Bạch Cúc - Trường cai nghiện (3)

  • Bởi Admin
    03/09/2015
    0 phản hồi

    Bạch Cúc, cộng tác viên Dân Luận

    Trên vai tôi là hình xăm một chiếc lá phong đỏ có con bọ đã cắn nham nhở chiếc lá. Tôi không phải là một đứa con gái ngổ ngáo thích xăm xổ để thể hiện mình. Tôi nhắc đến hình xăm bởi những ký ức về hình xăm vẫn thường đến với tôi trong những giấc mơ, ký ức về những ngày tôi được sống nơi khu trại ấy luôn tái hiện và quay trở lại. Với tôi, nó là một phần ký ức đẹp pha lẫn sự sợ hãi. Nó đẹp bởi nó chứa đựng nhiều màu sắc và tôi mê mẩn những bức tranh được nhìn thấy giữa cuộc đời thực. Những bức tranh được chạm khắc trên những con người sống động, có cả linh hồn. Nó thu hút tôi đến mức tôi luôn phải ngẩn người say đắm ngắm nhìn nó mà quên đi thời gian và không gian xung quanh.

    Các bạn biết, tôi vốn là một cái trứng trong hàng ngàn cái trứng được người ta ấp ra hàng loạt. Nghĩa là tôi chỉ biết ăn và học, kiến thức hiện thực về xã hội gần như là con số không. Do vậy, ngày tôi ra trường tôi vẫn giữ nguyên cái đầu óc ngây thơ trống rỗng với một trái tim còn nguyên vẹn những mộng ảo và những hoài bão, niềm tin về tất cả mọi thứ… Khu trại nơi tôi làm việc đã cho tôi sự trải nghiệm mà tôi nghĩ rằng đó là bài học đầu tiên lớn nhất trong cuộc đời, một sự trải nghiệm mà không phải ai cũng có thể có. Toàn cảnh mặt trái của xã hội được đóng khung và khoanh tròn bởi khu lòng chảo giữa rừng rậm bạt ngàn, nơi chứa đựng những con người đã từng sống tận cùng ở đáy xã hội. Họ gom lại thành một thế giới riêng biệt, kỳ bí và vô cùng lạ lùng trong ánh mắt trong sáng, ngây ngô đến tội nghiệp của cô gái mới chập chững bước vào đời như tôi…

    Hầu hết các trại viên đều xăm trổ đầy mình, thật sự tôi thấy rất đẹp. Tôi còn nhớ cái cảm giác mình nóng ửng hai gò má và xấu hổ thế nào khi bị anh chàng học viên bắt gặp ánh nhìn của tôi. Anh ta cao ráo, rất điển trai và trên chiếc lưng trần là một con rồng đang bay lượn. Chàng học viên ấy cởi trần phơi nắng trong giờ tập thể dục, tôi cứ ngẩn ngơ nhìn vào con rồng ấy và thú thật đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy một hình xăm to, đẹp và nghệ thuật đến mức vậy. Nhưng có lẽ đó chỉ là một bức tranh đơn lẻ, không thể ấn tượng bằng khoảnh khắc bạn lạc vào một động thiên thai có bầy tiên nữ đang tắm với vô vàn bức tranh sinh động trên thân thể của họ. Tôi khá hẫng và bực bội khi đứa bạn dặn dò tôi là khi học viên tắm cũng phải kiểm soát, không được rời họ bất kỳ khoảnh khắc nào bởi nếu không tôi sẽ phải hối hận… và tôi đúng là tôi đã choáng ngợp vào cái ngày đầu tiên tôi được nhìn ngắm bầy tiên nữ tắm. Họ đứng xung quanh cái hồ chữ nhật chứa nước giống kiểu doanh trại quân đội. Có vài ba cái ca nhựa, họ thay phiên nhau lấy ca múc và xối nước lên cơ thể. Tôi ngây dại khi như lạc bước đến một nơi hoang đảo, có đầy đủ những sắc màu lung linh, có vô vàn sự mời chào bởi những hình vẽ gợi cảm và khiêu khích… Là những con bướm đang chấp chới bay, là đàn chuột đang lò dò vào hang, là những thiên thần với đôi cánh mỏng, là phượng hoàng với bộ lông mượt mà, là lưỡi gươm sắc nhọn nơi gót chân… Tất cả được phơi bày trần trụi trước mắt tôi, phơi ra cái sự thật rằng cơ thể họ thật sự đã bị tàn phá tan hoang thế nào sau quãng thời gian dài chìm đắm trong những cơn nghiện và sau cắt cơn, không còn thuốc để duy trì sự hoàn hảo của thân thể…

    Tôi cố gắng tìm những nét đẹp trên khuôn mặt họ và trên cơ thể họ, thật sự là vô vọng bởi sau giai đoạn cắt cơn, những gì được xem là đẹp đẽ nhất đều đã bị tàn phá nặng nề. Da mặt họ vàng ủng nổi dầy từng đám mụn, cơ thể chẳng còn những đường cong mượt mà, chỉ là ngân ngấn toàn thịt là thịt bởi họ được ăn rất nhiều tinh bột và thiếu rau xanh trầm trọng. Thứ còn lại mà tôi xem là đẹp nhất và quý giá nhất vẫn chỉ là những bức tranh toàn vẹn trên cơ thể họ. Từ đó tôi có cái nhìn khác về những hình xăm, về những con người xăm mình. Đa số người trong thiên hạ đều nhìn hình xăm để có cái nhìn đánh giá khắc nghiệt và tiêu cực dành cho những con người xăm mình. Tôi chỉ nghĩ đơn giản là mỗi con người đều có quyền và trách nhiệm với cơ thể của họ. Họ làm gì trên thân thể là chuyện cá nhân, là sự lựa chọn và tự do của họ. Có thể mỗi hình xăm sẽ ghi lại một ký ức, một dấu ấn buồn vui trong chuỗi cuộc đời của mỗi người. Với riêng tôi, chiếc lá phong đỏ trên bờ vai luôn nhắc nhớ cho tôi hình ảnh về một con người, người ấy đã để lại cho tôi một thiên thần bé bỏng và bỏ đi mãi mãi... Đó là một người tôi yêu và cũng rất yêu tôi nhưng chẳng hiểu cớ tại sao cả hai đều luôn làm nhau đau?!

    Trước giờ tôi vẫn thường nghe đồn đại về giang hồ nhưng thật sự chẳng biết giang hồ là thế nào và đại bàng trong tù là ra sao… Ngay hôm đầu tiên đến trại, con nhỏ bạn có kinh nghiệm trước tôi mấy tháng đã dặn dò tôi rất cẩn thận. Nó bắt tôi phải chú ý và quan sát từng đứa, luôn dõi mắt xem chừng để ngăn ngừa bọn chúng đánh nhau hay bắt nạt nhau. Mà nếu lỡ có đánh nhau thì phải tìm cho ra đứa đầu sỏ, cái đứa đàn anh đàn chị chuyên kích động và xúi dục đánh nhau. Tôi vốn mê mẩn truyện và những bộ phim hành động. Tôi nghĩ tôi có đủ lý thuyết để áp dụng vào thực tế trong trại cai nghiện này nhưng khi đứng trước 50 con người với những ánh mắt rất ư là ngây thơ và vô tội, tôi dò tìm mãi nhưng không thể tìm ra và cho đến ngày rời khỏi trại tôi vẫn canh cánh trong lòng những dấu hỏi: thật ra ai là người đứng đầu, ai là kẻ chỉ huy đằng sau tất cả những câu chuyện đã xảy ra trong thời gian tôi quản lý…

    Nhớ lại mà thấy tội nghiệp cho sự non nớt trong sáng của mình. Ngày thứ 2 tới trại, được làm quen và phải bắt tay ngay vào công việc chung sống với 50 con người xa lạ. Tôi sử dụng sự nhẹ nhàng với ý nghĩ rằng đâu cần thiết phải đao to búa lớn, cứ nhẹ nhàng với họ bởi nhìn họ chẳng có gì là nghê ghớm cả trừ khi họ khỏa thân thì mới thấy sự khác biệt. Câu đầu tiên tôi hỏi mọi người là muốn tôi đáp ứng điều gì? Tất cả phòng nhao nhao lên: Cô ơi đổi giường, đổi chỗ, nằm hoài một chỗ chán quá cô ơi… Đổi giường, đổi chỗ ah? Chỉ đơn giản thế thôi ư? Uh muốn đổi thì đổi, có gì nghiêm trọng và quá đáng đâu…Thế là cả phòng trở thành cái chợ lộn xộn, đứa xí chỗ này, đứa giành chỗ kia nhưng cũng rất nhanh chóng trật tự ai vào chỗ ấy. Trường cho học viên ở giường tầng theo kiểu ký túc xá, có 2 dãy giường kê song song, tầng trên và tầng dưới. Tôi cảm giác nhẹ nhàng và vui vui trong bụng bởi ngày đầu tiên tôi đã làm được gì đó cho đám học viên, tôi nghĩ đơn giản rằng rồi mọi người chắc sẽ thích tôi và quý trọng tôi cho mà xem…

    Giường trực của tôi cũng được kê trong phòng, nằm chính giữa đầu phòng giống như trong lớp học có bàn giáo viên ở trên và phía dưới là dãy bàn của học sinh vậy. Chúng tôi có một phòng riêng khác ngay sát phòng học viên, có một cửa sổ hai cánh để có thể nhìn sang và kiểm soát học viên mọi nơi mọi lúc. Đêm đầu tiên tôi quá mệt và được ngủ ở phòng riêng, con nhỏ bạn trực dùm tôi và sang đêm thứ 2 là ca của tôi. Đêm đó tôi hoàn toàn thấy thoải mái bởi ban sáng mới cho học viên chuyển chỗ nằm theo nguyện vọng. Niềm vui nho nhỏ cứ len nhẹ vào lòng và tôi thiếp đi lúc nào không hay. Đang mơ mơ màng màng chẳng hiểu có điều xui khiến khiến tôi giật mình tỉnh dậy. Tôi ngơ ngác dòm xung quanh, tất cả hoàn toàn yên tĩnh nhưng có điều gì đó khiến tôi vẫn thấy bất ổn…Tôi nhẹ nhàng bước xuống giường, nhẹ nhàng đi vòng quanh, quan sát và đếm…Tất cả học viên đều đang say ngủ, chỉ duy nhất có vài giường dưới là trống, không có người nằm..Tôi cảm thấy kỳ lạ bởi phòng vệ sinh thì tối thui chứng tỏ không có ai đi vệ sinh vào lúc này. Thế là tôi buộc phải mở to mắt trong cái ánh sáng tù mù của ngọn đèn vàng, không dám bật điện để giữ cái bình yên trong giấc ngủ của họ. Tôi đếm lại, bắt đầu từ phía dưới và nhón chân nhìn lên tầng trên… Và tôi thấy, ít nhất là 3 cặp Nữ - Nữ đang ôm quấn quýt lấy nhau, cùng chui dưới cái chăn mỏng, họ thức hay giả vờ nằm yên ngủ thì tôi không thể biết được. Tôi cứ đứng ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt, sự bối rối khiến tôi tê liệt, tôi không lý giải được, thật sự tôi chưa từng nghe nói, chưa từng nghĩ hay hình dung về chuyện tình yêu đồng giới… bởi cách nay mười hai năm, những thông tin về điều đó thật quá ít ỏi và hiếm hoi, tôi hoàn toàn chưa từng được biết… Đó là lý do tại sao đám học viên nhao nhao đòi đổi chỗ, họ muốn chung 1 giường, tầng trên và tầng dưới, dễ dàng chui lên nằm cùng nhau, làm tình với nhau cũng không làm ảnh hưởng đến giường bên cạnh…

    Cơn mưa nửa đêm xối xả tiếng gió rít giật khiến tôi tỉnh giấc. Kéo chăn đắp kín người để trốn cái lạnh khắt nghiệt nhưng tôi không thể nào tiếp tục ngủ được. Nhìn trong trong lên trần nhà, tôi nhớ lại sự kiện đã xảy ra trong ngày. Tôi không thể nào quên được khi vô tình nhìn thấy ánh mắt gườm gườm ghê rợn của cô gái lầm lì ít nói nhất trong số 50 con đại bàng. Có điều gì đó đã xảy ra trong nội bộ phòng mà tôi không tài nào đoán biết được. Tôi cố dò hỏi nhưng chỉ nhận được cái lắc đầu e dè. 50 con người đó hôm nay có điều gì đó thật kỳ lạ, sự im lặng khác thường, không tiếng nói, không tiếng nô đùa cười giỡn như mọi ngày. Tôi cảm thấy mình bất lực, tôi đã cố chạm vào thế giới của họ, cố đến bên cạnh và nâng đỡ họ nhưng họ đã đẩy tôi ra bằng tất cả sự khôn khéo nhất có thể…

    Nằm chán chê tôi đứng dậy đi vệ sinh. Quản giáo chúng tôi có buồng vệ sinh riêng, cũng gần sát dãy vệ sinh tập thể của phòng. Tôi vốn sợ ma, nếu nửa đêm buộc phải đi vệ sinh thì tôi luôn trong tư thế vội vội vàng vàng để đi nhanh nhất có thể và leo tót lên giường, đắp chăn kín mít và hình dung đủ thứ mọi loại ma cỏ. Lần này chẳng hiểu sao tôi không thấy sợ, cứ đứng ở buồng vệ sinh và nhìn về dãy vệ sinh chung. Vẫn là không khí yên lặng ghê người về đêm, là bóng tối tràn ngập le lói chút ánh sáng từ cửa phòng vệ sinh buồng tôi hắt ra. Khi viết những dòng này tôi không thể nào nhớ được động lực gì đã khiến tôi bước về dãy phòng vệ sinh đó, can đảm mở cửa từng phòng, nhòm ngó và kiểm tra… Tôi suýt bật ngửa và chết điếng người khi với tay mở cánh cửa cuối cùng. Trái tim tôi như nhảy ra khỏi lồng ngực và tôi tiếng thét của tôi đã đánh động tất cả mọi người. Một bóng người quỳ gối, úp mặt xuống bàn cầu…Nghe tiếng thét của tôi nó giật mình ngóc đầu thức dậy nhưng vẫn trong tư thế quỳ gối. Tiếng tôi hét lớn lanh lảnh trong đêm khuya: tại sao? Tại sao lại có chuyện này? Con bé với khuôn mặt lầm lì vẫn không nói không rằng, không thèm trả lời một tiếng. Tôi kéo nó đứng dậy, dìu nó về phòng trong ánh nhìn sững sờ của tất cả học viên đã bị đánh thức…

    Tôi không tài nào tìm ra được chân dung kẻ nào có quyền lực và có sức mạnh ghê gớm để có thể “trừng phạt” một đứa “phạm lỗi” với mức hình phạt kinh khủng như vậy. Tất cả đều chơi rất tốt luật im lặng. Không một lời hó hé, không mảy may một dấu vết nào được xì ra mặc cho tôi đã dùng hết khả năng, dùng hết sức để khuyên dụ, năn nỉ những đứa tôi cho là thân cận với tôi nhất…”Vụ án” đó buộc phải khép lại vì chính nạn nhân chỉ thừa nhận mình bị bắt quỳ trong nhà vệ sinh vào đêm đó, nhưng nhất quyết không dám khai ra ai là người ra lệnh. Tôi ám ảnh về điều đó, tập định nghĩa thế nào là “đại ca”, thế nào là sự sợ hãi, sự phục tùng, sự trừng phạt… Có những bí ẩn về luật lệ của riêng một nhóm người trong một môi trường nhất định, thật khó hiểu và không thể hình dung…

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    0 phản hồi