Lê Diễn Đức - Việt Nam nếu đa đảng sẽ đổ máu?

  • Bởi deholy
    27/08/2015
    6 phản hồi

    Khi nói đến tiến trình tiến tới dân chủ hoá của Việt Nam, mặc dù còn mờ mịt, xa vời, có ý kiến cho rằng, xã hội Việt Nam nếu có đa đảng sẽ đổ máu.

    Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) luôn tuyên truyền rằng, khi họ là lực lượng duy nhất giữ độc quyền cai trị thì xã hội ổn định, thúc đẩy phát triển kinh tế. Điều này đánh trúng vào tâm lý của dân chúng vốn sợ chiến tranh, xung đột sau một cuộc chiến đã qua dài và tổn thất sinh mạng và vật chất quá lớn.

    Cách nguỵ biện trên rõ ràng là bóp méo hoặc thiếu hiểu biết về khái niệm dân chủ.

    Thế nào là Dân chủ

    Dân chủ về bản chất không chỉ là một mô hình nhà nước, cũng không hoàn toàn giống như người ta viết trong các bản hiến pháp.

    Dân chủ là quan điểm sống, dựa trên lòng tin vào con người, vào nhân loại và chủ nghĩa nhân đạo. Dân chủ là một cuộc thảo luận. Nhưng cuộc thảo luận chỉ thực sự có ý nghĩa nơi mà con người tin cậy lẫn nhau và tìm kiếm sự thật một cách lương thiện. Dân chủ có nghĩa là cuộc nói chuyện giữa những người bình đẳng, sự suy nghĩ của những công dân tự do trước con mắt quan sát của toàn xã hội.

    Wiston Churchil, cựu Thủ tướng Anh, đã có lần nói đùa nhưng rất chính xác rằng, "Dân chủ là mô hình nhà nước tệ nhất, ngoại trừ tất cả các mô hình nhà nước được biết cho đến nay".

    Có nghĩa rằng, Dân chủ không phải là phuơng thức hoàn hảo, nhưng là tốt nhất, phục vụ cho nhân loại trong lịch sử.

    Chí trị Dân chủ cần phải được hiểu như thế nào

    Chính trị Dân chủ gìn giữ hài hoà giữa sự thống nhất và đa dạng, cũng như sự xung khắc, dựa trên nguyên tắc thiểu số phục tùng đa số. Chính trị dân chủ không phân chia bạn-thù. Vinh quang của nó không phải là chiến tranh, và mục tiêu của nó không phải là tiêu diệt kẻ thù. Trong xã hội dân chủ có ba nhóm người: ủng hộ/dao động/đối thủ. Mục tiêu của Dân chủ là kéo về phía mình những người dao động để nhận được đa số.

    Chính trị Dân chủ không phải là vấn đề sống và chết. Dân chủ không cho phép sử dụng các phương tiện chiến đấu, xung đột vũ trang, giết chết đối thủ. Dân chủ tìm cách thuyết phục các chương trình của mình để tìm kiếm sự ủng hộ mới nhằm đạt được đa số, mà nhờ đó sẽ giành chiến thắng trong cuộc bầu cử.

    Dân chủ là một hệ thống chính trị duy trì và phục hồi sự đồng thuận của xã hội và đồng thời giữ gìn, điều chỉnh sự khác biệt và tranh cãi miễn là nó nằm trong khuôn khổ pháp luật. Dân chủ tìm kiếm điểm cân bằng giữa hai xu hướng tương phản, một trong số đó là sự thống nhất, và hướng kia - những khác biệt và mâu thuẫn. Một điểm cân bằng - tức là một sự thỏa hiệp, nhượng bộ, tuy nhiên không loại trừ việc giữ lập trường của mình và thuyết phục các khuynh hướng khác chấp nhận. Trong ý nghĩa này - thỏa hiệp là linh hồn của nền dân chủ.

    Từ ngày ra đời đến khi cướp được chính quyền, rồi cưỡng chế miền Nam, giữ vai trò thống trị duy nhất trên đất nước Việt Nam, ĐCSVN luôn luôn chủ trương đàn áp, thủ tiêu mọi lực lượng chính trị khác quan điểm với mình. Một chế độ công an trị được thiết lập. Các nhà bất đồng chính kiến bị tù đày, cô lập. Báo chí truyền thông trở thành công cụ tuyên truyền phục vụ cho mục đích cầm quyền. Sự thống nhất của dân chúng mà như ĐCSVN nói, ví dụ như đi theo đảng và tin chọn đảng làm lãnh đạo, đều là sự áp đặt. Bởi vì cấu trúc nhà nước được hình thành qua sự sắp đặt của các đại hội đảng, chứ không qua bầu cử tự do.

    Trong một tư duy dùng bạo lực để tiêu diệt đối thủ/kẻ thù ấy, nói rằng, nếu có đa đảng, ở Việt Nam sẽ đổ máu không có gì là lạ.

    Bài học kinh nghiệm

    Vào năm 1989, khi người dân Ba Lan tập trung trong Công đoàn Đoàn Kết, biểu tình, bãi công dồn dập, làm tê liệt đời sống đất nước, có nghĩa rằng, Đảng Cộng Sản Ba Lan đã nhận thấy một tín hiệu khác. Sự đàn áp cao độ của nhà cầm quyền trong giai đoạn ban hành tình trạng thiết quân luật 1981-1983 với gần 10 ngàn người đối lập dân chủ bị bắt giam và xét xử, đã không mang lại kết quả nào, ngược lại, càng đổ thêm dầu vào ngọn lửa của cao trào cách mạng.

    Đảng Cộng Sản Ba Lan, lúc bấy giờ, chấp nhận ngồi vào bàn tròn đàm phán với lực lượng đối lập và kết quả là chấp nhận sự hoạt động của các tổ chức xã hội và tiến hành bầu cử tự do (hạn chế) vào ngày 3 tháng 6 năm 1989. Thắng lợi toàn diện của phe đối lập trong cuộc bầu cử này, đã dẫn đến những thắng lợi tiếp theo trong cuộc bầu cử Tổng thống năm 1990 và bầu cử quốc hội toàn phần năm 1991.


    Biểu tình, bãi công dồn dập của người dân Ba Lan đã dẫn đến cuộc bầu cử Tổng thống năm 1990 và bầu cử quốc hội toàn phần năm 1991. Ảnh: Internet

    Cuộc chuyển hoá từ chế độ độc tài qua dân chủ đã diễn ra êm ả, hoà bình và không đổ giọt máu nào. Tất cả ai vào sân chơi dân chủ đều tôn trọng một nguyên tắc khắt khe, bất di bất dịch của nó là không triệt hạ nhau bằng bạo lực. Chỉ lá phiếu của người dân là vũ khí duy nhất để loại bỏ nhau trong cuộc tranh đua quyền lực.

    Các cuộc chạy đua vào Nhà Trắng ở Mỹ cũng làm nổi bật sự khác biệt giữa hai khuynh hướng Cộng hoà cvà Dân chủ. Trong mỗi kỳ bầu cử, nước Mỹ gần như bị chia thành hai phần tương đương màu xanh (Dân Chủ) và đỏ (Cộng hoà). Người đắc cử Tổng thống thường cũng chỉ nhích hơn người thua cuộc 1-3% số phiếu, điều này cho thấy cuộc tranh đua hết sức quyết liệt.

    Cộng đồng người Việt ở Mỹ như người ta nhận xét khá phức tạp và chia rẽ. Trong các kỳ bầu cử địa phương, người ta sôi nổi công kích nhau trên các phương tiện truyền thông, nhưng kết quả cuối cùng vẫn là sự lựa chọn của dân chúng. Không có bất kỳ mâu thuẫn nào dẫn đến xung đột bạo lực.

    Dân chủ là phải biết thất bại, biết nhìn nhận nó một cách sòng phẳng, nhưng có trách nhiệm. Vì thế, người thua trong cuộc bầu cử tổng thống ở Mỹ luôn gọi điện chúc mừng người chiến thắng.

    Các tổ chức xã hội dân sự và lời kết

    Rất tiếc, Việt Nam hiện nay chưa có một lục lượng đối lập có tổ chức đủ mạnh để buộc ĐCSVN phải ngồi vào bàn thương lượng. Nhưng những người bất mãn với chế độ và có ý thức phản kháng không ít. Các tổ chức dân sự đang nhen nhóm hoạt động là hạt nhân cần thiết cho sự phát triển xã hội dân chủ tương lai.


    Đổ máu hay không hoàn toàn phụ thuộc vào thái độ hành xử của ĐCSVN. Ảnh: Internet

    Một khi tạo được áp lực mạnh mẽ của quần chúng, nhà cầm quyền ắt sẽ thay đổi. Và nếu ĐCSVN can đảm nhận rằng, sân chơi dân chủ là nơi bình đẳng nhất cho cuộc tranh đua, thì chắc chắn chẳng thể nào có đổ máu.

    Mặc dù xã hội Việt Nam tồn tại những bất đồng sâu sắc do chính sách của ĐCSVN gây ra, nhưng thiết nghĩ, khi đã chấp nhận dân chủ, đồng ý với luật chơi, tất cả các tổ chức khác sẽ bình đẳng với ĐCSVN trong việc tranh giành lá phiếu của người dân.

    Như vậy, đổ máu hay không chẳng phụ thuộc vào việc xã hội Việt Nam có đa đảng mà hoàn toàn phụ thuộc vào thái độ hành xử của ĐCSVN.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Đúng con mẹ nó rồi chứ còn cãi rì nữa !

    Đảng cộng sản đã phải tốn hàng chục triệu lít máu để chiến đấu 'giết, giết mãi bàn tay không phút nghĩ', trường kỳ hàng vài ba chục năm trời, thì mới đưa được sự nghiệp cách mạng đến thắng lợi hoàn toàn, thành lập nên nhà nước xhcn, xây dựng xã hội dân chủ, công bằng văn minh như hiện nay. Bây giờ mà bày đặt cho đa đảng thì đảng cộng sản ắt lại phải tốn máu để tiến hành đấu tranh cách mạng chống bọn phản động lợi dụng dân chủ xhcn mưu toan lật đổ nhà nước xhcn, cướp chính quyền nhân dân.

    Đang trật tự, ổn định, trên bảo dưới nói chung là nghe, chả nhẽ lại 'thả gà ra đuổi', để phải đổ hàng chục triệu lít máu nhuộm thắm thêm cờ đào nữa à ?

    "Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN) luôn tuyên truyền rằng, khi họ là lực lượng duy nhất giữ độc quyền cai trị thì xã hội ổn định, thúc đẩy phát triển kinh tế. ...Cách nguỵ biện trên rõ ràng là bóp méo hoặc thiếu hiểu biết về khái niệm dân chủ."
    Có lý do nào khác đâu mà gọi là ngụy biện. Đây chỉ là lối nói lấy được, nói mà không suy nghĩ. Đảng CS VN là cái đéo gì mà đòi lãnh đạo. Đảng CS VN chỉ là tập hợp một số người ngu dốt, lừa đảo, thủ đoan, lưu manh, gọi là đảng viên, nay thể hiện rõ những hành vi tàn bạo tham lam vơ vết, tham nhũng.
    Họ bất tài, thất đức, điều này toàn dân đều biết, thế nhưng ai có khả năng thay thế họ thì chưa thấy xuất hiện, vì vừa nhú lên chút mầm mống thì họ triệt hạ bảng mọi thủ đoạn đê tiện nhất. Chưa ai vượt qua các thủ đoạn của họ để thay thế họ.Đảng cũng chỉ là những con người, thế thôi. Con người ông TBT Trọng Lú thì là lão già tần mẩn, có lúc dở hơi, lẩm cẩm, nhưng khoác cái áo CS vào thì là Đảng.
    Vấn đề dân chủ thì có chính khách nước ngoài đã nói: "Nạn đói chỉ xẩy ra ở những nước thiếu dân chủ." Điều này thì rõ như ban ngày,trước đây trong thế giới CS, độc đảng, không có dân chủ thì nghèo khổ, thiếu thốn. Sau khi Liên xô sụp đổ, nay nước Nga xuất hiện thì có số tỷ phú chỉ thua nước Mỹ. Thiếu dân chủ còn xẩy ra chiến tranh.
    Thế giới còn một mô hình nữa, độc đảng thì thì độc tài, gây ra nhiều tội ác, người dan còn mất cả cái quyền cơ bản là quyền làm người, quyền tự do ngôn luận...Có người bảo đa đảng thì đổ máu. Vậy thì theo mô hình không có đảng phái nào cả như Brunei, chỉ có chính quyền và người dân mà thôi. có ai nghĩ ra điều này không hay cứ đòi độc đảng như những người CS và đòi đa đảng như những người dân chủ? Nước ta trải qua 4.000 năm lịch sử, thì khái niện "đảng" mới xuất hiện khoảng gần trăm năm, từ đầu thế kỷ XX. Bỏ đảng đi thì mọi người dân đều bình đẳng như nhau, không có chuyện phan biệt đối xử giữa đảng viên và người ngoài đảng. Điều này thì ai cũng thấy, nhưng động đến quyền lợi của các quan chức CS nên họ gan cổ lên mà đòi phải có Đảng CS. Họ lập nên đảng của họ nhưng bắt quan tồi và công an phải "trung" với họ và bảo vệ họ, đồng thời bắt dân phải tôn thờ họ, biết ơn họ. Thực tế hiện nay thì số người bất mãn với họ ngaỳ càng tăng lên, trong đó có nhiều người đã từng có thời cầm súng chiến đấu vì họ và đã từng đứng trong hàng ngũ của họ. Họ sử dụng người theo kiểu vắt chanh, vắt hết nưc[s thì vứt vỉ không thương tiếc. Sau chiến tranh đã có biết bao chiếc "vỏ chanh" sống giở chết giở và đâm ra hận thù. Kiẻu hận thù này sâu sắc và thấm thía lắm vì nó là kiểu thù người bạn đã phản bội mình.

    Cách tốt nhất để tránh việc "đổ máu" tại VN, đó là đảng cướp CSVN phải biết chấp nhận đa đảng. Nếu đảng cướp CSVN vẫn cố đi ngược chiều với "xu thế của thời đại", tức là nó sẽ trở thành lực lượng phản động, khi đó đảng cướp CSVN sẽ bị bánh xe của lịch sử nghiền nát và khi đó tất nhiên là sẽ có đổ máu. Đảng cướp CSVN phải chọn giữa 2 con đường hoặc là "tự Dẹp", hay là "bị Dẹp". Một khi cái đảng cướp CSVN đã phải "bị Dẹp", thì tránh sao khỏi "đầu rơi máu chảy" vì sự phẫn uất của toàn dân VN lúc đó đang bùng nổ?

    * * * Lê Diễn Đức - Việt Nam nếu đa đảng sẽ đổ máu?

    Trích dẫn:
    Bài học kinh nghiệm ". . .Thắng lợi toàn diện của phe đối lập trong cuộc bầu cử này, đã dẫn đến những thắng lợi tiếp theo trong cuộc bầu cử Tổng thống năm 1990 và bầu cử quốc hội toàn phần năm 1991

    * * * Phe tư bản thế giới đang muốn csvn có sự ổn định KT_CT để tiếp tục cai trị VN, còn cái việc dân VN nghèo mạt chết đói thì ...không là vấn đề của họ:

    • Obama muốn Việt Nam làm một đồng minh để chống Tàu: Obama working to make Vietnam an ally in dealing with China’s rise (WP 6-7-15) -- Bài báo này được tờ "Stars and Stripes" của quân đội Mỹ đăng lại

    viet-studies.info bình luận: Tuần này Mỹ (và một số nước khác) có thể ký một hiệp định về hạt nhân với Iran. Tuần trước thì Mỹ và Cuba thỏa thuận lập sứ quán. Nếu có những tiến bộ về liên hệ với Việt Nam nữa thì Obama sẽ được lịch sử Mỹ ghi lại là vị tổng thống đã hóa giải được 3 cựu thù. Chắc chắn đó là di sản (legacy) mà Obama nguyện ước. --- BBC: Đại sứ Mỹ không ưa chụp hình với Cờ Vàng

    ". . .Đơn giản là nếu tôi chụp hình với lá cờ đó thì tôi mất việc" - Ted Osius, Đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam

    • " . . .So sánh VN [hiện tại 2015] với những quốc gia đã trải nghiệm những cuộc “cách mạng màu” ở Trung Đông hay Liên Xô cũ là hơi khập khễnh, vì:

    (a) áp lực bên ngoài từ các siêu cường không có – vì mọi phía muốn duy trì một ổn định live-and-let-live;

    (b) dân Việt đã và đang chấp nhận một chế độ toàn trị – vì sợ mạng lưới an ninh và vì mệt mỏi sau cuộc nội chiến;

    (c) quyền lợi kinh tế, thị trường nội địa và địa chính trị không đủ sức hấp dẫn các con cá mập thế giới;

    (d) với ảo tưởng lúc nào cũng đầy ắp ở các chính trị gia sắp về hưu (lo về di sản-legacies thay vì thực chất), ông Obama sẽ cố gắng hoàn tất hiệp định TPP trước năm nay. Ông cũng cần TPP và VN để bào chữa “chuyện xoay trục qua Á Châu nhằm ngăn chận sự bành trướng của Trung Quốc".

    Lơi dụng cái bánh vẽ TPP, đảng cầm quyền VN sẽ thu hút được phần nào các dự án FDI mới (nhất là từ Trung Quốc) và số lượng kiều hối có thể gia tăng giúp cân bằng ngân sách đang thiếu hụt trầm trọng. Dù không chủ định trong kế hoạch, lãnh đạo VN biết nắm cơ hội để tăng trưởng kinh tế vài ba phần trăm trong vài năm tới. Sự phát triển èo uột này cũng đủ làm người dân bỏ qua mọi ý định “phiến loạn” và trở lại làm bầy cừu ngoan ngoãn.

    Trong vài năm tới, sẽ không có một thay đổi nào hết trong cơ chế quyền lực, trong lợi ích phe nhóm, trong phương cách kinh doanh, trong nhu cầu nợ và thuế, trong nền tảng văn hóa và giáo dục. Đảng cầm quyền đã “nói và làm” theo một quán tính kéo dài hơn 80 năm, không ai có thể khiến họ thay đổi trong vài năm sắp đến.

    * * * Lê Diễn Đức - Việt Nam nếu đa đảng sẽ đổ máu?

    Trích dẫn:
    Rất tiếc, Việt Nam hiện nay chưa có một lục lượng đối lập có tổ chức đủ mạnh để buộc ĐCSVN phải ngồi vào bàn thương lượng.

    [1]. Như thế nào là một CHÍNH TRỊ GIA, chính khách sa-lông? - nguyenducquyzen 2006

    Theo em hiểu, chính khách sa lông là để chỉ đến những người thuộc về phe đối lập ‘cuội’ với những người cầm quyền csvn hiện nay. Họ đang ở trong nhà mát ăn bát vàng, hưởng thụ cuộc sống ấm êm và làm chính trị theo kiếu hô hào, kêu gọi, kích động… Họ xui khiến, khiến cho những người công nhân, nông dân, người lao động VN phải tham gia, dấn thân vào cuộc đấu tranh với chính quyền csvn hiện tại.

    Điều đặc biệt nhất là trong những cuộc đàm đạo ở những bộ sa lông trong nhà -nhằm mục đích thay đổi chính quyền hiện tại- hoặc -thay đối chính sách của chính quyền hiện tại- họ đều đòi hỏi phải theo hướng có lợi cho mình !?.

    Để đảm bảo vừa có thể làm chính trị theo kiểu đó -được hưởng cuộc sống ấm êm- thì họ thường là sinh sống ở nước ngoài; còn nếu ở trong nước thì họ được thế lực ‘bàn tay lông lá’ nước ngoài bảo hộ.
    Cá biệt, trong trưòng hợp không có thế lực nước ngoài bảo hộ thì họ sẽ thực hiện những việc hô hào, kêu gọi, kích động… trong phạm vi mà chính quyền hiện tại cho phép, đủ để họ không bị …vào tù !!.

    Nói chung họ là những con người coi chính trị như là một trò giải trí!. Họ làm chính trị như là tạo thêm một vật trang sức cho bản thân mà thôi, chứ họ không dám tham gia vào việc đấu tranh thực sự!. Bởi vì vậy cho nên thế lực của họ rất yếu, hầu như không đáng kể, không có khả năng uy hiếp đối với chính quyền csvn hiện tại, bản lĩnh chính trị của họ yếu kém, ngại khó, sợ khổ không dám chấp nhận hy sinh tù đày… Họ không dám dấn thân vào tranh đấu thật sự !. Có bài vè dành cho quí vị ‘chính khách sa-lông’:

    Mấy đứa nhi nhô các diễn đàn
    Tưởng mình thánh tướng cứu giang san
    Mai kia Đảng Cộng chia vài ghế
    Mốt nọ “phe ta” được mấy bàn ?

    Mẹ đĩ đêm mơ “đàn sáu tấm”,
    Bố cu ngày mộng “nhạc hai giàn”!
    Ô hô ! , “cứu quốc” trên bàn phím
    Mưa máu gió tanh cũng …ngút ngàn! — Theo: Vô danh thị

    [2]. Như thế nào là một CHÍNH TRỊ GIA, chính khách sa-lông LẠC QUAN TẾU ?

    LẠC QUAN TẾU là lạc quan viển vông theo ý riêng của mình, là lạc quan không có cơ sở về tổ chức, tổ chức và tổ chức (Lênin). Các quí vị chính khách sa-lông LẠC QUAN TẾU thưòng xuyên tỏ ra nóng vội, chủ quan về hiện trạng lôi kéo công nhân, nông dân, người lao động trong nước. Họ không hiểu rằng trong bất kỳ một sự biến chính trị nhung, cam... nào thì lực lượng quần chúng công nhân, nông dân… mới là sức mạnh thật sự quan trọng, mới là sức mạnh quyết định:

    Tâm linh rỉ rả thay nhận thức
    Bạc tiền tí tách đổi nhân tâm
    Nâng cao dân trí, thêm đồng chí.
    Phát triển thanh niên, tổ chức ngầm – Nguyên Anh

    Ông Bùi Tín, một cựu đại tá Việt Cộng, một nhà báo vi-xi chuyên nghề, đã sống tại Pháp, đã đi khắp nơi trên thế giới tự do, đã nghiên cứu, tìm hiểu, đã nhìn rõ chủ nghĩa Cộng Sản dưới nhiều khía cạnh, thế mà cũng còn mộng tưởng với những bài viết mang đậm tính chất lạc quan …tếu:
    . ’15 bác ở Trung Ương líu lưỡi trước 1 bé gái 16 tuổi’
    . hoặc ‘ Túi Khôn Của Dân Tộc’
    . hoặc là hớn hỡ, vui mừng vô vàn, ông Bùi Tín cho rằng đã có 20 nhà trí thức bác bỏ hoàn toàn cương lĩnh Đảng thì … độc lập tự do dân chủ VN đã … gần kề. !? !? !?.

    Bác Tô Hải năm nay đã 85 tuổi rồi, bác ấy không bước ra khỏi cái căn hộ của mình nửa bước mà có cái nhìn về tình hình xã hội VN hết sức tinh tường. Bác Tô Hải viết: "Có những nhà đấu tranh LẠC QUAN TẾU đang định làm một cuộc cách Mệnh cho VN trên bàn phiếm, họ lạc quan tếu về tình hình VN ngày nay!. Nào là ĐCSVN đang giãy chết, nào là ĐCSVN sắp diệt vong, ngày tàn của ĐCSVN đã đến .v.v… và .vân .vân…
    - Xem: Nguyên Anh - Vì sao dân chủ và bất đồng chính kiến luôn thất bại? http://danluanvn.blogspot.com/2010/12/nguyen-anh-vi-sao-dan-chu-va-bat-ong.html

    Nói chung, những bài viết mang đậm tính chất LẠC QUAN TẾU rất tai hại cho phong trào dân chủ VN. Nó giống như là sự tung hỏa mù để rồi chính những bài viết đó mới đích thị là kẻ ‘đâm sau lưng’ phong trào dân chủ!. Nghe theo những bài viết có tính chất LẠC QUAN TẾU, người nông dân VN [chiếm 70% dân số] chắc chắn họ sẽ BÁN LÚA GIỐNG để rồi sau đó LÊN CHÙA BÁN NHANG!. Ấn tượng của ‘quí vị’ chính khách sa-lông LẠC QUAN TẾU đối với các nhà đương quyền của csvn thường là nếu không BĨU MÔI KHINH BỈ thì cũng là …MĨM CƯỜI Ý NHỊ.

    Có bài vè dành cho ‘chính khách sa-lông’ LẠC QUAN TẾU:

    Sang xuân đất Việt rộn cung đàn
    Tràn ngập tin vui những đặc san.
    Lôi thôi thành lập đôi ba đảng,
    Loè loẹt xưng danh sáu bảy hàm.

    Cả nhóm kê khai vài vị cốp
    Một phường xưng tụng khối ông tham.
    Giật gân báo chí ngồi thu lợi,
    “Cứu quốc” đứng ngoài ngó… Việt Nam! — Theo: Vô danh thị

    —————————————— [4]. Kết luận:
    Đã 40 năm trôi qua kể từ 30/4/1975, phong trào dân chủ hải ngoại cần “xét lại” bản thân để tiến lên -sau bài viết ‘Thời điểm của một xét lại bắt buộc’ của ông Nguyễn Gia Kiểng đăng ngày 13/06/2007- hay họ vẫn cứ tình trạng như cũ, họ vẫn cứ choảng nhau, vẫn cứ đâm sau lưng nhau .v.v…

    Theo Khổng Tử, CHÍNH TRỊ GIA phải biết ‘tu thân -> tề gia -> trị quốc -> bình thiên hạ’. Rõ ràng, chính bản thân ‘quí vị’ dân chủ hải ngoại đang cần phải lo ‘tề gia’ của họ trước; chính họ cần phải đoàn kết, có tổ chức trước; việc trị quốc, bình thiên hạ mới mong hy vọng …có hy vong.

    Và… sẽ chẳng có bất kì một quần chúng công nhân, nông dân, người lao động VN nào tin hoặc nghe theo đâu mà ‘quí vị’ dân chủ hải ngoại hòng …kêu với gọi:

    Kìa những kẻ vội lòng phú quí,
    Xem trong mình một tí đều không!
    Ví dù có gặp ngư ông,
    Lưới chài đâu sẵn nên công mà hòng!

    — Xem 13/01/2011: Michalak: Chế Độ csvn sẽ vững bền ít nhất 10 năm https://vietbao.com/p124a165703/michalak-che-do-vc-vung-ca-10-nam-nua
    --- Xem 6/8/2015 : Đại sứ Mỹ không ưa chụp hình với Cờ Vàng http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2015/08/150806_ambassador_osius_south_vietnamese_flag

    * * * Lê Diễn Đức - Việt Nam nếu đa đảng sẽ đổ máu?

    Trích dẫn:
    Khi nói đến tiến trình tiến tới dân chủ hoá của Việt Nam, mặc dù còn mờ mịt, xa vời, có ý kiến cho rằng, xã hội Việt Nam nếu có đa đảng sẽ đổ máu.Cách nguỵ biện trên rõ ràng là bóp méo hoặc thiếu hiểu biết về khái niệm dân chủ.

    [1]. Chưa có đa đảng đã 'đổ máu' nhiều lắm rồi (!!!)

    Theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia: "…Những chế độ độc tài toàn trị cộng sản gồm khối Liên xô, Đông Âu trong thế kỷ 20 và một số chế độ cộng sản hiện vẫn còn cầm quyền ở 4 nước trên thế giới, đều là những quốc gia vi phạm nhân quyền. Những vi phạm này tuy khác nhau về cấp độ văn hoá, về ranh giới quốc gia, cũng như tùy giai đoạn lịch sử nhưng đều có chung những cuộc giết người tập thể, ám sát, thủ tiêu cá nhân không cần xét xử, biến đất nước thành trại tập trung với sự đầy đọa con người về thể xác cũng như tinh thần: tra tấn, nô lệ hoá, lao động khổ sai, tù đầy, khủng bố tập thể, ngược đãi, ám sát vì lý do chủng tộc, tôn giáo, chính kiến; vi phạm quyền tự do tư tưởng, xúc phạm lương tâm con người, cấm tự do báo chí, tự do chính trị, độc tôn, độc quyền, độc đảng…"

    "Nhân danh chủ trương đấu tranh giai cấp và nguyên tắc chuyên chính vô sản mà các tội ác được biện minh. Sự giải thích hai nguyên tắc này đã hợp thức hóa việc 'thủ tiêu' những người bị cho là có hại cho sự xây dựng một xã hội mới: xã hội chủ nghĩa, và do đó, bị xem là kẻ thù của các chế độ độc tài toàn trị cộng sản. Hầu hết nạn nhân chế độ cộng sản chính là công dân của nước đó…".

    Tiếp. . . theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia: "Chuyên chính vô sản hay nền chuyên chính vô sản là một lý thuyết của chủ nghĩa Marx-Lenin là một bộ phận quan trọng của chủ nghĩa cộng sản khoa học, theo đó: chuyên chính vô sản là việc giai cấp công nhân nắm quyền lực nhà nước và sử dụng quyền lực nhà nước trấn áp giai cấp tư sản để tiến hành xây dựng một xã hội không giai cấp. Đây là sự thống trị về chính trị của giai cấp công nhân với chức năng thực hiện dân chủ đối với nhân dân, tổ chức xây dựng và bảo vệ chế độ mới, chuyên chính với những phần tử thù địch, chống lại nhân dân. Chuyên chính vô sản được cho là một trong những tư tưởng đặc sắc và trọng yếu nhất của chủ nghĩa Mác về vấn đề Nhà nước, là đỉnh cao của vai trò cách mạng của giai cấp vô sản trong lịch sử và là sự phát triển của Lý luận về Nhà nước mà Karl Marx đề ra và được những người kế thừa tư tưởng của ông phát triển.

    Vẫn . . .theo Bách khoa toàn thư mở Wikipedia: Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam

    " Cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam là chương trình nhằm xóa bỏ văn hóa phong kiến, tiêu diệt các thành phần bị xem là "bóc lột", "phản quốc" (theo Pháp, chống lại đất nước), "phản động" (chống lại chính quyền) như địa chủ, Việt gian, cường hào, các đảng đối lập... được Đảng Lao động Việt Nam và Chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa thực hiện vào những năm 1953–1956. Cải cách ruộng đất tịch thu tài sản, đất đai của những người này và chia cho bần nông, cố nông; đồng thời tiến hành đấu tố và xử tội họ...."

    " . . .Tổng số người bị quy trong Cải cách ruộng đất đã được thống kê là 172.008 người; số người bị oan sai là 123.266 người, chiếm tỷ lệ 71,66%