Hùng Vương - Thử chấm điểm Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

  • Bởi Khách
    18/09/2015
    42 phản hồi

    Hùng Vương, cộng tác viên Dân Luận

    Con đường quan lộ xuôn xẻ và chông gai của Thủ tướng Tấn Dũng.

    Đầu năm 1995, dư luận ở Hà Nội lần đầu tiên nghe đến cái tên Nguyễn Tấn Dũng, vì khi đó, ông Dũng được bổ nhiệm làm Thứ trưởng Bộ Công An. Trước đó, không có mấy ai biết ông Tấn Dũng là ai.

    Khi ông Tấn Dũng làm Thứ trưởng Bộ Công an, trong giới Công an, và giới thạo tin ở Hà Nội bắt đầu xì xào về ông Dũng, rằng ông nguyên là Giám đốc Công an tỉnh Kiên Giang, rồi Bí thư Tỉnh ủy Kiên Giang, và nay chuẩn bị sẽ làm Bộ trưởng Bộ Nội Vụ-tên Bộ Công An khi đó, thay Bộ trưởng Bùi Thiện Ngộ. Cái thông tin rằng ông Dũng đã từng làm Giám đốc Công an tỉnh sau này biết là sai, vì trong lý lịch của ông không có thông tin này. Chưa từng làm Công an, mà nay làm Thứ trưởng Bộ Công an thì cũng chẳng có gì lạ, vì đồng chí Lê Hồng Anh cũng đã từng là Bí thư Kiên Giang, sau đồng chí Tấn Dũng, mà sau này làm Bộ trưởng –Đại tướng Công an cơ mà. Ở các nước, dân sự chuyển sang làm Công an, Quân đội là bình thường.

    Khi đó, năm 1995, Bộ Công an đang có chuyện lình xình giữa Bộ trưởng Bùi Thiện Ngộ, và Thứ trưởng Phạm Tâm Long. Con trai Thứ trưởng Phạm Tâm Long là Phạm Tâm Liên, nguyên thiếu tá công an, Đội trưởng thuộc Phòng Cảnh sát Kinh tế Công an Hà Nội, đã bị Bộ trưởng Bùi Thiện Ngộ chỉ đạo cho bắt giam, cùng một loạt nhân viên Công an Hà Nội, vì tội bắt oan người, tống tiền. Bộ Công an khi đó nát bét, tham nhũng, “cướp ngày” đầy dẫy. Tình hình Bộ Công an bây giờ cũng không khá hơn, nếu không nói là còn xấu xa hơn thời đó, dân tình vô cùng phẫn nộ, chỉ chờ khi “dân nổi can qua”, sẽ cho tất cả những tên tội phạm đội lốt công an này vào nhà đá. Bộ trưởng Bùi Thiện Ngộ là người hiền, đức độ, giản dị. Ông muốn làm trong sạch lực lượng Công an. Nhưng có thể nói, lực lượng Công an ngày nay đã thối nát lắm rồi, không một cá nhân nào, không một Bộ trưởng Công an nào, cho dù là cả tập thể Bộ Chính trị, cả Ban chấp hành Trung ương Đảng, muốn làm trong sạch lực lượng này, thì cũng không thể làm nổi. Chỉ có thay đổi cả thể chế hiện nay, mới có thể làm nổi.

    Giới thạo tin cũng nói rằng đồng chí Tấn Dũng là con trai của bạn chiến đấu chí cốt của Thủ tướng Võ Văn Kiệt, nên được Thủ tướng Kiệt nâng đỡ.

    Theo một thông tin gần đây, bố của ông Tấn Dũng là ông Nguyễn Tấn Thử-tức Mười Minh, nguyên Chính trị viên Tỉnh đội Kiên Giang, đã bị hi sinh năm 1969.

    Một thông tin khác nói bố ông Tấn Dũng là Nguyễn Tấn Minh, quê ở Hà Tây, vào Nam chiến đấu và hi sinh.

    Một thông tin không chính thức khác nữa nói là ông Nguyễn Tấn Dũng là con trai Đại tướng Nguyễn Chí Thanh, tức là ông Tấn Dũng là anh em cùng cha khác mẹ với Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh hiện nay. Đại tướng Thanh sinh năm 1914, nếu là cha ông Tấn Dũng, tức ông Tấn Dũng sinh ra khi ông Chí Thanh 35 tuổi, là điều hợp lý về thời gian. Các thông tin cũng nói rằng mẹ ông Tấn Dũng vẫn còn sống, và năm nay, 2014, đã khoảng 90 tuổi. (Mẹ 90 tuổi, con 65 tuổi, ông Tấn Dũng sinh năm 1949, năm nay 2014 là 65 tuổi, tức là mẹ sinh con khoảng năm 25 tuổi cũng là điều hợp lý). Các thông tin về bố ông Tấn Dũng quả là chưa biết thông tin nào đúng. Nhưng có một nghi vấn nhỏ, là, theo truyền thống nhân đạo của Đảng ta, thì ít khi nào cho cả 2 bố con vào bộ đội, và cùng vào chiến trường, vì có thể sẽ hi sinh cả hai bố con, là điều mà Đảng ta thường không làm.

    Bởi vậy, cả 2 bố con ông Tấn Dũng đều vào bộ đội, đều vào chiến trường chiến đấu, là điều nghi vấn khá rõ, khó mà có thật được. Nếu gặp trực tiếp mẹ ông Tấn Dũng để hỏi bây giờ, thì chắc cũng khó biết sự thật, vì có thể bà cũng không nói thật, mà chỉ nói theo chỉ đạo của Đảng ta.

    Chúng ta có thể nghi ngờ về việc bố ông Tấn Dũng là ai, nhưng chúng ta hoàn toàn không nghi ngờ về một việc, là ông Tấn Dũng được Thủ tướng Võ Văn Kiệt nâng đỡ.

    Ông Tấn Dũng làm Thứ trưởng Bộ Công an chỉ hơn 1 năm, từ tháng 1 năm 1995, đến tháng 5 năm 1996. Sau đó, ông được chuyển sang làm Trưởng Ban Kinh tế Trung ương. Bộ trưởng Bộ Công an thay ông Bùi Thiện Ngộ là ông Lê Minh Hương-nguyên là nhân viên Đại sứ quán của Việt Nam ta ở nhiều nước.

    Khi đó, ở Hà Nội bắt đầu đồn đại là ông Kiệt muốn ông Tấn Dũng thay ông Kiệt làm Thủ tướng, khi ông Kiệt về hưu. Còn ông Khải Phó Thủ tướng thì ông Kiệt không ưa.

    Năm 2009, kỷ niệm 1 năm ngày mất của ông Kiệt, Thủ tướng Tấn Dũng có bài viết dài ca ngợi công lao của ông Kiệt. Trong triều đại của Đảng ta, không có vị Thủ tướng nào viết về vị Thủ tướng tiền nhiệm nồng nhiệt, thống thiết như vậy. Có thể nói, ông Tấn Dũng có mối tình cảm đặc biệt thân thiết với ông Kiệt.

    Đọc bài viết của ông Tấn Dũng ca ngợi ông Kiệt, lần đầu tiên người ta mới biết được ông Kiệt là người chỉ đạo phá Hiệp định Pari năm 1973. Vì theo bài viết của ông Tấn Dũng, ông Kiệt vào năm 1972-1973, là Bí thư Khu 9, là khu vực Cần Thơ ngày nay, và ông Lê Đức Anh là Tư lệnh quân sự Khu 9, Phó Bí thư của ông Kiệt. 2 ông Kiệt-Anh đã báo cáo Bộ Chính trị là không thực hiện Hiệp định Pari, và được ông Lê Duẩn ủng hộ. Hồ ký của ông Lê Đức Anh cũng nói rõ việc này.

    Vào tháng 5 năm 1996, ông Thủ tướng Võ Văn Kiệt bố trí ông Tấn Dũng làm Trưởng ban Kinh tế Trung ương là có dụng ý rõ ràng, nhằm đưa ông Dũng lên cao hơn. Vì hơn 1 tháng sau, vào tháng 6 năm 1996, có Đại hội Đảng 8, bầu lãnh đạo mới. Đại hội Đảng 8 quyết định 3 ông Tổng bí thư Đỗ Mười, Chủ tịch nước Lê Đức Anh, va Thủ tướng Võ Văn Kiệt vẫn ở lại vị trí, không về hưu, và bầu ra Bộ chính trị gồm tới 19 vị.

    Chính ông Võ Văn Kiệt, và Lê Đức Anh (2 người này nguyên là thủ trưởng và thủ phó cũ của nhau-ông Kiệt là Bí thư Khu 9, ông Anh là Phó Bí thư khu 9 hồi năm 1972-1973) đã nghĩ ra cái cơ cấu Bộ Chính trị đông tới 19 vị này.

    Mục đích để làm gì?

    Mục đích để bầu ra cơ cấu Thường trực Bộ Chính trị, gồm 5 người, giống Trung Quốc. (Trung Quốc có Bộ Chính trị 25 người, và họ dựng ra cơ cấu Thường vụ Bộ Chính trị 9 người). Nhưng không phải vì 2 ông Kiệt-Anh thích gì Trung Quốc, mà vì, 2 ông muốn đưa người của mình vào cơ cấu Thường trực Bộ Chính trị này, để sau này “người của mình” sẽ thay mình.

    Người của ông Lê Đức Anh là ông Lê Khả Phiêu, mà ông Anh muốn ông Phiêu sẽ làm Tổng Bí thư.

    Người của ông Kiệt là ông Tấn Dũng, mà ông Kiệt muốn ông Dũng sẽ làm Thủ tướng.

    Bởi vậy, sau khi 2 ông Kiệt-Anh khéo léo đạo diễn để Ban Chấp hành Trung ương 1 của Đại hội Đảng Khóa 8 bầu ra Bộ Chính Trị đông tới 19 người, (ông Tổng bí thư Đỗ Mười bị thịt thì chỉ biết ừ, ừ), thì tất nhiên, cơ cấu Thường trực Bộ Chính trị phải được đặt ra.

    Và tất nhiên Thường trực Bộ Chính trị 5 người được lập ra, và 5 ông được bầu vào cơ cấu Thường trực này, là Tổng bí thư Đỗ Mười, Chủ tịch nước Lê Đức Anh, Thủ tướng Võ Văn Kiệt, Thường trực Ban Bí thư Lê Khả Phiêu, và Trưởng ban Kinh tế Nguyễn Tấn Dũng.

    Ông Phó Thủ tướng Thường trực Phan Văn Khải không được bầu vào Thường trực Bộ chính trị này. Tháng 9 năm 1997, ông Võ Văn Kiệt thôi Thủ tướng, Quốc hội bầu ông Phan Văn Khải làm Thủ tướng, khi ông Khải đã 64 tuổi. Nhưng ông Khải vẫn không phải là Thường trực Bộ Chính trị. Còn ông Phó Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vẫn là Thường trực Bộ Chính trị, đứng trên ông Khải.

    Ông Khải có lẽ buồn về vụ này lắm. Nên ông ông Khải lần lữa làm Thủ tướng tới 10 năm, ông Khải kiên quyết không chịu giới thiệu ông Tấn Dũng thay mình làm Thủ tướng.

    Trở lại tháng 6 năm 1996, khi ông Kiệt cố bố trí được ông Tấn Dũng vào Thường trực Bộ Chính trị, thì tưởng rằng vào Kỳ họp Quốc hội tháng 9 năm 1997, ông Tấn Dũng được bầu làm Thủ tướng. Nhưng ông Kiệt thất bại vụ này, vì ông Khải được bầu làm Thủ tướng.

    Điều này rất dễ hiểu, vì ông Tấn Dũng lên nhanh quá, mà chưa làm được việc gì cả, nên Quốc hội không tin tưởng. Ông Khải đã từng làm Chủ tịch Sài Gòn, Chủ nhiệm Ủy ban Kinh tế-Kế hoạch, Phó Thủ tướng. Còn ông Tấn Dũng khi đó chỉ là Thứ trưởng Bộ Công an, rồi Trưởng Ban Kinh tế Trung ương. Cho nên khi đó, mặc dù trong Bộ Chính trị, ông Tấn Dũng đứng trên ông Khải, nhưng ông không đủ uy tín để làm Thủ tướng.

    Nhưng dù sao ông Dũng cũng được bầu làm Phó Thủ tướng, khi ông Khải được bầu làm Thủ tướng vào tháng 9 năm 1997. Quan hệ giữa ông Thủ tướng Khải, và Phó thủ tướng Dũng chắc chắn là không tốt đẹp lắm. Vì vào Đại hội Đảng 9 năm 2001, ông Thủ tướng Khải đã 68 tuổi không chịu nghỉ, và không chịu giới thiệu ông Phó thủ tướng trẻ tuổi Tấn Dũng thay mình.

    Vào tháng 6 năm 2006, khi đã 73 tuổi, ông Khải phải nghỉ, nên đành phải giới thiệu ông Tấn Dũng thay mình. Ông Khải đọc bài phát biểu thống thiết, đầy đạo đức, không “tham quyền cố vị”, xin thôi chức Thủ tướng trước Nhiệm kỳ 2 của ông 1 năm. Nhưng phải hiểu cái hành vi “đầy dũng cảm, không tham quyền cố vị”, nghỉ trước 1 năm của ông Khải là như sau: Tại Đại hội Đảng 10 tháng 4 năm 2006, ông Phan Văn Khải đã 73 tuổi, phải ra khỏi Bộ Chính trị. Mà theo qui định bất thành văn của Đảng ta, không Bộ chính trị, thì không thể làm Thủ tướng.

    Thế cho nên, tại Kỳ họp Quốc hội tháng 6 năm 2006, ông Khải phải thôi chức Thủ tướng. Nên cái hành động dũng cảm “không tham quyền cố vị” xin nghỉ trước 1 năm của ông Khải, sau 10 năm làm Thủ tướng, hoàn tòan chẳng phải là ông Khải tự giác làm.

    Thất bại, và thành công của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

    Trong quá trình làm Thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng có 3 thất bại, và 3 thành công.

    Thất bại thứ nhất, là nâng đỡ cho ông Nguyễn Thiện Nhân.

    Tháng 6 năm 2006, Quốc hội bầu ông Tấn Dũng làm Thủ tướng. Ngay khi đó, ông Tấn Dũng đưa ông Thiện Nhân lên làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục. và 1 năm sau, tháng 8 năm 2007, ông Dũng giới thiệu ông Thiện Nhân làm Phó Thủ tướng.

    Có thể nói, ông Thiện Nhân là một người tốt, một giáo sư đại học giỏi, nói thạo tiếng Anh, tiếng Đức, vì ông Nhân dã được đào tạo tại Đức, và Mỹ. Nhưng ông Nhân không phải là một nhà chính trị, không phải là một nhà quản lý giỏi. Ông Nhân làm Bộ trưởng Bộ Giáo dục, và Phó Thủ tướng phụ trách khối văn xã, nhưng ông chẳng làm được gì. Ngược lại, ông Dũng thường cử ông Phó Thủ tướng Thiện Nhân phụ trách giáo dục đi dự Hội nghị kinh tế Davos ở Thụy Sĩ, còn ông Phó Thủ tướng thường trực Nguyễn Sinh Hùng phụ trách kinh tế thì không được cử đi.

    Ông Nhân cũng thường đi dự các Hội nghị Khoa học để trình bày về các học thuyết kinh tế của ông. Còn học thuyết về giáo dục là trách nhiệm của ông, thì không thấy ông trình bày. Ngành giáo dục ông Nhân để lại bây giờ ngày càng nát bét. Nên ông Dũng bây giờ đành buông ông Nhân ra, để ông Nhân sang làm Mặt Trận để chuẩn bị về hưu.

    Việc ông Nhân vào Bộ Chính trị thì cũng như “mèo mù vớ cá rán”, giống như ông Trương Quang Được, nguyên Tổng gám đốc Hải quan, rồi chuyển sang làm Phó Chủ tịch Quốc hội, rồi cũng vào Bộ Chính trị, rồi âm thầm về hưu.

    Thế nhưng chưa biết chừng. Nếu ông Tấn Dũng làm Tổng Bí thư, chưa biết chừng ông Dũng lại lôi ông Nhân ra để làm cái gì đó.

    Mà thực tế đã chứng minh rồi, là bổ nhiệm người kém vào chức vụ quan trọng, là tự đào hố chôn mình. Không biết ông Tấn Dũng đã thấm thía điều này chưa.

    Thất bại thứ hai, là tăng đầu tư quá lớn, gây nên lạm phát.

    Khi làm Thủ tướng năm 2006, ông Tấn Dũng mong muốn kinh tế tăng trưởng nhanh hơn nữa, nên ông cho tăng tiền đầu tư lên gấp đôi thời ông Khải.

    Nhiều nước cũng đã “thắt lưng buộc bụng”, tăng đầu tư như ông Dũng. Nhưng khác là các nước quản lý đầu tư tốt hơn, hiệu quả hơn, tham nhũng ít. Nên tăng tiền đầu tư dẫn đến tăng trưởng.

    Nước ta quản lý kém, tiền đầu tư tung ra, nhưng tiền hiệu quả đầu tư thu vào không có, nên gây ra lạm phát phi mã, tới 23% vào năm 2011, 2012.

    Ông Phan Văn Khải chẳng làm gì cả, chẳng có tham vọng, cứ trước thế nào, sau thế ấy, nên ông Khải an toàn. Còn ông Dũng hăng hái, nên ông bị thất bại.

    Thất bại thứ ba, là vụ Vinashin.

    Nguyên nhân cũng là ông Dũng hăng hái, ông muốn thành lập các Tập đoàn kinh tế Nhà nước mạnh, nên ông cho thí điểm xây dựng Tổng Công ty Vinashin.

    Ông Dũng chọn Vinashin để làm thí điểm Tập đoàn kinh tế mạnh, là có dụng ý của ông Dũng. Ông muốn Vinashin sẽ đóng được tàu lớn, và tiến đến đóng được tàu chiến, tàu ngầm để bảo vệ được biển đảo.

    Thế nhưng ông Dũng chọn nhầm người. Ông Dũng chọn người đồng hương Cà Mau của ông làm Tổng giám đốc Vinashin, và ông Tổng này là mọt con mọt lớn, tham nhũng và bất tài. Vụ Vinashin lại là một minh chứng rất rõ nữa cho câu châm ngôn: “Bổ nhiệm người kém vào chức vụ quan trọng, là tự đao mồ chôn mình”.

    Ông Tổng Bí thư Phú Trọng, ông Chủ tịch nước Tấn Sang định sử dụng vụ Vinashin để lật ông Dũng, nhưng thất bại. Ông Sinh Hùng, Chủ tịch Quốc hội tuy không chống ông Dũng ra mặt, nhưng chắc là cũng khoái cái vụ lật ông Dũng này lắm. Nhưng cả 3 Trọng, Sang, Hùng đều thất bại. Ông Dũng vẫn vững vàng. Tức là số ông Dũng vẫn còn có “Quí nhân phù trợ”, có thể ông Dũng còn lên cao hơn nữa.

    3 thành công của ông Dũng là gì?

    Thành công thứ nhất, là sau khi bị lạm phát, ông Dũng đã khéo léo điều hành để kéo lạm phát xuống. Có thể nói ông Dũng vừa làm Thủ tướng, vừa học nghề Thủ tướng. Và ông học khá nhanh.

    Ông Dũng không biết ngoại ngữ, không học kinh tế, chỉ học trường đời, và học trường Đảng. Nhưng ông khá thông minh. Năm 2011, khi trình bày tại Quốc hội về quần đảo Hoàng Sa, ông Dũng nêu ra mọi thông tin về Hoàng Sa, và không cần đọc giấy. Ông có trí nhớ rất tốt.

    Ông là vị Thủ tướng trẻ, khi nói chuyện với các nguyên thủ quốc gia trên thế giới, ông không cần giấy. Điều này hoàn toàn khác ông Thủ tướng Khải, năm 2005, khi đi thăm Mỹ, ông Khải nói chuyện với Tổng thống Bush, ông Khải cầm giấy đọc, như học sinh đọc bài trước thầy giáo, làm mất thể diện của nước Việt Nam hơn 4000 năm văn hiến.

    Còn nhớ chuyện ngày xưa cụ Mạc Đĩnh Chi, khi tiếp chuyện sứ Tàu. Sứ Tàu đánh rắm, và ngân nga đọc “Sấm động Nam vang”. Cụ Mạc Đĩnh Chi ứng khẩu ngay, cụ bắt “vòi” ra đái, và đọc to “Vũ qua Bắc Hải”. Cái câu chuyện đó, cách đây gần 700 năm, mỗi người Việt Nam ta đều nhớ, và đều tự hào khi nhớ lại chuyện đó. Thế mà ông Thủ tướng Khải ngày nay cầm giấy đọc bài trước mặt ông Tổng thống Bush. Xấu hổ quá. Ông Thủ tướng Dũng không bao giờ làm thế.

    Bây giờ lạm phát của Việt Nam ta đã được kéo xuống gần bình thường, là một thành công rõ ràng về khả năng điều hành kinh tế của ông Tấn Dũng đã có nhiều tiến bộ.

    Thành công thứ hai, ông dám quyết định cho mua một loạt tàu ngầm, tàu chiến, máy bay để nâng cao khả năng chiến đấu của quân đội ta.

    Suốt 10 năm làm Tổng bí thư của ông Nông Đức Mạnh, và đồng thời là 10 năm làm Thủ tướng của ông Khải, Đảng ta chỉ dám cho mua vũ khí nhỏ giọt, vừa sợ mất nhiều tiền, vừa sợ Tàu tức giận.

    Khi ông Dũng làm Thủ tướng, ông kiên quyết đề xuất phải mua tàu ngầm, mua máy bay, mua tên lửa. Không có ông Tấn Dũng, quân đội ta đã không thể có 2 tàu ngầm đã về cảng Cam Ranh, và sắp tới 4 tàu nữa về. Người bạn Nhớn phương Bắc rất lo lắng cho các vụ mua vũ khí này.

    Thành công thứ ba, ông Dũng dám đề xuất bầu thêm 2 Phó Thủ tướng trẻ Vũ Đức Đam, và Phạm Bình Minh, không qua Ban Tổ chức Trung Ương của ông Tô Huy Rứa.

    Liệu ông Đam, ông Minh có phải là người tài không? Chưa biết. Có thể tài, có thể không tài.

    Nhưng vụ bổ nhiệm 2 ông trẻ này làm Phó Thủ tướng, cho thấy ông Dũng dám làm, dám chịu trách nhiệm, và nếu 2 ông trẻ này không làm được việc, ông Dũng chắc cũng rất nhanh cho 2 ông nghỉ việc, để thay người khác.

    Cái bản lĩnh dám làm- dám chịu trách nhiệm của ông Dũng là một bản lĩnh rất cần thiết trong Đảng ta hiện nay. Cả ông Phú Trọng, ông Tấn Sang, và các Ủy viên Bộ chính trị khác đều không có bản lĩnh dám làm đó.

    Trong Bộ Quốc phòng, ông Thứ trưởng đầy tai tiếng Nguyễn Chí Vịnh cũng là người dám làm, dám chịu trách nhiệm. Nếu 2 năm sau, ông Tấn Dũng làm Tổng Bí thư, rất có thể ông sẽ mạnh dạn đề xuất việc sáp nhập 2 chức vụ Tổng Bí thư, và Chủ tịch nước vào làm một. Thời ông Lê Khả Phiêu làm Tổng bí thư, Bộ Chính trị đã nhiều lần thảo luận về việc sáp nhập này, để chức Tổng Bí thư có vai trò như Tổng thống. Nhưng ông Nông Đức Mạnh, và ông Phú Trọng ngày nay đều là người ù lì, ba phải, không có bản lĩnh, chẳng dám đề xuất việc này ra Đại hội Đảng và Hội nghị Trung ương để thảo luận.

    Ngoài ra, dám bổ nhiệm người ngoài Đảng vào các chức vụ Bộ trưởng, như Bác Hồ đã làm, thì có lẽ chỉ có ông Tấn Dũng dám làm. Sau Bác Hồ, trong Đảng ta không còn có ai dám bổ nhiệm người ngoài Đảng làm Bộ trưởng. Hi vọng ông Tấn Dũng sẽ làm theo được như Bác Hồ.

    Ông Tấn Dũng là người dám cho con gái kết hôn với Việt kiều Mỹ, trong Đảng ta cũng chưa có ai dám làm như vậy. Hi vọng ông Tấn Dũng nếu đượclàm Tổng Bí thư, ông sẽ cho mạnh dạn sử dung nhiều Việt kiều vào các chức vụ quan trọng, vì sự nghiệp “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, văn minh”.

    Còn nhiều việc lắm.

    Nếu ông Tấn Dũng làm Tổng Bí thư, có rất nhiều việc chờ ông, đòi hỏi bản lĩnh dám làm của ông.

    Dẹp bỏ Chủ nghĩa Mac-Lênin xa lạ, đề cao Tư tưởng Hồ Chí Minh sẽ là nhiệm vụ quan trọng nhất, và khó nhăn nhất của ông Tấn Dũng, nếu ông làm Tổng Bí thư.

    Nhưng nếu ông Tấn Dũng cũng lại hèn nhát, sau khi lên chức vụ cao nhất đất nước, chỉ lo giữ ghế, thì cũng không có gì là lạ. Vì bản chất của Đảng ta là như vậy.

    Làm khác đi, dám làm, dám bản lĩnh, mới là điều kỳ lạ trong Đảng ta.

    Mũ ni che tai, “mặc kệ nó”-mắc-kê-nô-cũng là điều thường tình trong Đảng ta.

    Nhưng dù bất kỳ ai sẽ làm Tổng Bí thư, hay Thủ tướng, hay Chủ tịch nước, thì năm 2016 cũng là sự mở đầu cho chấm dứt một triều đại độc tài, để đất nước ta sẽ chuẩn bị bước sang một giai đoạn mới, dân chủ và tự do.

    Bởi vì không có một triều đại độc tài nào tồn tại mãi được.

    Bởi vì nước Việt Nam 4000 năm văn hiến không thể để cho một nhóm chóp bu độc tài thống trị, đè đầu cưỡi cổ dân ta mãi được.

    Chỉ có dân chủ-tự do là tồn tại mãi với sự tiến hóa của tự nhiên.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    42 phản hồi

    ưu tiên nhất hiện nay là bảo toàn lãnh thổ:

    The China Challenge: Island-building — a military threat in the South China Sea

    BY BILL GERTZ* on SEPTEMBER 22, 2015

    *BILL GERTZ IS A JOURNALIST AND AUTHOR WHO HAS SPENT DECADES COVERING DEFENSE AND NATIONAL SECURITY AFFAIRS. HE IS THE AUTHOR OF SIX NATIONAL SECURITY BOOKS.

    New details surfaced last week outlining Chinese military activities in the South China Sea where construction on several thousand acres of disputed islands is now the center of Beijing’s bid to gain control the strategic waterway.

    Despite appeals from US leaders to halt the island construction and militarization on them, the build up of military facilities by China in the South China Sea is continuing.

    And the volume level of US and Chinese military posturing on the matter is increasing. China’s creeping hegemony in the Sea is expected to be a key topic of talks between President Obama and Chinese leader Xi Jinping in Washington on Friday.

    “The South China Sea, as the name indicated, is a sea area. It belongs to China,” declared PLAN Vice Adm. Yuan Yubai at a conference in London last week.

    “The South China Sea is no more China’s than the Gulf of Mexico is Mexico’s,” Adm. Harry Harris, Jr., commander of the US Pacific Command said days later.

    During testimony before the US Senate, Harris, who described himself as “very critical” of Chinese behavior over the past two years, warned that peace and stability in the Asia Pacific are “at risk” by China’s military buildup and maritime encroachment.

    China launched its strategy to control the important waters several years ago and has gradually expanded the activities. An estimated $5.3 trillion worth of goods transit through the waters each year. It is also is said to contain large undersea energy reserves while serving as a major international fishing zone.

    The attempted Beijing takeover of the South China Sea has followed a low-profile, step-by-step approach that gradually asserted Chinese authority over scores of disputed reefs and islets at two main locations: the Paracels in the north and the Spratlys in the south. The Chinese during recent years were careful to only use vessels from their six paramilitary maritime law enforcement services in challenging non-Chinese vessels, while keeping PLA naval forces mostly out of the public eye.

    The islands are claimed by Vietnam, Philippines, Brunei, Malaysia, and Taiwan.
    The operation against the South China Sea began in earnest in the 2000s when China stepped up asserting authority through the vaguely-defined Nine-Dash Line first outlined by the predecessor Kuomintang government in 1947. The line covers some 1.4 million square miles of sea, about 90 percent of the sea.
    By June 2012 Beijing had set up a new administrative center called Sansha City on Woody Island in the Paracels, 186 miles southeast of Hainan Island. The island has a military garrison and was given authority over 1.2 million square miles of the sea, including all the disputed islands.

    PLA Navy and Maritime Law Enforcement forces around 2013 were observed increasing combat readiness operations and naval training in the South China Sea. And a new national island surveillance and monitoring system was announced in April 2013, including airborne remote-sensing over 4,406 islands.

    On Jan. 1, 2014, China’s Maritime Safety Administration announced it had begun requiring all foreign fishing boats vessels to first obtain approval before entering the sea covered by most of the Nine-Dash Line. The zone includes the disputed islands, in the Paracels and Sprtalys, along with Macclesfield Bank, and Scarborough Reef in the northeast.

    The island building has been underway for years and was largely ignored by the Obama administration until tensions among the regional states, mainly Vietnam and Philippines, increased several years ago.

    Harris, in his Senate Armed Services Committee testimony Sept. 17, disclosed that the Chinese are building 10,000-foot runways on three new islands, including Fiery Cross Reef. The runway construction “gives me great concern militarily.”

    The island-building and now runway construction and militarization have been captured by commercial satellite images published over the past several months. Two other runways are being built on the Spratlys’ Subi Reef and Mischief Reef.

    “And they’re also building deep water port facilities there which could put their deep water ships there, their combatant ships there, which gives them an extra capability,” he said.

    “And if you look at all the facilities then you can imagine a network of missile sites, runways for their fifth-generation fighters and surveillance sites and all of that,” Harris said. “It creates a mechanism by which China would have de facto control over the South China Sea in any scenario short of war.”

    Shear, the assistant defense secretary, also voiced his concerns about the military buildup on the islands. “The Chinese have not yet placed advanced weaponry on those features and we are going to do everything we can to ensure that they don’t,” he said.

    Harris was quick to note that the Chinese military bases in the sea are “easy targets in war.”

    “But short of that, the militarization of these features pose a threat against all other countries in the region,” he said.
    Shear earlier testified that China could deploy both offensive and defensive systems on the islands, including long-range radars, and intelligence, surveillance and reconnaissance aircraft.

    Deep water ports will permit an expansion of law enforcement and naval ships further south into the Sea and airstrips will provide military aircraft to make diversion stops for carrier-based aircraft that will permit sustained air operations.

    “Higher end military upgrades, such as permanent basing of combat aviation regiments or placement of surface-to-air, anti-ship, and ballistic missile systems on reclaimed features, would rapidly militarize these disputed features in the South China Sea,” Shear told Congress in May.

    China’s dredging operations increased dramatically over past two years to the point that construction is nearly complete. Beijing has announced the islands will be used for military purposes.

    The use of maritime law enforcement vessels throughout the sea in recent years was clearly designed by China’s leader to mask their longer-term goal of building military bases that will cement control in a vital zone of commerce.

    US calls to halt both the island building and their militarization have been ignored by China. Worse, China in August announced it has stopped island construction, an assertion that has proved false by Senate testimony.

    Ngôn ngữ toán học thì trong sáng, ngôn ngữ quân sự thì rõ ràng, ngắn gọn, chỉ cần nói "kề vai áp má, nín thở bóp cò" là hiểu ngay đó là xạ kích súng bộ binh; ngôn ngữ tuyên giáo (CS) thì lưu manh, bịp bợm, ngôn ngữ bài này thì lập lờ, mập mờ, nói chấm điểm cả một bài dài mà không biết thủ tướng được bao nhiêu điểm. Ngôn ngữ bài này thì tôi không biết thuộc loại gì, còn ngôn ngữ văn học thì tôi không biết.
    Có thể đổi tít bài này thành "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Ba Dũng thủ tướng", na ná tác phẩm của Trần Dân Tiên (Tiền Trên Dân) viết về cụ Hồ.
    Còn tên tác giả bài này (tức bài "những mẩu chuyện....Ba Dũng..." thì không nên lấy là Hùng Vương biểu hiện Nam giới mà lấy một cái tên phụ nữ, vì phụ nữ mới có cái làm nghề buôn lỗ mà lãi nhiều.
    Nhiều người bàn tán rằng thủ tướng Ba Dũng là con người CS thứ thiệt, mang đầy tính chất của người CS còn hơn cả CS phương tây, mưu mô mánh lới, lật lọng tráo trở, thủ đoạn gian manh, độc ác, bất nhân, táng tận lương tâm...( tập hợp tất cả những đặc tính này thì gọi là "nghiệp vụ CM XHCN") chỉ đứng sau Hồ chủ tịch. Như vậy điểm "nghiệp vụ CM XHCN" càng cao thì điểm đạo đức càng thấp, tức là những người có công lao ưu điểm làm CMXHCN thì tỷ lệ nghịch với đạo đức làm người. Điều này thì quá rõ ràng, con người ta bị lưu manh hóa ngay từ khi bắt đầu tu dưỡng phấn đấu để được ở trong diện cảm tình Đảng, chờ xét kết nạp.
    NTD và Hồ CM có một số nét giống nhau, đó la nguồn gốc bản thân không rõ ràng và cứ bưng bít, nhưng rồi cứ lộ dần dần. Muốn tìm hiểu thêm để đánh giá cho chính xác thì nên đọc một loạt bài trong "Chân dung quyền lực".
    Bây giờ đi vào chấm điểm cụ thể:
    - Về hình thức, phong cách bề ngoài: 8 điểm
    - Tài nói năng diễn thuyết: 4 điểm
    - Khả năng, trình độ, học vấn: 2 điểm
    - Nghiệp vụ CMXHCN (thủ đoạn, mánh lới, độc ác...) được điểm 10 tuyệt đối
    - Đạo đức làm người : 0 điểm
    - Uy tín đối với Đảng: 6 điểm
    - Uy tín đối với dân: 0 điểm.
    Ai không tán thành thì cứ chấm điểm khác.
    Thủ tướng là người đứng đầu ngành hành pháp, điều hành tất cả mọi hoạt động xã hội. Thủ tướng nắm được hai lực lượng vũ trang là quân đội và công an, cả hai lực lượng này mua sắm các vũ khi thiết bị hiện đại bàng tiền thuế của dân nhưng chủ yếu là để đàn áp người dân biểu tình giữ đất...chứ chưa thấy có thành tích gì bảo vệ đất nước. Rút ngân sách nhà nước ra đem gửi ngân hàng lấy lãi trì hoãn việc mua bán hàng năm trời cũng chẳng sao.
    Thủ tướng nắm cả ngành ngân hàng là cái dạ dầy của đất nước., muốn cho ai tiền cũng đ]ợc và muốn cướp tiền của ai cũng được vì nói là "mua với giá 0 đồng". Thủ tướng lại có tay chân là Bình Ruồi làm quân sư quạt mo nắm ngành ngân hàng, chỉ đạo mọi việc rút tiền ở đâu, lấy tiền ở đâu thì sao àm không thắng trong thời đại đồng tiền là chúa tể, "có tiền mau tiên cũng được".
    Thủ tướng lại nắm được lực lượng tuyên truyền là báo chí quốc doanh, cám cho ra báo tư nhân để giữ thế độc quyền ngôn luận, thế thì làm sao thủ tướng chẳng thắng lợi trong các cuộc đấu đá.
    Nắm tài chính, nắm lưc lượng vũ trang, nắm tuyên truyền, đó là việc đối nội. Còn đối ngoại ư? Ai cũng thấy thủ tướng để quan Tàu chiếm (danh nghia đầu tư) vào Tây Nguyên và cả giải miền Trung là hố to , rất to. Sắm tàu ngầm ngoài biển, nhưng trong đất liền thì có đến mấy sư đoàn bộ binh lính Tàu, lại còn cái lực lượng thứ năm là lực lượng tình báo của Tàu thì len lỏi khắp đất nước, chỗ nào cũng có. Như vậy thì toàn dân
    HOAN HÔ LỰC LƯỢNG HẢI QUÂN ĐEM TÀU NGẦM CHIẾN ĐẤU TRÊN RỪNG NÚi
    Cứ kiểu hoan hô thì có thể hoan hô tất cả các cách làm ăn do thủ tướng điều hành. Muốn biết người lãnh đạo có tài giỏi hay không thì nhìn vào đồng lương của những cán bộ làm trong nhà nước sẽ biết. Đánh Pháp thì sau 8 năm thắng lợi, đánh Mỹ (gọi thế do quen) thì sau 20 năm thắng lợi, vậy mà đánh bọn ăn cắp người Việt gọi là tham nhũng thì sau 40 năm vẫn thua. Sau 40 năm thì đồng lương của cán bộ tăng được bao nhiêu lần và giá tăng bao nhiêu lần, thu nhập đứng thứ mấy trong khu vực và đứng thứ mấy trên thế giới? Thưa thủ tướng. Còn cần bao nhiêu mũi tiêm nữa thì căn bệnh ngu lâu mới khỏi hay hết thuốc chữa?

    ưu tiên nhất hiện nay là bảo toàn lãnh thổ:

    Vietnam Will Fight China, Other Nations Entering Its Waters Illegally
    By: Marie Cabural

    Vietnam is ready to fight China and other countries illegally entering its territorial waters, according to a report from Vietnamese news agency Thanh Nien.
    The report indicated that the Vietnamese government implemented a new rule authorizing its coast guard to use its weapons onboard to prevent any foreign vessel entering its territorial waters.
    Political observers suggested that Vietnam’s decision was definitely a response to the concerns regarding China’s attempts to assert its claims on the disputed territories in the South China Sea.
    The China-Vietnam oil rig standoff
    The major friction between China and Vietnam happened in May last year when a Chinese deepwater oil rig (Haiyang Shiyou 981) entered the Vietnamese Exclusive Economic Zone (EEZ)—near the islands claimed by both countries. Vietnamese and Chinese vessels exchanged water cannon fires and rammed each other. Six Vietnamese sailors were injured during the incident.
    The Chinese government removed the Haiyang Shiyou 981 oil rig after two months. Political observers considered the standoff between the two countries as the most serious development related to the territorial disputes since the Johnson South Reef conflict in 1988 when 70 Vietnamese soldiers died.
    In June, this year, the Haiyang Shiyou 981 oil rig resumed its operations roughly 110 nautical miles east of the Vietnam coast and 72 miles south of the resort of the city of Sanya on China’s Hainan Island.
    Last month, the Chinese Maritime Safety Administration announced that the oil rig would continue its ocean drillingoperations slightly to the north from its position until October 20.
    China and Vietnam agreed to handle disputes properly
    Earlier this month, Chinese and Vietnamese leaders agreed to handle their disputes properly amid the increasing tension over the disputed territories in the South China Sea.
    Chinese President Xi Jinping told Vietnamese President Truong Tan Sang, “"We are in favor of properly handling disputes between both sides through dialogue, and expanding cooperation and common interests.”
    Pres. Xi also emphasized that their countries are both led by communist parties, and it is necessary for them to “enhance strategic coordination, exchanges, and cooperation.”
    On the other hand, Pres. Sang said, "Vietnam hopes to strengthen political trust and personnel exchanges with China, properly handle differences and enhance win-win cooperation.”
    Vietnam’s new rule could escalate conflict with China
    Under Vietnam’s new rule, it coast guard will start using their weapons onboard to drive away any foreign vessel entering its waters without permission. Vietnamese coast guards will not stop until a foreign vessel is completely out of the country’s territorial waters.
    Vietnam claimed that some Chinese vessels have been attacking its fisherman while fishing bear the Truong Sa (Spratly) and Hiang Sa (Paracel) islands. According to the Vietnamese government, the attacks became more frequent since the oil rig standoff.
    Political analysts suggested the possibility of an escalation of the conflict between China and Vietnam related to the territorial disputes in the South China Sea.
    The Chinese government is claiming the largest portion of the disputed territories including the Spratly and Paracel islands in the South China Sea. China identified the area as the “nine-dash line,” which stretches hundreds of miles south and east of Hainan province. Beijing said the Spratly and Paracel islands were part of its territory centuries ago. It is supporting its claims using a 1947 map.
    Vietnam strongly rejected China’s historical claims and pointed out that China never had sovereignty over the island prior to 1940s. The Vietnamese government said it has documents to prove that the Spratly and Paracel islands were under its rule since the 17th century.
    Vietnam is currently occupying 29 reefs in the Spratly Islands and intensified its military facilities in the territories. In May, satellite images showed that Vietnam did land reclamation in the disputed areas of Sand Cay and West London Reef.
    On the other hand, China has a de-facto control over eight reefs in the Spratly Islands. In 2012, China created a new city called Sansha with an administrative body and headquarters in the Paracel Islands. The Chinese government said Sansha city is responsible for overseeing its territories in the South China Sea.

    ENGLISH DUMMIES viết:
    OIC. U :-P lol :) but "lol" & ":)" belong 2 what u called "a lowly, crooked, slang infected, grammatically ignorant language of those slum kids". So u r "a dickhead uttering such a lowly, crooked, slang infected, grammatically ignorant language of those slum kids". u can now (_x_) & im :-))
    which can be translated to your limited understanding of English as a living language:

    What a cruel sadistic idiot ! What makes you 'think' I have anything against slang language ? Show me, or you are just a coward bastard.

    I'm using slang in appropriate manner, with comfort and style, not like you dickhead who is eating shit while preaching about hygiene. Comprehend what I mean ?

    Don't lose your temper, idiot ! Or just suck my dick to feel more relaxed :)

    đã đến lúc kiều Mỹ chứng minh mình không phải là đồng minh của Khựa bằng cách lên Washington biểu tình chống Tàu Tập:

    Xi Jinping of China Arriving in U.S. at Moment of Vulnerability
    THE NEWYORK TIMES SEPT. 21, 2015

    BEIJING — President Xi Jinping of China looked regal as he stood in a limousine moving past Tiananmen Square this month, wearing a traditional suit of the kind favored by Mao and waving at parade troops assembled at attention. But the luster of Mr. Xi’s imperial presidency has dulled lately.
    China’s economy has slowed more abruptly than policy makers have appeared ready for, alarming investors around the world. The governmentoverestimated its ability to keep stock prices aloft, spending billions to bolster the Chinese markets. Mr. Xi’s ambitious reform agenda, including an effort to revive a bloated state sector, has yielded few concrete results.
    Often described as the most powerful leader of the Chinese Communist Party in generations, Mr. Xi is to arrive in the United States on Tuesday facing economic headwinds and growing doubts about his formula for governing — a sharp contrast with the image of unruffled control he projected when he hosted President Obama last year.

    Yet he has shown no sign of retreating on an array of disputes that have bedeviled the Obama administration, including those about accelerated construction in disputed waters of the South China Sea and cyberattacks attributed to China that have targeted American businesses and government agencies. China has repeatedly denied having a role in those attacks.
    The two countries have been negotiating what could become the first arms control accord for cyberspace, with a goal of announcing an agreement during Mr. Xi’s visit. The deal would safeguard critical infrastructure during peacetime, but it is not expected to cover contentious issues such as the theft of intellectual property or data.
    Analysts say Mr. Xi’s recent setbacks will only reinforce his reluctance to offer concessions under pressure from the United States.
    “Xi is obsessed with strategic rivalry with the United States,” said Shi Yinhong, a professor of international relations at Renmin University in Beijing. “The summit won’t produce progress on strategic matters.”
    After almost three years in office, Mr. Xi has amassed daunting power. He has taken control of the party’s most important policy committees. His scorching anticorruption campaign has subdued potential opponents. His prime minister and other colleagues have been relegated to cheerleading roles.
    Mr. Xi’s bustling, forceful approach was meant to yield bold and nimble governance after years of torpor and paralysis under his predecessors. But with so much authority concentrated in his hands, and such broad ambitions, the risks of bureaucratic confusion and overload are increasingly apparent, especially in the management of the Chinese economy, the second largest in the world.
    “A lot of people are now sitting back and saying, ‘Maybe this operation isn’t as well wired as we thought it was,’ ” said Robert L. Suettinger, a senior adviser at the Stimson Center in Washington and a former Asia director on the National Security Council.
    Mr. Xi “appears to be powerful, because he has placed himself in key positions,” Mr. Suettinger added. “But the question is: Are decisions being made, and is the system beginning to move in the direction that he wants? That part, I think the jury is still out on.”
    Few see much likelihood of a serious leadership challenge to Mr. Xi, but his authority could suffer if these policy-making problems intensify and the economy continues to sputter.
    “Xi, in his impressive consolidation of power in the short run, raises questions for the long run. Has he put himself in charge of too much?” said David M. Lampton, a professor at the Johns Hopkins School of Advanced International Studies who has long studied China’s leaders.
    “A principal danger” confronting Mr. Xi is that the economic slowdown will undermine public support for one-party rule, Professor Lampton added, and “President Xi seems to be compensating by emphasizing China’s resurgent role in the world.”
    Even as Mr. Xi emphasizes his desire for good relations, China’s growing challenge to the United States will be in focus during his seven days in the United States. He is to begin in Seattle with a speech to business executives, as well as tours of Boeing and Microsoft, then go to Washington for his first visit there as president and finish in New York with his first address to the United Nations.
    Though the Chinese economy has softened, Mr. Xi remains in a strong position for his meeting with Mr. Obama on Thursday.
    Unless something extraordinary happens at the highest echelons of the Communist Party, Mr. Xi can expect seven more years in power, while Mr. Obama will leave office in 16 months, a gap that some Chinese scholars say has led Mr. Xi to view his counterpart as a lame duck.
    Mr. Xi, 62, has no plausible challengers at the top of the party and remains popular with many Chinese citizens. His public stature was reinforced during the recent military parade near Tiananmen Square, and it will be again when he is greeted by a 21-gun salute and a state dinner at the White House, ceremonial high points for previous Chinese leaders.

    ưu tiên nhất hiện nay là bảo toàn lãnh thổ: Turnbull raps Beijing over South China Sea
    DOW JONES NEWSWIRES 1 HOUR AGO

    Australia's new leader has criticised China's building of artificial islands in the South China Sea as "pushing the envelope" of acceptable behavior as his government sought to reassure Washington over his country's tight alliance with the US

    Prime Minister Malcolm Turnbull, in his first foreign policy pronouncements since ousting his predecessor Tony Abbott last week, said China's construction of artificial islands around reefs in the disputed Spratly Islands was counterproductive because it was raising concerns in Asia over Beijing's territorial intentions rather than enhancing its sense of security.

    "The pushing the envelope in the South China Sea has had the consequence of exactly the reverse consequence of what China would seek to achieve," Mr Turnbull told Australian television late Monday. He said the actions have prompted smaller countries in the region to turn to the US for security even more than before.

    Beijing didn't respond publicly to Mr Turnbull's comments. Chinese officials have rejected criticism of the reclamation work on the grounds that China has sovereign rights in the area.

    Mr Turnbull spoke as the White House is expected to press Chinese President Xi Jinping over the islands during his visit to Washington this week, and as Australia sets long-term plans to boost its military.

    Foreign policy experts believe Mr Turnbull, 60, a wealthy former businessman with close personal and business ties to China, could steer a more Asia-centric government than the British-born Mr Abbott. Such a stance could improve ties with Beijing and put more distance between Australia and Washington on security and foreign policy, these people say. Mr Turnbull has previously spoken against efforts to contain China's rise.

    Mr Turnbull's statements appear aimed at countering this impression and were punctuated by new Defense Minister Marise Payne, who was appointed by Mr Turnbull over the weekend during a cabinet shuffle.

    On Tuesday she sought to allay any concerns about Australia's support for Washington's rebalance of forces to the Asia region, which includes plans to rotate more US Marines, aircraft and warships through Australia. She also said Australia would continue airstrikes in support of US-led efforts to counter Islamic State militants in Syria and Iraq.

    Her first priority, she said, would be meetings with US Defense Secretary Ash Carter and Secretary of State John Kerry in Washington. She and Mr Turnbull also held talks on Monday with John Berry, Washington's ambassador to Australia.

    "That I hope reinforces for anyone who may have had an alternative view, that that is a key meeting for this government and for Prime Minister Turnbull, a key indication of where we intend to take [relations]," Ms Payne said.

    Ms Payne, 51 years old, takes over as Australia's first female defense minister ahead of the release of a major long-term strategy blueprint in November that will outline a 20-year, $270 billion ($US194 billion) plan to boost the military. That includes $89 billion for new frigates and offshore combat vessels and a $20 billion fleet of eight submarines.

    Mr Turnbull is likely to lean toward part-construction of the fleet in Australia, senior government officials said in recent statements. The leadership switch has boosted the chances of German and French companies bidding for the project over a Japanese rival favored by Mr Abbott, senior defense officials said.

    The defense officials said the French submarine -- built by DCNS and the largest competing design -- is favored by cabinet members after aggressive German lobbying and Japanese reluctance to compete with French offers of building at least 70 per cent of the fleet in Australia, helping protect vulnerable shipbuilding jobs.

    Ms Payne said she would also prioritise a visit to neighboring Indonesia, but had no early plans to visit China to soothe any worries there about a new Australian government study to be released over regional security risks. A previous one, in 2009, raised hackles in Beijing by highlighting the regional instability posed by China's rise.

    Mr Turnbull said Chinese South China Sea policy belied its ambitions to assert more leadership in the Asia region.

    @dum-dum : How on earth could a dickhead uttering such a lowly, crooked, slang infected, grammatically ignorant language of those slum kids want to 'advise' people about learning English and writing Vietnamese literately ?! lol :)

    OIC. U :-P lol :) but "lol" & ":)" belong 2 what u called "a lowly, crooked, slang infected, grammatically ignorant language of those slum kids". So u r "a dickhead uttering such a lowly, crooked, slang infected, grammatically ignorant language of those slum kids". u can now (_x_) & im :-))

    which can be translated to your limited understanding of English as a living language:

    Oh, I see. You stick your tongue out lol :) but "lol" and ":)" belong to what you called "a lowly, crooked, slang infected, grammatically ignorant language of those slum kids". So you are "a dickhead uttering such a lowly, crooked, slang infected, grammatically ignorant language of those slum kids". U can kiss my arse now and i'm very happy.

    ưu tiên nhất hiện nay là bảo toàn lãnh thổ:
    US preparing for potential conflict in South China Sea: report

    During the Air & Space Conference and Technology Exposition held by the Air Force Association in National Harbor, Maryland on Sep. 16, the US secretary of defense, Ashton Carter, said Washington was already moving ahead to prepare for a potential conflict with China in the disputed South China Sea region, Russia's Tass news agency reports.

    Carter noted that China is turning submerged reefs into airfields and military bases through land reclamation to bolster its sovereignty claims in the region, where territory is claimed by several different parties. At the same time, he also said that it is time for the US to demand China slow down its militarization of the Spratly islands while promoting new diplomacy to protects the rights and interests of all countries in the region.

    Carter went on to say that the US Air Force was going to transfer "high-end assets" to the region as a means to counter Chinese expansion. It is a part of the Obama administration's "Asia pivot" strategy, he said. "After all, turning an underwater rock into an airfield simply does not afford the rights of sovereignty or permit restrictions on international air or maritime transit," he said.

    Carter added that the United States will fly, sail,and operate wherever international law allows. While stating that Washington supports all claimants of the Spratly islands to settle their territorial disputes through peaceful negotiations, Carter also said that the US should and will do everything it can to defend freedom of navigation in the South China Sea.

    ưu tiên nhất hiện nay là bảo toàn lãnh thổ, kế tiếp là phát triển kinh tế . Còn "dân chủ đa đảng" theo kiểu American-style democracy là một xa xỉ phẩm tinh thần của thiểu số trí ngủ chưa cần đến trong giai đoạn này vì dân trí kém (hiện tượng ngu dân top hit number one Đinh Tấn Lực trên Dân Luận là bằng chứng rõ nhất) dễ dẫn đến mất ổn định instability cản trở công cuộc bảo toàn lãnh thổ và phát triển kinh tế.

    Dựa vào "bài học Lý Quang Diệu: 1-party rule + market economy ", cần thoát xác ĐCSVN thành 1 đảng giống như ĐNDHĐ (People's Action Party thống lĩnh chính trị ở Singapore trong 50 năm qua, hoạt động với năng lực cao và minh bạch, không tham nhũng, và tiếp tục cải cách kinh tế theo hướng thị trường để thoát bẫy thu nhập trung bình middle income trap.

    ưu tiên nhất hiện nay là bảo toàn lãnh thổ:

    Australian Prime Minister Malcolm Turnbull says China is "pushing the envelope" in the South China Sea. political reporter Anna Henderson

    New Prime Minister Malcolm Turnbull has delved into the controversial and highly charged debate over China's actions in the South China Sea, saying the world power is "pushing the envelope".
    Mr Turnbull was questioned about his foreign policy objectives on the ABC's 7.30 program.

    Key points:

    PM says China's actions in South China Sea push the envelope
    Foreign policy analyst Michael Fullilove foreshadows different approach to China relationship under Turnbull
    Dr Fullilove also embraces idea of Joe Hockey taking over as US ambassador
    He said the rise of China should not disturb the harmony of the region, and laid bare his own views about the way the regional power should behave.
    "The pushing the envelope in the South China Sea has had the consequence of exactly the reverse consequence of what China would seek to achieve," he said.
    "My own view and the Government's view is that China would be better advised, in its own interests frankly, not to be pushing the envelope there and that is why there's been resistance against that activity."
    Mr Turnbull said the Government needed to take a diplomatic and balanced approach to China.
    He said smaller countries in the region like Vietnam have been drawn closer to the United States as a result of China's position.
    "You would think what China would seek to achieve is to create a sufficient feeling of trust and confidence among its neighbours that they no longer felt the need to have the US fleet and a strong US presence in the western Pacific," he said.

    Turnbull is 'alert to the upside of China'

    A leading Australian foreign policy analyst has foreshadowed a different approach to the relationship with China under Mr Turnbull.
    Mr Turnbull flagged his interest in developing closer ties with Asia soon after taking the leadership.

    Before and after: South China Sea

    See how China is converting reefs to military facilities by building artificial islands in the South China Sea.
    "We are sitting here in Asia. We are a multicultural society. We are a highly educated society. We have the capacity to be more innovative, more productive," he told Channel Seven earlier this week.
    "This is the Asian Century or the Pacific Century and we are perfectly positioned in it."
    Executive director of the Lowy Institute for International Policy Michael Fullilove interpreted it as a change in tone.
    "I think he's very alert to the upside of China," he told Lateline last night.
    "Mr Abbott was more focused on the downside. I think he's more optimistic, whereas Mr Abbott was more pessimistic.
    "His primary responsibility probably is to protect the security of Australia broadly defined, so we'll see if that changes some of his attitudes to China and other issues."

    Before and after: China builds artificial islands in South China Sea

    One of China's controversial activities is building artificial islands in disputed regions. See how reefs are being converted into military facilities.

    by Matthew Liddy and Ben Spraggon
    Subi Reef

    AMTI estimates China has reclaimed nearly 3 million square metres at Fiery Cross Reef and its satellite imagery clearly shows the construction of an air strip is underway.
    The landing strip is about 3,000 metres long, which would allow military aircraft to land, and AMTI says port facilities under construction may be large enough to dock military tankers.
    It says development on the reef also includes cement plants, air defence guns, possible gun emplacements and radar towers, helipads and lighthouses.
    Mischief Reef

    China is believed to have begun land reclamation at Mischief Reef early this year, and has already reclaimed 5.5 million square metres.
    China has military facilities and possible satellite communications antennas on the reef, and the access channel has been widened.
    "Many have speculated that the by widening the entrance to the reef, China intends to create a naval base on the reclaimed reef," AMTI reports.
    Gaven Reef

    China has built an artificial island measuring about 300 metres by 250 metres at Gaven Reef in the Tizard Banks.
    A causeway links the island with a small facility that had long stood on the reef.
    "China has had a troop and supply garrison on Gaven Reef as far back as 2003," AMTI reports. "This has included a large supply platform where ships can dock, several gun emplacements, and radar and communications equipment."
    Hughes Reef

    IHS Jane's estimates China has built a landmass of 75,000 square metres in the Spratly Islands, and equipment on the site includes an anti-aircraft tower.

    Johnson South Reef

    Johnson South Reef is a submerged reef, and has been converted into an artificial island about 400 metres wide in parts.
    The site houses a multi-level military facility, possible radar facility and a small port.
    Cuarteron Reef

    AMTI says this reef already hosted a concrete supply platform with radar and communications equipment, but China has now built an artificial island and other structures.
    It estimates China has reclaimed 231,000 square metres, and built five possible communication antennas, a possible radar facility, two helipads, and five possible gun or missile emplacements.

    ENGLISH DUMMIES viết:
    talk 2 a dumb "kieu" like u is CWOT cause u know 0 about the ez fun gr8 way in which the new generation r talking. U must b an old dude who r :-0 to see "4" replacing "for" in the daily language of the younger generation.

    How on earth could a dickhead uttering such a lowly, crooked, slang infected, grammatically ignorant language of those slum kids want to 'advise' people about learning English and writing Vietnamese literately ?! lol :)

    HI... viết:
    "dân chủ đa đảng" theo kiểu American-style democracy là một xa xỉ phẩm tinh thần của thiểu số trí ngủ chưa cần đến trong giai đoạn này vì dân trí kém (hiện tượng ngu dân top hit number one Đinh Tấn Lực trên Dân Luận là bằng chứng rõ nhất) dễ dẫn đến mất ổn định instability cản trở công cuộc bảo toàn lãnh thổ và phát triển kinh tế.

    Tên này một là lưu manh, hai là ngu đần thật :)

    Cứ giữ độc đảng để băng đảng cướp Việt gian csvn tự tung tự tác, lén lút đi đêm dâng cúng đất đai, biển đảo, tài nguyên, chủ quyền kinh tế cho cha Tàu hòng tiếp tục bám giữ cường quyền, trộm cướp, ăn trên ngồi tróc, đè đầu cưỡi cổ dân chúng mà sẽ chẳng ai làm gì được chúng mày phỏng ?

    Dân chủ đa đảng, công khai, minh bạch thì sẽ không còn chỗ cho đứa chính khách chính khứa, đảng phái gian tà nào chơi trò khốn nạn vừa đánh đĩ vừa giảng kinh, vừa trộm cướp vừa la làng, sẵn sàng mãi quốc cầu vinh, bán rẻ quyền lợi quốc dân cho ngoại bang, chà đạp lên danh dự tổ quốc, như băng đảng cướp Việt gian csvn !

    Đó là fact. Đố đứa nào cãi được !

    ưu tiên nhất hiện nay là bảo toàn lãnh thổ, kế tiếp là phát triển kinh tế :

    China’s Strategy for Asian Dominance
    Mr. Xi showcases his military might abroad to intimidate his closest neighbors.

    *MICHAEL AUSLIN Sept. 17, 2015 12:55 p.m. ET
    *Resident scholar at the American Enterprise Institute and columnist for WSJ.com, is the author of the forthcoming book, “The Asia Bubble.”

    Not all of China’s advanced weapons were on display during its Tiananmen Square military parade earlier this month. While President Xi Jinping was showcasing his country’s might in a spectacle redolent of Cold War Soviet productions, four Chinese naval vessels were lurking off the coast of Alaska. The deployment of the ships, three of which were combat vessels, was a reminder to Americans that China’s reach is increasingly global, on sea or through air. That’s a message Mr. Xi is eager to send before he visits Washington next week.

    Protestations of peaceful intention aside, China’s increasing global naval presence is part of a larger geopolitical strategy whose main goal is to increase Chinese influence in Asia. As a high-profile Chinese visitor in Washington recently told me, “After all, Great Britain did not become a European power until it already had become a global power.” Misreading British history like this may be useful for justifying China’s actions abroad, and it reveals some of the core assumptions guiding Beijing’s policy.

    Unlike Britain, which sought to distance itself from the Continent, China is the continent. Due to its assertiveness and massive land area, China has a disproportionate influence on the trajectory of Asian politics and security. Seeking greater influence is code for attempting to become the dominant power in Asia, not just another power.

    In adapting what it believes was Britain’s policy to gain influence abroad, China’s leadership is signaling that it sees international recognition of its power as a cudgel with which to impress, influence and intimidate its neighbor states. Despite Mr. Xi’s declarations at the parade that “China will never seek hegemony” and “never seek to expand,” dispatching combat ships to Alaskan waters sends a very different message—as does flaunting missiles that can reach the American homeland, not to mention every nation in Asia. It appears that Mr. Xi believes that a China that can act globally is one that will be difficult to defeat locally.

    Such muscle-flexing is yet another indication of just how far Mr. Xi, who wore a traditional Mao jacket at the parade, has departed from the cautious foreign policy of his predecessors Deng Xiaoping and Jiang Zemin. China watchers were surprised when Mr. Jiang appeared at the parade standing next to Mr. Xi, who is portrayed as his nemesis. If anything, China’s current president has shored up perceptions that he is the country’s strongest leader in at least a generation.
    All this benefits Mr. Xi before his coming trip to Washington. After all, sending the Chinese navy to shadow the U.S. president in Alaska, just weeks before Mr. Xi is to be hosted at a state dinner, may give the Chinese a psychological edge in discussions with the Americans.

    It is also a tactic to divert attention from the raft of bad economic news coming out of China lately. Mr. Xi understands that, for all its power, China remains a developing country. If its economic engine enters into a prolonged stall, then not only will he have to consider retrenching his security spending and activism, but he risks losing his most valuable asset: the respect (or fear) of his neighbors and foreign partners.
    This explains why China has revved up its activities abroad and showcases its military might to an international audience.

    As questions pile up about China’s real strength and continued growth, intimidating gestures can still pay off in economic negotiations and territorial disputes. The lesson of China’s flotilla abroad is that the country has no intention of hiding its capacities and returning to a low profile, regardless of the risks that may entail.

    "dân chủ đa đảng" theo kiểu American-style democracy là một xa xỉ phẩm tinh thần của thiểu số trí ngủ chưa cần đến trong giai đoạn này vì dân trí kém (hiện tượng ngu dân top hit number one Đinh Tấn Lực trên Dân Luận là bằng chứng rõ nhất) dễ dẫn đến mất ổn định instability cản trở công cuộc bảo toàn lãnh thổ và phát triển kinh tế.

    ĐCSVN từ khi mới được thành lập đã tự chia làm 2 phái. Khi còn khối cộng sản, mỗi phái chịu ảnh hưởng của một đàn anh, hoặc Nga hoặc Tàu. Khi khối cộng sản tan vỡ, Mỹ nhảy vào thay Nga, tất nhiên là phải tìm cách chi phối một phái. Khó mà không công nhận, cho tới giờ phút này, phái được coi là chịu ảnh hưởng của Mỹ (hay được Mỹ mua chuộc) là phái Nguyễn Tấn Dũng và phái theo Tàu là phái Nguyễn Phú Trọng. Nhưng từ nay đến Đại hội 12, cũng có thể ngược lại, tùy theo giữa Mỹ và Tàu, ai trả tiền nhiều hơn ai - bởi vậy mới có chuyện Nguyễn Phú Trọng đi Mỹ - và cũng tùy theo sự mặc cả giữa Obama và Tập Cận Bình, kéo dài 5 ngày từ 22-9 đến 26-9-2015. Sẽ có sự đổi chác giữa Mỹ và Tàu về Trường Sa-Hoàng Sa, TPP... và phái nào cũng vậy, chỉ là những con bài của Mỹ và Tàu, chỉ là cá mè một lứa. Bởi vậy, chuyện Obama hay Tập Cận Bình, ai qua Việt Nam trước, chỉ là chuyện phụ, vì mọi sự về VN, Tàu và Mỹ đã thỏa thuận với nhau trong tuần này rồi.
    Tuy vậy trong thâm tâm tôi cũng mong Nguyễn Tấn Dũng, nếu có bản lãnh, trong ĐH 12 này, nắm được ưu thế, triệt hạ được phái thân Tàu, thống nhất được Đảng để chế độ CSVN giống như những chế độ cộng sản còn lại trên thế giới, trong đó đảng cộng sản chỉ là công cụ của một lãnh tụ độc tài, trước khi biến chuyển thành một chế độ độc tài như chế độ Sa hoàng Putin, hay chế độ Khổng giáo Lý Quang Diệu. Dù chế độ độc tài nào cũng còn hơn cái chế độ CSVN quái thai 2 đầu, mỗi đầu chịu sự chi phối của một ngoại lai, khiến từ 70 năm nay, dân tộc Việt Nam phải chịu biết bao tai ương khổ cực.

    talk 2 a dumb "kieu" like u is CWOT cause u know 0 about the ez fun gr8 way in which the new generation r talking. U must b an old dude who r :-0 to see "4" replacing "for" in the daily language of the younger generation.

    ENGLISH DUMMIES viết:
    Tip: English for Dummies = English 4 Dummies. Now, u can guess the whole thing. Or cannot?

    Hey ! It's you who failed to realize what I said, or chose to pretend to be real dummy :). 4 is FOUR, not FOR, apparently by your 'standard' of being literate, literally. Right ?
    So you cracked pot stop calling the kettle black. Got it now, dude ?

    English Dummies viết:
    Maybe u want 2 learn English 4 Dummies?(or even 2 learn how 2 write Vietnamese 4 Dummies) ?

    WTF ! Look at your own 'literature', dude ! You obviously don't know how to write even a single simple decent phrase in English.

    HOTBOY viết:
    Một trong những chiêu trò này là chiêu "thượng-tôn-pháp-luật-kiểu-Lý-Quang-Diệu": khi chính trị gia đối lập chỉ trích bộ trưởng chính phủ, ngài bộ trưởng kiện ngay chính trị gia đối lập về tội phỉ báng. Và toà án "độc lập" của Singapore tận tình giúp đỡ các ngài bộ trưởng bằng cách tuyên án dân sự phạt nặng chính trị gia đối lập để họ bị phá sản http://www.singaporelaw.sg/sglaw/laws-of-singapore/case-law/cases-in-articles/arbitration/1441-jeyaretnam-joshua-benjamin-v-lee-kuan-yew-1992-2-slr-310-1992-sgca-27, hoặc một số chính trị gia đối lập đã bị buộc phải lưu vong để tránh án tù.

    Ngài HỐTBÔI thử phân tách xem trong cái ca http://www.singaporelaw.sg/sglaw/laws-of-singapore/case-law/cases-in-articles/arbitration/1441-jeyaretnam-joshua-benjamin-v-lee-kuan-yew-1992-2-slr-310-1992-sgca-27 này thì ông Lý chơi 'chiêu trò' chi, hay dở ra răng hỉ. Chớ có nhặt dán cái linh đầy chữ lạ vào rồi muốn phán rì thì phán nhá.

    Nói gì thì nói, ông Lý chơi theo đúng luật, kiện tụng ra tòa công khai, đúng trình tự thủ tục hẳn hoi. Không chơi bậy, chơi lén lút. Còn chuyện luật pháp, tư pháp Singapore ra răng thì mời ngài HỐTBÔI có cao kiến gì cứ chỉ giáo cặn kẽ xem nào.

    Chỉ có người ấu trĩ về chính trị, hoặc kém kiến thức về lịch sử hiện đại, hoặc bị cả 2 bệnh này, thì mới cho rằng Singapore có "dân chủ đa đảng".

    Vì Lý Quang Diệu đã tạo ra một nền dân chủ tự do kiểu phương Tây trên lý thuyết, nhưng trên thực tế chế độ độc đảng Lý Quang Diệu được bảo vệ đắc lực dưới nhiều chiêu trò.

    Một trong những chiêu trò này là chiêu "thượng-tôn-pháp-luật-kiểu-Lý-Quang-Diệu": khi chính trị gia đối lập chỉ trích bộ trưởng chính phủ, ngài bộ trưởng kiện ngay chính trị gia đối lập về tội phỉ báng. Và toà án "độc lập" của Singapore tận tình giúp đỡ các ngài bộ trưởng bằng cách tuyên án dân sự phạt nặng chính trị gia đối lập để họ bị phá sản http://www.singaporelaw.sg/sglaw/laws-of-singapore/case-law/cases-in-articles/arbitration/1441-jeyaretnam-joshua-benjamin-v-lee-kuan-yew-1992-2-slr-310-1992-sgca-27, hoặc một số chính trị gia đối lập đã bị buộc phải lưu vong để tránh án tù.

    Kể trên chỉ là sơ qua chiêu trò "the rule of (Lý Quang Diệu's) law", ngoài ra còn nhiều chiêu trò khác để "chặt đẹp" đối lập chính trị. Cứ thử google nếu biết đọc tiếng Anh, hay là lười không chịu học đọc thì cứ làm hotboy Đinh Tấn Lực "best view seller for Dan Luan" vậy thôi.

    DâN Chủ đa đảng Sing: hình thức vs nội dung

    Whether Democracy or Authoritarianism - What Matters Is Success

    by Daniel Wagner & Michael Doyle

    Given the events of the past year in the Middle East and North Africa, there is reason for optimism, as well as skepticism, about how the democratic process may unfold in MENA, and elsewhere. No realist would have honestly imagined that cookie-cutter mini-Americas would sprout up across the landscape, but by the same token, the evolution of extremist Islamist states was also not broadly anticipated since the Arab Spring came to be. Formidable challenges remain. Young democracies are inherently fragile and can quickly revert to chaos or dictatorship. Many of the world's older and more established democracies have stagnated and floundered over the last several years. And authoritarian countries -- such as China -- have delivered impressive gains to their people without resorting to the ballot box.

    Convincing research shows that the longer a country is democratic, the more likely it is to stay that way. Once democratic institutions permeate a society, it is much less likely to slide back toward authoritarianism. Unfortunately, fully functional democracies usually take decades to fully materialize, and young democracies tend to be much more fragile in the early years following a democratic transition.

    This is particularly true in Iraq, a country that has not yet developed the institutions necessary to buttress itself against severe internal and external threats, nearly a decade after being reborn. Indeed, there is considerable doubt that the Iraqi version of democracy will survive. While Iraq's sectarian divisions may be unique, democracy faces similar challenges in other Arab states. The principle of separation of church and state has never been as strong in the Muslim world as it has been in the West. Many fear that when the Islamists are forced to choose between the will of the people and the interpreted will of God, they will unfortunately choose the latter.

    Democracy also seems to be under threat in more established young democracies, such as Hungary. Hungary's center-right party has used its super-majority in the parliament to manipulate the news media, threaten the independence of the judiciary, and pass legislation to cement its hold on power. These rash actions have drawn criticism from the US and EU. There are also concerns that other central and eastern European countries hit hard by the recent economic crises may follow suit. And, of course, Russia's democratic gains are under serious threat.

    The world's older democracies are setting a poor example for their younger counterparts. The recent economic crisis has succeeded in deepening the political polarization across the West. Many wealthy democracies cannot even balance their budgets, despite broad agreement that fiscal patterns are unacceptable and unsustainable. The leaders of the US and EU seem unable to come together to safeguard their future. In the US, congressional approval ratings stand at little more than 10%, some of the lowest ratings in US history. To put this in perspective, the corrupt and war-torn Afghan government managed to secure an approval rating of over 30% in 2010.
    While young democracies teeter on the brink and the old democracies stagnate, Asian authoritarianism has gained traction among many who are examining successful alternatives. Although riddled with corruption, like most governments in the world, few can deny the efficacy of China's 'socialism with Chinese characteristics' over the past 30 years. More than 600 million Chinese citizens have been lifted out of extreme poverty since the 1970s, average Chinese lifespans have increased by six years since that time, and infant mortality has decreased by 70%. While poverty rates in China are in the single digits, America's rose to 16% last year.

    Singapore, which has been ruled as a de facto one party state since 1965, is perhaps the best example of how successful Asian authoritarianism can be. Based on the "Lee Thesis" (named after Lee Kuan Yew, the former Prime Minister of Singapore), it portends that developing countries do better by choosing a strongman to lead their country rather than submitting to the capricious whims of a democratic electorate.

    Although sophisticated studies have found little systematic evidence to support this view, there is anecdotal evidence, especially in East Asia, that authoritarianism works. In the first half of the 20th century Japan managed to make great strides under a totalitarian government headed by its emperor. Both Taiwan and South Korea experienced their growth miracles before adopting democratic governance. Indeed, both countries made their democratic transitions rather late in the development process. Kazakhstan, Singapore, and many Gulf Arab states have also reaped impressive gains without fully embracing democratic institutions.

    While democracy continues its imperfect and uncertain advance, we should remain realistic about its long-term prospects for success. Autocrats around the world will point to evidence -- as noted above -- to counter indigenous movements in favor of democracy, and to legitimize their grip on power. They may call attention to the looming civil war in democratic Iraq or to the Islamists coming to power in North Africa, emphasize how premature democratization can be easily reversed (as is happening in Russia), or point out that democracy can lead to chaos, as it did in Lebanon. They can claim that democracy leads towards polarization, stagnation, and gridlock -- particularly in Western countries with the most established democratic traditions. They can mock Western politics as being dominated by wealthy donors, narrow special interests, and uncompromising ideologues. They will point out how, in stark contrast to richer nations, the autocracies of East Asia have managed to deliver massive increases in wages and living standards to their people, in spite of being far less wealthy and powerful.

    Although there are many reasons why it can be argued the world's remaining autocrats should give up power, there are plenty of reasons why they should not -- particularly given the ongoing economic crisis. The outcome of the elections that have occurred thus far in Egypt should be all the evidence anyone needs that extremists can be elected into power just as easily as moderate democrats. A brief look at recent democratic electoral history elsewhere -- such as in Palestine and Venezuela -- further supports this point. Democracy's greatest challenge is to demonstrate that what may ultimately emerge from the process of transitioning from authoritarianism to democracy is a fully functional, truly representative political system that improves living standards, raises incomes, and reduces poverty. That is a reasonable definition of success. Does it necessarily matter how it is achieved?

    *Daniel Wagner is CEO of Country Risk Solutions (CRS), a cross-border risk management consulting firm based in Connecticut (USA), and author of the forthcoming book Managing Country Risk (March 2012). Michael Doyle is a research analyst with CRS.

    JIN XIPING viết:
    Dựa vào "bài học Lý Quang Diệu: 1-party rule + market economy ", cần thoát xác ĐCSVN thành 1 đảng giống như ĐNDHĐ (People's Action Party) thống lĩnh chính trị ở Singapore trong 50 năm qua, hoạt động với năng lực cao và minh bạch, không tham nhũng, và tiếp tục cải cách kinh tế theo hướng thị trường để thoát bẫy thu nhập trung bình middle income trap.

    Ngu quá ông Jin ơi ! Đếm thử lại xem chính trường Singapore có bao nhiêu đảng nhá. Sở dĩ đảng PAP liên tục thành công trong cạnh tranh trên chính trường, nắm quyền suốt mấy mươi năm, sự nghiệp vẻ vang ở Singapore, là do cha già họ Lý quá sáng suốt, tài ba, lỗi lạc, dẫn dắt PAP theo vương đạo. Đảng cộng sản VN do cha già lưu manh HCM kéo dắt theo tà đạo từ thưở khai sinh tới giờ, đã hơn 80 năm, nay thành băng đảng quái thai, ăn hại đái nát, tội lỗi chồng chất ngút trời mất rồi.

    Đã thấy sự khác nhau như mặt trời với mặt trăng chưa ? Trông mong đảng cộng sản VN thay đổi thành được như đảng PAP ư ? Đây là một việc mà chính ông Lý lúc sinh thời, với vai trò cố vấn cao cấp cho chính phủ VN, đã kết luận là chẳng thể nào thành được ... có lẽ trừ khi đem thay cái cương lĩnh đảng cộng sản VN bằng charter của PAP, và giao cho ổng toàn quyền tuyển lựa lại toàn bộ hàng ngũ đảng viên :)

    Tập Cận Bình chắc chắn không muốn Chú 3 Dũng lên làm TBT kiêm CTN.

    Chỉ cần lập trường chống Tàu khựa là đã thừa đủ để Chú 3 Dũng dành được sự ủng hộ cho chức TBT (kiêm CTN) vì ưu tiên nhất hiện nay là bảo toàn lãnh thổ, kế tiếp là phát triển kinh tế . Còn "dân chủ đa đảng" theo kiểu American-style democracy là một xa xỉ phẩm tinh thần của thiểu số trí ngủ chưa cần đến trong giai đoạn này vì dân trí kém (hiện tượng ngu dân top hit number one Đinh Tấn Lực trên Dân Luận là bằng chứng rõ nhất) dễ dẫn đến mất ổn định instability cản trở công cuộc bảo toàn lãnh thổ và phát triển kinh tế.

    Dựa vào "bài học Lý Quang Diệu: 1-party rule + market economy ", cần thoát xác ĐCSVN thành 1 đảng giống như ĐNDHĐ (People's Action Party) thống lĩnh chính trị ở Singapore trong 50 năm qua, hoạt động với năng lực cao và minh bạch, không tham nhũng, và tiếp tục cải cách kinh tế theo hướng thị trường để thoát bẫy thu nhập trung bình middle income trap.

    TT Ngự còm “…Nó chỉ thể hiện khuynh hướng đấu đá, tính láu, và lối làm việc bất chấp nguyên tắc của ông NTD và đó không phải là tiêu chuẩn của người lãnh đạo chính phủ”
    ------------
    Vâng ! Đồng ý với nhận định trên .
    Mọi sự thật sờ sờ ra trước mắt mà tiếc thay, rất nhiều người không chịu ( dám/ muốn) nhìn mà thôi. Hãy xem Việt cộng đang làm gì ( không nói bọn đảng viên cơ hội chồn, cáo, linh cẩu…ở cấp thấp …, mà nói về mấy con “hổ đói” trên cao kia ! ).

    1/ Chờ đợi kết quả trận “cage fighting” của Tập- Giang, để theo đó nhận chỉ thị từ đàn anh TQ thắng trận, chọn gió trở cờ. Đại hội 12 treo cho đến khi có chỉ thị của Tập đại ca, chưa hội cái đếch gì ? - Điều này cũng có nghĩa là, do đặc điểm “4 tương”của hai thể chế ( tuy có lúc “tương tàn”) nên Việt cộng không thể lái con tàu nát VN ra khỏi bàn tay họ Tập, cho dù có những biểu hiện tiếp xúc thăm viếng Mỹ/ Nhật…Còn lại có mấy thằng “Công sản tư bản đỏ “ đâu ? Tất nhiên, hai thằng Độc tài ấy phải bảo vệ nương tụa nhau chứ sao ? –
    Tức là Việt cộng đã, đang và sẽ luôn luôn chọn Trung cộng làm “đại ca đồng minh” của chúng, chủ yếu để tránh áp lực chuyển đổi sang Dân chủ-Đa nguyên ( tức là bị con ma” tự sát” nó ám !)

    2/ Bọn “Hổ đói cao cấp”, không trừ một thằng nào, đang bằng mọi giá , đưa con ruột của chúng vào các vị trí lãnh đạo tương lai. Tất cả đều được tiến hành công khai, rất bất chấp và rất khẩn thiết, ăn không ngon, ngủ không yên cũng chỉ vì như thế – Dũng X , Hải A, Hải B…vv, đều tranh thủ rất bạo. Cái gương ông tổ cho đến thằng chắc chít ở BTT hấp dẫn chúng hàng đêm ! Con nó còn thì tài sản và tính mạng chúng mới được bảo kê an toàn trước “ đồng chí” và người dân . Không gấp rút sao được ? Chỉ cần đứa con thôi bú là đã lo cho nó chức “Chủ tịch bé ngoan”, đi học thì là “Chủ tịch nhi đồng”…vv, cho đến Chủ tịch đoàn thanh niên là xong bước một ! Tức chúng chuẩn bị cho con , quen với “phong cách” lãnh đạo )- Có nghĩa là chúng rất tự tin vào sự tồn tại vĩnh viễn của nền độc tài toàn trị. Có nghĩa là chúng rất dứt khoát bám HP thối 2013, không bao giờ buông bỏ độc đảng và điều 4 …béo ngậy !

    Hai điều (1) và (2) ở trên là chính, còn những biểu hiện khác là chuyện phụ. Không lẽ phải đợi chính Việt cộng bọn họ , tự lên mặt báo đảng nói thẳng ra như trên rồi mới “ngộ ra” sao ? Do đó, phát biểu của …”.mấy bộ Sa lông” nghe vô cùng ngây ngô, vụng dại, đầy ảo tưởng…ngào ngạt mùi rượu ! Rất đáng cười một tiếng ( không ác ý phê phán, chỉ để cảnh tỉnh mà thôi !).

    Dân VN phải dẹp bỏ “hy vọng tào lao” loại ấy đi, tham gia phản biện XHDS bằng cách của mình, trong mọi lĩnh vực, cho đến khi nhận thức Dân chủ -Đa nguyên thật sự chin mùi. Và dần dần chuyển đổi thành hành động tranh đấu, yêu cầu đi kèm các sức mạnh răn đe của tập thể…thế mới lôi những cái thây ma độc đảng ấy theo con đường mình muốn !

    Quá khư đã qua, nhắc lại không ích gì. Còn bây giờ NẾU Dũng X cam kết và bắt đầu thực hiện:
    1/ Công bố thả toàn bộ tù chính trị, lương tâm ngay lập tức và vô điều kiện.
    2/ Công bố quyền Tự do ngôn luận ( báo chí, truyền thanh, truyền hình…), quyền Tự do Lập hội , luật Biểu tình tại VN .
    3/ Phấi hợp với các tổ chức quốc tế liên quan, thành lập Lưc lượng cảnh sát bảo vệ Dân quyền tại Việt Nam , chủ yếu theo dỏi, can thiệp , bảo vệ quá trình triển khai thực hiện hai điều trên.

    EFG này sẽ là người đầu tiên ủng hộ y làm Lãnh đạo mới tại VN ( Gọi tên chức vụ ấy ra sao, dùng lá cờ nào , theo thể chế chính trị gì với lộ trình thế nào …vv, sẽ được tạm gác lại )
    Nếu không đạt được các điều cơ bản ấy, thì còn phải tiếp tục tranh đấu cho đến khi Việt cộng buộc phải nhân nhượng và thực hiện. Hướng tới toàn quốc Tổng Bất tuân Dân sự vẫn là mục tiêu lâu dài và cơ bản trước mọi biến động. ( Chẳng có gì phức tạp hay hão huyền…thậm chỉ, cũng chẳng cần nhiều sự thúc đẩy hô hào, vì sao ? Vì chắc chắn , bất công xã hội, tội ác và nghèo đói vẫn lien tục diễn ra ngày càng nặng nề và phổ biến, khi nào Việt cộng còn theo đuổi hai mối quan tâm bẩn thỉu của họ như nói trên )

    PS:
    DLV dạo này “vào đông, chơi bẩn” ở DL hơi bị nhiều… Quá dễ hiểu .Hô hô !

    Chắc Madam Ngự thích chức tổng thống cho khủng bố terrorist Hoàng Cơ Minh đội mồ sống lại vì Madam Ngự từng tuyên bố trên DL "kháng chiến Hoàng Cơ Minh" là chuyện có thật!

    Following the leaders in Vietnam

    by Carlyle A. Thayer
    September 11, 2015

    *Carlyle A Thayer is Emeritus Professor, The University of New South Wales at the Australian Defense Force Academy, Canberra. He holds a PhD in International Relations from ANU

    The Vietnam Communist Party (VCP) is scheduled to hold its next national party congress reportedly in early 2016. There are signs, however, that consensus has not been reached on a number of issues including the South China Sea and relations with China and the selection of Vietnam’s future leadership. This could result in a rescheduling of the congress until a later date.

    Vietnam holds national party congresses every five years. A typical conference lasts five days and is attended by around 1400 party delegates representing Vietnam’s 63 administrative units (58 provinces and five centrally-controlled municipalities), party organisations in the central government, and the Vietnam People’s Army.

    A national party congress has five main duties: it approves the party Secretary General’s Political Report, adopts Vietnam’s Socio-Economic Plan for the next five and 10 years (2016-2025), revises the party’s platform, amends Party Statutes and, most importantly, elects the new Central Committee.

    This year a new rule was introduced that curtailed the powers of party delegates in selecting members of the new Central Committee. In the past party delegates were entitled to nominate from the floor of congress additional candidates for selection to the Central Committee to the official list approved by senior party leaders. At the last party congress several persons nominated by party delegates were elected to the Central Committee.

    At the 12th National Congress all candidates for the new Central Committee must be approved by the outgoing Central Committee before their names are placed on ballot papers. On the last day of the congress the new Central Committee will hold its first plenary meeting and elect the new Politburo and then select one of the Politburo members as party Secretary General.

    The Central Committee is required by Party Statutes to convene at least twice a year and it is not uncommon for the Central Committee to meet more often. However, in 2014 the Central Committee met only once. This was most likely a sign of deep divisions over South China Sea policy and relations with China following the crisis over Beijing’s deployment of a mega oil-drilling platform in disputed waters during May-July.

    Preparations for the 12th National Party Congress have been very muted compared to the past eight congresses held since reunification. The Vietnamese media has been extremely quiet and reports are only just beginning to appear that confirm preparations for the congress are proceeding. No dates have been officially announced.

    Normally draft policy documents such as the Political Report and Socio-Economic Plan would have been quietly released to special focus groups for discussion and comment. After fine-tuning the draft policy documents then would be released to the public for comment. For example, the draft Political Report and the ten-year Socio-Economic Report for the 11th National Party Congress held in January 2011 were released on April 20, 2010 or nine months prior to the congress. If the 12th National Congress is to meet early next year Vietnam has only four months to complete this process.

    It is also significant the VCP Central Committee, which met in May this year, discussed the composition of the next Central Committee in general terms. Future meetings are reportedly planned for October and December. In March, Vietnamese defense sources privately revealed to the author that the new Defense White Paper, due for release this year, will be postponed until after the 12th Congress.

    What explains these developments – unusually quiet preparations for the national congress, limited reporting of the results of May Central Committee plenum, and postponement of the Defense White Paper? The most likely explanation is an overlap of two contentious issues – the China factor (President/General Secretary Xi Jinping reportedly will visit Hanoi in October or November) and the selection of Vietnam’s new leadership.

    Current party rules do not permit a person to hold more than two terms in office. The rules also require officials to retire at the age of 65. Taking both rules into account nine members of the current sixteen-member Politburo should retire at next year’s congress. This means that Vietnam’s President Truong Tan Sang, Prime Minister Nguyen Tan Dung and Secretary General Nguyen Phu Trong, among others, will retire from their current posts.

    However, there is an exemption to the mandatory age retirement in special cases. It is strongly rumoured that Prime Minister Nguyen Tan Dung is seeking to become the next party Secretary General and will ask for an exemption. This is unprecedented in Vietnamese politics.

    Dung would bring unparalleled economic and international experience to the post of party Secretary General as a result of his two terms as prime minster. Dung is not likely to let ideology bind his hands in dealing with China. He was outspoken during last year’s oil rig crisis in defending Vietnamese sovereignty and raising the possibility of taking international legal action against China.

    Dung has widespread support among the members of the Central Committee but the current Politburo is deeply divided. Not only are personal rivalries at play, but there are differences over how to manage relations with China and the United States. Vietnam expects to host visits by both Xi Jinping and President Barack Obama later this year.

    While the 12th National Congress is not expected to alter significantly Vietnam’s current policy of proactive international integration, the question of Vietnam’s future leadership is still in the balance.

    Hùng Vương viết:
    Thất bại thứ hai, là tăng đầu tư quá lớn, gây nên lạm phát. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150918/thu-cham-diem-thu-tuong-nguyen-tan-dung#comment-145110
    Hùng Vương viết:
    Thành công thứ nhất, là sau khi bị lạm phát, ông Dũng đã khéo léo điều hành để kéo lạm phát xuống. Có thể nói ông Dũng vừa làm Thủ tướng, vừa học nghề Thủ tướng. Và ông học khá nhanh. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150918/thu-cham-diem-thu-tuong-nguyen-tan-dung#comment-145110

    Hì hì, ông NTD làm cho lạm phát tăng, rồi khi lạm phát giảm thì lại cho là công của ông NTD. Mà đâu phải cứ hễ lạm phát xuống là do thủ tướng "khéo léo điều hành" đâu. Cũng như đâu phải người nào giàu cũng là do làm ăn chăm chỉ, mà có khi là do tham ô hối lội, hay gian manh. Chuyên gia kinh tế TS Nguyển Đăng Doanh cho rằng lạm phát xuống trong bối cảnh ở VN là do sức mua của người dân đã kiệt quệ (http://kinhdoanh.vnexpress.net/tin-tuc/vi-mo/lam-phat-giam-do-suc-mua-cua-nguoi-dan-kiet-que-2720748.html)

    Hùng Vương viết:
    Thành công thứ hai, ông dám quyết định cho mua một loạt tàu ngầm, tàu chiến, máy bay để nâng cao khả năng chiến đấu của quân đội ta. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150918/thu-cham-diem-thu-tuong-nguyen-tan-dung#comment-145110

    Quyết định mua tàu ngầm hay máy bay chiến đấu thì thành công về cái gì? Hay là thành công về việc tạo ra cơ hội để kiếm chác như hồi mua cái ụ nổi, ụ chìm Vinashin?

    Tên tác giả viết:
    Thất bại thứ nhất, là nâng đỡ cho ông Nguyễn Thiện Nhân.
    . . .
    Mà thực tế đã chứng minh rồi, là bổ nhiệm người kém vào chức vụ quan trọng, là tự đào hố chôn mình. Không biết ông Tấn Dũng đã thấm thía điều này chưa.
    - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150918/thu-cham-diem-thu-tuong-nguyen-tan-dung#comment-145110

    Đúng là ông NTD đã thất bại vì ông NTN chưa chôn được ông NTD. Tiếc lắm thay.

    Hùng Vương viết:
    Thành công thứ ba, ông Dũng dám đề xuất bầu thêm 2 Phó Thủ tướng trẻ Vũ Đức Đam, và Phạm Bình Minh, không qua Ban Tổ chức Trung Ương của ông Tô Huy Rứa. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150918/thu-cham-diem-thu-tuong-nguyen-tan-dung#comment-145110

    Thì ra đây là thành công trong việc đấu đá lẫn nhau trong nội bộ đảng. Người dân hay đất nước được hường gì trong cái "thành công" này?

    Túm lại, đây là một bài đánh giá người cầm đầu chính phủ rất vớ vẩn vì những cái mà tác giả Hùng Vương cho là thành công của ông NTD chẳng liên quan gì đến thành quả của một thủ tường trong việc phát triển kinh tế, xã hội, giáo dục, ổn định an ninh và nâng cao vị trí của đất nước trong cộng đồng quốc tế. Nó chỉ thể hiện khuynh hướng đấu đá, tính láu, và lối làm việc bất chấp nguyên tắc của ông NTD và đó không phải là tiêu chuẩn của người lãnh đạo chính phủ.

    tiếng bồi chuẩn ko cần chỉnh: kiều EFG ở nước ngoài mấy chục năm viết tiếng Việt và tiếng Anh siêu "bồi".

    "Lung tung nick cop & paste: "...bla bla…president X !"
    -----------------------
    Yeah …yeah… “cop+paste”bombing, “trên từng cây số” …post everywhere !
    I ‘m begging you, my dear “lung tung nick” ! Enjoy reading if you like it, and if you still have some brain cells, make use of it during reading them. Just do me a favor, say something on your own and stop “copy & paste” ( just a link will be good enough ) will you ? ( And by the way, ask your magic Ph.D stop using drug ( or there is some effective pill for mental illness …,take some !) –Thanks

    Look at Ph.D. Dream :
    +I am not quite sure that “Mr. Ph.D Magic Chanh Cong Phan” can clearly understand what he is saying ?! “…electing (?) Nguyễn Tấn Dũng president of Vietnam, commander-in-chief of the Vietnamese armed forces, and general secretary of the Vietnamese Communist Party.( WTF ?)” ????? . According to him, Dung X has “gained” 6 points to win the internal political game of Vietcong, that why VNese people should choose him as “next Communist Boss”- a Brand new dictator called President ?!? And how to do it ? – by”electing” for God sake ! …electing…electing by Vietcong way…?

    Also, not quite sure he know how…to dream properly : “...The party should also begin work to create a modern republic with features such as a presidential democracy, a bicameral congress (?), two-party system ( drop from sky ?), and a free press…”(?) … I also wonder if this guy understand the real power inside Badinh Vietcong, cos it’s quite stupid when assuming any political events in VN without noticing of China-TCBs’ hand. Don’t suck at the real facts ..like that, pls.
    Who is that guy ? He is arguing on behalf of …whom ? That stuff is a representation of all VNese people , or his personal opinions , or Vietcong ? Is there any “money talk”?...etc . Anyway, I love to read comments from this child…. funny, innocent and crazy at the same time, but wake him up and ask him to step out of his sofa , pls! Otherwise, send him my favorite XO, drink more before creating…another script of illusion!

    President NTD …my ass ! Dũng X could be a great president of Vinasink Socialist Republic…Sorry but …full of shit !

    Pages