Hà Văn Thịnh - Khi dối lừa là… sự thật!

  • Bởi Admin
    03/09/2015
    7 phản hồi

    Hà Văn Thịnh

    Đọc những bản tin về Lễ diễu binh nhân Kỷ niệm 70 năm ngày Quốc khánh (tôi không xem TV), không thể tin ở mắt mình: Một sĩ quan Quân y, đeo quân hàm trung tá (trên ve áo), sinh năm 1993(!), ngực gắn đầy huân, huy chương các loại? Cái tức chỉ mới ở cấp độ… vừa vừa. Thế nhưng, đọc tiếp, thấy ông Trung tướng Võ Văn Tuấn, Phó Tổng tham mưu trưởng, trả lời báo chí rằng, tuy là thiếu úy, nhưng theo quy điịnh, phải đeo hàm trung tá cho… thống nhất (Motthegioi.vn; 09:55, 3.9.2015) thì sự uất nghẹn lên đến tận cùng! Thì ra, để đảm bảo tính THỐNG NHẤT, DUY NHẤT, người ta có thể đạp đổ mọi giá trị?

    Chưa bàn đến chuyện cộng đồng mạng đang xôn xao: Thiếu úy Quân y Phạm Trúc Sơn Quỳnh là… sinh viên trường Đại học Thương mại (vì chưa kiểm chứng được); chỉ xin luận về cái việc giả dối luôn được coi là sự thật, nó nguy hại và mang tính “truyền thống” khủng khiếp đến mức nào.

    Thứ nhất, xin hỏi ông trung tướng rằng, từ cổ chí kim, ở bất kỳ quốc gia nào (không kể mấy nước XHCN), có chuyện quân hàm, huy chương, được đeo một cách tùy tiện để diễu qua diễu lại trước mắt hàng triệu con người như thế hay không? Ở đây, công khai trước mắt toàn dân tộc mà lại ủ mầm dối trá thì người dân biết tin vào ai? Không lẽ, dối trá, tùy tiện lại trở thành quy định của ta? Làm sao để có quân lệnh như sơn, làm sao việc tôi hay ai đó đeo quân hàm thì bị bắt ngay lập tức mà trong diễu binh lại coi là bình thường?

    Những tấm huy chương đó do một cô gái trẻ đeo, chẳng lẽ cũng lại là quy định? Nếu đúng thế thì đó là sự sỉ nhục đối với những người vào sinh ra tử để có được chúng? Xét về tuổi, sinh năm 1993, đeo được quân hàm thì chỉ có thể tốt nghiệp trung cấp y-dược; tức là… y tá hay hộ lý, dược tá vì, chưa thể tốt nghiệp đại học y – dược 6-7 năm. Sự kệch cỡm và trơ tráo là không thể chối cãi. Có lẽ, đây là cách tốt nhất để vả vào mặt hàng loạt sĩ quan cấp tá khác, có phải vậy không?

    Thứ hai, báo chí cho biết có 70% trong đội ngũ nữ “quân y” đã có gia đình; vậy, căn cứ vào đâu để đề nghị cấp bằng khen cho một cô gái còn son trẻ? “Động tác” chuẩn, đẹp, tập luyện cả đêm ngày…; chỉ là sự tư biện trắng trợn. Bốn tháng trời tập có mỗi đi đều, vung tay cho đúng thỉ chỉ có ai đó thiểu năng mới không làm được. Còn tập đêm, tập ngày chỉ là do kém mà thôi. Tại sao không đặt ngược câu hỏi rằng 70% của 200 người , tức là trên dưới cả trăm phụ nữ có con mọn không cần tập như thế vẫn đi đúng, đẹp chẳng kém gì? Nói rằng cô thiếu úy – trung tá đẹp hơn về vòng 1 hay gương mặt thì còn khả dĩ, chứ cho rằng đẹp hơn trong một khối 200 người thì quả là sự phỉ báng tư duy: Đẹp hơn có nghĩa là khối đó có hàng trăm người không đẹp bằng – tức là đi đều sai, chào không đúng, cũng đồng nghĩa là khối nữ quân y diễu binh thất bại. Nếu quả là vậy thì “khối trưởng” có gì đáng tặng bằng khen? Một đất nước mà cái gì cũng GIẢ, từ cấp bậc đến huân chương, danh hiệu anh hùng, đẹp, chuẩn…, là phải hiểu sao đây?

    Thứ ba, riêng chuyện bố của cô thiếu úy – bà trung tá, là sĩ quan (cao cấp - vì ít khả năng có chuyện con dám đeo quân hàm cao hơn bố, trong khi quy định, thượng tá là cán bộ cao cấp) ở Tổng cục Hậu cần, đủ để biết cái “thị trường” sao – vạch là hình như có vẻ đúng? Biết bao nhiêu phụ nữ (trong số 140 người) trong khối quân y vừa là con dân đen, vừa nuôi con nhỏ xứng đáng hơn mà không được khen? Thì ra, khen hay chê không phải do tài năng, phẩm hạnh mà có phải là CCCC hay không mà thôi. Phải chăng chính ông trung tướng đang ngầm khẳng định cho cái ‘chân lý’ không có ai chịu nổi là vì mục tiêu thống nhất, duy nhất, các vị muốn làm gì thì làm, diễn ra sao thì diễn?

    Thứ tư: tôi được biết các tàu bệnh viện, xe cứu thương trên thế giới đều in dấu chữ thập đỏ trên nóc, 4 phía để đối phương không bắn nhầm (quy định quốc tế, xem ảnh chụp tàu bệnh viện Mỹ vừa đến Đà Nẵng). Thế, tại sao bác sĩ, y tá quân đội ta, cô nào cũng cầm AK (trừ chỉ huy là súng ngắn), mặt đằng đằng sát khí? Họ ra trận để cứu người hay bắn người? Nếu họ bắn rồi bị bắn chết thì lấy ai cứu thương binh; hoặc giả, để thương binh… chết luôn?

    Trên đây là 3 câu hỏi xin ông trung tướng trả lời. Nếu tôi sai (cầu mong là thế - vì, tôi sai thì đất nước được nhờ), là do kiến thức hạn hẹp, không hiểu hết cái ý thâm, nghĩ ngắn rõ ràng như của các ông. Tuy nhiên, bài này rất tình cờ được viết trong ngày kỷ niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh từ giã cõi đời (suốt mấy chục năm trời, thế hệ chúng tôi thắp hương vào ngày… 3.9!), nên có liên tưởng về “truyền thống” dối trá đắng cay. Xin kể ông nghe.

    Thuở đó, tôi cũng như nhiều học sinh lớp 7, lớp 8 khác, đã khóc Bác rất chân thành – khóc dàn dụa đến hết nước mắt theo đúng nghĩa đen của từ này. Sau đó, chúng tôi lùng, tìm để học thuộc nhiều bài thơ viết về nỗi đau “tả” cái đau đớn thật sự của hàng triệu con người. Tất nhiên, cũng có bài thơ không hay (thậm chí là phản động) như bài Bác ơi của Tố Hữu. Tố Hữu kể rằng ngày Bác mất, ổng đang bỏ đi chơi đâu đó: Chiều nay con chạy về thăm Bác. Rồi, ổng miêu tả ổng đang lần mò, rình rập nhà bác; không thèm thắp cho người chết một đốm nến tàn: Con lại lần theo lối sỏi quen… Phòng lạnh, rèm buông, tắt ánh đèn…

    Tạm không bàn đến những câu thơ dở mà hãy nói đến những câu thơ hay, trong đó có những câu này (tôi quên tên tác giả, nhờ bạn đọc tìm dùm):

    Hôm nay, tháng Chín, ngày ba
    Bác mất
    Từ đó
    Những bình minh khổ đau
    Những hoàng hôn nước mắt
    Lên đường cùng chúng ta…

    Lại xin không bàn về cái tài tiên tri của nhà thơ; quả là từ khi đó đến giờ, có không ít khổ đau và nước mắt đã “lên đường”; mà chỉ xin nhấn mạnh rằng, mấy chục năm sau, tôi nghe đính chính rằng thực ra Bác mất ngày 2.9 chứ không phải ngày 3. Thật là đau đớn cho ông nhà thơ nọ vì nếu là ngày 2 thì không thể vần với chữ ta ở câu sau. Thành thử đành phải vất vào sọt rác cái chữ “hay”.

    Rồi, tôi còn được biết rằng, Bác viết trong Di chúc là cuộc kháng chiến chống Mỹ kéo dài 5 năm, 10 năm, 20 năm hoặc lâu hơn nữa; nhưng Đảng ta đã quyết định xóa bỏ “20 năm”(!)

    Tất cả đều nhằm mục đích… thống nhất?

    Đến đây thì hẳn là ông trung tướng đã buộc phải đồng ý với tôi rằng, khi người ta có thể sửa cả di chúc, tức là, hoàn toàn có thể dối lừa mọi chuyện?

    Bước khởi đầu của dối trá (tạm tính là khởi đầu) tai họa đó, cứ nghĩ là do… chiến tranh, không làm rối loạn lòng dân, nên nghe đôi khi, cũng xuôi xuôi. Bây giờ, tra trốc, mốc trọ rồi tôi lại còn nghe thêm lý ‘trấu’ là do thống nhất, từ ông, thì quả là hết thuốc chữa.

    Các ông cứ nghĩ dối trá ‘cho vui’, dân ngu khu đen chẳng biết, chẳng dám nói gì thì quả đúng là khủng khiếp…

    Viết bài này, mong các ông đọc và bớt dối trá đi cho người dân đỡ khổ, đỡ đau. Đừng đưa “quy định” ra để lấp liếm: Tôi từng biết có người cấp bậc đại úy làm trưởng phòng CSGT trong khi cấp trung tá là phó phòng (nghe đâu bây giờ sắp thay đổi).

    Xin lưu ý các ông là lần diễu binh sau (kỷ niệm 80 năm, nếu có) đừng cho bất kỳ cô bé mặt búng ra sữa nào đeo lon trung tá, bởi như thế là làm tái phát vết thương chiến tranh của hàng triệu cựu chiến binh đang buộc phải lặng im dù bị sỉ vả đắng cay!...

    Huế, 3.9.2015

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    7 phản hồi

    các cụ cứ nặng nề nếu coi đây là một vở diễn nghệ thuật thì đạo diễn có quyền hư cấu . nếu hiểu ngược lại thì trương trình đã hư cấu thì đúng là một vở diễn (kịch câm miễn phí) .các cụ không hiểu là đang cùng ông bạn lớn phấn đấu phải hơn anh un chứ mà thua anh đó xem trừng quê.vậy nên ta phải tranh thủ sài dt di động và mạng được ngày nào hay ngày ấy

    Trích dẫn:
    Các ông cứ nghĩ dối trá ‘cho vui’

    Không phải vậy đâu, có mục đích sâu xa đó. Trong những lần diễn binh như thế này, các toà đại sứ nước ngoài, nhân viên ngoại giao đoàn, khách ngoại quốc tham dự nhiều lắm. Thành ra mục đích chính là để phô diễn cho nước ngoài đến xem chứ không phải là cho bọn dân ngu khu đen lắm chuyện, thích bươi móc. Vì vậy phải làm cho thật hoành tráng, thật đẹp, chứng minh cho thế giới thấy vị thế Việt Nam “cao chưa từng thấy trên trường quốc tế” (ý Bộ trưởng Phạm Bình Minh). Thế giới có tin tưởng thì họ mới cho vay tiền. Chứ nếu làm theo kiểu tiết kiệm, trông nghèo nàn, dấm dúi thì họ không tin tưởng, họ sẽ không dám cho vay nợ. Cũng như mấy đứa đi xe Lexus thường là mấy đứa nợ như chúa chổm!

    Tôi hoàn toàn đồng ý cho rằng: nét đẹp của quân đội là phải đồng nhất. Nhưng ở đây họ đem quân hàm cấp tá ra để làm nên cái vẻ đẹp đồng nhất đó thì cần phải xem lại. Tôi nghĩ nếu đồng nhất ở cấp bậc hạ sĩ quan hay quân binh chủng thì sẽ hợp lý hơn. Chẳng lẽ đây chỉ là “sân chơi” dành cho sĩ quan thôi hay sao ? Lính lác vất xó à ?

    Cụ Thịnh ui, khi dối lừa là sự thật là tại.... hic hic... "có nhiều sự thật do các góc nhìn khác nhau" (ranh ngôn của TTN) ...."Chúng ta cần phải khách quan khi đánh giá vấn đề" cụ Thịnh ui, chiến sĩ gái Ngự phán thế. Hổng phải cái gì cụ nhìn đều xấu, cũng đều lừa cả.... hic hic...

    Này nhá, các chiến sĩ gái quân y từ em trung tá dỏm đến các đồng chí của em, ai ai cũng xinh đẹp, da trắng trẻo, môi son đỏ (lòm), cùng "Những bước đi, động tác dứt khoát cho thấy sự quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ của những nữ sĩ quan xinh đẹp" (news. go. vn) chứng minh ngành quân y nhà sản đã đào tạo những chiến sĩ " khó khăn nào cũng vượt qua, kẻ thù nào cũng đánh thắng".... cụ lo gì không có ai "cứu" các chiến sĩ bị thương.
    Ngài Triết đã từng quảng cáo "con gái VN đẹp lắm." Có gì tốt hơn cho lời quảng cáo của ngài Triết bằng những tấm hình của chiến sĩ gái quân y?

    Tác giả viết rất đúng: VC dối trá từ trên xuống dưới, từ trẻ đến già, từ trước đến sau. Đó là bản chất của CS. Có điều này tác giả nói tôi rất thích "Xin lưu ý các ông là lần diễu binh sau (kỷ niệm 80 năm, nếu có) đừng cho ...". Chữ "nếu có" tác giả dùng rất hay. Mong rằng đây là cuộc diễu binh cuối cùng!!