Tương Lai - Học một câu từ người Nhật

  • Bởi Admin
    21/09/2015
    20 phản hồi

    Tương Lai

    (Mênh mông thế sự 12)

    Chuyện học thì mênh mông, cách học cũng muôn hình muôn vẻ. Nhưng quan trọng hơn là học cái gì. Với chuyến đi Nhật của ông Tổng thì cũng vậy thôi. Đi để tự giới thiệu về dân về nước mình sao cho khỏi bõ công người ta vì kính trọng dân mình, nước mình mà mời. Cho nên nếu hiểu “mình có thế nào người ta mới mời” thì người có sự thông minh tối thiểu cũng phải hiểu “mình” đây chính là “dân mình”, “nước mình”. Đương nhiên muốn vậy thì dù chưa thông minh, ít nhất phải không lú lẫn.

    Vậy thì dân mình cần học cái gì nhất ở người Nhật, nước Nhật? Đây là chuyện quá lớn. Xin chỉ được nói về suy ngẫm riêng tư của một người đã có vài lần đến Nhật. Ngoài mấy lần đi hội thảo, có một lần là khách mời trao đổi về văn hoá cách nay khoảng mười lăm năm. Dạo ấy, trước chuyến đi, trả lời câu hỏi của ông Đại sứ Nhật: “Điều quan trọng nhất muốn tìm hiểu về Nhật Bản là gì?”. Không ngần ngừ, tôi nói ngay: “Muốn hiểu vì lẽ gì mà người Nhật, nạn nhân của bom nguyên tử Mỹ lại liên minh với Mỹ nhằm xây dựng lại đất nước để có hôm nay”. Ông Đại sứ trầm ngâm rồi hỏi lại: “Vậy ông muốn đến những đâu trong mười ngày trên trên đất Nhật?”. “Muốn thăm một thành phố cổ và một vài ngôi làng Nhật”, tôi nói.

    Ông cười: “Thành tựu lớn nhất của Nhật là khoa học và công nghệ, đặc biệt là công nghệ cao, cái đó tập trung ở các nhà máy sản xuất, khu công nghiệp ở đô thị, sao ông lại chỉ đi thăm thành phố cổ và những ngôi làng?”. Tôi cũng cười: “Đọc sách, xem trên màn hình, cũng có thể nhìn thấy điều ấy. Nhưng đó là thành tựu. Tôi muốn hiểu vì đâu có thành tựu đó. Vậy thì phải đi tìm trong truyền thống và trong trào lưu canh tân. Nói theo ngôn từ quen thuộc của chúng tôi là đến hiện đại từ truyền thống. Vì vậy phải trực tiếp gặp những con người, vì nói đến văn hoá cũng chính là nói đến con người. Đến thành phố cổ và làng quê chắc dễ cảm nhận để hiểu về bản lĩnh của những con người đã hiện đại hoá truyền thống như thế nào.

    Kể về chuyến đi và những cảm nhận sẽ quá dài, xin chỉ ghi lại một kỷ niệm giàu cảm xúc. Khi đến cố đô Kyoto (ảnh dưới), quê hương của hơn 2.000 ngôi chùa Phật giáo và đền thờ Thần đạo, trong đó có 17 công trình văn hóa của Nhật được đưa vào danh sách những Di sản Thế giới, tôi được nghe một chuyện cảm động về tượng đài Langdon Warner, nhà khảo cổ và sử học nghệ thuật người Mỹ. Ông là người kêu gọi chính quyền Mỹ không ném bom các thành phố mang nhiều di sản văn hóa như Kyoto. Người dân Kyoto đã tạc dạ về tư tưởng và hành động mang đậm tính văn hoá đó nên đã dựng tượng ghi ơn nhà văn hoá Mỹ đã cứu Kyoto khỏi hoạ bom nguyên tử năm 1945.

    Đáng tiếc là tôi không kịp đến chiêm ngưỡng bức tượng đó. Xin khỏi phải kể thêm về chuyến đi và những cảm nhận, chỉ nói về những suy ngẫm từ chuyến đi đó. Chính từ chuyện bom nguyên tử này, đây là quốc gia duy nhất trên quả đất nếm trải nỗi đau khủng khiếp ấy, tôi suy ngẫm về bản lĩnh của người Nhật.

    Trong phạm vi hạn hẹp của một bài viết vắn, xin chỉ tập trung vào một vấn đề: Phải chăng bản lĩnh người Nhật được đẩy lên đỉnh cao bởi tầm nhìn khai phóng với ánh sáng tỉnh thức, được thể hiện rõ nét trong câu châm ngôn “độc lập quốc gia thông qua độc lập cá nhân do Fukuzawa Yukichi, nhà khai sáng Nhật Bản. Vâng, chỉ một câu. Với tôi đây chính là câu cần học nhất. Đây là thời đoạn nước Nhật vừa thoát ra khỏi chế độ chuyên chế thời Mạc Phủ với những bước đi canh tân đầu tiên thời Minh Trị.

    Theo nhà tư tưởng có ảnh hưởng sâu sắc nhất trong xã hội Nhật Bản cận đại ấy thì một xã hội muốn phát triển phải dựa trên những cá nhân có khả năng tư duy độc lập và sáng tạo, chứ không phải dựa vào ai đó ở “bên trên”. Phải chăng tầm nhìn của nhà Khai sáng ấy đã góp phần xây đắp bản lĩnh của người Nhật để rồi có đủ sự tỉnh táo và sáng suốt mà dám quên đi mối hận và nỗi đau hai quả bom nguyên tử Mỹ ném xuống Hiroshima và Nagasaki để ký Hiệp ước Liên minh Mỹ-Nhật (Hiệp ước San Francisco có hiệu lực từ 28.4.1952). Họ biết và dám khai thác sức mạnh tài chính và khoa học công nghệ của cựu thù để đủ sức xây dựng lại đất nước từ đống tro tàn của chiến tranh. Liệu việc ký Hiệp ước San Francisco sau này có khởi nguồn từ tầm nhìn của Fukuzawa mà người ta gọi là “Voltaire của Nhật”? Sẽ hiểu hơn về điều này nếu soi lại tiến trình canh tân của Nhật và việc tiếp thu những thành tựu văn minh phương Tây mà Fukuzawa là người đi tiên phong – người mà khi nghe tin có một phái đoàn sứ giả Nhật sẽ đi Hoa Kỳ, đã đến gặp trưởng đoàn để xin đi. Chuyến đi năm 1860 ấy cùng chuyến đi châu Âu rồi chuyến đi Mỹ sau đó nữa đã có ảnh hưởng rất lớn đến Fukuzawa để rồi tác động đến cách nhìn, tầm nhìn của giới tinh hoa trong xã hội Nhật thời đó để làm nên sự phát triển thần kỳ của Nhật Bản.

    Trong “Thoát Á luận”, Fukuzawa kêu gọi nước Nhật hãy “tách ra khỏi hàng ngũ các nước châu Á, đuổi kịp và đứng vào hàng ngũ các nước văn minh phương Tây”. Đương nhiên, Fukuzawa không quên chỉ ra: “Văn minh phương Tây đúng là hơn chúng ta, nhưng không có nghĩa là cái gì của nó cũng hoàn hảo. Văn minh phương Tây cũng đầy rẫy khiếm khuyết. Phong tục phương Tây không phải thứ gì cũng hay ho”. Ông nói rõ, do những khác biệt về văn hoá, một số những yếu tố đặc thù khi ở phương Tây thì hay nhưng khi du nhập vào Nhật Bản có thể chưa phù hợp. Vì thế, phải biết bình tĩnh lựa chọn chứ không phải là “tin tưởng một cách mù quáng văn minh phương Tây”. Để có năng lực lựa chọn “tin cái gì và nghi ngờ cái gì”, Fukuzawa xác định rõ, “kết quả của học vấn chính là ở chỗ nuôi dưỡng năng lực lựa chọn đó”.


    Fukuzawa Yukichi

    Từ một nhận thức như thế, ông không ngần ngại nói lên một sự thật nhằm cổ vũ cho một thái độ thực sự cầu thị để vượt lên khỏi sự tăm tối lạc hậu: “Cũng khi tiếp xúc với người nước ngoài, lắng nghe họ nói, đọc các sách phương Tây và dịch sách mới thấy kiến thức rộng mênh mông nhường nào, lúc đó người ta mới nhận thấy rằng ngay cả chính phủ ma quỷ hay thánh thần gì nữa cũng có thể bị sụp đổ bởi nỗ lực của loài người. Có lẽ đó là lúc mà người điếc và người mù mới vểnh tai và mắt lên để có thể nghe và nhận thấy những âm thanh và màu sắc”.

    Chính vì thế, nhà khai sáng Fukuzawa (ảnh bên) kêu gọi giới trí thức Nhật: “Chúng ta không nên tìm cách ngăn cản lại sự lan truyền của nền văn minh ấy. Là những người trí thức, chúng ta hãy góp sức giúp cho sự lan truyền của làn sóng văn minh đó tới toàn dân trong nước để họ thấy được và làm quen với nền văn minh ấy càng sớm càng tốt. Làm được như vậy chính là sự nghiệp của những người trí thức”.

    Cần biết thêm rằng, tác phẩm “Khuyến học” viết trong thời gian 1872-1876, được xem là cuốn sách gối đầu giường của người Nhật. Lần phát hành đầu tiên đã là 3,4 triệu bản, dân số Nhật lúc ấy khoảng 35 triệu, nghĩa là cứ khoảng 10 người Nhật có một cuốn sách. Và cuốn “Khuyến học” đã được tái bản liên tục. Chỉ tính từ năm 1942 đến năm 2000, riêng nhà xuất bản Iwanami Bunko tái bản đến 76 lần. Nếu nhớ lại một sự kiện khác: việc dịch và in cuốn “Bàn về tự do” mang ý nghĩa khai sáng của John Stuart Mill cũng vào thời điểm ấy sẽ hiểu thêm về trào lưu canh tân của Nhật bản đã tác động như thế nào đến đời sống tinh thần người Nhật. Phải chăng tinh thần ấy góp phần làm nên “chuyện thần kỳ Nhật Bản” vừa nói? Cuốn sách được viết năm 1859 ở nước Anh thì 1871 Nhật đã dịch và xuất bản với trên 2 triệu bản trên số 35 triệu dân như vừa nói.*

    Trong “Khuyến học”, Fukuzawa kêu gọi các sĩ phu Nhật Bản làm việc theo phương châm “coi trọng quốc gia và coi nhẹ chính phủ”, tự tin vào “sức mạnh của chính mình mà không phụ thuộc vào sức mạnh của quyền uy”. Ông chỉ ra rằng, “nếu quốc dân không có chí khí độc lập, không có tinh thần tự do thì lòng yêu nước cũng sẽ hàm hồ và nông cạn”. Điểm nổi bật trong “Khuyến học” là “những bài học về tinh thần độc lập tự cường của người Nhật Bản” mà Fukuzawa xác định đó là “điểm xuất phát của mọi vấn đề”, là “cái quan trọng nhất và phải được coi là phần hồn của văn minh”.

    Vì sao? Vì “nếu không có chí khí độc lập, tinh thần độc lập thì mọi hình thái của văn minh chỉ còn là hình thức, hoàn toàn vô dụng”. Fukuzawa quyết liệt cảnh báo: “Giành được quyền tự trị chưa phải đã là độc lập, mà nền độc lập thật sự chỉ có thể thành hiện thực thông qua việc trở thành một quốc gia tiên tiến và văn minh. Nếu không có sự khai sáng và văn minh, nền độc lập giành được sẽ mau chóng mất đi để rồi lại lệ thuộc vào các quốc gia tiên tiến khác”.

    Liệu có phải bản lĩnh của người Nhật khởi nguồn từ đó? Và đó cũng chính là cái cần phải học trước tiên để rồi còn phải học lâu dài khi dân tộc ta đang đối diện với những thách thức trong một thời điểm của những biến động dữ dội và rất khó lường trên con đường hội nhập để phát triển. Nhưng cũng chính vì vậy mà một vận hội mới đang mở ra với những ai có đôi mắt biết nhìn và cái tai biết nghe với một bộ óc minh mẫn.

    Kết thúc bài học một câu từ người Nhật trong đầu tôi vụt hiện lên cũng một câu, đúng hơn là một câu đối, trong đoạn kết một truyện ngắn trong “Vang bóng một thời” của Nguyễn Tuân qua lời nói của một tử tù vừa “cho chữ” viên quản ngục. Quản ngục này vốn có một đam mê tao nhã là có được một đôi câu đối làm “một vật báu trên đời” bởi chính tay ông Huấn Cao, tức là người tử tù đây, viết cho.

    Xin chép ra đây lời người tử tù sau khi viết một câu cho viên quản ngục: “Ở đây lẫn lộn. Ta khuyên thầy Quản nên thay chốn ở đi. Chỗ này không phải là nơi để treo môt bức lụa trắng trẻo với những nét chữ vuông vắn tươi tắn nó nói lên những cái hoài bão tung hoành của một đời con người… Thầy hãy thoát khỏi cái nghề này đi đã rồi hãy nghĩ đến chuyện chơi chữ. Ở đây, khó giữ cái thiên lương cho lành vững, và rồi cũng đến nhem nhuốc mất cái đời lương thiện đi”.

    Quả thật, “giữ được cái thiên lương cho lành vững” không dễ trong một môi trường ô nhiễm khi một số người đang nắm quyền lực cố “tự đánh lừa mình về cái nội dung của chính mình”**. Họ không tìm thấy điểm tựa của họ trong tương lai mà chỉ sống nhờ vào quá khứ nên không chịu để cho “người đã chết chôn cất những người chết của mình” mà cứ “buộc những bóng ma của nó phải lang thang một lần nữa”**.

    Chính vì thế, trong tiến trình hội nhập đang có nhiều triển vọng nhưng sự nghiệp chấn hưng đất nước vẫn bị trì kéo do cái não trạng mụ mị vì dục vọng đen tối của thao túng quyền lực được che giấu bằng sự nguỵ biện của ngôn từ về biện chứng của sự ngoan cố đã làm “nhem nhuốc mất cái đời lương thiện”.

    Thực chất là biện chứng về sự ngạo mạn của quyền lực vốn là kẻ thù lớn nhất của chân lý. Làm sao dấn bước canh tân khi đầu óc vẫn đặc sệt những cái cổ hủ mà cuộc sống đã vứt bỏ. Chẳng những thế, vẫn cứ cố nhai lại những bài học cũ rích để bám giữ bằng được cái vang bóng một thời đã và đang lụi tàn nhưng vẫn cố đấm ăn xôi. Ác một nỗi xôi lại hẩm!

    T. L.

    Tác giả gửi BVN.

    ________

    * Ở ta thì mãi đến năm 2000 NXB Tri Thức mới rụt rè vừa thăm dò ý tưởng và trí tuệ sáng láng của cấp trên để dịch và phát hành 1000 cuốn cho gần 100 triệu dân!

    ** C. Mác và Ph. Ănghen, Toàn tập, tập 8. NXB Chính trị Quốc gia, t.145, 148.

    Chủ đề: Thế giới

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    20 phản hồi

    LO VI SONG viết:
    Ta thì học Nhật, Nhật thì học tây, thế thì học béng Tây cho xong

    Oops ! Chẳng thể nhanh như thế đâu ông LÒ ợ !

    Chưa nói đến những 'bản sắc' khác đáng nể của Nhật, thứ ta cần học ở Nhật không chỉ là những gì Nhật đã học của Tây, mà cái cốt lõi cần học nhất từ Nhật chính là tinh thần học hỏi, cái cách thức Nhật học Tây, để rồi vươn lên ngang hàng, có chỗ lại vượt hơn cả Tây (meta learning). Và đấy chính là sự khác biệt quan trọng giữa Nhật Bản và Việt Nam.

    Nhớ khi xưa cụ Phan Châu Trinh cũng từng nói đại ý như thế. Nay Việt Nam vẫn còn cần phải học Nhật, mặc dù đã trễ hơn 100 năm. Nhưng dẫu có muộn còn hơn chẳng bao giờ !

    Chuyện nước mình thì không bàn, lại cứ bàn chuyện nước ngoài. Xin nêu vấn đề về nước mình có người thắc mắc, các bác thử bàn xem sao. Tôi cũng muốn bàn nhưng nghĩ mãi không ra. Mong các bác chỉ giáo về 3 thắc mắc sau:
    Ba vấn đề cần bàn là:
    1- Nước ta là nước XHCN, vậy thì một nước XHCN có những đặc điểm gì? Tức là tiêu chí của một nước XHCN là gì?
    2- Nước ta xây dựng CNXH, vậy thì khi xây dựng CNXH thì phải làm những gì?
    3- Đảng bảo quân đội "trung với Đảng" thì Đảng coi Đảng hơn Tổ quốc hay Tổ quốc trên Đảng.

    Ta thì học Nhật, Nhật thì học tây, thế thì học béng Tây cho xong.
    Những trí thức do Tây đaò tạo thì quay ra chống Pháp, những trí thức CS đào tạo thì quay ra chống Đảng. Chỉ có công nông là theo Đảng suốt đời thôi. Đời ngắn lắm mà.
    Tây nó sang nó dạy cho chữ Quốc ngữ, thế là thoát Hán một bước cự kỳ quan trọng, rồi dùng "gậy gậy ông đập lưng ông". Dùng ngay chữ Tây dạy cho để chửi Tây. Nay mới có người hối tiếc thà sống dưới thời Tây đô hộ còn hơn sống dưới chế độ CS do Tàu chỉ đạo.
    Chuyện gì đã qua thì cho qua đi, chẳng ai có tài quay ngược bánh xe lịch sử. Nay nên bàn chuyện ngày nay đang xẩy ra ở nước ta. Có 3 vấn đề dân đen thắc mắc về tình hình nước ta nêu trên. Mong các trí thức... tỉnh mà bàn.

    TTNgu : " Nhan viec nay, cau hoi 'nen hoc gi tu nguoi Nhat' cang tro nen quan trong ".

    Hoc nhung thu ma 'ca the gioi muon hoc ho'. Con nhung thu ho dep dinh bo khong day thi co muon minh cung khong hoc duoc. Chung nao nguoi ta them nhung mon day thi minh hang lo. Dieu quan trong nhat la hoc de chong choi lai Tau Cong. Co the cung vi ly do 'Tau Cong' ma nguoi Nhat dieu chinh trong giao duc ?. Chua hoc duoc gi ma da canh giac thi e cung kho.

    Khi đánh giá nước Nhật, người ta (VN) thường căn cứ vào các thành tựu về phát triển kinh tế và khoa học kỹ thuật, cũng như tính thật thà, lễ độ của người Nhật và sự sạch sẽ trật tự trong xã hội Nhật Bản. Nhiều người kể cả GS Tương Lai cũng muốn biết cái gì đã khiến cho Nhật Bản từ một nước bại trận tả tơi lại có thể phát triển một cách thần tốc như thế. Nhưng ít ai tìm hiểu những giá trị dân chủ và nhân bản phát triển như thế nào so với sự phát triển về kinh tế và kỹ thuật ở Nhật. Ít ai đặt vấn đề tại sao người Nhật trước kia khi chiếm đóng VN lại tàn ác, đem thóc lúa đốt làm thuốc súng khiến hàng triệu người VN chết đói, và trong thế chiến thứ hai, tại sao Nhật bản lại hợp tác với đức quốc xã, một tổ chức có tinh thần kỳ thị chủng tộc một cách dã man. Thực tế là xã hội Nhật Bản cũng rất thuần nhất (homogeneous) vì núớc Nhật ít khi mở cửa cho người nước ngoài đến sinh sống.

    Tin tức mới đây về việc dẹp bỏ các môn khoa học xã hội, nhân văn và luật ở các đại học ở Nhật có thể giúp người ta hiểu xã hội NHật Bản ở một khía cạnh khác hơn.

    The Times Higher Education viết:
    Many social sciences and humanities faculties in Japan are to close after universities were ordered to “serve areas that better meet society’s needs”, it has been reported.

    Of the 60 national universities that offer courses in these disciplines, 26 have confirmed that they will either close or scale back their relevant faculties at the behest of Japan’s government, according to a survey of university presidents by the Yomiuri Shimbun.

    It follows a letter from education minister Hakuban Shimomura sent to all of Japan’s 86 national universities, which called on them to take “active steps to abolish [social science and humanities] organisations or to convert them to serve areas that better meet society’s needs”.

    https://www.timeshighereducation.com/news/social-sciences-and-humanities-faculties-close-japan-after-ministerial-decree

    Bình luận ở Bloomberg News và Time Magazine cho rằng việc dẹp bỏ các môn khoa học xã hội, nhân văn và luật ở các đại học công lập ở Nhật bản là để đối phó với tình hình kinh tế suy thoái bằng cách đặt trọng tâm vào khoa học kỹ thuật và khoa học tự nhiên. Năm ngoái, thủ tướng Abe đã từng quan tâm đến sự chững lại của nghiên cứu khoa học tự nhiên và cho rằng cần có nhiều môn học thực dụng để đáp ứng nhu cầu của xã hội hơn là các môn học về lý thuyết mà sự đóng góp cho xã hội không cụ thể (http://time.com/4035819/japan-university-liberal-arts-humanities-social-sciences-cuts/?xid=fbshare).

    Cũng có quan điểm cho rằng việc dẹp bỏ các môn khoa học xã hội, nhân văn và luật có lý do chính trị. Các phân khoa nhân văn và xã hội học ở Nhật thường có có khuynh hướng thiên tả (tương tự như tại các nước Âu Mỹ) và chính quyền bảo thủ tại Nhật đang rà soát lại chính sách an ninh. Sụ thay đổi này cũng có thể là do chủ trương của phe bảo thủ muốn ngăn xã hội Nhật Bản đi theo đường lối cởi mở (liberal).

    Dù là lý do gì, việc dẹp bỏ các môn khoa học xã hội, nhân văn, và luật là một bước thụt lùi về tiến bộ của Nhật Bản. Tiến bộ ở đây không phải chỉ là tiến bộ về kinh tế, khoa học và kỹ thuật mà là tiến bộ về dân chủ và nhân văn. Còn có gì nguy hiểm hơn khi những tiến bộ về khoa học và kỹ thuật nằm trong tay những nguời thiếu tầm nhìn về dân chủ và nhân quyền và khi những tư tường khai phóng không được giảng dạy và phổ biến đến cho các lớp trẻ mới lớn.

    Nhân việc này, câu hỏi "nên học gì từ Nhật Bản" càng trở nên quan trọng.

    Trong bai viet, ong TL co nhac toi cau chuyen triet ly voi tinh tiet 'cho chu' cua NguyenTuan.

    NguyenTuan trong mot lan tu su, da 'khoe' su thong minh cua minh, cung bang cach 'cho chu' :
    Hoi nha tu HoaLo o Hanoi con giam giu phi cong My, ong NTuan chung kien canh tu nhan nhuong nhau khi nhan thuoc rat tu cach. Ong NT da ghe tai cai tu bay cach ha nhuc tu nhan Phi cong My bang cach phat it thuoc de tu nhan phai tranh gianh nhau nham huy hoai nhan cah nguoi ta. Ket qua la ong Nguyen Tuan cuoi khoai tra!

    Nguoi ta noi rang chi nen doc van thoi, chu dung nen gan nha van.

    Cả thế giới người ta đều ca ngợi Hồ Chí Minh, ta cũng đang học tập tư tưởng Hồ Chí Minh, GS Tương Lai không cổ vũ chủ trương này mà lại đi cổ vũ học tập người Nhật. "Bụt chùa nhà không thiêng" hay sao?
    Ta phấn đấu 500 năm nữa cũng không đuổi kịp người Nhật hiện nay. Còn người Nhật muốn đuổi kịp Việt Nam thì chỉ cần 2 năm, biện pháp đuổi kịp Việt Nam nhanh nhất là "học tập tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh".

    Truoc hien trang thap phan nguy hiem cua dat nuoc do tap doan doc tai cai tri gay ra, la mot tri thuc that su thi can dua ra nhung giai phap cu the, kha thi de giai quyet, nhu nhung loi tam huyet cua Ts Nguyen Tien Trung truoc day :" Chung ta khong lam thi ai lam; Khong lam bay gio thi bao gio lam !". Thanh bai khong la thuoc do de luan anh hung.

    Bài viết rất có ý nghĩa . VN muốn hòa nhập cùng nhịp với thế giới trước hết phải cầu thị, học hỏi và làm theo giá trị VH, XH, KHCN ..tân tiến , văn minh của các nước phát triển. Giải phóng con người về quyền tự do tư tưởng, ngôn luận , tôn trọng và bảo đảm tính độc lập tự chủ của công dân .. là chìa khóa canh tân Đất nước. Như ông Fukuzawa Yukichi nói “độc lập quốc gia thông qua độc lập cá nhân” . Cá nhân và tập thể quan chức đảng và nhà nước VN hiện nay vẫn chỉ biết " ăn mày dĩ vãng" của thế hệ " vang bóng một thời" làm nên k/c chống Pháp, chống Mỹ trước đây. Quan chức VN hiện tại chỉ biết đục, khoét vơ vén cho túi tiền và củng cố quyền lực của họ và truyền cho con cháu họ hàng của họ. Một thời đại phong kiến kiểu mới " CHXHCNVN", bắt đầu!

    Songdep.xitrum.net/nghethuatsong/253.html
    CAU CHUYEN BAT MY

    Japan.net.vn/
    Japan.net.vn/dung-bao-gio-nhuong-ghe-cho-nguoi-gia-khi-song-o-nhat-1443.htm
    ______________
    Dieu hay khong the day; Dieu hay cho co the hoc.

    khai minh viết: " Câu hỏi là VN tại sao không chịu học?" Thì Đảng ta vẫn chịu khó học đấy chứ, học ông Mác, ông Lên nin và học ả ông Mao đấy thôi. Nay cái Học viện Nguyễn Ái Quốc là nơi học cao nhất đấy. Cán bộ cao cấp toàn ở cái lò ấy mà ra.

    Trần H Cách viết: "Các trí thức Nhật cách đây hơn 1 thế kỷ rưỡi chấp nhận du nhập văn minh tây phương,". Thì Đảng ta cũng học ông Tây đấy thôi, Mác và Lênin có phải người châu Á đâu. Hồ chủ tịch chịu khó học ngay từ hồi còn ở hang Pắc Bó:
    "Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng "
    Cụ học thề nào mà càng học càng nghèo. Học, học nữa , học học mãi thì thành Nghèo, nghèo nữa, nghèo mãi.
    Học để giữa vững chế độ, học để có nhiều mưu ma chước quỷ, có đủ các thủ đoạn mánh khóe để lừa dân, để đàn áp dân và để móc túi dân.
    Bác Cách còn đề cạp đến vấn đề phản biện. Người trong nước thì không biết phản biện (trừ phản biện khi xét các sáng kiến cải tiến kỹ thuật và phản biện khi xét các luận văn luận án khoa học ...), nay nhà nước đang hô hào "phản biện xã hội", vậy thì bác xem có vấn đề xã hội nào cần phản biện thì bác phản biện cho mọi người biết với. Người trong nước chủ yếu chỉ biết nghe và nghe thôi, dân trí thấp lè tè mà.

    Đúng! Chuyện học là mênh mông.

    Hoàng đế Peter the Great của nước Nga học phương Tây 300 năm trước, cải tổ Hải và Lục quân Nga, đưa thầy về dạy khoa học cho dân chúng, cải cách hành chính và quản lý lãnh thổ biến nước Nga thành hùng cường.

    Nhật bản thấy Trung Hoa thua trận chiến tranh nha phiến với Anh vội vàng thoát Á, nhận văn hoá khoa học phương Tây làm thầy cách đây 150 năm trở thành vô địch Đông Á đầu thế kỷ 20.

    Thái lan một nước nhỏ thoát cảnh thực dân Anh Pháp đô hộ nhờ các vị vua ưu thời mẫn thế: không mất độc lập, không cần dành độc lập, cứ thế mà thuận buồm xuôi gió với thời gian.

    Câu hỏi là VN tại sao không chịu học? Phải chăng sự cầu thị, lòng trung thực với sự thật không có? Phải chăng văn hoá nô dịch cấp trên trong mô hình xã hội trật tự và ổn định của Khổng tử đã làm não trạng sĩ phu hoá đá khi xưa hay tư tưởng giáo điều thời nay làm cán bộ mù loà?

    Muon hoc nguoi Nhat Ban, truoc tien nguoi Viet Nam can hoc nguoi nhung dieu sau :
    - Khong duoc goi nhan dan la 'Nguy'.
    - Khong duoc coi luat phap la 'o mom tao'.
    - Khong duoc tung niem cau 'con Dang ( CS ) con minh'.
    - Khong chap nhan 'quan doi phai trung voi Dang ( CS ) '.
    - Khong duoc dung tuong '1400' tran lan.
    - Khong duoc day tre em an cut ga.
    - Khong duoc day tre con 'nam mo la phai thay lanh tu'.
    - Khong duoc day trach nhiem doi lai bien, dao bi giac Tau chiem ( do CSVN tiep tay ) cho the he con chau.
    - Khong duoc goi tau giac Trung Quoc ban giet nguoi Viet Nam la 'tau La'.
    Cuoi cung, khong duoc 'di hang hai, dang chan tho chim ra ngoai! '.

    Nguoi Viet can hoc dieu nay o Nhat Ban truoc tien :

    Http://www.gocnhinalan.com/nhung-cuon-sach-hay/vi-sao-dan-nhat-khong-an-cap.html
    10.7.2015 - Alan : VI SAO DAN NHAT KHONG AN CAP?

    Www.webtretho.com/forum/f3950/dang-suy-ngam-vi-sao-nguoi-nhat-ban-khong-an-xin-cho-du-tung-thieu-den-may-2105931
    Dang suy ngam : VI SAO NGUOI NHAT KHONG AN XIN CHO DU TUNG THIEU DEN MAY.

    Http://m.daikynguyen.com/doi-song/vi-sao-o-nhat-khong-co-an-xin.html
    24.8.2015 - DaiKyNguyen : VI SAO O NHAT KHONG CO AN XIN

    Các trí thức Nhật cách đây hơn 1 thế kỷ rưỡi chấp nhận du nhập văn minh tây phương, thì các lãnh đạo Việt Nam ngày nay đã chấp nhận sự du nhập của đồng tiền và các quy luật đi kèm. Điều này không đòi hỏi trình độ cao như các nhà tư tưởng Nhật, mà chỉ đòi hỏi ở đảng muôn năm trường trị một phương châm làm việc duy nhất để dành cho những lúc hữu sự: hễ gặp bế tắc thì xé rào.

    Người Việt hiện nay không có cơ hội nào để học theo tư tưởng của các nhà canh tân trên thế giới, vì tự do tư tưởng là một món hàng quá xa xỉ tại Việt Nam. Ông Fukuzawa nếu xuất hiện ở Việt Nam chắc chắn sẽ bị cho là một mối nguy về an ninh quốc gia và bị đưa vào tù, còn sách của ông sẽ bị tịch thu toàn bộ.

    Nhưng tôi tin rằng tại Việt Nam đang có những người có trí tuệ bằng độ phân nửa ông Fukuzawa nhưng tinh ranh hơn gấp đôi. Họ vẫn sống khỏe nhờ không bao giờ lên tiếng phản biện qua sách báo, mà chấp nhận sống đời mưu sĩ làm việc dưới trướng một số lãnh đạo, theo đúng chủ trương của đảng và nhà nước độc quyền tận thu mọi phản biện. Lâu lâu tư tưởng của họ lóe lên trong một số bài diễn văn của một lãnh đạo, khiến cho mọi người bỡ ngỡ tưởng là lãnh đạo đã mặc khải. Tất nhiên, sau đó mọi chuyện vẫn như cũ, lãnh đạo vẫn là những kẻ "đảng đặt đâu tôi ngồi đó", vừa khỏi phải chịu trách nhiệm vừa được tiếng thơm là biết đề cao tập thể.

    Người Hàn quốc, người Singapore, người Thái lan...chẳng cần học ông người Nhật Fukuzawa cũng tiến. Người mình cũng học Tây đấy, thế nhưng đất nước cứ phú quý giật lùi mãi. Trước kia trong hội trường hội nghị hay đại hội Đảng thì thường treo ảnh hai ông Tây, một người Đức, một người Nga và nhận hai ông đó là thầy, thế nhưng nước ta thì hết tai ương này lại đến thảm họa khác. Nay vẫn còn để hai ông Tây ấy ngồi trong hiến pháp thì còn thảm họa hơn nữa. Chẳng biết các nhà lãnh đạo có điên đầu hay không mà tổ tiên thì không thờ, lại đi thờ hai ông ngoại bang đị tộc?
    Dân Lào và dân Cao Mên cũng có học ông Nhật đâu mà nay họ còn tiến hơn cả ta. Họ không theo Nhật nhưng họ cũng chẳng thèm tôn thờ hai ông Tây nên họ cứ tiến.
    Vứt mẹ nó cái cờ búa liềm đi thì nước ta sẽ tiến lên văn minh dân chủ. Bây giờ là thế kỷ nào rồi mà vẫn còn giương cao cờ búa liềm để đập ai, để cứa cổ ai?

    Muon VN hoc Nhat Ban ( NB ), truoc het nguoi Viet phai duoc phep hoc. Ong TL thu co suy nhung gi co the hoc de giup VN thanh, hoac tuong duong NB xem, dang CSVN no se vien dan dieu may, dieu may trong luat cua no ma bat giam ong ngay. Muon VN hoc NB, truoc het phai bo cai dang CSVN di, bo cai 'nguyen nhan cua moi nguyen nhan' gay be tac cho VN di.
    Muon dong nuoc con kenh luu thong, het thui, truoc het phai vot bo het rac ruoi chan ngay cua kenh. Day la dieu hien nhien ai cung thay.

    Trong chuyen tham Nhat vua qua, TV chieu canh Lu toi choi mot gian hang trai cay cua nguoi VN. Dung truoc sap trai Thanh Long hong ruc, Lu hoi bang quo :' Day la hoa hay la qua?' ( ?! ) Troi! Lu khong biet that hay Lu gia vo? . Neu khong biet thi dung la Lu; Con neu la dong kich, thi la thu kich rat Lu!.

    Baì này hay thế này mà không thấy các vị trí thức trong và ngoài nước lên tiếng, nhưng nếu có bài nào dễ dễ chỉ động chạm đến những điều sinh hoạt thường tình thì khối người nhao nhao còm. Đây cũng chính là một trong những điều ta khác người Nhật, làm cho người Nhật tiến lên còn ta thì thụt lùi.
    Xem hình ảnh cụ Tổng Trọng sang thăm Nhật được đón tiếp trọng thị, nhưng cụ Trọng lủn cà lủn củn đi bên cạnh ông Abê thì thấy cụ Trọng là hình ảnh điển hình của nước Việt Nam XHCN.
    Nghe nói trong cuộc hội đàm hai bên thì người Nhật nêu lên vấn đề cải tạo nòi giống, làm cho người Nhật trước kia lùn thì nay thể hình của họ cũng ngang như người câu Âu. Đến luc cụ Trọng phát biểu thì cụ cứ nói Việt Nam ta cũng dùng nhiều biện pháp tăng trọng, cải tạo chế độ ăn uống bằng cách thay thế chế độ ăn tinh bằng ăn thô, vừa đỡ tốn cám lại đỡ mất công phải đun nấu. Rồi còn tuyệt đối không dùng chất tạo nạc. Rồi còn dùng biện pháp phối giống có chọn lựa tạo ra giống F2 tốt hơn cả giống F1.
    Mọi người ngạc nhiên hỏi cụ Trọng là thế Việt Nam đang cải tạo cái gì đáy thì cụ Trọng bảo "Tôi đang nói về biện pháp cải tạo giống lợn."
    Người Nhật mới bảo cụ: chúng tôi đang bàn về việc cải tạo nòi giống là giống người đấy chứ. Muốn làm gì thì làm nhưng phải làm cho con người thông minh, khỏe mạnh trước đã thì mới làm được mọi chuyện. Còn các ngài lại đặt vấn đề cải tạo giống lợn trước đã thì nay Việt Nam còn là nước XHCN.

    Tai sao Nhat khong han My vi bi an bom 'A' cua My?

    Don gian, Nhat la loai 'dam choi dam chiu'. The gioi se ra sao, neu Nhat co bom A ( dang nghien cuu che tao ) truoc My?.
    Con tai sao Nhat lai cung My la dong minh than can cua nhau? . Boi tam nhin cua nguoi Nhat, ho nhin truoc cai hoa Cong san. Thu hinh dung coi neu Nhat khong duoc My thang ma bi Lien Xo thang, roi se ra sao? Co khac gi may nuoc Dong Au khong? . Dau oc nguoi Viet han hep lam, nen hay viet dai dong va hoi nhung cau nong can.