Trịnh Xuân Thủy - Xin lỗi thầy Văn Như Cương

  • Bởi deholy
    30/08/2015
    6 phản hồi

    Lâu nay, tôi vẫn thầm kính trọng và xem thầy như một cây đại thụ đầy bóng mát trong làng giáo dục VN.

    Sau vụ bài học về lòng dũng cảm này, có xem vài bài báo đăng ý kiến của thầy nhưng vì còn phân vân không biết báo chí có bóp méo, thêm thắt gì không.

    Về câu chuyện dạy trẻ lòng dũng cảm bằng cách dạy trẻ đi trên thảm thủy tinh. Đến bài viết này thì với tư cách một học trò, người cha, tôi đành phải nói rằng: Thầy vẫn bỏ sót trách nhiệm khi phân tích và đưa ra ý kiến của mình về bài học đó.

    • Thiếu trách nhiệm trên tư cách một nhà nghiên cứu giáo dục - Học vị Giaó sư mà thầy đang có.
    • Thiếu trách nhiệm trên tư cách một người thầy vì thầy không xét tới yếu tố: Đây là một bài học dành cho trẻ lớp 1.

    Tại sao

    Thứ nhất: Kỹ năng sống thì đương nhiên lứa tuổi nào cũng cần được đào luyện. Bản thân tôi hồi nhỏ cũng nhút nhát, nhưng chính võ học và thiền đã giúp tôi giờ đây không hề sợ hãi trước bất cứ hiểm nguy nào. Mấy trò đi trên thủy tinh, đập ly thủy tinh lên trán, tay không chặt gạch, chém đá, phát cây, cho người dùng gậy đánh lên các bộ phận trên cơ thể mình ..v.v. Tôi đều từng đã tập luyện và làm được. Nhưng đó là cả quá trình khổ luyện nhiều năm, và tôi luyện nó khi đã ý thức đầy đủ các nguy hiểm lẫn luyện trong tầm mắt kiểm soát của thầy dạy cho tới lúc luyện thành.

    Nếu như bài học về lòng dũng cảm này là một bài học về kỹ năng sống dành cho các lứa tuổi lớn hơn một chút (cuối cấp 2 trở lên chẳng hạn). Và nó được định hướng như một bài trải nghiệm dành cho trẻ có khuynh hướng khám phá chứ không phải là lớp 1 thì chắc không ai có ý kiến gì nhiều.
    Cần phân biệt "dũng cảm" không phải là "nhận thức" mà nó là tính cách. Với tính cách một đứa trẻ lớp 1 luôn tò mò và chưa hề có đủ trí khôn để nhìn nhận, đánh giá điều gì thì các trò mạo hiểm, mới lạ sẽ khơi dậy ở nó mong muốn làm theo chứ không phải là dũng cảm. Nói cách khác, sẽ dạy trẻ trở thành liều mạng.

    Chưa phân tích thấu đáo điều này mà thầy vẫn phát biểu theo hướng ủng hộ. Đó chính là thiếu trách nhiệm trên vai trò một nhà nghiên cứu giáo dục.


    ... chỉ cần một động tác sai sót sẽ dẫn đến bị thương, có thể tàn tật suốt đời. Ảnh: Internet

    Thứ hai: Mấy chục năm cống hiến, thầy cũng biết để rèn dạy được một bản lĩnh, tính cách cho con người nó khó đến nhường nào. Bao thế hệ được thầy dạy dỗ giờ đây đã có nhiều lớp đã và đang làm cha mẹ. Trong số những đứa con cháu của họ, "nhờ" bài học đó và cha mẹ tin vào thầy rồi lãng quên khi con trẻ tự tập tành, làm theo trong khi không có một người có am hiểu đầy đủ giám sát thì sẽ ra sao?
    Tôi khẳng định với thầy: Tập đi trên mảnh vỡ thủy tinh, chỉ cần một động tác sai sót sẽ dẫn đến bị thương. và có thể bị thương rất nặng! Ngay tại trường Xiếc và ngoài dân gian đã từng có học sinh lẫn người lớn tàn tật suốt đời vì bị thủy tinh cắt nát huyệt Dũng tuyền khi tập luyện trò này. Thầy nghĩ sao khi sự cố đó tái hiện?

    Viết những lời này, tôi nghĩ chắc sẽ bị không ít người khinh thường, chê trách khi dám bày tỏ thẳng thắn đến vậy với một người thầy đáng kính. Nhưng gói gọn lại: Tôi phản đối bài học này dành cho trẻ, tức cũng là đồng nghĩa phản đối thầy khi nó được thầy cổ súy. Nó không khác nhau mấy về mặt ý nghĩa dù vẫn rất kính trọng thầy.

    Người Nhật dạy học trò bằng cách bắt mặc váy ngắn, đi bộ đến trường trong tuyết lạnh. Không cho học chữ ngay những năm đầu nhưng khi trẻ vào lớp chính thức đã đọc thông viết thao..

    Cải cách, đổi mới là học cái hay, làm theo cái đúng chứ không phải cố ép mình nặn ra cái "khác người" thì là "mới".

    Cái góc tối của sự ngu dốt trong cái gọi là "định hướng; đổi mới giáo dục.." ở VN đã quá tồi tệ. Nó cần phải có một cái tâm và một cái tầm của tri thức nghiêm túc và uyên bác để xây dựng chứ không có chỗ cho cảm tính và phiến diện.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Phản hồi: 

    Bài viết quá hay . Mong thầy Văn Như Cương nên từ chức làm thầy đi, về làm một người dân bình thường cho nền GD nước nhà không còn thối lát nữa !!!

    Phản hồi: 

    Xin các bạn đừng trách giáo dục VN tại sao thối nát đến thế.Hệ thống giáo dục tạo ra thầy Văn Như Cương như thế!

    Phản hồi: 

    Bài viết này đúng mức và rất có trách nhiệm. Không biết ai /nhóm người nào " sáng kiến" phương pháp rèn luyện cái gọi là " dũng cảm " cho trẻ lứa tuổi nhi đồng , mới học tiểu học . Đây là một dạng " cải mả, cải táng " chứ không cải tiến, đổi mới của ngành giáo dục. Khoảng 10 năm trở lại đây, có một số "sáng kiến " như : Thay đổi bộ chữ cái truyền thống, bằng bộ chữ cái mới, bắt đầu bằng chữ E thay chữ A ?! ; bắt học trò PTCS học tiếng T.Q như ngoại ngữ bắt buộc trong toàn cõi VN; đề xuất thành lập Viện Khổng tử trong ĐHQG Hà Nội ?!. Dường như Bộ GD - ĐT Việt Nam đang bị sự chỉ đạo của bộ GD T.Q từ Bắc kinh?. Phải chăng người của Tình báo Hoa nam cài cắm , chui sâu leo cao vào Bộ GD-ĐT. Những chủ trương phản khoa học, phản văn hóa truyền thống VN đó , chính là " thế lực thù địch" với Dân tộc VN , là những kẻ đã tham mưu chính sách phản Giáo dục trên?

    Phản hồi: 

    Gíao dục trẻ khi trưởng thành dám từ chối tham nhũng, không gian dối , tham lam như Đảng độc tài cầm quyền hiện nay là Dũng cảm rồi, không cần dẵm vào mảnh chai, lên gồng như mấy anh sư Tầu chùa Thiếu lâm nhảm nhí .
    Ngư dân khốn khổ bị đánh đập sát hại ngoài khơi thì Đặc công nước Việt cộng núp ở trong bờ gào thét tập dũng cảm, dẵm mảnh chai, chui vòng lửa, đâm que sắt vào cổ , đá xông phi...làm xiệc.
    Dạy trẻ biết từ chối 1 cây kim , sau này họ sẽ "dũng cảm" từ chối 1 con bò.

    Phản hồi: 

    Y văn thế giới ghi nhận nhiều trường hợp do học nhiều, chạy theo bằng cấp cao mà bị tâm thần. Người tâm thần có bằng cấp khác người tâm thần khác ở chỗ họ có lí lẽ cho các hành vi, ý tưởng của mình, thậm chí khiến một số 'trí thức' khác tin theo vì không thể phản biện lập luận của người bệnh tưởng.
    Gs VNC hãy vào các bv tâm thần quan sát sẽ thấy rõ, tất cả bệnh nhân đều 'vượt qua' con người bình thường của mình, họ rất 'can đảm' làm những chuyện nguy hiểm, có 'kĩ năng sống' như dám leo cột điện cao thế, đi thăng bằng trên dây điện, ăn cả đồ dơ bẩn... Bệnh tâm thần không loại trừ những ai có bằng cấp, học giỏi. Thế mới kinh!