Đào Tuấn - Sự cam chịu chỉ có giới hạn

  • Bởi Sapphire
    08/08/2015
    2 phản hồi

    Đào Tuấn


    Ảnh minh họa

    Hồi tháng 5, báo cáo “Minh bạch mức lương trong tuyển dụng tại Việt Nam” của mạng lưới việc làm hàng đầu Châu Á JobStreet đưa ra những con số giật mình. 31% số người lao động Việt Nam có mức thu nhập 3-5 triệu đồng, trong khi 36% phải chi tiêu 2-4 triệu đồng mỗi tháng. Và chẳng có gì lạ cả khi 68% số người lao động cho rằng “thu nhập không đủ chi tiêu” và sống “khá chật vật vào mỗi cuối tháng”.

    JobStreet, hoặc một nhà đầu tư nước ngoài nào đó đang hướng tới Việt Nam với “tấm thảm đỏ nhân công giá rẻ” có thể ngạc nhiên: Không đủ chi tiêu thì người ta sống bằng cái gì!

    Nhưng ở Việt Nam, thực tế trái khoáy, bất công tưởng không thể chấp nhận “Lương không đủ sống” vẫn tồn tại năm này qua năm khác trong sự cam chịu của những người “tạo ra của cải vật chất”.

    Tuần trước, khi hết nhiệm kỳ Giám đốc ILO tại Việt Nam, ông Gyorgy Sziraczki đã có một cái “vỗ vai” đầy thân tình: Thách thức với Việt Nam là phần lớn người lao động vẫn thuộc bộ phận phi chính thức và điều kiện làm việc không đảm bảo, trả công không đủ trang trải cuộc sống cũng như không được bảo vệ.

    Phải chép hết ra đây các con số khách quan. Phải kể lại cái “vỗ vai” của Sziraczki là bởi cuộc thương lượng về mức tăng lương tối thiểu vùng năm 2016 đã thất bại trước sự bất đồng về mức tăng.

    VCCI - đại diện cho “giới chủ” - chỉ muốn tăng 6-7%. Trong khi Công đoàn - đại diện cho người lao động - muốn tăng lương tối thiểu từ 350.000-550.000 đồng, tương ứng với mức tăng khoảng 16%.

    VCCI giải thích: “Qua khảo sát thực tế, nhiều DN đang rất khó khăn. Hơn 70% kinh doanh không có lãi. Vấn đề tăng lương đối với họ là một gánh nặng lớn”.

    Còn đại diện Công đoàn cho rằng mức lương điều chỉnh phải được xác định dựa trên tính toán vào nhu cầu tối thiểu của người lao động và gia đình, đồng thời phải đủ bù trượt giá.... Huống chi, mức tăng thêm hợp lý này còn để thực hiện lộ trình tiền lương đến năm 2017 mà theo định hướng “mức lương tối thiểu phải đảm bảo nhu cầu sống tối thiểu của người lao động và gia đình”. Cái lý của DN không phải là không có lý. Nhưng chẳng có cái lý nào có thể gọi là có lý trước sự bất hợp lý là lương tối thiểu không đủ sống tối thiểu đã tồn tại nhức nhối bao nhiêu năm qua.

    Từ giờ đến 2017, người lao động đang phải “tự ăn vào thịt mình” và vì thế, chẳng có lý do gì để trì hoãn việc thực hiện lộ trình xóa bỏ sự vô lý đã được Chính phủ cam kết.

    Xin đừng viện dẫn lý do “nhân công giá rẻ” thu hút đầu tư nước ngoài. Bởi bán rẻ sức lao động cũng là một điều vô lý cần phải chấm dứt.

    Sự cam chịu nào có lẽ cũng chỉ có giới hạn!

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    2 phản hồi

    Mức lương lao động đầu tiên là sự thoả thuận giữa công nhân và người tuyển dụng. Nó phản ánh sự góp tài năng của công nhân qua việc làm với chủ nhân. Nó thường tăng theo mức tăng lợi nhuận sau thuế của chủ nhân.

    Vì thế tiền công càng cao khi năng suất công nhân tăng và chi phí giá thành càng hạ. Muốn giảm chi phí sản xuất thường ban quan lý đẩy máy móc, công nghệ vào tiến trình sản xuất. Ngoài ra nó còn liên quan tới khung cảnh kinh doanh nơi mà Nhà Nước có vai trò tạo ra. Kinh doanh trong khung cảnh mà phí bôi trơn cao do tham nhũng hay các thủ tục rườm rà gây nên khó khăn, doanh nhân thường không còn nhiều tiền để tăng lương công nhân.

    Vì vậy muốn tiền lương tăng thì các biện pháp sau đây cần áp dụng:
    1. Nhà Nước giảm bớt nạn tham nhũng và đơn giản hoá thủ tục, xây thêm đường sá và bến cảng thông thoáng;
    2.Công nhân cần học cách tăng năng xuất lao động và nếu có thể học thêm một kỹ năng mới liên quan tới công việc;
    3.Chót cùng quản lý cần cải tiến và nếu có thể đầu tư vào máy móc kỹ thuật.

    Đổ tội cho doanh nhân hay chèn ép công nhân là điều không nên làm vì nó tạo hiệu ứng ngược, phá hoại sản xuất kinh doanh. Với sự nâng cấp của 3 giới: chủ/công nhân/Nhà Nước -bài toán khó lương sao cho công nhân còn dư sau chi phí sinh hoạt tôi nghĩ có thể giải quyết được.

    Xin đừng viện dẫn lý do “nhân công giá rẻ” thu hút đầu tư nước ngoài. Bởi bán rẻ sức lao động cũng là một điều vô lý cần phải chấm dứt.
    Và cũng xin những cái đầu gỗ ở Ba Đình phải mở mắt ra mà thấy rằng dùng quyền lực của ngoại bang làm lá chắn cho các hành vi tội ác với người dân của mình là tự đào hố chôn mình vì ngoại bang sẽ vứt bỏ mình sau khi lợi dung xong, còn người dân thì sẽ sống mãi với mình