5xu - Người truyền cảm hứng cho Ông Cụ

  • Bởi Admin
    03/09/2015
    11 phản hồi

    5xu

    Giành độc lập được mấy hôm, Trần Dân Tiên (có lẽ là một nhóm, trong đó có hai vị họ Trần thực sự là Trần Huy Liệu và Trần Ngọc Danh) viết ngay một cuốn sách về cuộc đời ông cụ.

    Chương I của cuốn sách nói về cậu thiếu niên tên Thành. Ở tuổi mười mấy, anh Thành đã có ý định đi tìm đường cứu nước.

    Con người ta lúc thành công thường nói rất hay về khúc khởi đầu của họ.

    Việc xuất dương của anh Thành có thể do hoàn cảnh gia đình (các biến cố trong gia đình, cuối cùng là người cha mất việc) cộng với cảm hứng từ phong trào Đông Du.

    Thế nhưng khi anh tới Sài Gòn thì Nhật đã cấu kết với Pháp, dập tắt Đông Du.

    Không còn sự lựa chọn nào khác, anh bèn đi phượt tàu thủy. Sau khi học một khóa ngắn hạn tại trường dạy nghề nay mang tên Tôn Đức Thắng, anh Paul Thành (sau này lừng danh qua ngòi bút Trần Dân Tiên với tên gọi anh Ba) đến hãng tàu Chargeurs Reunis đóng trên lầu nhà Grand Hôtel de la Rotonde để xin lên con tàu Amiral Latouche Treville làm rửa bát. (Xem thêm phần Một Góc Phố Đầu Tiên trong Sound of Silence).

    Đó là năm 1911.

    Trần Dân Tiên cho biết anh Ba đi phượt khá nhiều nơi: Pháp, Bồ Đào Nha và các nước Châu Phi thuộc địa.

    Các sách khác của học giả tây còn cho biết anh rất tiết kiệm, dành dụm được cả tiền gửi về cho cha đang lưu lạc Nam Kì.

    Quãng 1913-1915 anh sống ở nước Anh. Ở nước Anh, Paul Ba tiếp tục làm nghề lao động phổ thông.

    Trong thời gian ở Anh, chàng thanh niên thuộc địa, suốt ngày lao động chân tay, đột nhiên biết tiếng Anh và am hiểu tình hình chính trị thế giới cùng với những nhận định sắc xảo (xem thư Nguyễn Tất Thành từ London gửi cho Phan Chu Trinh ở Paris).

    Tôi tin rằng khi ở nước Anh, đã có ai đó vỡ lòng cho anh Ba không chỉ môn tiếng Anh mà còn về Cách mạng Mỹ (thuộc địa Anh giành độc lập, đồng thời xóa bỏ chế độ quân chủ), về quyền con người. Người này có lẽ còn hướng anh Ba đi theo con đường hoạt động chính trị chuyên nghiệp.

    Giai đoạn ở nước Anh rất quan trọng trong chuyển biến tư tưởng của anh Ba. Trước khi rời Anh đến Pháp và gia nhập nhóm Phan Chu Trinh, Phan Văn Trường, anh Ba đi Mỹ (1916).

    Ở Mỹ, anh Ba đã tham dự các hoạt động chính trị của người da màu. Vốn tiếng Anh của anh Ba đã đủ tốt để anh học hỏi các phương pháp đấu tranh và vận động quần chúng từ Marcus Mosiah Garvey.

    Garvey, một nhà hoạt động nhân quyền cho người da đen đi từ Jamaica đến New York vào tháng 3 năm 1916, thường thực hiện các buổi diễn thuyết trên đường phố New York vào buổi tối. Anh Ba chắc chắn đã đến nghe. Những kỹ năng diễn đạt với công chúng bình dân thu thập từ New York về sau giúp anh Ba rất nhiều trong hoạt động chính trị và làm cách mạng.

    Khi ở Mỹ, nghe tin Cách mạng Nga thành công, anh tìm cách quay về nước Pháp.

    Chỉ một thời gian ngắn sau khi đến Pháp (1919) và gia nhập nhóm Phan Văn Trường, anh Ba đã nỗ lực trở thành một nhà hoạt động chính trị chuyên nghiệp và nổi bật.

    Mấy chục năm sau nữa, dấu ấn của Cách mạng Mỹ và quyền con người đã xuất hiện ngắn ngủi nhưng rõ nét trong Tuyên Ngôn Độc Lập ngày 2 tháng 9 năm 1945. Tình cảm với Cách Mạng Mỹ trong lòng anh Ba còn ẩn dấu trong những nỗ lực tiếp cận quân đội Hoa Kỳ ở Côn Minh thời tiền khởi nghĩa (xem thêm Trong Vỏ Hạt Dẻ Phần 2).

    Mặc dù tài liệu trong tay chưa đủ lắm, tôi vẫn cho rằng, người vỡ lòng cho anh Thành tiếng Anh, Cách Mạng Mỹ, Quyền Con Người … là một thanh niên miền nam, trạc tuổi anh Ba, giỏi giang và yêu nước. Người thanh niên ấy theo hồ sơ mật thám có tên (giả) là Joseph hoặc Thành, còn tên thật (tôi đoán chắc) là Nguyễn Háo Vĩnh. Không chỉ là một người anh em, một mentor cho anh Ba, chàng trai trẻ Nguyễn Háo Vĩnh còn tìm cách ghi danh cho cả hai (như hai anh em ruột Paul Thành và Joseph Thành) vào học tại London Polytechnic trên phố Regent (nay là University of Westminster).

    Phong trào Duy Tân có hai cơ sở quan trọng ở miền nam là Hội khuyến học Cần Thơ và công ty Minh Tân (Nam Kì Minh Tân Công Nghệ Xã) của nhà tư sản Gilbert Trần Chánh Chiếu (cũng là chủ bút Nông Cổ Mín Đàm và Lục Tỉnh Tân Văn).

    Công ty Minh Tân tuyển người đưa sang Nhật học nghề, bản chất là đào tạo cán bộ cho Đông Du. Nguyễn Háo Vĩnh sinh năm 1893 (kém anh Ba vài tuổi) có mặt trong nhóm đi Nhật đầu tiên (1905), và là người giỏi nhất. Ở Nam Kì, hoạt động của Trần Chánh Chiếu bị mật thám Pháp phát hiện. Pháp thỏa thuận với Nhật để Nhật trục xuất du học sinh của Đông Du về lại Đông Dương. Bố của Nguyễn Háo Vĩnh cũng là lãnh đạo Đông Du miền nam, nhanh tay rút Nguyễn Háo Vĩnh về Hongkong để tránh bị bắt, đồng thời cho học tiếp tại Saint Joseph Hongkong.

    Lúc này hoàng thân Cường Để cũng phải rời Nhật (trục xuất năm 1909). Đi vòng vèo qua Trung Quốc, Hongkong, đến năm 1913 Cường Để bí mật về Nam Kì. Giữa năm 1913 Cường Để trốn qua Hongkong. Chỉ một thời gian ngắn sau đó (tháng 6 năm 1913), cơ sở của Đông Du ở Hongkong bị cảnh sát Anh bố ráp do xưởng sản xuất vũ khí để nổ tạc đạn. Cường Để bị bắt giam vài ngày, sau đó nhờ Nguyễn Háo Vĩnh thuê luật sư mà thoát ra được và đi London. Các đồng chí khác cũng được thả và trục xuất về Nam Kì. Riêng Huỳnh Hưng, chủ nhà mà Đông Du sử dụng làm cơ sở, nhận hết tội về mình nên bị kết án chín tháng tù.

    Sau khi tốt nghiệp, Nguyễn Háo Vĩnh dùng tên giả trốn sang London tìm Cường Để. Trong thời gian ở đây anh đã gặp và kết bạn với anh Paul Thành. Năm 1916 khi Thành đi Mỹ, Háo Vĩnh trở lại Hongkong rồi bị bắt ở đây và đưa về Nam Kì. Tòa án Sài Gòn kết Háo Vĩnh án tử hình, sau được tổng thống Pháp ân xá. Về quê ở với bố là Nguyễn Háo Văn một thời gian, đến năm 1923 Nguyễn Háo Vĩnh lại ra Sài Gòn làm báo và xưởng in. Năm 1928 còn anh còn bị bắt một lần nữa vì tội in truyền đơn.

    Cũng thời gian này, Gilbert Trần Chánh Chiếu bị Pháp bắt hai lần, năm 1908 (do có quan hệ với Đông Du) và năm 1917 (do tài trợ cho Phan Xích Long). Trần Chánh Chiếu cũng tham gia dịch văn học (dịch Dumas) và sáng tác (truyện Lâm Kim Liên).

    Từ khi lên Sài Gòn làm báo cho đến cuối đời, Nguyễn Háo Vĩnh làm chủ báo Nam Kì Kinh Tế Báo và Hoàn Cầu Tân Văn; làm chủ xưởng in Xưa Nay. Vốn thạo tiếng Anh, ông đã dịch sang chữ quốc ngữ kịch của Shakespeare (Hamlet, Romeo Juliet …), viết sách khoa học thường thức (Cách vật trí tri, Càn khôn lý học sơ giải …), viết sách lịch sử thế giới (Chuyện vạn quốc).

    Thi thoảng máu cách mạng dâng cao, ông còn bút chiến. Hà Hương Phong Nguyệt (sách hoa tình khiêu dâm đầu tiên bằng chữ quốc ngữ) bị ông đánh dữ quá nên chính quyền Pháp phải tịch thu mà đốt đi.

    Là người yêu nước và yêu Cách Mạng Mỹ, và có lẽ nhớ người bạn tên Thành từ lúc chia tay nhau qua Mỹ,đến lúc này không biết ở đâu, ông Vĩnh đặt tên con gái là Nguyễn Triệu Ẩu và Nguyễn Háo Thạnh Đốn.

    Nguyễn Háo Vĩnh, nhân vật Đông Du kiệt xuất trong không gian hẹp, chết năm 1941 ở Thủ Đức. Ông cũng không biết anh Thành ngày xưa đã dựng nên ĐCS từ tro tàn của Tâm Tâm Xã, một tổ chức phái sinh của Đông Du bên Trung Quốc. Ông không có cơ hội nhìn thấy ngày Độc Lập và người anh em thời Đông Du xa xưa của mình lên làm chủ tịch nước.

    Tất nhiên Nguyễn Háo Vĩnh không bao giờ có cơ hội đọc trước tác của Trần Dân Tiên.

    Một trăm năm sau khi em Vĩnh và anh Thành chia tay nhau ở London (1915-2015), hiện tượng Đông Du Miền Nam gần như đi vào quên lãng.

    * * *

    Những du học sinh đầu tiên, cũng là nhóm thanh niên Đông Du đầu tiên, ở miền nam chủ yếu là con nhà giàu, hoặc cực giàu. Nhiều người là Minh Hương.

    Hai anh em Lâm Cần, Lâm Tỷ con ông Lâm Bình nhà cực giàu. Lâm Tỷ học tiếng Anh giỏi, sau đi London làm phiên dịch cho đức Cường Để. Đỗ Văn Y đi theo Cường Để dịch tiếng Đức. Sau cả hai cùng qua Đức.

    Cảnh sát Anh nhầm Joseph Thành với Lâm Tỷ (Lâm Văn Tú). Sự thực Thành là Háo Vĩnh, sau bị bắt ở Hồng Kông. Khi mật thám Pháp phát hiện ra Nguyễn Ái Quốc (1920) là Nguyễn Tất Thành, họ dò lại quan hệ của Thành với Đông Du ở London và đã nhầm Joseph Thành với Lâm Tỷ.

    Huỳnh Hưng (Huỳnh Văn Nghi) là đồng hương với anh em Lâm Tỷ là người đưa các đồng chí Đông Du qua Hongkong để tổ chức kháng chiến theo kiểu bạo động, dẫn đến vụ nổ tạc đạn tại cơ sở do Huỳnh Hưng đứng tên thuê (là một tòa nhà 4 tầng lớn).

    Ngoài Huỳnh Hưng bị kết án ở Hongkong, các vị còn lại bị đưa về Hà Nội cho Hội Đồng Đề Hình kết án. Nguyễn Thần Hiến chết trong tù Hà Nội.

    Cùng quê với Lâm Tỷ còn có Trương Duy Toản. Từ London, Đức Cường Để đi Đức cùng Đỗ Văn Y và Trương Duy Toản để mượn Đức (như từng mượn Nhật) chống lưng đánh Pháp. Từ Đức, Cường Để gửi thư cho chính phủ Pháp, cử Trương Duy Toản và Đỗ Văn Y đi Paris gặp Phan Chu Trinh. Lúc này Pháp Đức bắt đầu đánh nhau. Phan Chu Trinh, Trương Duy Toản, Đỗ Văn Y đều bị bắt, ra tòa và kết án tù. Một số lá thư của Paul Thành gửi từ London cho Phan Chu Trinh sau khi ông này bị bắt, đã bị mật thám Pháp thu được. Sau 2 năm ngồi tù, được thả tự do, ai về chỗ cũ, Phan Chu Trinh ở lại Paris, Trương Duy Toản và Đỗ Duy Y bị đưa lên tàu chở về Sài Gòn. Sau một thời gian bị an trí ở Cần Thơ, Trương Duy Toản được Gilbert Chiếu đưa trở lại Sài Gòn làm nghề báo.

    Trần Thị Quỳ, con gái Trần Phước Định, có thể coi là nữ du học sinh đầu tiên. Cô bị bắt ngay khi về đến Nhà Rồng (từ Quảng Châu, nơi lúc đó Phan Bội Châu đang sống, về Sài Gòn). Không bị kết án nhưng bị nguyệt –điểm (mỗi tháng đến trình diện một lần), cho đến năm 1913 cô tham gia Phan Xích Long thì bị bắt lần nữa. Chồng bà Quỳ là Huỳnh Hữu Chí, cũng là chiến sĩ Đông Du hoạt động ở Quảng Châu và Hongkong.

    Trần Phước An đi Nhật theo Đông Du. Lấy vợ Nhật nên khi Nhật trục xuất Đông Du vẫn ở lại được. Khi Nhật đánh Trung Quốc, Trần Phước An đi theo quân đội Thiên Hoàng, tham gia thành lập Kiến Quốc Quân cùng chỉ huy Trần Trung Lập, đánh Pháp ở Lạng Sơn. Sau thất bại, một lần nữa nhờ có quốc tịch Nhật mà Trần Phước An thoát chết. Cuối cùng mật thám Pháp phải tìm cách ám sát Phước An ở Quảng Châu.

    Chủ đề: Lịch sử

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    11 phản hồi

    TPP còm: “ …He he, thêm một màn đính chính dùm cho "ông cụ"
    ---------------
    Nếu quả thật tác giả định thanh minh cho “ ông Cụ” hay “ông Cụi” thì ta cứ thừa gió bẻ măng bác TPP ạ , He he ! Một cách logic, khi đọc được tác phẩm “ Vừa đi đồng…vừa làm gì đó” ( Đinh tấn Lực ) ,ta sẽ có hai trường hợp:

    1) Nếu tác giả không phải là “ông Cụ” ?

    + Giả sử “ông Cụ” là người tốt – Thì sẽ có thái độ rõ ràng ngay khi biết có tay “trần dân Tiên” nào đó đang nổ tào lao , xịt bộp tổn hại sự thanh cao trong sáng của mình. Bởi người lương thiện , có liêm sĩ khí tiết , hẳn phải biết ngượng vì những ca tụng vỗ mặt vừa quá lố, trắng trợn vừa sai sự thật… tỏ ra xem thường, phỉ bang “đức khiêm cung quân tử” của mình . Người như thế phải cấm in những loại như thế, bởi “người dân tinh ý lắm, làm tốt hay xấu cho dân cho nước, họ biết ngay”…đâu cứ phải bịa đặt, dựn g đứng lên là thuyết phục được người dân đâu ?

    + Giả sử “ông Cụ” là người xấu , thì phản ứng cũng khác đi : Xưa nay, làm chính trị thì chỉ lợi dụng được những ai quang minh chính đại, “đi không đổi họ, ngồi không đổi tên” , có uy tín trong dân, còn một kẻ viết về mình như thế, tỏ ra với dư luận rằng hắn biết rõ mình như thế nhưng đồng thời lại là một kẻ ẩn mặt dấu tên, lén lút, lẫn tránh…thì chắc chắn chẳng phải là chuyện tốt lành gì ì. Có muốn lợi dụng cũng không được, muốn giết đi bịt miệng cũng không thể… ( thậm chí , chuyện “ sáng mai 7:00 mời chú đến” là do mình tưởng tượng ra , nghĩ thầm lúc không có ai xung quanh , vậy mà hắn cũng biết rồi kể ra vanh vách…? Thế e rằng, chẳng gì có thể giấu hắn, hắn không phải Ma thì cũng là Quỷ, hay một trong hàng chục ngàn cái “âm hồn bất tán” nạn nhân CCRĐ thêo ám ta ? Khi đã biết cả “ý nghĩ thầm kín” của mình thì e rằng, cái đoạn mình vứt hết món râu trắng phất phơ, tiên phong đạo cốt…lột “cái áo vải hồn muôn trượng” , cởi bỏ bộ đồ đại cán, để trần truồng,say sưa lăn lộn trên giường với cô Nông thị Xuân, lẽ nào hắn không thấy…? Và còn những lúc ban phát các “nụ bú” trần tục khác nữa…? Nguy hiễm quá, phải giết ngay ! ) - Tìm không ra, giết không được một thằng biết ráo hết mọi chuyện “thâm cung bí sử” như thế, e rằng “ông Cụ”và cái “đảng ta” kia , chĩ có tiếng mà chẳng có thực tài, chẳng anh hùng thần thánh chi cả .

    Tóm lại, cả hai giả sử trên, nếu tay “Alien” Trần dân Tiên kia không phải “ông Cụ”, thì cả giả và ông Cụ đều là phường chẳng ra chi, cả hai thằng đều dối trá, đê tiện, bất lương…như nhau.

    2) Còn nếu tác giả chính là “ông Cụ”, vậy thì cái bẩn thỉu, đê tiện bất lương của “ông Cụ” dù đã quá khủng, nhưng còn cần phải …nhân đôi, nhân ba lên, mới đúng con người thật của “ông Cụ” !

    Hố hô! Việc thanh minh cũng có giới hạn của nó, kẻ đã thãm sát dân tộc mình cho mục tiêu của ngoại bang, thì vài lời thanh minh là ổn thoả cả, nhỉ ?! Cùng với “Chết chóc” và “Đói nghèo “ mà “ông Cụi” ấy, mang đến cho Đất nước, Dân tộc VN , thì có thanh minh kiểu nào , cả Alien Trần dân Tiên cùng “ông Cụi” đều cũng đi vào lịch sử VN với bóng dáng của loài Quỷ dữ cả .

    PS: Rất nhiều bài viết về “ông Cụ” gần đây, nội dung “ca tụng” càng lúc càng rụt rè ,hoang mang…Có thể nhận ra, “ông Cụ” không còn là đối tượng của họ nữa, mà chính nỗi ngượng ngùng , xấu hổ của người viết mới là nội dung, vì họ nhận ra mình lỡ “đặt nhầm lòng tin” vào một...con ác quỷ, điều ấy cắn rứt người viết chăng ? . Nhưng, nếu nay mai, bạch hoá những " ông Cụ " ấy lại là gián điệp của "bác Mao" thì sao nhỉ ?

    Thanh minh cho Hồ ít, họ thanh minh cho bản thân nhiều hơn ! Hô hô hô ! Sự ân hận lắm lúc cũng rất…hề !

    Về thời gian thì tôi không nhớ chính xác, nhưng về sự việc thì tôi nhớ: có lần vào ngày lễ nào đó, như quốc khánh hay ngày sinh của cụ Hồ thì những tác giả viết về cụ được nêu danh, đó cũng là cách tâng công những người ca ngợi cụ. Trong số những người như thế có nhà văn Sơn Tùng với tác phẩm "Búp sen xanh" và một vài người khác. Thế nhưng không thấy nhắc tới Trần Dân Tiên, mặc dù tác phẩm "Những mẩu chuyện ..." của nhà văn này nổi tiếng nhất, được phổ biến rộng rãi nhất, tái bản nhiều nhất. Điều này là bất thường và cần đặt nghi vấn: Tại sao người ta không ghi công tác giả Trần Dân Tiên?
    Thôi thì cứ cho đó là chuyện cụ tự viết về mình, ca ngợi mình hết lời, trong đó có câu nói cụ là con người sáng suốt nhất, thông minh nhất và KHIÊM TỐN NHẤT...hay là người khác viết thì cũng chẳng sao, chẳng có hại gì cho thời nay.
    Cái mà cụ còn để lại thì lại chẳng thấy ai bàn luận gì cả, đó là CỤ HỒ TRUNG VỚI AI?
    CỨU CÁNH CỦA CỤ LÀM CÁCH MẠNG ĐỂ LÀM GÌ? TƯƠNG LAI NƯỚC TA SẼ ĐI ĐẾN ĐÂU?
    Tôi trình độ dân trí kém, do trình độ văn hóa kém, có được học hành gì đâu, đầu óc bã đậu, nghĩ mãi không ra câu trả lời.
    CHỈ MONG CÁC BẬC TRÍ THỨC TRONG VÀ NGOÀI NƯỚC TRẢ LỜI ĐỂ MỞ MANG DÂN TRÍ.

    Trích dẫn:
    TPP (khách viếng thăm)=He he, thêm một màn đính chính dùm cho "ông cụ" dìa cuốn "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch". Chiện rõ như ban ngày, dzưng đang xuất hiện những đính chính dùm. Từ bài "tôi tôi bác bác" bay cái vù qua bút danh tiền trên dân. Tớ thấy đây là một "chiến dịch" nhằm bào chữa tính háo danh, hám quyền lực của "Người".

    [1]. Tiền Vô Cổ Nhân Hậu Vô Lai Giả

    Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia : Trần Dân Tiên là tác giả của cuốn tiểu sử nổi tiếng Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch. Đây cũng là tác phẩm duy nhất đã được biết của tác giả Trần Dân Tiên.

    Trong cuốn Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch, tác giả Trần Dân Tiên không dùng hình thức tự truyện, mà thuật chuyện bằng lời một người khác. Trần Dân Tiên đóng vai trò một nhà báo xin gặp Hồ Chí Minh để ghi lại tiểu sử của Chủ tịch nhưng không đạt yêu cầu. Trần Dân Tiên phải đi tìm gặp gỡ những người đã từng quen biết với Hồ Chí Minh để hỏi chuyện, thu thập tài liệu rồi viết ra tác phẩm này.

    Trong cuốn tiểu sử, có đoạn viết như sau:
    "...Nhiều nhà văn, nhà báo Việt nam và ngoại quốc muốn viết tiểu sử của vị chủ tịch nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa, nhưng mãi đến nay, chưa có người nào thành công. Nguyên nhân rất giản đơn: chủ tịch Hồ chí Minh không muốn nhắc lại thân thế của mình. Ngày 2-9-45, lần đầu tiên tôi trông thấy Hồ chủ tịch. Đó là một ngày lịch sử. Ngày hôm ấy, đứng trước rất đông quần chúng hoan hô nhiệt liệt, Hồ chủ tịch trang nghiêm đọc bản Tuyên ngôn độc lập của nước Việt nam Dân chủ Cộng hòa.

    Ngày thứ hai tôi viết thơ xin phép được gặp Hồ chủ tịch. Ngay chiều hôm ấy, tôi rất sung sướng tiếp được thư trả lời của Hồ chủ tịch viết như thế này:
    Ngày mai 7 giờ 30 mời chú đến
    Ký tên: Hồ chí Minh."

    [2]. Có nhiều chuyện không vui vẻ lắm, nhưng chuyện ông Hồ bị cho ra rìa suốt trong quãng đời còn lại trước khi ông mất là đáng chú ý nhất. (!!!)

    Sau Cải cách ruộng đất năm 1956 ở miền Bắc, do nhập từ Trung Quốc, quá thất đức và sai lầm, ông Hồ đưa Võ Nguyên Giáp, uy tín như cồn sau Điện Biên Phủ, ra thay mặt Đảng xin lỗi nhân dân, sau đó định sẽ lên thế chỗ Trường Chinh làm Tổng Bí thư. Lúc bấy giờ ở Liên Xô, Krushchev đang thắng thế với đường lối hoà bình, trong Đảng Việt Nam cũng có xu hướng ấy.

    Nhưng tình hình Việt Nam lại không thuận lợi... do cường độ cuộc chiến tranh ở miền Nam đã lên cao, đường lối quyết liệt dùng bạo lực để giải quyết chiến tranh thắng thế đã đưa cánh Lê Duẩn/Lê Đức Thọ lên nắm quyền.

    Về Võ Nguyên Giáp thì kết quả ai cũng nhìn thấy: bị quy là kẻ cầm đầu chủ nghĩa xét lại và bị trù dập suốt một thời gian dài, đến khi Lê Duẩn chết mới thôi. Còn về Hồ Chí Minh thì dường như chẳng có gì, nhưng thật sự cũng đã chịu số phận chung với tướng Giáp. Bên ngoài thì vẫn đi đây đi đó, chỉ đạo việc này việc kia… nhưng bên trong đã dần dà bị cô lập, chỉ giữ vai trò của một ngọn cờ tượng trưng, không có ảnh hưởng gì lắm tới những quyết định lớn. Theo một bài viết của Vũ Kỳ (đăng trên một số báo Văn nghệ Xuân), công lao của Hồ Chí Minh trong cuộc “tổng tấn công và nổi dậy” 1968, vẻn vẹn chỉ có bài thơ Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua, Thắng lợi tin vui khắp mọi nhà… Sau khi ghi âm bài thơ này thì ông được đưa đi… nghỉ.

    Vũ Kỳ thuật rằng ông Hồ chỉ biết ngày giờ cuộc “Tổng tấn công và nổi dậy” nổ ra qua đài phát thanh nghe được ở nơi ông được gửi đi nghỉ là Bắc Kinh – cùng với giọng đọc của ông, ra rả suốt ngày về bài văn vần nói trên. Nhiều người đã nói đến nhiều khuynh hướng đối nghịch nhau trong Đảng Cộng sản Việt Nam thời chiến tranh; nhưng qua câu chuyện trên, ta thấy có hai xu hướng chính trong suốt một thời gian dài: Lê Duẩn/Lê Đức Thọ đối đầu với Hồ Chí Minh/ Võ Nguyên Giáp.

    Dù sao [trong bất kì tình huống nào thì] chế độ csvn vẫn cần sự thiêng liêng của ông Hồ để tạo ra sự thiêng liêng cho chính mình nên cái chết của ông cũng đã được cánh Lê Duẩn/Lê Đức Thọ khai thác triệt để ...để “xài” một cách thoải mái. Ngày chết của ông là 2-9 vì trùng với ngày quốc khánh nên người ta dời lại 3-9-1969. Trong di chúc cuối cùng, ông muốn được hoả táng và đem tro rải xuống biển hoặc chôn vào một vùng đất nào đó, người ta lại bỏ không biết bao nhiều tiền bạc ra ướp xác và xây lăng nghìn đời cho ông.

    [2]. Ba lần Bác cười trước lúc đi xa

    " . . . Chiều hôm đó sức khỏe của Bác đã có chuyển biến tốt lên một chút, Bác nói muốn nghe một câu hát Trung Quốc. Các đồng chí đề nghị tôi hát. Tôi nói thật là hát cũng không tốt lắm, nhưng để vui lòng Bác, vì tình hữu nghị Trung-Việt, tôi đã hát một bài hát mà nhiều người thuộc và hát được, bài hát có nội dung chính là ra khơi xa phải vững tay chèo. Bác nghe xong rất vui, Bác nở nụ cười hiền từ. Bác nắm nhẹ tay tôi, tặng tôi một bông hoa biểu thị cảm ơn. Đó là lần thứ ba tôi thấy Bác cười. Và đó cũng là nụ cười cuối cùng của Người.
    Sáng ngày 2-9-1969, trái tim Chủ tịch Hồ Chí Minh ngừng đập. Người đã vĩnh viễn đi xa. Chúng tôi không cầm được nỗi buồn, nước mắt tuôn trào. Đứng bên giường bệnh của Người, vô cùng buồn thương… và từ biệt Người."
    -- Xem thêm: Kinh hoàng phát ngôn bá đạo của những tờ báo có tên Nhân Dân - Người Buôn Gió 21/09/2013 http://boxitvn.blogspot.com/2013/09/kinh-hoang-phat-ngon-ba-ao-cua-nhung-to.html

    [3]. Trước lúc đi xa Bác muốn nghe một câu hò xứ Huế.

    Có lẽ nào nhạc sĩ Trần Hoàn là một tên nói phét, hoặc là một kẻ lợi dụng mong muốn nghe hát của Bác để xuyên tạc sai lệch, nhằm kích động chiến tranh.

    - NGHE bài hát của nhạc sĩ Trần Hoàn có tên Lời bác dặn trước lúc đi xa
    http://mp3.zing.vn/bai-hat/loi-bac-dan-truoc-luc-di-xa-thu-hien/zwz97ewi.html

    5 xu viết: "Giành độc lập được mấy hôm, Trần Dân Tiên (có lẽ là một nhóm, trong đó có hai vị họ Trần thực sự là Trần Huy Liệu và Trần Ngọc Danh) viết ngay một cuốn sách về cuộc đời ông cụ. "
    Quyển này nguyên tác viết bàng chữ Hán. ông Trần Huy Liệu là nhà tây học, chẳng biết có thông thạo chữ Hán hây không? Còn ông Trần Ngọc Danh thì đây là lần đầu tiên tôi được biết tên. Nay ông cụ chết rồi, chẳng biết tìm chứng cứ chính xác thì hỏi ai?
    Trong cuố sách nầy thì có lời ca ngợi cụ hết lời, "mèo khen mèo dài đuôi" đâu phải là tính chất của người quân tử.
    Còn có ý kiến hỏi "Bác Hồ trung với ai?" thì chẳng ai trả lờì đâu, vì người mình từ lâu chỉ quen nghe người ta nói sao tin vậy chứ có ai suy nghĩ để thắc mắc đâu. Nếu ai viết TRIẾN CHANH (chiến tranh) mà bảo là viết đúng chính tả thì ít nhất cũng có dăm ba người lên tiếng giải thích om xòm.
    Tôi cũng chẳng biết bác Hồ trung với ai? Trung với cái gì? Có điều rõ ràng là cụ Hồ chẳng chung tình với bà vợ nào. Nhưng chung chăn, chung gối thì với nhiều bà. Đó là kiểu "sống thử" nay trong sinh viên thì nhiều người đang học tập HCM kiểu này đấy, trường đại học nào mà chẳng phát động phong trào "học tâp tư tưởng và đạo đức HCM".

    Trích dẫn:
    Chỉ một thời gian ngắn sau khi đến Pháp (1919) và gia nhập nhóm Phan Văn Trường, anh Ba đã nỗ lực trở một nhà hoạt động chính trị chuyên nghiệp và nổi bật.

    [1]. Cái lập luận cho rằng sau khi đã bôn ba khắp nơi để nghiên cứu tìm hiểu, từ đó thấy chủ nghĩa Mác-Lênin tuyệt vời nên Hồ Chí Minh mới chọn : lập luận này cũng tỏ ra rất khó thuyết phục. -- Lữ Phương

    Thời gian ông trở lại nước Pháp hơi lâu (1917-1923), nhưng công việc của ông ở đây vẫn đi theo cái chiều hướng nghiêng về phần thực hành, quan hệ tiếp xúc, viết báo, vận động… Các sách ông đọc ở đây chỉ là những loại phổ thông, không có gì chứng tỏ được chiều sâu cần thiết về tư duy để nghiêm chỉnh tiếp thu chủ nghĩa Marx.

    Ai đã đọc cuốn sách mang tên Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chí tịch do chính ông viết (dưới bút danh Trần Dân Tiên) thì sẽ thấy ngay. Xin dẫn một vài đoạn ông kể về Đại hội Tours cuối năm 1920 của Đảng Xã hội Pháp:

    Người ta thảo luận rất sôi nổi (…)
    Ông Nguyễn [anh Ba] lắng nghe nhưng không hiểu rõ lắm, vì người ta thường nhắc đi nhắc lại những tiếng, những câu: chủ nghĩa tư bản, giai cấp vô sản, bóc lột, chủ nghĩa xã hội, cách mạng, không tưởng, khoa học, Saint-Simon, Fourrier, Marx, chủ nghĩa vô chính phủ, chủ nghĩa cải lương, sản xuất, luận đề,… giải phóng… chủ nghĩa tập thể… chủ nghĩa cộng sản, khách quan, chủ quan v.v…

    Không hiểu rõ lắm, nhưng đến lúc biểu quyết, gia nhập Đệ Tam hoặc ở lại Đệ Nhị Quốc tế thì ông vẫn bỏ phiếu cho Đệ Tam Quốc tế.

    Rất ngạc nhiên, bà Rô-dơ, làm tốc ký của Đại hội hỏi ông Nguyễn:

    “Đồng chí! Bây giờ đồng chì hiểu tại sao ở Pa-ri, chúng tôi đã bàn cãi nhiều như thế rồi chứ?”

    “Không, chưa thật hiểu đâu.”

    “Thế thì sao đồng chí lại bỏ phiếu cho Đệ Tam Quốc tế?”

    “Rất đơn giản. Tôi không hiểu Chị nói thế nào là chiến lược, chiến thuật vô sản và nhiều điểm khác. Nhưng tôi hiểu rõ một điều là Đệ Tam Quốc tế rất chú ý đến vấn đề giải phóng thuộc địa. Đệ Tam Quốc tế nói sẽ giúp đỡ các dân tộc bị áp bức giành lại tự do và độc lập của họ. Còn Đệ Nhị Quốc tế không hề nhắc đến vận mạng các thuộc địa. Vì vậy tôi đã bỏ phiếu tán thành Đệ Tam Quốc tế. Tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho Tổ quốc tôi, đấy là tất cả những điều tôi muốn; đấy là tất cả những điều tôi hiểu. Đồng chí đồng ý với tôi chứ?!”.

    Rô-dơ đồng ý, chị cười và nói: “Đồng chí đã tiến bộ”.

    Những đoạn trích dẫn trên đây đã cho chúng ta biết mấy điều quan trọng như sau:

    - - - Hồ Chí Minh chưa biết gì về chủ nghĩa Marx với tư cách là một học thuyết triết học-chính trị. Những khái niệm rất tầm thường trong báo chí có khuynh hướng thiên tả như đấu tranh giai cấp, bóc lột, sản xuất… ông còn chưa hiểu rõ, nói gì đến những tư biện về lao động tha hoá, giá trị thặng dư, sứ mệnh giải phóng của giai cấp vô sản…?

    - - - Đối với chủ nghĩa Lenin ông có biết đến nhưng lại rất hời hợt. Ông chưa đọc gì về Lenin, ngoại trừ bài “Sơ thảo lần thứ nhất những luận cương về các vấn đề dân tộc và thuộc địa” đăng trên tờ L’humanité tháng 7 năm 1920 trước Đại hội Tours vài tháng. Có đọc nhưng thật sự ông cũng chẳng hiểu bao nhiêu, ngay cả các khái niệm căn bản.

    - - - Ông chọn lựa đi theo Lenin hoàn toàn chỉ vì, qua Đệ Tam Quốc tế, Lenin hứa “giúp đỡ các dân tộc bị áp bức giành lại tự do và độc lập”. Đó là một chọn lựa hoàn toàn cảm tính...

    [2]. Câu chuyện: ‘Cục gạch nung mùa đông’ của Bác ở Paris.

    Con xin bái phục bác HỒ,
    Lâu nay tưởng bác đơn cô một mình.
    Ai ngờ bác hoá chồn tinh
    Bốn năm bà vợ, nhân tình vài ba

    Ngay sau khi bác Hồ đang sống ‘chuyển sang từ trần’, phải về chầu các cụ tiên tổ là Mác-Lê-Mao, Bộ Chính Trị đảng csvn quyết định thành lập một Viện Bảo Tàng cho Bác, để cho nhân dân -ngoài chiện viếng xác- còn được chiêm ngưỡng những kỷ vật quý hóa gợi nhớ đến quãng đời thanh bạch, hy sinh đầy gian khổ của Bác trên con đường cú nước.

    Thế là các Tòa Đại sứ VN (TĐS) tại các quốc gia mà Bác đã từng sinh sống bèn ra thông báo: Ai có giữ được những vật dụng hay hình ảnh về Bác thời hy sinh đầy gian khổ trên con đường cú nước thì hãy mang đến trình với TĐS, sẽ được trọng thưởng.

    Chỉ mươi hôm sau, có một Cụ Bà ốm yếu ở tại Paris đến TĐS xin gặp người phụ trách. Cụ Bà rụt rè thưa:
    – Tôi biết rõ phòng trọ mà Bác đã từng ở suốt thời gian ở Paris.

    Viên lãnh sự của TĐS vui mừng hỏi:
    – Thế bà có hình ảnh về căn phòng trọ đó à?

    Cụ bà nhỏ nhẹ nói:
    – Không, nhưng ông có nhớ câu chuyện Bác đã trải qua suốt mùa Đông lạnh lẽo ở Paris trong căn phòng trọ rẻ tiền không lò sưởi, và Bác phải hàng đêm dùng ‘cục gạch nung’ để giữ ấm không?

    – Ai chà!…Chuyện vô cùng cảm phục về thời hàn vi của Bác, sao lại không nhớ ?

    – Thế Cụ Bà còn giữ được … cục gạch đó à ??

    – Thưa ông, đúng vậy!

    – Ô! Thế thì hay quá, cụ Bà mau đưa ra đây, sẽ có thưởng. Nhưng phải đúng nhé!. Chúng tôi sẽ cho thử nghiệm tuổi của viên gạch, nó ít ra cũng phải từ 50 năm thì mới khả tín.

    – Vâng, ông đừng lo, tôi có giấy tờ chứng minh đàng hoàng.

    – Thế cơ à, thế cụ Bà đưa xem nào !?.

    Cụ Bà chậm rãi rút ra một bức thư tình đã cũ vàng …nhưng rất thẳng thớm:
    – 1919, Ma chérie Marie… (1919, Marie cưng của anh…)

    Viên lãnh sự cầm xem và nhíu mày lẩm bẩm:
    – Cái giấy này là…???

    Bà Cụ trả lời:
    – Vâng, thưa ông, tôi chính là …’Cục Gạch Nung Mùa Đông Của Bác’ đó !.

    —Có câu thơ:

    Cụ bà chậm dãi phều phào:
    -Thưa ông, tôi chính là bà Ma rie!
    Tôi là cục gạch năm xưa,
    Paris sưởi ấm, ông Hồ tấm thân.

    Bây giờ, quàn tại Ba Đình,
    Đào hoa ả điếm lẽ nào lại quên ?
    Chết rồi hồn thác xác tàn,
    Trả tôi số nợ đêm đông …quịt tiền!

    Quyển "Những nẩu chuyện về đời hoạt động của HCT" viết bằng chữ Hán, sau dịch sang tiếng Pháp rồi mới dịch lại sang tiếng ta.
    Nay Đảng đang phát động phong trào toàn dân "Học tập tư tưởng và đạo đức HCM". Cứ đEm quyển này ra mà học tập thì nước ta chẳng mấy chốc tiến lên CNXH, vượt cả Mỹ. Đã đến lúc Mỹ cũng như nhiều nước khác phải họC tập lại HCT "vĩ đại" của chúng, còn khi viết tuyên ngôn độc lập thì đó là văn bản bất hủ vì có trích dẫn những tư tưởng bất hủ của người Pháp và Mỹ.
    Thế kỷ trước có một người Nga khi tìm hiểu về Hồ chủ tịch, thấy "Bác" rất lạ và đã thốt lên bác là con người của nền văn hóa thế kỷ XXI. Người Mỹ thì nói khen thành chê, chẳng biết người Nga có thế không? Còn trong đời sống thì lại thấy có hiện tượng từ cái vĩ đại đến cái gàn dở cũng chỉ cách nhau sợi tóc, thành ra con người vĩ đại với con người vĩ cuồng có nét giống nhau.
    Bác Hồ là con người "vĩ đại", văn võ song toàn, xem hình ảnh tư liệu thấy bác còn dạy cả mấy cận vệ đánh võ thì thấy bác còn giỏi võ hơn cả những người trong gánh mãi võ kiếm ăn.
    Có người đã đọc cái còm của Tò Tí Te mà sao chưa thấy ai trả lời câu hỏi:
    QUÂN ĐỘI TRUNG VỚI ĐẢNG. VẬY ĐẢNG TRUNG VỚI AI?
    ĐẢNG TRUNG VỚI AI NHỈ? THỬ ĐỘNG NÃO XEM SAO. ĐẢNG THÍCH CÁI GÌ, PHẤN ĐẤU VÌ CÁI GÌ THÌ TRUNG VỚI CÁI ẤY. ĐẢNG THÍCH "BÁC HỒ", "BÁC TRONG TAY MUỐN RA SAO THÌ RA SAO. BÁC TRONG TAY LÒNG HĂNG HÁI TA TỰ HÀO."
    Có Bác trong túi thì "hành quân" đến đâu cũng mọi việc đều xong., chỉ có thắng.
    THẾ CÒN BÁC THÌ TRUNG VỚI AI? ĐỐ MỌI NGƯỜI BIẾT. 5 XU THỬ ĐOÁN XEM.

    Bài này hay, cung cấp thêm thông tin thú vị về HCM.
    TÂN VĂN nói đúng: "Công nhận 30 năm đầu tiên của thế kỷ 20 thanh niên Việt Nam quá máu lửa, quá tiến bộ. Hoạt động sôi sục, diễn thuyết khắp nơi, ra bắc vào nam như con thoi, xuất ngoại như đi chợ".
    Tôi xin nói thêm:
    Bây giờ cũng lặp lại hiện tượng đó.
    Lý do đơn giản rất dễ hiểu:
    Trước kia dân ta làm nô lệ cho Thực dân - Phong kiến. Bây giờ dân ta làm nô lệ cho Cộng sản, tuổi trẻ bây giờ cũng thức tỉnh như tuổi trẻ ngày trước. Lúc đầu chỉ thưa thớt vài ba mống nhưng về sau càng ngày càng đông, bắt đầu đấu tranh quyết liệt cho lý tưởng tự do. Cộng sản Việt nam cần phải nhận thấy xu hướng tất yếu phải dẫn đến dân chủ tự do mà chủ động cải cách chính trị theo xu hướng đó để tránh MẤT MẠNG cho BÁNH XE LỊCH SỬ!

    5Xu viết:
    Giành độc lập được mấy hôm, Trần Dân Tiên (có lẽ là một nhóm, trong đó có hai vị họ Trần thực sự là Trần Huy Liệu và Trần Ngọc Danh) viết ngay một cuốn sách về cuộc đời ông cụ

    He he, thêm một màn đính chính dùm cho "ông cụ" dìa cuốn "Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ tịch". Chiện rõ như ban ngày, dzưng đang xuất hiện những đính chính dùm. Từ bài "tôi tôi bác bác" bay cái vù qua bút danh tiền trên dân. Tớ thấy đây là một "chiến dịch" nhằm bào chữa tính háo danh, hám quyền lực của" Người".
    Tớ nói có sách, mách có chứng nhá. Dô đây đọc cho kỹ nhá. Mấy trang nì đêk phải là trang của "các thế lực thù địch" đâu nhá:

    "Thông tin rằng Trần Dân Tiên là một bút danh của Hồ Chí Minh được khẳng định và được hiểu như vậy bởi một số nguồn trong và ngoài nước":
    https://vi.wikipedia.org/wiki/Tr%E1%BA%A7n_D%C3%A2n_Ti%C3%AAn

    https://vi.wikipedia.org/wiki/B%C3%BAt_hi%E1%BB%87u_c%E1%BB%A7a_H%E1%BB%93_Ch%C3%AD_Minh
    http://bqllang.gov.vn/index.php?option=com_content&view=article&id=1682:nh-ng-ten-g-i-bi-danh-but-danh-c-a-ch-t-ch-h-chi-minh-ph-n-1&catid=99:tin-tong-hop&Itemid=743&lang=vi

    Tên tác giả viết:
    Cuốn sách của Bảo tàng Hồ Chí Minh: Những tên gọi bí danh, bút danh của Chủ tịch Hồ Chí Minh, Nhà xuất bản Chính trị quốc gia, Hà Nội, 2001, đưa ra con số thống kê: Có 169 tên chính thức, bí danh, bút danh của Hồ Chí Minh, và nêu lên 17 bút danh, bí danh khác đang nghi là của Hồ Chí Minh cần được nghiên cứu thêm. Còn nhà sưu tầm Bá Ngọc trong cuốn sách của mình, Hồ Chí Minh - Những tên gọi đi cùng năm tháng, NXB Quân đội nhân dân, Hà Nội, 2003, thống kê Hồ Chí Minh có 174 tên; trong đó có 78 tên chính thức, bí danh và 96 bút danh.

    Một người có 169 tên chính thức còn 17 bí danh bút danh khác là nghi vấn. Dui nhể

    Tang 5 xu có nhiều khám phá lý thú. Từ trước đến nay nhiều người cứ tưởng cái tên TRẦN DÂN TIÊN (TIỀN TRÊN DÂN) chính là bút danh của ông cụ.



    » TÒ TE TÍ

    5 xu cũng chỉ đoán mò về nhóm họ Trần thôi. Quan trọng ở đây là ý tác giả nói nếu Hóa Vĩnh còn sống thì thì Trần Dân Tiên sẽ bị lột mặt vì những bí mật mà ông ta đã bốc phét.

    Tôi không quan tâm đến xuất xứ và quá khứ của ông cụ. Tôi chỉ đánh giá ông cụ từ khi tôi biết hát bài "Ai yêu bác Hồ Chí Minh hơn chúng em nhi đồng..." vì tôi không ưa cái chủ nghĩa lý lịch.
    Toi là lớp người sinh sau để muộn, được hưởng và được biết những gì từ khi ông cụ lên làm vua ở nước ta thôi. Tôi đã chứng kiến những gì mà lớp người chúng tôi bị oan ức khi người ta soi vào lý lịch bị gán ghép cho những cái gọi là "tội".
    Tang 5 xu có nhiều khám phá lý thú. Từ trước đến nay nhiều người cứ tưởng cái tên TRẦN DÂN TIÊN (TIỀN TRÊN DÂN) chính là bút danh của ông cụ.
    Có điều tôi chú ý là ngày 2-9 năm nay (chính là ngày chết của ông cụ) thì sao mà tổ chứ linh đình thế trong khi nhiều người còn thiếu ăn, lo học. Tiền ấy lấy ở đâu ra hay là lại do người dân è cổ ra đóng thuế là đóng các loại phí (phạm).
    Giá để các hình ảnh quân đội ta điệp điệp trùng trùng diễu binh rất hùng dũng bên cạnh những hình ảnh tàu hải quân của ta (cảnh sát biển) bị tàu chiến của Trung công phun nước thì hay biết mấy. "Thử thì kêu, đốt thì xịt" là cái bệnh mãn tính của ta không thể chữa được.
    Rồi những điều cụ lên án chế độ cũ thì nay chính quyền ta lại lặp lại như in.
    Một điều nữa làm tôi thắc mắc là trước kia cụ bảo "quân đội ta trung với nước" (có đọc trong lễ dễu hành) thì nay người ta đổi thành "Trung với Đảng". Quân đội và toàn dân "trung với Đảng", vậy thì Đảng "trung" với ai? Với cái gì? Bác nào biết thì giải thích giùm. Còn hỏi các quan chức thì họ không trả lời mà chọ còn bảo mình có "ý đồ xấu" hoặc là "thế lực thù địch" cũng nên.
    QUÂN ĐỘI TRUNG VỚI ĐẢNG. VẬY ĐẢNG TRUNG VỚI AI?
    Nay chỉ thấy các đảng viên tham nhũng như điên, vậy quân đội vẫn cứ phải "trung với Đảng" hay sao?

    Công nhận 30 năm đầu tiên của thế kỷ 20 thanh niên Việt Nam quá máu lửa, quá tiến bộ. Hoạt động sôi sục, diễn thuyết khắp nơi, ra bắc vào nam như con thoi, xuất ngoại như đi chợ.