Nguyễn Văn Tuấn - Khủng bố: nước người và nước ta

  • Bởi Admin
    18/08/2015
    3 phản hồi

    Nguyễn Văn Tuấn

    Sáng nay, qua một anh bạn bên Thái Lan tôi mới biết trung tâm Bangkok mới bị đánh bom khủng bố. Cuộc đánh bom làm cho 22 người chết, hơn 120 người bị thương (1). Thật kinh khủng. Nhìn hình thì thấy nơi bị đánh bom là Đền Erawan nổi tiếng, gần bên khách sạn Erawan nơi tôi từng lưu trú ở đây 2 đêm hơn 1 năm trước. Thật không ngờ một nơi linh thiêng và sầm uất lại là mục tiêu của khủng bố.

    Tôi nghĩ khả năng rất cao là khủng bố, vì thủ phạm rõ ràng "thiết kế" cuộc đánh bom nhằm gây thiệt hại nhiều nhất và nặng nhất cho cộng đồng. Họ chọn giờ chiều (7 pm) và ngôi đền nổi tiếng, giữa một khu phố lớn và sầm uất. Anh bạn người Thái của tôi cho rằng không có người Thái nào nghĩ đến cài bom vào một đền tôn giáo, nhất là ngôi đền nổi tiếng như Erawan. Theo một bản tin tối nay của một đài truyền hình Úc thì cảnh sát đã xác nhận được một nghi phạm, nhìn hình thì thấy có vẻ là người Trung Đông (và phóng viên cũng bình luận như thế). Dĩ nhiên, chỉ là nghi phạm, nên chưa có thể nói gì hay kết luận gì.

    Tình hình chính trị xã hội Thái Lan không được lí tưởng mấy. Hai phe áo vàng và áo đỏ luân phiên biểu tình làm bất ổn ở một khu phố Bangkok. Chỉ một khu thôi, chứ nhìn chung toàn thành phố thì "business as usual". Đã có 2 cuộc đảo chánh theo tiêu chuẩn Thái Lan (có nghĩa là đảo chính ôn hoà). Thỉnh thoảng cũng có một vài bạo động trên đường phố, nhưng nói chung là không ảnh hưởng đến du khách. Nhưng lần này thì rất khác, vì rõ ràng kẻ chủ mưu nhắm vào du khách. Ở khu này buổi chiều có rất nhiều quán bar lịch sự, là những địa điểm giải trí rất hay sau một ngày làm việc mệt nhọc. Ấy thế mà kẻ khủng bố đã cướp đi sự an lành của người dân. Những kẻ khủng bố phải bị lên án.

    Có một sự trùng hợp rất thú vị, là trong ngày Bangkok đang kinh qua thảm hoạ thì ở VN báo chí lại vinh danh một người [có thể xem là] khủng bố. Báo VNexpress đi bài về một nữ biệt động Sài Gòn từng đánh bom làm nổ máy bay với ý định giết 80 cố vấn Mĩ trên một chiếc máy bay Boeing 707 (2). Bài báo không nói rõ, nhưng hình như vụ đánh bom không thành công. Tôi hơi nghi là nếu máy bay Boeing 707 thì phải có chở hành khách dân sự chứ, như vậy vụ đám bom rõ ràng là nhằm giết thường dân nữa. Không chỉ đánh bom máy bay, bà này còn tham gia đánh bom cuộc triển lãm trước Toà đô chính (tức UBND ngày nay) vào ngày 26/10/1962 làm 7 người chết và 47 người bị thương. Như vậy, những hành động đánh bom khủng bố đang xảy ra ngày nay chẳng là mới gì đối với VN, vì 50 năm trước người Việt đã từng làm như thế.

    Nhiều khi tôi không hiểu nổi báo chí VN tại sao họ lại đi ca ngợi những hành động giết chóc như thế. Trước đây, người ta còn viết những bài báo mô tả chi tiết kế hoạch ám sát Giáo sư Nguyễn Văn Bông. Và, còn nhiều bài báo ca ngợi ám sát, ca ngợi khủng bố. Những việc trong quá khứ nên để nó vào dĩ vãng, khơi lại làm gì để làm cho nạn nhân và gia đình họ thêm đau lòng, mà còn mang tiếng là ca ngợi khủng bố. (Điều thú vị là sau này thì con của bà đánh bom khủng bố kia lại đi du học ở ... Mĩ!)

    Người Anh có chữ "distaste" để diễn tả cảm giác ghê tởm trước một bản tin, một bài viết, hay một hành vi. Có thể nói rằng bài báo trên VNexpress là một loại bài distaste như thế. Tôi nghĩ chắc chỉ là một sự tình cờ trong khi VN vinh danh hành động khủng bố, thì ở thủ đô nước láng giềng khủng bố đang gây thảm hoạ cho người dân và bị toàn thế giới lên án. Tôi đoán rằng sự trùng hợp này làm cho Chính phủ VN hơi khó khăn để gửi một thông điệp chia buồn đến Thái Lan.

    _____________

    (1) http://edition.cnn.com/2015/…/17/asia/thailand-bangkok-bomb/

    (2) http://giadinh.vnexpress.net/…/nu-biet-dong-sa-i-go-n-tung-…

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    3 phản hồi

    Phản hồi: 

    Indigo dùng hình ảnh dân oan mất ruộng có vũ trang bảo vệ quyền lợi chính đáng của mình. Tôi muốn bàn về hậu quả của phương tiện bạo lực:

    -Đồng ý là dùng bạo lực để giải quyết bất hòa hay xung đột quyền lợi trước mắt có thể công hiệu hơn phương pháp hòa bình.
    -Nhưng chính bạo lực khi xử dụng nó tạo thành vòng xoáy cho bạo lực lên ngôi. Lybia hay Ai cập nói lên điều gì? Có phải diệt độc tài rồi cái ác lại lên ngôi như một vòng luôn hồi? Hay chính phương pháp cọng sản cướp chính quyền đưa tới áp bức bất công mới!
    -Đấu tranh bạo lực với đối thủ giỏi bạo lực hơn có khôn ngoan không? Hay cán cân lực lượng nghiêng về đối thủ?
    -Có phải phương pháp bất tuân dân sự của Gandhi thắng hàng trăm sư đoàn Anh quốc mà không đổ máu? Có phải Nelson Mandela dứt khoát với bạo lực là con đường thường xuyên đảng ông áp dụng để dùng phương pháp Hòa bình mà xây dụng Nam Phi không phân biệt chủng tộc?

    Vài giòng gợi ý ngược lại cho bá tánh thảo luận. Mời tham gia.

    Phản hồi: 

    Các tổ chức CS theo Lê nin là phải có đội ngũ tiên phong dùng bạo lực cướp chính quyền khi hoàn cảnh chín mùi. Lenin đã dùng phương pháp này khi lưu vong trở về nước Nga, HCM đã dùng phương pháp này để lật đổ chính phủ Trần trọng Kim, Mao đã làm chuyện này với Tưởng giới Thạch.

    Cho nên bạo lực là phương tiện chính của Cọng sản bên cạnh tuyên truyền. Ngoài ra chính CS cũng bạo hành với các đồng chí của mình: Stalin thanh trừng đồng đội, Mao phát động "cách mạng văn hóa" luôn gây bất ổn để diệt các đ/chí đối thủ mà Mao nghĩ có thể ngoi lên thay mình.

    Vì thế không lạ khi họ ca tụng bạo lực thay vì chung sống hòa bình! Bài quốc ca hay những vần thơ Tố Hữu be bét máu và ngập xác người!

    Phản hồi: 

    Chỉ là 1 hình ảnh, ai muốn hiểu sao thì tùy ý. Bản thân ko có ý tưởng xách động hoặc xúi etc...

    Dân Oan: Qua nhiều năm, nhiều cuộc xuống đường, quá nhiều nước mắt, Tự Thiêu vì tuyệt vọng etc... Kết quả, cộng sản no care và vẫn cướp đất như thường.

    Giả sử, những Mẹ Già đã quyết định tự thiêu, tìm cái chết, mang chết mình vài quả lựu đạn, vô ủy ban phường, ủy ban quận rủ, trụ sở công an để cả tiểu đội trùm gian ác đi nhậu với Allah. Kết quả khó lường.

    Cùng 1 cách thí mạng, kết quả rất khác biệt.