Văn Công Hùng - Văn chương và tội ác

  • Bởi deholy
    27/08/2015
    2 phản hồi

    Có thể nói, nhân cách một bộ phận người Việt đang có vấn đề. Đấy là sự lạnh lùng vô cảm, là sự chỉ quan tâm đến mình, là sự co mình trong cái tôi, là những mâu thuẫn đến khốc liệt giữa những hành xử thiện ác, tốt xấu, chung riêng... thậm chí là cả sự nhân danh những điều lớn lao thiêng liêng để thực hiện mục dích riêng của mình...

    Nhân cách một bộ phận người Việt đang có vấn đề

    Chưa bao giờ mà chúng ta thấy lo âu và bất an như hiện nay. Hàng loạt vụ thảm sát xảy ra. Chỉ tính trong vài tháng nay thôi, vừa xong vụ ở Bình Phước lại đến Nghệ An, vừa xong Nghệ An lại Yên Bái... những vụ giết người không ghê tay, toàn do những người trẻ thực hiện, giết nhiều người, hành vi man rợ...

    Tất nhiên là rồi lại sẽ tập trung lực lượng vây bắt, có vụ huy động đến 500 người. Và cũng tất nhiên là bắt được. Vấn đề là, các nhà quản lý vĩ mô phải tìm ra nguyên nhân của những tội ác ấy. Tại sao bây giờ lại có những kiểu giết người, những loại người giết người không ghê tay thế. Nhiều người đổ tại cho internet, cho phim ảnh bạo lực. Theo tôi là không đúng. Đấy là văn minh nhân loại, cả thế giới người ta tiếp cận chứ có phải mình mình đâu. Và chắc gì những kẻ giết người ấy đã vào mạng nhiều hơn người khác, nhất là các “phây thủ” suốt ngày ôm máy tính chém gió.

    Còn nhớ năm nào, mấy phu trầm ở Quảng Trị bị giết tập thể, cả xã hội xôn xao, rồi đến Lê Văn Luyện cũng thế, nhưng giờ, có vẻ sự xôn xao nó không còn lay động như những ngày ấy, bởi nó... nhiều quá, chưa kịp xôn xao vụ này vụ kia đã lại gối đầu.

    Cũng còn nhớ năm nào có một vụ án rất khủng khiếp. Một nữ sinh viên cầm đầu đường dây buôn ma túy. Chỉ nghi ngờ bạn mình cũng là một nữ sinh viên lấy trộm ma túy khi mang đi bán mà đã lạnh lùng bắt bạn, trói bỏ vào va ly rồi chở đến một cánh đồng và... đốt sống bạn dù bạn đã gào thét van lạy. Nhà văn Nguyễn Bình Phương đã đưa chi tiết này vào tiểu thuyết “Xe lên xe xuống” rất hay của mình. Điều này nói rằng, nhiều nhà văn đã không đứng ngoài cuộc khi lên án và ngăn chặn cái ác, bằng cách của mình. Vấn đề là, hiện nay có bao nhiêu người đọc sách.

    Có thể nói, nhân cách một bộ phận người Việt đang có vấn đề. Đấy là sự lạnh lùng vô cảm, là sự chỉ quan tâm đến mình, là sự co mình trong cái tôi, là những mâu thuẫn đến khốc liệt giữa những hành xử thiện ác, tốt xấu, chung riêng... thậm chí là cả sự nhân danh những điều lớn lao thiêng liêng để thực hiện mục dích riêng của mình.


    Sách văn học đích thực thì rất ít người đọc và cũng ít được khuyến khích đọc. Nó trở thành thứ xa xỉ. Ảnh: Internet

    Ảnh hưởng rất lớn từ gia đình, nhà trường và môi trường xã hội

    Chúng ta đã quan tâm quá nhiều đến thành tích mà quên đi phải dạy con người biết lễ độ với nhau và với chính mình. Đi học thì phải học giỏi, bằng mọi giá có bằng càng cao càng tốt. Đi làm thì luôn luôn phải thi đua, rất hình thức, chứ nếu thi đua thực chất thì tốt. Bandron chăng đầy đường khiến con người luôn trong không khí hội hè, luôn căng mình ra trong không khí lễ hội, hào nhoáng và hoành tráng, con người cứ bồng bềnh trong ảo giác...

    Con người trở nên thực dụng, chỉ biết mình, chỉ nhăm nhăm vun vén cho mình, và chỉ lo thỏa mãn các nhu cầu thực dụng ấy.

    Trong khi sách văn học đích thực thì rất ít người đọc, và cũng ít được khuyến khích đọc. Nó trở thành một thứ xa xỉ.

    Thói quen đọc sách hiện nay đang rất đáng báo động. Có sự liên quan chăng giữa việc đọc sách và gia tăng tội ác? Theo tôi là có.

    Tôi hình dung một sa mạc khô cằn, lơ thơ những bụi cỏ cứng nhọn và sắc. Sách như những giọt nước làm mềm đi những lá cỏ nhọn hoắt kia. Chúng sống trên sa mạc khô cằn quen rồi, không có nước chúng vẫn sống được, nhưng rõ ràng là chúng vô cùng cằn cỗi và nguy hiểm, những cái lá nhọn hoắt kia có thể sát thương được, trong khi bản chất của cỏ là mềm mại, dịu dàng và xanh mát...

    Có 2 câu nói rất hay của người làng Chùa hay được nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, một người con của làng Chùa nhắc: “Thơ không làm ra thóc vàng gạo trắng, nhưng thơ làm ra giấc mơ cho người gieo trồng” và “Thuộc một bài thơ hay thì quên đi một câu chửi độc”. Câu này chính là đúc rút của các cụ làng Chùa trong hành trình sống đời này qua đời khác về sự hóa giải cái ác, cái xấu bằng thơ, bằng văn chương. Cũng như thế, sách không làm ra của cải, nhưng nó làm cho tâm hồn con người phong phú thêm, ở đó có những giấc mơ hướng thiện, có những ý tưởng đẹp, và ở đó, con người chắc chắn sẽ sống lành mạnh hơn, tử tế hơn. Chỉ cần tử tế hơn một chút, con người sẽ tránh xa tội ác được một khoảng cách rất dài...

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Cũng không khó hiểu tại sao dân VN ngày càng ác càng điên khùng lên bởi vì bao nhiêu năm qua, họ phải nhìn mặt quái dị của Hồ(trên tiền,ảnh treo,...) rồi phải nghe bác Hồ là thánh,là vĩ nhân,là lãnh tụ vĩ đại,lãnh tụ kiệt xuất,người mẫu chuẩn nhất VN trong khi họ phải dãy nắng dầm mưa kiếm sống,phải lách xe chạy ẩu không chấp hành tín hiệu giao thông của đám con cháu bác,phải sợ con chó bẹc giê của thằng hàng xóm đảng viên( không được làm giàu )ở nhà vila lầu,đi xe hơi khủng ,nghe Trọng Lú tuyên bố coi chừng bọn phản động ở nước ngoài và yêu nước thì phải ở VN xây dựng đất nước trong khi con gái Dũng 3 X xin nhập tịch Mỹ, đi ra nước ngoài chơi thì không bị từ chối cũng bị làm khó hay nghi ngại,...Những điều mâu thuẩn trái ngược này hàng ngày như búa ình ình vào đầu làm căng đầu họ thì bảo sao họ không điên điên khùng khùng,không gian ác ,tham lam,dối trá,khôn nhà dại chợ vọng ngoại,ở dơ ,vô kỷ luật,thúi địt,sùi bọt mép cho được !