Đào Tuấn - Món nợ “đủ sống”

  • Bởi Sapphire
    28/08/2015
    1 phản hồi

    Đào Tuấn


    Năm 2012, Phó Viện trưởng Viện Dinh dưỡng quốc gia - PGS-TS Lê Bạch Mai - đã gây sốc dư luận khi lần đầu tiên nói đến tình trạng người lao động đang rơi vào tình trạng “như ăn thịt mình”.

    Những khảo sát của viện năm đó cho thấy chất lượng bữa ăn của công nhân không khác gì hai chữ “tồi tệ” khi trong khẩu phần ăn chỉ có 12% protein (chất đạm), 16% chất béo…

    “Khi năng lượng khẩu phần ăn không đủ thì (cơ thể) phải sử dụng nguồn năng lượng dự trữ của mình. Khi đó khối cơ của người lao động bị bào mòn, bị lấy đi hằng ngày… và họ rơi vào thực trạng “như ăn thịt mình” - bà Mai nói.

    Vâng, 90% số bữa ăn công nhân không đủ dinh dưỡng. Vâng, 30% số công nhân bị suy dinh dưỡng do chế độ ăn thiếu chất nghiêm trọng.

    Xin đừng ai đó đặt câu hỏi “tại sao” trước việc người lao động “tự cắt giảm” chỉ dành 27,3% thu nhập cho việc ăn uống (trong bình quân chi tiêu cho ăn uống của người dân TPHCM là 40% thu nhập). Lương tối thiểu không đáp ứng đủ nhu cầu sống tối thiểu thì phải cắt giảm thôi!

    Xin đừng ai nói 20% số NLĐ phải “bỏ ăn ít nhất 1 lần trong ngày” là vì muốn… giảm cân, làm đẹp. Vô vàn và khắp nơi là tình cảnh “nồi canh rau lõm bõm và dăm con cá mặn to cỡ ngón tay” trong những “bữa cơm 4.000 đồng”, hay “mớ rau nhàu, miếng tàu hũ, sang lắm thì có thêm quả trứng” - như đã được phản ánh trước Quốc hội - đang cho thấy “căn bệnh” mà TS Lê Bạch Mai đã nói ở trên: Cắt giảm chi tiêu vào chính bữa ăn, về nguyên tắc là để tái tạo sức lao động âu cũng là sự bất đắc dĩ giống hệt như bần cùng!

    Phải thẳng thắn là tình trạng suy dinh dưỡng, hay con số vài chục phần trăm NLĐ có sức khỏe ở mức từ kém tới rất kém - chưa kể tỉ lệ % các bệnh nghề nghiệp đang tăng cao - chính là hậu quả của các cuộc mặc cả lương tối thiểu suốt hơn 2 thập niên qua.

    Và liệu có phải là cưỡng từ đoạt lý, liệu có phải là nhẫn tâm nếu buộc những “bệnh nhân tự ăn thịt mình” đó phải tăng năng suất lao động “thì mới nói đến chuyện tăng lương”?

    Hôm 25.8, sau cái lắc đầu của giới chủ, có người đã bình luận vô cùng đau đớn rằng “năng suất lao động đang bị bắt làm con tin”. Rằng ừ thì lương “Chưa chết đói. Nhưng sẽ đói đến lúc chết”.

    Có lẽ, việc tăng lương tối thiểu lần này phải được nhìn nhận một cách thẳng thắn. Thẳng từ chuyện lương tối thiểu đang rẻ như là bóc lột. Thẳng cả đến sự lầm than trong cái tối thiểu nhất là bữa ăn của NLĐ. Và phải thẳng để kết thúc món nợ “đủ sống” mà chúng ta đang buộc NLĐ phải cam chịu từ ít nhất 2 thập kỷ nay. Một món nợ đồng nghĩa với việc buộc không ít NLĐ phải “tự ăn thịt mình”!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    1 phản hồi