Đào Hiếu – Triết gia và ông thần đèn

  • Bởi Admin
    22/09/2015
    3 phản hồi

    Đào Hiếu

    Có một triết gia nọ, tài cao học rộng, tư tưởng uyên bác và lòng yêu nước thì mênh mông như biển cả. Nhưng ông thường hay sầu thảm vì thấy Việt Nam suốt mấy ngàn năm lịch sử, lúc nào cũng chiến tranh liên miên, sau đó lại rơi vào xung đột giữa chủ nghĩa tư bản Mỹ và chủ nghĩa cộng sản Nga, Tàu. Đến khi hoà bình thống nhất thì lại độc tài, tham nhũng tràn lan làm cho đất nước tụt hậu quá xa so với thế giới, kế tiếp là Tàu cộng tìm cách thôn tính Việt Nam trên mọi lãnh vực, chính trị, quân sự, kinh tế, văn hoá, lãnh thổ, biển đảo…

    Triết gia nghĩ rằng chỉ có một con đường cứu nước là nghĩ ra một học thuyết mới, không phải tư bản mà cũng không phải cộng sản, để làm tư tưởng chỉ đạo cho cả dân tộc Việt Nam, thay thế triết học Mác- Lênin hiện nay, thì mới có thể đem lại độc lập, tự do và hoà bình trường cửu cho dân tộc.

    Triết gia bèn vắt óc, suy tư nhiều năm liền và viết xong một tác phẩm dày cộm lấy tên sách là CỨU QUỐC LUẬN.

    Triết gia mừng lắm, bèn khoe với người bạn thân là một nhà báo. Nhà báo xem qua một lúc rồi hỏi:

    - Anh có biết Việt Nam ta từng cò một triết gia lớn không?

    - Ai vậy?

    - Đó là Trần Đức Thảo. Ông Thảo học triết bên Pháp và từng được nhà văn Jean Paul Satre (người từ chối giải Nobel văn chương năm 1964) công nhận là một tài năng lớn triết học… Nhưng khi ông Thảo theo Bác Hồ về Việt Nam thì anh biết ông ta được giao nhiệm vụ gì không?

    - Nhiệm vụ gì?

    - Giáo sư triết, nhưng sau đó ông bị quy tội dính líu đến Nhân văn Giai phẩm khi công bố hai bài báo có bàn đến tự do, dân chủ. Trần Ðức Thảo bị cấm giảng dạy, phải dịch thuật lặt vặt để sống, phải bán dần những bộ từ điển để ăn. Ông bị cắt đứt mọi liên hệ với thế giới, bị cô lập ngay giữa đồng bào của mình… chính vì vậy tôi khuyên anh không nên công bố cuốn sách này.

    Triết Gia nghe vậy có vẻ bất bình, ông quyết định đến nhà xuất bản để xin giấy phép in sách. Biên tập viên hẹn ông một tháng quay lại.

    Một tháng sau, ông đến nhà xuất bản. Người biên tập nói:

    - Việt Nam là một nước xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng Sản lãnh đạo toàn diện, nhưng tác phẩm của chú lại chủ trương thay thế chủ nghĩa Mác bằng một tư tưởng khác vì thế chúng tôi không thể cấp phép in được.

    Triết Gia giận lắm, bèn đem bản thảo về nhà, trằn trọc nhiều đêm không ngủ được. Chợt nhớ mình có một cây đèn cũ mua được trong một chuyến du lịch Ai Cập đã lâu lắm, triết gia bèn lấy ra, bắt chước Aladdin dùng tay chà xát lên cây đèn cầu may. Chẳng ngờ một luồng khói trắng phụt ra và ông thần đèn xuất hiện to lớn như một con gấu.

    - Thưa chủ nhân, thần đèn cúi chào Triết Gia và nói, thuộc hạ là thần đèn, xin nghe lệnh.

    Triết gia thích quá, bèn đưa cho thần đèn tác phẩm triết học của mình và nói:

    - Ta đang cần một tờ giấy phép xuất bản tác phẩm này.

    Tức thì tờ giấy phép hiện ra ngay trên bàn viết của Triết gia.

    Triết gia cả mừng, bèn chạy đến nhà in. Giám đốc nhà in hỏi:

    - Ông muốn in bao nhiêu cuốn?

    Triết gia nhẩm tính: Dân số Việt Nam khá đông. Hay là… hay là…

    - Tôi in một triệu cuốn.

    - Một triệu? Giám đốc trố mắt kinh ngạc. In một triệu cuốn sao?

    - Chính xác. Một triệu.

    - Trời ơi! Ông đùa với tôi đấy à? Hiện nay sách của những tác giả nổi tiếng nhất cũng chỉ in 3.000 cuốn. Còn thường thì 1.000 cuốn. Chưa kể những sách khô khan như cuốn triết học này thì chỉ nên in 500.

    - Vậy thì tôi in 3.000 cuốn.

    Sách in xong, triết gia bèn gởi cho công ty phát hành, bán trên toàn quốc.

    Ba tháng sau, triết gia đến công ty phát hành sách nhận tiền, nhưng người ta trả lời là chỉ bán được 3 cuốn trên toàn quốc.

    Triết gia giận quá, bèn đến gặp anh bạn nhà báo. Nhà báo giải thích:

    - Đôc giả bây giờ chỉ thích đọc truyện đánh ghen, chuyện ngoại tình, chuyện hình sự, không ai quan tâm tới triết học.

    - Nhưng Việt Nam có tới cả chục triệu tiến sĩ, thạc sĩ, cử nhân mà.

    - OK. Nhưng cái đám này chỉ thích đọc mấy cái status ngắn ngắn trên phây- búc, không ai rảnh mà đọc sách triết đâu.

    Triết gia quá thất vọng. Lại ngủ không được, bèn gọi thần đèn.

    - Ngươi giúp ta phát hành sách được không?

    - Phát hành bao nhiêu cuốn?

    - Việt Nam có 90 triệu dân. Ngươi in cho ta 90 triệu cuốn rồi đem tới đặt trên đầu giường mỗi người một cuốn. Có được không?

    - Chuyện nhỏ, thưa chủ nhân.

    Thế là sáng hôm sau mỗi người Việt Nam, già trẻ, lớn bé… khi thức dậy đã thấy ngay bên gối mình một cuốn CỨU QUỐC LUẬN

    Trong số 90 triệu người ấy thì có đến 80 triệu người không biết đó là sách gì. Họ đọc vài dòng, không hiểu gì cả, bèn chuyển ra chợ gói đồ. Còn lại 10 triệu cuốn kia lọt vào tay những người có học. Trong số ấy có rất nhiều cán bộ tuyên giáo và công an văn hoá. Lập tức một lệnh “tịch thu sách khẩn cấp” được ban ra:

    “Sách in lậu, có nội dung phản động. Lệnh cho toàn quốc tịch thu và tiêu huỷ.”

    Thế là mỗi tỉnh thành, mỗi quận huyện, mỗi thành phố… đều có những đội đến từng nhà dân lục soát, tịch thu và đem đốt. Tác giả thì bị truy nã. Chính phủ còn thông báo cho Interpol phát lệnh truy nã trên toàn thế giới.

    Triết gia sợ quá bèn trốn lên núi, ở trong hang đá.

    Trong cơn tuyệt vọng, triết gia bèn gọi thần đèn.

    - Ngươi có cách gì cứu ta không?

    Thần đèn suy nghĩ giây lát rồi nói:

    - Nếu ngài muốn, tôi sẽ đưa ngài lên Thiên Đường.

    Triết gia buồn bã, nói:

    - Ta cũng đã nghĩ tới điều đó. Vì chỗ của ta là ở trên chín từng mây. Ta không thể nào sống chung với loài người ngu dốt dưới trần gian này được.

    ĐÀO HIẾU

    Chủ đề: Thư giãn

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    "Triết gia sợ quá bèn trốn lên núi, ở trong hang đá.
    Trong cơn tuyệt vọng, triết gia bèn gọi thần đèn.
    - Ngươi có cách gì cứu ta không?"
    Thần đèn suy nghĩ vài giây và nói:
    -Tôi hết thuộc chữa, nhưng để tôi hô một chuyên gia về lĩnh vực này đến làm quân sư cho ngài.
    -Nhà triết học lúc này tỏ ra sáng suốt và nói:
    -Ta đã sống dưới chế độ CS chế độ CS bao nhiêu năm, chả nhẽ ta lại khộng biết cái LDV có tài ấy hay sao? Nhưng bọn nó tởm lắm, nghe nó thì...
    Chưa đợị nhà triết học nói hết lời, Thần đèn tỏa ra một luồng khói, thế là có người đã đứng trước mặt nhà triết học. Thần đèn nói:
    - Vậy ngài đã biết thì xin ngài hãy hỏi gã đi, gã đã đến ngay trước mặt ngài đó. Gã chính là cán bộ tuyên giáo có số má đó. Ngài hỏi gã xem.
    Cụ Trần Đức Thảo kể rõ tình và anh cán bộ tuyên giáo nói ngay:
    - Tưởng gì chứ chuyện đó dễ như con thỏ, ngài chỉ càn thay cái tên của ngài là Trần Dân Tiên thì dân nước ngài tranh nhau mua và báo chí lại ca ngợi hết lời. Mua xong, ca ngợi hết lời nhưng họ có đọc đâu.
    - Sao lại thế?
    - Thì đã sống dưới chế độ XHCN nhiều năm, dân nước mình đã nhiễm cái bệnh hình thức, có biết phân biết thật giả thế nào đâu, cứ thấy cái tên vị nọ vị kia có tiếng tăm là tin sái cổ. Ngay họ nói họ theo chủ nghiã Mác Lênin, nhưng họ có đọc CN Mác Lên nin đâu, họ có biết CN Mác Lênin thế nào đâu. Họ nghe tháy ông Nguyễn Phú Trọng là TBT thì họ phục, nhưng họ có xét thực chất ông Nguyễn Phú Trọng là con người thế nào đâu. Ví thế mới có cái dịch chạy học vị TS, học hàm GS cho oai. Hàng thật hàng giả họ cũng chẳng phân biệt được nữa là con người. Tôi kể ngài nghe câu chuyện mới xảy ra: Có một gã nọ chơi cờ bạc bịp, bị công an bắt vào đông và hỏi: "Ông làm nghề gì?" Gã nọ trả lời :" Tôi làm bí thư chi bộ..." Vừa nghe thấy thế tay trưởng đồn công an đã vội trách lính là bắt nhầm và thả ngay ngài bí thư chi bộ, rồi bảo lính lấy xe máy chở gã nọ về nhà. Không để gã đi ngay, bọn nhà báo lề dân đến đưa tin có ông bí thư chi bộ đánh bạc bị công an bắt vào đồn thì cả đồn bị kỷ luật.
    Thàn đền nghe tháy vậy liền nói với cụ thảo:
    - Thưa ngài, từ nay tôi xin giải nghệ, nước ngài có những người tài giỏi như thế thì thần chúng tôi không còn đất sống.

    Bác Lê Văn Mọi /Gái Goá / Khách Diệu Anh vv. và vv. đâu rồi? Là chuyên viên về chuyện diễu cợt bác thử viết còm bình phẩm xem cái nào, he he he