Đăng các bài viết về Việt Nam Cộng Hòa, một giáo viên tiểu học bị mời làm việc

  • Bởi Sapphire
    16/08/2015
    14 phản hồi

    Võ Thị Thanh Hải

    DL - Võ Thị Thanh Hải là giáo viên đang dạy trường tiểu học Nguyễn Văn Trỗi, quận 2. Vì yêu thích và đăng những bài viết liên quan đến chế độ Việt Nam Cộng Hòa mà cô đã bị công an quận 2 mời làm việc với lí do “trao đổi một số vấn đề về An ninh trật tự”. Bài viết dưới đây là lời cô giáo Thanh Hải thuật lại sự việc.


    Cô giáo Võ Thị Thanh Hải

    Tôi là Võ Thị Thanh Hải hiện là giáo viên trường Tiểu học Nguyễn Văn Trỗi Q2. Nơi đăng ký nhân khẩu thường trú tại 22/8 đường 31, phường Bình Trưng Tây Q2, Tp HCM.

    Khoảng hơn 14h30' ngày 17.07 2015, công an hộ tịch tên là Thanh đưa “giấy mời” tôi đúng 15h cùng ngày đến trụ sở Công an phường Bình Trưng Tây, Q2 ở số 197A Nguyễn Duy Trinh để “trao đổi một số vấn đề về An ninh trật tự”. “Giấy mời” chỉ ghi cộc lốc người làm việc với tôi sẽ là “ông Thân”, không kèm theo họ tên đầy đủ hay cấp bậc, chức vụ của ông này.

    Về lý do bị mời, tôi đã thắc mắc tại sao tôi không làm điều gì gây mất trật tự an ninh, không phá làng phá xóm hay chửi bới gây lộn với ai mà bị công an mời đi làm việc về an ninh trật tự. Tôi yêu cầu công an hộ tịch - người đưa giấy mời- phải cho biết lý do chính đáng về buổi làm việc. Tôi cũng yêu cầu công an cần tuân thủ đúng quy định của pháp luật là phải gửi giấy mời trước 3 ngày chứ không thể tùy tiện gửi giấy mời và yêu cầu công dân đi làm việc cách nhau chưa đầy 30 phút như thế. Chính vì vậy tôi đã không đi lên phường làm việc.

    Ba ngày sau, 20.07.2015 tôi lại nhận được “giấy mời” cũng từ tay công an hộ tịch tên Thanh, yêu cầu tôi đúng 15h ngày 23.07.2015 cũng đến địa điểm cũ để "bổ túc hồ sơ nhân khẩu" cũng do “ông Thân” đón tiếp. Đúng ngày giờ, tôi đến trụ sở Công an phường Bình Trưng Tây thì không phải ông Thân tiếp mà là ông Long, công an Quận 2 tiếp chuyện. Trong suốt buổi “làm việc”, ông Long không hề nói về vấn đề nhân khẩu như trong giấy mời đã thông báo mà lại chất vấn về các bài đăng trên facebook cá nhân của tôi.

    Mở đầu buổi “làm việc”, ông Long đưa cho tôi một xấp giấy A4 in sẵn những bài viết đã đăng trên FB của tôi và hỏi: “Đây có phải là những bài viết của chị hay không?” Tôi xác nhận đó là những bài viết của tôi. Ông Long bắt tôi ký xác nhận vào các bài viết đó. Sau đó ông Long đã đặt ra rất nhiều câu hỏi và bắt tôi trả lời như: “Chị lấy những hình ảnh này ở đâu ra? Và chị đã chia sẻ với những ai? Lý do vì sao chị đăng lên như vậy khi chị đang sống dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, không phải là chế độ Việt Nam cộng hòa?”

    Ông Long lý luận: “Chị nên hiểu cờ vàng 3 sọc đỏ là của chế độ VNCH đã sụp đổ, thất bại lâu rồi. Nó đã đi vào quá khứ…”. Và ông này cũng kết tội tôi: “Chị là một giáo viên sống ở chế độ XHCN cờ đỏ sao vàng chứ không phải cờ vàng 3 sọc đỏ. Chị là một giáo viên dạy các cháu “mầm non” (thực ra tôi dạy bậc tiểu học) cũng đang sống trong chế độ XHCN như thế là không được, không đúng. Nếu như thế chị sẽ làm sai lệch tư tưởng của các cháu.”

    Tôi trả lời mặc dù tôi đăng các bài về VNCH nhưng khi lên lớp, tôi vẫn dạy theo đúng chương trình của Bộ Giáo dục, tôi vẫn truyền đạt đúng theo nội dung sách giáo khoa của nhà nước XHCN. Và tôi luôn dạy các em những điều tốt đẹp để sau này trở thành những con người có ích cho đất nước, cho xã hội.”

    Ông Long yêu cầu tôi tháo gỡ các hình ảnh và các bài viết liên quan đến Việt Nam Cộng Hòa; bắt tôi cam kết không được viết tiếp những bài về VNCH nữa. Tôi không đồng ý vì tôi thấy mình không làm điều gì sai cả. Tôi tin rằng người dân được làm tất cả những gì pháp luật không cấm. Hiện nay, không có quy định nào của pháp luật cấm đưa lên Facebook cá nhân những hình ảnh liên quan đến lịch sử Việt Nam bất kể là thời nào, kể cả thời Việt Nam Cộng Hòa.

    Sau buổi “làm việc” với công an tôi không được giữ một bản photo “làm việc” nào mặc dù trước khi “làm việc”, tôi đã yêu cầu và được phía công an chấp thuận. Họ lấy lý do máy Photocop bị hỏng, không thể sao ra một bản cho tôi giữ. Lẽ ra trước khi hứa để tôi giữ một bản, họ nên nói rõ với tôi về việc này. Khi tôi tự đi ra cửa hàng photo thì bị 3 người là công an Long, công an Khang và cô thư ký tên Dân yêu cầu chủ tiệm không photo văn bản cho tôi.
    Mọi chuyện tưởng đã chấm dứt vì không thấy họ mời gọi gì nữa. Nhưng đến sáng ngày 10.08.2015 trong buổi họp Hội đồng Sư phạm đầu năm thì tôi được bộ 3 Ban giám hiệu thông báo là Trưởng phòng giáo dục vừa gọi điện yêu cầu Nhà trường không được phân lớp cho tôi, và tôi phải chờ quyết định của Phòng điều động tôi đi nơi khác.

    Vào lúc 14 giờ 16 phút ngày 12 tháng 8, ông Hiệu trưởng Trần Văn Dàng gọi điện và hẹn tôi 7h30’sáng ngày 13.08.2015 có mặt tại Phòng Giáo dục quận 2 để họp trao đổi về nội dung điều động công tác. Trong buổi trao đổi, Trưởng phòng giáo dục đề nghị chuyển tôi về trường Bồi dưỡng thường xuyên (những giáo viên, cán bộ bị kỷ luật thường bị chuyển về đây) để phụ việc quản lý về chuyên môn của ngành. Tôi thắc mắc tại sao rất nhiều giáo viên không thuyên chuyển ai lại chọn ngay tôi? Tại sao không chuyển tôi đi trường khác vẫn là giáo viên dạy lớp lại về Trường BDTX làm công việc phụ quản lý về công tác chuyên môn? Sao không chọn những giáo viên trẻ năng nổ, xông sáo có nhiều năng lực hơn mà lại chuyển tôi?

    Tôi có yêu cầu được giữ một bản sao nội dung làm việc nhưng ông Tùng, Trưởng phòng Giáo dục từ chối yêu cầu trên của tôi. Ông này hứa là sẽ chuyển văn bản này về Ủy ban Nhân dân quận 2. Tôi không hiểu vì sao tôi không được giữ văn bản làm việc liên quan đến mình mà lại phải chuyển về Ủy ban quận? Hơn nữa, ông Trưởng phòng Giáo dục còn “nhắn nhủ” với tôi mình làm cha mẹ cần chú ý làm những gì để không ảnh hưởng đến tương lai của con cái. Và tôi trả lời, tôi là người mẹ tuyệt vời, các con tôi luôn tự hào về mẹ của chúng. Tôi cũng luôn dạy các con tôi rằng, không được làm những điều trái với lương tâm và trách nhiệm của một con người.

    Tôi biết, con đường phía trước của mình rất nhiều khó khăn thậm chí hiểm nguy. Xét thấy tôi không làm gì vi phạm pháp luật, không làm gì trái với đạo đức của một nhà giáo. Nhưng chỉ vì bày tỏ quan điểm một cách ôn hòa mà tôi bị trù dập, sách nhiễu. Bằng lương tâm và trách nhiệm của một nhà giáo chân chính, tôi tuyên bố sẽ không khuất phục và sẽ tham gia vào công cuộc tranh đấu cho nhân quyền và quyền lợi của học sinh nghèo.
    Sài Gòn ngày 15 tháng 8 năm 2015.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Bài viết là thêm một minh chứng cho rõ ràng là, "Ai nuôi dưỡng hận thù?" nhé. Và là một minh chứng nữa cho bản chất láo toét, dối trá với chiêu bài hoà hợp hoà giải. Buồn cười cho một nhóm người, cả trong và ngoài lãnh địa Việtnam, học được ti toe đôi chút kiến thức nông cạn nơi xứ phát triển, khả năng suy luận thì à ới, nhưng lại hay lên giọng dạy đời với bài giảng, "chống Cộng cực đoan." Như thể là để khoe bản lãnh suy luận, đẳng cấp kiến thức. Nếu những gì xảy ra cho cô giáo Võ Thanh Hải là đúng, thì hình thù của "cực đoan" là đây. Có khi nào đây là góc nhìn khác của sự thật, vì có nhiều sự thật hahahah LOL

    Tại sao lóng rày người dân VN trong nước thuờng xuyên nhắc nhở và tỏ lòng yêu thích tiếc nhớ VNCH nhiều dữ dzậy cà???? Còn nghe trẻ con hát: "VNCH chôn mà hổng chết, còn tụi Việt cộng chết rồi mà hổng chịu chôn". Điềm gì đây?????

    Ù moá nó ! Cái vụ ni mà không dùng chữ “Thối Nát” thì tau cũng éo biết dùng chữ mô cho thích hợp ? !

    Thằng “Hiệu trưởng” và bọn” Ban Giám hiệu” của cái trường thổ tả ấy, nếu không phải một lũ Thối thì chỉ là một bọn Hèn . Có ấy đăng viết gì là quyền ngôn luận của cô ấy, bởi bọn Tạp chí CS chúng mày thề thốt: “Bảo đảm tối đa quyền được tiếp cận thông tin của công dân” – Nay nhìn lại, thì hoá ra chúng mày làm người ta nhớ đến cái vẻ sửng sốt của Lê Duẫn…”Các đồng chí vẫn được quyền tự do chửi đế quốc Mỹ thoải ….con gà mái mà ?”

    Việt cộng triệt hạ thẳng tay các giáo viên có tư tưởng tiến bộ, là để dằn mặt phụ Huynh học sinh, và “nhốt bêu rếu một em học sinh trung học” giữa nhà tù trên sân trường để cảnh cáo khủng bố toàn ngành GD ! Do đó, GD Việt cộng còn có thêm đặc điểm khác “ Những trại Khủng bố tập trung “ !
    Ăn theo nói leo với thiên hạ, mồm chúng vanh vách : "GD là chỉa khoá của phát triển và thịnh vượng…" nhưng tay thì không ngừng khủng bố thầy cô giáo và học sinh.Cái “ quốc sách” thật sự không phải GD, mà là “ Khủng bố” toàn dân , mỗi trường học đều thờ tên trùm khủng bố gọi là “ bác Hồ” !

    Mình phục cô giáo Thanh Hải này. Truớc nhất không phải là vì nhận thức đúng đắn, rõ ràng của cô về VNCH, mà vì cái tư cách đàng hoàng, thái độ điềm tĩnh, chững chạc đúng kiểu nhà giáo của cô. Gặp mình mà rơi vào 'hoàn cảnh éo le' này thì câu đầu tiên giả nhời cho các câu 'tại sao' ngu si của các đ/c công an là 'tại ... cái nhồn bà này' :)

    CS thường rêu rao: "Chế độ ta là ưu việt. là lương tâm của nhân loại".
    Vậy sao lại sợ cái bóng VNCH đến thế.
    Chỉ có loài quỷ ma mới sợ ánh sáng.
    Chỉ có CS mới sợ sự thật.

    Ô hô! Công an chỉ có 3 tính chất 5 nhiệm vụ cũng đã hết hơi, chưa làm hết, nay lại có thêm nhiệm vụ nữa là tham gia vào công tác nhân sự của ngành giáo dục. Bản thân mình thì đã vô giáo dục, lại còn tham gia vào giáo dục. CA có trách nhiệm gì mà điều động một cô giáo chưa hề bị kỷ luật từ trường nọ đến trường kia theo kiểu áp đặt?
    Công an sợ nhất là chứng cứ và công khai, cho nên khi làm việc với dan chúng không muốn (tránh) để lại bất cứ chứng cứ gì.
    Khi đến làm việc với công an thì cố gắng mời người nữa cùng đi. Dĩ nhiên công an không muốn có thêm người chứng kiến thì cứ thẳng thắn hỏi: "Có phải các ông có điều khuất tất nên không muốn có người chứng kiến phải không? Nếu thế tôi không làm việc có được không?"
    Nếu nó hỏi cái gì thì hỏi lại: "Nếu tôi không trả lời thì sao?"
    Trước kia nó bảo thế là không hợp tác, nhưng nay đã có quyền im lặng rồi. Cần nhắc nó là cơ quan công quyền thì phải làm theo luật. Có thể hỏi nó là "Theo điều luật nào mà ông mời tôi đến làm việc?"
    Ngay chuyện bảo nó viết giấy những câu hỏi chứ không hỏi mồm cũng làm cho nó thụ động và ớn rồi.
    Chị có thể viết đ[n thư phản ánh việc này tới bất kỳ cơ quan nào trong ngành công an (kể cả báo chí công an) và các cơ quan pháp luật khác. Dĩ nhiên dân sai thì công an xử, nhưng công an sai thì cứ ỉm đi để thời gian xóa nhòa.
    Cũng đề phòng đối phó với việc nay nó mời, mai nó mời làm mình mất ăn mất ngủ. "Bệnh quỷ đã có thuốc tiên."
    Chỉ cần làm việc với công an một lần thì người không phản động sẽ biến thành người phản động. Người phản động một thì biến thành phản động 10. Đây là "chiến công" của ngành công an.
    Làm việc với công an thì đến TBT Nguyễn Phú Trọng cũng biến thành phản động.
    Cứ một chế độ sụp đổ thì không được nhắc tới thì làm gì có lịch sử. Ta đã có quyền tự do ngôn luận. Chế độ này không muốn người ta mơ lại chế độ cũ thì chỉ có cách làm cho chế độ này tốt đẹp hơn mà thôi. Còn ở ngòi nhớ biển là chuyện bình thường.
    Nên gợi lên danh dự và lương tâm của bọn công an khi làm việc với nó, làm cho nó nhận thấy xấu hổ không dám về khoe với vợ con về việc bắt nạt dân thường.

    Thời xưa đốt sách, chôn học trò. Thời nay chôn học trò, đốt sách. Chả khác gì nhau giữa bạo chúa và độc tài toàn trị!

    Trích dẫn:
    Đăng các bài viết về Việt Nam Cộng Hòa, một giáo viên tiểu học bị mời làm việc.

    Bằng lương tâm và trách nhiệm của một nhà giáo chân chính, tôi tuyên bố sẽ không khuất phục và sẽ tham gia vào công cuộc tranh đấu cho nhân quyền và quyền lợi của học sinh nghèo.

    Một số người dị ứng với VNCH đọc cái tiêu đề thì mừng rỡ (tuy không nói ra). Nhưng khi đọc đến câu kết thì chúng nhảy tưng tưng.

    Trích dẫn:
    Nhưng đến sáng ngày 10.08.2015 trong buổi họp Hội đồng Sư phạm đầu năm thì tôi được bộ 3 Ban giám hiệu thông báo là Trưởng phòng giáo dục vừa gọi điện yêu cầu Nhà trường không được phân lớp cho tôi, và tôi phải chờ quyết định của Phòng điều động tôi đi nơi khác. - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150816/dang-cac-bai-viet-ve-viet-nam-cong-hoa-mot-giao-vien-tieu-hoc-bi-moi-lam-viec#comment-143010

    Một bằng chứng nữa cho thấy các giới chức giáo dục xã hội chủ nghĩa, "ban giám hiệu", hiệu trưởng xã hội chủ nghĩa của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa Hồ chí Minh, chỉ là tay sai của công an cộng sản Hồ chí Minh độc ác, chuyên tiếp tay công an cộng sản Hồ chí Minh đàn áp & khủng bố giáo viên có tư tưởng tự do, có ý kiến, nhận thức, hiểu biết về sự thật, về lịch sử khác với bọn cộng sản Hồ chí Minh tàn ác,

    đó là một thuộc tính của nền giáo dục xã hội chủ nghĩa, khiến cho nền giáo dục xã hội chủ nghĩa không chỉ "thối nát" trong nhiệm vụ giáo dục, mà còn đáng sợ, đáng ghê tởm vì tính cách tay sai & gián điệp cho công an cộng sản Hồ chí Minh, tiếp tay công an cộng sản Hồ chí Minh độc ác khủng bố & đàn áp giấo viên, khiến cho ước mong thục hiện đuòng lối Phan Chu Trinh "khai dân trí, trấn dân khi" tại các trường học xã nghĩa của nền giáo dục xã nghĩa hồ chí minh, là điều bất khả

    những cái việc như hành động đê tiện nói trên của trưởng phòng giáo dục Q2, hiêu trưởng Trần Văn Dàng, ban giám hiệu trường Nguyễn Văn Trỗi Q2, làm tay sai cho công an, tiếp tay công an cộng sản Hò chí Minh đàn áp khủng bố thầy cô giáo..., không bao giờ có tại các trường học VNCH

    Một trong những điều khiến chế độ VNCH tỏ ra hơn hẳn chế độ cộng sản VNDCCH & Hồ chí Minh ở miền bắc trước 1975, trên toàn VN từ 1975 đến nay, hơn hẳn bất cứ chế độ đồng chí nào của cộng sản Hồ chí Minh, đó là nền giáo dục nhân bản, dân tộc, tự do, khai phóng của VNCH.

    Nhìn vào nền giáo dục của một quốc gia người ta có thể qua đó đánh giá nền văn hoá, trình độ văn minh, trình độ chính trị của quốc gia dân tộc đó, nền giáo dục càng tử tế tốt đẹp bao nhiêu, nền văn hoá, văn minh, trình độ chính trị của quốc gia & dân tộc ấy càng cao bấy nhiêu,

    vì thế, mặc dầu VNCH đã bị cộng sản VNDCCH tràn ngập từ 40 năm qua, mặc dầu ngay sau ngày Quốc Hận 30-4-1975 ("Quốc Hận" là quốc hận chung cho cả nước Việt nam chứ chẳng riêng gì miền nam), ngay từ khi mới chiếm đóng VNCH, bọn cộng sản VNDCCH & trí thức cộng sản Lao động Tàu đẻ chân chính tim đỏ thẻ đỏ, khởi sự bằng các "lễ hội" tần thuỷ hoàng, các "lễ hội" đốt sách VNCH, tiếp theo đó, không một ngưng nghỉ lơi là trong suốt 40 năm qua, đã thi hành đủ mọi biện pháp dã man tàn bạo nhằm bôi xóa ký ức VNCH trong tâm tưởng người Việt nam, VNCH vẫn đuọc người dân VN nhớ đến, nhắc đến với quý trọng, "VNCH người cày có ruộng" vẫn đuọc người dân VN nhắc đến với ước mơ, “Sống Với Việt Nam Cộng Hòa thì còn đất còn đai, sống Với XHCN thì mất đất mất đai"

    Dù không biết nội dung "những bài viết liên quan đến chế độ Việt Nam Cộng Hòa" mà cô giáo Võ Thị Thanh Hải đã đăng trên Facebook của Cô, nhưng chuyện Cô được mời đến trụ sở Công an phường Bình Trưng Tây, Q2 ở số 197A Nguyễn Duy Trinh để "bổ túc hồ sơ nhân khẩu" đã cho chúng ta thấy rõ bản chất lưu manh của các cơ quan chức năng trong chế độ CSVN.

    Nếu "cơ quan chức năng" tự tin rằng những điều họ làm là đúng pháp luật (của chính họ), thì tại sao không quang minh chính đại nói rõ lý do thật sự họ muốn "làm việc" với cô giáo Thanh Hải trên giấy mời???

    Chắc chắn họ không muốn để lại chứng từ nào vì họ biết chuyện họ làm là vi phạm quyền con người. CSVN không dám thừa nhận chế độ của họ là chế độ độc tài, đàn áp nhân quyền, nên luôn luôn hành xử lén lút theo kiểu ném đá giấu tay muôn thuở của người cộng sản.

    Thế giới ngày nay đã khác, CSVN dù gian trá, lắc léo cũng không thể che giấu mọi chuyện xấu xa của họ như trước năm 1980 nữa.

    Nếu chế độ VNCH xấu xa như CSVN tuyên truyền trước năm 1975, thì có gì phải e ngại khi người dân nhắc đến VNCH chứ???

    Họ sợ gì từ cái bóng ma VNCH ???

    Chắc chắn là Sự Thật.

    Sự thật mà họ đã tốn bao nhiêu công sức che đậy đã lộ ra từ từ.
    Người dân, qua Internet, qua chuyện kể, đã thấy sự khác biệt quá lớn khi đối chiếu hai chế độ

    1 - VNCH tôn trọng quyền con người,
    VNCS chà đạp quyền con người

    2 - Đời sống trong chế độ VNCH mang nặng tình người
    Đời sống trong chế độ Cộng Sản quá thiếu tình người

    3 - Nền Giáo Dục của VNCH là nhân bản, dân tộc, và khai phóng
    Nền Giáo Dục của CSVN là gian dối, vọng ngoại và nhồi sọ (Mars - Lenine)

    4 - Chủ trương của VNCH là người cầy có ruộng
    Chủ trương của VNCS là "ruộng đất thuộc sở hữu toàn dân", nghĩa là nằm trong tay Đảng,
    cho nên mới có đội ngũ dân oan đông đảo như ngày nay.

    5 - Chủ trương của VNCH là bảo vệ đất đai, biển đảo
    Chủ trương của CSVN là giữ độc quyền cai trị, nên sẵn sàng nhượng bộ kẻ thù phương Bắc đất
    đai, biển đảo.

    6 - Dưới thời VNCH, không có chuyện "thuyền nhân" , không có chuyện người VN phải lang thang tận xứ Angola kiếm việc làm, không có chuyện người VN ra nước ngoài làm Oshin, cũng không có chuyện qua Singapore, Malaya làm gái, ........

    Đại khái kể ra vài điều nêu trên, nếu kể hết e rằng không có thời gian.

    Thật đáng buồn cho cô Thanh Hải.
    Thật đáng buồn cho người Việt Nam
    Thật đáng buồn cho Việt Nam - quê hương yêu dấu !!!

    Cách làm việc với công an thì tốt nhất là im lặng. Nên hỏi họ nhiều hơn là để họ hỏi mình và trả lời họ hoặc tranh luận với họ. Cứ lấy lý do là nghe không rõ, vậy đề nghị các ông muốn hỏi gì thì viết vào giấy để tôi mang về nhà suy nghĩ và trả lời sau. Kể cả họ hỏi về ngày tháng năm sinh và tên bố mẹ cũng không nói.
    Thường họ không đưa những biên bản làm việc thì hỏi thẳng là "Có phải các ông làm có điều khuất tất nên sợ tôi có chứng cớ sau này khiếu nại phải không?"
    Thiếu gì các tài liệu có hình cờ vàng của chính quyền cũ, ngay cả bảo tàng của ta cũng còn lưu giữ cơ mà. Cái gì đã đi vào lịch sử thì lưu giữ, chẳng có điều nào luật pháp cấm đoán cả. Hỏi công an xem đưa hình như thế thì phạm điều luật nào?
    Có thể hỏi: "Nếu các ông làm sai thì sau này tôi khiếu nại đến cơ quan nào?"