GS Phạm Cao Dương - Hai bản tuyên ngôn độc lập cho Việt Nam

  • Bởi Sapphire
    04/09/2015
    46 phản hồi

    GS Phạm Cao Dương


    Chân dung Vua Bảo Đại

    Trong lịch sử tranh đấu giành độc lập của dân tộc Việt Nam trong thế kỷ hai mươi, hai lần nước ta đã được các nhà cầm quyền đương thời chính thức tuyên bố độc lập. Lần thứ nhất vào ngày 11 tháng 3 năm 1945 bởi Hoàng Đế Bảo Đại và lần thứ hai bởi Chủ tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa Hồ Chí Minh vào ngày 2 tháng 9 năm 1945.

    Hai lần cả thảy, nhưng đa số người Việt chỉ biết hay chỉ được học có một lần. Họ chỉ biết có bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 mà không biết bản tuyên ngôn của Bảo Đại ngày 11 tháng 3. Lịch sử do đó chỉ được biết có một nửa thay vì toàn vẹn. Bài này nhằm bổ khuyết cho tình trạng thiếu sót đó, đồng thời phân tích nội dung và ý nghĩa của từng bản.

    TUYÊN NGÔN CỦA BẢO ĐẠI

    Hoàn cảnh được công bố

    Bản tuyên ngôn độc Lập của Bảo Đại được công bố ngày 11 tháng 3 năm 1945, hai ngày sau khi Nhật đảo chính Pháp ở Đông Dương và sau một thời gian dài hơn bốn năm, từ tháng 9 năm 1940, sau khi quân Nhật vào phần đất này của Đông Nam Á và gần năm tháng trước khi Nhật Bản đầu hàng và Thế Chiến Thứ Hai kết thúc. Trong thời gian này Việt Nam bị sống dưới sự cai trị của cả người Pháp, từ sau khi Hòa Ước 1884 được ký kết, lẫn người Nhật, từ ngày 22 tháng 9 năm 1940, với một hậu quả khủng khiếp là Trận Đói Tháng Ba Năm Ất Dậu. Hoàn cảnh này đã làm cho không chỉ riêng những người Cộng Sản, vốn chủ trương đánh đổ chế độ quân chủ để cướp chính quyền (chữ của chính người Cộng Sản) để từ đó thực thi cách mạng vô sản mà luôn cả những người không có cảm tình với chế độ quân chủ đương thời và chủ trương lật đổ chế độ này để thay thế bằng một chế độ dân chủ, không nhìn nhận giá trị đích thực của nó. Bảo Đại bị coi như một ông vua bù nhìn, trước kia trong tay người Pháp và lúc đó trong tay người Nhật. Theo họ trước kia người Pháp bảo sao, ông làm vậy và sau đảo chính 9 tháng 3 năm 1945, người Nhật bảo ông tuyên bố độc lập thì ông tuyên bố độc lập, thế thôi. Người ta hiểu hay được học đơn giản như vậy. Nền độc lập mà Bảo Đại tuyên bố chỉ là do người Nhật ban cho và bản tuyên ngôn của ông chẳng có một giá trị gì trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của người Việt. Thực chất của nó chỉ là sự tuyên bố công khai việc thay thầy đổi chủ của triều đình Bảo Đại(1) không hơn không kém. Sự thực không đơn giản như vậy. Người Nhật có lý do làm đảo chính lật đổ người Pháp và Bảo Đại có lý do phải chấp nhận yêu cầu của người Nhật tuyên bố Việt Nam độc lập. Lý do của Bảo Đại đã được ông giải thích khi tiếp kiến Trần Trọng Kim và cố gắng thuyết phục ông này chấp nhận làm thủ tướng đầu tiên của chính phủ Nam Triều độc lập. Nguyên văn câu nói được Trần Trọng Kim kể lại như sau: -Trước kia nước Pháp giữ quyền bảo hộ nước ta, nay đã không giữ được nước cho ta, để quân Nhật đánh đổ, vậy những điều trong hiệp ước năm 1884 không có hiệu quả nữa, nên Bộ thượng thư đã tuyên hủy hiệp ước ấy. Trẫm phải đứng vai chủ trương việc nước và lập chính phủ để đối phó mọi việc.(2)

    Người ta cần phải nhớ là hơn mười năm trước đó, sau khi du học từ Pháp về tới Huế được hai ngày, ngày 10 tháng 9 năm 1932, Bảo Đại đã ra Dụ số 1 tuyên bố chấp chính và khẳng định chế độ quân chủ của Nam Triều hủy bỏ Quy Ước 6 tháng 11 năm 1925 do Hội Đồng Phụ Chính, đứng đầu là Tôn Thất Hân, ký với Toàn Quyền Đông Dương thời ông còn nhỏ tuổi và đang du học bên Pháp, tước bỏ hầu hết các quyền hành còn lại của nhà vua trừ các quyền có tính cách nghi lễ, ân xá, sắc phong, tế lễ…kèm theo nhiều dụ khác nhằm thực hiện những cải cách qui mô trong nền hành chánh của chính phủ Nam Triều, nhưng đã bị người Pháp ngăn cản và bị thất bại. Đảo chính 9 tháng 3 năm 1945 và lời yêu cầu tuyên bố độc lập của người Nhật dù gì đi chăng nữa cũng là điều vị hoàng đế còn trẻ tuổi từ lâu mong đợi. Ngoài ra theo nhận định và giải thích nhằm thúc đẩy Trần Trọng Kim chịu khó lập chính phủ mới. Ông nói :

    -Trước kia người mình chưa độc lập. Nay có cơ hội, tuy chưa phải độc lập hẳn, nhưng mình cũng phải tỏ ra có đủ tư cách để độc lập. Nếu không có chính phủ thì người Nhật bảo mình bất lực, tất họ lập cách cai trị theo thể lệ nhà binh rất hại cho nước ta. Vậy ông nên vì nghĩa vụ cố lập thành một chính phủ để lo việc nước.(3)

    Hai tiếng cơ hội Bảo Đại dùng ở đây cho ta thấy ông từ lâu mong có dịp này. Đồng thời ông cũng hiểu rằng nền độc lập mà ông tuyên cáo chưa phải độc lập hẳn. Chưa hết, tuyên bố rồi ông còn có nhu cầu phải tỏ ra có đủ tư cách để độc lập và nhất là để tránh không để cho người Nhật lập cách cai trị theo thể lệ nhà binh rất hại cho nước ta. Một sự e ngại chỉ có những người có kiến thức về lịch sử và chính trị học mói biết được. Ngoài ra những tiếng rất có hại cho nước ta cũng cho người ta thấy đối tượng của hành động tuyên cáo độc lập của ông không phải là ngôi vua mà là đất nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam, đất nước của ông và thần dân của ông. Cái nhìn và quan điểm này cũng như sự hiểu biết của ông về tình hình thế giới và thế tất bại của người Nhật về sau đã được ông nói rõ trong hồi ký của ông. Riêng đối với người Nhật, ông đã không tin tưởng ở họ cũng như chiêu bài Đại Đông Á của họ. Nói cách khác Bảo Đại ở vị thế phải chấp nhận nhập cuộc dù ông hiểu rõ sự phức tạp của vấn đề. Phần khác như ông cũng nói tới trong hồi ký của ông: Độc lập là ước mơ của tất cả mọi người Việt Nam thời đó.

    Nội dung bản Tuyên ngôn :

    Đây là một bản văn tương đối ngắn so với những bản văn cùng loại, nhằm ba mục tiêu chính yếu là hủy bỏ hòa ước Triều Đình Huế đã ký với nước Pháp, tuyên bố Việt Nam độc lập, đứng vào khối Đại Đông Á trong chương trình phát triển chung, đồng thời bày tỏ sự tin tưởng vào lòng thành của nước Nhật với nguyên văn như sau:

    Cứ tình hình chung trong thiên hạ, tình thế riêng cõi Đông Á, chính phủ Việt Nam tuyên bố từ ngày này điều ước bảo hộ với nước Pháp bãi bỏ và nước Nam khôi phục quyền độc lập.

    Nước Việt Nam sẽ gắng sức tự tiến triển cho xứng đáng một quốc gia độc lập và theo như lời tuyên ngôn chung của Đại Đông Á, đem tài lực giúp cho cuộc thịnh vượng chung. Vậy Chính Phủ Việt Nam một lòng tin cậy lòng thành ở Nhật Bản đế quốc, quyết chí hợp tác với nước Nhật, đem hết tài sản trong nước để đạt được mục đích như trên.(4)

    Bản Tuyên Bố được đề ngày 11 tháng Ba năm 1945 tức ngày 27 tháng Giêng năm Bảo Đại thứ 20 được Bảo Đại ký tên với sáu thượng thư phó thự.

    Đọc bản Tuyên Ngôn Độc Lập này của Bảo Đại, người ta cần chú ý tới những chi tiết sau đây:

    Thứ nhất: Điều ước bị hủy bỏ ở đây là Hòa Ước Giáp Thân được ký kết giữa Triều Đình Huế và người Pháp ngày 6 tháng 6 năm 1884, đặc biệt hai điều khoản là điều khoản thứ nhất, theo đó Việt Nam công nhận và chấp nhận Quyền Bảo Hộ của nước Pháp và điều khoản thứ mười lăm, theo đó nước Pháp cam kết bảo đảm sự toàn vẹn lãnh thổ của các xứ do vua Việt Nam cai trị và bảo vệ nhà vua chống lại những sự xâm nhập từ bên ngoài và những cuộc nổi loạn từ bên trong…(5). Sự hủy bỏ này phải được hiểu là do người Pháp bất lực không bảo vệ được Việt Nam trước sự bành trướng của quân đội Nhật và cuối cùng là chính họ đã bị người Nhật lật đổ trong cuộc Đảo Chính 9 tháng 3 năm 1945. Sự hủy bỏ này cũng có tính cách đơn phương từ phía Bảo Đại với tư cách là người kế vị chính thống của Triều Đình Nhà Nguyễn căn cứ vào những gì đã xảy ra vào thời điểm này. Điểm cần được lưu ý ở đây là từ ngữ hòa ước trong văn kiện này được dùng theo số ít, trong tiếng Việt, không có chữ các đi kèm và trong tiếng Pháp không có chữ s theo sau. Điều này có nghĩa là bản tuyên cáo chỉ hủy bỏ hòa ước bảo hộ tức Hòa Ước Giáp Thân 1884 mà thôi thay vì hủy bỏ tất cả các hòa ước đã được ký kết trước đó. Đó là các Hòa Ước Nhâm Tuất 1862 và Hòa Ước Giáp Tuất 1874 liên hệ tới xứ Nam Kỳ. Vấn đề thâu hồi xứ Nam Kỳ do đó đã trở thành mối bận tâm và một phần hành quan trọng của chính Bảo Đại ngay từ buổi nhà vua tiếp kiến Đại Sứ nhật Yokoyama liên hệ tới việc tuyên cáo độc lập và của chính quyền Bảo Đại - Trần Trọng Kim trong gần suốt thời gian tồn tại. Xứ Nam Kỳ chỉ được người Nhật trao trả trong những ngày cuối của chính quyền này.

    Thứ hai: Nước Việt Nam sẽ gắng sức tự phát triển cho xứng đáng một quốc gia độc lập….giúp cho cuộc thịnh vượng chung. Câu này xác định phương thức hoạt động nhăm thực hiện tư cách độc lập (tự phát triển như một quốc gia độc lập không phụ thuộc vào nước ngoài cho xứng đáng một quốc gia độc lập) và thế đứng của Việt Nam trên trường quốc tế (tự coi mình là một phần tử Đại Đông Á, đem tài lực giúp cho cuộc thịnh vượng chung). Nên để tới khẩu hiệu Châu Á của Người Á do người Nhật đưa ra trong thời này, một khẩu hiệu hàm chứa sự độc lập của các nước Á Châu lúc đó là thuộc địa của các đế quốc Âu Châu. Đây cũng là một cách nói trước một cách khéo léo để ngăn chặn trước sự can thiệp vào nội tình Việt Nam của người Nhật.

    Thứ ba: Chính phủ Việt Nam một lòng tin cậy lòng thành ở Nhật Bản đế quốc…Câu này nhằm buộc chặt lời hứa của người Nhật bằng cách nhấn mạnh vào sự trung thành với những gì họ đã nói của họ, một truyền thống chung của các dân tộc Á Đông.

    Thứ tư: quyết chí hợp tác với nước Nhật đem hết tài sản trong nước để đạt được mục đích như trên. Mục đích như trên là mục đích gì? Phải hiểu mục đích này bao gồm hai phần là tự tiến triển cho xứng đáng một quốc gia độc lập và giúp cho cuộc thịnh vượng chung như là một phần tử Đại Đông Á. Nói cách khác, đây là một bản văn tuy ngắn ngủi, cô đọng nhưng rất quan trọng vì nó vừa mang tính cách pháp lý, có liên hệ tới nhiều văn kiện ngoại giao khác đã được hình thành trước đó, vừa biểu lộ chủ trương của một quốc gia được trao trả độc lập trong một hoàn cảnh không nhận không được, vô cùng tế nhị và phức tạp vào lúc tình hình thế giới biến chuyển quá nhanh và hoàn toàn bất lợi cho quân đội và quốc gia đảm nhận sự trao trả nền độc lập này. Mỗi điều nói ra, mỗi chữ được viết đều đòi hỏi người soạn thảo phải vô cùng thận trọng và ước tính kỹ càng.

    Ai là tác giả của bản tuyên ngôn này?

    Người được nói đến nhiều nhất là Phạm Quỳnh, lúc đó đang giữ chức thượng thư bộ lại. Điều này có nhiều phần đúng nếu người ta để ý tới khả năng nghị luận và viết văn, viết báo kèm theo sự hiểu biết của ông trước đó. Nó cũng được Phạm Khắc Hòe, Ngự Tiền Văn Phòng Tổng Lý của Bảo Đại trong hồi ký của ông này xác nhận.(6)

    BẢN TUYÊN NGÔN CỦA HỒ CHÍ MINH :

    Hoàn cảnh được công bố

    Bản tuyên ngôn này đã được Hồ Chí Minh đọc tại Quảng Trường Ba Đình ở Hà Nội vào buổi chiều ngày 2 tháng Chín năm 1945, ngót năm tháng sau bản tuyên ngôn của Bảo Đại, hơn hai tuần lễ sau khi Nhật Bản đầu hàng, mười ba ngày sau khi Việt Minh cướp được chính quyền ở Hà Nội và hai ngày sau khi Bảo Đại chính thức thoái vị. Vì được công bố sau bản tuyên ngôn của Bảo Đại, sau khi người Nhật đã đầu hàng cũng như chế độ bảo hộ của người Pháp đã bị người Nhật lật đổ trước đó, bản tuyên ngôn này đã bị nhiều người cho là thừa, không cần thiết, chưa kể tới sự kiện là chính phủ mới do Hồ Chí Minh thành lập là kế vị chính phủ Nam Triều do Bảo Đại thoái vị nhường cho dựa theo chiếu thoái vị của Bảo Đại và đã được Hồ Chí Minh và chính phủ mới của ông chấp nhận. Chính Phủ Lâm Thời của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa trong những điều kiện này đương nhiên kế tục những gì Bảo Đại và chính phủ Trần Trọng Kim đã làm trước đó, trong đó có Bản Tuyên Ngôn Độc Lập ngày 11 tháng 3 năm 1945. Lập luận như vậy là hoàn toàn hợp lý đứng trên phương diện pháp lý. Một lập luận đơn giản và hoàn toàn dễ hiểu.

    Câu hỏi được đặt ra là Hồ Chí Minh, và những cộng sự viên của ông, khi đưa ra bản tuyên ngôn của mình có biết là trước đó Bảo Đại đã làm công việc này rồi hay không? và biết như vậy tại sao ông lại còn làm lại việc đó một lần nữa? Cho câu hỏi thứ nhất, câu trả lời là chắc chắn có; Hồ Chí Minh chắc chắn phải biết là Bảo Đại trước đó đã tuyên cáo hủy bỏ hòa ước bảo hộ 1884 rồi. Nhưng ông vẫn làm lại công việc này vì ông có nhu cầu phải làm. Những nhu cầu đó là những nhu cầu gì? Thứ nhất là vì từ lâu toàn dân ai nấy đếu khao khát được thấy nước nhà độc lập, đúng như Bảo Đại đã viết trong hồi ký của ông, độc lập là ước mơ của mọi người dân Việt(7), cũng như nó được phản ảnh ở khắp nước ngay trước và sau ngày 2 tháng 9 năm 1945. Nói tới độc lập vào lúc đó là gõ đúng tần số của bất cứ một người dân Việt Nam nào. Thứ hai là cho tới ngày 2 tháng 9 năm 1945, cái tên Hồ Chí Minh hoàn toàn xa lạ ở trong nước cũng như ở ngoài nước. Võ Nguyên Giáp, một trong những cộng sự viên thân cận nhất của Hồ Chí Minh trong thời gian này, đã viết trong hồi ký của ông này rằng: Ba tiếng HỒ CHÍ MINH không bao lâu đã vang đi khắp thế giới với những truyền thuyết mà người ta thường dành cho các bậc vĩ nhân. Nhưng vào ngày hôm ấy, cái tên mới của Bác vẫn còn mới lạ với nhiều đồng bào. Số người biết Bác chính là đồng chí Nguyễn Ái Quốc khi đó không nhiều.(8) Ngay vua Bảo Đại ngày 23 tháng 8 năm 1945, khi nhận được điện tín của của các ông Nguyễn Xiển, Nguyên Văn Huyên, Ngụy Như Kon-Tum và Hồ Hữu Tường nhân danh Ủy Ban Nhân Dân Cách mạng, yêu cầu nhà vua thoái vị nhường quyền lãnh đạo quốc gia cho Chính Phủ Nhân Dân Cách mạng với chủ tịch là Cụ Hồ Chí Minh đã không biết Hồ Chí Minh là ai. Còn Phạm Khắc Hòe, người được Việt Minh gài vào cạnh nhà vua cũng không biết nốt, phải chạy đi hỏi Tôn Quang Phiệt, rồi Đào Duy Anh nhưng Tôn Quang Phiệt đi vắng và Đào Duy Anh lục lọi, truy tìm các tài liệu , sách vở ông có nhưng cũng không ra tên này. Cuối cùng Vũ Văn Hiền, ở Bắc về mới xác nhận Hồ Chí Minh là Nguyễn Ái Quốc.(9) Tuyên bố Việt Nam độc lập đối với Hồ Chí Minh vào thời điểm này do đó là cách tự giới thiệu mình tốt nhất và hữu hiệu nhất vói toàn thể đồng bào và để được nhìn và được chấp nhận như là lãnh tụ đầu tiên đã mang lại được độc lập cho tổ quốc và cho toàn dân Việt Nam, một nhu cầu tối cần thiết, dầu rằng nền độc lập này hoàn toàn không phải do ông hay do Mặt Trận Việt Minh tạo ra mà là do những biến cố khác của lịch sử, trong đó quan trọng nhất là Đảo Chính 9 tháng Ba năm 1945, trong đó người Nhật đã loại bỏ người Pháp và cuối cùng là sự bại trận sau này của người Nhật.

    Chúng ta cũng cần để ý là đối với đa số người Việt Nam thời đó, ngày 2 tháng 9 là Ngày Độc Lập, đúng như Nguyễn Hữu Đang, người được Hồ Chí Minh chỉ định tổ chức ngày này gọi qua các văn thư chính thức ông đã gửi cho các cơ quan liên hệ, trong đó có thư gửi cho Thị Trưởng Hà Nội(10) và theo bìa in bản tuyên ngôn của bản đầu tiên năm 1945, do Chủ Tịch Chính Phủ Lâm Thời Việt Nam Hồ Chí Minh đọc trong Ngày Độc Lập.(11) Nhưng đối với Hồ Chí Minh ngày 2 tháng 9 còn có một ý nghĩa quan trọng hơn nữa. Đó là ngày khép lại cuộc Cách mạng tháng Tám, và khai sinh nước Việt Nam Dân Chủ Cộng hòa, theo lời ông nói với Nguyễn Hữu Đang, Chú phải nhớ…(12)Tại sao vậy? Tại vì Hồ Chí Minh phải làm chuyện này trước khi quân Đồng Minh kéo vô Việt Nam, đặc biệt là thủ đô Hà Nội, nhằm đặt họ trước một sự đã rồi, không thể đảo ngược được.. Sự kiện vua Bảo Đại thoái vị được nhắc tới và câu Toàn dân Việt Nam, trên dưới một lòng, kiên quyết chống lại âm mưu của bọn thực dân Pháp là nhằm vào mục tiêu này.

    Nội dung bản Tuyên Ngôn

    Bản Tuyên Ngôn Độc lập của Hồ Chí Minh vì được phổ biến rộng rãi và hầu như duy nhất cùng với ngày 2 tháng 9 sau đó được coi như Ngày Quốc Khánh của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và sau này là của Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam nên đã được nhiều người đọc, phân tích, tìm hiểu. Trong phần này người viết chỉ nêu lên những gì ít được người ta nhắc hay để ý đến.

    Trong khi Tuyên Cáo của Bảo Đại đơn giản chỉ là một bản văn thuần túy pháp lý hủy bỏ hòa ước bảo hộ mà triều đình Huế đã ký trước đó căn cứ vào sự bất lực của người Pháp không giữ được cam kết đã được ghi trong điều khoản thứ nhất và điều khoản thứ mười lăm của hòa ước này mà không nhằm vào một đối tượng- quần chúng hay quốc tế, thì bản Tuyên Ngôn của Hồ Chí Minh nhằm vào toàn thể người Việt qua lời mở đầu “Hỡi đồng bào cả nước” nhưng ở những đoạn cuối lại nhắm vào các nước Đồng Minh. Điều này phải tinh ý người ta mới nhận ra được. Về tư cách, Bảo Đại nhân danh Hoàng Đế Việt Nam, người đứng đầu của một quốc gia độc lập đã tồn tại từ trước khi người Pháp xâm lăng và là người kế thừa chính thống của các vua Nhà Nguyễn, thì Hồ Chí Minh đã nhân danh Lâm Thời Chính Phủ của nước Việt Nam mới. Mới là vì đến ngày đó chính phủ này mới chính thức được ra mắt trước quốc dân. Lời văn do đó phản ảnh hai tư cách của hai bản chất con người khác nhau. Một người là hoàng đế kế thừa chính thống của một triều đại đã trị vì một quốc gia từ hơn một trăm năm trước cho dù là chỉ còn hư vị; một người là lãnh tụ của một phong trào cách mạng vừa chủ trương chống Pháp, vừa chủ trương chống Nhật và lật đổ chế độ quân chủ để giành chính quyền. Văn phong trong bản tuyên ngôn của Bảo Đại là văn phong bình thường của người cầm quyền; còn văn phong của Hồ Chí Minh mang tính cách kêu gọi và ở một mức độ nào đó có tính cách bình dân, kể lể dài dòng và nhất là xách động.

    Mở đầu cho bản tuyên ngôn, Hồ Chí Minh đã trích dẫn một số câu trong phần đầu của Bản Tuyên Ngôn Độc Lập của người Mỹ và một câu trong Bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của Cách Mạng Pháp. Sự trích dẫn này, vào lúc mà sự hiểu biết của quần chúng Việt Nam còn thấp kém, đặc biệt là về lịch sử Hoa Kỳ và thế giới chắc chắn không nhằm vào quần chúng người Việt mà nhằm vào người Mỹ và người Pháp. Lý do là Hồ Chí Minh như là một đảng viên Cộng Sản Quốc Tế chắc chắn đã hiểu hơn ai hết là người Mỹ vào thời điểm này đã đóng một vai trò vô cùng quan trọng trong chính tình ở Á Châu, trong đó có Việt Nam. Được nguời Mỹ công nhận là coi như làm chủ được chính quyền. Hiểu được như vậy, ngay từ khi còn ở chiến khu Hồ Chí Minh khi tiếp xúc với người Mỹ đã yêu cầu họ cung cấp cho ông một bản Tuyên Ngôn Độc Lập của họ, đồng thời khi tiếp xúc với họ, Hồ Chí Minh cũng nhận thấy rằng nói về lịch sử nước Mỹ với họ là một cách để chinh phục cảm tình của họ. Cũng vậy, với những chứa đựng trong bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của người Pháp. Có điều sự trích dẫn chỉ nhằm một mục tiêu lôi cuốn sự chú ý và cảm tình của người Mỹ mà thôi. Hồ Chí Minh không cần đi xa hơn nữa và rất có thể ông cũng không hiểu rõ hơn hay cố tình không hiểu sự khác biệt trong quá trình giành độc lập của mười ba thuộc địa của người Mỹ vào cuối thế kỷ XVIII và của nước Việt Nam thời ông. Vì vậy ông đã áp dụng quan điểm của người Mỹ về quyền bình đẳng, quyền được sống tự do và mưu cầu hạnh phúc của mọi - người - như-là-những-cá-nhân vào trường hợp Việt Nam như một - quốc - gia đòi quyền độc lập một cách gượng ép hay ít ra là suy luận theo quan điểm chủ quan của mình với dụng ý riêng của mình. Cũng vậy với những gì ông trích dẫn từ bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của Cách Mạng Pháp.

    Phần kế tiếp , Hồ Chí Minh lên án người Pháp và người Nhật, đồng thời ông kể công Việt Minh. Trước ngày mồng 9 tháng 3, đã bao lần Việt minh đã kêu gọi người Pháp liên minh để chống Nhật…sau đó đã giúp cho nhiều người Pháp chạy qua biên thùy, lại cứu nhiều người Pháp ra khỏi nhà giam Nhật, và bảo vệ tính mạng và tài sản cho họ, và kết luận là Sự thật là dân ta đã lấy lại nước Việt-nam từ tay Nhật, chứ không phải từ tay Pháp. Điều như người viết đã nói ở trên là không đúng sự thật. Sự thật là Chính Phủ Bảo Đại - Trần Trọng Kim đã lấy lại được toàn thể nước Việt Nam từ trước khi người Nhật đầu hàng kể cả xứ Nam Kỳ và Việt Minh đã cướp chính quyền từ trong tay của chính phủ Bảo Đại -Trần Trọng Kim trong những ngày 17 và 19 tháng 8 năm 1945 sau đó. Lý do là vì Việt Minh đã có đường riêng của họ rồi, nói theo Phan Anh, Bộ Trưởng Thanh Niên trong Chính Phủ Trần Trọng Kim và sau này là Bộ Trưởng Bộ Quốc Phòng trong Chính Phủ Liên Hiệp của Hồ Chí Minh.Trong những đoạn này Hồ Chí Minh đã dùng các từ ngữ ta hay dân ta hay đất nước ta, nhưng mục đích không nhằm vào người Việt Nam mà vào người Pháp.

    Phần cuối cùng của bản văn, từ Bởi thế cho nên…cho đến hết, lời văn cho người ta thấy Hồ Chí Minh không hướng về người Việt mà về cả thế giới. Trong phần này ông xưng là chúng tôi, Lâm thời Chính phủ, đại biểu cho toàn dân Việt -nam để tuyên bố thoát ly hẳn quan hệ với Pháp, kêu gọi các nước Đồng Minh công nhận quyền độc lập của dân Việt-nam…Phần này Hồ Chí Minh thay vì quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc của mọi - người - như - những – cá - nhân do Tạo Hóa ban cho, những quyền phải hiểu là tự nhiên ai cũng có, đã nói về quyền hưởng tự do và độc lập của - cả - nước - Việt - Nam. Điều này hoàn toàn trái với tinh thần của bản Tuyên Ngôn Độc Lập của Người Mỹ và nhất là của bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của Cách mạng Pháp mà danh xưng của nó đã nói lên một cách rõ ràng, không thể hiểu sai được. Không những thế, thay vì coi những quyền này là do Tạo Hóa ban cho, ông lại lý luận là vì dân tộc Việt Nam là Một dân tộc đã gan góc chống ách nô lệ của Pháp hơn tám mươi năm nay, một dân tộc đã gan góc đứng về phe Đồng minh chống phát-xít mấy năm nay, dân tộc đó phải được tự do! Dân tộc ấy phải được độc lập! Lý luận như vậy người ta phải hiểu, theo Hồ Chí Minh, rằng những dân tộc không gan góc chống lại những thế lực đè nén, áp bức mình và không gan góc đứng về phe Đồng Minh, chống phát-xít là không đáng được tự do, độc lập. Cũng vậy, với các quyền độc lập, tự do và mưu cầu hạnh phúc của con người như là những cá nhân trong xã hội. Chính vì vậy Trần thanh Hiệp,khi được Đài Á Châu Tự Do phỏng vấn ngày 2 tháng 9 năm 2007, đã có lý khi ông gọi bản tuyên ngôn của Hồ Chí Minh này là một bản tuyên ngôn phi nhân quyền(13) dù cho là nó đã được chính tác giả của nó trích dẫn và soạn thảo theo tinh thần của bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của Cách mạng Pháp.

    Người ta có thể giải thích sự thiếu rõ ràng trong bản Tuyên Ngôn Độc Lập kể trên là do nó đã được soạn thảo trong một thời gian quá ngắn và trong tình trạng tác giả (hay những tác giả) của nó còn phải bận rộn với nhiều vấn đề cấp bách khác. Điều này không đúng vì trước đó từ lâu, khi tiếp xúc với một sĩ quan người Mỹ, Hồ Chí Minh đã xin một bản tuyên ngôn của người Mỹ rồi. Nói cách khác, Hồ Chí Minh đã nghĩ tới và đã thai nghén bản tuyên ngôn của ông từ lâu rồi. Do đó những gì ông nói tới, những từ ngữ ông dùng đều được cân nhắc kỹ và đều có dụng ý riêng với những mục tiêu riêng mà chỉ sau này phải phân tích kỹ, đối chiếu kỹ và có thể sau này khi mọi việc liên hệ đã xảy ra rồi, người ta mới có thể hiểu được.

    Phạm Cao Dương

    *Chú thích:

    1 - Dương Trung Quốc. Việt Nam : Những Sự Kiện Lịch Sử (1919-1945). HàNội: Nhà Xuất Bản Giáo Dục, 202.tr. 388.

    2 - Lệ Thần Trần Trọng Kim. Một Cơn Gió Bụi (Kiến Văn Lục). Saigon, Nhà Xuất Bản Vĩnh Sơn, 1969. tr. 49.

    3 - nt - , tr. 51.

    4 - Dương Trung Quốc, Việt Nam…, tr. 388; Nguyễn Vỹ. Tuấn, Chàng Trai Nước Việt (Chứng Tích Thời Đại Từ 1900 đến 1970, Quyển II. Saigon, ? , 1970. Fort Smith, AR tái bản ở Hoa Kỳ, ?. tr. 512.; S.M. Bao Dai. Le Dragon d'Annam. Paris, Plon. 1990. Cameron, Allan W. Viet-Nam Crisis, A Documentary History, Volume I: 1940-1956. Ithaca, N.Y. Cornell University Press, 1971.. tr. 31-32. Hai bản tiếng Việt in trong tác phẩm của Dương Trung Quốc và tác phẩm của Nguyễn Vỹ hơi khác nhau ngôn từ những hoàn giống nhau về nội dung. David G. Marr trong Viênam 1945, The quest for Power (Berkeley, University of California Press, 1995, tr. 71) có nói tới các bản tiéng Việt và tiếng Pháp ở văn khố Pháp và bản đăng trên tờ Dân Báo, ngày 12 tháng Ba. Vũ Ngự Chiêu cũng nói tới tờ Tin Mới, nhưng nhất thời người viết bài này chưa đến được các nơi cần đến để tìm kiếm.

    5 - Taboulet, Georges. La Geste Francaise en Indochine,Histoire par les textes de la France en Indochine des origines à 1914, tome II, Paris, Adfrien - Maisonneuve, 1956. tr. 809 - 812; Phan Khoang, Việt Nam Pháp Thuộc Sử, 1884 - 1945. Saigon,, ? ,1961. Tái bản ở Hoa Kỳ. tr. 322 - 328.

    6 - Phạm Khắc Hòe, Từ Triều Đình Huế Đến Chiến Khu Việt Bắc. Huế, Thuận Hóa, 1987, tr. 16 -.

    7 - Bảo Đại, Le Dragon d'Annam, đã dẫn, tr. 103.

    8 - Võ Nguyên Giáp, Những Năm Tháng Không Thể Nào Quên, trong Tổng Tập Hồi Ký. Hà Nội, Nhà Xuất Bản Quân Đội Nhân Dân, 206, tr.. 255.

    9 - Phạm Khắc Hòe, Từ Triều Đình Huế…, tr. 76.

    10 - Phùng Quán, Ba Phút Sự Thật. Thành Phố Hồ Chí Minh, Nhà Xuất Bản Văn Nghệ, 2006, tr. 114 - 115.

    11 - Hồ Chí Minh, Tuyên Ngôn Độc Lập Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Hà Nội, Nhà Xuất Bản Sự Thật, 1976, tr.13. Nguyễn Khánh Toàn va Lữ Huy Nguyên, Tổng Tập Văn Học Việt Nam, Tập 36. Hà Nội, 1980. tr. 812 - 823.

    12 - nt

    13 - Trần Thanh Hiệp và Trương Giang, Một Bản Tuyên Ngôn Phi Nhân Quyền, trên Người Việt, số 7940, ngày Thừ hai, 3 tháng 9 năm 2007.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    46 phản hồi

    người có kiến thức về lịch sử và chính trị học" lúc đó mới 19 tuổi không bị xít Nhật giật dây ?" (Nhà Báo Nói Láo)
    !9 tuổi mà được đi du học từ 9 tuổi ở nước phát triển, với 10 năm đào tạo chuyên về quản lý đất nước của một vị Vua chắc chắn là ăn đứt nhiều người khác tuy tuổi có cao hơn nhưng thấp về học vấn và kiến thức tản mạn...Đặc biệt là cán bộ cs với đầu óc " Trí, Phú, Địa ,Hào đào tận gốc trốc tận rễ"! Vả lại "chính trị" cũng có dăm bảy đường. Có loại thì cứ thẳng đường mà đi. Có loại thì luôn kè kè đối chiếu với chủ nghĩa ngoại lai đến mức" Ma đưa lối quỷ đưa đường- Cứ tìm những chốn đoạn trường mà đi" (Nguyễn Du) Làm đâu sai đấy, sai đâu sửa đấy, sửa đâu lại sai đấy!!!( Ví dụ 13 lần vỡ ống dẫn nước sông Đà chào mừng gì cho đại hội lần thứ 12 của đảng?)

    "Người có kiến thức về lịch sử và chính trị học lúc đó mới 19 tuổi không bị xít Nhật giật dây ?" (Nhà Báo Nói Láo)
    !9 tuổi mà được đi du học từ 9 tuổi ở nước phát triển, với 10 năm đào tạo chuyên về quản lý đất nước của một vị Vua chắc chắn là ăn đứt nhiều người khác tuy tuổi có cao hơn nhưng thấp về học vấn và kiến thức tản mạn...Đặc biệt là cán bộ cs với đầu óc " Trí, Phú, Địa ,Hào đào tận gốc trốc tận rễ"! Vả lại "chính trị" cũng có dăm bảy đường. Có loại thì cứ thẳng đường mà đi. Có loại thì luôn kè kè đối chiếu với chủ nghĩa ngoại lai đến mức" Ma đưa lối quỷ đưa đường- Cứ tìm những chốn đoạn trường mà đi" (Nguyễn Du) Làm đâu sai đấy, sai đâu sửa đấy, sửa đâu lại sai đấy!!!( Ví dụ 13 lần vỡ ống dẫn nước sông Đà chào mừng gì cho đại hội lần thứ 12 của đảng?)

    ""người có kiến thức về lịch sử và chính trị học" lúc đó mới 19 tuổi không bị xít Nhật giật dây ?" (Nhà Báo Nói Láo)
    !9 tuổi mà được đi du học từ 9 tuổi ở nước phát triển, với 10 năm đào tạo chuyên về quản lý đất nước của một vị Vua chắc chắn là ăn đứt nhiều người khác tuy tuổi có cao hơn nhưng thấp về học vấn và kiến thức tản mạn...Đặc biệt là cán bộ cs với đầu óc " Trí, Phú, Địa ,Hào đào tận gốc trốc tận rễ"!
    Vả lại "chính trị" cũng có dăm bảy đường. Có loại thì cứ thẳng đường mà đi. Có loại thì luôn kè kè đối chiếu với chủ nghĩa ngoại lai đến mức" Ma đưa lối quỷ đưa đường- Cứ tìm những chốn đoạn trường mà đi" (Nguyễn Du)
    Làm đâu sai đấy, sai đâu sửa đấy, sửa đâu lại sai đấy!!!( Ví dụ 13 lần vỡ ống dẫn nước sông Đà chào mừng gì cho đại hội lần thứ 12 của đảng?)

    ""Đồng Minh tuyên bố: Không công nhận mọi chính quyền do Nhật dựng lên" (ĐNNST).
    Đã là Vua (Bảo Đại) là do lịch sử 4000 năm truyền thống của VN dựng lên chứ! Còn Vua còn nước còn độc lập- Mất Vua Trung Quốc lấy Hoàng Sa... Toàn TG nước nào mà chẳng có ngày độc lập. Mỗi người chỉ có một ngày sinh (sinh trước). Nếu có 2 ngày sinh (sinh sau ) là gở! thực tế ở VN có đúng không?" ( Hoàng Văn Đúng)
    - Thành phần của đồng minh-mặt trái của nó? Sự gắn kết trong nội bộ đồng minh-đồng minh tự giải tán khi nào? Tội phạm chiến tranh Đức, Nhật có bị làm sao không?:
    + Thành phần của đòng minh - mặt trái của nó:? Đồng minh gồm LX,Mỹ,Anh,Pháp... Các nước thuộc địa của LX,Anh,Pháp cũng quá nhiều mà sau cũng không giữ được! LX (Stalin) lợi dụng Đức để tiêu diệt Ba Lan (sai )! Mỹ lợi dụng vũ khí hạt nhân bom nguyên tử để tiêu diệt Nhật (sai)! Chính vì thế mà việc Nhật đảo chính Pháp để trao trả (hoặc tạo điều kiện thuận lợi ) cho nền độc lập của VN là đúng! Toà án nào xét tội phạm cũng phải dựa theo tình tiết giảm tội(có việc làm sai, làm đúng)!
    +Sự gắn kết trong nội bộ đồng minh-đồng minh tự giải tán khi nào? Chính vì sự gắn kết cơ học, mỗi nước thành viên có ý đồ riêng phục vụ lợi ích quốc gia của mình mà sau thế chiến đồng minh tự tan rã (giải tán), những thông cáo "chung" của họ bị triệt tiêu. Chính Mỹ đã hợp tác ngay với Nhật để làm ăn và giữ trật tự TG về sức mạnh kinh tế và quốc phòng chứ không phải chỉ có VN vua Bảo Đại mới có ý định đó...
    +Tội phạm chiến tranh Đức, Nhật có bị làm sao không?: Hai nước Đức Nhật tưởng chừng sẽ chìm nghỉm sau thật bại thế chiến thứ 2., nhưng thực tế họ vẫn được TG và chính các nước đồng minh hợp tác và ủng hộ. Họ đã bật dậy sau chiến tranh một cách nhanh chóng phi thường như thế nào (mà VN mơ không được) trong khi nhiều nước khác (trong đó có cả nước VNDCCH) đang quá say sưa với" thắng lợi" của chiến tranh (như LX sau phải tan rã do tự sụp đổ của chế độ cs), của "cách mạng" (như VN so ngay với các nước trong khu vực thôi)! Vậy TN ĐL cũng phải độc lập theo ý của dân tộc chứ không phụ thuộc vào đồng minh hoặc ý thức hệ - phe này hay phe khác. Như thế mới có tầm nhìn xa và phát triển được đúng hướng cho đất nước, tiết kiệm được thời gian và xương máu nhân dân! Thoát được Trung Quốc- không dựa dẫm nhờ vả ơn huệ mất cảnh giác ngây thơ ấu trĩ do cái gọi là "cùng ý thức hệ" với một nước đã từng là kẻ thù truyền kiếp xâm chiếm chủ quyền của VN! Bài học Trọng Thuỷ- Mỵ Châu vẫn còn nguyên giá trị!

    ""Đồng Minh tuyên bố: Không công nhận mọi chính quyền do Nhật dựng lên" (ĐNNST).
    Đã là Vua (Bảo Đại) là do lịch sử 4000 năm truyền thống của VN dựng lên chứ! Còn Vua còn nước còn độc lập- Mất Vua Trung Quốc lấy Hoàng Sa...
    Toàn TG nước nào mà chẳng có ngày độc lập. Mỗi người chỉ có một ngày sinh (sinh trước). Nếu có 2 ngày sinh (sinh sau ) là gở! thực tế ở VN có đúng không?" ( Hoàng Văn Đúng)
    - Thành phần của đồng minh-mặt trái của nó? Sự gắn kết trong nội bộ đồng minh-đồng minh tự giải tán khi nào? Tội phạm chiến tranh Đức, Nhật có bị làm sao không?:
    + Thành phần của đòng minh - mặt trái của nó:?
    Đồng minh gồm LX,Mỹ,Anh,Pháp... Các nước thuộc địa của LX,Anh,Pháp cũng quá nhiều mà sau cũng không giữ được! LX (Stalin) lợi dụng Đức để tiêu diệt Ba Lan (sai )! Mỹ lợi dụng vũ khí hạt nhân bom nguyên tử để tiêu diệt Nhật (sai)! Chính vì thế mà việc Nhật đảo chính Pháp để trao trả (hoặc tạo điều kiện thuận lợi ) cho nền độc lập của VN là đúng! Toà án nào xét tội phạm cũng phải dựa theo tình tiết giảm tội(có việc làm sai, làm đúng)!
    +Sự gắn kết trong nội bộ đồng minh-đồng minh tự giải tán khi nào?
    Chính vì sự gắn kết cơ học, mỗi nước thành viên có ý đồ riêng phục vụ lợi ích quốc gia của mình mà sau thế chiến đồng minh tự tan rã (giải tán), những thông cáo "chung" của họ bị triệt tiêu. Chính Mỹ đã hợp tác ngay với Nhật để làm ăn và giữ trật tự TG về sức mạnh kinh tế và quốc phòng chứ không phải chỉ có VN vua Bảo Đại mới có ý định đó...
    +Tội phạm chiến tranh Đức, Nhật có bị làm sao không?:
    Hai nước Đức Nhật tưởng chừng sẽ chìm nghỉm sau thật bại thế chiến thứ 2., nhưng thực tế họ vẫn được TG và chính các nước đồng minh hợp tác và ủng hộ. Họ đã bật dậy sau chiến tranh một cách nhanh chóng phi thường như thế nào (mà VN mơ không được) trong khi nhiều nước khác (trong đó có cả nước VNDCCH) đang quá say sưa với" thắng lợi" của chiến tranh (như LX sau phải tan rã do tự sụp đổ của chế độ cs), của "cách mạng" (như VN so ngay với các nước trong khu vực thôi)!
    Vậy TN ĐL cũng phải độc lập theo ý của dân tộc chứ không phụ thuộc vào đồng minh hoặc ý thức hệ - phe này hay phe khác. Như thế mới có tầm nhìn xa và phát triển được đúng hướng cho đất nước, tiết kiệm được thời gian và xương máu nhân dân! Thoát được Trung Quốc- không dựa dẫm nhờ vả ơn huệ mất cảnh giác ngây thơ ấu trĩ do cái gọi là "cùng ý thức hệ" với một nước đã từng là kẻ thù truyền kiếp xâm chiếm chủ quyền của VN! Bài học Trọng Thuỷ- Mỵ Châu vẫn còn nguyên giá trị!

    ""Đồng Minh tuyên bố: Không công nhận mọi chính quyền do Nhật dựng lên" (ĐNNST).
    Đã là Vua (Bảo Đại) là do lịch sử 4000 năm truyền thống của VN dựng lên chứ! Còn Vua còn nước còn độc lập- Mất Vua Trung Quốc lấy Hoàng Sa...
    Toàn TG nước nào mà chẳng có ngày độc lập. Mỗi người chỉ có một ngày sinh (sinh trước). Nếu có 2 ngày sinh (sinh sau ) là gở! thực tế ở VN có đúng không?" ( Hoàng Văn Đúng)
    - Thành phần của đồng minh-mặt trái của nó? Sự gắn kết trong nội bộ đồng minh-đồng minh tự giải tán khi nào? Tội phạm chiến tranh Đức, Nhật có bị làm sao không?:
    + Thành phần của đòng minh - mặt trái của nó:?
    Đồng minh gồm LX,Mỹ,Anh,Pháp... Các nước thuộc địa của LX,Anh,Pháp cũng quá nhiều mà sau cũng không giữ được! LX (Stalin) lợi dụng Đức để tiêu diệt Ba Lan (sai )! Mỹ lợi dụng vũ khí hạt nhân bom nguyên tử để tiêu diệt Nhật (sai)! Chính vì thế mà việc Nhật đảo chính Pháp để trao trả (hoặc tạo điều kiện thuận lợi ) cho nền độc lập của VN là đúng! Toà án nào xét tội phạm cũng phải dựa theo tình tiết giảm tội(có việc làm sai, làm đúng)!
    +Sự gắn kết trong nội bộ đồng minh-đồng minh tự giải tán khi nào?
    Chính vì sự gắn kết cơ học, mỗi nước thành viên có ý đồ riêng phục vụ lợi ích quốc gia của mình mà sau thế chiến đồng minh tự tan rã (giải tán), những thông cáo "chung" của họ bị triệt tiêu. Chính Mỹ đã hợp tác ngay với Nhật để làm ăn và giữ trật tự TG về sức mạnh kinh tế và quốc phòng chứ không phải chỉ có VN vua Bảo Đại mới có ý định đó...
    +Tội phạm chiến tranh Đức, Nhật có bị làm sao không?:
    Hai nước Đức Nhật tưởng chừng sẽ chìm nghỉm sau thật bại thế chiến thứ 2., nhưng thực tế họ vẫn được TG và chính các nước đồng minh hợp tác và ủng hộ. Họ đã bật dậy sau chiến tranh một cách nhanh chóng phi thường như thế nào (mà VN mơ không được) trong khi nhiều nước khác (trong đó có cả nước VNDCCH) đang quá say sưa với" thắng lợi" của chiến tranh (như LX sau phải tan rã do tự sụp đổ của chế độ cs), của "cách mạng" (như VN so ngay với các nước trong khu vực thôi)!
    Vậy TN ĐL cũng phải độc lập theo ý của dân tộc chứ không phụ thuộc vào đồng minh hoặc ý thức hệ - phe này hay phe khác. Như thế mới có tầm nhìn xa và phát triển được đúng hướng cho đất nước, tiết kiệm được thời gian và xương máu nhân dân! Thoát được Trung Quốc- không dựa dẫm nhờ vả ơn huệ mất cảnh giác ngây thơ ấu trĩ do cái gọi là "cùng ý thức hệ" với một nước đã từng là kẻ thù truyèn kiếp xâm chiếm chủ quyền của VN!

    ""Đồng Minh tuyên bố: Không công nhận mọi chính quyền do Nhật dựng lên" (ĐNNST).
    Đã là Vua (Bảo Đại) là do lịch sử 4000 năm truyền thống của VN dựng lên chứ- Còn Vua còn nước còn độc lập- Mất Vua Trung Quốc lấy Hoàng Sa!
    Toàn TG nước nào mà chẳng có ngày độc lập. Mỗi người chỉ có một ngày sinh (sinh trước). Nếu có 2 ngày sinh (sinh sau ) là gở! thực tế ở VN có đúng không?" ( Hoàng Văn Đúng)
    - Thành phần của đồng minh-mặt trái của nó? Sự gắn kết trong nội bộ đồng minh-đồng minh tự giải tán khi nào? Tội phạm chiến tranh Đức, Nhật có bị làm sao không?:
    + Thành phần của đòng minh - mặt trái của nó:?
    Đồng minh gồm LX,Mỹ,Anh,Pháp... Các nước thuộc địa của LX,Anh,Pháp cũng quá nhiều mà sau cũng không giữ được! LX (Stalin) lợi dụng Đức để tiêu diệt Ba Lan (sai )! Mỹ lợi dụng vũ khí hạt nhân bom nguyên tử để tiêu diệt Nhật (sai)! Chính vì thế mà việc Nhật đảo chính Pháp để trao trả (hoặc tạo điều kiện thuận lợi ) cho nền độc lập của VN là đúng! Toà án nào xét tội phạm cũng phải dựa theo tình tiết giảm tội(có việc làm sai, làm đúng)!
    +Sự gắn kết trong nội bộ đồng minh-đồng minh tự giải tán khi nào?
    Chính vì sự gắn kết cơ học, mỗi nước thành viên có ý đồ riêng phục vụ lợi ích quốc gia của mình mà sau thế chiến đồng minh tự tan rã (giải tán), những thông cáo "chung" của họ bị triệt tiêu. Chính Mỹ đã hợp tác ngay với Nhật để làm ăn và giữ trật tự TG về sức mạnh kinh tế và quốc phòng chứ không phải chỉ có VN vua Bảo Đại mới có ý định đó...
    +Tội phạm chiến tranh Đức, Nhật có bị làm sao không?:
    Hai nước Đức Nhật tưởng chừng sẽ chìm nghỉm sau thật bại thế chiến thứ 2., nhưng thực tế họ vẫn được TG và chính các nước đồng minh hợp tác và ủng hộ. Họ đã bật dậy sau chiến tranh một cách nhanh chóng phi thường như thế nào (mà VN mơ không được) trong khi nhiều nước khác (trong đó có cả nước VNDCCH) đang quá say sưa với" thắng lợi" của chiến tranh (như LX sau phải tan rã do tự sụp đổ của chế độ cs), của "cách mạng" (như VN so ngay với các nước trong khu vực thôi)!
    Vậy TN ĐL cũng phải độc lập theo ý của dân tộc chứ không phụ thuộc vào đồng minh hoặc ý thức hệ - phe này hay phe khác. Như thế mới có tầm nhìn xa và phát triển được đúng hướng cho đất nước, tiết kiệm được thời gian và xương máu nhân dân!

    "Phải chờ phát xít Nhật bật đèn xanh & cho phép & trao trả", thì sao?

    Một nền Độc Lập đuọc trao trả là một nền Độc Lập hoàn toàn đúng đắn, hợp pháp.
    Trước 1957, Mã Lai, Singapore.., là thuộc địa của Anh quốc.
    Từ năm 1957, sau khi đuọc Anh quốc, quốc gia đã xâm luọc chiếm đóng Mã lai & Singapore, "bật đèn xanh", sau khi đuọc Anh quốc "cho phép", sau khi được Anh quốc "trao trả" thì Mã lai mới "dám" tuyên bố Đọc lập

    Mặc dầu vạy, nền Đọc lập "đuọc trao trả" của Mã lai là mọt nền Độc lập hoàn toàn hợp pháp, cũng vậy, nền độc lập của Việt nam từ ngày 11-3-1945, nếu có là nền Độc Lập do Nhật "trao trả", nếu có là "đuọc Nhật cho phép" & "bật đèn xanh"..., như các trí thức dư luận viện cọng sản rao giảng, vẫn là nền Độc lập hoàn toàn đúng đắn, chính danh, hợp pháp như nền Độc lập "đuọc trao trả" của Mã lai

    Nhân dân hãy nên lấy làm vui mừng khi nền Đọc lạp của Quốc gia đã đuọc thâu hồi trong hoà bình ổn định, không đổ máu

    Nhân dân hãy nên vui mừng khi nhà Vua, chính quyền của quốc gia, đã chỉ giành lại đuọc nền Độc lập cho quốc gia là vì may mắn, thậm chí có thể gọi là "chó ngáp phải ruồi" cũng đuọc, chứ không vì cái tài "nhất chiến công thành vạn cốt khô"

    Với nền Độc lập "đuọc trao trả", vui mưng đón nhạn nền Độc lập "đuọc trao trả" chối bỏ nền độc lập bàng đấu tranh, bằng xương máu do bọn cộng sản Mao-ít Mã Lai, [đồng chí của bọn cộng sản Mao-ít Hồ chí Minh ở Việt Nam] kêu gào, nhờ đó mà Mã lai đã ổn định bèn vững tiến lên, càng ngày càng bỏ xa Việt nam xã nghĩa, [đã chối bỏ nền Độc lập đuọc thu hồi trong hoà bình, không tốn xương máu, để mà vênh váo với cái độc lập bìm bịp, với cái đánh pháp đuuổi nhật bìm bịp, mà thực chất chỉ là Vietnam dưới sự kềm kẹp khủng bố của bọn cộng sản Mao-ít Hồ chí Minh ác ôn côn đồ, từ 1950 đã rước giặc Tàu vào Việt nam mở ra một thời kỳ bắc thuộc mới]

    SƯ LUẬT LÊ CÔNG... (KHÁCH VIẾNG THĂM) viết:
    Sử học, không phải Chính Trị :Tôi quý mến luật sư LCĐ, nhưng Luật Sư với Nhà Sử Học rất khác nhau.

    Mọi người, trí thức hay bình dân, luật sư hay sư luật, sử gia binh thường hay sử da xã nghĩa, chính trị gia bình thường hay chính trị da xã nghĩa, đều có quyền "luận cổ suy kim",

    Nick "SƯ LUẬT LÊ CÔNG" đừng dở trò bịp "đã có đảng và nhà nước no" & "chính trị gia thi không đuọc nói sử, sử gia thì không đuọc nói chuyện chính trị".

    Vấn đè là "suy" hay "luận" gì đó, có đúng không.

    Bài viết của luật sư Lê Công Định rất đúng, ngày 11-3-1945 mới là ngày Độc Lập của Việt nam, mới là ngày Việt nam thâu hồi Độc Lập sau khi chế độ thực dân Pháp & nhà cầm quyền thực dân Pháp tại Việt nam sụp đổ, hoàn toàn cáo chung trên toàn cõi Việt nam kể từ ngày 10-3-1945.

    *****

    Nền Độc Lập nói trên, đuọc thâu hồi từ ngày 11-3-1945, vẫn đuọc duy trì, vẫn liên tục cho đến ngày 15-8-1945 khi Nhật đầu hàng,

    Nền Độc Lập nói trên, đuọc thâu hồi từ ngày 11-3-1945, vẫn đuọc duy trì, vẫn liên tục cho đến ngày 17-8-1945 khi diễn ra cuộc biểu tình của nhân dân Hà nội, mừng nền Độc lập của Việt nam, bày tỏ sự ủng hộ dành cho Thủ tướng Trần Trọng Kim

    Nền Độc Lập nói trên, từ ngày 11-3-1945 vẫn duy trì, liên tục cho đến ngày 19-8-1945 khi diễn ra cuộc cộng sản cướp chính quyền

    Nền Độc Lập nói trên, từ ngày 11-3-1945, vẫn duy trì, liên tục cho đến ngày 2-9-1945 khi diễn ra cuộc thay đổi thể chế ở Việt Nam.

    *****

    Trước ngày 2-9-1945, thể chế của Việt nam là thể chế "Quân chủ Lập hiến". Vào ngày 2-9-1945, sau cuộc cướp chính quyền vào ngày 19-8-1945, thì đảng viên cộng sản Hồ chí Minh, vốn là một nhân viên gián điệp của cộng sản Nga, tùng là một sĩ quan của quân đội Trung cộng, đã đuọc nhóm cộng sản đua lên thay Vua Bảo Đaị nhận chức Vua mới của Viẹt nam, mệnh danh là "chủ tịch".

    Ngay sau khi đuọc thay Vua Bảo Đại nắm chính quyền (bất hợp pháp) Hồ chí Minh đã cộng sản hoá chính quyền Việt nam, bổ nhiệm các đảng viên cộng sản thân tín vào các chức vụ, vị trí quan trọng của chính quyền, với ý đồ dụng nên tại Việt nam một nhà nước cộng sản theo chủ thuyết Mác Lê tội ác mà Hồ chí Minh tôn thờ, đuọc cọng sản Nga & Tàu huấn luyện, dạy dỗ khi Hồ chí Minh tha phương cầu thực tại Nga & Tàu

    Từ ngày 2-9-1945 thể chế Quan Chu Lap Hien của Việt nam đã bị Hồ chí Minh thay đổi, trở nên thể chế "Dân chủ Cộng hoà" (bìm bịp).

    Vì thế ngày 2-9-1945 chỉ có thể đuọc coi là một ngày đánh dấu một sự thay đổi thể chế của Việt nam, và đối với Hồ chí Minh thì ngày 2-9-1945 đánh dấu ngày đầu tiên Hồ chí Minh đuọc cầm quyền, đuọc thay Vua Bảo Đại & Thủ tuóng Trần Trọng Kim nắm chính quyền Việt Nam, đăng quang chức Vua mới, Vua cộng sản,

    *****

    Chỉ là cưỡng hiếp tiếng Việt, ngoa ngôn, nguỵ ngữ, cưỡng từ đoạt lý khi gọi ngày 2-9-1945, ngày diễn ra một cuộc thay đổi thể chế, khi chính quyên Việt Nam đuọc trao tay từ một nhóm người Việt này sang tay một nhóm người Việt khác sau một cuộc tranh giành quyền lực nội bộ giữa những người Việt nam với nhau, là "ngày độc lập"

    Chỉ là hiếp dâm tiếng Việt khi gọi bài diễn văn nhậm chức trong ngày 2-9-1945 của bên người Việt thắng cuộc sau khi giành đuọc chính quyền VN từ bên người Việt thua cuộc, là "tuyên ngôn độc lập"

    - Quân phiệt Nhật và phatxit Đức bị tòa án quốc tế kết tội là thủ phạm "gây chiến tranh, chống nhân loại". Không ai ngu và dại mà cãi lại sự thật này.
    - Trước chiến tranh, Nhật chỉ có thuộc địa là Triều Tiên. Trong chiến tranh, Nhật đã xâm lược và chiếm đóng nhiều nước ở châu Á và Thái Bình Dương; trong đó có VN. Ngu-dại gì mà cãi lại sự thật này.
    - Dân ở các nước bị Nhật chiếm đóng chỉ có thể chọn 2 thái độ dẫn tới 2 loại hành động ngược nhau:
    a) không chống Nhật, thậm chí cộng tác với quân xâm lược;
    và b) chống lại sự xâm lược, chiếm đóng.
    Ở VN, qua mọi hành động và qua nội dung 2 bản Tuyên Ngôn Độc Lập, ta thấy Bảo Đại thuộc nhóm a; Hồ thuộc nhóm b. Cá nhân tôi không dại gì nói ngược.
    - Dễ hiểu, khi Nhật sắp thua, Nhật sẽ "trao trả" độc lập cho nhóm nào. Đây là nhóm bị Đồng Minh kết tội là tòng phạm với Nhật (Nhật là thủ phạm gây chiến và chống nhân loại).
    - Cái câu (ý) trong thông báo của Đồng Minh: Các chính quyền do Nhật dựng lên ở những nước mà chúng chiếm đóng đều bất hợp pháp... phải được tham khảo khi viết Lịch Sử thời kỳ này.
    Lờ câu này khi viết hoặc bàn về lịch sử thời kỳ này là cố ý không tôn trọng sự thật.

    -"Không có độ kết tinh tư tưởng và văn hóa lớn đến mức nào đó thì không thể viết được áng Tuyên ngôn độc lập " (Việt Vương)
    Tuyên Ngôn Độc Lập trên thế giới hàng trăm nước nên rất khác nhau. Vấn đề ở chỗ không cần vòng vo Tam quốc hoa hòe hoa sói như một áng văn chương kiểu thùng rỗng kêu to gì đấy! Đơn giản chỉ là tuyên bố độc lập của một nước. Có thể chỉ bằng 4 câu thơ của Vua Lý Thường Kiệt hoặc là lời như kiểu tuyên bố Thế Vân Olympic của nguyên thủ QG nước đăng cai. Nước nhàn, nước thịnh cũng ở tính cách số mệnh người đứng đầu cùng những lời tuyên ngôn của họ.. Thậm chí như Scolen vừa qua chưng cầu ý dân về sự độc lập nếu dân đồng ý độc lập chắc cũng không cần tuyên ngôn xa xỉ!
    - "Tất cả các chính quyền do Nhật dựng lên đều không có giá trị pháp lý". (Khách quan)
    Vua (Bảo Đại) của nước VN là do lịch sử truyền thống 4000 năm dựng nước và giữ nước dựng lên chứ! Vua còn thì nước còn, Hoàng Sa còn. Vua mất thì "nước mất" ( nước coi như không dân vì dân không có quyền bình đẳng với đảng cs độc quyền), Hoàng Sa mất. Đúng như lời tiên tri của Sấm Trạng:(Nguyễn Bỉnh Khiêm)
    " Quần gian đạo danh tự- Bách tinh khổ tai ương"
    (Đảng cướp quyền của dân- trăm họ khổ tai ương: Ông Hồ chết không có đất để chôn- cũng như lời nguyền nếu để mất một tấc đất của Vua Trần- thậm chí như bị tru di- gia đình không có người nào lấy vợ lấy chồng để có con nối dõi-bị tuyệt tự)

    "Đồng Minh tuyên bố: Không công nhận mọi chính quyền do Nhật dựng lên" (ĐNNST).
    Đã là Vua (Bảo Đại) là do lịch sử 4000 năm truyền thống của VN dựng lên chứ- Còn Vua còn nước còn độc lập- Mất Vua Trung Quốc lấy Hoàng Sa!
    Toàn TG nước nào mà chẳng có ngày độc lập. Mỗi người chỉ có một ngày sinh (sing trước). Nếu có 2 ngày sinh (sinh sau ) là gở! thực tế ở VN có đúng không?

    Ngay tu dau, Ho Quang da chu truong chong Phap de thay the bang CNCS o VN.
    Chinh vi le do ma Ho Quang chu truong tan diet cac to chuc yeu nuoc chong Phap nhung khong chiu duoi quyen CS.
    Boi vay, cho du thanh cong hay that bai thi Ho Quang cung van la nghiep chuong gay tai hoa cho dat nuoc VN.

    " Trong so nhung nguoi tre xuat duong lam CM thi Nguyen Ai Quoc xuat sac nhat. Nhung Nguyen Ai Quoc nam quyen thi nuoc loan! " - Phan Boi Chau

    1945, theo lenh chu Trung Cong ( du nhap CS vao VN ) cuop Chinh quyen.
    1975, vay tien sung Trung Cong cuop Nuoc.
    2015, bi chu Trung Cong cuop To quoc, im mom vi 'ha mieng mac quai'.

    Do la cai hoa qua bao.

    ( Cam phien vi 'y tai ngon ngoai' )

    PU bàn thêm cùng Không Nên Biết :
    1) đúng là trước đó có đội quân khác gọi là Đội du kích Bắc Sơn, được thành lập ngày 14-2-1941 gồm 3 tiểu đội cả thẩy 32 chiến sỹ do Lương Văn Trí làm chỉ huy trưởng và Chu Văn Tấn làm chỉ huy phó. Nhưng cuối tháng 6 quân Pháp cùng lính khố xanh, khố đỏ mở cuộc càn quét vào Bắc Sơn, tiểu đội của Phùng Chí Kiên và Lương Văn Trí bị tiêu diệt, chỉ có tiểu đội của Chu Văn Tấn chạy thoát được về Bắc Pó. Lương văn Trí, Phùng Chí Kiên bị chết chỉ còn CVT sống sót với 1 tiểu đội 11 người thì làm sao mà làm được cuộc khởi nghĩa Bắc Sơn nếu không chỉ là một huyền thoại ?
    2) Về "quân Giải phóng kéo về HN dịp 2-9-45, có lẽ bạn nhầm với ngày tiếp thu HN 10-10-54 : Theo thiếu tá Patti, chỉ huy đơn vị O.S.S Được bác mời dự lễ Tuyên ngôn ĐL 2-9-45 thì, ngoài một đội Bảo vệ Danh dự của VNG và Chu văn Tấn mặc đồng phục kaki quần sóc ".... ở đó còn có các đơn vị tự vệ mặc lẫn lộn quần áo nhà binh Pháp và Nhật, mang đủ loại vũ khí lộn xộn, súng, gươm, dao, mã tấu và cả gậy tày lấy ở đình chùa các làng ra " Một đội quân như vậy mà đánh được cả Nhật lẫn Pháp mà bây giờ vẫn có người tin thì làm sao hiểu nổi?

    GS sử học Phạm Cao Dương phân tích 2 bản Tuyên Ngôn Độc Lập của VN. Phải phát biểu vào đấy mới không lạc đề

    Trong đại chiến 2, Nhật xâm lược hầu hết các nước châu Á - Thái Bình Dương. Nhật vào Đông Dương, Pháp chống lại ở Lạng Sơn, bị thua rút chạy qua châu (nay là huyện) Bắc Sơn. Đội Cứu Quốc Quân (của VN) nhân đó phát động cuộc khởi nghĩa, cướp khí giới của tàn quân Pháp. Đội quân này lớn nhanh, Pháp phải huy động 4000 quân lên chiếm lại Bắc Sơn, nhưng không xóa được Cứu Quốc Quân. Từ đó (1940), VM chống cả Pháp lẫn Nhật. Dịp Nhật đảo chính Pháp, Việt Minh mừng húm, ra chỉ thị cho toàn đảng: Nhật-Pháp bắn nhau và hành động của chúng ta. Đại khái: Không coi Pháp là kẻ thù nữa, và diệt trừ chính quyền tay sai Nhật ngay từ cơ sở...
    Bài này không thảo luận VM có thành tích gì (hay chỉ là tưởng tượng) trong chống Pháp và Nhật trước năm 1945.
    Bài này thảo luận về nội dunggiá trị hai bản Tuyên Ngôn Độc Lập.
    Nhưng nhiều ý kiến lạc đề quá. Có cả các bác tranh thủ chửi vài câu (thiếu chỗ chửi bới?).

    Ý kiến vị GS Sử học PC Dương thì coi bản của vua Bảo Đại là "bình thường", bản của Hồ là "xách động".
    Xin GS cứ giữ ý kiến cho tới khi chết.
    NHƯNG... nếu GS - với tư cách nhà sử học - viết những ý kiến của mình vào các Đại Từ Điển thì tốt quá. Các đại từ điển đều có những mục-từ HCMinh, Bảo Đại và kèm tuyên ngôn của họ.
    GS cải chính được chúng thì Lịch Sử VN thay đổi lớn đấy ạ.
    Còn như GS được Dân Luận đăng lại bài, e rằng sẽ mang tiếng thêm. Vì sẽ có ý kiến của các dư luận viên (cả hai bên) cứ "tự do ngôn luận" rất là phi sử học, vô văn hóa.

    Câu hỏi: quan hệ giữa xâm lược Nhật với 2 chính quyền (Hồ, Bảo đại) là pro hay anti?
    Có lẽ để các cháu trả lời, coi chúng có thuộc bài hay không. Người lớn chỉ đứng ngoài đánh giá trình độ các cháu thôi.
    Câu 2. Văn bản của Bảo Đại và của Hồ, cái nào đáng gọi là Tuyên Ngôn (độc lập)?

    CHUTODEUCUOP (viết như sau)
    Nam 1945 nghe lenh chu Trung Cong, cuop Chinh Quyen.
    Cả bên anti-Cộng và bên pro-Cộng đều phải kinh hãi cho thứ kiến thức lịch sử của câu trên. Cứ như đã học dưới mái trường XHCN vậy.

    noileo_dl viết (nguyên văn) như sau:
    1- Đúng nhất thì phải gọi chính phủ Phạm văn Đồng của nuóc VNDCCH sinh ra từ hiệp định Giơ ne vơ ô nhục chia cắt Việt nam, được Trung cộng do Hồ chí Minh đón vào VN từ 1950, đón vào hà nội từ 10-10-1954, chống lưng đỡ đàu dựng nên nước VNDCCH tại hà nội từ 10-10-1954, là puppet & là chư hầu, là vệ tinh của Trung cộng & Liên xô.

    Thật kinh hãi cho kiến thức lịch sử và giọng văn hằn học.
    Nếu cứ thế này, cái diễn đàn này sẽ thành nơi xả rác, phóng uế.

    Nam 1945 nghe lenh chu Trung Cong, cuop Chinh Quyen.
    Nam 1975 vay tien, sung cua chu Trung Cong, cuop Nuoc.
    Nam 2015 bi chu Trung Cong cuop To Quoc, phai im mom vi 'ha mieng mac quai', chi con biet danh bat nhan dan.

    PU xin trả lời Đừng Nói Nửa Sự thật :
    1) Tôi không cần hỏi các cụ thân sinh hay ông nội bà ngoại mà chỉ đọc trên Website của chính QĐND Đảng ta : " Tiền thân của QĐNDVN là đội VN Tuyên truyền Giải phóng quân, được thành lập ngày 22-12-1944 gồm 34 chiến sỹ trong đó có 3 nữ với 34 khẩu súng các loại do Võ Nguyên Giáp chỉ huy ". Thử hỏi một đội quân 34 chiến sỹ với 34 khẩu súng được thành lập đúng 2 tháng 2 tuần trước khi Nhật đảo chính Pháp, mà đủ sức đương đầu với quân đội Nhật thì mỗi chiến sỹ VM là một Phù đổng thiên vưong à ?

    PU đã biết 9 thì xin biết thêm chút nữa cho thành 9,001. Dần dần sẽ biết cả 10.
    1) Cái đội quân do VNG chỉ huy thành lập năm 1944 gọi là "VN Tuyên Truyền Giải Phóng Quân". Đó chỉ là MỘT đội quân do VM thành lập. Với cái tên như vậy, đây là đội quân có cả hoạt động chính trị. Nó lập chiến công đầu tiên cũng xoàng thôi (tạo truyền thống ấy mà!). Đó là dùng yếu tố bất ngờ chiếm được 2 đồn lẻ, chỉ giết vài người (trong đó có Pháp chỉ huy, còn tha hầu hết lính Việt). Nhưng thành tích tuyên truyền và gây dựng cơ sở cách mạng của nó thì đáng nể. Dân thấy VM có cả lực lượng vũ trang thì tin lắm. Chính nó đã giúp các địa phương (tới làng xã) của 6 tỉnh Việt Bắc tạo ra các nhóm du kích và được huấn luyện, với vũ khi thô sơ. Đám này đánh trộm các toán lính đi lẻ, để tự trang bị bằng súng cướp được.
    Phong Uyên chớ nên nghĩ rằng đội quân này của VNG dàn trận, đánh đối đầu với Pháp và Nhật ư? Đó mới là tưởng tượng. Thường ngày nó lẩn như trạch, Pháp Nhật không tìm ra manh mối. Nhưng Pháp, Nhật sơ hở ở đâu (với lực lượng buộc phải dàn trải) nó vồ rất trúng, rồi rút lui mất dạng. Cứ thế, tuy chậm, nhưng nó lớn lên. Mỹ chỉ huấn luyện nó sử dụng vũ khí thôi, còn về chiến thuật, nó bất cần ai phải dạy.
    2- Nhưng trước đó VM đã có những đội quân khác; ví dụ Cứu Quốc Quân (do Phùng Chí Kiên và Chu Văn Tấn chỉ huy) đã là nòng cốt trong cuộc Khởi Nghĩa Bắc Sơn. Chưa nói tới các đội du kích do VM địa phương tự lập ra để chống Pháp và Nhật càn quét. Chúng đi đến đâu cũng bị phục kích, gây ra những rắc rối, thiệt hại nào đó, nhưng phía phục kích thì vô hình, vô ảnh (gây chút thiệt hại cho địch, xong, là ù té mất đạng. Pháp, Nhật cáu sườn bèn khủng bố dân. Nhưng dân thì mênh mông... Càng khủng bố, càng bị dân ghét. Có cả bài hát Quân Du Kích rất phổ biến ở chiến khu (6 tỉnh) nay vẫn có thể tìm trên mạng (nhạc, lời, điệu hát). Nó chứng tỏ đánh du kích đã phát triển thành phong trào.
    PU có thể tìm trên net hình ảnh quân giải phóng từ chiến khu kéo về Hà Nội dịp 02-9. Họ đông đảo hơn cái con số hiện có trong đầu PU. Trước đó, họ đã dám chủ động đánh Nhật ở thị xã Thái Nguyên.
    Tôi khuyên các bạn trẻ nên hỏi thêm các cụ già là vì vậy. Bản thân tôi cũng làm như thế. Những chuyện như trên không có trên internet. Nếu cách đây 70 năm có viết ra giấy thì cũng ít ai quan tâm đưa lên mạng.
    Nghe một bạn từ bên Tây phát biểu, biết ngay. Đoán được cả tuổi.

    Chủ đề: Nếu Nhật không cho phép (danh từ đẹp là "trao trả độc lập") liệu có sự ra đời của chính phủ Trần Trọng Kim hay không.
    Những gì viết ở trên không thuộc chủ đề đang thảo luận.

    Trích dẫn:
    Rõ hơn ban ngày

    Rõ như ban ngày là mọi người, mọi "tác giả", mọi thứ "bộ quóc phòng", mọi thứ nick "sư luật Lê..." đều có quyền "đặt tên", gọi chính phủ nào đó là pupet, điều đó không có nghĩa là mọi người khác phải máy móc gọi theo cái bộ quốc phòng ấy, phải gọi theo cái nick "sư luật lê công" ấy,

    1- Đúng nhất thì phải gọi chính phủ Phạm văn Đồng của nuóc VNDCCH sinh ra từ hiệp định Giơ ne vơ ô nhục chia cắt Việt nam, được Trung cộng do Hồ chí Minh đón vào VN từ 1950, đón vào hà nội từ 10-10-1954, chống lưng đỡ đàu dựng nên nước VNDCCH tại hà nội từ 10-10-1954, là puppet & là chư hầu, là vệ tinh của Trung cộng & Liên xô.

    Rõ ràng mọi hoạt động của VNDCCH đều do Hồ chí Minh & Lê Duẩn hàng năm thay phiên nhau sang yết kiến lãnh đạo Trung cộng & Liên xô để nhận chỉ thị về việc điều hành nước VDCCH.

    Đúng vậy, bù nhìn, puppet, chính là Hồ chí Minh & VNDCCH khi Hồ chí Minh & VNDCCH tuân lệnh Trung cộng Mao trạch Đông ký bản văn tự 1958 cắt HS & TS của Việt nam dâng cho Trung cộng

    Bù nhìn, puppet, chính là Hồ chí Minh & bọn phiến quân Mao-ít VNDCCH khi Hồ chí Minh tuân lệnh Trung cộng Mao Trạch Đông ký bản hiệp định Giơ ne vơ ô nhục chia cắt Việt nam

    *****

    2- Trung cộng coi Tây tạng là một phàn lãnh thổ của Trung cộng, Trung cộng gay gắt phản đối mọi quốc gia, chính phủ, nguyên thủ các nước tiếp đón Đạt Lai Lạt ma, dĩ nhiên Trung cộng không bao giờ đặt "Đại sứ" Trung cộng tại Tây tạng,

    Liên xô chiếm đoạt Latvia, Lithiuania, có bao giờ đặt "đại sứ" Liên xô tại các quóc gia trên không?

    Một quốc gia đã chiếm đoạt một quốc gia khác thì không bao giờ, thì không thể đặt "đại sứ" tại quốc gia bị chiếm đoạt

    Nhật đã đặt đại sứ Nhật tại Đế Quốc Việt nam lúc ấy dưới sự điều hành của chính quyền Hoàng Đế Bảo Đại & THủ tướng Trần Trọng KIm, điều này cho thấy Nhật và Đế Quốc Việt nam là 2 quốc gia riêng biệt, không hề có việc Nhật chiếm đoạt Việt nam, không hề có việc Nhật chiếm đoạt nền Độc Lập của Việt nam

    *****

    3- Một chính phủ "yếu" có thể bị ảnh hưởng bởi các "nhóm quyền lợi" trong nước, có thể bị ảnh hưởng bởi nước lớn, thậm chí có thể là "bù nhìn", là "pupet", "bảo gì làm nấy", nhưng điều ấy không làm quốc gia bị mất đi tính cách một quốc gia độc lập có chủ quyền, không làm mất đi tính cách một quốc gia riêng biệt .

    như các quốc gia cộng sản Đông Âu trước 1990, bị lệ thuộc vào Liên xô, bị gọi là quốc gia chư hầu của Liên xô, bị gọi là quốc gia vệ tinh của Liên xô, bị gọi là pupet của Liên xô, mọi hoạt động của các chính phủ các quốc gia Đông Âu kể trên, về mọi mặt chính trị, kinh tế,quốc phòng đều theo cây gậy chỉ huy ở Mát cơ va, đều theo chỉ thị của viên đại sứ Liên xô,

    tuy vậy mỗi quốc gia cộng sản Đông Âu vẫn là một quốc gia độc lập, riêng biệt đối với Liên xô, mỗi quốc gia cộng sản Đông Âu vẫn là một quốc gia độc lập, hội viên của tổ chức Liên Hiệp quốc,

    Chính phủ Trần Trọng Kim, có thể là một chính phủ "yếu" vì đã dễ dàng nhường chính quyền cho Việt cộng Hồ chí Minh, tuy vậy điều ấy không làm Việt nam mất đi tính cách một quốc gia độc lập, riêng biệt đối với Nhật. Đế Quốc Việt nam vẫn là một quốc gia riêng biệt đối với Nhật .

    *****

    4- Ngày 15-8-1945, Nhật đầu hàng Mỹ, quân Nhật tại VN đã xin giao nộp vũ khí cho chính phủ TTK, từ đây Việt nam không (quyền lực) Nhật , không (quyền lực) Pháp, nền Đôc Lập của Việt nam, thâu hồi từ 1-3-1945, đã trở nên rõ ràng hơn, Việt nam đã rõ ràng là một quốc gia Độc lập có chủ quyền,

    Nền ĐộcLập ấy vẫn được duy trì, liên tục cho đến ngày 17-8-1945 khi Hà nộị tổ chức mít tinh mừng nền Độc lập đã vững vàng hơn, bày tỏ sự ủng hộ đói với Thủ tướng Trần Trọng Kim

    Nền Độc Lập ấy vẫn liên tục, duy trì cho đến ngày 19-8-1945, cho đến ngày 2-9-1945 khi Hồ chí Minh đuọc thay Vua Bảo Đại làm Vua mới, đọc diễn văn nhân dịp đăng quang nhậm chức Vua mới, aka "chủ tịch".

    Bài nói của Hồ chí Minh vào ngày 2-9-1945 chỉ có thể đuọc coi là bài diễn văn nhân dịp Hồ chí Minh đăng quang nhậm chức Vua mới

    Ngày 2-9-1945 chỉ có thể coi là ngày đánh dấu một sự thay đổi thể chế, từ thẻ chế "quân chủ lập hiến" sang thể chế "dân chủ cộng hoà" [bìm bịp]

    Mọt cuộc thay đổi thể chế không tạo ra nuớc mới, không làm mất đi nước đang có sẵn. Nuớc Pháp đã qua nhiều lần thay đỏi thể chế, từ quân chủ sang cọng hoà, từ cộng hòa 1 sang cộng hoà 5, nhưng nước Pháp vẫn chỉ là một nước Pháp sẵn có từ gần 2 ngàn năm.

    Một cuộc thay đỏi thể chế tại VN khng tạo ra mọt nươc VN khác, không làm mất đi nước VN đã có sẵn, đã thâu hồi độc lập từ 11-3-1945

    Vì thế, chỉ là bịp bợm khi cộng sản tự sướng gọi ngày 2-9-1945 là ngày "thành lập nươc" hoạc gọi là "ngày độc lập". Chỉ là bịp bợm cộng sản tứ sướng, gọi bài diễn văn nhậm chức của Hồ chí Minh là "tuyên ngôn độc lập"

    PU xin trả lời Đừng Nói Nửa Sự thật :
    1) Tôi không cần hỏi các cụ thân sinh hay ông nội bà ngoại mà chỉ đọc trên Website của chính QĐND Đảng ta : " Tiền thân của QĐNDVN là đội VN Tuyên truyền Giải phóng quân, được thành lập ngày 22-12-1944 gồm 34 chiến sỹ trong đó có 3 nữ với 34 khẩu súng các loại do Võ Nguyên Giáp chỉ huy ". Thử hỏi một đội quân 34 chiến sỹ với 34 khẩu súng được thành lập đúng 2 tháng 2 tuần trước khi Nhật đảo chính Pháp, mà đủ sức đương đầu với quân đội Nhật thì mỗi chiến sỹ VM là một Phù đổng thiên vưong à ? Chỉ cần gõ Google thì thấy nòng cốt Vệ Quốc quân sau này là đội Thanh niên Tiền tuyến được TTK giao cho Phan Anh, bộ trưởng bộ Thanh niên thành lập. Sau CM tháng Tám đội quân này theo VM và Phan Anh sau làm bộ trưởng bộ QP của cụ Hồ.
    2) Muốn biết chính quyền TTK do Nhật dựng lên hay không:
    - Chỉ cần đọc lại Hồi ký TTK, đoạn nói về Nhật : "Nhật bản vốn là nước đồng văn đồng hóa ở Á đông nhưng về sau đã theo Âu hóa, dùng những phương pháp quỷ quyệt để mở rộng đế quốc của họ, trước đã thôn tính Cao Ly và Mãn châu, sau lại muốn xâm lược nước Tàu và các nước khác ở Á châu đã bị người Âu châu chiếm giữ. Người Nhật tuy dùng khẩu hiệu đồng vinh cộng nhục và lấy danh nghĩa giải phóng những dân tộc bị hà hiếp nhưng thâm ý là muốn thu hết quyền lợi về mình. Vì biết rõ thâm ý của Nhật nên TTK không thành lập bộ QP để không bị Nhật lôi kéo vào Thế chiến II. Bù nhìn của Nhật mà thế à ?
    - Một nửa nội các TTK và hầu hết những nhà trí thức tham gia chính quyền TTK, sau lại vẫn nằm trong chính phủ của cụ Hồ như Phan Anh, Trịnh Đình Thảo, Phan Kế Toại, Huỳnh thúc Kháng, Vũ Trọng Khánh , Đặng xuân Hướng, Tạ Quang Bửu, Trần Duy Hưng, Nguyễn Xiển, Ngụy Như Kontum...Thử hỏi nếu thuộc về chính quyền do Nhật dưng lên thì đáng bị treo cổ chứ sao lại vẫn được cụ Hồ dùng?

    @Sử học, không phải Chính Trị :Tôi quý mến luật sư LCĐ, nhưng Luật Sư với Nhà Sử Học rất khác nhau. Tuy nhiên, không ai dám cấm Luật Sư trở thành Nhà Sử Học. Tôi là người mong LS Định càng có nhiều học hàm càng tốt. Vì có lợi cho đấu tranh dân chủ.

    Sư luật Lê Công Định đi du học Pháp Mỹ mà chẳng học đọc gì nhiều lắm kể cả về luật

    - trích Lê Công Định "Với tư cách là một đại diện chính danh và hợp pháp của một chính quyền đã và đang cai trị đất nước liên tục từ năm 1802, vua Bảo Đại ngay lập tức tuyên cáo Việt Nam độc lập. Ông đã thủ giữ vai trò đại diện đương nhiên của quốc dân và quốc gia trong sự chuyển tiếp từ thể chế chính trị cũ sang thể chế mới, mà không một nhân vật chính trị nào đương thời hội đủ tư cách thay thế được. Do đó, xét về phương diện thực tế và pháp lý, Việt Nam đã thực sự độc lập từ ngày 11/3/1945 (!)

    Sư luật Lê Công Định: ứng viên của luận án tiến sĩ luật quốc tế PhD in International Law "The Sovereignty of the Empire of Vietnam under Emperor Bao Dai ?

    ngoài việc học đọc một cách rất chọn lọc nhiều Sử Lề Trái, nhưng Sư luật Lê Công Định lại không đọc tài liệu của ngay chính "Lề Trái" Bộ Quốc Phòng Mỹ "top secret" nay đã "declassified" về quan hệ Mỹ-Việt trong giai đoạn 1945-1967

    http://media.nara.gov/research/pentagon-papers/Pentagon-Papers-Part-I.pdf

    trang 16 có câu: "... after 11 March 1945, when the Japanese overturned the Vichy regime in Vietnam, and prompted the Emperor Bao Dai to declare Vietnam unified and independent from French under Japanese protection."

    và trang 22 có câu: "...In mid-August, Vietnamese resistance forces of the Viet Minh, under Ho Chi Minh, had seized powerin Hanoi and shortly thereafter demanded and received the abdication of the Japanese puppet, Emperor Bao Dai."

    Rõ hơn ban ngày: "the Japanese puppet, Emperor Bao Dai"

    LUẬN ÁN TIẾN SĨ... (KHÁCH VIẾNG THĂM)
    Xin giới thiệu ứng viên của luận án tiến sĩ "chính quyền của TTK không do Nhật dựng lên" - sư luật/thạc sĩ du học luật từ Pháp và Mỹ về: Lê Công Định.

    Rất cám ơn bác giới thiệu bài của LS Định. Mặc dù, bài của LS Định tôi đọc từ khuya rồi cơ.
    Tôi quý mến luật sư LCĐ, nhưng Luật Sư với Nhà Sử Học rất khác nhau.
    Tuy nhiên, không ai dám cấm Luật Sư trở thành Nhà Sử Học. Tôi là người mong LS Định càng có nhiều học hàm càng tốt. Vì có lợi cho đấu tranh dân chủ. Chỉ cần luật sư thi và bảo vệ luận án bằng cái bài tôi đã đọc từ khuya. E rằng khó đấy.

    @Đừng nói nửa sự thật: "Vị nào là nhà khoa học Lịch Sử (không nói Phong Uyên) hãy viết một bài trên một tạp chí khoa học Lịch sử, chứng minh rằng chính quyền của cụ TTK không do Nhật dựng lên. Đề tài này xứng đáng là một (vài) luận án tiến sĩ đấy."

    Xin giới thiệu ứng viên của luận án tiến sĩ "chính quyền của TTK không do Nhật dựng lên" - sư luật/thạc sĩ du học luật từ Pháp và Mỹ về: Lê Công Định.

    Lê Công Định
    August 31, 2014 ·
    NGÀY ĐỘC LẬP NÀO?
    Từ lâu tôi luôn tự hỏi phải chăng ngày 2 tháng 9 năm 1945 thật sự là ngày độc lập của nước Việt Nam mới sau gần một thế kỷ làm thuộc địa của Pháp? Trước khi trả lời câu hỏi nghiêm túc này, cần lần giở lại các trang sử hiện đại của nước nhà, để ghi nhận một số sự kiện quan trọng sau đây:
    Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp. Tranh thủ sự ủng hộ của người Việt, cùng những nước Á châu khác đang bị Nhật chiếm đóng, Nhật trao trả độc lập cho Việt Nam. Ngay sau đó, vào ngày 11/3/1945, vua Bảo Đại ký đạo dụ "Tuyên cáo Việt Nam độc lập", tuyên bố hủy bỏ Hòa ước Patenôtre ký với Pháp năm 1884 cùng các hiệp ước nhận bảo hộ và từ bỏ chủ quyền khác, khôi phục nền độc lập của đất nước, thống nhất Bắc Kỳ, Trung Kỳ và Nam Kỳ. Đây là thời điểm đáng lưu ý.
    Ngày 7/4/1945, vua Bảo Đại chuẩn y thành phần nội các mới, trong đó học giả Trần Trọng Kim trở thành Thủ tướng đầu tiên của một nước Việt Nam độc lập. Tháng 6/1945, chính phủ Trần Trọng Kim đặt quốc hiệu là Đế quốc Việt Nam. Đến khi Nhật đầu hàng phe Đồng minh, Thủ tướng Trần Trọng Kim vào ngày 16/8/1945 khẳng định bảo vệ nền độc lập vừa giành được. Sau đó, vào ngày 18/8/1945, vua Bảo Đại tái xác nhận nền độc lập của Việt Nam đã công bố vào ngày 11/3/1945.
    Cần lưu ý, tuy là một chính quyền thực tế và chính danh từ tháng 3/1945, nhưng Đế quốc Việt Nam không đủ lực lượng quân sự để kiểm soát tình hình. Đất nước rơi vào tình trạng hỗn loạn về chính trị. Nhiều tổ chức và đảng phái hình thành trước đó đã tranh thủ thế đứng chính trị riêng trước vận hội mới của Việt Nam, trong đó Việt Minh dường như là lực lượng được tổ chức hoàn bị nhất, khả dĩ tranh giành quyền lực vượt trội.
    Từ ngày 19/8/1945 tại các địa phương trên cả nước, Việt Minh tiến hành đảo chính cướp chính quyền, buộc nhà nước Đế quốc Việt Nam chuyển giao quyền lực, một sự kiện mà sau đó được gọi là “Cách mạng tháng Tám”. Trước tình thế đó, vua Bảo Đại quyết định thoái vị và giải tán chính phủ Trần Trọng Kim. Dù tồn tại không bao lâu và phải dung hòa ảnh hưởng của các thế lực quốc tế cùng chủ thuyết Đại Đông Á của Nhật, nội các Trần Trọng Kim đã cố gắng đặt nền móng xây dựng một thể chế chính trị độc lập và mang đến niềm hy vọng về nền tự chủ đầu tiên cho Việt Nam sau ngần ấy năm lệ thuộc Pháp.
    Ngày 2/9/1945, chớp thời cơ về một khoảng trống quyền lực và sự yếu kém của các đảng phái chính trị khác tại Việt Nam khi ấy, đại diện Việt Minh là ông Hồ Chí Minh đã đọc bản Tuyên ngôn Độc lập trong một buổi lễ long trọng tại Hà Nội, và sau đó tuyên bố thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
    Sơ lược lại một giai đoạn lịch sử đầy biến động như trên để thấy rằng nhiều điều bấy lâu nay bộ máy tuyên truyền và giới sử nô mặc định là đương nhiên đúng rất cần xem xét lại một cách công tâm, chẳng hạn nội các Trần Trọng Kim có thật là “bù nhìn” không, và ngày 2/9/1945 phải chăng là ngày độc lập trên phương diện thực tế và pháp lý?
    Như đã nói trên, sau khi bị quân đội Nhật đảo chính tại Đông Dương, nước Pháp trên thực tế đã đánh mất quyền kiểm soát về chính trị và quân sự ở các nước này, dù họ chưa bao giờ muốn từ bỏ thuộc địa béo bở như thế. Với tư cách là một đại diện chính danh và hợp pháp của một chính quyền đã và đang cai trị đất nước liên tục từ năm 1802, vua Bảo Đại ngay lập tức tuyên cáo Việt Nam độc lập. Ông đã thủ giữ vai trò đại diện đương nhiên của quốc dân và quốc gia trong sự chuyển tiếp từ thể chế chính trị cũ sang thể chế mới, mà không một nhân vật chính trị nào đương thời hội đủ tư cách thay thế được. Do đó, xét về phương diện thực tế và pháp lý, Việt Nam đã thực sự độc lập từ ngày 11/3/1945.
    Vậy không lý gì đến ngày 2/9/1945 người ta lại cần tuyên bố độc lập một lần nữa, mà người tuyên bố đơn thuần chỉ là thủ lĩnh của một phong trào chính trị, dù là mạnh nhất trong số nhiều tổ chức và đảng phái khác nhau cùng tồn tại khi ấy, và người đó cũng chưa bao giờ được quốc dân lựa chọn hoặc công nhận, dù mặc nhiên hay bằng một thủ tục hợp pháp, là đại diện chính danh của quốc gia tính đến thời điểm ấy.
    Cần lưu ý, trước thời điểm 2/9/1945 danh tính Hồ Chí Minh chưa từng được biết đến rộng rãi như một nhân vật chính trị có uy tín, còn Nguyễn Ái Quốc chỉ nổi danh như một trong các nhà cách mạng đương thời tranh đấu cho nền độc lập của Việt Nam mà thôi. Hai tên ấy của một con người vốn luôn thích bí ẩn, dù về sau rất nổi tiếng, vẫn chưa đủ mang đến cho ông tư cách chính danh và hợp pháp vào lúc đó để có thể đứng ra đại diện tuyên bố độc lập cho quốc gia.
    Tất nhiên, chân lý thuộc về kẻ mạnh, nên khi thắng cuộc người ta có thể diễn giải mọi sự kiện lịch sử theo ý riêng của mình, rằng ngày 2/9/1945, chứ không phải ngày 11/3/1945, trở thành ngày độc lập của nước Việt Nam mới. Tuy nhiên, với cách đọc sử không lệ thuộc vào ý thức hệ, từ lâu tôi đã bác bỏ lối tường thuật và nhận định lịch sử theo hướng bóp méo vì mục đích chính trị như vậy. Cho nên, nếu gọi đó là ngày khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, còn có thể đồng ý, nhưng nếu áp đặt đấy là ngày độc lập thì dứt khoát không đúng, bởi với tôi chỉ có thể là ngày 11/3/1945 khi vua Bảo Đại tuyên cáo Việt Nam độc lập mà thôi.

    https://www.facebook.com/LSLeCongDinh/posts/1460311180909328

    Trong diễn đàn này, có giới thiệu một địa chỉ:
    Dangchihung.blogspot.com

    Từ lâu, rất lâu, tôi đã đề nghị Dangchihung hãy dẫn ra nguồn gốc và bằng chứng (tin cậy) chuyện Nguyễn Ái Quốc bán đứng Phan Bội Châu mà Dangchihung cứ nói đi, nói lại.

    Bác nào tài giỏi giúp cho Dangchihung tìm ra sớm đi.
    Nếu tìm ra, hãy công bố vung thiên địa lên. Nhưng quan trọng nhất là đưa ngay tư liệu này cho các nhà sử học (cả hai phía).
    Họ sẽ cảm ơn Dangchihung như bố đẻ ngay.

    Tôi xin nhắc lại mãi mãi:
    Dangchihung cho biết tư liệu gốc (đáng tin cậy) mà ông ta sử dụng để phê phán NAQ "bán cụ PBC" lấy từ đâu. Chả lẽ, nói rằng "tổng thống Mỹ cũng nói thế" (!).

    Nguyễn Ái Quốc bị Pháp tuyên án tử hình vắng mặt. Hãy thử tìm trong kho lưu trữ (đã giải mật) của Pháp coi thử: Có chuyện NAQ bán tin tức cho Pháp để Pháp bắt cụ PBC hay không.
    Phần tôi, mấy năm nay (nhờ cả bạn bè là GS, TS, nhà khoa học... sống ở Pháp) cố tìm, mà đến nay vẫn thất bại.

    dangchihung.blogspot.com/

    Hay nhan vao o 'xem phien ban Web' ( ngay phia duoi o 'Trang chu' ), se hien ra ca mot chan troi kien thuc.
    .
    Chinh Phu Tran Trong Kim ra mat quoc dan dong bao tai Nha hat thanh pho, nhung bi CS lap muu cuop lay. Luc nay Nhat o dau ?

    Phong Uyên (đừng sợ người khác viết sai quý danh) viết:
    - Đến Pháp mà chỉ 24 tiếng đồng hồ đã thua liểng xiểng thì VM mấy tiếng đồng hồ?
    Sao ông này tưởng tượng giỏi vậy? Năm 1945 ông sống ở đâu? Nếu ông chưa đẻ, cứ hỏi các cụ thân sinh (nếu các cụ sống ở miền Bắc thời đó). Pháp đối đầu với Nhật bằng cường lực; đối đầu, nên thua. Sau khi Pháp thua, Nhật tập trung diệt VM. Nhưng VM tản trong dân, biết đâu mà diệt...
    - Trả lời Thêm Sự Thật : thành tích VM chống Pháp (Vichy) và nhất là chống Nhật chỉ là sự tưởng tượng để tâng công với Đồng Minh
    Đúng là "thằng chết cái lý với thằng khiêng". Nhiều bằng chứng, chỉ nêu 1 cái dễ kiếm: Một sĩ quan Mỹ (đồng minh) làm huấn luyện viên cho du kích VM, chụp ảnh chung với Hồ, Giáp ở chiến khu. PU tìm đi, nếu không tìm nổi, sẽ có cả ngàn người giúp.
    - Không được lờ một sự thật, không những Phong Uyên, mà ngay cả GS Phạm Cao Dương:
    Đồng Minh tuyên bố: Không công nhận mọi chính quyền do Nhật dựng lên.
    Vị nào là nhà khoa học Lịch Sử (không nói Phong Uyên) hãy viết một bài trên một tạp chí khoa học Lịch sử, chứng minh rằng chính quyền của cụ TTK không do Nhật dựng lên.
    Đề tài này xứng đáng là một (vài) luận án tiến sĩ đấy.

    Dangchihung.blogspot.com/2012/05/hien-phap-1956-va-nen-de-nhat-cong-hoa_3.html?m=1
    HIEN PHAP 1956 va nen DE NHAT CONG HOA.

    Doi chieu 2 ban Tuyen ngon, thi thay rang ngon tu cua CS luon dep de, hoa my nhung chung chung, mo ho khong chi tiet.
    Chinh vi cai goc da nhu vay, nen ban Hien Phap cua CS VNDCCH nay da tuoc doat het nhung quyen can ban cua nguoi dan nhu 'quyen tu huu ruong dat, Tu do ngon luan, bao chi, lap hoi ...Dai hoc tu tri vv ... la nhung thu da duoc ghi chi tiet trong HP VNCH va nguoi dan MN da tung duoc huong.

    Tôi quá kinh hãi 2 cái câu bàn luận dưới đây:
    1) Chinh uyen Bao Dai la mot chinh quyen tiep noi cua mot he thong chinh quyen lien tuc, nen hop phap.
    2) Chinh phu Tran Trong Kim duoc thanh lap sau khi Nhat dau hang Dong minh, nen khong nam trong quy dinh truoc do cua Dong minh ( vi vay ma Dong minh da cong nhan).

    - Té ra, một chính quyền, dù là bù nhìn (cả thế kỷ) dù là độc đảng (liên tục 70 năm), hễ cứ liên tục là... "hợp pháp". Nhà Lý dài trên 200 năm, chưa "liên tục" bằng nhà Hán (bên Tàu).
    - Nói "chính quyền Trần Trọng Kim thành lập SAU KHI nhật đầu hàng. Kiến thức Lịch Sử như vậy mà dám nhảy vào đây để "bàn luận" thì quả là con người bạo gan hiếm thấy - dù đã dùng nickname.

    Pages