Trần Trung Đạo - Phải chăng lòng yêu nước đã tới hồi mệt mỏi?

  • Bởi Admin
    23/09/2015
    2 phản hồi

    Trần Trung Đạo

    Như một thói quen, buổi sáng 15 tháng 9, tôi vào mạng CNN, lướt qua một vòng tin nước Mỹ, tin thế giới và dừng lại ở các tin Đông Nam Á. Sáng hôm đó CNN loan tin Trung Cộng đang xây phi đạo thứ ba trong vùng đảo Trường Sa đang tranh chấp. Theo CNN, các hình ảnh do vệ tinh Mỹ chụp được vào ngày 8 tháng 9 cho thấy Trung Cộng đang xây một phi đạo mới dài 3 ngàn mét dọc theo Mischief Reef. Trước đó Trung Cộng đã xây dựng xong hai phi đạo trên Fiery Cross Reef và Subi Reef cũng có chiều dài tương tự.

    Greg Poling, Giám Đốc Trung Tâm Quốc Tế Nghiên Cứu Chiến Lược đặt tại Washington DC cho biết nếu quả thật đúng là phi đạo, Trung Cộng sẽ có ba phi đạo để dùng cho bất cứ loại phi cơ chiến đấu nào của Không quân Trung Cộng.

    Phi đạo dùng cho phi cơ chiến đấu Trung Cộng J-11

    Trong 18 tháng qua, theo giới chức Mỹ, Trung Cộng đã chiếm thêm 2 ngàn mẫu thuộc khu vực quần đảo Trường Sa đang tranh chấp. Các nước tranh chấp như Việt Nam, Philippines cũng có phi đạo nhưng không phi đạo nào thích hợp cho chiến đấu cơ thuộc thế hệ thứ tư, tức những chiến đấu cơ sản xuất khoảng từ 1980 tới nay.

    Trước đó, theo phân tích “China's J-11 fighter jet 'may find new role in South China Sea” đăng trên tờ South China Morning Posts phát hành 21 tháng 6, 2015, cũng nhấn mạnh những phi đạo dài này có thể được xây dựng với ý định để các J-11 có tầm bay xa 1500 kilomet sử dụng. Loại chiến đấu cơ này, được nâng cấp từ Sukhoi Su-27SK, sản xuất lần đầu 1998 không phải là chiến đấu cơ tốt nhất của Trung Cộng và dĩ nhiên không phải là đối thủ của những chiến đấu cơ thuộc các nhóm F-18, F-22, F-35 của Mỹ nhưng là một đe dọa trực tiếp đối với an ninh của các quốc gia đang tranh chấp chủ quyền Trường Sa.

    Lãnh đạo CSVN im lặng

    Lãnh đạo CSVN, lẽ ra, dù nói không ai nghe cũng phải nói, dù la không ai nghe cũng phải la, dù kiện chưa chắc đi tới đâu cũng phải kiện. Biển Việt Nam, đảo Việt Nam, không một nước nào có quyền xây dựng phi đạo quân sự trên vùng đảo chỉ cách Cam Ranh 470 kilomet và cách Sài Gòn chưa đến 600 kilomet đường chim bay. Nhưng ngoài một số báo chí Việt Nam dịch lại các bản tin quốc tế, cho đến nay lãnh đạo đảng đã chọn thái độ “im lặng là vàng”. Không một lời phản đối, không tuyên ngôn, tuyên cáo, không đưa vấn đề ra trước dư luận quốc tế.

    Chuyến đi Mỹ của Nguyễn Phú Trọng mà các báo chí đảng đánh bóng như là “bước đột phá lịch sử” hay “một mốc lịch sử trong quan hệ Việt – Mỹ” v.v. thực tế chỉ là những khẩu hiệu tuyên truyền.

    Như đã trình bày trong bài Lãnh đạo CSVN trong quan hệ Mỹ Trung, chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng rồi cũng như bao nhiêu chuyến đi trước của các lãnh đạo CS, sẽ không có gì thay đổi. Ngoài Biển Đông, máu của ngư dân Việt Nam đã đổ và sẽ tiếp tục đổ. Trong lòng biển, nguồn dầu khí Việt Nam ngày càng bị vét cạn. Trên đất liền, tài nguyên thiên nhiên bị Trung Cộng khai thác sẽ còn tiếp tục bị khai thác.

    Chính sách của Trung Cộng tại Biển Đông cũng không vì áp lực cua Mỹ trong thời gian qua mà thay đổi. Chúng biết ngoài việc gia tăng sự hiện diện của hải quân hay vài chuyến bay thấp trong vùng, Mỹ không có chọn lựa nào khác. Những ai cho rằng Mỹ sẽ đem các chiến đấu cơ tối tân để can thiệp một khi Việt Nam bị không quân Trung Cộng tấn công chớp nhoáng có lẽ là những nhận định quá lạc quan. Mỹ can thiệp hay không còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố an ninh và quyền lợi trực tiếp. Các mâu thuẫn Mỹ-Trung có đó nhưng còn quá sớm cho một cuộc xung đột quân sự giữa hai nước này có thể xảy ra trong vùng Biển Đông.

    Chính sách đối ngoại của Trung Cộng là chính sách ngoại giao của những kẻ có đầu óc ti tiện. Chúng hành xử như cách loài chuột đồng tàn phá mùa màng qua việc gặm nhấm từng bụi lúa. Một mặt chúng lớn tiếng với quốc tế là luôn theo đuổi chính sách “hòa bình” và “ổn định” nhưng mặt khác lấn chiếm từng thước đất, từng bãi san hô, từng hòn đảo nhỏ trên biển Đông, đặt những giàn khoan trong thềm lục địa Việt Nam và hôm nay xây những phi đạo dài trên các vùng biển Trường Sa đang tranh chấp. Những hành động nhỏ nhen này không đủ va chạm quyền lợi nặng đến mức các cường quốc phải đặt vấn đề và các biến cố do chúng gây ra không đủ tác hại an ninh khu vực đến mức quốc tế phải quan tâm nhất là trong gia đoạn bất ổn kinh tế thế giới hiện nay.

    Trong thời gian ngắn trước và sau chuyến đi Mỹ của Nguyễn Phú Trọng, một số nhà phân tích cho rằng Việt Nam là một góc trong tam giác cân về thế đứng trong tranh chấp Biển Đông. Nhận xét đó không đúng. Lich sử bang giao quốc tế cho thấy, muốn đứng thế chân vạc, một quốc gia trước hết phải có vị trí độc lập trong tương quan về chính trị, kinh tế và quân sự quốc tế. Để đương đầu với một kẻ thù mạnh hơn, một quốc gia nếu không có đủ lực, phải có đủ thế.

    Bài học Lithuania và Ukraine khi đương đầu với Nga

    Có ít nhất hai bài học về thế và lực hiện còn đang là vấn đề thời sự quốc tế nóng bỏng cần được lưu ý: Cách hành xử của Lithuania và của Ukraine đối với chính sách bành trướng của Nga.

    Trường hợp Lithuania. Sau khi sáp nhập Crimea năm ngoái, Nga đang nhắm đến các quốc gia nhỏ khác vùng Baltic. Cuối tháng 6, 2015, Bộ Tư pháp Nga cho rằng việc ba quốc gia Baltic gồm Lithuania, Latvia và Estonia tuyên bố độc lập khỏi Liên Bang Sô Viết có thể là không hợp pháp và đe dọa sẽ điều tra về sự kiện này. Tổng thống Lithuania Dalia Grybauskaitė tức khắc tuyên bố: “Nền độc lập của chúng tôi đã đạt được bằng máu và hy sinh của nhân dân Lithuania. Không một ai có quyền đe dọa. Chỉ có chúng tôi, nhân dân Lithuania mới có quyền quyết sinh vận mệnh của chúng tôi”.

    Sở dĩ TT Dalia Grybauskaitė tuyên bố một cách cương quyết và dứt khoát không có chuyện ngồi xuống bàn thảo luận phải trái với Nga vì bà biết Nga chỉ dọa nhưng sẽ không bao giờ làm gì được Lithuania. Quốc gia nhỏ bé này đã là một thành viên của Cộng đồng Châu Âu và hội viên của NATO hùng mạnh. TT Dalia Grybauskaitė không chỉ tuyên bố cứng rắn mà còn là nước hội viên NATO đầu tiên tình nguyện gởi vũ khí viện trợ Ukraine chống Nga và kêu gọi các quốc gia hội viên NATO khác làm theo.

    Các thế hệ lãnh đạo Lithuania nhìn xa thấy rộng. Từ 1990, các lãnh đạo Cộng Hòa Lithuania vừa được hồi sinh đã thẳng thắn từ chối đề nghị của TT Nga Boris Yeltsin để tham gia vào Thịnh Vượng Chung của Các Quốc Gia Độc Lập (Commonwealth of Independent States) trong vòng ảnh hưởng của Nga. Các lãnh đạo Lithuania ngày đó, dĩ nhiên, cũng cảm thấy cay đắng nhìn lại giai đoạn lịch sử đầy đau thương tang tóc khi quốc gia nhỏ bé này bị Anh, Mỹ bỏ rơi sau Thế chiến Thứ hai, nhưng thay vì sống ray rức trong quá khứ, họ dứt khoát đứng về phía Tây phương vì tương lai con cháu họ.

    Trường hợp Ukraine thì khác. Các lãnh đạo Ukraine thiếu khôn ngoan và tầm nhìn nên vào ngày 8 tháng 12, 1991 đã tự đeo cái vòng kim cô Nga lên đầu khi cùng với Nga và Cộng Hòa Belarus sáng lập nên tổ chức Thịnh Vượng Chung của Các Quốc Gia Độc Lập. Vết thương do vòng kim cô Nga gây ra đến nay vẫn chưa lành.

    Nước Việt Nam Cộng Sản không so sánh với Lithuania về cả thế lẫn lực. Lãnh đạo CSVN là một đám mù lòa theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.

    Thật vậy, giữa lúc số phận của đất nước như chỉ mành treo chuông lãnh đạo đảng thay vì tập trung ngân sách vào việc tăng cường quốc phòng lại lo đi xây những tượng đài tôn thờ lãnh tụ mà các quốc gia cựu CS đang khổ sở không biết làm sao đập đổ cho hết.

    Giữa một đất nước còn quá lạc hậu về mọi mặt, nghèo đói, tụt hậu kỹ thuật so với các quốc gia tiên tiến hàng thế kỷ, lãnh đạo CSVN chỉ biết ăn, biết tham nhũng, biết sống xa hoa trên máu xương đồng bào. So sánh cảnh trang hoàng nội thất của cựu TBT CS gốc thợ rừng Nông Đức Mạnh và cảnh hàng ngàn học sinh khắp ba miền phải lội sông đi học mỗi ngày để thấy các lãnh đạo CSVN quả thật đui về thị giác và mù tận đáy lương tâm.

    Nhưng chỉ nguyền rủa lãnh đạo CSVN không cứu được đất nước. Để cứu nước phải tập trung tháo gỡ cơ chế độc tài đảng trị CS ra khỏi đời sống chính trị đất nước từ đó xây dựng một Việt Nam tự do, dân chủ và phát triển toàn diện phù hợp với thời đại văn minh dân chủ.

    Chỉ có một Việt Nam đoàn kết dưới ngọn cờ dân chủ mới thật sự tập trung được sức mạnh tổng hợp của dân tộc, trong và ngoài nước, để bảo vệ đất nước và làm nền tảng cho một quốc gia dân chủ thịnh vượng lâu dài. Không những thế, dân chủ phải đến sớm, không thể đợi đến khi chiến tranh Á Châu bùng nổ, máu đổ, thây phơi mới đến.

    Một trong những lý do Cộng Hòa Lithuania sớm trở thành hội viên NATO dù với một quân đội hiện dịch chỉ vỏn vẹn 15 ngàn người bởi vì quốc gia này cam kết xây dựng một chế độ dân chủ toàn diện. Lithuania có dân chủ trước Nga và các quốc gia thuộc khối Liên Xô cũ nên tránh được vòng ảnh hưởng của Nga và các biến động gây bất ổn trong vùng. Ngày nào Việt Nam còn nằm dưới sự cai trị của đảng CS, ngày đó đừng hy vọng gì để trở thành một Lithuania ở Đông Nam Á.

    Phải chăng lòng yêu nước đã tới hồi mệt mỏi?

    Ba phi đạo quân sự của Trung Cộng, về lâu dài, có tác hại trầm trọng hơn nhiều so với việc Trung Cộng bắn thủng tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam nhưng không phải người dân nào cũng biết, cũng hiểu, cũng lo.

    Lẽ ra, đây là cơ hội cho những tiếng nói có trách nhiệm của người Việt quan tâm đến tiền đồ đất nước gióng lên một cách công khai, thẳng thắn và rộng rãi trước hiểm họa bành trướng của Trung Cộng. Nhưng một điều đáng buồn, không những lãnh đạo CS im lặng mà những tiếng nói yêu nước cũng thưa thớt dần. Đừng nói chi các cuộc xuống đường phản đối Trung Cộng mà ngay cả những bài báo, bài bình luận trong các mạng “lề dân” thảo luận về vấn đề sinh tử này cũng rất ít. Phải chăng lòng yêu nước đã tới hồi mệt mỏi?

    Có thể. Nhưng xin đừng bỏ cuộc. Vẫn biết, con đường tranh đấu cho một Việt Nam dân chủ và cường thịnh đã khá dài và có thể còn dài, nhưng phải kiên nhẫn và tiếp tục đấu tranh. Một trong nhiều đặc điểm của văn hóa Việt là tính kiên nhẫn. Một ngàn năm trong bóng tối nô lệ của các triều đại Tàu nhưng lòng yêu nước như ngọn đèn soi rọi tâm hồn, nuôi dưỡng niềm hy vọng phục hưng để hôm nay trên bản đồ thế giới còn một Việt Nam.

    Trần Trung Đạo

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Obama chỉ đánh võ mồm với Trung Quốc:

    Obama Blocks Navy from Sailing Near Disputed Chinese islands
    Failure to assert passage rights in South China Sea bolsters Beijing’s illegal maritime claims

    BY: Bill Gertz

    *BILL GERTZ IS A JOURNALIST AND AUTHOR WHO HAS SPENT DECADES COVERING DEFENSE AND NATIONAL SECURITY AFFAIRS. HE IS THE AUTHOR OF SIX NATIONAL SECURITY BOOKS.

    The Obama administration has restricted the U.S. Pacific Command from sending ships and aircraft within 12 miles of disputed Chinese-built islands in the South China Sea, bolstering Beijing’s illegal claims over the vital seaway, Pentagon leaders revealed to Congress on Thursday.

    “The administration has continued to restrict our Navy ships from operating within 12 nautical miles of China’s reclaimed islands,” Senate Armed Services Committee Chairman Sen. John McCain (R., Ariz.) said in opening remarks criticizing the failure to guarantee safe passage for international commercial ships in Asia.
    “This is a dangerous mistake that grants de facto recognition of China’s man-made sovereignty claims,” he said.

    The South China Sea is a strategic waterway used to transport $5 trillion annually in goods, including $1.2 trillion in trade to the United States.
    David Shear, assistant defense secretary for Asian and Pacific affairs, sought to play down the restrictions on Navy ship transits close to the islands. According to Shear, a regional freedom of navigation exercise took place in April and the tactic is “one tool in a larger tool box … and we’re in the process of putting together that tool box.”

    Shear acknowledged that “we have not recently gone within 12 miles of a reclaimed area,” noting the last time a Navy ship sailed that close to a Chinese-built island was 2012.
    The disclosure undermines statements made Wednesday by Defense Secretary Ash Carter who said the United States would not be coerced by China into not operating ships or aircraft in Asia. Carter said the United States “will continue to protect freedom of navigation and overflight.”

    Shear insisted that in recent years the U.S. military has challenged “every category of Chinese claim in the South China Sea, as recently as this year.”

    Blocking China from militarizing the new islands could include a range of options, including freedom of navigation operations, he said.
    McCain, however, noted that the U.S. restrictions on close-in island military flights and ship visits were continuing despite the provocative dispatch of five Chinese warships in an unprecedented deployment to waters within 12 miles of Alaska’s Aleutian Islands—at the same time President Obama was concluding a recent visit to the state earlier this month.
    A visibly angered McCain told Shear the best way to assert that international waters around the islands do not belong to China would be for American ships to make 12-mile passages by the disputed islands. “And we haven’t done that since 2012. I don’t find that acceptable, Mr. Secretary,” he said.

    Adm. Harry Harris, commander of the U.S. Pacific Command, was asked if he is authorized to order ships to travel within 12 miles of any of the man-made islands and answered, no. Harris also said no U.S. surveillance aircraft have flown directly over any of the islands.

    Asked why not, Harris stated: “I’ll just [say] that Pacom presents options, military options to the secretary. And those options come with a full range of opportunities in the South China Sea, and we’re ready to execute those options when directed.”

    The restrictions appear to be an element of the Obama administration’s conciliatory policies toward China that have increased in the months leading up to the planned visit to Washington next week by Chinese President Xi Jinping.

    The administration also has not taken steps to penalize China for large-scale hacking of U.S. government and private sector databases, although sanctions are planned.

    China has been building islands on several reefs within the South China Sea for the past several years near the Paracels, in the northwestern sea, and near the Spratlys, near the Philippines. Several nations, including Vietnam, Philippines, and Malaysia have challenged Chinese claims to maritime sovereignty.

    After ignoring the island building for several years, the Obama administration earlier this year began pressing the Chinese to halt the construction. The U.S. appeals were ignored.

    A Chinese admiral recently declared that the entire South China Sea is China’s maritime territory.

    “The South China Sea is no more China’s than the Gulf of Mexico is Mexico’s,” said Harris, who described himself as critic of China’s maritime behavior and large-scale military buildup.

    Harris made clear implicitly during the hearing he did not agree with the restrictions on transit near the disputed islands but has been overruled by the president and secretary of defense.

    “I think that we must exercise our freedom of navigation throughout the region …,” Harris said.
    Pressed for his views on whether close passage of U.S. ships in the sea should be permitted, Harris said: “I believe that we should [be] allow[ed] to exercise freedom of navigation and flight—maritime and flight in the South China Sea against those islands that are not islands.”

    Asked if he has requested permission for close-in island transits, Harris would not say, stating only that he has provided policy options for doing so to civilian leaders.

    Harris said Pacific command surface ship commanders and crews, as well as Air Force pilots and crews, have orders when operating near China to “insist on our right to operate in international airspace and maritime space” and to respond professionally when challenged by Chinese warships or interceptor jets.

    The four-star admiral warned that more incidents, such as the dangerous aerial intercept of a P-8 surveillance jet by a Chinese jet in 2014, are possible after China finishes building runways on Fiery Cross Reef and two other reefs.

    With missiles, jet fighters, and warships stationed on the islands, “it creates a mechanism by which China would have de facto control over the South China Sea in any scenario short of war,” he said.

    In a conflict the sites could be easily targeted, but “short of that, militarization of these features pose a threat, and certainly it poses a threat against all other countries in the region,” he said.

    Shear also said the island militarization is a concern.
    “The Chinese have not yet placed advanced weaponry on those features and we are going to do everything we can to ensure that they don’t,” Shear said. “This is going to be a long-term effort. There are no silver bullets in this effort. But we’re certainly complicating Chinese calculations already.”

    Shear said U.S. forces are continuing to operate freely in the region and have deterred Chinese coercion of regional states.

    “That we freely operate in the South China Sea is a success? It’s a pretty low bar, Mr. Secretary,” McCain said.
    China’s dispatch of five warships to waters near the Bering Strait followed recent joint exercises with the Russians, after which the Chinese ships sailed near Alaska to demonstrated the ships’ ability to operate in the far north, Harris said, noting that he viewed the timing to the president’s Alaska visit as “coincidental.”

    Sen. Dan Sullivan, (R., Alaska) said the Chinese action was a “provocation” and criticized the administration’s weak response. The Pentagon dismissed the Chinese ship transit as legal under international law.
    “I thought it was more of a provocation and a demonstration of their interest in the Arctic,” Sullivan said. “I’m not sure that this White House would recognize a provocation if it was slapped in the face, and we need to be aware of that.”

    Harris also said he is concerned by China deploying submarines, including nuclear missile submarines, further from its shores.
    “We’re seeing Chinese submarine deployments extend further and further, almost with every deployment,” he said. “It has become routine for Chinese submarines to travel to the Horn of Africa region and North Arabian Sea in conjunction with their counter piracy task force operations. We’re seeing their ballistic missiles submarines travel in the Pacific at further ranges and of course all of those are of concern.”
    China’s claims to have halted island construction and militarization on some 3,000 acres are false, McCain said.

    “Recently released satellite images show clearly this is not true,” the senator said. “What’s more, China is rapidly militarizing this reclaimed land, building garrisons, harbors, intelligence, and surveillance infrastructure, and at least three air strips that could support military aircraft.”

    Surface-to-air missiles and radars also could be added enabling China “to declare and enforce an air defense identification zone in the South China Sea, and to hold that vital region at risk,” McCain added.
    Shear said the island building is nearly completed.

    Meanwhile in the House, Rep. J. Randy Forbes (R., Va.), chairman of the House Armed Services subcommittee on seapower, led a group of 29 members of Congress in writing to President Obama and Carter, the defense secretary, urging the lifting of the restrictions on naval and air operations near the disputed islands.

    “The longer the United States goes without challenging China’s unfounded claims to sovereignty over these artificial formations—and to territorial waters and exclusive economic rights in the surrounding water—the greater the consequences will be for regional security,” the lawmakers stated in the Sept. 17 letter.

    “It is our belief that the Defense Department should act immediately to reaffirm the United States’ commitment to freedom of navigation and the rule of law.”