Nguyễn Đình Bổn - Tự do ngôn luận: cho thôi việc và cấm hành nghề!

  • Bởi Hugo
    05/09/2015
    6 phản hồi

    Nguyễn Đình Bổn


    Hình minh họa

    Chúng ta cần biết rằng "Tự do ngôn luận" được định nghĩa là sự tự do phát biểu mà không bị kiểm duyệt hoặc hạn chế và quyền tự do ngôn luận được thừa nhận như là một quyền con người trong Điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền về các Quyền Dân sự và Chính trị (International Covenant on Civil and Political Rights - ICCPR).

    Công ước ICCPR thừa nhận quyền tự do ngôn luận diễn giải như sau: “Mọi người đều có quyền giữ vững quan điểm mà không bị can thiệp. Mọi người đều có quyền tự do thể hiện; quyền này bao gồm quyền tự do tìm kiếm, nhận và truyền đạt thông tin và ý tưởng của tất cả các loại, không kể biên giới, bằng miệng, bằng văn bản hoặc ấn phẩm, dưới hình thức nghệ thuật, hay bằng mọi phương tiện truyền thông khác của sự lựa chọn của mình. ”
    (Điều 19 Công ước Quốc tế về các Quyền Dân sự và Chính trị)

    Chúng ta cũng cần biết rằng nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã ký công ước này.

    Ngày hôm qua nhà báo Đỗ Hùng tại báo Thanh niên bị Bộ TT&TT tước thẻ nhà báo. Cũng ngày hôm qua có thông tin ông Lê Diễn Đức bị cho thôi việc tại một số cơ quan truyền thông mà ông đang làm việc. Trước đó cô Tila Tequila - diễn viên gốc Việt- đã bị loại khỏi chương trình “Celebrity Big Brother” của Chanel 5, Anh, sau khi người hâm mộ phát hiện ra bài viết ủng hộ Đức Quốc xã của cô từ năm 2013 và phản ứng với nhà sản xuất.

    Tất cả sự việc này đều được cho là bắt nguồn từ những phát biểu trên trang cá nhân của các đương sự, vì vậy có ý kiến cho rằng tại các nước phương tây, nơi luôn coi trọng tự do ngôn luận thì lối hành xử của các cơ quan truyền thông cũng không khác gì Việt Nam.

    So sánh này không đúng!

    Nó không đúng vì tại VN ông Đỗ Hùng bị cơ quan đại diện cho nhà nước tước thẻ nhà báo nghĩa là ông không còn được phép hành nghề tại bất kỳ cơ quan báo chí nào, trong khi đó ông Lê Diễn Đức chỉ bị buộc thôi việc tại nơi ông cộng tác, ông Đức hoàn toàn có thể làm việc như một nhà báo ở bất kỳ đâu và bảo lưu quan điểm chính trị của mình, cũng như cô Tila Tequila vẫn hành nghề diễn viên mà không bị bất cứ một ràng buộc pháp lý nào.

    Tại sao họ bị cho thôi việc? Theo tôi trường hợp ông Đức và cô Tila Tequila nằm trong nguyên tắc "sự xung đột với các giá trị hay quyền khác" của giới chủ. Đó là các "nguyên tắc gây hại" (harm principle) hoặc "nguyên tắc xúc phạm" (offense principle) mà đương sự đã phạm phải. Do đó họ sa thải hay từ chối hợp tác vì quyền lợi của chính họ (giới chủ), nó không vi phạm quyền tự do ngôn luận, và nếu đương sự cho là vi phạm, họ có quyền khởi kiện ngay.

    Còn trường hợp của ông Đỗ Hùng tại VN thì chỉ có chấp hành, không có tranh cãi!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    I fucking cannot agree with "I fucking cannot remember ...".
    1. Bác này nói sặc mùi tỏ vẻ hiểu biết pháp luật, vậy bác cho hỏi pháp luật VN hay thế giới có điều nào cấm công dân nói "fucking" trên facebook ? Pháp luật có điều nào cấm không được nói "fucking world war" ? Nếu có thì xin chỉ giáo. Em không biết nhiều như bác, chỉ biết là công dân được làm những gì pháp luật không cấm.
    ("but these shall only be such as are provided by law and are necessary"...)
    2. "nhà báo vô tư cách, đuổi việc là đúng". Bác nói đến chuyện cướp cần câu cơm của người khác một cách rất đơn giản, y như bọn CS ban phát sự sống và bắt người ta biết ơn vậy, "đéo" quan tâm pháp luật. Thế là cứ ai đó phán cho câu "vô tư cách" là xong đời hả bác ^^? Bác hay pháp luật của bác định nghĩa thế nào là "vô tư cách", phải nói rõ để cho mọi người tránh phạm húy chứ. Hay cứ ai nói khác ý bác muốn là "vô tư cách" ? Hơn nữa, đây không phải là đuổi việc, mà là tước thẻ hành nghề. Ngay trên báo Tuổi trẻ và VNexpress, đăng tin chính quyền tước thẻ nhà báo của người ta mà không có một dòng về lý do tại sao. Sao chính quyền lại bị miêu tả như "côn đồ" vậy ? Làm việc không cần lý lẽ à ?

    i fcuking cannot remember what world war was it then

    dân lề trái thường nói láo bằng cách trích dẫn khoản 1 và khoản 2 của Điều 19 Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền về các Quyền Dân sự và Chính trị (International Covenant on Civil and Political Rights - ICCPR).

    Article 19.
    1. Everyone shall have the right to hold opinions without inter ference.
    2. Everyone shall have the right to freedom of expression; this right shall in clude freedom to seek, receive and impart information and ideas of all kinds, regard less of frontiers, either orally, in writing or in print, in the form of art, or through any other media of his choice.

    mà lờ tịt khoản 3

    3. The exercise of the rights provided for in paragraph 2 of this article carries with it special duties and responsibilities. It may therefore be subject to certain restrictions, but these shall only be such as are provided by law and are necessary: (a) For respect of the rights or reputations of others; (b) For the protection of national security or of public order (ordre public), or of public health or morals.

    Đỗ Hùng "đéo" trong câu "lúc ấy thế chiến thứ mấy tớ đéo nhớ" i fucking cannot remember what world war was it then": nhà báo vô tư cách, đuổi việc là đúng. Ngay cả khi VN có nền pháp trị, hoặc ngay cả khi Đỗ Hùng là nhà báo ở Hoang Bros. & Co mà viết "fucking" kiểu đó, thì Đỗ Hùng cũng bị đuổi việc mà không có vé có cửa để kiện.

    Ngược lại, Lê Diễn Đức nói lên 1 sự thật lường đảo: Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam của công ty kinh doanh chính trị tiếp thị mặt hàng kháng chiến Hoang Bros. & Co. với (1) Chairman of the Board Chủ Tịch HĐQT Hoàng Cơ Minh, (2) Tổng Giám Đốc điều hành CEO Hoàng Cơ Định, và (3) Giám Đốc PR (Public Relation) cựu đại tá công an VNCH Phạm Văn Liễu. Thực chất Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam chỉ là mặt trận tìm xác lính Mỹ, một mặt ký hợp đồng ngầm tìm xác Mỹ, mặt khác hù dọa kiều Mỹ đóng hụi chết gọi là "gây phân (fund) kháng chiến". Đến khi tan rã, một số tàn dư "kháng chiến" hạ cánh an toàn dùng "phân" mafia này để mua bđs, doanh nghiệp, v.v, số tàn dư khác chính thức hoạt động qua đảng Việt Tân mà Dân Luận luôn đăng các "press release" ngu dân của đảng này.

    Tóm tắt tiền sử tiền án của Việt Tân:

    Hoàng Cơ Minh - Chủ tịch đầu tiên của Việt Tân, kiêm Chủ tịch Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam, gọi tắt là Hoang Bros. & Co. - lập "chiến khu" từ một trại gà bỏ hoang của 1 tướng Thái Lan. Trại gà này cách Bangkok 25 km, nhưng Hoang Bros. & Co chụp hình, tung lên khắp nơi có kiều rằng đây là "chiến khu" rất đông người tình nguyện, nhưng thực ra là người Việt vượt biên vì lý do này khác không được nhận tái định cư, hoặc chờ quá lâu để được tái định cư, không còn lối thoát đành gia nhập như thể người chìm tàu gặp phao nổi.

    Ký giả tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong Lê Triết không tin chuyện này và có nhiều bài viết nghi ngờ đám kháng chiến fake resistance army này. Thế nhưng Hoang Bros. & Co cho sát thủ Lê Hoàng Hùng bắn chết ký giả Lê Triết tại nhà riêng, sau đó Hùng bay qua Bangkok ẩn trốn lệnh truy nã của FBI.

    Một lần, Hoàng Cơ Minh quay một đoạn phim "ma kháng chiến tìm ma Mỹ chết trận" định để đem về San Jose chiếu cho kiều xem "kháng chiến", nhưng không ngờ bị vợ của Hoàng Cơ Định (người em cùng cha khác mẹ) báo cho thân nhân ở Hà Nội biết, thế nên Hoàng Cơ Minh bị phục kích bắn chết khi vừa đặt chân lên biên giới Thái-Lào .

    Hoàng Cơ Định lộ tin mật cho vợ biết vì Hoàng Cơ Định đang thủ "phân" kháng chiến rất lớn. Hơn nữa, vụ scandal ăn "phân" bẩn của nhóm kháng chiến ma Hoang Bros. & Co. là do sự tiết lộ của Giám Đốc PR Phạm Văn Liễu viết trong quyển " Trả Ta Sông Núi " ( 3 quyển ) mà kiều gọi là : " Trả lại ta thùng tiền".

    Thế rồi FBI nhập cuộc audit tài liệu tiền bạc và thuế lợi tức của Hoàng Bros. and Co. Kết cuộc, Hoàng Cơ Đinh phải nộp lại tiền thuế cá nhân + tiền phạt lên đến 3 triệu USD.

    Từ đây, Hoang Bros. & Co. cho giải thể Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam và đưa Việt Tân vào chính thức hoạt động.

    Nhìn theo góc độ kinh doanh của Hoang Bros. & Co. trong business environment mới theo đó Hoa Kỳ bình thường hóa quan hệ ngoại giao với VN, các business strategies như khủng bố (ám sát ký giả) tống tiền (hù dọa chụp mũ ) không còn chỗ đứng. Cho nên, thực dụng nhất là cho công ty mẹ illegal & underground Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam phá sản bankrupted để tẩu tán assets của công ty (dollars thành bất động sản & doanh nghiệp ), và điều hành dưới 1 business model mới - Việt Tân.

    Hiện nay, Hoang Bros. & Co. tiếp tục kinh doanh chính trị, nhưng vì mặt hàng "kháng chiến" đã chạm đáy product life cycle từ lâu, nên đã tung ra tiếp thị new product là "dân chủ đa đảng" với business strategy là "bất bạo động". Chairman of the Board của new legal business entity Việt Tân là Đỗ Hoàng Điềm, và CEO là Lý Thái Hùng.

    Theo luật Wrongful Dismissal ở Mỹ nói chung/ở Washington nói riêng, tùy theo các điều khoản trong hợp đồng làm việc contract of employment ký với RFA, Lê Diễn Đức có thể kiện RFA theo dạng retaliation lawsuit "bị chủ trả thù chỉ vì hành xử quyền cá nhân" - ví dụ: bày tỏ ý kiến trên mạng cá nhânvề 1 việc lường đảo có thật .

    Ngoài ra, Kami từng tung tin láo ngay trên RFA là wikileaks rò rỉ tin VN xin làm Khu tự trị giống như Nội Mông, Tây Tạng ... của Tàu khựa http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/time-to-declas-thanhdo-conf-08062014082423.html
    Việc làm trên vi phạm nghiêm trọng Code of Journalistic Conduct của ngay chính RFA nói riêng [trích: RFA journalists must not include rumor or unsubstantiated information in any report or program.], và Code of Ethics của Society of Professional Journalists nói chung http://www.spj.org/ethicscode.asp.
    Ngược lại với Kami, Lê Diễn Đức nói lên (1) sự thật lường đảo của Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam của Hoàng Bros. & Co. (2) ở trên mạng cá nhân của mình, chứ không phải trên RFA.
    Do đó, ngoài việc có thể kiện RFA theo dạng retaliation lawsuit "bị chủ trả thù chỉ vì hành xử quyền cá nhân" - ví dụ: bày tỏ ý kiến trên mạng cá nhân về 1 việc lường đảo có thật - Lê Diễn Đức còn có thể dẫn chứng trường hợp Kami để kiện RFA dưới dạng unlawful discrimination based on political opinion "đối xử phân biệt căn cứ trên quan điểm chính trị".

    đọc thêm: Những Sự Thật về cái chết của Hoàng Cơ Minh http://hon-viet.co.uk/NguyenToan_NhungSuThatVeCaiChetCuaHoangCoMinh.htm

    Lời bình của Trần Hữu Cách về sự phung phí tài nguyên trong đào tạo một bộ máy tuyên truyền gồm nhiều ngàn nhà báo để rồi cạch bỏ một cách dễ dàng là rất đúng.

    NN các xư tư bản Âu Mỹ không cần một phí phạm như vậy vì chính phủ được dân chọn theo nhiệm kỳ. Không cần đội ngũ tung hê và uốn nắn dư luận. Chính quyền VN không có chính danh do dân trao nên họ cần tuyên truyền và bạo lực qua lá chắn công an.

    Tôi thấy nhà cầm quyền ở Việt Nam phung phí tài nguyên xã hội, ở đây là tài năng của các cá nhân trong lãnh vực chuyên môn của họ. Những nhà báo và luật sư được đào luyện tốn kém -- tuy không bằng bác sĩ nhưng cũng tốn kém. Thế mà chỉ cần một sắc lệnh, sự nghiệp của họ đi đoong.

    Nhà cầm quyền quyết định điều này quá dễ dàng đối với người bất đồng chính kiến hoặc có quan điểm độc lập, nhưng lại vô cùng dè dặt đối với những tên tham quan học chả tới đâu mà vấp sai phạm đầy đống! Đây là một sự bất công có tính hệ thống. Chừng nào còn có sự bất công này, xã hội Việt Nam còn có thêm nguy cơ cạn kiệt thêm tài nguyên con người.

    Làm báo kiểu cóp nhặt FB hoặc có người gởi đăng, xong bỏ lên trang báo là xong, ngoài ra không cần biết gì khác:

    Article 19. 1. Everyone shall have the right to hold opinions without inter ference.
    2. Everyone shall have the right to freedom of expression; this right shall in clude freedom to seek, receive and impart information and ideas of all kinds, regard less of frontiers, either orally, in writing or in print, in the form of art, or through any other media of his choice.
    3. The exercise of the rights provided for in paragraph 2 of this article carries with it special duties and responsibilities. It may therefore be subject to certain restrictions, but these shall only be such as are provided by law and are necessary: (a) For respect of the rights or reputations of others;
    (b) For the protection of national security or of public order (ordre public), or of public health or morals.

    Tên tác giả viết:
    tại VN ông Đỗ Hùng bị cơ quan đại diện cho nhà nước tước thẻ nhà báo nghĩa là ông không còn được phép hành nghề tại bất kỳ cơ quan báo chí nào, - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150905/nguyen-dinh-bon-tu-do-ngon-luan-cho-thoi-viec-va-cam-hanh-nghe#sthash.1xJbDrRr.dpuf

    Thì làm nhà báo tự do như Trương Duy Nhất. Hổng mần nhà báo nữa thì mần nhà.... khác.
    Chết Lừa nầu?