Cù Huy Hà Vũ - Một cuộc cách mạng bất bạo động cho Việt Nam

  • Bởi Admin
    05/09/2015
    11 phản hồi

    Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ

    Trong trả lời phỏng vấn của BBC ngày 26/8 vừa qua, Tiến sỹ Nguyễn Quang A, nguyên Viện trưởng viện nghiên cứu phản biện độc lập (IDS, đã tự giải thể) ở Việt Nam, thừa nhận 70 năm sau khi Việt Nam giành được độc lập “những mục tiêu dân giàu nước mạnh, những mục tiêu về độc lập dân tộc, kể cả những mục tiêu về dân chủ chưa đạt”. Mặc dầu vậy, trước câu hỏi thế thì Việt Nam có cần một cuộc cách mạng toàn diện mới hay không, ông nói: "Tôi rất ghét cách mạng, tôi chỉ thích tiến hoá mà thôi. Bởi vì các cuộc cách mạng, nhìn suốt lịch sử thế giới, đều là các cuộc cách mạng vô cùng tàn bạo. Cái giá nó mang lại cho nhân loại hoặc cho từng dân tộc đều rất đắt, cho nên là dẹp cách mạng đi."

    Để xem Tiến sĩ Nguyễn Quang A có lý hay không, ta cần giải đáp các câu hỏi sau đây:

    Một, cách mạng là gì?

    Hai, có phải tất cả các cuộc cách mạng đều chủ trương bạo lực?

    Ba, Việt Nam hiện tại có cần một cuộc cách mạng hay không?

    Cách mạng là gì

    Cách mạng là một sự thay đổi sâu sắc hoặc triệt để về chất, thường xảy ra trong một thời gian tương đối ngắn. Cách mạng xảy ra trong nhiều lĩnh vực như chính trị, xã hội, văn hoá, kinh tế, công nghiệp...Trong bài viết này, “cách mạng” được dùng với nghĩa “cách mạng trong lĩnh vực chính trị”.

    Cách mạng là thay chế độ (thể chế) chính trị hiện tại bằng một chế độ chính trị tiến bộ. Xóa bỏ chế độ quân chủ để thiết lập nền cộng hòa, đó là cách mạng. Xóa bỏ chế độ thực dân để thiết lập độc lập dân tộc, đó là cách mạng. Xóa bỏ chế độ độc tài – toàn trị để thiết lập nền dân chủ - đa đảng, đó là cách mạng. Có cuộc cách mạng cùng một lúc thiết lập nền độc lập dân tộc và nền cộng hòa, có cuộc cách mạng thiết lập cùng một lúc nền cộng hòa và nền dân chủ - đa đảng. Và có cuộc cách mạng thiết lập cùng một lúc độc lập dân tộc, nền cộng hòa và nền dân chủ - đa đảng. Thông thường cách mạng được tiến hành với sự tham gia của một số đông quần chúng.

    Tóm lại, cách mạng đồng nhất với tiến bộ và vì vậy là tuyệt đối cần thiết để thúc đẩy nhân loại phát triển. Chống lại cách mạng là chống lại tiến hóa xã hội.
    Cũng cần phân biệt cách mạng với đảo chính là biến cố chính trị dẫn đến thay đổi lãnh đạo quốc gia, chính phủ nhưng không dẫn đến thay đổi chế độ chính trị.

    Biến cố chính trị tháng 8 năm 1945 ở Việt Nam dẫn đến Độc lập dân tộc và sự ra đời của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa vào 2-9 cùng năm chắc chắn là một cuộc cách mạng không chỉ vì đã chấm dứt chế độ phong kiến mà ở đây là Đế quốc Việt Nam của hoàng đế Bảo Đại và khai sinh nền Cộng hòa mà trước hết vì đã thực hiện Quyền dân tộc tự quyết, thực hiện Độc lập dân tộc không trên cơ sở nhượng cho của phát xít Nhật. Còn cuộc cách mạng này ngay lúc đó đã thiết lập được một nền dân chủ - đa đảng hay chưa thì tôi sẽ bàn tới trong một bài viết khác.

    Cách mạng không chỉ bằng bạo lực

    Nói đến cách mạng thường người ta nghĩ đến bạo lực bởi đơn giản đối tượng phế bỏ là chế độ độc tài có quân đội và cảnh sát bảo vệ, mức độ độc tài càng cao thì khả năng cách mạng sử dụng bạo lực càng lớn.

    Điển hình của cách mạng bạo lực là Cách mạng Pháp với việc đưa vua Louis XVI lên đoạn đầu đài. Tuy nhiên không phải cuộc cách mạng bạo lực nào cũng dẫn đến đổ máu, Cách mạng tháng 8 tại Việt Nam là bằng chứng. Thực vậy, dưới áp lực mạnh mẽ của các cuộc khởi nghĩa vũ trang do Việt Minh tiến hành và trong bối cảnh Nhật đang bảo hộ Đế quốc Việt Nam đã đầu hàng Đồng Minh, hoàng đế Bảo Đại quyết định thoái vị, trao chính quyền cho Việt Minh. Đó là lý do vì sao thủ tướng Đế quốc Việt Nam Trần Trọng Kim đã từ chối đề nghị của quân Nhật dẹp Việt Minh bằng vũ lực. Chiều ngày 25/8/1945, trước hàng ngàn người tụ họp trước cửa Ngọ Môn, hoàng đế Bảo Đại đã đọc Tuyên ngôn Thoái vị và trao ấn, kiếm vàng biểu trưng cho vương quyền cho hai đại diện Việt Minh là Trần Huy Liệu và Cù Huy Cận, phụ thân của người viết bài này,.

    Mặc dù vậy, thực tế cho thấy đã có những cuộc cách mạng phi bạo lực.

    Chỉ trong vài năm, từ 1989 cho đến 1991, thế giới đã chứng kiến sự sụp đổ ngoạn mục của chế độ cộng sản dưới sức ép của các cuộc biểu tình bất bạo động ở các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu.

    Đáng tiếc là ở nhiều nước hậu cộng sản vẫn chưa có được tự do, dân chủ thực sự bởi các cựu lãnh đạo cộng sản vẫn tiếp tục nắm quyền, độc tài chỉ đổi dạng từ tập thể qua cá nhân mà thôi. Vì vậy ở các nước này lại diễn ra các cuộc cách mạng bất bạo động được biết đến dưới cái tên “cách mạng màu” đặc trưng bởi các cuộc biểu tình ngồi và tổng đình công. Kết quả là những kẻ tân độc tài đã phải cuốn gói. Đó là Cách mạng Hoa hồng tại Gruzia năm 2003, Cách mạng Cam tại Ukraina năm 2004, Cách mạng Hoa Tulip tại Kyrgyzstan năm 2005.

    Các cuộc cách mạng bất bạo động cũng đã nổ ra ở các nước có chế độ độc tài phi cộng sản và một số đã thành công. Đó là Cách mạng lật đổ nhà độc tài Ferdinand Marcos do phong trào Sức mạnh Nhân dân tiến hành tại Philippin nam 1986, cuộc Cách Mạng Hoa Lài lật đổ nhà độc tài Ben Ali tại Tunisia, cuộc cách mạng lật đổ nhà độc tài Hosni Mubarak tại Ai Cập năm 2011…

    Một cuộc cách mạng bất bạo động cho Việt Nam

    Với Điều 4 Hiến pháp Việt Nam quy định “Đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”, chế độ chính trị ở Việt Nam rõ ràng là chế độ độc tài – toàn trị. Dưới chế độ này các quyền con người và công dân cơ bản như tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình, tự do tín ngưỡng, tôn giáo… cho dù được ghi trong Hiến pháp đã bị công an đàn áp thẳng thừng. Bên cạnh đó, chính quyền cộng sản Việt Nam ra sức sử dụng vị trí độc quyền cai trị đất nước của mình để cướp bóc tài sản của người dân cũng như của quốc gia. Nghiêm trọng không kém, cũng chính để giữ quyền lực nhằm bảo đảm đảm mục tiêu ăn cướp này mà chính quyền cộng sản Việt Nam đã và đang làm ngơ cho Trung Quốc xâm chiếm chủ quyền và lãnh thổ của Việt Nam đặc biệt ở biển Đông. Thực vậy, đối với chính quyền này Trung Quốc là chỗ dựa duy nhất để chống lại sự nổi dậy từ phía người dân.

    Do đó, một cuộc cách mạng ở Việt Nam là chẳng thể đừng để cứu dân, cứu nước!

    Vấn đề còn lại là cuộc cách mạng này sẽ diễn ra theo hướng nào, bạo động hay bất bạo động?

    Sau Tuyên ngôn Độc lập 2-9-1945, Việt Nam đã trải qua 30 năm liên tục chiến tranh: kháng chiến chống thực dân Pháp từ 1946 đến 1954 và nội chiến có sự can thiệp quân sự của Mỹ trong bối cảnh chiến tranh lạnh từ 1955 đến 1975. Do máu đã đổ quá nhiều như vậy nên dù là chính đáng, là cấp thiết thì một cuộc cách mạng mới ở Việt Nam không thể lấy bạo lực làm phương tiện. Hơn thế nữa, sự thành công của cách mạng phi bạo lực trên thế giới, nhất là ở các nước cộng sản Đông Âu, càng làm cho các lực lượng dân chủ Việt Nam tin rằng đấu tranh bất bạo động hoàn toàn có thể đưa cuộc cách mạng của họ tới đích. Cụ thể, đó sẽ là biểu tình, đình công và các hình thức phản đối tập thể và ôn hòa khác đòi chính quyền hủy bỏ Điều 4 Hiến pháp, thực hiện nghiêm túc và đầy đủ các quyền con người, quyền công dân, quyền của người lao động được ghi trong Hiến pháp cùng lúc với đòi hủy bỏ các điều 79, 88, 258 Bộ luật hình sự và các điều luật đàn áp nhân quyền khác, trả lại đất đai, nhà cửa đã bị chính quyền cưỡng đoạt...

    Về phía chính quyền cộng sản Việt Nam, cũng như bất cứ chế độ độc tài – toàn trị nào khác, chắc chắn chính quyền này sẽ dùng bạo lực kiểu “Thiên An Môn 1989” để chống trả cách mạng đồng nhất máu những người biểu tình sẽ đổ. Việc chính quyền này tấn công, đánh đập dã man bằng công an và côn đồ, bắt bớ, bỏ tù hàng loạt người đấu tranh cho dân chủ - nhân quyền, “dân oan”, nhất là trong thời gian gần đây, đã cho thấy rõ điều đó. Tuy nhiên chắc chắn không kém là máu của người biểu tình ôn hòa một khi đã đổ thì điều này chỉ càng nung nóng quyết tâm “người trước ngã, người sau tiến” của khối người biểu tình, càng gây phẫn nộ và thôi thúc cả nước xuống đường vì một ngày mai dân chủ!

    Dù tàn bạo đến đâu giới cầm quyền Việt Nam cũng hiểu không thể nào tránh khỏi sụp đổ, càng đàn áp thì tội với dân, với nước càng lớn nên cách tốt nhất là trì hoãn cái kết cục tất yếu kia được lúc nào hay lúc ấy. Một trong những thủ đoạn “câu giờ” này là tung tin rồi sẽ có một “Gorbachep Việt Nam” để giải thể chế độ cộng sản hay “chế độ cộng sản Việt Nam tự thủ tiêu” và vì vậy cách mạng là không cần thiết.

    Sở dĩ tôi khẳng định giải pháp “Gorbachep Việt Nam” hay “chế độ cộng sản Việt Nam tự thủ tiêu” là thủ đoạn “câu giờ”, tức không thể có, bởi giới cầm quyền Việt Nam rất khác với giới cầm quyền Liên Xô. Thực vậy, giới cầm quyền Liên Xô là cộng sản quan liêu, tức ngộ nhận chủ nghĩa cộng sản sẽ mang lại công bằng và hạnh phúc cho con người và vì vậy một khi tỉnh ngộ thì họ dứt bỏ nó. Còn giới cầm quyền Việt Nam hiện nay về tổng thể là kẻ cướp theo đúng nghĩa đen của từ này như trên đã phân tích, mà kẻ cướp thì không thể có chuyện tự nguyện hoàn lương, trả lại tài sản và đền bù cho các nạn nhân của nó.

    Như vậy, bỏ qua nhận định không chuẩn của ông về sự đối lập giữa “cách mạng” và “tiến hóa” bởi “tiến hóa” bao gồm “đột biến” hay “cách mạng”, Tiến sĩ Nguyễn Quang A với quan điểm “dẹp cách mạng” và những người có quan điểm tương tự đang tiếp tay, cho dù không cố ý, kéo dài sự tồn tại của chế độ cộng sản Việt Nam gắn với tội ác chống con người và thảm họa mất nước vào tay Trung Quốc.

    Thành thử, một cuộc cách mạng bất bạo động là tất yếu, và không những thế, là cấp thiết cho Việt Nam trước khi mọi cái trở nên quá muộn!

    Tác giả là một nhà bất đồng chính kiến và tù nhân chính trị Việt Nam, đã hai lần khởi kiện Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng về các quyết định trái Hiến pháp và pháp luật, hiện là học giả tại Đại học Northwestern, Hoa Kỳ.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    Phản hồi: 

    Chính quyền cách mạng đã được hình thành qua bạo lực cách mạng dữ dội kinh hoàng, tồn tại và phát triển vững mạnh gần 2/3 thế kỷ qua trên nền tảng chuyên chính bạo lực sắt máu, thì nay hà cớ gì lại có thể buông thả về tay nhân dân mà không phải trải qua bạo lực ? Chả thể có thứ gì vĩ đại hoành tráng mà 'dễ ăn' vô lý như thế cả, too good to be true, hoàn toàn đi ngược lại biện chứng pháp khách quan lẫn nhận thức luận chủ quan.

    Kết luận là, nếu quần chúng nhân dân không có đủ máu liểu mạng (cùi) như các chiến sĩ cộng sản, đách sợ chết, chỉ sợ không có bằng tổ quấc ghi công, thì quên ngay sự nghiệp cách mạng đi. Đã chết nhác thì cứ chịu khó tập trung lo 'làm ăn kinh tế' cho nó lành, mọi chuyện 'nguy hiểm' khác cứ để nhà nước lo. Cho dù một mai Tàu đổ, Nga bại xụi, nếu muốn cách mạng thành công, giành lại được chính quyền về tay nhân dân, thì vẫn cứ phải đổ máu xả láng như thường nhá !

    Phản hồi: 

    [quote=Tiến sĩ Luật Cù Huy Hà Vũ]Với Điều 4 Hiến pháp Việt Nam quy định “Đảng cộng sản Việt Nam là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội”, chế độ chính trị ở Việt Nam rõ ràng là chế độ độc tài – toàn trị. Dưới chế độ này các quyền con người và công dân cơ bản như tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình, tự do tín ngưỡng, tôn giáo… cho dù được ghi trong Hiến pháp đã bị công an đàn áp thẳng thừng. Bên cạnh đó, chính quyền cộng sản Việt Nam ra sức sử dụng vị trí độc quyền cai trị đất nước của mình để cướp bóc tài sản của người dân cũng như của quốc gia.[/quote]

    ***** Về. . . một cuộc cách mạng bất bạo động cho Việt Nam !?

    Thưa đồng chí Cù Huy Hà Vũ,

    Đảng quang vinh của chúng tôi muốn tồn tại và phát triển, giữ vai trò là đảng tiên phong và duy nhất lãnh đạo đất nước, thì có mấy mục tiêu quan trọng sau đây phải được quan tâm đúng mức:

    1. Phải làm cho dân chúng vừa yêu vừa sợ.

    Nếu không thể làm cho người dân yêu mến – điều mà tôi e là sự thật cay đắng cần chấp nhận – thì cũng phải tuyệt đối duy trì nỗi sợ hãi để họ không bao giờ có đủ ý chí mà nổi loạn.

    2. Phải giữ cho cái gọi là 'phong trào dân chủ đối lập' không thể trở thành phong trào đúng nghĩa, không thể bén rễ và lan rộng.

    Phải làm sao để nó chỉ là hoạt động manh mún, rời rạc, tự phát của các cá nhân đơn lẻ; phải làm cho nó có nhiều 'lãnh tụ' mà ít hoặc không có quần chúng; có nhiều 'nhân sĩ trí thức' mà ít hoặc không có một tổ chức nào có thực lực; có nhiều những hoạt động lãng mạn hời hợt có tính phô trương – mà người dân có biết đến cũng chỉ mỉm cười ý nhị – chứ ít hoặc không có những hoạt động thiết thực có tầm mức ảnh hưởng sâu rộng đến xã hội; có thật nhiều những hoạt động 'chống cộng cực đoan' có tính chất phá hoại từ bên trong, gây phản cảm đối với người dân lao động, thậm chí làm cho những gia đình cách mạng và đội ngũ cựu chiến binh phẫn nộ… Tóm lại, phải làm cho người dân nếu không quay lưng thì cũng thờ ơ với cái gọi là 'đấu tranh dân chủ'.
    . . . . . . . . . . .

    Đối với tầng lớp trí thức, những biện pháp 'vừa trấn áp vừa vuốt ve' từ xưa đến nay đã đem lại kết quả khả quan. Chúng tôi đã duy trì được một tầng lớp trí thức hèn nhát, háo danh, và nếu không quá ngu dốt thiển cận thì cũng chỉ được trang bị bởi những kiến thức chắp vá, hổ lốn, lỗi thời.

    Nói chung, đa số trí thức của chúng tôi đều hèn, đều biết phục tùng theo đúng tinh thần 'phò chính thống' của sĩ phu xưa nay. Phần lớn những kẻ được coi là trí thức cũng mang nặng cái mặc cảm của việc học không đến nơi đến chốn, ít có khả năng sáng tạo, và so với trí thức phương Tây về cả tri thức lẫn dũng khí đều cách xa một trời một vực.

    Trí thức của chúng tôi vẫn mãi mãi giữ thân phận học trò, kiểu sĩ hoạn mơ ước được phò minh chủ, hanh thông trên đường hoạn lộ, chứ không bao giờ vươn lên thành những nhà tư tưởng lỗi lạc.

    Tầm mức ảnh hưởng của trí thức đến xã hội VN không đáng kể, không dành được sự kính trọng từ các tầng lớp nhân dân, thậm chí còn bị người đời khinh bỉ bởi sự vô liêm sỉ và thói quen ném rác vào mặt nhau.

    Chỉ có một số ít trí thức vượt qua được cái vỏ ốc hèn nhát, nhưng thường là quá đà trở nên kiêu ngạo tự mãn, coi mình như núi cao sông sâu, là lương tâm thời đại. Những người này quả thật có dũng khí, nhưng cũng không đáng sợ lắm bởi đa phần đều có tâm mà không có tài, có đởm lược mà ít kiến thức.

    Đa phần trong số này cũng chỉ đến khi về hưu mới thu gom được dũng khí mà ra mặt đối đầu với chúng tôi, do đó sức cũng đã tàn, lực cũng đã kiệt. Một số ít trẻ trung hơn, nhiệt huyết còn phương cương, thì lại chưa có kinh nghiệm trường đời, chưa được trang bị lý luận chu đáo, chưa có kiến thức về dân chủ sâu rộng. Với những kẻ này chúng ta đàn áp không nương tay, bỏ tù từ 3 đến 7 năm. Đó là phương cách giết gà từ trong trứng.
    Thử tượng xem một tài năng trẻ phải thui chột những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời trong lao tù, cách ly với môi trường học vấn, gặm nhấm nỗi cô đơn thay cho việc học hành nghiên cứu, thì sao có thể phát triển hết khả năng?. Khi ra tù thì cũng đã quá tuổi trung niên, mệt mỏi, chán chường. Nếu vẫn còn dũng khí thì cũng đã tụt hậu về kiến thức , bị trì néo bởi gánh nặng gia đình, còn làm gì được nữa?

    Với những phân tích như trên, tin rằng Đảng quang vinh của chúng tôi vẫn còn bền vững ít nhất thêm ba mươi năm nữa.

    Phản hồi: 

    [quote="IndiYo"]CS super am tường việc này và ra tay triệt để từ trong trứng nước. Thành phần nào có đủ khả năng lãnh đạo, một thế lực chống đối, đều bị trục xuất, tù đày etc... trừ mầm mống nổi loạn.[/quote]

    Bác Người Trẻ phản biện:

    Tôi không có ý bắt lỗi bác, mà chỉ hỏi bác thiệt sự với cái tổng kết của bác và cái tình hình Việt Nam.

    IndiYo hỏi lại:

    Tổng kết gì vậy bác?

    Bác Người Trẻ trả lời với quote của IndiYo:

    Tóm lại Tàu Bựa có dân chủ trước, VN theo sau.

    Có nhiều dẫn chứng để biện minh cho thuyết bất bạo động. Cũng có bằng chứng cụ thể cho sự thất bại: Tây Tạng. Nếu Tàu cộng còn, trăm năm nữa, Tây Tạng sẽ là Tàu Tạng.

    Hỏi rất thật. Bác có ok không vậy bác? Tinh thần của bác có nhất quán ko?

    Phản hồi: 

    Tổng kết gì vậy bác?

    [quote="IndiYo "]Tóm lại Tàu Bựa có dân chủ trước, VN theo sau.

    Có nhiều dẫn chứng để biện minh cho thuyết bất bạo động. Cũng có bằng chứng cụ thể cho sự thất bại: Tây Tạng. Nếu Tàu cộng còn, trăm năm nữa, Tây Tạng sẽ là Tàu Tạng.

    [/quote]

    Phản hồi: 

    [quote="Bác Người Trẻ"]Tôi không có ý bắt lỗi bác, mà chỉ hỏi bác thiệt sự với cái tổng kết của bác và cái tình hình Việt Nam.[/quote]

    Tổng kết gì vậy bác?

    Phản hồi: 

    [quote="IndiYo "]Nếu vậy xin hỏi bác Người Trẻ, bác làm ơn cho biết phong trào cách mạng nào thành công mà ko có leader, lãnh tụ?[/quote]
    Chà, nếu tôi trả lời bác câu này thì tự tôi bác đi cái định nghĩa về "lãnh tụ" bên dưới của tôi rồi.

    [quote="IndiYo "]CS super am tường việc này và ra tay triệt để từ trong trứng nước. Thành phần nào có đủ khả năng lãnh đạo, một thế lực chống đối, đều bị trục xuất, tù đày etc... trừ mầm mống nổi loạn.[/quote]
    Tôi không có ý bắt lỗi bác, mà chỉ hỏi bác thiệt sự với cái tổng kết của bác và cái tình hình Việt Nam.

    Phản hồi: 

    [quote="Bác Người Trẻ"]Tôi chẳng thấy cái "lãnh tụ" có cái vai trò gì ở đoạn tập hợp quần chúng cả.[/quote]

    Nếu vậy xin hỏi bác Người Trẻ, bác làm ơn cho biết phong trào cách mạng nào thành công mà ko có leader, lãnh tụ?

    [quote="Bác Người Trẻ"]Tôi không thấy được "thế lực" nào xuất hiện cả, bác kể tôi nghe coi? Hay là mấy thanh niên cổ vũ nghiện ngập hút cần và chửi ĐM? Hay những người dân oan mất đất, những người căm thù chính sách nhưng ôm ấp chính quyền? [/quote]

    Again, bác làm ơn nói dùm đoạn nào IndiYo nói Thế Lực ĐÃ xuất hiện?

    Phản hồi: 

    [quote="IndiYo "](1) Lãnh Tụ. Muốn thành công trong mọi chiến dịch, phải có lãnh tụ, leader, có đủ bản lĩnh tập hợp quần chúng, lực lượng etc... CS super am tường việc này và ra tay triệt để từ trong trứng nước. Thành phần nào có đủ khả năng lãnh đạo, một thế lực chống đối, đều bị trục xuất, tù đày etc... trừ mầm mống nổi loạn. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150905/cu-huy-ha-vu-mot-cuoc-cach-mang...

    Tôi chẳng thấy cái "lãnh tụ" có cái vai trò gì ở đoạn tập hợp quần chúng cả.

    Hầu hết tất cả đều phải xuất phát dựa trên sự đồng thuận của tâm lý chung, và những người mà bác IndiYo gọi là "lãnh tụ" chỉ là những người xông lên trước làm gương, từ đó mới có người đâm theo. Tiếp sau việc xông lên đó là sự xuất hiện của một tập hợp nhóm người có tổ chức (= có mục đích) và có suy tôn người thủ lãnh, sau khi thỏa mãn cơn đói, đám đông dễ dàng và đã sẵn sàng để tiếp nhận một "lãnh tụ".

    Còn ý bác IndiYo nói là những người mà CS đàn áp hay chà đạp hay trục xuất thẻ xanh mà xứng tầm làm lãnh tụ thì CS sập từ cả chục năm trước rồi nhé.

    Tôi không thấy được "thế lực" nào xuất hiện cả, bác kể tôi nghe coi? Hay là mấy thanh niên cổ vũ nghiện ngập hút cần và chửi ĐM? Hay những người dân oan mất đất, những người căm thù chính sách nhưng ôm ấp chính quyền?

    Phản hồi: 

    Dạo này trên các diễn đàn rải rác những bài viết về phương cách đấu tranh ở VN, nói chung khuynh hướng bất bạo động tỏ ra vượt trội về nhiều mặt. Tuy nhiên nơi đây xin đưa ra vài ý mọn nhằm so sánh các điểm yếu và mạnh của các cách tranh đấu khác nhau ở mức độ khác nhau, và có thể là sự kết hợp của nhiều hơn một cách duy nhất. Dĩ nhiên chỉ là sự suy nghĩ và cần rất nhiều bình phẩm hầu cùng nhau tìm ra điều khả thi tốt nhất.

    1. Bạo lực mức độ lớn (vũ khí lớn và đông người):
    - có thể gây chết chóc và đổ nát không cần thiết, hậu quả về sau rất nguy hại dù đạt được mục đích
    - khó được cộng đồng quốc tế hỗ trơ, và nhất là bất khả thi vì không có tiếp liệu và khó vận dụng một số đông nhân sự được tổ chức và huấn luyện quy củ.

    2. Bạo lưc mức độ nhỏ (vũ khí nhỏ và ít người qua lối đánh du kích):
    - có thể nhắm đích xác vào một số nhỏ các đối tượng gian ác và cơ sở của bọn chúng cần bị đánh phá
    - có thể gây phấn chấn, tạo kích động trong dân chúng, mời gọi họ tham gia, dấn thân
    - nếu bạo lực mức độ này không tràn lan thì dư luận quốc tế cũng chẳng mấy cảm thấy phiền hà

    3. Bất bạo động mức độ nhỏ (một vài người tuyệt thực, biểu tình):
    - chẳng làm được gì cả (hoăc được rất ít) ngoài việc tạo ra tin tức cho bà con đọc trên mạng, phấn chấn trong giây lát rồi thôi
    - trừ khi người tuyệt thực thuộc giới lãnh đạo rất uy tín, dùng cách thức này để gây kích động hoặc kiểm soát quần chúng (và qua đó có thể tạo áp lực với đối phương) (*)

    4. Bất bạo động mức độ lớn (cả trăm ngàn hay cả triệu người đồng loạt biểu tình, đình công, bãi thi, bãi khoá, thậm chí chỉ cùng nằm trong nhà không ra đường làm việc):
    - nếu điều này xảy ra thì có thể khiến chính quyền lung lay, và thường được công luận thế giới hậu thuẫn
    - nhưng biểu tình dễ bị đàn áp nóng
    - Cách này đòi hỏi một số người giỏi về tâm lý quần chúng, về điều phối thời gian và địa điểm

    Dĩ nhiên đa số sẽ cho phuơng án 4 là tốt nhất, nhưng vấn đề lớn là phải có rất đông người tham gia, và làm thế nào để huy động họ nhập cuộc cũng như kiểm soát tình hình để khỏi dẫn tới bạo hành (do người tham gia quá khích hoặc do đối phương phá bỉnh).

    Thiết nghĩ phương án 4 một mình rất khó xảy ra.

    (*) Như trường hợp Gandhi tuyệt thực để ép buộc hai khối dân Ấn và Hồi chấm dứt dùng bạo lực với nhau. Cũng như khi ông ta thách toà án tuyên hình phạt nặng nhất và lãnh án ấy là để áp lực dân chúng không được dùng bạo lực nhắm vào chính quyền Anh.

    Phản hồi: 

    Ông Quang A hay Ông Vũ cũng chỉ loanh quanh một mớ từ ngữ đọc trong vài quyển sách nhập môn về Chính trị...Cuộc đấu tranh chống áp bức có ý nghĩa to lớn nhất của thế kỉ 20 là cuộc đấu tranh của người Dân Ba lan ( CĐĐK)...một trong những yếu tố tạo nên nguồn sinh lực đấu tranh của họ là Tôn giáo.
    Nếu có 1 cuộc vận động cho thay đổi tại VN thì chắc vô vọng vì phải đương đầu với Bạo quyền áp bức thì ít mà sự thờ ơ , ấu trĩ , ngu dốt của tầng lớp bị áp bức thì nhiều. Chưa nói đến sự tàn sát như Thiên An Môn có thể có ở VN .

    .

    Phản hồi: 

    Một bài viết hay!

    ... Về phía chính quyền cộng sản Việt Nam, cũng như bất cứ chế độ độc tài – toàn trị nào khác, chắc chắn chính quyền này sẽ dùng bạo lực kiểu “Thiên An Môn 1989” để chống trả cách mạng đồng nhất máu những người biểu tình sẽ đổ. Việc chính quyền này tấn công, đánh đập dã man bằng công an và côn đồ, bắt bớ, bỏ tù hàng loạt người đấu tranh cho dân chủ - nhân quyền, “dân oan”, nhất là trong thời gian gần đây, đã cho thấy rõ điều đó. Tuy nhiên chắc chắn không kém là máu của người biểu tình ôn hòa một khi đã đổ thì điều này chỉ càng nung nóng quyết tâm “người trước ngã, người sau tiến” của khối người biểu tình, càng gây phẫn nộ và thôi thúc cả nước xuống đường vì một ngày mai dân chủ!...

    Hình như Mr. Cù là người đầu tiên nhắc đến Máu Đổ trong phương pháp đấu tranh bất bạo động. Tuy nhiên, thành thật xin lỗi tiến sĩ, tổng đình công, bất tuân, bất bạo động etc để xóa tan nhà Sản... xác suất thành công là mong manh, nếu ko muốn nói là zip, nada hoặc zero, trừ khi: Tàu Bựa gãy cánh.

    Tóm lại Tàu Bựa có dân chủ trước, VN theo sau.

    Có nhiều dẫn chứng để biện minh cho thuyết bất bạo động. Cũng có bằng chứng cụ thể cho sự thất bại: Tây Tạng. Nếu Tàu cộng còn, trăm năm nữa, Tây Tạng sẽ là Tàu Tạng.

    Lý do: (1) Lãnh Tụ. Muốn thành công trong mọi chiến dịch, phải có lãnh tụ, leader, có đủ bản lĩnh tập hợp quần chúng, lực lượng etc... CS super am tường việc này và ra tay triệt để từ trong trứng nước. Thành phần nào có đủ khả năng lãnh đạo, một thế lực chống đối, đều bị trục xuất, tù đày etc... trừ mầm mống nổi loạn.

    (2) Tàu Bựa. Một khi CS VN chùn tay đàn áp, ko đủ khả năng tiêu diệt quần chúng, đích thân Tàu Bựa sẽ ra tay.

    Chỉ là quan điễm cá nhân, hy vọng tất cả tốt đẹp cho VN.