Người Buôn Gió - Chiến dịch mới của an ninh?

  • Bởi Admin
    26/08/2015
    5 phản hồi

    Người Buôn Gió

    Trước và sau chuyến đi của Nguyễn Phú Trọng đến Hoa Kỳ, một điều dễ quan sát là khoảng thời gian này không có những động thái bắt bớ những nhà đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến. Đây có thể là một biện pháp tạm nhân nhượng với Hoa Kỳ trước những đòi hỏi gắt gao về nhân quyền, nhất là trước thềm TPP và những món tiền mà Hoa Kỳ hứa tài trợ như 500 triệu USD cho nông nghiệp, hơn 400 triệu USD về trạng bị và huấn luyện hải quân.

    Tất nhiên thì không phải hạ bút ký kết là tiền sẽ được chuyển khoản ngay, tiền sẽ được chuyển dần theo từng tiến độ. Gần 1 tỷ USD chưa phải là nhiều so với sự khốn khó bội chi ngân sách của Việt Nam. Tuy nhiên thì để ẵm 1 tỷ trơn tru thì việc tạm ngừng bắt bớ vài nhân vật đấu tranh trong nước thì cũng là giá tương đối hời. Chưa kể đến việc tính xa xôi, nếu gần 1 tỷ này trót lọt suôn sẻ, sẽ có những khoản mới tiếp theo.

    Để đẩy nhanh tiến độ đón tiếp luồng sinh lực từ Hoa Kỳ, Việt Nam phải cải thiện luật lao động, hình sự, cải cách hệ thông kinh tế...tất cả những cải cách này đang được diễn ra, tốc độ chưa được khả quan lắm vì còn vướng nhiều sự lo ngại đến tồn vong của vai trò lãnh đạo ĐCVN. Việt Nam đang lược bỏ một số điều khoản luật tử hình, trưng cầu dân ý sửa đổi luật pháp, đặc xá tù nhân với con số lớn nhất từ trước đến nay.

    Khái niệm nhân quyền khá rộng lớn. Những tội phạm hình sự, những tên tham nhũng cũng có quyền con người, CSVN cải thiện đối xử nhân quyền bằng cách sửa luật giảm nhẹ cho tội tham nhũng, đặc xá diện rộng cho tù nhân hình sự. Về mặt nào đó vẫn được xét là có cải thiện nhân quyền.

    Với những người đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến thì các cải cách về các điều luật an ninh quốc gia vô lý như điều 258, 88, 79 vẫn còn treo trên đầu họ, cũng như việc đặc xá cũng chưa đến với họ.

    Nhưng dù sao thì vẫn có một chút gì đó với những nhà đấu tranh dân chủ, bất đồng chính kiến (sẽ tạm viết tắt là NĐT). Ví dụ họ có thể tiếp xúc với cơ quan ngoại giao quốc tế nhiều hơn, tất nhiên là vẫn bj cản nhưng số lần cản không triệt để như trước kia. An ninh Việt Nam tuỳ theo tính chất từng vụ, tuỳ theo từng đối tượng có thể làm ngơ để cho họ tiếp xúc với cơ quan quốc tế. Trong sự làm ngơ này có hai mặt. Một mặt là để quốc tế thấy những NĐT không phải bị cản trở hoàn toàn, họ vẫn có tự do chút ít. Mặt thứ hai là trong những NĐT ấy, có những người đưa thông điệp cho cơ quan quốc tế ở mức độ mà an ninh chấp nhận được. Ví dụ một NĐT kể lể gia cảnh của mình, hoặc đi vào những tiểu tiết của vụ việc nào đó sẽ được an ninh tạo điều kiện cho tiếp xúc hơn những nhà đấu tranh có kiến thức, tóm tắt, khái quát được tình hình chung.
    Một điểm nữa là các tổ chức xã hội dân sự (viết tắt XHDS) dù bị áp chế, nhưng họ vẫn có thể hoạt động ở mức độ nào đó.

    Những điều này cho thấy, có khả năng trong tương lai, những NĐT hay những tổ chức XHDS sẽ phát triển mạnh nếu như họ có hướng đi đúng đắn, chính xác, nắm bắt được xu thế của thời cuộc.

    Chính vì lo ngại xu thế phát triển của những NĐT có kiến thức, những tổ chức XHDS nên cơ quan an ninh Việt Nam phải có biện pháp ngăn chặn. Như đã nói lúc đầu, chuyện bắt bớ, xét xử không còn được ưu tiên vì quan hệ với Phương Tây. Thế nên cơ quan an ninh phai tìm ra một biện pháp nào đó để ngăn cản tiến trình này.

    Một trong những biện pháp đó là gây mâu thuẫn, triệt hạ uy tín những NĐT.

    Đây là thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt rất khó nhận ra của an ninh Việt Nam, đây là một biện pháp cực hữu hiệu.. Để thực hiện được việc này, ANVN nghiên cứu kỹ giới đấu tranh, thu thập thông tin, phân tích từng đặc điểm của các nhóm, các cá nhân.

    ANVN sau khi thu thập sẽ phân loại để đối phó, sử dụng.

    Phân loại.

    Có vô số dạng đấu tranh, loại cơ hội đấu tranh để kiếm danh lợi, loại để thoả mãn sự bức xúc cá nhân, loại muốn nổi tiếng, loại tham vọng chính trị muốn thâu tóm tất cả phong trào để mình làm thủ lĩnh.

    1- Loại bức xúc cá nhân trước đời sống xã hội hoặc hoàn cảnh của mình, lên tiếng hay tham gia phong trào tuỳ hứng. Lúc mạnh mẽ, lúc thờ ơ. Bức xúc là tâm lý phản kháng trước cái sai nào đó, phải có thời gian dài để biến bức xúc thành nhận thức tổng thể thì những người bức xúc sẽ thành những NĐT chính nghĩa thực sự.

    2- Loại kiếm danh lợi, loại này có vụ việc gì ngon lành, không hao tổn, được tài trợ, có hình ảnh thì tham gia. Vụ nào khó nhằn thì bỏ qua.

    3- Loại muốn nổi tiếng, loại này thì cứ nói gì được nhiều người hưởng ứng là làm.

    4- Loại muốn thâu tóm tất cả phong trào, để họ làm thủ lĩnh lực lượng, có thế mạnh để chờ cơ hội nào đó trong tương lại, thành một thế lực chính trường Việt Nam.

    5- Loại cuối cùng, những NĐT chính nghĩa, xuất phát từ trình độ kiến thức cùng với lương tâm của mình, nhận thấy thể chế CSVN cản trở quá trình phát triển đất nước, họ vào cuộc làm NĐT.

    (để khách quan, người viết bài này khẳng định mình không hề nằm trong loại thứ 5).

    Xếp hạng thì loại 1 chiếm 40%, loại 2 và 3 chiếm 20 %. Loại 4 chiếm 10% và loại thứ 5 chiếm 20%. Còn 10% sót lại là Dư Luận Viên, An Ninh trá hình làm NĐT.

    Đối phó.

    Loại thứ 5 chiếm 20% là loại đối tượng tiềm tàng nguy hiểm nhất với chế độ cộng sản. Bởi họ có kiến thức, tấm lòng, uy tín trong nhân dân cũng như được quan tâm của các nước trên thế giới. Muốn đánh phá được uy tín của nhóm 5 này, cách tốt nhất là dùng chính những loại đấu tranh khác.

    40% của loại đấu tranh bức xúc sẽ chả có lý do gì để tấn công nhóm 5.Họ thường thở dài nếu có cuộc đánh đấm giữa các nhóm, hoặc một số họ bênh nhóm 5 khi nhóm này bị tấn công.

    Những nhóm còn lại có thể khai thác lợi dụng phần nào để tấn công nhóm 5. Nói là phần nào vì trong số nhóm này có những người vì danh lợi, vì nổi tiếng có khi họ chọn cách bênh nhóm 5.

    Nhóm thứ 4 sẽ là lực lượng chính để tấn công nhóm 5, cùng với bọn DLV, AN và một phần nhóm thứ 2, 3.

    Triển khai kế hoạch.

    Đầu tiên các An ninh trá hình NĐT sẽ gieo rắc đến nhóm 4 những thông tin úp mở rằng môt số cá nhân trong nhóm 5 tương lai sẽ là lãnh đạo, chính khách ở Việt Nam với sự giúp đỡ của các nước phương Tây.

    Nhóm 4 lập tức có hành động chiêu mộ những cá nhân này về nhóm họ, nhưng thường là thất bại. Vì những NĐT chính nghĩa có kiến thức, tầm cỡ họ không dễ dàng đầu quân cho một tổ chức như vậy. Không dùng được thì giết, nhóm 4 cho người đi tiếp xúc với những cá nhân nhóm 2, nhóm 3 để khích động nhóm này khởi động tấn công những người nhóm 5.

    Nhóm thứ 2 và thứ 3 lao vào cuộc tấn công nhóm 5 một cách thụ động, họ nghĩ rằng họ đang làm việc đúng, việc phân định sai trái, vạch rõ cái không đúng của những cá nhân trong nhóm 5. Hơn nữa do một chút động cơ cá nhân họ tấn công nhóm 5, được nhiều người biết đến, được nổi tiếng, được cái danh là dũng cảm đột phá...

    An ninh trá hình đấu tranh, DLV cùng với nhóm 4 theo dõi cuộc chiến, kích đông, tung hứng để lây lan.

    Bởi sự phức tạp như thế, người bình thường hay những NĐT bức xúc sẽ không hiểu tại sao. Người ĐT ở nhóm 5 kia bị tấn công, mà trong đó không chỉ là an ninh, dư luận viên mà còn có cả những nhà đấu tranh khác. Chính điểm đó khiến họ hoài nghị về uy tín của người ở nhóm 5 đang bị tấn công.

    Ví dụ.

    Lê Công Định là trường hợp điển hình bị tấn công, cùng với Huỳnh Thục Vy. Đây là hai ví dụ nhóm 5 có hội tụ nhiều điểm sáng giá. Từ gương mặt ngoại hình dễ mến, trình độ khái quát nhận định xã hội, tính cách điềm đạm, khoan hoà. Cả hai đều có những điểm để người ta không nghi ngờ về tư cách đấu tranh, gia đình và bản thân họ đều phải trả giá rất đắt mà bất cứ ai cũng thấy. Ông Huỳnh Ngọc Tuấn gần 10 năm tù vì chống chế độ, Lê Công Định cũng 5 năm tù. Những hành động của họ luôn rõ ràng, sáng sủa về hướng đi của mình.

    Họ là những đối tượng mà cơ quan an ninh cần phải có biện pháp huỷ diệt danh dự, không để nhen nhóm thành những nhà lãnh đạo đối lập trong tương lai. Và một lần nữa phải nhắc lại, cuộc huỷ diệt bằng phương pháp mới bây giờ là đánh phá vào uy tín, bôi nhọ đời tư.

    Không phải ngẫu nhiên trùng lặp khi sự tấn công Lê Công Định nở rộ trên mạng, các cuộc phổ biến giáo dục an ninh quốc phòng trong tháng 8 năm 2015 này lại đưa hình ảnh Lê Công Định ra để làm ví dụ về những tổ chức phản động.

    Những tấm ảnh trên chụp cách đây một tuần, trong một buổi giáo dục an ninh quốc phòng. Điều đó cho thấy chiến dịch bôi nhọ, đánh phá uy tín những người nhóm 5 là sự thật.

    Có những người trong nhóm 2, 3, 4 cũng bị đánh phá uy tín. Nhưng khách quan mà nói, sự đánh phá với họ không giống sự đánh phá những người nhóm 5. Họ bị chỉ trích bởi họ tấn công những người nhóm 5, đấy là hệ luỵ tất yếu đi kèm vì hành vi của họ. Nếu như họ không tấn công những người nhóm 5, chắc chẳng ai tấn công họ. Không như những người nhóm 5, dù họ không chỉ trích, tấn công ai nhưng họ vẫn là đối tượng để bị đánh phá về đời tư, lối sống.

    Kết luận.

    Giải pháp để dứt điểm chuyện tấn công này phải bắt đầu từ nhóm thứ 4, nhóm mà an ninh tác động để thông qua đó chủ trương gây nên cuộc chiến đánh phá các nhà đấu tranh nhóm 5.

    Nam Cam, Khánh Trắng vốn dĩ thống trị được giang hồ xã hội đen một phần lớn là chủ trương dĩ độc trị độc của công an Việt Nam. Nhờ chủ trương này chúng được lựa chọn cho phép tồn tại để khống chế các băng nhóm khác.

    Hồ Chí Minh lãnh tụ của ĐCS cùng dùng những biện pháp loại trừ các đồng chí của mình để được quốc tế cộng sản chọn lựa làm người đứng đầu nhận viện trợ và lãnh đạo cách mạng Việt Nam.

    Chắc sẽ không có biện pháp nào dứt điểm được tham vọng cả. Những kẻ tham vọng làm lãnh tụ khác hẳn những người tham vọng mong muốn xã hội tốt lành hơn, đấu tranh làm lãnh tụ khác biệt hẳn với các loại đấu tranh còn lại vì luôn tàn nhẫn và nhiều thủ đoạn tinh vi,

    Còn lâu nữa, cộng sản Việt Nam vẫn còn sử dụng được giấc mơ lãnh tụ của nhóm 4 đển triệt tiêu những người nhóm 5.

    Tái bút: Định viết như mọi khi, nhưng nhiều người nói rằng - anh biết mày là lưu manh rồi, học chưa hết cấp 3, mày từ giờ không phải tái bút thế đâu. Viết mãi thế đọc nhàm quá.

    Nên từ nay sẽ bỏ khoản tái bút như vậy.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    5 phản hồi

    Người buôn gió hay Người chém gió đấy? Nghe Người chém gió nói thì cứ tưởng Người chém gió là bố công an không bằng. CA có cả một bộ máy từ cấp Bộ đến cáp cớ sở với biết bào mánh khóe thủ đoạn đã được nghiên cứu nâng lên mức khoa học, đến ngành an ninh các nước tiên tiến còn chạy dài. Có công an nước nào nghĩ ra cái trò khủng bố bằng mắm tôm như CA Việt cộng không?
    Hồi chưa vào tù thì ông Nguyễn Ngọc Già đã bầy cho bao người các chiêu đối phó với công an, nay ông Già bị công an bỏ tù, nếu ông nhiều tài đối phó thì chắc ông ra tù rồi, tức là công an thua ông rồi.
    Lại còn phân tích các nhóm đấu tranh nữa chứ. Cứ như Người Buôn gió đã từng là lãnh tụ của nhiều nhóm đấu tranh rồi ấy. Chém gió quá đi mất.
    Thôi thì hãy viết như trước để thư giãn còn tốt hơn, có tác dụng hơn. Chính trị thì phải thủ đoạn, nước ta đố ai thủ đoạn như Bố già Hồ Chí Minh? Nguyễn Ba Dê cũng tài nhưng chưa xứng học trò của Bố già dân tộc. Bố già dân tộc là chiến hữu cánh hẩu của Bố già Mafia.

    CQCSVN dang ha he vi chia re duoc nhan dan de vung ghe cai tri. Nhung ho co biet dau minh dang lam mot chuyen het suc ngu xuan la huy hoai dan toc.

    Khổng tử phân loại “ Quân tử” , “Tiểu nhân” …nhưng .Lão tử , Trang từ …cho rằng, chỉ làm mất đi thiên tính vô ưu, làm mưu thuật thêm tinh vi , làmlòng người thêm dối trá tinh vi hơn ! Mà xét kỹ, sau đó đến tận hôm nay , “quân tử” có được bao nhiêu so với “tiểu nhân” , so với “ nguỵ quân tử” …vv? Hitler phân loại “chủng tộc thượng đẳng” – Kết quả : Địa ngục WWII, chủng tộc khác chết nhiều, nhưng không chắc họ là “ hạ đẳng” ? ! K.Marx phân loại con người thành “các giai cấp”, gọi là thống trị và bị trị- và kết quả của cuộc “đấu tranh giai cấp” ấy thế nào - ? Trong xã hội VN cộng sản hiện tại , “công hữu” đang do ai làm chủ, và “ tư hữu” là thuộc về những ai ? Ta còn có thể tìm ra bóng dáng “kẻ vô sản” trong đám quan chức Việt cộng, Trung cộng ngày nay chăng ?...vv

    Thế giới này, kẻ “tiển nhân” chủng tộc này có thể “thượng đẳng” trong một giai đoạn, đến khi nó không còn đủ năng lực “thượng đẳng” nữa, Thế giới này “ Gia cấp” này , nay mai có thể dễ dàng trở thành “giai cấp” khác…Cộng sản phân loại” Ta-Địch” , “ phản động và trung thành “ . Thế giới ảo, người ta tự phân loại “ Đây là giới “elite” đây là giới bình dân….vv, Ta không thể làm gì được trước nhưng như cầu cháy bỏn như thế. Còn sống, con người còn (yêu thích) phân loại …Nhưng tiếc thay, phân loại , thường là nguyên nhân của mâu thuẫn và tranh chấp ! Phân loại càng rõ ràng, cành thuyết phục…thì .thãm hoạ từ nó, càng thêm nặng nề !
    Không có gì hấp dẫn, quyến rũ và ve vuốt “cái tôi” của nhân loại bằng việc “giúp con người định hình giá trị của chính nó” ( tất nhiên , tự kỷ ám thị, chẳng ai tự nhận mình là loại “tẻm “ cả . Dù thật sự, mỗi một cá thể, bất cứ đâu, bất kể quốc gia nào , đều được hình thành từ những mối lien kết nhập nhằng giữa Duy vật, Duy Tâm, Duy lợi, Duy lý…, mỗi thứ một ít! Cái tốt đẹp vẫn còn trong những con người xấu xa, cái xấu xa vẫn tồn tại trong lòng những người tốt ….Không có gì mà nhân loại có, tốt lẫn xấu, mà bản thân chính ta lại không có, chỉ là ít hoặc nhiều, trong sâu thẵm tâm hồn của chính mình ! Ta là con người, không phải một Robot chỉ vì tự mình tưởng ra như thế ?
    Thế giới luôn biến đổi, nhận thức cũng có quyền thay đổi…Hôm nay anh cảm phục Cộng sản, không thề nói ngày mai anh không cảm phục Dân chủ….hoặc ngược lại . Hôm nay anh làm điều xấu , không có gì bảo đãm ngày mai anh không thể làm điều tốt ?...DLV kia, mai này sẽ là kẻ cuồng tín Dân chủ-Đa nguyên, why not ? …vv. Sự thật này, bất chấp mọi “chiến dịch mới hay cũ, của an ninh” !

    Cẩn thận, xin chớ tự cho anh là lưu manh trọn đời hoặc trí thức trọn đời…cẫn thận hơn nữa, khi nói nó ra . Việc tự cho mình thuộc về đây hoặc kia, chỉ là một thái độ trẻ con, gàn bướng. Dao động, băn khoăn trong chính kiến hôm nay, hoặc ngày mai đều luôn là “chuyện bình thường ở huyện”, miễn là ta đừng quên đặt mình trong hoàn cảnh của người, đừng quên “ta cũng không khác” nhiều lắm, so với những người xung quanh ta. Việc phân loại người khác , suy cho cùng, cũng chỉ giúp ve vuốt cái tôi của chính mình, điều đó nhạt nhẽo và nhàm chán vì ai cũng thế cả. Hãy đứng trong cuộc đời, đứng cùng mọi người, chớ có đứng trên cuộc đời mà nhìn xuống…, kẻo không ta lại trở thành chính cái ta đang phê phán ! Nước VN cần gì ? Cần nhiều lắm, nhưng chắc chắn không cần thêm “sự phân loại” !
    Cái VN cần nhất, chính là tâm lý vượt qua sự “vô cảm” , cái nó cần nhất , là sao cho mỗi thành viên ai nấy đều DÁM CẢ GAN cất lên tiếng nói của mình . Dù ủng hộ hay đả kích Dân chủ, Độc tài …Nhân loại lúc nào cũng cần đến ý kiến trung thực của chính anh, Hãy nói to lên điều anh đang nghĩ !

    Dân VN , hãy nói to lên điều mình đang thật sự nghĩ trong lòng . Hãy như em bé kia: “Giáo dục thối nát rồi ! “ –Đúng ? Sai ? đâu phải là điều quan trọn , mà quan trọng…em đả biết và dám nói lên điều em nghĩ ! Khi cất lên tiếng nói của chính mình, người ta sẽ biết đứng lên bảo vệ nó ! Lịch sử loài người cho thấy, sự vô cảm tàn hại nhân loại, nhiều hơn là cất lên tiếng nói đấu tranh !

    PS: Không gì khôn ngoan hơn la sống theo và bằng sự thật. Trong các vấn đề học thuật hoặc tư tưởng mọi sự “phòng thủ” hay tự hạ….đều luôn yếu ớt, vụng về đến buồn cười, vì thật ra ,chẳng cần thiết lắm ! Hãy thử đi xa thêm một bước nữa xem ?
    Còm này, là hứng lên viết thêm một tí cho mục “ Triết học đường phố” , đọc xong quăng bỏ cũng chẳng hại gì ! Và cũng để nhắn bọn Tứ trụ cùng phe cánh “kiên định”gì đó , người dân luôn nhìn các anh rõ như nhìn vào lòng bàn tay ! Mọi lúc,mọi nơi ! ( Còm khi đã có chút ít men….nhưng có quan trọng gì ?)

    Trích dẫn:
    Nhóm thứ 4 sẽ là lực lượng chính để tấn công nhóm 5, cùng với bọn DLV, AN và một phần nhóm thứ 2, 3.

    Những người đấu tranh có cùng mục đích, nhưng có thể không cùng con đường. Điều này – và nếu họ không nhìn xa – làm họ có thể không ưa nhau, theo kiểu chỉ có con đường tôi đi là đúng, đường anh là vất đi.
    Hai lý do khác là ego và hiểu lầm.
    Với những người đấu tranh trong nước, bị chính quyền bao vây về kinh tế, thì chuyện tiền bạc đôi khi là lý do khác nữa.
    Tất cả những điều đó được giới an ninh tận dụng, khai thác, đào sâu thêm nữa, xúi thêm vào.
    Kết quả là, nếu những người đấu tranh không cảnh giác, họ bị sa lầy vào việc đánh, chỉ trích nhau, mà quên đi mục đích chính ban đầu, và làm cho phong trào đấu tranh suy yếu đi.

    Trích dẫn:
    Và một lần nữa phải nhắc lại, cuộc huỷ diệt bằng phương pháp mới bây giờ là đánh phá vào uy tín, bôi nhọ đời tư.

    Không biết NBG nói “mới” là mới cái gì. Trò gài bẫy, bôi bẩn, triệt hạ uy tín của những ngườì đấu tranh an ninh Việt Nam dùng rất nhiều và phải nói là rất thành công. Chính họ đạo diễn rồi họ xì ra ngoài các hình ảnh photoshop hay các video cắt xén.
    Điển hình là trường hợp của tướng Trần Độ trong nước và chiến sĩ Võ Đại Tôn ở hải ngoại.
    Trường hợp của Tiến sĩ Hà Vũ cũng có thể coi thuộc dạng này với một biến thể là ngoài việc làm mất uy tín, còn có lý do để bắt giam ông, đưa đến việc lục soát nhà, và dẫn đến những tội khác.
    Khi bắt nhà văn Nguyễn Quang Lập, họ cũng cho rỉ tin ra là ông đã nhận tội.
    Tất cả nhằm làm mất uy tín.