Khuất Đẩu - Từ hình ảnh em bé Syria nghĩ đến những em bé miền Nam Việt Nam

  • Bởi Admin
    06/09/2015
    5 phản hồi

    Khuất Đẩu


    Nguồn: nữ phóng viên Nilufer Demir

    Một bức ảnh gây xúc động thế giới. Xúc động vì mái tóc đen mướt của em. Vì chiếc áo đỏ, quần xanh em mặc. Vì đôi giày em mang. Cứ như em vừa ăn mừng sinh nhật thứ ba cùng bố mẹ. Và nhất là cái dáng em nằm nghiêng nghiêng trên bờ cát. Nếu không có những ngọn sóng lừng lững đang tiến vào bờ, cứ tưởng như em đang nằm ngủ.

    Mà em đang ngủ thật, một giấc ngủ dài không bao giờ thức dậy nữa.

    Từ bức ảnh này, người ta ồn ào lên tiếng nguyền rủa bọn buôn người, kết án chính phủ các nước giàu có châu Âu đã không tìm cách giải quyết cuộc khủng hoảng di cư tồi tệ. Đài truyền hình Việt Nam cũng lớn tiềng, bảo phải tìm cho ra cội nguồn của cuộc khủng hoảng nói trên, truy tìm thủ phạm của những kẻ đã khiến hàng vạn người liều chết vượt biên.

    Bọn buôn người thì đã rõ. Đó là hai tên Syria, chở đến 18 người trên chiếc thuyền chỉ vừa đủ chỗ cho 12 người. Khi sóng to gió lớn, chúng đã đeo áo phao nhảy khỏi thuyền bơi vào bờ, bỏ mặc cho thuyền chìm.

    Còn thủ phạm chính là tổng thống Al- Assad của Syria, kẻ đã dùng quân đội, pháo binh, máy bay và cả vũ khí hóa học để đàn áp các cuộc biểu tình đòi phải hắn từ chức. Tòng phạm là Nga, chồng lưng trong bao nhiêu năm và giờ đây đang lén lút gửi quân sang trợ giúp. Man rợ hơn nữa là phiến quân Hồi giáo IS với những cuộc thảm sát kinh hoàng.

    Biết đi là chắc chết, nhưng không thể không đi. Cũng như những thuyền nhân Việt Nam 40 năm trước. Những năm ấy, trên các bãi biển Thái Lan, Malaysia, Indonesia, Philippine… biết bao nhiêu xác những em bé miền nam Việt Nam đã phải trôi dạt như em bé Syria. Những xác trẻ thơ bụng ỏng xanh xao, áo quần rách rưới khiến người ta kinh hãi chứ không thương cảm.


    Bác sĩ người Pháp đang bế một em bé thuyền nhân Việt Nam lên tàu của Pháp. Ảnh: Corbis

    Em bé Syria được ví như thiên thần, còn những em bé Việt Nam, giống như em bé châu Phi đói lã bên cạnh con diều hâu đang chờ xé xác.

    Đài truyền hình bảo cuộc di cư hiện tại là đông đảo nhất sau thế chiến thứ hai. Có thật vậy chăng? Hay đó chính là cuộc di cư của hai triệu người miền nam Việt Nam vượt biển sau mùa xuân đại thắng?

    Những người Lybia, Syria, Liban và cả châu Phi nghèo đói chẳng ai phải trốn tránh công an, chẳng ai phải vào tù nếu đi không lọt, chẳng ai phải bị lấy mất nhà cửa ruộng đất, chẳng ai bị nguyền rủa là phản quốc. Họ ra đi giữa ban ngày ban mặt, mang theo tiền bạc mà không bị trấn lột. Khi may mắn dạt vào các đảo ở Hy Lạp, dù nước này suýt vỡ nợ, vẫn không cho quân đội và cảnh sát xua đuổi như ở các nước Malaysia, Thái Lan… Họ được tiếp tế lương thực, được cho tạm trú trước khi từng đoàn lũ lượt sang các nước Serbia, Croatia để vào các nước Áo, Đức.

    Họ bỏ nước mà đi vì chiến tranh, trong khi những người miền nam Việt Nam lại ra đi vì hòa bình. Khác lạ là ở đó. Mà cũng cay đắng là từ đó.

    Tôi không chối cãi họ là những kẻ khốn khổ. Nhưng được bỏ nước mà đi như họ, đi một cách tự do cùng vợ con, chắc miền nam chỉ còn lại những trụ đèn*.


    Hình ảnh được các hoạ sỹ vẽ lại để đánh động lương tâm con người. Nguồn: boredpanda

    Em bé Syria ơi, thật tội nghiệp cho em, nhưng dẫu sao em cũng đã được chết để lên nước Trời, ở đó em sẽ bay lượn giữa muôn ngàn vì sao. Nơi bãi cát em nằm sẽ có những bó hoa yêu thương để sóng mang đi. Tối đến sẽ có hàng trăm ngọn nến được thắp lên để sưởi ấm cho linh hồn em.Trong khi đó, những đứa bé miền nam Việt Nam, nếu không vào trong bụng cá tối tăm thì cũng thối rữa trong các hố rác dơ bẩn, không có được một nắm đất để yên nghỉ. Suốt 40 năm qua những linh hồn bé bỏng mong manh ấy vẫn lang thang giữa muôn ngàn sóng gió trùng khơi mịt mùng.

    Không một cánh hoa!

    Không một ngọn nến!

    Ngay cả một bài kinh siêu độ cũng không, dù là đang rằm tháng bảy!

    Thương thay!

    4/9/2015
    Khuất Đẩu

    [*] Trụ đèn đi không được, chứ đi được nó cũng đi (vượt biên) - Trần Văn Trạch

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Mới chỉ có một em bé chết trên đường tìm tự do thì Đài Tuyền Hình Việt Nam đã ” nhân nghĩa bà tú đễ” lớn tiếng bảo phải tìm cho ra cội nguồn của thảm hoạ trên, truy tìm thủ phạm của những kẻ đã khiến hàng vạn người liều chết vượt biên. Còn hàng ngàn em bé Việt Nam chết trên biển cả, hàng triệu người phải liều chết vượt biên thì Đài THVN lại làm loa đài cho đảng, gọi những nạn nhân này là phản động, chết đáng đời vì chạy theo Mỹ Ngụy, đến cái bia tưởng niệm cũng bị đảng cho đập vỡ. Rõ chán cái loa phường.

    Quyết định đuổi việc Lê Diễn Đức của RFA gửi thông điệp tới các cộng tác viên với một số cơ quan truyền thông hải ngoại rằng "các người phải bẻ cong ngòi bút chửi cộng sản và không được đụng chạm đến Hoàng Cơ Minh thì mới không bị mất việc".

    Giáo sư Trần Chung Ngọc, từng phục vụ 8 năm trong quân lực VNCH viết:
    "Có rất nhiều lý do để cho người dân miền Nam bỏ nước ra đi. Những người có mặc cảm tội lỗi với nhân dân thí dụ như cường hào ác bá, hay cậy thế Công giáo hiếp đáp dân chúng, có những hành động có tội với dân chúng như cướp đất, cưỡng bách cải đạo v…v…, sợ trả thù, thì mới phải trốn chạy, còn người dân thường ra đi vì nhiều lý do khác nhau. Trường hợp cá nhân bác (GS Trần Trung Ngọc, GS đại học tại Mỹ) nguyên là một sĩ quan trong quân lực VNCH, tuy đã giải ngũ, nhưng lại đi học ở Mỹ về, cho nên bác tìm đường ra đi vì không muốn đặt cuộc đời trong tương lai của bác vào những ẩn số hậu chiến mà bác biết là không thể nào kiểm soát được. Đợt di cư đầu tiên gồm vài trăm ngàn người cùng gia đình, hầu hết là thành phần mà Mỹ nghĩ rằng có thể nguy hiểm đến tính mạng vì đã hợp tác với chính quyền miền Nam hay Mỹ, nên có chương trình bốc đi di tản. [The Pentagon had been told to plan for the movement of 175,000 South Vietnamese who were in danger of being executed by the Communists for their service to the South Vietnam government or the United States.] Về sau một số người thuộc giai cấp trung lưu ra đi vì không muốn sống dưới chế độ khắc nghiệt của CS với nhiều chính sách sai lầm về xã hội, về giáo dục ở miền Nam sau năm 1975, thí dụ như cải tạo, xét lý lịch vào đại học vv…, con cháu không có tương lai. Một số lớn ra đi sau 1977 là vì tình trạng kinh tế kiệt quệ của đất nước sau cuộc chiến.
    Miền Nam sống nhờ viện trợ Mỹ, vốn là một vựa thóc nhưng dân miền Nam lại phải ăn gạo Mỹ, thật ra là Thái Lan, nhập cảng. Miền Bắc đổ hết cả vào chiến tranh cho nên sau cuộc chiến, CS không có chiếc đũa thần để vực lại nền kinh tế quốc gia ngay lập tức như người dân mong muốn.
    Chúng ta đừng quên là Mỹ đã cấm vận Việt Nam suốt 19 năm, Ấn Độ muốn giúp Việt Nam 100 trâu bò để cầy cấy cũng không được, và người Việt chống Cộng hải ngoại yêu cầu Mỹ đừng bỏ cấm vận, để cho người dân chết đói, nổi loạn, do đó chính quyền CS sẽ sụp đổ. Trong hoàn cảnh đất nước như vậy, ý thức sống còn của con người rất mạnh, nên tìm đường ra đi, hi vọng có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Hơn nữa những tin tức từ những người tỵ nạn ở nước ngoài lọt về, thường có tính cách khoa trương về xe cộ, nhà cao cửa rộng v…v… cho nên rất quyến rũ đối với những người ở nhà đang sống trong hoàn cảnh vật chất khó khăn của cả nước. Đó là điều dễ hiểu.
    Đừng có nói là tất cả những người ra đi đều là để tị nạn chính trị hay tôn giáo. Columbia Encyclopedia nhận định: “Tuy người Việt Nam tiếp tục chạy khỏi Việt Nam cho tới giữa thập niên 1990, những đợt thuyền nhân về sau được coi là thuộc thành phần tỵ nạn kinh tế chứ không phải là tỵ nạn chính trị.” [Although people continued to flee Vietnam into the mid-1990s, nearly all later boat people have been regarded as economic, not political, refugees.]
    Chúng ta cũng nên biết rằng, một Hội Nghị ở Geneva vào năm 1989 đã quyết định là những thuyền nhân đến sau ngày 16 tháng 6, 1988, ở Hồng Kông, và 14 tháng 3, 1989, ở các quốc gia Đông Nam Á khác, không tự động được hưởng quy chế tỵ nạn, mà phải xem xem ai là những người thực sự là tỵ nạn “vì có lý do vững chắc sợ bị trấn áp” và ai là những di dân vì kinh tế. [The conference decided that all Vietnamese boat people arriving after a cutoff date - June 16, 1988, in Hong Kong and March 14, 1989, for other Southeast Asian nations - would no longer receive automatic status as refugees, but would be screened to decide who among them were real refugees with a ''well-founded fear of persecution'' and who were economic migrants.]
    Tình trạng di dân vì kinh tế là một tình trạng xã hội trên thế giới, không riêng gì ở Việt Nam. Nước Mỹ đang phải đối phó với vấn nạn người Mễ xâm nhập Mỹ bất hợp pháp và không có hi vọng giải quyết dù đã xây bức tường cao ngăn cách những con đường xâm nhập của người Mễ ở biên giới, và đã huy động cả một lực lượng hùng hậu để kiểm soát biên giới. Những người Mễ này bất chấp nguy hiểm, đói khát, rắn độc v..v.. để cố tìm cách vào Mỹ, nhiều khi phải bỏ mạng giữa đường. Nhưng có ai quy trách cho chính quyền Mễ đâu. Nước Mễ là nước có thể gọi là toàn tòng Công Giáo dưới sự quan phòng của Chúa, vậy tại sao người dân lại phải bỏ nước bất chấp nguy hiểm. Tôi đã gặp không thiếu người Việt di cư, và với “background” của họ thì tôi không thể nào nghĩ rằng họ sẽ bị CS bạo hành nếu ở lại. Một số nữ giới ở Phi Luật Tân cũng phải đi làm đầy tớ ở nước ngoài, có ai đổ tội đó cho chính quyền Phi Luật Tân đâu"

    Tôi chỉ tức cười cho Nguyễn Jung ở chổ thế này: "Dây thần kinh xấu hổ, tự trọng của họ, bọn lãnh đạo và đa số các quan chức VN cộng sản đã đứt, đã mất."
    Jung à, XẤU HỔ VÀ TỰ TRỌNG LÀ NHỮNG THỨ MÀ CỘNG SẢN KHÔNG HỀ CÓ. Bạn nói nó đứt, nó mất.. nhỡ nó đổ thừa bạn ăn cắp hoặc làm hỏng thì sao hả? Nó kiện bạn đấy! Bạn có thể nghỉ rằng, mắc mớ gì nó kiện bạn? kkk thế thì bạn lầm, nó sẽ hỏi bạn rằng: xấu hổ và tự trọng là của nó là riêng tư của nó, tại sao bạn biết là đã đứt và mất, nó nói rằng nó đã kiểm tra lại và phát hiện mất thiệt (tất nhiên là nó vu cáo) vì thế thủ phạm ăn cắp không ai khác chính là bạn...nó kiện bạn chít luôn á..mặc dù nó éo biết xấu hổ và tự trọng là gì cả... nó sẽ cứ kiện, nó sẽ kiện cho đến khi đô la mỹ chảy vào túi đầy ấp mới thôi. kkk...
    Thế nào? Sợ chưa?... Cộng Sản nó ghê lắm..

    Tên tác giả viết:
    Đài truyền hình Việt Nam cũng lớn tiếng, bảo phải tìm cho ra cội nguồn của cuộc khủng hoảng nói trên, truy tìm thủ phạm của những kẻ đã khiến hàng vạn người liều chết vượt biên. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150906/khuat-dau-tu-hinh-anh-em-be-syria-nghi-den-nhung-em-be-mien-nam-viet-nam#sthash.I0biyKiu.dpuf

    Đảng Cộng sản VN và nhà nước nước CHXHCN VN có bao giờ tự đặt ra câu hỏi, vì sao có có từ Bootpeopol/ Thuyền nhân trong tự điển và vì sao có người Việt tỵ nạn cộng sản trên toàn thế giới? Những người đã đánh cược cuộc sống của mình cho 2 chữ Tự Do? Những người đã bỏ chạy, bỏ trốn khỏi quê hương, dù đã hoà bình, thống nhất!
    Nhổ rồi liếm: Chửi cho đã, cho sướng miệng: "Bọn đĩ điếm ma cô ăn bơ thừa sữa cặn của Mỹ." 20 năm "bọn đĩ điếm ma cô" này lại được chính những kẻ đã quác miệng ra chửi, tôn vinh: Việt kiều yêu nước, khúc ruột ngàn dặm..... Dây thần kinh xấu hổ, tự trọng của họ, bọn lãnh đạo và đa số các quan chức VN cộng sản đã đứt, đã mất. Giờ lại lớn tiếng đòi " tìm cho ra cội nguồn của cuộc khủng hoảng nói trên, truy tìm thủ phạm của những kẻ đã khiến hàng vạn người liều chết vượt biên " từ Lybia, Syria, Liban ...

    Tôi thật tình muốn chửi thề, khi đọc câu: "Đài truyền hình Việt Nam cũng lớn tiếng, bảo phải tìm cho ra cội nguồn của cuộc khủng hoảng nói trên, truy tìm thủ phạm của những kẻ đã khiến hàng vạn người liều chết vượt biên." Sự trơ trẽn của đảng CSVN và nhà nước nước CHXHCN VN đã tới đỉnh cao.

    Cám ơn bác Khuất đẩu đã viết bài này để "nhắc nhở" đảng CS VN và nhà nước nước CHXHCNVN, họ là tội đồ Dân Tộc và nguyên nhân bỏ nước ra đi của những người Việt tỵ nạn cộng sản.

    Không nhắc,thì để lâu "cứt Trâu hoá bùn".

    Nguyễn Jung