural revivalists, political insiders say.

    Among them is Wang Qishan, China’s powerful anticorruption chief, said by people who know him to be an avid reader in history and philosophy. In April, he held an unusual meeting with three foreigners, including the American political thinker Francis Fukuyama, according to a transcript one participant posted online. Mr. Fukuyama says the transcript was accurate, declining to comment.

    During the meeting, Mr. Wang said he had read books on U.S. constitutional law, the Ming empire and England’s Tudors. “First, we need to make clear our own history and civilization,” he said. “China has outstanding DNA in its own culture.”

    He said China needed to study Confucius and Mencius, a sage of the same tradition. Mr. Wang, who couldn’t be reached for comment, also expressed admiration for 15th-century Confucian scholar Wang Yangming.

    The education ministry has mandated that primary-school children be taught to understand Chinese festivals, honor their parents and “know they are part of the Chinese nation,” according to a notice issued last year.

    High schoolers should take up a traditional Chinese sport, do calligraphy and recite ancient poetry, the ministry said. University students should study “important books of ancient Chinese thought and culture.”

    The China National Culture Art Center, a civic organization, has produced new traditional-culture textbooks used in pilot schemes in places such as the Beijing suburb of Tongzhou, where 51 schools hold daily traditional-culture classes, according to staff there.

    In a Tongzhou primary-school class recently, children recited from a textbook based on a sixth-century text. “Be devoted to your parents with all your strength, loyal to the throne with your life,” the book intones, and, “The husband leads; the wife follows.”

    “Most parents support it, but not 100%,” says Su Jinliang, director of the Tongzhou District Teacher Training Center. “Some of them feel: How can you bring back these things that were overthrown and criticized in the Cultural Revolution? They feel it’s more important to study things like English.”

    Aware of such sentiments, the party is treading cautiously. Education authorities publicly criticized one Shanghai school for making 700 children kneel before their parents in what was deemed an excessive display of filial piety. A Beijing school was scolded for going too far in teaching girls “traditional female virtue.”

    The Party School’s Prof. Wang says such problems will be ironed out as authorities clarify what is still considered “feudal.” He has launched an app for party officials to share traditional-culture information and to question scholars about things they don’t understand.

    He proposed a Confucius statue for the school’s grounds but hasn’t gotten approval. “The time’s not quite right,” he says. “Perhaps in a few years.”

    Phản hồi: 

    Trung hoa hơn 3 thập kỷ tăng trưởng kinh tế thần kỳ nhờ áp dụng mở cửa đưa tư bản nước ngoài vào để lắp ráp và xuất khẩu. Tất cả khựng lại như mô hình Nhật bản trước đó.

    Người ta không thể sản xuất những hàng hoá có giá trị cao như Âu Mỹ nếu không có sáng tạo và tinh thần chuộng cải tiến. Vì thế Tq đang lâm vào cái bẫy thu nhập trung bình.

    40% giá trị chứng khoán bốc hơi trong vòng vài tháng, đồng zoan phải hạ giá liên tục so với ngoại tệ khác, vụ nổ nhà máy hoá chất giết hàng trăm người, hàng hoá sản xuất bắt đầu suy trầm. Tất cả bắt đầu nói lên những khuyết điểm cơ bản của nền kinh tế nhà nước (VN gọi kt thị trường định hướng xhcn).

    Người giàu đã và đang lên kế hoạch di tản người và của cải ra khỏi nước. Nó nói lên điều gì? XHCN không có giá trị. Lý tưởng CS chỉ là bánh vẽ. Vậy lấy gì thay thế. Cái phao thuận lợi nhất vẫn là Khùng văn Tử.

    Phản hồi: 

    A! người Tàu chợt nhận ra giấc mơ tương lai- công bằng xhcn- mà Mao là đại diện chỉ là cơn ác mộng. Họ đang sống và tiếc nuối quá khứ: một giấc mơ mới phục hoạt vinh quang của Trung Hoa thời Trung cổ. Giấc mơ với Thiên Triều có các chư hầu chung quanh bái phục, có con đường tơ lụa và những cống vật của các nước man di.

    Đảng CSVN đã tự lọt vào tròng phiên thuộc với công hàm PV Đồng công nhận chủ quyền biển Đông của TQ và sự qua lại như mắc cửi của các Thái thú vào Hà nội.

    Người ta thì tiến hoá tới ngày mai. Các nước theo CSCN thì đi ngược về thời đồ đá.