Hai sự việc - Một kết quả - Hai thái độ?

  • Bởi Admin
    05/09/2015
    26 phản hồi

    Dân Luận tổng hợp

    ledienduc.png
    Theo Facebooker Trang Le.

    HiepThanh Lê: Sáng nay đọc tin trên fb một người bạn, được biết nhà báo LDĐ đã bị RFA cho nghỉ.

    Ở Việt Nam cũng có nhà báo bị cách chức, rút thẻ nhà báo.

    Điều đáng nói là đa số mọi người đều đồng cảm và bênh vực nhà báo ĐH ở Việt Nam, lên án sự vi phạm tự do ngôn luận, tự do tư tưởng của các bên có liên quan. Trong khi đó, mọi người có vẻ hả hê, đồng tình với cách làm việc của RFA. Theo tui ,mọi người rất thiên vị, cảm tính.

    Có câu "Có thể tôi không đồng tình với anh nhưng tôi thà chết để bảo vệ quyền được nói của anh". Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận, quyền biểu lộ chính kiến, tư tưởng... Vậy tại sao chúng ta lại có cách đối xử khác nhau?

    ledienduc2.png
    Status của nhà báo Lê Diễn Đức.

    * * *

    Minh Pham: Hai sự việc - Một kết quả - Hai thái độ!

    Gần như cùng lúc, ông Lê Diễn Đức và Mít tờ Đỗ Hùng có hai stt "tạo bão" trên fb. Ông Đức đối mặt với phản ứng dữ dội của cộng đồng, nhất là hậu duệ VNCH trong và ngoài nước vì đã xuyên tạc sự thật và sỉ nhục anh linh những anh hùng "Đông tiến" phục quốc! Ở phía ngược lại, Mít tờ Đỗ nhận "gạch đá" cùng vô vàn những lời chửi bậy, đe doạ từ đội ngũ "zombies" DLV hùng hậu, vì dám nói động đến "bác Ái Quốc" cùng "tướng Giáp" của chúng trong stt đầy tếu táo về "quốc khánh"!

    Gần như cùng lúc, hai người bị mất việc. Ông Đức bị RFA và tạp chí Người Việt ngừng hợp tác. Mr. Đỗ bị cách chức Phó tổng thư ký toà soạn Thanh niên online, đồng thời tịch thu thẻ nhà báo!

    Thái độ của cộng đồng vô cùng trái ngược! Với ông Đức là một sự hả hê. Với Mít tờ Đỗ là một sự đồng cảm! Một nhà báo tự do, ở nơi xứ sở tự do, lại chọn việc tuyên truyền dối trá, thì đáng nhận mọi sự khinh bỉ; ngược lại, một nhà báo quốc doanh, sống trong môi trường độc tài kiểm duyệt, lại dám "khiêu vũ" giữa những lằn ranh để bước qua phía sự thật, đáng để trân trọng!

    Ngày hôm qua, họ đã ở sai chỗ dành cho mình. Ngày hôm nay, họ đã xác định con đường. Rồi ngày mai, họ bước tiếp, về hai phía!

    Đó là cuộc sống! Là lựa chọn!


    Status trên FB nhà báo Đỗ Hùng, báo Thanh Niên.

    Dân Luận:Hai trường hợp diễn ra đồng thời này có những điểm giống và khác nhau. Giống nhau là cả hai đều chịu áp lực từ dư luận. Khác nhau là cách hành xử. Một bên là tòa báo vào cuộc, và một bên khác là cả tòa báo và chính quyền vào cuộc.

    Báo Người Việt và RFA có quyền lựa chọn cộng tác viên / phóng viên theo sở thích của mình và độc giả. Điều này là bình thường trong một xã hội dân chủ, và chúng ta đã chứng kiến những trường hợp tòa báo nổi tiếng phải ngưng việc đối với phóng viên vì vấn đề đạo đức / chính kiến bên ngoài tòa báo. Nhà báo Lê Diễn Đức sau khi nghỉ ở Người Việt và RFA vẫn tiếp tục làm báo, ông đã đăng bài trên Đàn Chim Việt hôm nay.

    Trong trường hợp nhà báo Đỗ Hùng, chúng ta được chứng kiến Bộ Thông Tin và Truyền Thông ra văn bản thu hồi thẻ nhà báo chỉ trong 1 ngày sau khi báo Thanh Niên ra quyết định miễn nhiệm vị trí Phó Tổng thư ký Tòa soạn của ông Đỗ Hùng. Trong trường hợp này, khả năng ông Đỗ Hùng tiếp tục sự nghiệp làm báo của mình trong hệ thống báo chí chính thống là khá nhỏ.

    Còn ý kiến của bạn thế nào? Bạn có cho rằng hai nhà báo này xứng đáng bị đuổi việc vì 2 status nói trên của họ hay không? Xin mời bạn chia sẻ với Dân Luận!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    26 phản hồi

    @TRAN THI NGỰ aka Defense Attorney - Viết như thế này chứng tỏ khả năng đọc, hiểu, và viết tiếng Việt rất kém: Quan điểm "đồng đồng bạc đâm toạc tờ giấy" là hoàn toàn cảm tính, cứ tường như là ở VN ý, nên không có giá trị.

    Ở VN, nếu nhà nước là bên Nguyên Cáo thì Bị Cáo tù rục xương; nhưng ở Mỹ, cash is king và Hoang Bros. & Co. has plenty of cash to burn you down, Madam TRAN THI NGỰ aka Defense Attorney.

    @LINK aka Joint Defense Attorney - Viết như thế này chứng tỏ khả năng đọc, hiểu, và viết tiếng Việt rất kém: Hình ảnh 5 nhà lãnh tụ Mặt Trận bị còng tay và đẩy lên xe cây, đồng bào San José khó có thể quên. Đưa hình lên.

    "hình ảnh" ở trong câu này có nghĩa là cảnh tượng nhìn thấy bằng mắt còn ghi lại trong tâm trí, chứ không phải là "hình chụp".

    TRAN THI NGỰ aka Defense Attorney - Viết như thế này chứng tỏ khả năng đọc và hiểu tiếng Việt rất kém: Mà tại sao lại là 1966?

    Ngày 22 tháng 4 năm 1991, cảnh sát thành phố San José, Bắc California đã câu lưu Hoàng cơ Định, vợ Định, (Phan Thị Hà)ø cùng ba bộ hạ Nguyễn Kim Hườn, Nguyễn Tấn Bính và Phan Duy Cần.bla bla bla Đồng tiền đâm toạc tờ giấy, án lệnh truy tố bọn người gian dối được hủy bỏ ngày 15 tháng sáu năm (1966) 1991? 1996?

    . Only those with poor understanding of her own mother tongue language is unable to see this is simply a minor typing error, and is not so important that changes upside down the whole idea that the writer wanted to convey.

    Tên tác giả viết:
    Đồng tiền đâm toạc tờ giấy, án lệnh truy tố bọn người gian dối được hủy bỏ ngày 15 tháng sáu năm 1966.
    Tuy nhiên, tòa án lương tâm và công luận còn tồn tại mãi mãi. Hình ảnh 5 nhà lãnh tụ Mặt Trận bị còng tay và đẩy lên xe cây, đồng bào San José khó có thể quên. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150905/hai-su-viec-mot-ket-qua-hai-thai-do#comment-144252

    Tội "chúng nó" nặng thế mà tại sao lại không kết án được nhỉ? Quan điểm "đồng đồng bạc đâm toạc tờ giấy" là hoàn toàn cảm tính, cứ tường như là ở VN ý, nên không có giá trị. Mà tại sao lại là 1966?

    TRAN THI NGỰ aka Defense Attorney: Viết như thế này chứng tỏ khả năng đọc và hiểu tiếng Việt rất kém:

    VỤ ÁN TRỐN THUẾ CỦA CÔNG TY NAKAMURA.
    Ngày 22 tháng 4 năm 1991, cảnh sát thành phố San José, Bắc California đã câu lưu Hoàng cơ Định, vợ Định, (Phan Thị Hà)ø cùng ba bộ hạ Nguyễn Kim Hườn, Nguyễn Tấn Bính và Phan Duy Cần. Năm bị cáo trên sẽ bị xét xử 26 điều khoản về các tội âm mưu (conspiracy), khai gian thuế (false statement on tax return), trốn thuế (tax evasion), và không khai thuế (failure to file tax return).
    Bản cáo trạng do một Đại Bồi Thẩm Đoàn (Grand Jury) biểu quyết nhằm truy tố :
    1/ Định Cơ Hoàng, aka Dean Nakamura, Vu Quang, Phan vu Quang,
    2/ Hà Phan Hoang,
    3/ Binh Tan Nguyen, aka Le van Nam,
    4/ Huon Kim Nguyen, aka Steven Nakashima,
    5/ Can duy Phan, aka James Masuda,
    về các tội danh: âm mưu (conspiracy), khai gian thuế (false statement on tax return), trốn thuế (tax evasion), không khai thuế (failure to file tax return).
    Tổng cộng là 26 tội danh.
    Với số tiền bạc lường gạt được của chiến hữu và đồng bào cùng tiền lợi tức của các cơ sở kinh tài, bọn đầu lãnh Mặt Trận đem ra bảo lãnh số tiền thế chân rất cao, lo việc tại ngoại cho những kẻ bị bắt giữ trong vụ án trốn thuế. Tuy nhiên, theo thông luật, tòa án đã bắt bọn người này phải nộp sổ thông hành, để không trốn đi ra nước ngoài được, nhất là Nhật Bản, vì mấy người này đều lấy tên Nhật. Gian manh nữa là Hoàng Cơ Định, trong thời gian tại ngoại lập ra Quỹ Công Lý, kêu gọi chiến hữu và đồng bào đóng góp tài chánh trang trải tiền thuê mướn luật sư biện hộ. Dư luận nặng nề chỉ trích Hoàng Cơ Định là con người vô liêm sỉ, đã gian tham, lại trốn thuế, nay lại lập ra quỹ công lý để moi tiền những người nhẹ dạ hay bị đe dọa. Thành thử, cũng không thâu được bao nhiêu.
    Đồng tiền đâm toạc tờ giấy, án lệnh truy tố bọn người gian dối được hủy bỏ ngày 15 tháng sáu năm 1966.
    Tuy nhiên, tòa án lương tâm và công luận còn tồn tại mãi mãi. Hình ảnh 5 nhà lãnh tụ Mặt Trận bị còng tay và đẩy lên xe cây, đồng bào San José khó có thể quên.

    Lying v. Truth viết:
    PS. hễ cứ có đám kiều Mỹ nào ăn "phân" (fund) bẩn là Madam Ngự xía vào làm "defense attorney": hết đám Boat People SOS của Nguyễn Đình Thắng, nay lại đến Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam của Hoàng Bros. & Co. ?!

    Viết như thế này chứng tỏ khả năng đọc và hiểu tiếng Việt rất kém.

    Lying v. Truth viết:
    INDICTMENT

    COUNT ONE (Title 18 U.S.C. 371)
    The Grand jury charges: THAT From on or about December 1982 to on or about
    April 15, 1987, in the Northern District of California, and elsewhere,
    Dinh Co Hoang
    AKA: Dean Nakamura ,
    Vu Quang
    Phan Vu Quang
    HA PHAN HOANG
    BINH TAN NGUYEN
    AKA: Le Van Nam
    HUON KIM NGUYEN
    AKA: Steven Nkashima
    CAN DUY PHAN
    AKA: James Masuda
    - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150905/hai-su-viec-mot-ket-qua-hai-thai-do#comment-144234

    Có tài liệu nào cho thấy các bị cáo nêu trên bị CONVICTED (kết án) về các tội nêu trong bản cáo trạng (INDICTMENT) không? Nếu có làm ơn post lên dùm. Cám ơn trước.

    Ông đưa mấy cái link toàn là bài viết cá nhân, hồi ký tới, hồi ký lui, tin hay không tuỳ anh, tuỳ chị.
    Chán bỏ bu.
    Việt Tân hậu duệ của mặt trận, nghe nói được Obama tiếp thì phải. Ông Obama này sao dễ quên chuyện xưa nhỉ, đi tiếp hậu duệ của bọn có thành tích "lường gạt".

    mâm cỗ dọn sẵn ê hề! mời các bác nóng hổi vừa thổi vừa ăn 3 món entree, main course và dessert, bảo đảm ăn xong vừa no ứ vừa chửi theo Do Hung fcuk bọn mtqgtngpvn / viettan bẩn thỉu này mà lên nắm quyền thì cũng độc tài bạo lực tham nhũng như ai nhỉ ?

    entree: http://www.conongviet.com/ChinhTri/webmay232011-phamvanlieu-luoi%20troi%20long%20long.htm

    main course: http://pham-v-thanh.blogspot.com.au/2013/12/mat-tran-kien-bao-chi-vu-xu-lon-nhat.html

    dessert: http://hon-viet.co.uk/NguyenToan_NhungSuThatVeCaiChetCuaHoangCoMinh.htm

    ...cả hàng trăm ngàn quân lính trong tay, vũ khí xềnh xàng mà còn bị bộ đội BV đánh cho tan tành , chạy chí chết, cuối cùng phải đầu hàng, thì ..."vài chục, thậm chí vài trăm hoặc vài ngàn bài viết chống Cộng của Lê Diễn Đức là cái thá gì". Đó chỉ là ảo tưởng , chứ chống Cộng cái nỗi gì. Đây đích thực là một tên "nhà báo giả" lừa gạt bà con hải ngoại nhẹ dạ để kiếm tiền, không hơn không kém. Niềm tin vào nhà báo kiểu này là niềm tin ngô nghe, mù quáng.
    Cuối cùng thì...chàng ơi ! Em lừa chàng không được thì em sẽ quay lại lừa "tình địch" của chàng đây. Sớm đầu tối đánh là bí danh của Em, chàng không nhớ sao ? Bái bai !

    Đọc hồi ký
    TRẢ TA SÔNG NÚI
    Phạm Văn Liễu
    ( Trích đăng nguyệt san Ong Việt số 53 )

    LƯỚI TRỜI LỒNG LỘNG
    Lưới người, kẻ gian tà có thể thoát,
    Nhưng lưới Trời, không thể nào thoát nổi.

    HOÀNG CƠ MINH CHẾT MẤT XÁC.

    Từ sau ngày 29 tháng 12 năm 1984, Hoàng Cơ Minh, với tư cách Chủ tịch Mặt Trận, (không do ai bầu hoặc đề cử ) đồng thời cũng là Chủ tịch Hội Đồng Kháng Chiến Toàn Quốc (chưa bao giờ được thành lập) ký quyết định số 037/ HĐKCTQ giải nhiệm ông Trần Trung Sơn (Phạm văn Liễu), Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại, Minh mất hết sự tin yêu của mọi giới đồng bào, lẩn trốn chiến hữu, lẩn trốn đồng bào, lẩn trốn dư luận, một thời đã kỳ vọng ông như một lãnh tụ sáng giá tại hải ngoại.
    Minh thường sống tại Hawaii hay Nhật Bản.
    Do sự bầy mưu, hiến kế của cặp bài trùng Nguyễn Xuân Nghĩa và Hoàng Cơ Định, Minh trở lại Thái Lan, cố làm sao tạo ra một tiếng vang, chứng tỏ cho dư luận thấy là Minh vẫn chỉ huy chiến đấu ở quốc nội. Phải tạo được tiếng vang dội ngược về hải ngoại thì Hoàng Cơ Định mới có lý do tiếp tục moi hầu bao của chiến hữu và đồng bào.
    Vì áp lực của Tòa đại sứ Cộng Sản VN ở Vọng các (Bangkok), Bộ Tổng Tư Lệnh quân đội Thái Lan có ý định giải tán căn cứ của ông Minh, tại tỉnh Ubon Ratchathani, có khoảng từ 40 tới 50 người, vũ khí phần lớn là súng trường M1, một ít lựu đạn, do Tướng hồi hưu Sutsai cung cấp với giá cắt cổ.
    Ông Minh chạy đôn chạy đáo tìm mọi cách liên lạc, bắt mối với các Tướng lãnh Thái, đặc biệt là Tướng phụ trách biên thùy miền Nam và Tướng quân khu Ubon. Tháng 7 năm 1987, Bộ Tổng Tư Lệnh quân lực Thái ra quyết định dời căn cứ của ông Minh lên vùng Bắc, trấn đóng tại Mukdahan, giữa Ubon Ratchathani và Nakhon Phanom. Từ Nakhon Phanom đi lên hướng Bắc, theo dọc biên giới sẽ tới thị trấn Nong Khai, bên kia sông Mékong là Vien tiane (Vạn Tượng) của vương quốc Lào. Từ Nong Khai theo lộ 13 xuống phía Nam dẫn tới thị trấn Udon Thani.
    Tháng 8 năm 1987, ông Minh cho lệnh chuyển trại lên miền Bắc, lộ trình bám sát biên giới Thái Lào. Thời gian này, không còn những cấp chỉ huy nhiều kinh nghiệm chiến trường rừng núi, như đại tá Dương văn Tư, trung tá Lê Hồng. Chung quanh ông Minh toàn những thuộc hạ thân tín chưa bao giờ tham dự chiến trận trong rừng như Nguyễn trọng Hùng, sĩ quan phòng 7, Trần thiện Khải, sĩ quan hải quân, Võ Hoàng, một thanh niên hăng say, nhiệt huyết, nhưng chỉ biết cầm bút, chưa lần nào cầm súng.
    Ngô Chí Dũng, con chim đầu đàn của tổ chức Người Việt Tư Do cũng không còn nữa.
    Hoàng Cơ Minh có tật thích được tôn sùng cá nhân và có tính hiếu sát, đã từng hạ lệnh xử tử 18 kháng chiến quân Mặt Trận tại khu chiến.
    Trong chuyến dời căn cứ lên miền Bắc, đích thân ông cựu phó đề đốc hải quân chỉ huy cuộc hành quân chuyển trại, xuyên qua rừng núi biên thùy Thái Lào. Không biết ông Minh có lưu tâm đề phòng trong số kháng chiến quân đi theo ông có nhiều người bất mãn vì ông đã hạ sát anh em, bằng hữu của họ. Manh nha trả thù cho anh em, bằng hữu và lo ngại cho chính bản thân họ, mấy người này trốn khỏi hàng ngũ, đi báo cho quân Pathet Lào trấn đóng trong vùng. Quân Pathet Lào tuy không tinh nhuệ, nhưng được trang bị vũ khí, đạn dược đầy đủ, quen thuộc vùng chúng trấn đóng, bao vây toán quân do ông cựu Tư lệnh lực lượng thủy bộ chỉ huy.
    Cuộc nổ súng giữa hai bên xẩy ra, vang dội núi rừng. Kháng chiến quân lần lượt ngã gục, ông Minh và mấy người thân cận cũng không thoát khỏi cái chết. Một số kháng chiến quân bị địch bắt hay đầu hàng. Tất cả người chết về phía Mặt Trận được chôn vùi sơ sài ngay tại chỗ. Quân Pathet Lào không hay biết là trong số người chết có chủ tịch Hoàng Cơ Minh, lãnh tụ kháng chiến Việt Nam. Pathet Lào báo cáo cho CSVN về cuộc chạm súng ở Hạ Lào và giao những tù hàng binh cho CSVN. Sau khi khai thác tù hàng binh Mặt Trận, CSVN mới biết là Chủ tịch Hoàng Cơ Minh đã tử trận, xác được chôn chung với kháng chiến quân chết trận. Chúng bắt tù hàng binh quay lại chiến trường chỉ nơi chôn xác Hoàmg Cơ Minh. Vì xác đã được chôn cả tháng trước đây, nên khi bới lên để chụp hình, một bên mặt đã bị nát.
    Tháng 10, 1987, đài phát thanh và báo chí Lào loan tải bản tin chiến sự là đã tiêu diệt lực lượng Hoàng Cơ Minh. Tháng 12, 1987, báo Nhân Dân của đảng CSVN và báo Quân Đội Nhân Dân chính thức loan tin về phiên tòa xử các kháng chiến quân bị bắt trong cuộc chạm súng tại Nam Lào và loan tải chi tiết về cái chết của chủ tịch Mặt Trận Hoàng Cơ Minh kèm theo hình ảnh.
    Hai tờ báo, một của đảng, một của Quân đội Nhân dân đã ra liền 3 số báo, tường thuật chi tiết, rõ ràng trận đánh ở Nam Lào, cái chết của Hoàng Cơ Minh.
    Tuy nhiên, ở hải ngoại, bọn đầu lĩnh kế thừa Mặt Trận nhất quyết không nhìn nhận là Hoàng Cơ Minh đã chết.
    Dư luận ở hải ngoại rất nôn nao khi được tin Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh và nhiều chiến sĩ thân thương đã hy sinh trên chiến trường Lào cho chính nghĩa. Tất cả đều mong đợi Tổng vụ hải ngoại chính thức công bố tin này, sẽ làm lễ truy điệu và vinh danh những người con yêu đã nằm xuống cho công cuộc giải phóng Việt Nam. Nhưng viện vào lý do không công bố tổn thất nhân sự có ảnh hưởng tới tinh thần toàn bộ cơ sở của Mặt Trận, bọn đầu lĩnh nhất quyết tuyên bố :
    - “Chủ tịch Hoàng Cơ Minh vẫn còn sống và vẫn lãnh đạo công cuộc kháng chiến tại quốc nội.”.
    Thậm chí, trong những số báo Kháng Chiến ra hàng tháng, ông vụ trưởng vụ Tuyên Vận vẫn còn viết và cho đăng những tin tức tưởng tượng như là lực lượng kháng chiến dưới quyền lãnh đạo của chiến hữu Hoàng Cơ Minh đã chiếm hết xã này tới quận nọ, nơi nào cũng đặt ủy ban kháng quản, sau khi tiêu diệt hết các ủy ban xã, ủy ban quận của Cộng Sản.
    Đồng bào hải ngoại đọc những loại tin “tức mình” này, rất khâm phục cặp bài trùng Hoàng Cơ Định - Nguyễn Xuân Nghĩa với hai bộ óc có trí tưởng tượng tuyệt vời của một tiến sĩ hóa học tốt nghiệp tại Pháp và một chuyên viên kinh tài tốt nghiệp trường Cao Đẳng Thương Mại tại Paris.
    Không xác nhận hay phủ nhận mọi tin tức đưa ra từ kẻ thù để bảo mật thực lực. Đây là bài học 4 không bắt đoàn viên học thuộc lòng:
    - “Không nghe, không thấy, không biết và không nói “cóp nhặt của cộng sản.
    Dư luận thương cho ông Minh đã anh dũng hy sinh trên chiến trường Nam Lào, dư luận sẵn sàng bỏ qua những lỗi lầm của ông Minh đã không có tín nghĩa, đã gian tham tiền bạc, đã lừa dối chiến hữu, đã lường gạt đồng bào.
    Trường hợp, chính những người anh em ruột thịt và những tay chân thủ túc của ông Minh ở hải ngoại lên tiếng về cái chết thảm khốc của ông Minh, đồng bào và nhất là các chiến sĩ hải quân sẽ làm lễ truy điệu, vinh danh cựu phó đề đốc và các kháng chiến quân đã vị quốc vong thân.
    Mặt Trận và gia đình giòng họ Hoàng Cơ sẽ lấy lại được uy tín một dạo đã lên tới tuyệt đỉnh và đã tắt lịm vì những tai tiếng xấu xa.
    Trường hợp ông Minh thật quả chưa chết mà báo chí đảng và quân đội nhân dân bịa ra cái chết của ông Minh đăng liên tiếp trong 3 ngày, trường hợp không ra hải ngoại như đi chợ thời trước đây, ông Minh tìm cách lên tiếng với những phương tiện truyền thông hiện đại (như kiểu thâu tiếng và hình vào băng video của tên trùm khủng bố OSAMA BIN LADEN xứ A Phú Hãn bây giờ) , thì đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam chỉ còn cách bôi tro trát trấu lên mặt, đâu còn dám tòi mặt mo ra với thế giới bên ngoài. Nhưng ông Minh không làm được vì ông đã thực sự chết ở Nam Lào.
    Dư luận thương cho ông Minh, nhưng thấy thái độ úp mở, dối trá, bất nhân của những đầu lĩnh Mặt Trận, dư luận phê phán những tên này cố tình che dấu tin tức để tẩu tán tài sản, nếu tuyên bố thực sự ông Minh và toàn bộ kháng chiến quân đã chết, bị bắt hay đầu hàng, tức là Mặt Trận quốc nội không còn ai nữa làm sao mà tiếp tục quyên tiền.

    SỰ THỰC VỀ CÁI CHẾT CỦA PHÓ ĐỀ ĐỐC HOÀNG CƠ MINH.

    Tháng 2 năm 1999, các ông Bùi Bỉnh Bân và Hồ Anh Tuấn tố giác với dư luận Nam California, Mặt Trận là Mafia, khống chế các đoàn thể, tìm mọi cách xen lấn vào các cộng đồng người Việt hải ngoại để phá hoại, đưa người của Mặt Trận vào các vị thế lãnh đạo, dùng tiền bạc mua chuộc và thao túng. Mặt Trận giật giây giới trẻ, dụ dỗ giới trẻ hăng say và đầy nhiệt huyết vào một tổ chức ngoại vi lấy tên là Đoàn Thanh Niên Phan Bội Châu.
    Cũng do sáng kiến của Nguyễn Xuân Nghĩa, Mặt Trận lập ra hai tổ chức ngoại vi :

    1/ Tổ chức Liên Minh Việt Nam Tự Do trao cho ông Nghuyễn Tư Mô, giáo sư đại học Nha Khoa làm chủ tịch. Giáo sư Mô là người mà ông Hoàng Cơ Minh đã nhiều lần tính đem thay thế cụ Phạm Ngọc Lũy trong vai trò chủ tịch PTQGYTKC.

    2/ Hội Chuyên Gia Việt Nam, lôi cuốn những chuyên viên trẻ nhẹ dạ, trao cho kỹ sư Vũ Quý Kỳ, cư ngụ tại Atlanta, Georgia, chạy theo ông Minh cuối tháng 12 năm 1984. Rất nhiều bạn trẻ đã tham gia hoạt động tích cực với hoài bão đem tuổi thanh xuân hiến dâng cho quê hương. Lý tưởng của họ rất cao đẹp, suy tư của họ rất trong sáng, thẳng thắn, tinh thần của họ rất mãnh liệt. Nhưng đáng tiếc họ đã bị lừa, và bị lừa một cách hèn hạ, nhục nhã. Dư luận cho là hầu hết các thành viên của “Hội Chuyên Gia Việt Nam” đâu có biết rõ thân thế của vị chủ tịch của họ, ông Vũ Quý Kỳ, người đã từng là tay chân thân tín trong nhiều năm trời của ông Tướng tham nhũng, trùm buôn lậu, cánh tay đắc lực của Tonton Nguyễn văn Thiệu. Họ có biết đâu họ đang bị khai thác nhiệt huyết và năng lực quý giá nhằm phục vụ quyền lợi riêng tư của Mặt Trận . Các bạn trẻ trong “Hội Chuyên Gia Việt Nam” bị bọn người tham tàn, xảo quyệt mượn danh nghĩa các bạn, các chuyên viên trẻ và tài năng, để xây dựng đất nước. . .với cộng sản, để nói với cộng sản Hà nội rằng có chúng tôi đây, có Mặt Trận đây! Chúng tôi sẵn sàng xóa bỏ hận thù để cùng quý ông bắt tay xây dựng đất nước, phục vụ đồng bào, đưa đất nước theo kịp đà văn minh của thế giới.

    Thời gian này, anh em Hoàng Cơ Long, Hoàng Cơ Định rút vào bóng tối, đưa các cháu gọi bằng cậu, con ông bà Đỗ Thúc Vịnh, Hoàng Thị An (chị ruột của Minh, Long,Định ) như Đỗ Hoàng Ý, Đỗ Hoàng Phiệt ở Houston, Texas, Đỗ Hoàng Điềm đại diện Măït Trận tại miền Nam California.
    Cũng trong thời gian này, Nguyễn Xuân Nghĩa cóp nhặt theo đường lối của đảng cộng sản, đảng là nòng cốt, tuyển chọn những người chỉ biết có đảng, đảng là trên hết, vòng ngoài là Mặt Trận, như Mặt Trận Việt Minh. Nghĩa thành lập đảng Việt Tân làm nòng cốt cho MTQGTNGPVN. Hành động này làm cho nhiều đoàn viên Mặt Trận bất mãn vì không được tuyển chọn vào đảng Việt Tân với hai thủ lãnh mới là Hoàng Cơ Định và Nguyễn Xuân Nghĩa.

    Giữa tháng 4 năm 1999, luật sư trẻ tuổi Hoàng Duy Hùng cư ngụ tại Houston, Texas phổ biến tài liệu: “Sự thật về cái chết của Phó đề đốc Hoàng cơ Minh”. Luật sư Hoàng Duy Hùng cả quyết là ông Hoàng Cơ Minh đã chết tại Nam Lào vào tháng 8 năm 1987. Luật sư Hùng chỉ trích nặng nề Mặt Trận mưu toan những ý đồ đen tối, khi vẫn nhất quyết ông Hoàng Cơ Minh còn sống và vẫn lãnh đạo kháng chiến trong quốc nội. Luật sư Hùng còn cáo buộc Mặt Trận là một tổ chức buôn lậu, “buôn xương bán máu “ các chiến sĩ, tội đồ của dân tộc. Mặt Trận trong nước đã hoàn toàn tan rã sau cái chết của ông Hoàng Cơ Minh, lãnh đạo Mặt Trận ở hải ngoại là những con người bất xứng.
    Năm 1987, luật sư Hoàng Duy Hùng gia nhập Đại Việt Cách Mạng của ông Hà Thúc Ký, năm 1991, về nước hoạt động bị Việt cộng bắt. Nhờ chính phủ Hoa Kỳ can thiệp, năm 1993, ông được chính quyền cộng sản trả tự do.
    Trong thời gian bị giam giữ, ông Hùng đã được những bạn đồng tù nguyên là các tù hàng binh của Mặt Trận kể cho ông nghe về cái chết của ông Hoàng Cơ Minh.
    Luật sư Hoàng Duy Hùng được sự liên kết của nhóm ông Nguyên Khôi, bà Đoan Trang ở San José, Bắc California, nhóm ông Hồ Anh Tuấn ở Orange County, Nam California, nhóm cựu đại tá Trương như Phùng ở Houston, Texas, lập ra “diễn đàn công luận” thách thức Mặt Trận đối chất. Dĩ nhiên là Mặt Trận tránh né việc công khai đối chất này, vì biết rõ là phần thua sẽ về phía mình, thủ lãnh Hoàng Cơ Minh đã thực sự bỏ thây tại Nam Lào.
    Luật sư Hùng xuất bản một cuốn sách về cái chết của Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh, tựa đề “Lột mặt nạ MTQGTNGPVN” phổ biến rộng rãi trong khối người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại, làm sáng tỏ dư luận về sự dối trá, gian giảo, lừa bịp của bọn đầu lĩnh Mặt Trận.

    Nhân dịp Tết Trung Thu, Cộng Đồng Việt Nam ở Houston tổ chức cuộc rước đèn cho các em thiếu nhi. Bọn đầu mục Mặt Trận lợi dụng cơ hội, tới phát không lồng đèn “thiếu nhi đi chân đất, đội nón cối, với ngôi sao dẫn đầu” cùng khẩu hiệu “vì các cháu thiếu nhi, toàn dân ta kháng chiến”. Mặt Trận tuyên bố, câu nói đó là của chủ tịch Hoàng Cơ Minh. Nhưng các đoàn thể và người Việt tại Houston thì cho câu nói đó của Hồ Chí Minh, lên tiếng phản đối, tố cáo trước dư luận Mặt Trận làm tay sai cho cộng sản và phá thối cộng đồng, làm nhục cả đến trẻ em.

    Báo chí ở Houston dã viết:
    - “Cái Nghiệp của ông Hoàng Cơ Minh thật là nặng. Đã chết thảm, chết không toàn thây, chết mất xác, chết thật đau đớn, và sau khi chết hương hồn vẫn không yên. Nhà Phật thường dùng chữ Nghiệp để giải thích cho những điều bất hạnh gặp trong đời. Một bầy đầu lĩnh bất tài, vô tướng, có tiền trong tay cũng chỉ múa may quay cuồng, bắng nhắng như một lũ phường tuồng, đi thực hiện lồng đèn nêu cao chính nghĩa cộng sản thay vì chính nghĩa quốc gia. Thật là tiền ngập đến cổ, muốn nuốt cho trôi cũng phải có một khả năng tối thiểu. Khả năng này, nhóm lãnh đạo Mặt Trận hiện nay, thật là thiếu vắng.

    Trăm, bia đá cũng mòn,
    Ngàn năm, bia miệng vẫn còn trơ trơ.

    Không hiểu vì nguyên do nào mãi đến giữa năm 2001, bọn đầu lĩnh Mặt Trận chính thức khai tử cho phó đề đốc Hoàng Cơ Minh cùng số kháng chiến quân đã tử trận.
    Nhà báo Nguyên Thanh bên Úc Đại Lợi, trong bài Chuyện Dông Dài với tựa đề :
    Việt Cộng cứu Mặt Trận
    Hay
    Mặt Trận cứu Việt Cộng
    Bài viết mở đầu bằng hai câu thơ:

    Anh linh Liệt Sĩ hỏi Hoàng Cơ . . .
    Định bịp dân ta tới bao giờ ?

    Băng nhóm Tội Đồ Dân Tộc Mặt Trận Hoàng Cơ Định sau khi trình diễn một màn xác nhận “Muộn màng sau mười bốn năm gian dối để rửa tiền” sự tử trận của Phó đề đốc Hoàng Cơ Minh cùng vài Liệt sĩ, đã bị mọi người nguyền rủa thậm tệ.
    Ông bác sĩ “chiến hữu” Đặng Vũ Chấn là một cán bộ cao cấp trong “Băng Đảng” được cử qua Úc để thanh minh thanh nga, cứu nguy băng đảng.
    Nhà báo Nguyên Thanh viết:
    - Chúng tôi không thắc mắc về chuyện có kháng chiến hay không có kháng chiến. Chúng tôi chỉ thắc mắc về những nghĩa binh còn đang bị nhốt trong lao tù cộng sản, về mấy ngôi mộ không tên trong chiến khu, về cái chết không minh bạch của Trung Tá Lê Hồng, về sự mất tích của kháng chiến quân thứ thiệt Ngô Chí Dũng.
    Đừng dùng sự lừa bịp để che đậy điều gian dối.
    Sự bưng bít về cái chết của thủ lãnh, của chính anh ruột của mình từ năm 1987 mà mãi cho tới năm nay, 2001, mới “ậm ừ truy điệu” cho qua chuyện, là một thái độ hết sức Tắc Trách và Vô Lương Tâm. Sự gian dối này kéo dài 14 năm. Năm nào cũng vậy, cứ vào dịp Tết Âm lịch, báo Kháng chiến lại có Thư chúc Tết đồng bào của chủ tịch Hoàng Cơ Minh (bản văn giả mạo này, dư luận biết rất rõ là thiên tài Tuyên Vận đã sáng tạo ra). Hành động ấy, liệu có thể gọi là Hành Động Lường Gạt Đại Quy Mô trải rộng toàn cầu không? Hành Động khinh khi sự hiểu biết của người dân Việt hải ngoại không? Nếu không gọi là Lường Gạt thì gọi bằng chữ nghĩa gì? Ngây thơ ư ???
    Vậy sau khi chính thức công nhận cái chết của người lãnh đạo tối cao của tổ chức, Mặt Trận nghĩ gì về câu hỏi:
    - “Ai là tác giả của các lá thư chúc Tết đồng bào ??????”.
    Ma quỷ đâu có viết được, phải là người, vậy người đó là ai ??????
    Với chính sách bốn không, (không biết, không nghe, không thấy, không nói), Mặt Trận cứ câm miệng hến, theo đúng câu ngạn ngữ :
    Lời nói là bạc, Im lặng là vàng.
    Mặt Trận chỉ thích vàng thôi !!!
    Đây là chủ trương của nhóm đầu lĩnh Mặt Trận hiện nay, trường kỳ, bất di bất dịch.

    VỤ ÁN TRỐN THUẾ CỦA CÔNG TY NAKAMURA.

    Ngày 22 tháng 4 năm 1991, cảnh sát thành phố San José, Bắc California đã câu lưu Hoàng cơ Định, vợ Định, (Phan Thị Hà)ø cùng ba bộ hạ Nguyễn Kim Hườn, Nguyễn Tấn Bính và Phan Duy Cần. Năm bị cáo trên sẽ bị xét xử 26 điều khoản về các tội âm mưu (conspiracy), khai gian thuế (false statement on tax return), trốn thuế (tax evasion), và không khai thuế (failure to file tax return).
    Bản cáo trạng do một Đại Bồi Thẩm Đoàn (Grand Jury) biểu quyết nhằm truy tố :
    1/ Định Cơ Hoàng, aka Dean Nakamura, Vu Quang, Phan vu Quang,
    2/ Hà Phan Hoang,
    3/ Binh Tan Nguyen, aka Le van Nam,
    4/ Huon Kim Nguyen, aka Steven Nakashima,
    5/ Can duy Phan, aka James Masuda,
    về các tội danh: âm mưu (conspiracy), khai gian thuế (false statement on tax return), trốn thuế (tax evasion), không khai thuế (failure to file tax return).
    Tổng cộng là 26 tội danh.
    Với số tiền bạc lường gạt được của chiến hữu và đồng bào cùng tiền lợi tức của các cơ sở kinh tài, bọn đầu lãnh Mặt Trận đem ra bảo lãnh số tiền thế chân rất cao, lo việc tại ngoại cho những kẻ bị bắt giữ trong vụ án trốn thuế. Tuy nhiên, theo thông luật, tòa án đã bắt bọn người này phải nộp sổ thông hành, để không trốn đi ra nước ngoài được, nhất là Nhật Bản, vì mấy người này đều lấy tên Nhật. Gian manh nữa là Hoàng Cơ Định, trong thời gian tại ngoại lập ra Quỹ Công Lý, kêu gọi chiến hữu và đồng bào đóng góp tài chánh trang trải tiền thuê mướn luật sư biện hộ. Dư luận nặng nề chỉ trích Hoàng Cơ Định là con người vô liêm sỉ, đã gian tham, lại trốn thuế, nay lại lập ra quỹ công lý để moi tiền những người nhẹ dạ hay bị đe dọa. Thành thử, cũng không thâu được bao nhiêu.
    Đồng tiền đâm toạc tờ giấy, án lệnh truy tố bọn người gian dối được hủy bỏ ngày 15 tháng sáu năm 1966.
    Tuy nhiên, tòa án lương tâm và công luận còn tồn tại mãi mãi. Hình ảnh 5 nhà lãnh tụ Mặt Trận bị còng tay và đẩy lên xe cây, đồng bào San José khó có thể quên.

    VỤ MẶT TRẬN KIỆN BÁO CHÍ.

    Đầu năm 1994, tôi nhận được điện thoại của anh Vũ Ngự Chiêu, tức nhà văn Nguyên Vũ, giám đốc nhà xuất bản và phát hành Văn Hóa, yêu cầu tôi ra làm chứng cho vụ ba đầu lĩnh Mặt Trận, Hoàng Cơ Định, Nguyễn Xuân Nghĩa và Trần Xuân Ninh kiện nhà văn Nguyên Vũ, giám đốc nhà xuất bản Đa Nguyên, đã cho in và phát hành cuốn hồi ký chính trị Mặt Trận, những sự thực chưa hề được kể của nhà văn Cao Thế Dung năm 1992. Suy nghĩ một lúc, tôi nhận lời, anh Vũ Ngự Chiêu là bạn tôi, tình thân như ruột thịt, Nguyên Vũ hay Chính Đạo là nhà văn có nhiều tác phẩm và bài phân tách chính trị, tôi ưa thích .
    Những ngày kế tiếp, tôi nhận được điện thoại của ông Cao Thế Dung, tác giả cuốn hồi ký chính trị Mặt Trận, những bí mật chưa hề tiết lộ về Mặt Trận Kháng Chiến Hoàng Cơ Minh và đặc biệt là tổ chức K 9, cũng yêu cầu tôi ra làm chứng cho vụ ông bị nhóm ba đầu lĩnh Mặt Trận kiện .
    Tôi đã nhận lời ra làm chứng cho nhà văn Nguyên Vũ, tôi không chần chừ nhận lời. Ông Cao thế Dung, tôi đã biết từ ngày ở Saigon, qua Hoa Kỳ, ông là chiến hữu trong Mặt Trận. Thêm nữa, ông là nhà văn và nhà báo can đảm, không sợ bạo lực, viết lên những sai trái, nhem nhuốc, gian giảo của Mặt Trận.
    Ông Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng, chủ báo Văn Nghệ Tiền Phong (VNTP) cũng gọi cho tôi yêu cầu tôi ra làm chứng về vụ ông bị ba người đầu lĩnh Mặt Trận thưa ra tòa, vì báo VNTP đã cho đăng tải những bài viết của Lê Kính Dân “Ai giết vợ chồng ký giả Lê Triết”, Lê Bằng Phong và Chu Tri Lục viết khen tặng và phụ họa bài của Lê kính Dân.
    Tôi nhận lời yêu cầu của ông Nguyễn Thanh Hoàng, ông Hoàng với tôi quen biết nhau từ ngày tôi theo học trên trường Võ Bị Dalat năm 1952, và những ngày sau khi ông làm chủ những tờ báo Ngôn Luận, Văn Nghệ Tiền Phong ở Saigon, kể cả thời gian tỵ nạn qua Hoa Kỳ, ông Hoàng với tôi vẫn là bạn có giao hảo tốt.
    Ngoài sự quen biết và tình bằng hữu, tôi nhận lời yêu cầu của cả ba người, ra làm chứng là vì chính nghĩa, vì công đạo, vì công lý, tôi không muốn thấy nhóm đầu lĩnh Mặt Trận hiện nay mang tiền bạc phi nghĩa ra, định làm hại ba người trong giới văn bút, báo chí.
    Ngày 13 tháng 5 năm 1994, Luật sư Kleven, thầy cãi cho phe nguyên đơn, có Hoàng Cơ Định đi theo đến Austin, Texax, lấy lời khai của tôi, nhân chứng cho phía bị cáo.
    Tôi trưng ra những tài liệu chứng minh Hoàng Cơ Định là một con người sảo trá, gian manh, bạo tàn. Trước đó, tôi tra cứu tự điển dịch mấy chữ nhận xét về anh em họ Hoàng Cơ, như bịp bợm, dối trá, lường gạt, phản bội, v.v. . .ra tiếng Anh cho đúng. Tưởng tôi có tài liệu thành văn, luật sư Kleven đòi xem và ghi vào biên bản.
    Ông Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng cho biết đã nhờ một luật sư Mỹ biện hộ, tên là Richard D. Givens ở Redwood City. Nhà văn Nguyên Vũ cho biết đã nhờ được luật sư Nguyễn Tâm có văn phòng tại San Jose, biện hộ, chỉ có ông Cao Thế Dung lấy lý do nghèo nàn, không có tiền thuê mướn luật sư, được tòa cho tự biện hộ.
    Phiên tòa chính thức bắt đầu từ ngày 5 tháng 12 năm 1994 tại tòa Thượng Thẩm hạt Santa Clara ngay trung tâm thành phố San José.
    Ngày 12 tháng 12 năm 1994, tôi đáp máy bay qua San José, tới phi trường được Nguyên Vũ và cựu chiến hữu Vũ hữu Dũng đã chờ sẵn, đưa tôi về nhà anh Dũng. Chiêu cũng ở đó, sau này có thêm Cao Thế Dung tới. Tội nghiệp anh chị Dũng đã phải thu xếp việc ăn ngủ cho ba chúng tôi, lại phải lo la-de (beer) cho nhà văn Cao Thế Dung.
    Nguyên Vũ trình bầy là giai đoạn đầu của phiên tòa hộ. Phiên tòa do ông Thẩm phán Joseph F. Biafore, Jr. điều hợp. Nguyên Vũ cười nói:
    - “Anh biết không, việc xét xử vai trò xã hội của các nguyên đơn mới thật quan trọng, vì nó quyết định phần nào kết quả vụ án. Trong các vụ án hộ hay dân sự (civil), luật pháp Mỹ có những điều khoản khác nhau tùy theo “vai trò xã hội” của nguyên đơn . Nếu nguyên đơn là thường dân (private citizen) họ được luật pháp bảo vệ rất kỹ. Nhưng nếu phe nguyên đơn là người của đám đông hay nhân vật cộng đồng (pubic figures), họ phải chấp nhận sự chỉ trích của giới báo chí và dư luận. Ngày 7 tháng 12, 1994, sau nhiều ngày tranh cãi của hai phía luật sư, thẩm phán Biafore phán quyết các nguyên đơn là người của đám đông. Ngược lại, phía bị cáo không được nhắc nhở gì đến vụ án trốn thuế của vợ chồng Hoàng Cơ Định và thuộc hạ. Tiếp đến là việc lựa chọn 12 vị bồi thẩm chính thức và 2 dự khuyết cũng thật gay cấn, phải mất 2, 3 ngày mới xong.”.
    Tuy nhiên, Nguyên Vũ khẳng định, thế nào phía bị cáo cũng thắng kiện.
    Nguyên Vũ và tôi hàn huyên đủ mọi chuyện về phiên tòa, phe nguyên đơn, phe bị cáo, điểm mạnh, điểm yếu của hai phe. Nguyên Vũ nhấn mạnh về trường hợp Cao Thế Dung. Điểm yếu nhất của ông Dung là không có luật sư, phải tự biện hộ, Anh ngữ giới hạn, phải dùng thông dịch viên. Ông Dung ăn nói lưu loát, nhưng nhiều khi đi quá trớn vì hăng say, tuy nhiên khiêm tốn, nhã nhặn, gây được cảm tình của Bồi thẩm đoàn. Luật sư Nguyễn Hữu Liêm được phe bị cáo mời biện hộ cho ông Dung, nhưng luật sư Liêm chỉ nhận sẽ thủ vai trò “cố vấn”.
    Phe nguyên đơn, Hoàng Cơ Định nhất thời tưởng là mạnh. Thái độ kiêu căng, ngạo mạn, mặt trơ, trán bóng, lúc nào cũng vênh lên, cậu ấm con quan, kẻ cả ta đây, tốt nghiệp tiến sĩ từ bên Pháp, lắm tiền nhiều bạc, dù tiền bạc toàn là thứ phi nghĩa, tham lam, gian giảo, làm mất cảm tình của Bồi thẩm đoàn.
    Tôi lắng nghe Nguyên Vũ trình bầy, tôi có ý kiến:
    - “Ba bị cáo, Cao Thế Dung, Nguyễn Thanh Hoàng và Nguyên Vũ như ba tay chèo trên một con thuyền nhỏ trong cơn sóng gió, không những phải vững tay chèo, không sợ sệt, không rối trí, không nản lòng, mà còn phải liên kết chặt chẽ, chung sức, ba người như một. Nếu có một người nhảy ra khỏi thuyền, thuyền sẽ đắm, cả ba người sẽ đắm theo thuyền. Vậy phải liệu trông nhau, bảo nhau, giúp nhau, bình tĩnh, chịu đựng, trí óc lúc nào cũng giữ cho tỉnh táo, sáng suốt. Anh nghĩ Nguyên Vũ thừa biết những điều anh vừa nói, anh tin vào Nguyên Vũ thừa nghị lực và khả năng để thực hiện việc giữ cho con thuyền khỏi đắm.”.
    Tôi cũng có ý kiến về sự thông cảm, kết hợp giữa hai luật sư, Richard Givens và Nguyễn Tâm. Hai vị luật sư, một Mỹ, một Việt, phải hướng dẫn khéo léo các bị đơn, các nhân chứng, cung khai ở tòa, kẻ nâng, người đỡ, né chỗ mạnh, tìm chỗ yếu, chỗ sơ hở của phe nguyên đơn mà khai thác triệt để.
    Nói tóm lại, việc thắng bại cho phiên tòa là do ở sự đoàn kết một lòng của ba bị cáo và sư liên kết, phối hợp giữa hai luật sư.
    Tôi đề nghị Nguyên Vũ bàn với luật sư Nguyễn Tâm triệu tập một phiên họp đông đủ có mặt cả bị cáo, chứng nhân và luật sư vào ngày chủ nhật ngay tại văn phòng luật sư Tâm, để thông qua những điểm cốt yếu, vai trò của từng người, chiến lược và chiến thuật áp dụng để đi tới toàn thắng. Trong buổi họp, tôi đề nghị, sau mỗi buổi tòa, ba bị cáo tới nhà anh Vũ Hữu Dũng họp, để khai thác những ưu khuyết điểm của từng người phía mình và những ưu khuyết điểm phía nguyên đơn, ngày hôm sau, ra đòn cho thật đúng.
    Bên phía nguyên đơn đưa ra hai nhân chứng, An Nguyễn tức Nguyễn Kiển Thiện Ân, hồi còn ở Saigon, làm Thứ Trưởng của chính phủ Nguyễn Văn Lộc (1967-1968), qua Hoa Kỳ làm thông dịch viên các tòa án hạt Santa Clara. Ông Nguyễn Ngọc Bích, khai trước tòa, du học tại Mỹ năm 1956, tốt nghiệp đại học Princeton, về nước làm viện trưởng đại học Mékong từ 1972-1975.
    Cá nhân tôi biết ông Bích nhiều, cùng với anh em ông là các ông Nguyễn Ngọc Linh, Nguyễn ngọc Phách, Nguyễn Ngọc Nhạ, v.v. . .Tôi không hiểu tại sao ông Bích lại nhận lời ra làm chứng cho phía nguyên đơn.
    Bên bị đơn, thoạt đầu, Nguyễn Thanh Hoàng mời ông Hoàng Xuân Yên, tức ký giả Hoàng Xuyên, nhưng ông Yên từ chối không nhận. Ông Nguyễn Đạt Thịnh từ Hawaii bay qua San José làm nhân chứng theo lời mời của nhà văn Nguyên Vũ, nhưng sau Nguyên Vũ quyết định chỉ đưa ông chủ báo Diều Hâu lên bục nhân chứng nếu cần.
    Rốt cuộc, có Vũ Hữu Dũng, cựu trung tá Nguyễn Xuân Phác, (một thời làm chủ báo Dân Tộc, Dân Việt và rồi Người Việt Bắc Cali. Ông là người đầu tiên đã công bố những gian lận, tham tàn của Hoàng Cơ Minh và anh em, giòng họ) và tôi là nhân chứng của phía bị đơn.
    Tôi không thể nêu ra đây, trong cuốn sách này, tất cả chi tiết phiên tòa, như cuốn “Một ngày có. . . 26 giờ “, bút ký của Nguyên Vũ về vụ án lịch sử Báo Chí Hạ Đo Ván Mật Trận. . . Kháng Chiến William Nakamura, dầy 300 trang, và cuốn “Mặt Trận kiện Báo Chí”, tường thuật của Trần Củng Sơn diễn tiến từng ngày về phiên tòa Mặt Trận Kiện Báo Chí vào cuối năm 1994, dầy hơn 200 trang, vì đây chỉ là một chương, trong tập 3 cuốn hồi ký Trả Ta Sông Núi khoảng 30 trang giấy. Tôi chỉ viết những chuyện “ái, ố, hỷ, nộ” đã xẩy ra trong phiên tòa.
    Người đặc biệt trong số 3 bị đơn, nhà văn Cao Thế Dung đã là một minh tinh sáng chói trong suốt phiên tòa:

    1/ Ông Dung đã trình diện trước thẩm phán và các bồi thẩm hình ảnh một nhà văn trên 60 tuổi, nghèo đến độ không có tiền mướn luật sư, kiêm tốn và lịch sự, nhưng đủ can đảm đương đầu với thứ móng vuốt vô hình của bạo lực, gian trá và lươn lẹo, đương đầu với mãnh lực của kim ngân.
    2/ Ông Dung nổi bật với hai điểm trong bài diễn văn, ông nói với giọng từ tốn, khiêm cung, nhưng rất đanh thép, cao giọng, khi hai lần chỉ thẳng vào ba nguyên đơn “Mặt Trận là ba người này, ba người này là Mặt Trận.”.
    Hay nhất là mỗi lần đến lượt ông được kêu lên trả lời hoặc cung khai, ông bước ra vái ông thẩm phán, vái bồi thẩm đoàn, vái luôn cả các bạn bè, thân hữu ngồi dưới ghế thính giả. Thái độ của ông Dung gây xúc động và cảm tình của bồi thẩm đoàn.

    3/ Phía nguyên đơn, luật sư Kleven, dụng tâm đánh mạnh vào điểm nghi ngờ ông Dung không có bằng tiến sĩ (PhD hay được gọi là Doctor) mà dám nói là có.

    Ông Dung trả lời về điểm này rất vui, ông nói thưở nhỏ, nhà nghèo, không đủ tiền cho ông đi học, ông phải đi chăn trâu độ nhật, tối về tự học dưới ánh trăng hay ánh lửa bếp. Ông cố học đỗ bằng tiểu học. Luật sư Kleven đánh tiếp:
    - “Ông Dung, ông cho chúng tôi biết, ông có bằng trung học không?”.
    Họ Cao không trả lời thẳng vào câu hỏi, nói:
    - “Sau khi tôi đỗ tiểu học, bố mẹ tôi lần lượt qua đời, tôi phải qua ở nhờ bà cô tôi. Bà bảo tôi, cháu đã có bằng tiểu học, cháu nên cố học lấy bằng thành chung (trung học), cô sẽ cố làm nuôi cháu ăn học. Tôi học trung học ở trường phủ (nhà quê).
    Cứ mỗi lần ông nói về việc học hành của ông trong sự nghèo nàn của gia đình, ông lại chỉ vào mặt Hoàng Cơ Định và Hoàng Cơ Long nói :
    - “Tôi đâu có được học hành ở những trường to lớn trên thành phố như những người này. Ông cha chúng trước kia làm quan tham nhũng, hối lộ, giúp giặc Pháp dẹp những phong trào kháng chiến, nhiều tiền bạc nuôi chúng ăn học trong sự cao sang, giầu có, trường to, trường tốt.”.
    Luật sư Kleven nhiều lần giơ tay “objection !” (phản đối), nhưng quan tòa vẫn cho tiếp tục.
    Ông Dung tiếp tục kể :
    - “Tôi cố gắng học, đỗ cả hai bằng tú tài. Bà cô tôi bảo, cháu học được lắm, người ta học đỗ cử nhân, cháu nên cố gắng học lấy bằng cử nhân.”.
    Nghe lời bà cô, tôi học tiếp cũng trong sự nghèo nàn, chật vật về cuộc sống nương tựa bà cô tôi. Tôi đỗ bằng cử nhân. Ông lại quay về phía anh em họ Hoàng Cơ, nói gay gắt như ở trên. Luật sư Kleven giơ tay “objection”, ông tòa cho tiếp tục. (Tôi nghĩ ông thẩm phán muốn tìm hiểu vấn đề giáo dục của Việt Nam như thế nào, nên mỗi lần luật sư nguyên đơn giơ tay “objection”, ông vẫn tiếp tục cho ông Dung nói tiếp.)
    Luật sư Kleven hỏi:
    - “Ông Dung, ông cho chúng tôi biết, ông có bằng tiến sĩ không?, Trường nào và năm nào?”.
    Ông Dung không trả lời thẳng vào câu hỏi, ông nói vòng quanh:
    - “Sau khi tôi đậu bằng cử nhân, tôi vừa đi dậy học vừa tiếp tục học lấy tiến sĩ. Tôi đâu có cha ông làm quan, tham nhũng, vơ vét tiền bạc của dân nghèo, thăng quan tiến chức vì làm bầy tôi hữu hiệu cho giặc Pháp xâm chiếm và cai trị nước Việt Nam, để được gửi đi học tận bên Pháp như bọn người này”.
    Ông Dung vừa nói vừa chỉ vào Hoàng Cơ Định. Luật sư Kleven giơ tay “objection”, ông tòa vẫn cho ông Dung tiếp tục.
    Luật sư Kleven:
    - “Ông Dung, ông không trả lời câu hỏi của tôi, chúng tôi muốn biết, ông có bằng tiến sĩ không? Trường nào cấp bằng cho ông ? “.
    Họ Cao vòng vo tam quốc, trả lời:
    - “Tôi có đậu bằng tiến sĩ, tôi không theo học trường đại học nào ở Hoa Kỳ, tôi cũng không học ở bên Pháp như tên này”, ông lại chỉ vào Hoàng Cơ Định Luật sư Kleven không nén được sự sốt ruột, lên tiếng:
    - “Ông Dung (Mr. Dung, đáng lẽ phải kêu ông Dung là Dr. Cao), ông nói, ông có bằng tiến sĩ bên Pháp, ông cho biết trường nào?”.
    Ông Dung lại vòng vo trả lời:
    - “Tôi học bên Pháp, nhưng tôi không qua Pháp như tên này (lại chỉ vào Hoàng Cơ Định), tôi học par correspondant (hàm thụ). Anh em, thân hữu ngồi dưới ghế thính giả lo quá, không hiểu ông Dung trả lời ra sao. Luật sư Kleven:
    - “Ông Dung, tôi chỉ hỏi ông tốt nghiệp tiến sĩ trường nào?”.
    Họ Cao trả lời vẫn với giọng ẫm ờ :
    - “À, tôi tốt ngiệp tiến sĩ tại một trường ở Paris, trường “Ecole Universelle de Paris “. Vì tôi học hàm thụ, nên nhà trường gửi bằng qua đường bưu điện tới cho tôi. Tôi nhận được bằng, nghĩ đến công ơn của bà cô tôi, đã mất, tôi đem tấm bằng ra mộ bà cô tôi, cúng vái, khấn khứa xong, tôi bật lửa đốt tấm bằng cho cô tôi ở dưới suối vàng biết là tôi đã đậu tiến sĩ.”.
    Cả tòa, kể cả ông thẩm phán, các bồi thẩm và thính giả, như coi một cuốn phim hay, nín cười không nổi.
    Buổi tối, tôi bàn với Vũ hữu Dũng và Nguyên Vũ, trêu chọc Cao Thế Dung một tí cho vui. Khi chị Dũng dọn cơm ra, tôi yêu cầu chị lấy hai lon la de Budweiser để thưởng ông Dung, bữa nay diễn xuất quá hay ở tòa. Tôi lại nói:
    - “Kỳ này về, tôi sẽ làm một cuốn phim bộ, ông Dung thủ vai chính, như một hiệp sĩ, mặc quần áo toàn mầu trắng, đầu chít khăn tang trắng, trên lưng đeo thanh bảo kiếm, tay mặt cầm tấm bằng, vai trái đeo một bị lon Budweiser. Khi ra tới mộ bà cô, hiệp sĩ họ Cao để các thứ đeo trên người xuống trước ngôi mộ, đoạn lấy lửa đốt tấm bằng, miệng khấn vái, hôm nay cháu ra thăm mộ cô, cháu đốt mảnh bằng tiến sĩ, để dưới suối vàng cô biết là cháu đã đỗ bằng tiến sĩ, như lúc sanh tiền cô vẫn mong đợi. Khấn vái xong, Cao tráng sĩ rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, múa mấy đường kiếm, vừa múa vừa ca :
    - “Ta tráng sĩ họ Cao hề, gặp thời nhiễu nhương hề. Ta không sợ bạo lực hề, ta không sợ mãnh lực kim ngân hề. Ta tráng sĩ họ Cao hề. Quyết dẹp tan bọn gian tà hề. Quét sạch nhiễu nhương trong cộng đồng hề. Cho đồng bào sống yên vui hề.
    Múa xong bài kiếm, ca hết bài ca, tráng sĩ họ Cao ngồi xếp vòng tròn trước mộ bà cô, lấy ra một miếng thịt bò khô, mở la de ra nhậu.
    Khi uống xong sáu lon la de, tráng sĩ họ Cao lại đeo bảo kiếm trên vai, đứng lên vái mấy vái, rồi lên đường hành hiệp.”.
    Vũ Hữu Dũng và Nguyên Vũ vỗ tay tán thưởng, phàn nàn không được đóng chung với Cao Thế Dung trong cuốn phim. Còn họ Cao tuy vui trong bụng, nhưng nhăn mặt lắc đầu nói:
    - “Anh Bảy trêu đàn em quá, em khai là ra mộ bà cô đốt bằng là có chủ đích, em muốn bảo chúng nó rằng “bằng cái mả mẹ tụi bay”.
    Luật sư Kleven bên nguyên đơn, hết truy ông Cao Thế Dung về bằng cấp không được, ông truy qua là ông Dung có tham gia Mặt Trận hay không? (theo phía nguyên đơn khẳng định với ông là ông Dung chưa bao giờ tham gia Mặt Trận, ông Dung có mặt trong các buổi họp của Ban Chấp Hành TVHN là do ông Tổng vụ Trưởng dẫn đến.)
    Một buổi tòa, luật sư Kleven chất vấn :
    - “Ông Dung, ông cho chúng tôi biết ông có tham gia Mặt Trận không?”. (lưu ý là luật sư Kleven luôn kêu ông Dung là Mr. Cao, không lần nào ông kêu là Dr. Cao). Ông Dung được anh em căn dặn là khi luật sư hỏi, cứ bình tĩnh suy nghĩ cho kỹ càng rồi hãy trả lời, không nên hấp tấp, vội vàng.
    Chúng tôi nghĩ tiếng Anh của ông đủ để nghe biết luật sư chất vấn gì cũng như trả lời, nhưng ông Dung đã yêu cầu được một thông dịch viên giúp. Bà Tô Hà là thông dịch viên hữu thệ được tòa mời tới giúp ông Dung. Khi thấy luật sư Kleven hỏi về việc ông Dung có là thành viên của Mặt Trận hay không, anh em mừng quá, ông Dung chỉ việc xuất trình tờ quyết định của Tổng vụ Trưởng Trần Trung Sơn ký và đóng dấu, cho ông Dung làm Chủ nhiệm Ủy Ban Chính Trị của Tổng vụ hải ngoại là bên nguyên đơn trắng mắt. Không hiểu ông Dung nghe bà Tô Hà dịch sao, ông ngẩn mặt suy nghĩ, và trả lời dõng dạc “không” (no). Anh em ngồi dưới hàng ghế thính giả nhăn mặt, lắc đầu, không hiểu sao ông Dung lại trả lời “không”.
    May là đúng lúc đó ông Thẩm phán ra hiệu nghỉ trưa, chiều họp tiếp.
    Trong bữa cơm trưa, anh em hỏi ông Dung, ông nghĩ sao, mà lại trả lời “không”.
    Ông Dung nhăn nhó nói :
    - “Tôi nghĩ họ đặt bẫy tôi, tôi nghe bà thông dịch viên dịch lại, tôi tưởng họ hỏi tôi là tôi có tham gia Mặt Trận Giải Phóng không, (Mặt Trận Giải Phóng do cộng sản Hànội lập ra), vì vậy tôi trả lời không.
    Giận quá, tôi nói :
    - “Thế tiếng Anh của ông cũng không nghe hiểu là họ hỏi gì sao?.”.
    Buổi chiều, ông Dung xin được xuất trình bản quyết định và xin sửa lại cho đúng.
    Thế là hai điểm mà luật sư Kleven xoáy vào ông Dung để chứng minh là ông Dung nói dối, man trá trước tòa, nếu như vậy thì cuốn Mặt Trận và những bài viết trên báo VNTP, ông Dung cũng đã dối trá, viết không có chứng cớ, gieo vạ cho ba nguyên đơn. Chỉ cần hạ một ông Dung là kéo theo cả ba bị đơn thua kiện.
    Cả hai điểm, ông Dung đều qua được.
    Bây giờ, đến lượt những chuyện hỷ, nộ phía nguyên đơn.
    Khi luật sư Richard Givens hỏi Hoàng Cơ Định:
    Hỏi : Mặt trận có vào sổ bộ (tức đăng ký, register) không?
    Đáp : Không !
    Hỏi : Mặt trận có giữ sổ sách quyên góp tiền không ?
    Đáp : Không !
    Hỏi : Mặt trận có đóng thuế không ?
    Đáp : Không !
    Phản ứng của Bồi thẩm đoàn, một bồi thẩm đoàn hầu như chưa biết gì về Mạt Trận và sinh hoạt cộng đồng Việt Nam, sau mấy câu đối đáp này rõ ràng bất lợi cho Hoàng Cơ Định và phía nguyên đơn.
    Ba tiếng trả lời “No” khô gọn, chẳng một chút ngại ngùng, ngượng ngập của Hoàng Cơ Định bộc lộ bản chất con người bạo ngược, tham tàn và sự lường gạt có tính toán của anh em họ Hoàng Cơ.
    Một buổi tòa khác, khi luật sư Nguyễn Tâm xin trình tòa chứng liệu (exhibit) một xấp hình, trong đó có một tấm hình chụp mấy ngày sau khi Hoàng Cơ Minh chết ở Hạ Lào hơn 7 năm trước.
    Luật sư Tâm từ tốn yêu cầu Hoàng Cơ Định lật tới hình thi hài của ông Minh, cao giọng hỏi:
    - “Ông Hoàng Cơ Định, ông có nhận ra ai trong hình đó không?”.
    Hoàng Cơ Định chỉ liếc mắt qua tấm hình, thản nhiên đáp:
    - “Không”.
    Thật là bất nhân, bất nghĩa, táng tận lương tâm, một người vẫn cho mình là con giòng, cháu giống, được nuôi ăn học, đỗ đạt đến cấp tiến sĩ Pháp, nỡ đang tâm không nhìn nhận tấm hình thi hài của chính người anh ruột mình.
    Luật sư Tâm không chịu tha, ông hỏi Hoàng Cơ Định về cái chết của Hoàng Cơ Minh :
    Định trả lời :
    - “Tôi tin rằng anh tôi vẫn còn sống.”.
    Nguyên đơn thứ hai, y sĩ Trần xuân Ninh, sinh ngày 4-10-1936 tại Hànội, tốt nghiệp y khoa vào năm 1963. Sau khi miền Nam mất, ông Ninh đi cải tạo 2 năm, qua Hoa-Kỳ năm 1979, tạm cư tại Hayward, Bắc California, hành nghề tại Chicago. Theo ông Ninh, người con trai độc nhất của vợ chồng ông bị chết thảm trên đường vượt biển tìm tự do, lý do đó, ông rất thâm thù cộng sản. Ông gia nhập Mặt Trận năm 1984.
    Qua sự hướng dẫn của luật sư Kleven, với lối trình bày lưu loát, hoạt bát, ông Ninh đã tự tạo cho mình hình ảnh một vị y sĩ tận tâm về chức nghiệp, yêu thương đồng bào, nòi gống, quyết tâm lật đổ bạo quyền cộng sản, mưu cầu hạnh phúc cho toàn dân. Cách diễn xuất của ông Ninh cùng với sự nể vì đối với giới y sĩ, ông Ninh phần nào đã gây được thiện cảm của Bồi thẩm đoàn. Ông Ninh chủ trương chiến dịch chống kinh tài cộng sản và cấm du lịch Việt Nam. Dư luận trên Chicago cho rằng y sĩ Ninh đã cho đàn em đốt nhà một người Việt tên Lâm Tôn chống lại lệnh cấm, đã về thăm quê hương.
    Luật sư Givens hỏi :
    Hỏi : Ông Ninh, ông biết chuyện gì xẩy ra cho ông Lâm Tôn sau chuyến đi về Việt Nam không?
    Đáp : Ông ta bị vợ ly dị.
    Hỏi : Ông biết việc có người đốt nhà ông Lâm Tôn không?
    Đáp : Tôi chỉ biết nhà ông Lâm Tôn bị cháy.
    Luật sư Nguyễn Tâm chất vấn ông Ninh về cái chết của Hoàng Cơ Minh. Bằng chứng của phía bị đơn số 258, tức hồ sơ hình ảnh về Mặt Trận được trao cho ông Ninh. Chỉ vào tấm hình chụp thi hài ông Minh, luật sư Tâm hỏi :
    Hỏi : Y sĩ Ninh, xin cho biết ông có nhận ra ai trong tấm hình đó không ?
    Đáp : Không.
    Hỏi : Theo ông, ông Hoàng Cơ Minh còn sống hay đã chết ?
    Đáp : Tôi nghĩ rằng ông Minh còn sống. (ông Ninh không dám quả quyết mà nói tôi nghĩ rằng).
    Nguyên đơn thứ ba được mời lên bục nhân chứng là ông Nguyễn Xuân Nghĩa, tức Nguyễn Đông Sơn. Dư luận toàn thể người Việt tỵ nạn cộng sản kết tội ông là nằm vùng cho cộng sản, được gài vào Mặt Trận để phá hoại. Nhiều người còn cho là chính ông Nghĩa đã mật báo cho cộng sản biết đường lối chuyển trại của ông Minh, phục kích để tiêu diệt ông Minh và các kháng chiến quân. Ông Nghĩa đã rời Mặt Trận trước khi xẩy ra vụ án thuế khóa, ông đã cộng tác với cơ quan an ninh của Hoa-Kỳ, nên đã không bị câu lưu cùng với năm đầu lĩnh của Mặt Trãn tại hải ngoại.
    Ông Nghĩa giữ thái độ hòa nhã với phía bị đơn.
    Dưới sự hướng dẫn của luật sư Kleven, ông Nghĩa khai, sinh ngày 11-11-1944 tại Hànội. Cha là Nguyễn văn Hiếu, kỹ sư công chánh, anh em thúc bá ruột với Nguyễn Văn Linh tức Mười Cúc, Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam từ 1986 tới 1991.
    Ông Nghĩa tốt nghiệp trường Cao đẳng thương mại tại Paris, với bằng HEC (Hautes Etudes Commerciales).
    Ra hải ngoại ông Nghĩa tham gia Mặt Trận từ tháng 6 1984 với chức Vụ Trưởng vụ Tuyên Vận. Luật sư Nguyễn Tâm chất vấn ông Nghĩa về việc tại sao không phải đi cải tạo như các công chức cao cấp khác trong chính quyền miền Nam. Ai là tác giả bài viết ký tên Nguyễn Xuân Nghĩa trên một tạp chí cộng sản chiến dịch chống kinh tài cộng sản và du lịch Việt Nam.
    Luật sư Tâm lại xoáy vào việc sống, chết của Hoàng Cơ Minh. Nhìn vào tấm hình Hoàng Cơ Minh một lúc, ông Nghĩa ấp úng nói:
    - “Tôi không biết ai trong tấm hình.”.
    Trả lời câu hỏi, Hoàng Cơ Minh còn sống hay đã chết, ông Nghĩa đáp:
    - “Tôi không biết .” (I don’t know).
    Khi luật sư Tâm vặn hỏi, tại sao trước đây ông tuyên bố ông Hoàng Cơ Minh còn sống. Ông Nghĩa đáp:
    - “Vì ngày ấy, tôi còn ở trong Mặt Trận.”.
    Không biết ông Nghĩa có dụng ý gì khi trả lời như trên. Câu nói này chứng tỏ sự gian dối của các đầu lĩnh Mặt Trận. Sự kiện này khiến Hoàng Cơ Định và Trần Xuân Ninh không dấu được sự bất mãn. Phía bị đơn cũng không che dấu đượcsự vui mừng, tin tưởng sẽ nắm phần thắng.
    Phải nhìn nhận là những nhân chứng phe bị đơn, từ Vũ hữu Dũng, tới tôi và Nguyễn Xuân Phác đã làm tròn trách nhiệm. Nhất là anh Nguyễn Xuân Phác đã nhấn mạnh y sĩ Ninh là con người có hai bộ mặt, y sĩ Ninh giống hệt như y sĩ Jekyll và ông Hyde trong một cuốn phim. Có lúc ông ta rất dễ thương, là một y sĩ tài giỏi. Nhưng có lúc ông ta lạnh lùng, tính toán, cực đoan, có khả năng làm bất cứ gì để đạt mục tiêu.
    Ông Phác cũng khai trước tòa, sau những loạt bài chỉ trích Mặt Trận, tòa báo của ông bị đập phá, cá nhân ông bi đe dọa. Với sự hướng dẫn của luật sư Tâm, ông Phác khai thêm là tờ báo Dân Việt của ông phải đóng cửa vì các cơ sở thương mại sợ móng vuốt của Mặt Trận, rút hết quảng cáo.

    BẠO LỰC ĐI VÀO TÒA.

    Buổi tòa nào cũng có hai ba nhân viên FBI và thám tử Zwemke tới tham dự . Ngày 21 –12- 1994, tòa vẫn họp như thường lệ. Hôm nay, có lẽ Hoàng Cơ Định nghĩ là phía nguyên đơn nắm chắc phần thắng vụ kiện nên động viên đại lực lượng đến tòa để làm áp lực và biểu dương khí thế đấu tranh. Đoàn viên Mặt Trận ngồi kín cả phía bên nguyên đơn, tràn qua cả phía bị đơn.
    Phiên tòa buổi sáng vừa tan, Bồi thẩm đoàn còn đang lục tục rời phòng xử, nhân viên FBI và cảnh sát vừa bước ra khỏi hành lang, ông Cao thế Dung rời chỗ ngồi bước về phía tôi. Nhanh như cắt, Đoàn trọng Thê, K 9, chạy lao tới phía tôi đang đứng, dơ tay dí vào ngực tôi, dáng điệu hung bạo và sừng sộ, gằn giọng nói với tôi:
    - “Sao anh không mang theo Nguyễn Bích Mạc mà anh mang mấy con dogs này tới đây?
    Tôi điềm nhiên, dịu dàng trả lời Thê ngắn gọn, kẻ cả. Trực giác thấy điều gì bất thường, bị đơn Cao Thế Dung nhìn nhanh về phía Hoàng Cơ Định thì bắt gặp đôi mắt đầy căm thù, còn Hoàng Cơ Long đôi mắt long lên sòng sọc.
    Vì đây là trong Tòa, tôn trọng luật pháp, tôi kêu cảnh sát can thiệp, Thê, Long bước nhanh ra khỏi phòng xử. Định chối cãi không có ra lệnh. Bà Thụy Giao, chủ báo Xây Dựng đã mô tả rất đầy đủ trên mặt báo về cái trò vũ phu, bạo lực, coi thường pháp luật, của Mặt Trận, đã đặt tên cho họ qua tựa đề “Chứng nào tật ấy.”.
    Ngày cuối của phiên tòa kéo dài đằng đẳng 14 ngày. Phía nguyên đơn kéo nhau đến tòa đông, thật đông. Cả hai phía, đơn và bị sẽ đọc bài biện hộ cuối cùng.
    Luật sư Givens, Cao thế Dung (tự biện hộ), và luật sư Nguyễn Tâm, lần lượt đọc bài biện hộ cuối cùng. Luật sư Givens khẳng định trên thực tế, cả ba nguyên đơn không có danh thơm gì mà mất, họ chỉ là những kẻ xấu, gây ra đủ mọi tội ác trong cộng đồng người Việt, họ chỉ có xú danh.
    Các bị đơn cũng không hề “cẩu thả” hay “ác ý” mà thực sự tin tưởng những điều đã viết hay phổ biến. Cao thế Dung, Nguyễn Thanh Hoàng không hề viết sai sự thực.
    Luật sư Givens đòi bên nguyên đơn phải đưa ra bằng chứng, phải chứng minh vì ba bài báo viết sai, cố tình vu oan, phỉ báng, khiến các nguyên đơn bị mất danh tiếng, đau ốm, sầu khổ. Thế nhưng, không những các nguyên đơn không trưng ra được bằng chứng là ba bài báo hoàn toàn sai, là cố tình vu oan, giáng họa làm hại nguyên đơn, cả ba nguyên đơn đâu có đau ốm, sầu khổ, vì không trưng ra được một giấy tờ hay hóa đơn đi khám bác sĩ. Nữ ký giảø Thụy Giao tường thuật rất trung thực y như bản văn (transcript) của Tòa.
    Ông Cao thế Dung, trong bài biện hộ, có câu nói đi vào lịch sử cộng đồng hải ngoại, “Sự thực là người biện hộ cho tôi, công lý là quan tòa của tôi”. (Truth is my defense, justice is my judge). Ông Dung kết thúc bằng một câu làm cho không khí phòng xử bớt căng thẳng: “Merry Christmas and Happy New Year “.
    Bài diễn văn biện hộ của luật sư Nguyễn Tâm rất xuất sắc. Ông ôn tồn trình bày thảm cảnh của cộng đồng người Việt phải sống dưới móng vuốt, áp lực đen của Mặt Trận, như đám mây đen che phủ kín, không thấy ánh mặt Trời. Các bị đơn là những người can đảm đứng lên dùng bút mực xuyên thủng đám mây đen đó.
    Ông Tâm mong rằng Bồi thẩm đoàn có một biểu quyết lịch sử, xác định các bị đơn không phạm lỗi gì.
    Gần 5 giờ chiều, thẩm phán Biafore yêu cầu các vị Bồi thẩm vào phòng kín. Bản phán quyết (verdict) được thẩm phán Biafore trao cho bà Lục sự.
    Bà lục sự cao giọng tuyên đọc:
    - “Các bị đơn, Cao thế Dung, Nguyễn Thanh Hoàng và Nguyên Vũ đều được xác định là “không hề có một lời nào sai trái”. (did not make any false statement) về phe nguyên đơn.
    Bà lục sự hắng giọng đọc to: “Số phiếu là 11 trên 1.”.
    Như vậy, phiên tòa kết thúc với kết quả như mọi người mong đợi, đó là thế tất thắng của công lý, chính nghĩa thắng hung tàn.
    Nhưng còn những cái chết đầy nghi vấn của ký giả Đạm Phong ở Houston, của một nhân viên tòa báo VNTP trong vùng Virginia, cuộc ám sát hụt ông Cao Thế Dung ở Maryland, và luật sư Nguyễn văn Chức ở Houston, tiếp là vụ thảm sát vợ chồng ký giả Lê Triết, mà cơ quan an ninh đang ráo riết truy tầm thủ phạm, với đầy đủ bằng chứng rõ rệt, truy tố về hình tội. Dư luận cộng đồng người Việt hải ngoại cầu mong Lưới Trời Lồng Lộng không cho bọn hèn hạ, tham tàn trốn thoát, làm sạch sẽ, quang đãng khí Trời cộng đồng.
    Trên máy bay về lại Austin, Texas, tôi nghĩ đến ông Hoàng Cơ Minh, tôi thấy ái ngại, thương tâm.
    Mở cuốn 2, Hồi Ký Một Đời Người của cụ Phạm Ngọc Lũy, tôi mang theo để coi lại những điều giữa ông Hoàng Cơ Minh và cụ Lũy, có thể dùng trong phiên tòa, tôi mở đến đoạn cụ Lũy phỏng vấn ông Trần Minh Công, sau sự sụp đổ của Mặt Trận.
    Ông Công đã kết luận cuộc phỏng vấn :

    1/ Làm việc nước mà đầu óc và lòng dạ không lớn, sẽ không làm được.

    2/ Cho dù một tổ chức có to lớn và thành công đến đâu mà lãnh đạo dở cũng sẽ thất bại.

    Tôi cho rằng đó là một bài học tốt cho các bạn trẻ sau này. Bài học này cũng đã gây cho tôi nhiều cay đắng và phiền muộn.
    Tôi rất thông cảm với ý kiến của anh Trần Minh Công, tôi cám ơn anh Công đã nêu lên những ý kiến xác đáng, thâm tâm tôi cũng nghĩ đúng như anh.
    Quay lại chuyện ông Hoàng cơ Minh, cựu phó đề đốc Hải Quân, tôi mường tượng ra một hình ảnh: Ông cựu phó đề đốc đã tạo ra một con tầu ma, con tầu bằng giấy mà những gia đình đặt ở hàng mã, cúng rồi đem đốt. Con tầu ma không bao giờ được hạ ïthủy. Trên con tầu, ông Minh có khoảng 40 - 50 tay chèo, toàn là những thanh niên, trai tráng nhiệt thành. Con tầu ma, khi được những tay chèo hay thủy thủ đoàn khiêng đến một nơi khác, gặp lửa, chiếc tầu bị cháy, hạm trưởng tới thủy thủ đoàn đều bị chết gần hết, ngoài những người nhanh chân nhẩy ra ngoài, nhưng cũng bị phỏng nặng .
    “Cửu long giang, chưa qua mà vĩnh biệt
    Chốn biên thùy, ấp ủ nỗi lòng đau.”
    . . . . . . . . . . .

    Phạm Văn Liễu
    Hồi ký Trả Ta Sông Núi

    Reference:

    WILLIAM T. McGIVERN, JR.
    United States Attorney
    Attorney for Plaintiff
    CR 912005
    United States Dictrict Court
    Northern District of California
    United States of America
    Plaintiff,
    Dinh Co Hoang
    AKA: Dean Nakamura ,
    Vu Quang
    Phan Vu Quang
    HA PHAN HOANG
    BINH TAN NGUYEN
    AKA: Le Van Nam
    HUON KIM NGUYEN
    AKA: Steven Nkashima
    CAN DUY PHAN
    AKA: James Masuda

    INDICTMENT

    COUNT ONE (Title 18 U.S.C. 371)
    The Grand jury charges: THAT From on or about December 1982 to on or about
    April 15, 1987, in the Northern District of California, and elsewhere,
    Dinh Co Hoang
    AKA: Dean Nakamura ,
    Vu Quang
    Phan Vu Quang
    HA PHAN HOANG
    BINH TAN NGUYEN
    AKA: Le Van Nam
    HUON KIM NGUYEN
    AKA: Steven Nkashima
    CAN DUY PHAN
    AKA: James Masuda

    Defendants herein, did combine , conspire , confederate , and agree together
    and with each other to commit an offense against the United States namely to
    knowingly and willfully defraud the United states , in particular the Internal Revenue Service of Department of the Treasures by impeding,impairing, obstructing and defeating its lawful government function to
    ascertain, compute , assess, and collect revenue in the form of income taxes.

    MANNER, MEANS AND METHOD The foregoing object of the conspiracy was
    accomplished as follows: (a). Defendants were among the founders and leaders
    of an organization generally known as the National United Front for the
    Liberation of Vietnam (hereinafter referred to as THE FRONT).

    a) The Front was an umbrella organization covering several subgruops and
    (falsely) purported to be a non-profit tax exempt entitœ

    b) The Front solicited and received monetary donations from Vietnamse
    expatriots and their sympathizers throughout the world for professed purpose ot funding activities the of which was to depose the current of Vietnam.

    c) The defendants collected monied on behalf of The Front and controlled
    various bank accounts maintained by the The Front.

    d) The defendants diverted donations made to The Front for their own personal
    use and benefit, including investing in various Vietnamese restaurants.

    e) The diverted donations constituted income to the defendants, which they
    failed to report or account for the Internal Revenue Service as required by
    law.

    f) The defendants attempted to conceal from the Internal Revenue Service
    their scheme to divert The Front contribution to their own personal use and
    benefit.

    OVERT ACTS

    1) In Furtherance of the aforesaid conspiracy and to effect the
    object therof, the defendants and others committed overt acts within the
    Northern District of California and elsewhere, which included but were not
    limited to the following:

    2) In December 1982 , defendant DINH CO HOANG opened an account on behalf of the Front at the Citizens National Bank in Hanford, California , under the name of Vu Quang.

    3) On March 2, 1984, defendant DING CO HOANG issued a check, drawn on the
    Citizen National Bank account in Hanford, California , in the amount of
    $2,000, payable to cash, bearing th notation Pho Hoa (S.J),

    4) On March 2, 1984 , defendant BINH TAN NGUYEN opened a business account
    with a Bank of America branch in San Jose , California under the name of Pho
    Hoá a Vietnamese restaurant, and deposited $2,000 in cash. Defendant DINH CO HOANG and CUONG TAN NGUYEN also had signature authority over this account.

    5) On March 7, 1984, defendant DINH CO HOANG issued a check, drawn on the
    Citizens National Bank account in Hanford, California in the amount of
    $2,000, payable to defendant BINH TAN NGUYEN , bearing the notation PHO HOA
    .
    6) On March 26, 1984 , defendant DINH CO HOANG issued a check, drawn on the
    Citizen National account in Hanford, California in the amount of $3,000,
    payable to cash , bearing the notation PHO HOA .

    7) On April 2, 1984 defendant DINH CO HOANG issued a check, drawn on the
    Citizens National Bank account in Hanford, California , in the amount of $3,000, which was used to purchase a cashier’s check made payable to Pho Hoa a Vietnamese restaurant.

    8) In June 1984, defendant CAN DUY PHAN opened an account on behalf of The Front at the Wells Fargo Bank in Hanford, California under the name of
    "Q.Y.T.K.C.", a supposedly non-profit corporation.

    9) In August 1984, defendant BINH TAN NGUYEN opened an account on behalf of
    The Front at the Bank of America in Stanton, California, under the name "Quy
    Yem Tro Khang Chien".

    10) On December 12, 1984, defendant CAN DUY PHAN Issued a check, drawn on the
    Wells Fargo Bank account in Hanford, California, in the amount of $20,003,
    which was used to purchase a cashier’s check payable to Cuong Tan Nguyen.

    11) During the year 1984, at least $132, 000 was transferred from various
    Front bank accounts in the United States to bank accounts in Bangkok,
    Thailand, maintained by defendant HUON KIM NGUYEN.

    12) On February 22, 1985, defendant CAN DUY PHAN issued a check, drawn on the
    Wells Fargo Bank account in Hanford, California, in the amount of $5,000,
    payable to Pho Hoa, a Vietnamese restaurant.

    13) In April 1985, defendant BINH TAN NGUYEN opened an account on behalf of
    The Front at the First Interstate Bank in Garden Grove, California, under the
    name of "Quy Yem Tro Khang Chien".
    14) In April 1985, defendant BINH TAN NGUYEN filed a tax income derived from
    donations diverted from the Front.

    15) In April 1985, defendant DINH CO HOANG filed a tax return with the
    Internal Revenue Service which failed to report income derived from donations
    diverted from The Front.

    16) In April 1985, defendant HA PHAN HOANG filed a tax return with the
    Internal Revenue Service which failed to report income derived from donations
    diverted from The Front.

    17) In August 1985, defendants BINH TAN NGUYEN and DINH CO HOANG jointly
    opened an account on behalf of The Front at the First Interstate Bank in San
    Jose, California, under the name "Quy Yem Tro Khang Chien".

    18) During the year 1985, at least $31,000 was transferred from various Front
    bank accounts in the United States to bank accounts in Bangkok, Thailand,
    maintained by defendant HUON KIM NGUYEN.

    19) In April 1986, defendant HA PHAN HOANG filed a tax return with the
    Internal Revenue Service which failed to report income derived from donations
    diverted from The Front.

    20) In April 1986, defendant DINH CO HOANG filed a tax return with the
    Internal Revenue Service which failed to report income derived from donations
    diverted from The Front.

    21) In April 1986, defendant BINH TAN NGUYEN filed a tax return with the
    Internal Revenue Service which failed to report income derived from donations
    diverted from The Front.

    22) On May 22, 1986, defendant BINH TAN NGUYEN, issued a check drawn on the
    Bank of America in Stanton, California, in the amount of $30,000, payable to
    cash.

    23) In April 1987, defendant HA PHAN HOANG filed a tax return with the
    Internal Revenue Service which failed to report income derived from donations
    diverted from The Front.

    24) In April 1987, defendant DINH CO HOANG filed a tax return with the
    Internal Revenue Service which failed to report income derived from donations
    diverted from The Front.

    25) In April 1987, defendant BINH TAN NGUYEN filed a tax return with the
    Internal Revenue Service which failed to report income derived from donations
    diverted from The Front.

    All in violation of Title 18, United States Code, Section 371.

    Theo tôi danluan tổ chức một cuộc khảo sát ý kiến về vụ Lê Diễn Đức xem bao nhiêu phần trăm ủng hộ RFA ngưng HĐ với LDĐ.

    Theo tôi RFA hãy tổ chức tranh luận trực tuyến về vụ Lê Diễn Đức ! Như thế sẽ giúp dân VN từ hải ngoại tới trong nước có cơ hội học hiểu rõ hơn dân chủ là gì ,có ích gì trong đời sống XH con người.

    Nhiều khứa tung tin Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam của Hoàng Cơ Minh là lừa đảo, là bị toà xử phạt mấy triệu đô bla bla, dzưng đêk upload để chứng minh.

    Tớ vưỡn cứ théc méc sao ngài Đức lôi chiện có thật mấy chục năm trước ra bêu rếu, xỉ vã, dzưng cũng đêk upload để chứng minh. Mún tân công với nhà sản vì thấy nhà sản sẽ trường tồn muôn năm qua vụ ăn mừng quấc khánh?

    LYING vs TRUTH viết:
    .... bla, bal....

    Truth hay sự thật, dù nói gì về quá khứ đối với Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam, thì ngày nay hâu duê của Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam, chính là Việt Tân vẫn chỉnh trạc, danh chính ngôn thuận bước vào toà nhà trắng để cùng TT Obama toạ đàm.

    LYING vs TRUTH

    Mọi người còn nhớ, Kami từng tung tin láo ngay trên RFA là wikileaks rò rỉ tin VN xin làm Khu tự trị giống như Nội Mông, Tây Tạng ... của Tàu khựa http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/time-to-declas-thanhdo-conf-08062014082423.html

    Việc làm trên vi phạm nghiêm trọng Code of Journalistic Conduct của ngay chính RFA nói riêng [trích: RFA journalists must not include rumor or unsubstantiated information in any report or program.], và Code of Ethics của Society of Professional Journalists nói chung http://www.spj.org/ethicscode.asp.

    Ngược lại với Kami, Lê Diễn Đức nói lên (1) sự thật lường đảo của Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam của Hoàng Bros. & Co. (2) ở trên mạng cá nhân của mình, chứ không phải trên RFA.

    Do đó, ngoài việc có thể kiện RFA theo dạng retaliation lawsuit "bị chủ trả thù chỉ vì hành xử quyền cá nhân" - ví dụ: bày tỏ ý kiến trên mạng cá nhân về 1 việc lường đảo có thật - Lê Diễn Đức còn có thể dẫn chứng trường hợp Kami để kiện RFA dưới dạng unlawful discrimination based on political opinion "đối xử phân biệt căn cứ trên quan điểm chính trị".

    PS. hễ cứ có đám kiều Mỹ nào ăn "phân" (fund) bẩn là Madam Ngự xía vào làm "defense attorney": hết đám Boat People SOS của Nguyễn Đình Thắng, nay lại đến Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam của Hoàng Bros. & Co. ?!

    Một nhà báo CS và một nhà báo chống cộng đều bị thất sủng chỉ vì người Việt CS và người Việt chống cộng giống nhau đều nhỏ nhen, chấp vặt, ít nhiều mang tính bá đạo, chỉ cho là mình đúng và không chấp nhận quan điểm đối lập, chì biết xét người mà không biết xét mình.
    Thế nhưng xét cụ thể từng trường hợp thì thấy có cái buồn, cái vui. Buồn vì nhà báo (tự do) Lê Diễn Đức đã chọc vào nỗi đau của cả dân tộc. Muốn nói gì thì nói nhưng thực tế là chế độ Sài Gòn đã thất bại trước bọn CS, điều này có nhiều nguyên nhân làm nhiều người phải ngạc nhiên. Có lẽ các bác ở Hải ngoại được tham khảo nhiều tài liệu thì biết rõ bản chất hơn. Người trong nước thì bị hạn chế nhiều hơn, nhưng có thể thấy bao quát, đó là nước ta chỉ là món hàng cho các cường quốc khác mua bán mà thôi, dân tộc ta không làm chủ được vận mệnh dân tộc mình. Bắc Việt Nam (trong đó có cả những người CS ở miền Nam) thì làm theo lệnh của Liên xô và Trung quốc (có thể dùng từ tay sai cũng không sai), còn chế độ Sài Gòn thì dựa vào Mỹ, bị Mỹ bỏ rơi nên nửa dân tộc Việt ở miền Nam làm sao chống nổi cả phe XHCN do Liên xô lãnh đạo có tới trên một chục nước cùng tham gia. Chưa thống nhất thì nửa nước là miền Bắc khổ, thống nhất đất nước thì cả nước nằm dưới gót giày CS thì cả nước khổ. Biết bao xương máu của đồng bào hai miền (chỉ kể những người phe CS) chết oan do nhầm đường và cuồng tín.
    Thành tựụ của công cuộc "chống Mỹ cứu nước" thì chỉ có các quan chức CS hưởng, trong đó gồm những quan chức CS miền Bắc và những người CS miền Nam ra Hà Nội làm thủ tướng và chủ tịch nước hoặc quan chức cao cấp khác.
    Đây là cuộc đấu tranh ngôn luận, nếu nhà báo Lê Diễn Đức nói sai thì dùng ngôn luận đấu tranh lại, ai thắng ai thua thì do quần chúng công luận phán xét, không nên đánh vào cái dạ dầy người ta như bọn CS.
    Tôi có đọc nhiều bài của nhà báo LD Đ, thế nhưng chẳng thấy bài nào sâu sắc, đọc xong thì quên ngay, không để lại dấu ấn nào.
    Còn đối với nhà báo Đỗ Hùng, thì đây là lần đầu tiên tôi được biết tên nhà báo này. Đọc bài viết của nhà báo ĐH, chỉ có một mẩu ngắn mà tôi thấy rất mừng. Xin đừng hiểu nhầm là tôi mừng vì nhà báo ĐH bị kỷ luật. Tôi mừng vì hai lý do:
    - Một là vì nội dung bài báo (tạm gọi như vậy), thấy thế hệ trẻ ngày nay hơn đứt thế hệ trẻ chúng tôi, họ thực sự giác ngộ, "đéo" lừa được họ dù bộ máy tuyên truyền của CS trưởng thành nhanh, tinh vi hơn, đầu tư nhiều tiền của hơn (dĩ nhiên cũng là tiền thuế của nhân dân).
    Họ lại đã quen tác phong dân chủ, "đéo" sùng bái cá nhân, nhắm mắt thờ liều như thế hệ trẻ chúng tôi. Cái tinh thần dân chủ này đã thấm vào máu thịt, không phải lên gân mới dân chủ.
    Niềm vui thứ hai là giọng văn hài đã xuất hiện và rõ ngay tác dụng của nó. Chỉ một đoạn văn hài ngắn ngủi đã "làm CS run sợ" (ý của bà nghị sĩ người Mỹ). Viết văn hài là chuyện khó, có lẽ chỉ có những bộ có thông minh mới "sản xuất" được văn hài. Hãy xem tất cả các bài viết trên Dân Luận, có mấy bài dùng văn hài đâu, các GS-TS giỏi gì thì giỏi, nhưng không viết được văn hài. Đừng vội lên án nhà báo ĐH dùng lời lẽ thô tục mà đánh giá nhân cách. Yếu tố tục chính là một biện pháp gây cười nếu dùng đúng chỗ. Trước kia cụ Tam nguyên Yên Đổ Nguyễn Khuyến khi viết văn tế tên Francis Garnier đã có câu "Khốn nạn thân ông, đéo mẹ cha nó."
    Trước kia có hai học giả là Nguyễn Văn Vĩnh và Phan Khôi đánh giá rất cao giọng văn hài hước.
    Nhà báo ĐH dã dùng văn hài hước phá tan cái không khi trang nghiêm do lừa bịp trong ngày quốc khánh cũng là quốc tang. Chỉ càn xem những truyện hài hước cũng có thể đánh giá mức độ dan chủ trong một xã hội. Ở Mỹ đảng nọ đem đảng kia ra làm trò hài hước để mua vui là chuyện bình thường. Còn ở cái nhà nước độc tài của ta thì lên án đó là tội nọ tội kia và có khi còn bỏ tù, nhẹ thì cách chức hoặc đuổi việc. Thì cứ cười đi khi chết mà cười còn hơn chết mà khóc. Cười để tỏ ra ta là người dân chủ, "đéo" tôn thờ ông thánh CS nào cả.
    Rút ra kết luận: Trong cuộc đấu tranh vì dân chủ thì cứ dùng giọng văn hài hước sẽ làm "CS run sợ", đây là nói theo ý xây dựng, làm họ cười để rồi họ nhận ra sai lầm mà sửa sai, chứ không càn dùng bạo lực hoặc những lời thô lỗ làm họ nổi máu hung đồ vốn có sẵn. Mong rằng Dân luận có nhiều bài với văn hài hước.

    Cảm giác của tôi khi đã đọc nhiều bài của Lê diễn Đức là ông khá sắc trong một số lãnh vực nhưng lại rất kém trong nhận định giai đoạn lịch sử VN trong chiến tranh. Nói chung là có những viên sỏi khó nuốt vì cái nhìn phiến diện. Tuy nhiên tôi vẫn ủng hộ ông vì tư tưởng dân chủ hoá VN. Rất tiếc nghe tin ông bị thôi việc trước hạn (nếu tin này đúng).

    Riêng ông Đỗ Hùng bài viết mang tính chế diễu cái biểu tượng hay cái huyền thoại (HCM) mà đảng cầm quyền cố xây tượng đài để hợp thức hoá việc cướp quyền của họ nên bị coi là phạm huý. Mà xứ này đang là phong kiến cực kỳ nên chuyện ông bị tước thẻ báo là dễ hiểu tuy bất công. Nó bất công ở chỗ anh Hùng nói thật nhưng bất lợi cho đảng là bị trù úm hay tù đày.

    So sánh hai nhà báo bị cho nghỉ việc, một bên đối tượng yếu vì viết sai sự thật. Một bên là viết đúng sự thật nhưng bị ép nghỉ.

    Chủ tịch MTQGTNGPVN Hoàng Cơ Minh lập "chiến khu" từ một trại gà bỏ hoang của 1 tướng Thái Lan. Trại gà này cách Bangkok 25 km, nhưng Hoàng Cơ Minh chụp hình, tung lên khắp nơi có kiều rằng đây là "chiến khu" rất đông người tình nguyện .

    Ký giả tuần báo Tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong Lê Triết không tin chuyện này và có nhiều bài viết nghi ngờ đám kháng chiến fake resistance army này. Thế nhưng Hoàng Cơ Minh cho sát thủ Lê Hoàng Hùng bắn chết ký giả Lê Triết tại nhà riêng, sau đó cho Hùng bay qua Bangkok ẩn trốn lệnh truy nã của FBI.

    Một lần, Hoàng Cơ Minh quay một đoạn phim "ma kháng chiến" định để đem về California chiếu cho kiều xem, nhưng không ngờ bị vợ của người em cùng cha khác mẹ là Hoàng Cơ Định báo cho thân nhân ở Hà Nội biết, thế nên Hoàng Cơ Minh bị phục kích bắn chết khi vừa đặt chân lên biên giới Thái-Lào .

    Sở dĩ Hoàng Cơ Định lộ tin mật cho vợ biết là Hoàng cơ Định đang thủ "phân" kháng chiến rất lớn. Vụ bùng nổ tiền bạc của nhóm kháng chiến ma Hoàng Cơ Minh là do sự tiết lộ của cựu đại tá công an VNCH Phạm Văn Liễu viết trong quyển " Trả Ta Sông Núi " ( 3 quyển ) mà kiều gọi là : " Trả lại ta thùng tiền "…

    Thế rồi FBI nhập cuộc audit tài liệu tiền bạc và thuế lợi tức của Hoàng Bros. and Co. ra sao. Kết cuộc, Hoàng Cơ Đinh phải nộp lại tiền thuế cá nhân + tiền phạt lên đến 3 triệu USD.

    Theo luật Wrongful Dismissal ở Mỹ nói chung/ở Washington nói riêng, tùy theo các điều khoản trong hợp đồng làm việc contract of employment ký với RFA, Lê Diễn Đức có thể kiện RFA theo dạng retaliation lawsuit "bị chủ trả thù chỉ vì hành xử quyền cá nhân" - ví dụ: bày tỏ ý kiến về 1 việc lường đảo có thật trên mạng cá nhân. Rất tiếc tớ không ở Washington để làm plaintiff's attorney cho bác Lê Diễn Đức :) bác Lê Diễn Đức có thể thử gọi Washington Department of Labor and Industries để tìm hiểu trước khi thuê sư luật kiện.

    PS

    Hai sự kiện, hai vùng trời cách biệt. Vùng trời độc tài CS, no table.

    Đất Mẽo, cốt lõi của sự việc: Tự ái bị tổn thương.

    Nhà báo Lê Diễn Đức nhắc lại một sự thật, dù đó là một sự thật buồn, khó nghe etc... Người Việt và RFA là hai cơ quan truyền thông Chống Cộng. Vài cộng tác viên của hai nơi này từng là cựu quân nhân VNCH.

    Nói đúng nhưng đụng chạm nên bị lay off. Dư luận chỉ là cái cớ. Nhà báo ko phạm lỗi chuyên nghiệp (journalism) nhưng có thể vô tình đã phạm lỗi nghề nghiệp (job): Dám cả gan chê bướm của boss thuộc hàng ý ẹ.

    Tôi đã từng đọc Mr. Đỗ một đôi lần (không nhớ là đọc ở đâu) và khá thích các lối viết trào phúng nhưng thẳng thắn của ông, đến bây giờ mới biết đó là nhà báo Đổ Hùng ở báo Thanh Niên. Tôi rất tiếc nhưng không ngạc nhiên về việc chính quyền rút thẻ hành nghề của Đổ Hùng do một bài viết có tính trào phúng về lãnh tụ Hồ chính Minh bởi vì nhà báo ở VN phải viết theo lệnh tuyên giáo để bảo vệ chế độ.

    Tôi cũng hơi bất ngờ vể tin ông Lê Diễn Đức bị RFA và báo Người Việt ngưng hợp đồng vì một bài viết trên facebook. Tôi đã từng đọc những bài viết của ông Lê Diễn Đức ở trang Dân Luận. Tôi không mặn mà với những bài viết của ông Đức vì chúng kém chuyên nghiệp ở chỗ ông Đức mang tiếng là nhà báo nhưng có vẻ như ông không có những hiểu biết sâu sắc về những vấn đề ông viết (tôi đã có lần còm như vậy về một bài viết của ông đăng ở DL), nhất là những vấn đề liên quan đến VNCH hay công đồng người Việt tỵ nạn. Nhiều bài viết của ông chứa nhiều cảm tính thay vì các thông tin chính xác để hỗ trợ cho lập luận của ông.

    Bàn chất hai bài viết của Đổ Hùng và Lê Diển Đức cũng khác nhau. Bài viết của Đỗ Hùng có tính trào phúng, cũng có thể gọi là diểu cợt, nhưng bài viết của ông Lê Diễn Đức mang tính bôi nhọ. Những câu: "bị bộ đội Bắc Việt đánh cho tan tành, chạy chí chết, cuối cùng phải đầu hàng . . " đã bôi nhọ lịch sử vì nó hoàn toàn sai sự thât. Đúng là miền Nam thua trận, phải đầu hàng, nhưng không có chuyện "bị đánh cho tan tành và chạy chí chết." Một sự thiếu hiểu biết sơ đẳng như vậy có thể chấp nhận đươc ở một nhà báo chuyên nghiệp? Cách viết của ông Lê Diễn Đức cũng cho thấy đầu óc của ông chưa rũ bỏ được các giáo điều mà ông bị nhồi nhét khi còn sống sau bức màn sắt.

    Chuyên ông Hoàng Cơ Minh lập chiến khu là có thật, nhưng ông Lê Diễn Đức dựa vào đâu để cho rằng việc lập chiến khu là để lừa gạt nhằm lấy tiền của người Việt tỵ nạn? Mặc dù có đồn đãi về những tổ chức nhân danh Hoàng Cơ Minh quyên góp tiền bạc trong cộng đồng người Việt tỵ nạn, hiện nay vẫn chưa có thông tin nào chính xác về việc tổ chức của ông Hoành Cơ Minh lường gạt người Việt tỵ nạn. Là nhà báo chuyên nghiệp, ông Lê Diễn Đức cần phải dựa vào các thông tin khả tín, thay vì các tin đồn vô căn cứ, khi đưa ra các nhận định cùa mình.

    Kết quả của sự việc đối với hai ông Đỗ Hùng và Lê Diển Đức cũng khác biệt về bàn chất, như DL đã phân tích. Trường hôp của Đổ Hùng coi như là cấm hành nghề trong môi trường xã hội VN hiện nay. Tôi cho kết quả đó là quá nặng nề và bất công.

    Quyết định ngưng hộp đồng với ông Lê Diển Đức chỉ có nghĩa là ông không làm viêc với RFA và Người Việt, nhưng ông vẫn có thể làm việc với báo khác. Việc ngưng hợp đồng trước thời hạn không phải là điều bất thường khi một trong hai bên không đáp ứng đươc những đòi hỏi của công việc. Truyền thông tư nhân hoạt động theo nhiều tiêu chí, trong đó có việc đáp ứng thị hiếu của độc giả và thể hiện quan điểm chính trị của tờ báo hay đài. Báo Người Việt đã từng cho nghỉ việc Vũ Quí Hạo Nhiên vì áp lực của độc giả. Các báo và đài ở Mỹ cững ngưng hơp đồng với những show có số khán giả sụt giảm, như trường hợp của Connie Chung và Dan Rather ở CBS. Cách đây mấy năm, đài Fox đã cho một chủ talk show (Glenn Beck) nổi tiếng nghỉ việc do áp lực của công chúng. Glenn Beck đụợc coi là một extremist conservative từng đả kích, phỉ báng những nhân vật, tôn giáo hay các chương trình xã hội mang tính liberal, đồng thời gắn nhãn cộng sản cho một số lãnh tụ civil rights thời 1960s. Nhiều tổ chức xã hội đã gời kiến nghị đến đài Fox yêu cầu dẹp cái show của Glenn Beck vì nó đã đi quá giới hạn của tư do ngôn luận. Dưới áp lực của nhiều tổ chức dân sụ, đài Fox đành phải cho Glenn Beck ra đi. Gẩn đây nhất, đài Univision (tiếng Spanish ở Mỹ) hồi tháng 3 năm 2015 đã đuổi việc bình luận viên Rodner Figueroa vì đã có những lời bình luận mang tính kỳ thị chủng tộc đối với đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ Michelle Obama.

    Mặc dù tôi không thích lắm nhũng bài viết của ông Lê Diễn Đức, tôi cảm thấy tiếc cho ông khi biết đài RFA và báo Người Việt ngưng hơp đồng với ông. Nhưng với quan điểm chính trị của hai cơ quan truyền thông trên và áp lực của độc giả, tôi hiểu được tại sao họ phải làm như vậy.

    FCUK vs FRAUD

    Đỗ Hùng "đéo" trong câu "lúc ấy thế chiến thứ mấy tớ đéo nhớ": nhà báo vô tư cách, đuổi việc là đúng. Ngay cả khi VN có nền pháp trị, hoặc ngay cả khi Đỗ Hùng là nhà báo ở Mỹ mà viết "fuck" kiểu đó, thì Đỗ Hùng cũng không có vé có cửa để kiện.

    Ngược lại, Lê Diễn Đức nói lên 1 sự thật lường đảo: Mặt trận Quốc gia Thống nhất Giải phóng Việt Nam của Hoàng Cơ Minh thực chất chỉ là mặt trận tìm xác lính Mỹ, một mặt nhận hợp đồng tìm xác từ Mỹ, mặt khác hù dọa kiều Mỹ đóng hụi chết gọi là "gây phân (fund) kháng chiến". Đến khi tan rã, một số tàn dư "kháng chiến" hạ cánh an toàn dùng "phân" mafia này để mua bđs, doanh nghiệp, v.v, số tàn dư khác hóa thân thành đảng Việt Tân mà Dân Luận luôn đăng các "press release" ngu dân của đảng này.

    Theo luật Wrongful Dismissal ở Mỹ nói chung/ở Washington nói riêng, tùy theo các điều khoản trong hợp đồng làm việc contract of employment ký với RFA, Lê Diễn Đức có thể kiện RFA theo dạng retaliation lawsuit "bị chủ trả thù chỉ vì hành xử quyền cá nhân" - ví dụ: bày tỏ ý kiến về 1 việc lường đảo có thật trên mạng cá nhân. Rất tiếc tớ không ở Washington để làm sư luật plaintiff's attorney cho bác Lê Diễn Đức :) bác Lê Diễn Đức có thể thử gọi Washington Department of Labor and Industries để tìm hiểu trước khi thuê sư luật kiện.

    PS. Nhớ đừng thuê Dr ò Law Cù Huy Hà Vũ nhá vì bác ấy đang bận làm "visiting scholar" ở Northwestern University :)

    Minh Pham viết:
    Ngày hôm qua, họ đã ở sai chỗ dành cho mình. Ngày hôm nay, họ đã xác định con đường. Rồi ngày mai, họ bước tiếp, về hai phía!

    Đó là cuộc sống! Là lựa chọn!

    - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150905/hai-su-viec-mot-ket-qua-hai-thai-do#sthash.xPD3UKT5.dpuf

    đêk có rì để bàn cãi sất. Hai ngài nì là người nhớn, có là con nít hỉ mũi chưa sạch đâu. Đã lựa chọn thì phải chấp nhận hậu quả. Rứa.

    Nguyễn Trinh viết:
    Câu trả lời rõ ràng là: Đảng CSVN! Đây là kế "Gậy ông đập lưng ông". Bắn một mũi tên hạ một lúc 3 con chim: (1) "Đập" nồi cơm của Lê Diễn Đức, tách Lê Diễn Đức ra khỏi hàng ngũ người đấu tranh dân chủ ở hải ngoại. (2)Gây hoang mang và chia rẽ cộng đồng NVHN. (3) Tạo cơ sở cho tin đồn là báo Người Việt và đài RFA thiên cộng! - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150905/hai-su-viec-mot-ket-qua-hai-thai-do#sthash.xPD3UKT5.dpuf

    Tớ đêk đổ thừa cho đảng CSVN, đã gậy ông đập lưng ông. Bắn một mũi tên hạ 3 con chim.
    Níu ngài Đức đừng có phán linh tinh rứa, thì mần siu bị đuổi việc. Tớ théc méc vì cớ rì ngài Đức lại lôi một chiện cũ xì, mấy chục năm trước ra hâm nóng nhân ngày quấc khánh của nhà sản. Ngài Đức mún rì đây?

    Nếu anh sản xuất 1000 cái ô tô mà có một vài cái hỏng thì đời anh vẫn không sao. Nếu anh viết 1000 bài báo không có vấn đề gì thì đời anh vẫn không sao, nhưng nếu có chỉ một bài hỏng thì đời anh ra nước, hay ra bã đấy. Đó là cái tai nạn nghề nghiệp quá khắc nghiệt này.
    "Sinh vi nghệ, tử vi nghệ", đó là chuyện bình thường, chẳng nên đánh giá ông Đức hay ông Hùng, nên thương cả hai ông. Có điều ông Đức may hơn ông Hùng vì ông Đức ở nước dân chủ, còn ông Hùng thì ở nước độc đảng, độc tài và cả độc ác, nữa. Có thể ông Hùng sẽ còn bị rầy rà với bọn an ninh. Hãy trông gương nhà báo Nguyễn Đắc Kiên thì biết. Nhiều khi những nghề khác thì than làm tội đời (như ăn chơi, ngông cuồng, tham lam quá đà...).Còn cái nghề chữ nghĩa thì phần lớn cái mồm (thời nay là bàn phím) làm hại đời, nhất là ở cái nhà nước độc đảng độc trị này. Khối người không chết vì cái tay (việc làm) mà chết vì cái mồm. Kẻ làm thất thoát tiền tỷ thì không sao, người phát hiện ra cái sai mà nói ra thì chính quyền không sửa sai mà sửa gáy người nói ra đấy, có khi vu cho người ta là phản động rồi bỏ tù. Chính quyền độc tài, quá yếu nên người ta thở cũng sợ, cứ tưởng dùng còng số 8 và dùi cui là làm cho người ta sợ. Nếu dân tộc Việt Nam sợ đàn áp thì đã không có CM tháng 8-1945.
    Rõ ràng là CS xuyên tạc lịch sử, CS XIN ĐỂU CHÍNH QUYỀN CỦA CỤ TRẦN TRỌNG KIM. Đem chuyện xuyên tạc lịch sử ra giễu cợt thì có sao đâu. Sự thật vẫn là sự thật. Cô diễn viên không chuyên Phạm Trúc Sơn Quỳnh thì vãn là cô ấy, báo chí CS cứ rêu rao cô ấy là trung tá xem có ai tin không? Bảo ông Hồ còn trai tân vì ông ấy đéo có vợ thì có ai tin không? Con trai ông ấy là Nguyễn Tất Trung hiện còn sống cũng có tham gia quân đội ắc ê ngày nào đâu mà cũng có lon thiếu tá đấy. CS lắm trò bịp bợm chỉ là trò hề thôi.

    Thế là Diễn Đức đã mất đất diễn ở RFA và Người Việt. Thực ra tay Đức này cũng chỉ là hạng hóng hớt cơ hội, đón gió trở cờ thôi, chả hay ho gì. Còn kém nhiều so với Điếu Cày về tư cách, độ chín chắn. Loại tính cách như ông này mà bị ai đó 'cực đoan' khiêu khích, châm chọc thì đầu bốc hỏa, lòng ruột thòi lòi, ló cái đuôi ngay. Thâm trầm, dạn dày đến như ông Bùi Tín mà giai đoạn đầu thi thoảng cũng đã làm vài vố chí mạng kiểu này, tuy có 'nhỏ nhẹ' 'khéo léo' hơn, đến nay khi sắp xuống lỗ thì ông ta mới thật sự 'giác ngộ' và tỏ ra có 'bản lĩnh' vững vàng ... theo đánh giá của bọn phản động 'chống cộng cực đoan' :)

    Những gì ông Lê Diễn Đức đã viết trên FB thì nội dung (lẫn một số từ ngữ) đã từng xuất hiện đầy dẫy trên các comments của các DLV trên các trang mạng trong nước và hải ngoại! Điều kinh ngạc là một cây viết sừng sỏ, sắc bén, đầy kinh nghiệm như Lê Diễn Đức lại sa vào cách viết chửi rủa, diễu cợt hết sức ẫu trĩ, rẻ tiền và bã đậu như thế? Công tâm mà nói Lê Diễn Đức đã có những bài viết bom tấn "đánh" vào chế độ độc tài toàn trị độc đảng của đảng CSVN. Những bài viết mà nếu Lê Diễn Đức ở trong nước thì chắc chắn đã bị cho đi bóc lịch từ lâu bởi điều 258 bộ luật hình sự (như Trương Duy Nhất, Nguyễn Hữu Vinh). Có thể nói Lê Diễn Đức là cái gai trong mắt đảng CSVN mà họ không làm gì được vì ông sống ở hải ngoại. Như vậy việc Lê Diễn đức "bị hại" có rất nhiều nghi vấn? Người ta không quên là sau khi ông Nguyễn Phú Trọng hội kiến với ông Obama ở Phòng Bầu Dục Nhà Trắng thì tình hình nhân quyền ở VN đến nay vẫn không có gì thay đổi. Đợt đặc xá ngày 2/9 vửa qua đã không một tù nhân chính trị nào được thả. Đảng CSVN có vẻ tự tin hơn và nội bộ của họ cũng có vẻ ổn định hơn. Lễ diễu binh 2/9 đã diễn ra trọng thể và hoành tráng hơn mọi năm.
    Ngay cả cách sa thải nhân viên của đài RFA và Báo Người Việt cũng có vẻ bất thường và vội vã. Đài RFA và Người Việt là hai cơ quan truyền thông lớn có uy tín quốc tế. Hai cơ quan truyền thông này cũng đã kinh qua rất nhiều "áp lực" nhưng họ luôn tự tin và vững vàng đối phó, đương đầu trong sứ mạng truyền thông của họ, thế nhưng lần này họ có vẻ vội vã áp dụng một hạ sách có vẻ như "đầu hàng" dư luận! Câu hỏi đặt ra là: Lê Diễn Đức bị mất việc, ai là người hưởng lợi nhiều nhất? Câu trả lời rõ ràng là: Đảng CSVN! Đây là kế "Gậy ông đập lưng ông". Bắn một mũi tên hạ một lúc 3 con chim: (1) "Đập" nồi cơm của Lê Diễn Đức, tách Lê Diễn Đức ra khỏi hàng ngũ người đấu tranh dân chủ ở hải ngoại. (2)Gây hoang mang và chia rẽ cộng đồng NVHN. (3) Tạo cơ sở cho tin đồn là báo Người Việt và đài RFA thiên cộng!
    Nhiều người, vì thế ngờ rằng đang có những cơn sóng ngầm cho sự kiện nào đó, mà những tiếng nói "chống cộng" sắc bén như Lê Diễn đức cần phải loại bỏ. Hy vọng sự nghi ngờ này sai, và quả thật Lê Diễn Đức đã "hết khôn dồn đến dại" để sa vào cảnh "Anh hùng chết lỗ chân trâu". Tiếc thay!