Nguyễn Thị Từ Huy - Nghịch lý nhân sự (IV)

  • Bởi Tình Việt
    13/08/2015
    14 phản hồi

    Nguyễn Thị Từ Huy

    Thời điểm này, một năm trước đây, tôi bắt đầu công việc đặt câu hỏi trên blog RFA. Và một trong những câu hỏi đầu tiên của tôi liên quan đến vấn đề nhân sự của đảng cộng sản Việt Nam. Những ý tưởng của bài « Nghịch lý nhân sự IV » này đã có từ lâu, nhưng còn thiếu một vài điều kiện để cho bài viết có thể hình thành.

    Tình cờ những điều kiện này được thỏa mãn khi, do công việc, tôi tìm đọc tạp chí Hérodote, số chuyên đề về Việt Nam, xuất bản tháng 6 năm 2015. Trong số các nghiên cứu về Việt Nam rất đáng đọc ở số 157 này, tôi đặc biệt lưu ý tới bài của Benoit de Tréglodé, vì các nhận định liên quan tới chính trị Việt Nam, nhất là vấn đề nhân sự. Và rất may là dịch giả Phong Uyên đã nhạy bén kịp thời dịch bài này ra tiếng Việt và tờ Dân Luận đã kịp phổ biến. Quý độc giả có thể đọc ở đây:

    https://www.danluan.org/tin-tuc/20150805/benoit-de-treglode-viet-nam-dang-quan-doi-va-nhan-dan-duy-tri-su-chi-phoi-chinh-tri

    Các trích dẫn của tôi sẽ lấy từ bản dịch này.

    Bất luận các nhận định trong bài chính xác tới mức độ nào, người Việt Nam chúng ta cần biết ơn nhà nghiên cứu người Pháp đã thực hiện một nghiên cứu trực diện và đi thẳng vào bản chất của vấn đề như vậy. Chúng ta có cơ hội để biết rằng chúng ta đang được người khác nhìn như thế nào. Chúng ta có cơ hội để đối diện với thực tế nền chính trị Việt Nam qua cái nhìn từ bên ngoài. Để cuối cùng chúng ta cần học cách tự nhìn mình từ một điểm nhìn từ bên ngoài, nếu thực sự chúng ta muốn thay đổi và phát triển.

    Nhiều nhận xét của Benoit de Tréglodé cần được chúng ta suy nghĩ và kiểm chứng. Ở đây tôi chỉ dừng lại trên những điểm có liên quan đến chủ đề của bài viết của tôi.

    Tôi trích nguyên văn ba ý kiến sau đây:

    « Ngay trước khi có ĐH XI , vào khoảng năm 2010, người ta đã trách TC II đứng đằng sau một chiến dịch đàn áp các bloggers và các nhà hoạt động chính trị dưới sự thúc đẩy của Bắc Kinh. Trong hoàn cảnh như vậy, rất nhiều người Việt bắt đầu tự hỏi, có thật hay tưởng tượng, bộ máy an ninh Trung Quốc có can thiệp vào xứ sở của mình. »

    « Những lãnh đạo Việt Nam đều biết là những chức vụ chóp bu (Bí thư ĐCSVN, Thủ tướng, Chủ tịch nước và bộ trưởng bộ Quốc phòng) đều phải có sự ưng thuận ngầm của ĐCSTQ. Cái lobbying ấy cũng tốn rất nhiều tiền cho Tàu. Theo nhiều nhà quan sát, Bắc Kinh phải bỏ ra 15 tỷ đô la dưới nhiều hình thức : đầu tư, những chương trình hợp tác, viện trợ Việt Nam tham dự những hoạt động của Asean, và nhất là tiền hỗ trợ thẳng vào túi các lãnh đạo. »

    « Theo vài nhà quan sát, giá một phiếu trong QH (498 đại biểu) phỏng chừng 100 ngàn đô. Giá còn cao rất nhiều hơn nữa nếu muốn có sự hỗ trợ của một ủy viên Trung ương (175 người) hay của một ủy viên bộ chính trị (16 người). Cái lo gíc này cứ tiếp tục tăng lên tùy theo thứ hạng trong bộ máy chính trị : để có được một ghế trong bộ Chính trị, vì phải có cuộc bỏ phiếu của Ủy ban Trung ương, phải bỏ ra chừng 1 triệu đô. Rõ ràng là Trung Quốc theo đường lối này, đã đã tìm thấy cách tăng cường ảnh hưởng của mình trong giới cầm quyền của nước CHXHCNVN và biến những kẻ nhận tiền thành những con nợ tinh thần của mình, phải chịu sự giám hộ của mình. Về phía Việt Nam, những tín hiệu, được lập đi lập lại về sự bảo vệ quyền lợi quốc gia đối với Bắc Kinh, lẽ tất nhiên chỉ hoàn toàn là giả tạo. »

    Những nhận định này, những con số tiền bạc liên quan đến việc mua bán chức vụ được đưa ra trên đây, đặt người Việt Nam trước một thực tế trần trụi, đáng sợ và tuyệt vọng: sự lệ thuộc vào Trung Quốc không còn là nguy cơ, mà đã là một hiện thực. Và đó là sự lệ thuộc ở hình thái nguy hiểm nhất của nó. Nghịch lý ở đây là: nhân sự lãnh đạo của Việt Nam không do người Việt Nam quyết định mà do Trung Quốc quyết định. Đấy là lý do đưa Benoit de Tréglodé tới kết luận rằng những tín hiệu mà chính quyền đưa ra để chứng tỏ rằng họ đang bảo vệ quyền lợi quốc gia trước sự xâm hấn của Trung Quốc chỉ là những tín hiệu giả tạo.

    Đa số người Việt có suy nghĩ đang sống trong một hy vọng rằng ở Việt Nam có một phái thân Mỹ, đối lập với phái thân Tàu. Và họ phó thác số phận đất nước và số phận chính họ cho cái hy vọng vào phái thân Mỹ ấy. Nhưng nếu việc bổ nhiệm nhân sự được tiến hành đúng như cách thức mà de Tréglodé miêu tả trên đây, thì liệu một phái thân Mỹ như vậy có tồn tại thực sự hay không ?

    Nếu hy vọng vào một phái thân Mỹ thực ra chỉ là một ảo ảnh được tạo ra trong cơn khát cháy cổ dưới trưa nắng hè bỏng rát khi mà đến cả cái bình nước từ thiện cũng bị tịch thu đi mất, thì người Việt có chịu thoát ra khỏi cơn ảo ảnh đó để mà xắn tay lên, hợp lực lại, tự đào cho mình cái giếng để tìm nguồn nước duy trì sự sống cho mình hay không ?

    Và liệu cái hy vọng rằng đảng cộng sản Việt Nam có thể tự cải cách vì lợi ích của dân tộc, cái hy vọng ấy có phải cũng chỉ là một ảo ảnh có tính chất bong bóng xà phòng hay không ?

    Bài nghiên cứu của Benoit de Tréglodé khiến chúng ta phải mở to mắt nhìn thẳng cái hố thẳm mà chúng ta đang bị dẫn vào.

    Và dĩ nhiên, khi một bài nghiên cứu như vậy được công bố thì các đại biểu Quốc hội, các nhân vật được nhắc đến trong đó không thể nhắm mắt làm ngơ nữa. Hàng trăm câu hỏi của người dân sẽ được đặt ra cho họ xung quanh câu chuyện này. Ở đây tôi chỉ nêu một câu hỏi :

    Rút cuộc, nhân sự lãnh đạo cao cấp của Việt Nam do ai quyết định ?

    Paris, 12/8/2015

    Nguyễn Thị Từ Huy

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Phản hồi: 

    [quote="Tên tác giả"]Nếu hy vọng vào một phái thân Mỹ thực ra chỉ là một ảo ảnh được tạo ra trong cơn khát cháy cổ dưới trưa nắng hè bỏng rát khi mà đến cả cái bình nước từ thiện cũng bị tịch thu đi mất, thì người Việt có chịu thoát ra khỏi cơn ảo ảnh đó để mà xắn tay lên, hợp lực lại, tự đào cho mình cái giếng để tìm nguồn nước duy trì sự sống cho mình hay không ?

    Và liệu cái hy vọng rằng đảng cộng sản Việt Nam có thể tự cải cách vì lợi ích của dân tộc, cái hy vọng ấy có phải cũng chỉ là một ảo ảnh có tính chất bong bóng xà phòng hay không ?
    - See more at: https://www.danluan.org/tin-tuc/20150812/nguyen-thi-tu-huy-nghich-ly-nha...

    Thía phải mần siu?
    Đợi toái cái ngày dân trí Lừa được dân luận nâng cao vậy nhá.

    Phản hồi: 

    Cau hoi cuoi bai cua ban NTTHuy se chi nhan duoc cau tra loi tuy dang tin nhung khong co bang chung truc tiep. Tuy nhien, chi can dua vao nhung bang chung gian tiep co o khap moi noi, la du tinh thuyet phuc.
    Chuyen nay giong nhu khi thac mac la " Vi sao rat nhieu nguoi dan dang khoe manh nhung chi sau vai ngay bi CA giam giu la chet 'bat dac ky tu' ?! Nguyen nhan thuc su thi ai cung biet, nhung neu doi bang chung 'truc tiep' thi khong the! ( cung giong nhu toi loi cua HO-QUANG ma doi bang chung truc tiep thi khong the )

    Phản hồi: 

    Http://danlambaovn.blogspot.fi/2015/08/tu-dien-bien.html
    3.8.2015 - TU DIEN BIEN

    Trich:
    TT : Voi tam bang Ky su Bach khoa, cong voi 15 nam tuoi Dang, sao ong khong kiem mot vi tri cao hon de cai thien doi song?

    TL : Ong tuong de a ? Voi muc luong cua toi, lam sao 'mua' noi vi tri nao! Ong biet khong, chuc To truong cung mat VAI TRAM TRIEU dut lot moi co duoc, ma co duoc cung chua chac giu duoc lau.

    Phản hồi: 

    Tiểu tiện dân: "Điều này (người bán chức- Xe Ôm) dân đen như tôi với các bác không biết được, mấy người làm nghiên cứu cũng không biết được, như bác người Pháp cũng chỉ nghe dư luận đồn đại,..."
    "Bác người Pháp chỉ nghe dư luận đồn đại" mà dám phát ngôn chính thống thì thật thiếu khách quan, lại đổ tại dư luận rồi. Có phải bác Tiểu tiện dân tiểu tiện bậy bạ đổ cho bác người Pháp không? Người nước ngoài họ thận trọng khi nói năng hơn người mình đấy. Họ không nói quàng nói xiên đâu.
    Cám ơn bác TTD đã giải thích nhưng xem ra cách giải thích này có vẻ chưa hợp lý, nếu cứ nói thẳng ông A, ông B, ông C, ông X, Y, Z ...bán chức thì tốt hơn là không nói rõ ông nào, không nói rõ chỉ đích danh thì giống hệt CS, nói "các thế lực thù địch" như cơm bữa nhưng chưa hề chỉ rõ thế lực thù địch là ai? Ở đâu? Đã nói thì đừng sợ, đã sợ thì đừng nói. Vừa đéo vừa run là hèn giống CS. Không giải thích được thì bào người ta đừng hỏi, điều này giống hệt các thủ trưởng trong quân đội hồi ở chiến trường miền Nam, thấy lính thắc mắc nhiều về cuộc chiến cũng như quan hệ Trung , Xô thì trả lời: "Người lính chỉ biết đánh nhau," ẩn ý "đừng thắc mắc gì cả." Nay ta đã công bố số bom đạn Mỹ ném xuống ta là 15 triệu tấn, có ý kiến hỏi "Thế ta ném xuống ta bao nhiêu triệu tấn?" thì chẳng có ai dám trả lời. Có lé ta hô khẩu hiệu mà "Mỹ cút ngụy nhào" hay sao?

    Phản hồi: 

    " để có được một ghế trong bộ Chính trị, phải bỏ ra chừng 1 triệu đô."
    Rẻ nhể. Con trai NPT qua Nhật đéo bậy một phát mất 10 triệu đô tương đương với 10 thằng trong BCT, hèn gì cha nó làmchua1 đảng là phải.

    Phản hồi: 

    Bạn Hồ hay Cáo? : Tàu nó thâm độc lắm, nó có tầm nhìn chiến lược và nắm rõ tình thế. Nó biết bây giờ không còn như thời những thế kỷ trước, bây giờ mà đặt một thái thú Tàu lên đầu dân VN hiện đại thì không
    xong cả với dân Vn lẫn cả với thế giới. Nó sẽ dùng dân Việt cai trị dân Việt. Bạn có nhìn thấy quyền lực của bộ sậu đang bị thâu tóm vào tay một người như thế nào không? Chẳng có gì đảm bảo đằng sau màn thâu tóm quyền lực này khôgn có bàn tay của Trung Cộng. Khi chỉ có một người nắm toàn bộ quyền lực ở VN thì Trung Cộng chỉ cần nắm lấy tóc thằng này là cả dân tộc đi đứt, nên kẻ vui mừng đầu tiên nếu VN chuyển thành độc tài cá nhân chính là Trugn Cộng, nó sẽ ủng hộ hết cỡ, hết công suất.
    Đây đúng là thời kỳ đen tối nhất trong lịch sử VN, đen tối vì khi VN bị TQ điều khiển mà người dân khôgn biết, trước đây một nghìn năm bắc thuộc, dân Việt biết rõ là mình bị bắc thuộc. Bây giờ đa số dân Việt vẫn còn tự hào với chiến thắng hai cường quốc lớn nhất thế giới để sống trong độc lập, trogn khi bị Trugn Cộng rút ruột hàng ngày.

    Phản hồi: 

    Tôi chia xẻ một ví dụ: Bác Đại Tiện dân muốn làm trưởng bộ môn vật lý của trường trung học X chẳng hạn. Bác xẽ phải có quyết định của hiệu trưởng. Muốn có quyết định của hiệu trưởng thì hoặc bác quen thân gần gũi với hiệu trưởng, trong trường hợp này bác trực tiếp đưa tiền cho hiệu trưởng. Khi bác không thân hiệu trưởng, bác phải có sự đồng thuận của hiệu trưởng, ban giám hiệu và ban lãnh đạo bộ môn vật lý đương nhiệm, bác xẽ phải bỏ tiền ra để có sự đồng thuận của các ban bệ ấy. Bác quan hệ càng rộng thì đối tượng bác phải bỏ tiền ra mua càng giảm đi. Tóm lại, "ai bán?", đó là những người có quyền quyết định cái vị trí mà bác đang muốn dòm ngó. Bán là cái người có chữ ký ra tiền í. Mua là người bỏ tiền ra để mua cái ghế khiến cho chữ ký tự nhiên ra tiền í.
    Chuyện các cơ quan công quyền bên dưới TQ nó chẳng thèm xía vào, tôi đoán mò thế. Nhưng bộ sậu trên cao cũng đi theo cách thức đó thôi, bọn nó biết tỏng ruột rà tim đen cách thức của quan chức sứ annamit, nó biết vị nào đang tấp tểnh vào đâu, cần phải đưa tiền cho ai và đưa bao nhiêu. Điều này dân đen như tôi với các bác không biết được, mấy người làm nghiên cứu cũng không biết được, như bác người Pháp cũng chỉ nghe dư luận đồn đại, bác í cũng nói rõ thế rồi còn gì.

    Phản hồi: 

    Với một "thần tượng" được nâng lên thành thánh sống cho dù xác đã khô gần 40 năm rồi, ngay cả cái chân dung của thần tượng này vẫn còn mù mờ chưa rõ là hồ ta hay cáo tàu đội lốt. Thì ưu tư về một bộ sậu đang nắm quyền sinh sát thuộc thế hệ đời cháu của hồ/cáo này rõ ràng phải nghiêng về phía Tàu đang thống soái hà nội, không có gì oan ức gì đâu!!. Vì các kết quả chúng nó đã và đang gây thêm tang tóc trên đất nước, người dân, để tiếp nối rừng rừng xương khô từ nội chiến tham vọng vua quan. Với bối cảnh Tàu đang giơ nanh múa vuốt trong khu vực trước sự khiếp nhược, phủ phục của hà nội, có phản ứng cũng chỉ mang tính sân khấu chọc cười rẻ tiền. Các bộ mặt cứ...t, đá...i kia cố vênh váo thêm đi, chẳng còn thời gian dài cho chúng tự tô son vẽ phấn nữa! Tàu sẽ chính thức đưa quan thái thú sang ngồi trên đầu chúng nó sớm thôi.

    Phản hồi: 

    Tiện dân viết: "Người VN bây giờ cái gì cũng chờ ăn sẵn. Người ta đặt câu hỏi mình phải lo mà đi tìm câu trả lời, cái gì cũng chờ ăn sẵn, có đảng nhà nước lo rồi nên mới chết cả nút. Xuống hố cả nút cứ thế mà xuống thôi, kêu than nỗi gì. "
    "Ai bán?" thì chính là "người ta đặt câu hỏi" rồi, lại bảo "mình phải lo mà tìm câu trả lời" hóa ra người vừa đặt câu hỏi và tự mình "tìm câu trả lời" hay sao? Biết thì trả lời, không biết thì im, thế thôi, hục hặc cái gì mà "chờ ăn sẵn" với "kêu than"? Người ta hỏi là hỏi TS Từ Huy trích dẫn lời của ông Tây vì tin ông ta nói đúng. Tự nhận trách nhiệm trả lời thay, nhưng lại là đặt câu hỏi "kêu than nỗi gì"?
    16 ông ủy viên bộ chính trị lại vừa bán vừa mua quẩn của nhau hay sao? Kiểu mua bán này không hiểu có thuộc nền "kinh tế thị trường định hướng XHCN" hay không?

    Phản hồi: 

    Ai bán?
    Câu hỏi này có thể trả lời theo cách sau:
    Chức vụ ở VN được "bầu" theo hình thức ""dân chủ" giả cầy. Nghĩa là: để được vào top 16
    cua Bộ chính trị, phải có đa số phiếu của 175 vị trong Uỷ ban trung ương, và để có được phiếu thì phải
    bỏ tiền ra mua phiếu. Đấy, vậy các bác đã hiểu ai bán chưa? Giống hệt vụ các đồng chí Sơn La muốn có được chữ ký của đồng chí yêu Bác Vũ Đức Dam để xây tượng cúng cụ thì phải bỏ tiền (lấy trong số 140000 tỷ)cúng đồng chí Vũ Đức Đam vậy.
    Các bác muốn hiểu ai bán cần phải hiểu cơ chế cử và bầu của đảng kính yêu. Là người trong đảng bán lẫn nhau các bác ạ.
    Còn yếu tố Trung Quốc thì sao?
    Đường dây nóng được thiết lập giữa hai đảng chỉ là một dấu hiệu của sự quản chế của TQ đối với bộ sậu chóp bu VN. Vấn đề cốt lõi là TQ sẽ đưa ra những dấu hiệu đủ để cho đàn em VN vốn thông minh nhận ra ngay nhân vật nào đang hài lòng TQ để mà bầu cho nhân vật đó. Nói ít hiểu nhiều, không nói cũng hiểu vốn đã thành cung cách ứng xử và làm việc ở trong mọi cơ quan ở VN, và càng được áp dụng triệt để ở các cơ quan cấp cao. Tuy nhiên, các nhân vật "được lòng" TQ cũng phải bỏ tiền ra mua phiếu. Cái ông người Pháp này chỉ ra là TQ bỏ tiền ra cho người VN mua phiếu lẫn nhau, và đương nhiên, như vậy là TQ mua sự phục tùng của quan chức VN. TIền đó dù cỡ nào thì cũng rẻ chán so với lợi ích khổng lồ mà Trung Quốc thu lại từ việc nắm quyền thao túng quan chức VN,từ việc vơ vét tài nguyên VN và các dự án thầu khiến cho VN lỗ chỏng vó, TQ cười tủm bỏ cả đống tiền vào túi.Mặt khác, khi đưa tiền cho quan chức VN, TQ nắm đầu chuôi, quan chức VN nắm đầu lưỡi. Mọc gạc quan chức VN cũng không dám phản bội TQ.
    Nguoi dân VN không nên đổ lỗi cho TQ, quan chức VN mà không nhận tiền TQ có cho gan trời cũng không mua được. Hiện tượng này không có trước thời Nguyễn Văn Linh. Nên nhớ năm 1988 VN còn đánh nhau
    với TQ. Bây giờ ấy à, nói chuyện chiến tranh giữa hai nước chỉ là nói để lừa dân VN, làm cho ra vẻ chính quyền VN cũng muốn bảo vệ đất nước. Thực ra hai đảng đã đi đêm với nhau hết rồi. Dân VN nhẹ dạ, cả tin, thiếu thông tin, chỉ có chờ chết .
    Người VN bây giờ cái gì cũng chờ ăn sẵn. Người ta đặt câu hỏi mình phải lo mà đi tìm câu trả lời, cái gì cũng chờ ăn sẵn, có đảng nhà nước lo rồi nên mới chết cả nút. Xuống hố cả nút cứ thế mà xuống thôi, kêu than nỗi gì.

    Phản hồi: 

    Chuyện mua quan bán chức là chuyện có thật trong bộ máy chính quyền nước ta?
    Thế thì mua chứ thủ tướng thì mất bao nhiêu tiền? Nộp cho ai? Tức là ai bán?
    Mua chức chủ tịch nước thì mất bao nhiêu tiền? Ai bán?
    Mua chức chủ tịch quốc hội mất bao nhiêu tiền? Ai bán?
    Mua chức TBT mất bao nhiêu tiền? Ai bán?
    Mua chức Bộ trưởng Bộ công an mất bao nhiêu tiền? Ai bán?
    Mua chức chánh án tòa án tối cao mất bao nhiêu tiền? Ai bán?
    Người bán chức cho người ta để sau khi người ta nhậm chức thì người ta lại đưa mình ra tòa án xét xử hay sao?
    Có đưa ra câu hỏi cụ thể thì mới làm rõ vấn đề, còn nói chung chung thì tránh sao khỏi sự hồ đồ. Có đưa ra câu hỏi mới tìm ra lối thoát chứ. Nếu lập luận không kín kẽ thì không giải đáp được câu hỏi.
    Cũng có dư luận là ban tổ chức TƯ làm cái việc bán chức, thế nhưng Ban tổ chức TƯ lại nằm dưới Bộ chính trị cơ mà. Liệu Ban tổ chức TƯ có dám bán chức ủy viên Bộ chính trị hay không?

    Phản hồi: 

    Toi nghi, nhung dieu ong nguoi Phap noi ve noi tinh CQVN, nguoi dan Viet deu biet ca. Nhung ve tien bac chi tiet nhu ong noi thi chiu. Boi vay, xet ve gia tri thuc su, bai viet cung khong co gi moi doi voi nguoi dan VN.
    Mong cho o tac gia bai viet mot giai phap, mot loi thoat hon la dua ra mot cau hoi.

    Phản hồi: 

    Trong bài này có 2 nêu lên hiện tượng mua quan bán chức:
    « Theo vài nhà quan sát, giá một phiếu trong QH (498 đại biểu) phỏng chừng 100 ngàn đô. Giá còn cao rất nhiều hơn nữa nếu muốn có sự hỗ trợ của một ủy viên Trung ương (175 người) hay của một ủy viên bộ chính trị (16 người). Cái lo gíc này cứ tiếp tục tăng lên tùy theo thứ hạng trong bộ máy chính trị : để có được một ghế trong bộ Chính trị, vì phải có cuộc bỏ phiếu của Ủy ban Trung ương, phải bỏ ra chừng 1 triệu đô."
    " Những nhận định này, những con số tiền bạc liên quan đến việc mua bán chức vụ được đưa ra trên đây, đặt người Việt Nam trước một thực tế trần trụi..."
    Tác giả mới nêu lên trường hợp người mua là những người muốn được làm quan, thế còn người bán là ai? Phải chăng lại chính là "ông bạn vàng"? Ông ta bỏ tiền ra cho các quan chức có tiền mua, rồi sau đó ông ta lại bán lại để thu tiền về hay sao? Còn nếu người mình bán thì là những ai?
    Nước ta cũng đã có điều luật xử người hối lộ, cả người đưa hối lộ và người nhận hối lộ. Chẳng lẽ ta bất lực trước hiện tượng hối lộ bằng hình thức mua quan bán chức lộ liễu thế này hay sao?
    Bài này chưa giải quyết được toàn diện vấn đề, tức là vấn đề có hai mặt thì bài này mới nói được một nửa, do đó độ tin cậy chưa cao. Bao giờ vén được bức màn toàn cảnh, cả người mua và cả người bán thì tôi mới tin.
    TS Từ Huy khi trích dẫn bài này có thấy hiện tượng nói nửa sự thật hay không? Phải động não thì mới thấy điều này, còn người ta nói sao nghe vậy thì là trí thức chưa biết cách suy nghĩ.