Bửu Ca - Cho tôi cúi đầu xin lỗi em

  • Bởi Admin
    16/08/2015
    2 phản hồi

    Bửu Ca

    Dân Luận: Tác giả Bửu Ca nói đúng, người lớn chúng ta nên kiểm điểm lại mình xem mình đã làm được gì để đảm bảo cho thế hệ tương lai, trong đó có con cháu của chúng ta, có được một nền giáo dục nhân văn và hoàn thiện. Nhưng tác giả lại không đúng khi coi tuổi 14 như một em bé đáng lẽ không nên bận tâm về chính trị. Tuổi đó không còn quá bé để lẩn tránh việc tìm hiểu và chia sẻ những mối bận tâm của người lớn. Ở mẫu giáo trẻ em Đan Mạch đã được bố mẹ dẫn đi biểu tình phản đối chính sách cắt giảm ngân sách giáo dục, ảnh hưởng trực tiếp tới các em.

    Hai chữ “thối nát” bật ra từ miệng của em như nhát búa giáng vào đầu chúng tôi, những người lớn, những người được gọi là trưởng thành trong xã hội.


    Trẻ em cần được giáo dục và cần được bảo vệ - Ảnh: Đào Ngọc Thạch

    Văn hào Nga Dostoyevsky từng nói “con người không có kỷ niệm nào quý giá hơn kỷ niệm về thời thơ dại trong ngôi nhà của mẹ cha nếu như gia đình có chút ít tình yêu và sự gắn bó”. Ai đọc Dostoyevsky đều hiểu rằng, mọi trẻ em trên thế giới này, nên và chỉ nên được nuôi dưỡng tâm hồn bằng những thứ mát trong như sữa mẹ, như kỷ niệm về thời ấu thơ trong vòng tay yêu thương gia đình. Những dòng sữa, những kỷ niệm như thế sẽ là gốc rễ của cái thiện lương theo các em suốt cuộc đời.

    Tôi đã lặng người đi khi nghe hai chữ “thối nát” bật ra từ miệng của em, một cậu bé 14 tuổi, khi em nói về nền giáo dục nước nhà trong một clip đang được lan truyền trên mạng. Đó đáng ra không phải là mối bận tâm của em. Những sự thật to tát và cay đắng như thế đáng ra không phải được nói lên từ miệng của em, một cậu bé 14 tuổi. Tại sao cái tâm hồn non nớt của em lại phải tiêu hóa những thứ xương xẩu và cay đắng như thế?

    Trong một môi trường lành mạnh, em và những đứa trẻ tuổi em sẽ phải có những mối bận tâm khác, những niềm vui và cả những nỗi buồn khác. Nỗi buồn vì cô bạn gái cùng lớp nghỉ chơi. Niềm vui của một ngày chủ nhật cùng chúng bạn nhặt rác bên bờ hồ. Nỗi buồn vì đội nhà thua một trận banh chung kết… Những niềm vui và nỗi buồn như thế, dù lớn lao hay bé nhỏ, cũng không bao giờ là một vết cứa trong tâm hồn trẻ thơ của các em, chúng sẽ là những kỷ niệm, đẹp đẽ, êm đềm như tuổi ấu thơ trong ngôi nhà của cha mẹ.

    Đó mới là những thứ đáng ra các em được nhận. Đó mới là những mối bận tâm đáng ra các em phải có. Vậy mà em, một cậu bé 14 tuổi, trong một diễn đàn về giáo dục, lại phải nói lên hai chữ “thối nát”. Hai chữ “thối nát” bật ra từ miệng của em như vết sẹo trên gương mặt xinh đẹp của một thiếu nữ, như nhát búa giáng vào đầu chúng tôi, những người lớn, những người được gọi là trưởng thành trong xã hội. Nó đã tố cáo rằng, chúng tôi, những người được gọi là người lớn trong xã hội đang không làm tròn bổn phận của mình.

    Khi những người lớn chúng tôi để em phải bận tâm đến những việc lớn lao như sự thối nát của một hệ thống giáo dục thì đó là chúng tôi mang tội. Chúng tôi đã không làm tròn trách nhiệm của mình, đã để các em phải lớn lên trong một môi trường tệ hại, đã để cho em phải bận tâm đến những công việc đáng ra phải là của chúng tôi, vì thế, cho tôi cúi đầu xin lỗi em.

    Trẻ em cần được giáo dục, và chúng cũng cần được bảo vệ. Bảo vệ không phải là bảo bọc để chúng thành những con người mãi mãi yếu đuối và lệ thuộc. Bảo vệ là để tránh cho chúng những mối hiểm nguy, những thứ tệ hại mà bọn trẻ chưa đủ khả năng để tự chống đỡ, chưa đủ vững vàng để tự đón nhận. Bảo vệ là để bọn trẻ được lớn lên trong một môi trường lành mạnh, để mai này chúng có đủ sức vóc và sự thiện lương đối mặt với mọi khó khăn, bão tố trong cuộc đời.

    Nhưng bảo vệ đôi khi chỉ đơn giản là đừng để bọn trẻ phải bận tâm đến công việc đáng ra của cha mẹ chúng, đến những bổn phận thuộc về cha mẹ chúng. Có lẽ chúng ta phải tự hỏi, chúng ta đã làm gì? Chúng ta đang kiến tạo nên một môi trường xã hội ra sao để bây giờ một cậu bé 14 tuổi đứng lên nói rằng hệ thống giáo dục chúng ta “thối nát”? Đó là trách nhiệm của chúng ta. Chúng ta đang có lỗi, đang mang tội với bọn trẻ.

    Người trồng cây tốt phải biết vun xới, chăm bẵm, bảo vệ cho mảnh đất của mình. Môi trường xã hội chính là mảnh đất của bọn trẻ. Đó là ngôi trường với thầy cô, bè bạn. Là mái nhà với ông bà, cha mẹ, anh chị em. Là làng xóm, là phố phường, là đất nước nơi bọn trẻ sinh ra và lớn lên. Những người trưởng thành trong xã hội đều phải có trách nhiệm vun xới, chăm bẵm cho mảnh đất này. Khi mảnh đất bị xấu cằn, bị chuột bọ phá phách, tấn công thì đó là lỗi của những người trưởng thành, những người chịu trách nhiệm trồng cây trong xã hội. Khi không thể mang đến cho bọn trẻ một mảnh đất tốt lành thì đó là tội của người lớn chúng ta.

    Có bao giờ mỗi chúng ta tự đặt tay lên ngực mình và hỏi, ta đang làm gì để vun xới, chăm bẵm cho mảnh đất xã hội, cho bầu không khí mà con cái chúng ta đang hít thở và lớn lên hay chưa?

    Bửu Ca

    * Bài viết thể hiện văn phong và góc nhìn của tác giả, một nhà thơ, nhà báo, dịch giả sống tại TP.HCM

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Hoàn toàn đồng ý với tác giả, ( nhưng có lẽ ít…”sướt mướt” hơn tí, Hic !), EFG cũng thử thập thò khảo sát “một bộ phận” dư luận quần chúng lẻ tẻ trên mạng. Có thể tóm tắc, ủng hộ và khen ngợi cháu bé chiếm phần nhiều. Còn một số, vì nhiều lý do, không tán thành lắm… ( Chủ quan, chắc khoảng >50% trong ấy là những vị phê phán ấy, còn bị di chứng gia trưởng, độc tôn hoặc hơi (quá) giàu tự ti…).

    Xin hỏi : Chữ “thối nát” ấy, Sai hay Đúng ? Theo tôi không thể đúng hơn, nếu không nói là vẫn thiếu ý , và đúng thì ủng hộ bất kể trẻ hay già ! Đúng, là bởi GD Việt cộng bị “Chính trị hoá” nặng nề từ chính sách toàn trị của bọn độc tài. GD Việt cộng chỉ chăm chăm dùng dối trá , lường gạt phục vụ mục tiêu tẩy não trẻ thơ, rèn luyện lòng biết ơn, tính vâng phục !

    Đúng là bởi GD Việt cộng nằm trong tay thằng cai ngục “Đảng uỷ trường học” ! Nội dung có ích thì đã không có mấy, lại còn lắm những sai sót ,bất cẩn do được soạn bởi những “nhà giáo dục” thiếu cả lương tri lẫn kiến thức ! Trong khi những thứ vô bổ ,đối trá, nham hiểm dùng cho mục tiêu tẩy nảo trẻ thơ thì lại quá dư thừa…Một cách trường kỳ, những nội dung ấy chen lẫn , lén lút, ẩn mình một cách đê tiện trong mọi môn học…mọi hoạt động. Từ, chào cờ phải hát bài ca đãm máu sao cho rưng rưng, vĩ nhân thế giới thì chỉ có mỗi tên sát nhân tên gọi“bác Hồ”, Lịch sử chỉ được biết cho đến ngày “Cộng sản khai sinh ra nước Việt”, Văn học phải thuộc lòng truền thuyết dối trá về kẻ sát nhân, phải tập ca tụng những vần thơ của quỷ dữ:” giết , giết nữa”, …đến Toán cũng làm phép tính trên xác lính Mỹ …vv.
    Khi nhìn vào môi trường trong sáng của học đường và nhận ra các khuôn mặt của bọn Tuyên Huấn Huynh, Rứa, Lợi , Kỷ…và lũ đồ tể giáo dục của chúng như những con heo hiệu trưởng vô học dâm đãng như bọn Sầm đức Xương…còn nói gì khác nữa ngoài " Thối" và "Nát" ?Vừa “thối nát”, vừa dối trá, tàn hại vừa bẩn thỉu !

    Chốn học đường trong sáng và những tâm hồn thánh thiện non trẻ , do vậy, nay còn lại cái gì nữa nếu không phải là một đống cứt ?! Cháu bé nói đúng thế , sao lại phê phán em ?

    Trong thế giới của dối trá và hèn nhược, em đã đứng lên và mạnh mẽ nói thẳng vào sự thật , đó là điều đáng quý . Trong khi một phần lớn đồng trang lứa, theo đuổi những thú vui vô bổ, bầy đàn, lắn khi còn tự hạ đến tồi tệ…như tranh nhau “hôn đít ghế sao Hàn”, em đã nhìn xa hơn, rộng hơn, tìm đến nguyên nhân gốc, biết chọn để đặt đúng sự quan tâm phù hợp nhất đối với đất nước VN . Phải cổ vũ , phổ biến và nhân rộng những tấm gương độc lập tự duy, sống ngay thẳng biết tôn trọng sự thật, ấy mới là hành động đúng của tất cả chúng ta. Vì l ra, từ lâu rồi nhiều người lớn, nhất là những người trong ngành GD đã phải đứng bật lên , nói to hai chữ “ thối nát“ ấy . Và nói thẳng và mặt bọn “thối nát” gây nên sự thối nát như thế ! Đợi một cháu bé làm việc của mình, thật đáng xấu hổ vô cùng !

    Mặt khác, nên nhớ cho tuổi thơ, tuổi thiếu niên VN vốn là lứa tuổi thần tiên, vậy mà cháu bé đã phải sớm quan tâm đến những vấn đề thế này , nói ra cái sự thật như thế này, trước hết đã là một bất hạnh cho thê hệ em rồi . Hãy nhìn quanh ta, lứa tuổi ấy họ đang hưởng thụ và chiêm ngưỡng cuộc sống ra sao ?
    Những kẻ có đầu óc u tối, gia trưởng, nho giáo nửa mùa “ quân xử thần từ, phụ xử tử vong ..” rất thích mang cái tuổi 14 của em ra , để làm nền mà đứng trên đó nhìn xuống phê phán.
    Họ không biết rằng , những nhân tài Văn học -Nghệ thuật VN thời tiền chiến , mà họ từng khâm phục ca tụng và thuộc lòng các tác phẩm ….đã nở rộ lên ở những lứa tuổi thế nào ? Họ không biết rằng cuộc cách mạng Internet đã mang đến cho thế hệ trẻ sự trưởng thành, đa dạng và chin chắn nhanh chóng ra sao , ngay cả so với bản thân họ ? Và trên hết , họ phê phán chỉ vì đã quen thuộc sự vâng phục vô điều kiện của người trẻ tuổi …

    Họ không biết trân quý những mầm sống trung thực, độc lập và mạnh mẽ như thế…có phải vì nó quá xa lạ với chính bản thân họ ? Không biết vui mừng và khích lệ em, có phải vì họ quá tự tin để cho rằng, bản họ có thể hơn em về kiến thức, tư cách , nhân phẩm ?

    Sau câu phát biểu và cách em chọn lựa ngôn từ , sắp xếp ý tưởng…EFG này có thể tự hào nếu được dịp trao đổi nghiêm túc với em như những người hoàn toàn trưởng thành, tất nhiên, chỉ nếu em đồng ý ! Đất nước thiếu, quá thiếu những nhân tài trẻ tuổi mà trong sáng vững vàng như em . Đường đời rất dài, rồi sẽ có vấp ngã và sai lầm, chuyện ấy không chừa một ai cả, không có gì phải lo, nhưng thật hay nếu hôm nay ta tự biết ta đã đúng. Xin ké bên tác giả Bửu ca , EFG cám ơn em, vì em đã mang tới cho loại “người lớn” hèn nhược như hắn những hy vọng, những kỳ vọng mới !

    Joshua Wong Chi-fung (Hoàng Chí Phong) sinh năm 1996,
    đến năm 2010 (14 tuổi) tham gia phong trào chính trị chống đối dự án đường cao tốc.
    năm 2011, Phong và bạn học thành lập nhóm Scholarism phản đối chương trình dạy
    năm 2014, Phong là môt lãnh đạo của phong trào Cây Dù, và được công nhận là một nhân vật xuất sắc trên thế giới.

    Phong đã thật sự dấn thân lâu dài vào các phong trào chính trị từ năm 14 tuổi, chứ không phải chỉ mới nói suông trong vài chục phút.