Bạch Cúc - Khi cái ác bộc lộ trước mắt trẻ thơ

  • Bởi Admin
    04/09/2015
    1 phản hồi

    Bạch Cúc

    Clip thanh niên vì một ẩn ức đau thương nào đó mà trở nên hận thù, tự tay giết hại những chú chó một cách "dã man" đã tác động rất sâu vào tâm khảm tôi. Nó khiến tôi đau đớn khi phải nhớ lại những ký ức cũ, những kỷ niệm đau buồn mà tôi đã cố gắng quên đi nhưng chẳng thể nào quên được. Đó là ký ức về “cái ác”, về sự vô lương tâm đã hằn sâu vào tâm khảm của một đứa bé 10 tuổi cho đến khi đứa bé ấy 20 tuổi.

    Sự sợ hãi đó đã biến một con người mặc dù “đã chớm trưởng thành” vẫn phải trở nên “vô cảm” và đứng yên để chứng kiến một cái ác khác, để rồi về sau này, nó mãi day dứt không nguôi!

    Chính sách áp đặt buộc dân đi vùng “kinh tế mới” khiến nhiều gia đình phải từ bỏ nhà cửa, bỏ lại chốn phồn hoa đô thị để lên vùng miền núi, miền xa tập khai hoang, làm rẫy và sống đời “bần cố nông” cho cái gọi là tạo lập công bằng xã hội.

    Đứa bé gái 3 tuổi bị nhốt một mình trong căn nhà lá mỗi ngày từ sáng đến chiều tối vì tất cả những người lớn trong nhà đều phải lên nương rẫy, và người bầu bạn duy nhất với đứa nhỏ là con chó lông vàng tên gọi là Mino.


    "Nỗi đau lan tỏa trong tâm khảm của một đứa trẻ, nó chỉ mới mười tuổi, lần đầu tiên nó cảm nhận được cái buốt và cái nghẹn đắng của kiếp làm chó." Ảnh: minh họa

    Mino không biết lai giống chó gì nhưng rất to con và cực kỳ thông minh. Nó chăm sóc và bảo vệ đứa nhỏ như người anh trai, người bạn chí cốt thời thơ ấu vì Mino lớn hơn đứa nhỏ vài tuổi. Khi đứa nhỏ vừa chào đời, Mino đã là một chú chó to đùng, rất đĩnh đạc và là chứng nhân chứng kiến đứa bé gái đỏ hỏn lọt lòng tại nhà, cho đến khi cô bé biết đi chập chững...Cô bé chẳng chịu cầm tay cha, cô bé cũng chẳng cần tay mẹ mà luôn nắm đuôi Mino để tập bước những bước đi đầu đời. Người ta chỉ nghe thấy bé gái gọi cha gọi mẹ vài lần khi cất tiếng nói đầu đời để rồi sau đó họ chỉ còn nghe thấy tiếng cô nhỏ gọi Mino ơi, Mino hỡi vang vọng trong khắp căn nhà lá, nơi “giam giữ” “hai tù nhân” nhỏ tuổi...

    Hai “đứa trẻ” quấn quýt bên nhau từ sáng tới tối, cùng nhau ăn thức ăn mà người lớn đã chuẩn bị sẵn, họ thường để thức ăn trên cái mâm, được che đậy bằng cái lồng bàn vừa tấm tay với của đứa nhỏ.

    Tụi nhỏ chỉ chấp nhận cuộc sống “giam hãm” trong căn nhà lá được vài ngày là nung nấu kế hoạch “tẩu thoát”. Bản năng sinh tồn, ưa chạy nhảy của một con chó và bản năng tò mò của một đứa trẻ đã khiến chúng hợp tác và thành công ngoài mong đợi. Công lớn vẫn thuộc về Mino bởi đứa nhỏ 3 tuổi không thể nào suy nghĩ được phương cách tẩu thoát ra khỏi căn nhà lá khi cửa đã đóng chặt, chỉ có Mino là biết cách. Nó dùng 2 chân đào liên tục và mạnh mẽ dưới ngạch của cánh cửa, đất văng tung tóe mỗi ngày, mỗi ngày một ít cho đến khi cái lỗ hình thành…Khi những người lớn trở về nhà, họ rất bực bội khi nhìn thấy “hiện trường”, họ càm ràm, họ răn đe la rầy và vội vàng lấp lại cái lỗ hổng nho nhỏ nhưng, ngày hôm sau trở về họ lại thấy cái lỗ vẫn y xì như cũ, ngày hôm sau cái lỗ lại to hơn ngày hôm trước một chút…điều đó cứ lập đi lập lại đến mức họ mệt và chán chẳng thèm lấp lại cái lỗ đó nữa…Họ hình dung và chấp nhận sự thật đơn giản rằng con chó cần có nhu cầu đi “vệ sinh” bên ngoài chứ không phải là nơi sàn bếp và may mắn là họ đã không thể hình dung cái nhu cầu vui chơi của đứa bé gái con họ để mà kiên quyết lấp lại cái lỗ bằng nhiều cách.

    Cái ngày mà Mino có thể dễ dàng chui tọt cái lỗ đó thoát ly ra ngoài, đứa nhỏ bám đuôi theo sau đúng là ngày hội đối với hai đứa . Chúng vui mừng hớn hở y như cái lỗ “chó chui” đó là công trạng và thành quả đầu tiên to lớn nhất trong cuộc đời của chúng. Thế là mỗi ngày, 2 “đứa trẻ” bò ra khỏi nhà khi người lớn vừa ra khỏi và bò vào lại nhà trước khi người lớn về tới…Chẳng hiểu sao Mino có thể đoán trước thời gian để luôn biết dùng miệng ngậm áo đứa nhỏ, lôi kéo nó trở về “cái cửa hang” và cả 2 đều yên vị, rất ư ngoan ngoãn trong căn nhà lá chờ đón chờ người thân trở về. Đối với chúng chẳng có trò nào vui bằng trò nối đuôi nhau chui qua cái lỗ để đến với“thiên đường” bên ngoài căn nhà lá nhỏ. Ở thiên đường đó, chúng có đủ mọi loại niềm vui, chúng trèo cây, hái hoa, hái ớt trước sân nhà và lần nào cô nhỏ cũng khóc ré lên đỏ mặt đỏ mũi, nước mắt lèm nhèm vì nhai ớt nhưng chẳng bao giờ chừa được thú vui dại dột đó.

    Hai đứa trẻ có những người bạn, đó là lũ trẻ con trong xóm cũng bị người lớn “bỏ rơi” vì gia đình nào cũng phải lên nương lên rẫy. Cô bé gái nhỏ luôn được Mino chăm sóc và bảo vệ cẩn thận, chỉ cần cô nhỏ mếu máo khóc do bị bạn chèn ép hay bị cào tay, bức tóc là Mino nhảy xổ ra gầm gừ, nó luôn nhe hàm răng trắng ởn như một lời cảnh báo nó sẵn sàng táp ngay lập tức vào đứa nào dám đụng đến cô nhỏ… Chưa bao giờ Mino quên nhiệm vụ bảo vệ và quên đưa mắt canh chừng cô nhỏ!

    Khi cô nhỏ tròn 5 tuổi, gia đình dọn về thành phố. Họ bỏ lại những tháng ngày hoang hoải với ruộng đồng, nương rẫy, bỏ lại những bữa cơm độn ngô độn sắn, lũ vịt, bầy gà chí chóe nhung nhúc trong sân, và họ chỉ mang theo Mino.

    Thành phố “cướp” đi nhiều trò chơi tuổi thơ của Mino và cô nhỏ. Chúng chẳng còn được “chui lỗ” trốn ra ngoài, chúng thiếu hẳn những trò vui song hành ngày xưa vì cô nhỏ phải đi học mỗi ngày nhưng, cô bé chẳng bao giờ quên ôm hôn chào tạm biệt Mino mỗi sáng và lại ôm hôn vui mừng xoa đầu Mino mỗi khi cô nhỏ rời trường trở về nhà.

    Cuộc đời cứ ngỡ sẽ êm đềm trôi qua, cứ ngỡ niềm vui và sự bình an là mãi mãi cho đến khi Mino trở nên già yếu và chậm chạp, nó ăn ít hơn và rụng lông nhiều hơn, cô nhỏ thì quá bận rộn với bạn bè và sách vở, chẳng còn quan tâm và gần gũi Mino như ngày xưa…

    Thủa ấy cộng đồng người Bắc vẫn có thói quen ăn thịt chó trong các ngày lễ hỏi, lễ cưới, đám tang, hội hè…Sự nghèo đói khiến người ta chẳng có thứ gì ăn ngon và rẻ bằng thịt chó. Nhà nhà nuôi chó, nhà nhà giết chó đơn giản như giết một con gà, con vịt.

    Cái ngày “ông già” họ hàng với gia đình đó qua nhà đứa nhỏ, Mino linh cảm điều gì mà cứ gầm gừ và rên ư ử. Đứa nhỏ đi học về nghe loáng thoáng mẹ nói với ba rằng Mino già rồi, phải giết ngay thôi, nếu để lâu ăn thịt dai nhắt không ngon.

    Đứa nhỏ nghe hẫng hụt sâu một cái tận đáy lòng. Nó hoảng hốt, nó lo sợ và hoang mang…nhưng, nó quá nhỏ để chẳng biết phải làm gì! Cuộc sống đơn giản nơi một gia đình đơn giản chẳng cho nó có chút chiều sâu để nhận biết việc phải làm và nên làm, những gì nên nói và cần nói…Sự sợ hãi lấn chiếm và ngự trị trong lòng nó. Đứa nhỏ sợ hãi khi nghĩ phải chống lại cái điều bình thường và rất đỗi “tự nhiên” là thói quen “ăn thịt chó”của gia đình và cộng đồng xung quanh đứa nhỏ.

    Một ngày, hai ngày và cái ngày định mệnh đã đến. 7h sáng Chủ nhật đứa nhỏ nghe tiếng Mino kêu la thảm thiết, nó bật chạy ra khỏi giường, chạy xuống bếp thì đã thấy Mino bị tròng đầu bởi sợi dây xích to tướng. Người cầm dây xích là “ông già” hàng xóm.

    Lúc ấy chị gái của đứng nhỏ cũng đứng lặng nơi góc bếp, tay vẫn đang run rẩy cầm cái bàn chải đã bôi quệt một dải kem đánh răng. Đứa nhỏ thấy chị mình khóc, khóc nhưng vẫn im lặng, sự im lặng đau đớn và cam chịu. Có điều gì cuộn trào trong lòng đứa nhỏ, dâng lên, dâng lên rồi lại chìm xuống bởi sự sợ hãi, có điều gì đó nó cũng không thể hình dung được.

    Nó muốn gào thét, nó muốn lao ra ôm Mino vào lòng, nó muốn cản cái ông già đang chuẩn bị “xử tử” Mino, nhưng không hiểu sao nó chẳng làm gì cả, nó giống như chị nó, chỉ đứng lặng lẽ khóc và khóc. Nước mắt chan hòa trên đôi mắt mở to vì sợ hãi của đứa nhỏ. Cái sợ đã lẫn át tất cả, cái sợ khiến cho nó run rẩy không thể mở to miệng và thét lên cứu lấy người bạn thơ ấu của nó. Nó cứ đứng như trời trồng, một cảm giác chết điếng từ trong trái tim ra bên ngoài thể xác.

    Nó nhìn Mino, Mino nhìn nó, ánh mắt con chó già như van xin, như cầu khẩn, ánh mắt đó trong khoảnh khắc kéo nó quay về một trời tuổi thơ nơi căn nhà lá nhỏ và cái lỗ “chó chui” bươi hươi toàn đất là đất!

    Con chó già vùng vẫy kịch liệt, bản năng cho nó biết nó sắp chết, nó rống lên từng hồi, nó dùng hết sức để có thể thoát khỏi sợi dây xích đang thắt chặt nơi cuống họng nhưng nó bất lực, nó không hiểu được tại sao cả đời nó cống hiến và sống bằng tất cả tình yêu thương đối với con người để rồi con người cho nó một cái kết cục cuối đời như vậy. Nó van xin cô chủ nhỏ bằng ánh mắt, nước mắt nó tuôn rơi không khác chi cô nhỏ, nó chờ đợi sự “phản kháng của cô bé” nhưng hoàn toàn là im lặng, hoàn toàn là bế tắc và nó hiểu, nó không tru nữa, thôi vùng vẫy, nó chỉ còn có thể mở to mắt nhìn cô chủ nhỏ, nó thấy nước nước mắt của cô nhỏ, nó thấy vị mặn chát của “kiếp chó”, chắc trong khoảnh khắc đó nó hiểu được cái giá của loài người khác xa cái giá của loài vật.

    Nó hiểu được sự hy sinh không có nghĩa là sẽ được đền đáp, nó hiểu sự trung thành không có nghĩa là được cứu mạng. Nó chỉ còn cơ hội chào tạm biệt người bạn tri kỷ bằng ánh mắt, bằng nước mắt của loài chó. Rất tiếc nước mắt của loài động vật cấp thấp không đủ sức làm lay chuyển “loại động vật” cấp cao và cả một trời thơ ấu của nó với cô bạn không đủ là sức mạnh để người tri kỷ của nó lăn xả vào cứu nó.

    Ông già bắt đầu vung cái “chày” to nhất mà ông kiếm được, ông bổ từng nhát mạnh vào đầu con chó, tiếng “bốp, bốp” vang lên, tiếng vỡ tan của xương sọ, tiếng “bốp” làm tung tóe cái không khí im lặng và đau đớn, tiếng “bốp” làm nổ tung và đâm thẳng hàng ngàn mũi kim vào lòng con bé.

    Nó đau đớn như bị trúng đạn, những phát súng đã nhắm trúng tim, trúng vào óc và làm vỡ nát tất cả sự bình yên, bầy huầy trong lòng nó là những ký ức đã bị vỡ tan hoang đang pha trộn bởi sự ám ảnh. Tất cả nỗi đau đớn, nỗi oán hận như dồn lại vào giây phút cuối khi nó nhìn vào mắt “người bạn thân thiết nhất” của nó. Nó ước nó được thét gào, nó ước thời gian có thể quay ngược trở lại. Nó cầu xin ông trời bắt nó tỉnh dậy để biết rằng nó vừa trải qua một cơn ác mộng.

    Nỗi đau lan tỏa trong tâm khảm của một đứa trẻ, nó chỉ mới mười tuổi, lần đầu tiên nó cảm nhận được cái buốt và cái nghẹn đắng của kiếp làm chó. Nó bắt đầu biết căm thù, sự căm thù đầu tiên là căm hận chính bản thân mình. Nó đã hèn yếu, nó hèn hạ đến mức không thể giơ tay, không thể mở miệng để bảo vệ người bạn của nó. Và nó căm thù người lớn, căm thù sự vô cảm của những con người đã không thấu cảm được sự mất mát đau đớn của một đứa trẻ. Nỗi đau đó theo mãi con bé, làm vỡ tung quãng trời tuổi thơ và ám ảm cả quãng đời còn lại của nó!

    Con chó già nằm đó, mắt nó vẫn mở trừng trừng nhìn cô chủ nhỏ, từng dòng máu đỏ chảy loang ướt cái sàn bếp, loang tới tận những giấc mơ thảng thốt của cô nhỏ từng đêm và có lẽ là mãi mãi!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi

    Buồn. Một hồi tưởng buồn.

    Có rất nhiều người có lẽ chẳng bao giờ "thèm hiểu" loài vật cũng có "tình cảm, linh tính" như (dù không bằng) con người. Riêng loài chó, ngoài "tình cảm" , còn "đáng tin cậy" hơn hẳn rất nhiều người, được gọi là bạn bè, đồng nghiệp, đồng loại gì đó. Rất có thể vì loài người khôn hơn, biết tính toán thiệt hơn, nên ít đáng tin cậy hơn chăng???

    Cảm ơn tác giả Bạch Cúc. Bài viết này cho tôi thêm ưu tư về những sự việc xẩy ra hàng ngày, mà "thiên hạ" coi như "chuyện thường" không đáng bận lòng, nhưng những "chuyện thường" đó lại không thường chút nào trong mắt những người "không được khôn ngoan lắm" !!!