Xuân Hùng - Lời nói dối, nói nhiều sẽ thành sự thật

  • Bởi Khách
    24/08/2015
    9 phản hồi

    Xuân Hùng, cộng tác viên Dân Luận

    Chuyện Trung Hoa kể rằng: mẹ Tăng Sâm đang ngồi dệt vải, bổng một người hớt hải chạy đến báo mẹ Tăng Sâm rằng: “Tăng Sâm giết người.” Bà mẹ nói: “Chẳng khi nào con ta lại giết người”. Rồi bà điềm nhiên ngồi dệt. Một lúc lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ không nói gì, cứ điềm nhiên dệt. Một lúc lại có người đến bảo: “Tăng Sâm giết người”. Bà mẹ sợ cuống cuồng, quăng thoi, trèo qua tường chạy trốn.

    Bản tính con người hay cả tin. Nếu cứ tiếp tục nhồi nhét mãi một điều nói láo đến đâu vào đầu người ta, cũng làm cho ngay cả kẻ vững tin bị ảnh hưởng. Một việc, dù cho sai lầm đến mười mươi nhưng cứ nói đi nói lại, tung luận điệu xuyên tạc mãi cũng khiến người ta bán tín bán nghi rồi cũng tin là có thật.

    Cái gì không có, nói mãi cũng có người tin. Như chuyện Trung Quốc lặp đi lặp lại tuyên bố chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa. Trung Quốc là nước lớn, lại là thành viên thường trực Hội đồng Bảo An Liên hợp quốc, những lời nói của họ ít nhiều đều có trọng lượng, dễ khiến dư luận thế giới tin.

    Trong chiến tranh thế giới thứ hai, Paul Jpseph Gobbels (bộ trưởng Bộ thông tin quần chúng và Tuyên truyền của Đức quốc xã) nói "Nhồi vào đầu chúng 60% sự thật và 40% giả dối... nhồi liên tục, lúc đầu khó chấp nhận, nhưng đến 1000 lần tất cả sẽ trở thành sự thật". Ngay cả Hitler cũng cho rằng "cứ nói dối, nói dối, nói dối mãi thì thiên hạ sẽ tin."

    Trong chiến tranh Việt Nam rất nhiều huyền thoại đã được dựng lên đại khái như: Lấy thân mình chèn bánh pháo, lấp lỗ châu mai, làm giá súng, bắn một phát xuyên 5 tên, nữ dân quân vác thùng đạn nặng cả trăm kg, súng trường bắn hạ may bay F105, bám càng diệt trực thăng, phẩu thuật trong địa đạo... Đến bây giờ không biết cái nào là thật, cái nào là sản phẩm của tuyên truyền.

    Người ta cứ tin rằng cách mạng tháng Tám là một cuộc khởi nghĩa giành chính quyền, nhưng thực ra đó là một cuộc cướp chính quyền.

    Mỹ viện trợ miền Nam là để biến miền Nam thành thuộc địa kiểu mới, chính quyền miền Nam là tay sai đế quốc, người dân tin như thế. Vậy Liên Xô, Trung Quốc viện trợ biến Việt Nam thành gì?

    Hôm qua, ngồi với mấy người bạn bàn luận về các tướng tài thế giới. Mình rất ngạc nhiên khi ai cũng nói Võ Nguyên Giáp nằm trong tốp 10 vị tướng giỏi nhất mọi thời đại. Mình định giải thích cho họ nhưng thôi, dù có nói gì thì họ cũng không tin, bỡi sách, báo lâu nay đã nói vậy. Nếu có hỏi hàng ngàn người họ cũng nói như vậy.

    Theo thông tin, vào khoảng đầu thập niên 90, tạp chí Kiến thức ngày nay đã đưa tin: Hai vị tướng nước ta là Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã vinh dự được bầu chọn là hai trong mười vị tướng soái kiệt xuất thế giới. Từ đó người ta cứ viết như thế, người nghe cứ tin như thế. Còn nguồn tin ở đâu, không biết. Nhưng theo tiến sĩ Nguyễn Lân Dũng "Viện Hàn Lâm Anh Quốc chưa bao giờ có một cuộc bình chọn nào như thế". Chúng ta có bệnh hay tự sướng, nói lấy được, như chuyện Bác Hồ được UNESCO vinh danh "danh nhân văn hóa" đã gây nhiều tranh cãi.

    Tài năng quân sự của Đại tướng Võ Nguyên Giáp có gì nổi trội? Cơ sở nào để ca ngợi ông là thiên tài quân sự, bậc thầy về chiến tranh du kích? Không phải là vị tướng kinh qua trận mạc, ông cũng không có một học thuyết quân sự có tầm. Nếu cứ vịn rằng: đánh thắng hai đế quốc đầu sỏ hùng mạnh Pháp, Mỹ, đập tan chiến tranh xâm lược của thực dân cũ và mới, làm bùng lên phong trào giải phóng dân tộc khắp thế giới; đã làm cho 7 vị tướng Pháp: Leclere, Valluy, Blaizot, Carpentier, De Lattre de Tassigny, Raoul Salan, Henri Navarre và 4 vị tướng Mỹ: Harkin, Westmorland, Abraham, Owe, để đề cao ông thì không thuyết phục. Không ít người cho rằng ông cũng là sản phẩm của sự tuyên truyền.

    Giống như người miền Bắc trước 1975, mặc dù cuộc sống thiếu thốn, khổ sở, nhưng vẫn tin rằng miền Nam còn nghèo khổ hơn, lại chịu sự kìm kẹp của Mỹ ngụy, bị bóc lột nghèo đến nỗi phải dùng đến gáo dừa ăn cơm. Họ cứ nghĩ cần phải nhường cơm xẻ áo, tòng quân giải phóng miền Nam, nhưng sự thật thế nào? Khi họ đặt chân vào miền Nam nhiều người đã thừa nhận đồng bào miền Bắc ngoài đó quá khốn khổ. Họ chẳng thấy ai ăn cơm bằng gáo dừa, mà chỉ thấy nhiều nhà cao tầng, có tủ lạnh, có điều hòa, có ti vi và xe máy, xe hơi chạy đầy đường.

    Nhà Văn Dương Thu Hương thuộc thế hệ "Xẻ dọc trường sơn đi cứu nước" đã phải chua sót nhận ra rằng: "Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con người, trong khi đó ở miền Nam người ta có thể nghe bất cứ thứ đài nào, Pháp, Anh, Mỹ... nếu người ta muốn. Đó mới là chế độ của nền văn minh. Và thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ. Đó là sự hàm hồ và lầm lẫn của lịch sử. Đó là bài học đắt giá và nhầm lẫn lớn nhất mà dân tộc Việt Nam phạm phải". Thế nên sau này nhiều người mới nghĩ, Miền bắc giải phóng miền Nam, miền Nam khai sáng miền Bắc.

    Sống trong xã hội, thông tin chỉ có một chiều, nên thành ra người ta quen. Bản thân lại có định kiến sẵn nên giờ ai nói cái gì ngược lại là nghĩ người ta nói xấu, thù địch, chống phá, phản động. Cả nước có trên 800 tờ báo "nhà nước", nên mặc quyền nói, dù không nói thật một nữa, một phần tư, thậm chí dã dối nhưng nói nhiều, nói dài, nói liên tục, nói ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác thì cũng thành sự thật.

    Xuân Hùng

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Tên tác giả viết:
    Nguồn gốc từ "chấn lột" (chứ không phải "trấn lột") - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150823/xuan-hung-loi-noi-doi-noi-nhieu-se-thanh-su-that#comment-143437

    Này, trấn là trấn áp, là dùng sức mạnh, vũ khí uy hiếp người khác để lột, để cướp. Trấn lột nhá, đêk chấn lột nghe chưa? Cái từ này có từ thưở cha sinh mẹ đẻ, đêk có đợi đến khi chàng Chấn hp nầu đó đi cướp cạn mới được sáng chế, phát minh-

    Giành chính quyền cũng không đúng mà cướp chính quyền cũng không đúng, phải gọi là "xin đểu chính quyền" hay "chấn lột chính quyền" mới chính xác.
    Nguồn gốc từ "chấn lột" (chứ không phải "trấn lột") là như sau: trước kia có tên cướp tên là Chấn ở Hải Phòng, gây ra nhiều vụ cướp nổi tiếng ở đường 5 và nhiều nơi khác ở Hải Phòng, cứ thấy người là nó cưỡng bức phải cho nó, nếu không cho thì nó đánh có khi gây thương tích nặng, có người gọi đó là "xin đểu". Sau người ta lấy ngay tên nó để gọi hiện tượng "xin đểu" là "chấn lột". Ở Hà Nội có tên Thọ thường cướp trên đường Thụy Khuê, gọi là "thọ lột", cũng gần giống gọi người giúp việc là "ô xin".
    Việt Minh đã "xin đểu" chính quyền của chính phủ Trần Trọng Kim. Đây là vụ "xin đểu" lớn nhất trong lịch sử dân tộc Việt Nam, xin đểu cả một đất nước, cả một dân tộc.
    Hiện nay thì CSGT đang bành trướng "xin đểu" ra khắp cá ngả đường trên toàn quốc. Nếu xin đểu mà không cho thì phạt có biên lai hẳn hoi, đi nộp phạt vừa mất nhiều tiền hơn vừa hết hơi.

    Làm sao khôn hơn lịch sử được. Đến một lúc nào đó sự thật sẽ được phơi bầy nhưng khi đó đã là một phần của lịch sử. Không nên than vãn quá khứ, và mơ mộng tương lai mà hãy cải tạo hiện thực. Tất cả chúng ta điều là sản phẩm của hoàn cảnh lịch sử ấy.
    thời đại internet bùng nổ thông tin, thông tin đa chiều nhiều người sẽ tỉnh ra, họ luôn nghi ngờ thông tin mà mình nhận được.
    Còn chính quyền có hai cơ quan Tuyên giáo và công an, một chặn, một để chống. Mấy ai dám lên tiếng cho sự thật ?.

    LẨN THẨN : Theo tôi, "giành" đã mang ý nghĩa cướp rồi."
    Thế "giành huy chương vàng" cũng là "cướp huy chương vàng" hay sao?
    "Cướp" là dùng bạo lực để chiếm đoạt cái gì của người khác, còn "giành" là phải phấn đấu hay nhờ tài của mình mới chiếm được cái gì trong một cuộc thi gì đó.
    Rõ ràng là cuộc CM tháng 8-1945 chính là cuộc cướp chính quyền. Kẻ cướp thì chẳng có gì vinh quang, nhưng theo cái nhìn của những người CS thì đạt được mục đích thì thủ đoạn nào cũn tốt. CS lên án những kẻ đánh bom là khủng bố, thế nhưng CS lại tuyên dương những chiến sĩ biệt động Sài Gòn đánh bom, khủng bố những người trong chế độ Sài Gòn.
    Nói chung NHỮNG NGƯỜI CS đã lật ngược các khái niệm tốt và xấu, tranh luận với họ không được vì họ không biết lẽ phải mà chỉ nói lấy được. Cùng một hiện tượng, nhưng nếu ở đối phương thì họ lên án, nhưng chính bản thân họ làm như thế , không sai tí nào. Trước kia dưới chế độ thực dân thì họ đòi tự do báo chí, nhưng nay dưới thời CS thì họ lại cấm tự do báo chí.
    Trước mắt thì chính quyền đang chuẩn bị tăng các khoản thu, khoản phí vì ngân sách thu không đủ chi. Điều này thì chính đài truyền hình VTV vừa công bố, chứ chẳng có thế lược thù địch nào xuyên tạc cả.

    Những ai theo thuyết "có nhiều sự thật (tuỳ theo góc nhín)" chắc do nhầm lẫn giữa "sự thật" và "sự đúng đắn".

    Sự thật chỉ có một và mang tính khách quan (và được trả lời "thật" / "không thật")

    Sự đúng đắn mang tính chủ quan, tuỳ góc nhìn (quan điểm) và được trả lời "đúng" / "sai"

    Ví dụ cổ điển là chuyện ngụ ngôn "đám người mù sờ voi". Mỗi người mù ấy đều cho mình là đúng (chủ quan tuỳ theo nơi nào của con voi mà họ sờ), và họ tin đó là sự thật. Tuy nhiên mỗi người ấy chỉ cảm nhận được một phần của sự thật.

    Còn nói thêm nữa, họ chỉ so sánh điểu cảm nhận với một thứ khác (như ví cái chân voi như cột đình) chứ họ cũng chưa biết rõ phần sự thật ấy. Nghĩa là còn cách biệt với sự thật khá xa. Các vị trí thức đã that sự thức chưa?

    Đáng lẽ nên thế này: Lời nói dối, nói nhiều sẽ khiến người nghe tịn đó là sự thật

    Chứ không phải "Lời nói dối, nói nhiều sẽ thành sự thật". Ý này sẽ làm một số người chắc hơn vào lý thuyết "có nhiều sự thật"

    Sao tác giả Xuân Hùng có cái nhìn hạn hep thế? Nói dối lừa được 100 người thì có tới hàng triệu người phát hiện ra, nhất là thời đại internet bùng nổ thông tin. Trước kia tên trùm Nazi cũng chỉ lừa được dân Đức chứ có lừa được cả thế giới đâu. Lấy cái tích cổ từ hàng nghìn năm trước mà áp dụng cho thời nay thì đúng làm sao được.
    Một thế hệ bị lừa, một thời đại có thể bị lừa, thế nhưng lịch sử là ông quan tòa sáng suốt nhất. Không ai lừa được lịch sử. Chuyện Lê Văn Tám hay cả chuyện Hồ Chí Minh thì trước sau cũng ra ánh sáng. Cái Ban tuyên huấn TƯ là trung tâm lừa đảo thì dân đã tặng cho hai câu thơ:
    Không địch không ta là bọn con phe
    Nói chẳng ai nghe là ban tuyên huấn.

    Cướp, lấy cái gì của người khác bằng vũ lực hoặc thủ đoạn, là bất hợp pháp.
    Giành, tranh dành, giành giật với một ai đó, Chiếm lấy bằng sức mạnh hoặc cố dùng sức lực để đạt được
    Nghĩa cũng gần nhau, nhưng giành nghe nó nhẹ hơn thôi. "cách nói nhẹ đi"

    Xin tác giả (bác Xuân Hùng) cho biết:
    "Cướp" chính quyền, với "giành" chính quyền khác nhau thế nào?
    Theo tôi, "giành" đã mang ý nghĩa cướp rồi.