Đào Hiếu – Giải cứu binh nhì Ryan

  • Bởi Admin
    17/08/2015
    6 phản hồi

    Đào Hiếu


    Bà Lê Thị Nghê, hiện còn sống

    Tất nhiên tôi không có ý định kể lại câu chuyện trong phim Giải Cứu Binh Nhì Ryan của đạo diễn Steven Spielberg, do diễn viên Tom Hanks thủ vai chính.

    Và tôi cũng không muốn làm công việc của một người phê bình điện ảnh để phân tích xem phim hay, dở thế nào.

    Nhưng từ lâu tôi vẫn ôm ấp ý định viết về bộ phim nổi tiếng này, bởi vì ở Việt Nam, thời chiến tranh chống Mỹ cũng từng có một câu chuyện mang một thứ triết lý nhân bản kiểu như vậy nhưng lại là một thứ nhân bản lộn đầu. Nó bị đẻ ngược, với hai chân ra trước. Nó là một thứ nhân bản màu máu, mang diện mạo của “chiến tranh nhân dân” trong khi thứ nhân bản trong phim Giải Cứu binh Nhì Ryan có màu xanh của biển cả và bầu trời.

    Chuyện giải cứu binh nhì Ryan xảy ra vào giữa năm 1944 trong Thế chiến thứ 2 khi quân Mỹ đổ bộ lên vùng Normandy nước Pháp. Một biệt đội gồm 8 người do đại uý Miller chỉ huy được thành lập chỉ để đi giải cứu một anh binh nhì tên là Ryan theo lệnh của Tổng tham mưu trưởng quân đội Hoa kỳ, tướng Marshall.

    Ryan là đứa con cuối cùng còn sống sót của một bà mẹ đã có ba đứa con trai chết trận. Vì thế bằng mọi giá phải đem Ryan trở về với người mẹ đau khổ ấy.

    Trong cuộc giải thoát này, sáu người trong số tám người của biệt đội do đại uý Miller chỉ huy đã chết, trong đó có Miller. Biệt đội chỉ còn lại 2 người nhưng họ đã đem được người chiến sĩ dũng cảm: binh nhì Ryan về với mẹ.

    Câu chuyện ở Việt Nam thì ngược lại. Nó xảy ra trong một hang đá ở xã Quế Tân thuộc tỉnh Quang Nam mùa đông năm 1969.

    Trong cái hang đá kinh hoàng ấy cũng có một người mẹ tên Lê Thị Nghê 32 tuổi và một đứa con trai tên Lê Tân, 3 tháng tuổi.

    Lính Mỹ càn quét qua làng Quế Tân. Thông thường thì trong những trường hợp như thế người dân thường bồng bế nhau chạy về thành phố lánh nạn. Nhưng hôm đó những người du kích Việt cộng đã buộc dân cùng họ chạy trốn vào hang Hòn Kẽm ẩn núp. Bé Lê Tân (con của bà Lê Thị Nghê) đói sữa khóc liên tục không cách gì dỗ cho nín.

    Sợ bị lộ, những người du kích đã gây áp lực để bà Nghê giết chết con mình.

    Nếu những người lính Mỹ trong biệt đội của đại uý Miller đã hy sinh để bảo vệ đứa con trai của một bà mẹ đau khổ, thì ở cái hang Hòn Kẽm này, những người du kích đã buộc người mẹ phải giết con mình để cho họ được sống.

    Đó là thứ đạo lý gì vậy? Sao nó lại từng được ca ngợi như một “huyền thoại mẹ”, được “cải biên” thành một sự hy sinh thần thánh của người mẹ Việt Nam anh hùng “vì đại nghĩa mà giết chết con mình”?

    Báo Tuổi Trẻ Online số ra ngày 09/6/2008 đã viết lại vụ này ở góc độ là: Chính dân làng trốn trong hang đã khuyên bà Nghê hy sinh đứa con để cứu mọi người.

    Nhưng đoạn văn sau đây đã để lộ sơ hở:

    “Súng vẫn nổ, mọi người ngồi trong hang cứ nghĩ lính biệt kích Mỹ đang đến gần hang rồi. Lúc này mọi người ngậm ngùi đành nghe theo mấy anh du kích, lại động viên cô Năm: “Thôi cô hi sinh đứa con đi…!”.

    Bà Năm hôn núm ruột đang khóc: “Mẹ không bao giờ bỏ con, nhưng vì để cứu dân làng, con phải ra đi…”. Sau khi cháu tắt thở, bà cởi chiếc áo trong người đùm con lại. Bà bế thi thể của con, bò lên khỏi miệng hang về hướng tây 100m, mặc cho mưa rơi, mặc cho đạn pháo bắn rền vang, bà dùng hai tay móc đất ướt lạnh để an táng con mình.”

    Sơ hở thứ nhất:

    - Rõ ràng là bà Nghê không tự nguyện giết con mà là dân làng “đành nghe theo các anh du kích” làm áp lực buộc bà Nghê giết con.

    Sơ hở thứ hai:

    " />
    Bài báo này trích từ tác phẩm MẶT ĐẤT VẪN CÒN RUNG CHUYỂN (tác giả tự in bằng photocopy, số lượng rất ít đẻ tặng bạn văn). Bạn muốn có một cuốn không? Vui lòng liên hệ với tác giả để được gởi TẶNG. Email: [email protected]

    Bà Nghê hoàn toàn có thể “ra khỏi hang 100 mét để dùng tay móc đất đào huyệt chôn con” điều đó chứng tỏ bà không sợ lính Mỹ giết (vì họ giết bà để làm gì?).

    Từ khi bà Nghê bồng xác con ra khỏi hang, đi 100 mét, cho đến khi đào xong một cái huyệt bằng tay không xong, cũng mất ít nhất một tiếng đồng hồ. Điều đó chứng tỏ lính Mỹ còn ở xa. Và rõ ràng rằng lúc ấy, thay vì giết con, bà hoàn toàn có thể bế con đi ẩn náu một chỗ khác để tiếng khóc của cháu bé khỏi gây nguy hiểm cho mấy anh du kích. Hơn nữa, với đứa bé 3 tháng tuổi trên tay, bà hoàn toàn có thể đi về làng, chẳng những không bị ai giết mà có khi mẹ con bà còn được giúp đỡ.

    Vậy thì tại sao bà phải giết con?

    Đó chỉ có thể là do một quyết định man rợ.

    Đó là một quyết định hèn nhát và phi nhân tính.

    Và sự kiện ấy đã nói lên một chi tiết rất cay đắng, đó là: những người du kích không dám cho dân làng bỏ đi vì họ cần một đám đông quần chúng để trà trộn vào.

    Người mẹ “huyền thoại” ấy đến nay vẫn còn sống: quắt queo, tàn héo và đói rách. Không một ai đoái hoài, không một chút tiền trợ cấp, không một lời xin lỗi.

    Bài báo nêu trên cũng đã viết về gia đình người mẹ ấy hiện nay như sau:

    “Bây giờ con trai của bà Năm đã ra đi gần 40 năm và 33 năm đất nước thanh bình. Gần 200 người dân thôn Trà Linh ngày ấy bây giờ nhân lên gấp ba, đời sống tuy nghèo nhưng vẫn còn may mắn hơn bà Năm. Con gái còn lại – chị Lê Thị Liên – có chồng, có một con trai, bây giờ cũng nghèo lắm. Hiện nay vợ chồng chị lên tận Nông trường Phước Đức, huyện Phước Sơn (Quảng Nam) nhận chăm sóc khoán 4ha cao su. Vì xa quá anh chị cũng ít khi về thăm mẹ.

    Bà Năm giờ ở một mình trong căn nhà tạm của con gái. Hiện nay bà đang bị nhiều bệnh và sống dưới mức nghèo khổ. Ngoài sự giúp đỡ của bà con lối xóm cùng chạy trú trong hang thời đó thì bà không được Nhà nước trợ cấp một chút gì. Có mấy lần chị Liên làm đơn xin trợ cấp cho mẹ, nhưng ngành Lao động – Thương binh và Xã hội các cấp đều trả lời “không biết xếp mẹ con bà vào diện chính sách gì”.

    Vì ám ảnh triền miên, nhiều năm qua tâm trí bà tỉnh điên lẫn lộn. Chiếc khăn của đứa con ngày xưa, đến nay bà vẫn còn giữ và coi đó là “báu vật” bất ly thân. Đêm cũng như ngày, khi không tỉnh bà bế chiếc khăn đó hát ru. Rồi có những khi bà đốt nhang, một mình vào rừng, miệng nói lẩm bẩm đi tìm mộ con. Nhưng mộ con của bà đã mất dấu tích sau khi an táng do mưa quá lớn.”

    *

    Câu chuyện “Giải cứu binh nhì Ryan” và câu chuyện “Đêm kinh hoàng ở Hòn Kẽm” là hai bi kịch chiến tranh rất thảm thương và khốc liệt. Nhưng triết lý nhân bản trong hai câu chuyện đã khác nhau như ánh sáng và bóng tối.

    Trong bất cứ cuộc chiến tranh nào trên mặt đất này, trách nhiệm của người lính là bảo vệ dân chứ không phải là buộc dân giết con để bảo vệ mình.

    Và tự cổ chí kim, người lớn luôn đùm bọc, bảo vệ trẻ em chứ không phải trẻ em phải chết để bảo vệ người lớn.

    Những người “giải phóng” Việt Nam đã không hề thấy xấu hổ về câu chuyện ở Hòn Kẽm mà còn ca ngợi nó như một thứ “lương tâm của thời đại”.

    Đó là thứ lương tâm của loài sinh vật nào vậy?

    ĐÀO HIẾU
    (Trích trong tập tiểu luận “MẶT ĐẤT VẪN RUNG CHUYỂN”)

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    6 phản hồi

    Chuyện binh nhì Ryan thì…có thật ! Phim dựa vào đó mà thêm thắc chút kịch tính vào , vẫn là lẽ thường của phim ảnh. Và phim ấy thật hay. Nhớ nhất cái đoạn Tom Hanks…hấp hối, bắn từng phát một vào chiếc xe tăng lù lù…tiến tới ! Steven Spielberg với Tom Hanks thì khó mà chế vào đâu được …( chắc cũng gần bằng diễn viên con nợ Nguyên chánh Tín của VN ? Hic…xưa đình đám với “Dũng X phá lưới “gì đó ? )

    Còn chuyện “mẹ giết con để hy sinh vì đảng, vì bác, vì cách mạng…" gì đó, của bọn Ac quỷ Tuyên huấn Việt cộng , thì e rằng có đến “chin phần láo chỉ một phần …lừa đảo” ! Cái nét thâm ác bất lương của bọn THTW cũng như vẻ đẹp “mười phân vẹn mười” trong Kiều vậy ! Bác Thiệu dặn chúng ta nhiều rồi , mong tác giả nhìn anh Lê văn Tám mà tìm chút tĩnh tâm ?!

    Việt cộng thường nói láo , dựng đứng trong mọi chuyện …kể cả hô hào thúc đẩy trẻ con đi chết cho chúng. Chúng làm thế nhưng vì còn “lo xa”, sợ các bà mẹ VN , vì thiên tính thông thường , vì tình mẫu tử…có thể sẽ phản ứng bất lợi cho Kách mệnh, nên phải rat ay trước. Dựng chuyện “ bà mẹ giết con hy sinh cho Kách mệnh “ để nó trở thành một hình mẫu, ngăn chặn mọi phản ứng có nhân tính của con người…Dĩ nhiên chuyện phải thống thiết, lâm ly, lời bà mẹ thầm thì khấn vái , những tâm sự đau đớn âm thầm…vv, không ai biết nhưng chỉ có chúng biết, kể ra vanh vách…thấy muốn mắc ỉa ! Kim đồng, Lê văn Tám …vv,là “hàng mẫu chết chóc” của “đối tượng Con”, còn “bà mẹ gì đây” là “hàng mẫu thê lương nhất ” dành cho “đối tượng Mẹ”! Các bà mẹ , già hay trẻ đều có “mẫu, chuẩn” của mình để làm theo, mẹ nào còn mạnh thì đã có mấy tấm gương đào hầm, mẹ nào làm nghề chèo đò thì đã có tấm gương đội bom đạn đưa đón cán bộ …vv. Đặc biệt, bọn “chiến sĩ vô sản” thì ôi thôi “hàng mẫu” cứ gọi là … vô thiên lung. Anh lính nào cũng có nguy cơ thành anh hung cả, trúng gió chết cũng thành “anh hùng”, vấp té phát là thành ra lấy thân mình làm cái chi đó…,Lê hồng Phong say rượu . giành gái đánh lộn với “côn đồ xứ bạn” bị bạn xử cũng thành anh hùng nốt….
    Túm lại…trong chiến lược tuyên vận, moị đối tượng đều phải có “hình mẫu” theo chuẩn của Ka1ch mệnh để tranh thủ tẩy não mọi tầng lớp, mọi thế hệ. Thanh niên , Trung niên, Lão niên đều có hàng mẫu trưng bày rất tráng lệ, bắt mắt… Trong nội bộ phe ta là thế, mà trong nội bộ phe địch cũng thế, cũng có “hàng mẫu” dành cho họ . Mấy “Tấm gương phản tỉnh, phản chiến” , quỳ gối, khóc lóc, ân hận với can bộ cách mạng, rồi “chống cộng cực đoan” lại bật khóc trước chính nghĩa Sơn Heo “ gần đây…vv. Quý vị điểm lại thử xem ?...

    Riếng bác ta là mẫu đặc biệt, luôn được gia công tối đa nên là một ngoại lệ. Thời bác còn vận đen, hèn hạ đói khát ,đi bụi lang thang không mấy ai hay biết, tung tích rất chi vô định …vậy mà rồi cũng có ngày giờ “xuống tàu cứu nước”, “tâm sự này kia” với ông A, bà B… ngồi một mình ở Paris,vổ đùi la lớn “ chân lý đây rồi !” hay đang nhậu xỉn cãi lội với ai đó… chẳng ai biết, chỉ có Tuyên huấn TW biết mới là tài…! Và cuối cùng thành một cuộc đời vô cùng rõ ràng trọn vẹn.

    Túm quần: Không có chuyện gì Việt cộng nói thật cả ! Xin hãy khắc ghi giùm cho “nguyên tắc đầu tiên” là vui lòng dừng lại một giây để đặt một dấu hỏi đã, sau một giây khôn ngoan ấy có tin hay không thì, cũng chưa muộn . Các con số “ công bố chính thức” về KT cũng thế, tấm bảng hiệu nhất trí thông qua HP 2013, bảng chỉ số chứng khoáng…có số, có màu sắt…, Vâng! Nhưng chúng không biết …nói ! Thế nhé…Hố hố !

    Nếu tình tiết câu chuyện bà mẹ phải bóp chết con mới 3 tháng tuổi ở Quế Tân, Quế Sơn , Quảng Nam vô cùng xúc động, xen lẫn bất bình. Nếu đúng sư thật thì Cơ quan TB-XH phải làm trợ cấp cho bà Lê Thị Nghê, theo chế độ người có công với C/m. Phải có người thân tìm nhân chứng cùng thời đang sống, để lập hồ sơ chính sách cho bà . Có thể viết thành tài liệu "tặng" cho cơ quan Tuyên giáo Quảng Nam giáo dục cán bộ, đảng viên thời đại HCM. Chuyển thể kịch bản phim , tạm đặt " giải cứu Du kích Việt cộng" , chắc chắn nhiều người xem cảm động và đạt giải Osca .

    Đọc xong thấy sót sa trong lòng.
    40 năm trước, Lính VNCH đi đâu thì dân theo đó. Dù sau VNCH còn tình người hơn những người cũa thiên đàng XHCN.

    TPP viết:
    Có nhiều sự thật do các góc nhìn khác nhau.

    Sự thật gì ? các góc nhìn khác là góc nhìn gì ? kể cho tớ nghe với, để tớ còn chém gió.

    ". . .Và sự kiện ấy đã nói lên một chi tiết rất cay đắng, đó là: những người du kích không dám cho dân làng bỏ đi vì họ cần một đám đông quần chúng để trà trộn vào.

    Đó là thứ lương tâm của tập thể, của bầy đàn "những con gà nuốt dây thun" !?

    Tại sao con gà lại nuốt dây thun?

    Vì cọng thun trông giống một con giun đất. Những con gà bị nhốt trong chuồng, suốt đời chỉ ăn thực phẩm công nghiệp, chợt nhìn thấy con giun đất thì mừng lắm, bèn đớp lấy.

    Cọng thun vô nằm trong dạ dày, không tiêu hóa được, lừ đừ, ngắc ngoải, ủ rũ như kẻ mất hồn.

    Tôi cũng đã từng nuốt một cọng thun như vậy. Thoạt tiên đôi mắt sáng lên, mừng rỡ. Đớp một phát, sướng điên người. Nuốt vô cổ họng, con giun đất bằng cao su chạy tới đâu hạnh phúc chạy theo tới đó. Hạnh phúc ấy ngân nga, lan tỏa trong từng cảm xúc. Cho đến khi nó phát ách trong dạ dày.

    Cũng may bây giờ tôi đã khạc cọng thun ra được. Thấy mình dễ thở. Thấy mình sống.

    Nhưng mình vẫn là một con gà. Một con gà trong chuồng.

    . . . . . . .Tất nhiên, tôi hiểu, trong cái chuồng gà khổng lồ ấy cũng có những con gà nòi thuộc loại “chân xanh mắt ếch chém chết không chừa”. Những con này được chủ nuôi kỹ hơn, tiêu chuẩn cao hơn, để có sức mà “đá” đồng loại. Nhưng số phận những con gà đá đó như thế nào?

    Trước khi đá, người chủ cho ăn thịt bò, nhái bén, cào cào châu chấu. Tiếp đến người chủ lấy những cái cựa bằng sắt nhọn hoắt, bén như dao cạo, cột nối thêm vào cái cựa gà. Hai con gà được đặt đối diện nhau, khiêu khích nhau bằng những cú đá nhử. Những chú gà phùng mang trợn mắt. Và chúng được thả ra. Đá nhau cho đến chết. Nếu không chết thì cũng bị những cái cựa sắt đâm cho mù mắt, gãy cổ, ôm đầu máu chạy thẳng vào… nồi nước sôi. . . (Đào Hiếu , talawas)
    http://www.talawas.org/talaDB/showFile.php?res=13663&rb=0401