Lương Hoài Nam - Giáo dục và định mệnh quốc gia

  • Bởi Tình Việt
    06/08/2015
    14 phản hồi

    Lương Hoài Nam


    Tác giả Lương Hoài Nam

    Trong lịch sử, Việt Nam chưa bao giờ được thế giới biết đến như một nước giàu có, một xã hội thịnh vượng. Kinh tế nước ta xưa nay chủ yếu là nước trồng lúa và làm tiểu thương. Mãi gần đây, nước ta mới trở thành một nước xuất khẩu nông sản và thủy sản, nhưng giá trị xuất khẩu chưa phải lớn đối với một quốc gia trong thế giới ngày nay.

    Công nghiệp Việt Nam mới ở giai đoạn ứng dụng các máy móc, công nghệ nước ngoài. Sản phẩm lắp ráp theo thiết kế, thương hiệu, linh kiện nước ngoài vẫn là chủ yếu. Các sản phẩm hàng công nghiệp và tiêu dùng có tính cạnh tranh của Việt Nam chưa có mấy, so với các nước ASEAN đã yếu, so với toàn thế giới thì rất yếu.

    Việt Nam chưa có gì đáng tự hào về khoa học. Gần đây, một số người Việt nổi lên, có tên tuổi trong các lĩnh vực Toán, Vật lý, nhưng họ đã là công dân của các nước khác, sống và làm việc ở nước ngoài.

    Những thứ thiết yếu cho cuộc sống như giáo dục, y tế, giao thông của nước ta yếu kém, lạc hậu rất nhiều so với thế giới. Văn học, điện ảnh nước ta hầu như không ra khỏi được biên giới nước ta, thậm chí thua ngay trên sân nhà.

    Bề ngoài, hầu hết lĩnh vực nước ta tỏ ra sẵn sàng hội nhập quốc tế, cầu thị học hỏi, tiếp thu, ứng dụng tri thức nhân loại và các kinh nghiệm thực tiễn tiên tiến. Một trong những việc khởi động của nhiều đề án hoàn thiện, cải cách, nâng cấp quản lý nhà nước, công nghiệp, nông nghiệp và kinh tế nói chung, khoa học, kỹ thuật, y tế, giáo dục, văn hóa... là đi khảo sát ở nước ngoài. Trong các đề án, có vô vàn thông tin, số liệu, minh họa, ví dụ ở Mỹ, Anh, Pháp, Australia, Singapore, Nhật Bản, Hàn Quốc... có tính thuyết phục cho các chính sách, giải pháp, kế hoạch hành động, ngân sách mà cơ quan chủ trì đề xuất. Thấy đúng quá rồi, yên tâm quá, làm thôi!

    Nhưng tại sao ta cầu thị như thế, học hỏi, tiếp thu tri thức nhân loại và kinh nghiệm tiên tiến của thế giới như thế, mà các lĩnh vực nước ta cứ yếu kém, đì đẹt mãi vậy, càng đi, khoảng cách với thế giới càng xa vậy? Sự thật cay đắng là chúng ta chưa đủ trình độ để học hỏi và tiếp thu tinh hoa và kiến thức nhân loại, kể cả những thứ chẳng ai giữ bản quyền và đòi tiền bản quyền.

    Chúng ta hay chê Trung Quốc chỉ giỏi làm "hàng nhái". Nhưng "hàng nhái" mà là tàu vũ vụ, máy bay, tàu phá băng, tàu hoả cao tốc, giàn khoan viễn dương... thì họ đã phải ở trình độ nào mới "nhái" nổi của thiên hạ chứ? Chúng ta thử "nhái" cái tủ lạnh, lò vi sóng, bàn là, máy giặt, máy hút bụi... xem có ra gì không, có cạnh tranh được về chất lượng, giá cả không?

    Tóm lại, nếu nói đến những thứ làm cho thế giới phục Việt Nam, ngoài giỏi đánh giặc ngoại xâm, Việt Nam ta chưa giỏi việc gì khác. Là một nước yếu toàn diện về kinh tế, khoa học, kỹ thuật, văn hoá, nghệ thuật, Việt Nam sẽ luôn là "miếng mồi" của các cường quốc, những kẻ thèm muốn chiếm mảnh đất này, dù theo kiểu xâm lược cũ hay các kiểu xâm lược mới. Họ nghĩ Việt Nam đủ yếu để họ xâm lược và sẽ tìm cách xâm lược nước ta một khi họ vẫn nghĩ là nước ta nghèo yếu và chia rẽ. Nhưng chắc chắn là họ sẽ sai lầm, sẽ thất bại giống như những gì đã xảy ra với các cuộc xâm lược nước ta từ xưa đến nay.

    Bị ngoại xâm và chiến thắng ngoại xâm - đó là định mệnh của Việt Nam. Chúng ta thích cái định mệnh đó hay muốn thay đổi nó?

    Nếu chúng ta thích nó, hãy cứ sống như chúng ta đã và đang sống. Chắc chắn lịch sử sẽ lặp lại. Chúng ta sẽ lại có những chiến thắng vang dội năm châu và những vị tướng lừng danh thế giới. Nhưng Việt Nam ta sẽ không bao giờ có những nhà kinh doanh giỏi, những nhà khoa học giỏi, những nhà văn hóa, nghệ thuật giỏi, có ảnh hưởng với thế giới. Họ không thể xuất hiện ở một đất nước luôn luôn có nguy cơ bị xâm lược và triền miên đánh giặc ngoại xâm. Việt Nam sẽ không bao giờ giàu có, hiện đại và văn minh.

    Nếu chúng ta muốn thay đổi cái định mệnh nghìn năm, không có cách nào khác là bắt đầu từ một nền giáo dục mới để tạo dựng những thế hệ người Việt mới. Họ sẽ học hỏi và tiếp thu tinh hoa, kiến thức của nhân loại, nhưng với sự nghiêm túc học hỏi và chất lượng tiếp thu cao hơn rất nhiều so với các thế hệ chúng ta. Những thế hệ người Việt mới sẽ nghĩ rất khác chúng ta hiện nay. Họ sẽ nghĩ không hay ho gì ba lần đại thắng quân Nguyên như cái giá của một nghìn năm Bắc thuộc. Tốt nhất là nước ta không bị họ xâm lược và vì thế không cần phải thắng họ.

    Hội đồng bảo an Liên Hiệp quốc có 5 cường quốc là ủy viên thường trực thì nước ta đã buộc phải đánh nhau với 3 nước để bảo vệ độc lập, chủ quyền, với tổng thời gian chiến tranh trên 100 năm. Chúng ta đã chiến thắng họ một cách vang dội trong quá khứ. Nhưng các thế hệ người Việt mới sẽ biết cách để tránh chiến tranh trong tương lai. Họ biết cách làm sao để các kiểu "quân Nguyên" sẽ không bao giờ dám nghĩ tới việc xâm lược một Việt Nam giàu mạnh về kinh tế, khoa học, kỹ thuật, văn hóa, nghệ thuật và kéo theo là sức mạnh quân sự và ảnh hưởng của Việt Nam với thế giới. Chúng ta cần đầu tư mạnh vào các thế hệ người Việt mới như vậy.

    Giống như Malaysia rộng lớn, đông dân chẳng bao giờ dám nghĩ tới việc "thu hồi" Singapore nhỏ bé từng là một phần trước kia của họ. Singapore đã thay đổi được định mệnh của mình. Họ đã bắt đầu từ giáo dục. Đối với Singapore, ông Lý Quang Diệu không chỉ là người lập quốc, ông còn là nhà tư tưởng và nhà giáo dục đại tài. Bằng việc áp dụng những gì tốt nhất của các nền giáo dục Anh, Mỹ, Singapore đã trở thành một trong những cường quốc giáo dục hàng đầu của giới. Nền giáo dục tiên tiến đã thay đổi toàn diện quốc đảo này. Người Singapore hiện nay tư duy rất khác ông cha họ đến từ Trung Quốc, Malaysia, Ấn Độ. Đối với các nước chưa thân thiện với Singapore, ông Lý Quang Diệu chỉ nói một câu: "If you beat me, I will beat you, and damage may be more on your side!" ("Nếu anh đánh tôi thì tôi sẽ đánh lại anh và có thể anh sẽ bị thiệt hại nhiều hơn đấy!). Singapore nói được, làm được.

    Trước đó, từ năm 1868, được thuyết phục và khích lệ bởi tư tưởng "thoát Á" của nhà tư tưởng Fukuzawa Yukichi, Minh Trị Hoàng Đế nước Nhật đã thực hiện cuộc cải cách giáo dục hiếm có cả về chiều rộng và chiều sâu, giũ bỏ các tư tưởng, giá trị giáo dục cũ để xây dựng một nền giáo dục hoàn toàn mới cho nước Nhật. Bức ảnh trên đồng tiền có mệnh giá cao nhất ở Nhật Bản không phải của một ông vua hay một ông thủ tướng, mà của nhà tư tưởng - nhà giáo Fukuzawa Yukichi, người sáng lập Đại học tổng hợp Keio, tác giả của "Thoát Á Luận".

    Gần đây nhất, Hàn Quốc đã nổi lên như một ví dụ đầy thuyết phục về sự thay đổi định mệnh quốc gia. Trong vòng chỉ hơn 40 năm, Hàn Quốc đã trở thành một nền kinh tế lớn của thế giới, với công nghiệp nặng và công nghiệp nhẹ hiện đại. Đồng thời, nền giáo dục, khoa học Hàn Quốc đạt được rất nhiều thành tựu lớn, tiến sát các nước phát triển nhất. Về bản chất, Hàn Quốc là một quốc gia "thoát Á" thành công sau Nhật Bản và Singapore.

    Với tất cả sự kính trọng đối với cha ông, tôi cho rằng, để thay đổi định mệnh của đất nước, dân tộc thì nhiều khi phải dám nghĩ và làm khác cha ông. Và điều đó chỉ có thể làm được thông qua giáo dục. Nói đúng hơn - thông qua cải cách và chấn hưng giáo dục, trên tinh thần khai sáng.

    Lương Hoài Nam

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    14 phản hồi

    Vietbao.vn/vi/Giao-duc/lam-gi-de-hoi-nhap-giao-duc-dai-hoc/65053127/202/
    12?2006
    Gs-TsKH, Thu truong Bo Giao Duc-Dao Tao BANH TIEN LONG.
    Quyet dinh so 14/2005/NQCP ve Doi moi co ban va toan dien giao duc Dai hoc Viet Nam GIAI DOAN 2006 - 2020 la van ban het suc uan trong, xac dinh nhung quan diem chi dao, muc tieu nhiem vu va giai phap doi moi va phat trien giao duc Dai hoc VN nham DUOI KIP CAC NUOC TIEN TIEN TRONG KHU VUC va THE GIOI trong nhung thap ky dau tien cua The ky Xl.

    ( Nam nay la nam 2015, con 5 nam nua la nen giao duc Viet Nam ngang bang The gioi !!!

    * Chi can mot ngay khong duoc noi doi la Cong San ngom cu toi, chang can 'the luc thu dich' nao choc ngoay!

    Cong san pha nat nhung nen giao duc tot dep co truoc khi no xuat hien, nay lai bao 'cai cach giao duc' ?!. Muon cai cach giao duc co ket qua thi CQ phai la nhung nguoi co giao duc, nghia la nhung nguoi gioi, co tai that su, chu khong phai la nhung ke luu manh.
    'Gioi' ( talent-able ) luon kem theo dieu kien Minh bach, Luong thien. Neu 'gioi' ma khong minh bach, thieu luong thien thi chi la su Lau ca, Luu manh.
    Nguoi Cong san nam duoc CQ kgong nho 'gioi' ( bau cu-vote ) ma nho 'luu manh' ( cuop ).
    Nguoi CS giu duoc quyen, khong nho 'gioi' ( duoc tin nhiem-trust ) ma nho 'luu manh' ( bung bit, tan ac, doi tra, mua chuoc ).
    PQT, NCV nam chuc Bo truong, Thu truong, khong nho gioi, ma nho luu manh ( Lu cung vay ).
    Khi mot nguoi gioi mat di, ai cung thuong tiec. Khi nhung ke luu manh chet hoac mat tich thi toan dan hoan ho!

    Cong san pha nat nhung nen giao duc tot dep co truoc khi no xuat hien, nay lai bao 'cai cach giao duc' ?!. Muon cai cach giao duc co ket qua thi CQ phai la nhung nguoi co giao duc, nghia la nhung nguoi gioi, co tai that su, chu khong phai la nhung ke luu manh.
    'Gioi' ( talent-able ) luon kem theo dieu kien Minh bach, Luong thien. Neu 'gioi' ma khong minh bach, thieu luong thien thi chi la su Lau ca, Luu manh.
    Nguoi Cong san nam duoc CQ kgong nho 'gioi' ( bau cu-vote ) ma nho 'luu manh' ( cuop ).
    Nguoi CS giu duoc quyen, khong nho 'gioi' ( duoc tin nhiem-trust ) ma nho 'luu manh' ( bung bit, tan ac, doi tra, mua chuoc ).
    PQT, NCV nam chuc Bo truong, Thu truong, khong nho gioi, ma nho luu manh ( Lu cung vay ).
    Khi mot nguoi gioi mat di, ai cung thuong tiec. Khi nhung ke luu manh chet hoac mat tich thi toan dan hoan ho!

    +Lương Hoài Nam nói đúng. Giáo dục là khâu đột phá tạo ra những con người trưởng thành về tri thức và phán đoán độc lập- một tố chất làm nên những tiến bộ khoa học phương Tây thời thế kỷ 17 tới giờ, làm Nhật bản hùng cường làm Sing và Hàn vươn vai.

    +Nhưng cải tổ giáo dục VN hiện thời phải như thế nào, do ai phát động và có được phép của NN hay không ? Đó mới là vấn đề. Nhà cầm quyền hô hoán cải tạo tôi nhớ không lầm lâu hàng vài chục năm nay. Nhưng đâu vẫn vào đấy. Vẫn triết lý huấn luyện con dân thành người trung thành với đảng và thuyết Mác Lê. Vẫn độc quyền chương trình giảng dạy và sách giáo khoa. Vẫn cấm đoán nghiên cứu và tranh biện tự do. Thế thì mong gì có nền giáo dục tạo ra những công dân mới, thông tuệ và sáng tạo?

    Mong tác giả viết tiếp về PHƯƠNG PHÁP cải cách nền giáo dục trong những bài sau.

    Www.youtube.com
    . International School of Manila (ISM).
    . Brent International School Baguio Tour.
    . I Love Philippines
    . Speaking English in the Philippines
    Loi binh:
    Ve 'giao duc', VN nen hoc Philippines, mot dat nuoc con ngheo kho nhung co mot CQ day trach nhiem voi dan. Tai sao Phi lam duoc nhu vay? Ly do quan trong nhat la vi Phi may man khong bi CS cai tri. CS giet chet sang tao, huy hoai tam hon va lam tri oc con nguoi tro nen que quat, tat nguyen. CS chinh la nguyen nhan cua moi nguyen nhan gay ra rac roi va be tac cho dat nuoc VN. Loi thoat duy nhat cho VN la 'ru bo cong san'!

    Bài viết đúng là của kẻ hậu sinh dốt nát, mặc dù từng làm quan chức to. Đúng là nội dung cũ mèm, toàn những thứ đã từng hiện diện trên mảnh đất VN hàng thế kỷ trước, nhưng đã bị cộng sản tàn phá sạch.

    Nếu cần 'đề xuất' giải pháp đúng để chấn hưng dân khí, phục hưng dân tộc thì phải kêu gọi giải tán cộng sản để khôi phục, phát triển lại những gì đã mất, chứ không phải kêu gọi cộng sản 'đổi mới' nhưng thực ra là đi cày cuốc lại đống đổ nát của những thứ chúng đã thẳng tay đập bỏ, mà ngòi bút hậu sanh này cứ tưởng bở là 'hàng mới' :) Tuy nhiên, trông cái hiện tượng 'đại nghĩa thảm bại dài dài trước hung tàn' này cũng phải tiếc nuối mà nói rằng, dân Việt phần đông không đủ dũng khí, chả dám chết để bảo vệ những giá trị tinh thần cao quí, mà chỉ dám liều mạng cốt để thỏa mãn nhu cầu vật chất, xoay quanh các cái sướng A, N, Đ, I mà thôi. Cộng sản đã thắng lớn, thắng lâu dài ở VN chính là nhờ đó !

    VN yếu toàn diện và cái “Dân tộc bị quỷ ám” ấy có một định mệnh khắc nghiệt ! Vâng…tuy thế, nhìn lại , để đối trọng với thành tựu cũng không mấy “rực rỡ” về Kinh tế, Khoa học-Kỹ thuật, Triết học -Nghệ thuật….ở các quốc gia cường thịnh nêu trên , VN ta đã có “bác Hồ và vô số tượng bác” ,là thứ mà thế giới kia muốn cũng không thể có.
    Bọn nào nói” Dân dĩ thực vi tiên” là sai bét ! Khi có tượng đài, VN chúng ta sẽ có tất cả…dù chết đói cũng không sao . Còn nếu hùng cường, thịnh trị, có tất cả mọi thứ…mà lại không có tượng đài, thì vẫn là thất bại toàn diện , là không văn hoá ! Thương thay cho nhân loại quanh ta ! Biết bao giờ họ mới tiến lên XHCN được ???

    He he ! Bài này viết cho báo đảng ,thì cũng đành viết đến thế thôi…, nội dung bài này hầu hết là những điều mà dân VN ta vẫn “tổng kết” hàng ngày. Thực tế, không có ngành “Giáo dục” đúng nghĩa ở VN XHCN ! Nói đến GD XHCN ở VN là đang nói về một hiểm họa tiềm ẩn đối với nhiều thế hệ. Là đang nói đến những tù nhân của thằng cai ngục đảng ủy trường học , là nói về những trại Auschwitz của Lương tri, Tầm hồn ,Tri thức và Văn minh ! (Vừa rồi còn “lấn thêm một bước” mang trò “chủ tịch” thối ta của chính trị vào tận trường học) .
    VN không có “trường học”, chỉ có trường đảng, không có “Hiệu trưởng” chỉ có khách mua dâm như bọn Sầm đứt Xương…. Không có “thầy cô giáo” , chỉ có những con tin của chế độ bị mặc đồng phục …

    Thiên hạ cũng đã nói hết giấy mực rồi, còm này không bàn chuyện ấy, mà xin đề cập một chuyện khá quan thiết khác :
    Ai cũng có suy tư và bức xúc riêng, và có quyền trình bày ra , đành rằng thế ,nhưng trước hết, nó phải xuất phát từ Lương tri, Đạo đức với chính kiến Đúng-Sai minh bạch vững vàng…Theo đó mà xét, toàn bài này, rất tiếc , đáng bị …sổ toẹt chính bởi câu “khôn vặt” sau : “…Chúng ta thử "nhái" cái tủ lạnh, lò vi sóng, bàn là, máy giặt, máy hút bụi... xem có ra gì không, có cạnh tranh được về chất lượng, giá cả không ?...” - Sorry tác giả, nhưng có “ra gì” hay “không ra gì” , thì cũng không được “thử” một cách … vô liêm sĩ như thế ! Công sức và là sở hữu trí tuệ của người khác, không chút tôn trọng, chỉ muốn cướp không …đó là não trạng ăn cướp, giật dọc…,còn mang lên mặt báo làm gì ?

    TQ dù thành công đến đâu, cũng không thể nào thành một cường quốc , vì chính cách sống ‘tiểu nhân, hạ tiện” của dân tộc ấy. Cường quốc hay không, bắt đầu bằng chính phẩm giá của mỗi công dân của quốc gia ấy ! Trừ một thiểu số nào đó, nét tranh đua trong sáng với đầy đủ lòng tự trọng và niềm kiêu hãnh cá nhân, thấy rõ nhất ở người Mỹ…và quốc gia gia họ luôn tiến lên hàng đầu .
    Còn VN, những nỗi nhục có dạng “ cờ đỏ sao vàng” nở rộ và bị khinh bỉ khắp thế giới kia, lẽ nào vẫn chưa đủ sao, sao còn mang lên báo khuyến khích thêm ? Ai cũng có thể chen lấn , giành giật, thô lỗ, lươn lẹo, dối trá, trộm cắp, tham nhũng cả…vì toàn là chuyện dễ làm mà ? Nhưng tại sao dân tộc khác rất hiếm người làm thế ? Cái gì đã cản trở người ta làm những chuyện như thế dù ai cũng có thể làm ?
    Sâu thẵm trong các nguyên nhân , chính việc hình thành những nhân cách hoang dại gắn liền với loại lập luận sai trái thế này, chính thói láu cá khôn vặt, không muốn làm chỉ muốn hưởng ...vv, mới là cái đã khiến VN chịu tất cả mọi thãm cảnh khác. ( Việt cộng ! Có muốn lọt vào TPP, thay vì kiểm duyệt ngôn từ những người yêu nước , thì phải kiểm duyệt mấy đoạn nhạy cảm loại này! Nói về Giáo dục sao lại ủng hộ chuyện copy, sao chép, quay bài…cho trẻ thơ ?) .

    Cụ Phan Chu Trinh khuyên lấy Đạo đức Nhân phẩm, lấy Ý thức “tự lực, tự cường” mà làm gốc rễ…cho phát triển. Học cái hay ở người một cách chọn lọc, tỉnh táo chứ không khuyên đi….ăn cắp của người rồi gọi đó là học, là khôn ! Lời khuyên ấy bảo ta phải tự trọng lấy chính mình, dám hiểu và dám làm những điều đúng đắn , nhưng dân VN như tác giả đây, không muốn nghe, không thích nghe ….vì thấy khó quá , lâu dài và mệt mỏi quá…, trong khi “ta đây” có …”cách khác” ! Chính loại lập luận ấy mang theo nó một phần lớn dân VN , trược dài trên con đường vô sỉ ! Chịu sự khinh ghét , phỉ bán và những phản ứng đầy nét lăng nhục đối vối cả dân tộc VN .

    Dân VN muốn cởi bỏ nỗi nhục chung , thì phải biết trở về , tự mình xây dựng sự Trung thực, lòng Tự trọng (**) để bồi đắp lòng Kiêu hãnh bằng năng lực trí tuệ của chính mình. Nếu xưa kia thời cụ Phan, điều đó quan trọng một, thì nay, dưới ách cái trị hoang dã của Việt cộng, nó trở thành quan trọng và khẩn thiết nhất , nhì!

    PS:
    (*) Lược trích “Bài diễn thuyết “của cụ Phan Chu Trinh -1925:
    “…Người nước ta thì sao? Người nước ta vẫn còn say sưa trong giấc ngủ nghìn năm, chưa có chút gì gọi là giật mình mở mắt cả. Bọn già thì lo làm quan để kiếm tiền nuôi vợ con, bọn trẻ thì lo làm thầy đặng kiếm gạo nuôi miệng, ngoài cái lo xác thịt ra thì không có một tư tưởng gì khác.Lại thêm một bọn ra vênh mặt múa may tự xưng là ái quốc ái chủng, nhưng hỏi đến họ cách khuếch lợi, trừ hại, tự cường, tự lập thì họ ập ạ như người mơ ngủ, chỉ ngồi ngong ngóng mơ nước ngoài tràn vào mà thôi.
    ….Người nước ta thường tự xưng là đồng loại, đồng đạo, đồng văn với Nhật Bản; thấy họ tiến thì nức nở khen chớ không khi nào chịu xét vì sao mà họ được tiến tới như thế? Họ chỉ đóng tàu đúc súng mà được giàu mạnh hay là họ còn trau dồi đạo đức, sửa đổi luân lý mới được như ngày nay? Ai có đọc đến lịch sử Nhật Bản mới biết họ cũng bồi đắp nền đạo đức của họ lắm….Sao những kẻ sang Nhật không đem cái tốt về cho dân Việt Nam nhờ, mà chỉ làm giàu thêm cái tính nô lệ như thế? …
    Những tính chất (tốt) của người Tàu các anh không hề học đến, mà các anh khéo đem về một cái láu lĩnh và một cái bao tử trống mà thôi. Thế mà biết hồn luân lý đạo đức của người mình bị độc khoa cử giết chết, chỉ còn để nguyên lại một cái tính nô lệ thôi. Đạo đức mất trước, nước mất sau thật cũng không phải là lời nói ngoa vậy.
    …. Trọng trí dục hơn đức dục, chuộng ngoại giao hơn thành thật…”

    (**) Nên phân biệt, xin chớ để bị ám ảnh bởi lời Dũng X Hic !

    Đã từng chứng kiến, đã từng xem nhiều, đọc nhiều.. đều thấy người ta cho rằng ngành nghề nào cũng cần phải thay đổi, đổi mới. Thật ra, họ cứ nói vòng vo, chỉ cần túm lại một điều rằng: Mọi ngành nghề (kể cả một số tôn giáo) đều có một tên đầu sỏ cộng sản chăn dắt, ĐÁM CỘNG SẢN NÀY THỰC CHẤT CHỈ VÌ LỢI ÍCH CAI TRỊ CỦA CHÚNG, chúng ta chỉ cần tiêu diệt triệt để cái lũ điếm thúi cộng sản này ra khỏi đất nước thì mới mong đất nước có sự phát triển thực sự bằng nội lực quốc gia.
    VIỆC CẦN LÀM LÀ CHÚNG TA LÀM SAO TRIỆT TIÊU LŨ CỘNG SẢN THỐI NÀY.
    THEO TÔI, ĐỐI VỚI CỘNG SẢN THÌ CHỈ CÓ BẠO LỰC THÔI.

    đầu đề : rất lôi cuống , có tấm lòng .nhưng nội dung thì lập lại chuyện cũ mèm . Ô hay , người quan tâm đến việc giáo dục chỉ có thể ....hiểu tới đây thôi sao . " hoan hô HCM "

    Nhà nước đã rêu rao "giáo dục là quốc sách từ lâu rồi", đồng thời cũng trích dẫn câu nói của cụ Thân Nhân Trung từ lâu. Bàn về giáo dục thì nên đi vào vấn đề cụ thể là nội dung giáo dục và phương pháp giáo dục, còn cứ nói vai trò quan trọng của giáo dục thì cũ quá rồi, nói chỉ mất sức lao động mà chẳng có người nghe.
    Nếu không thay đổi nội dung giáo dục và phương pháp giáo dục thì có khi càng học càng ngu, càng ngu thì càng dễ nghe theo Đảng CS và dễ trở thành cán bộ lãnh đạo và cả cán bộ cao cấp nữa.

    Bài viết chẳng có gì mới, nếu không muốn nói là lòng vòng tối nghĩa. Ai cũng biết giáo dục là nền tảng cho sự phát triển toàn diện của đất nước: con người, xã hội, văn hóa, kinh tế, chính trị. v.v...Thế nhưng nền Việt dục Việt Nam sao không làm được điều đó. Việt Nam cộng Hòa trước 1975, nền giáo dục với triết lý "Nhân bản, dân tộc và khai phòng'', đã đào tạo ra nhiều bậc trí thức anh tài và họ đã thành danh với không ít tên tuổi ở...nước ngoài. Vì sao?. Sau 1975, với sự áp đặt của ý thực hệ cộng sản, nền giáo dục VN đã và đang bị chính trị hóa và trở thành lò đào tạo ''trí nô'' cho bọn cầm quyền cs. Sản phẩm giáo dục là công cụ cho bọn cầm quyền, không có tự do, tự trị, không có năng lực tư duy và hoạt động độc lập. 40 năm từ sau 1975, nền giáo dục Việt Nam không đóng góp được gì nhiều cho sự phát triển của đất nước và tri thức của nhân loại, trừ một vài tài năng được nước ngoài đào tạo và trọng dụng, trái lại đã tạo ra nhiều lớp trí thức không có chính kiến, thiếu bản lính và sẵn sàng thực hiện mệnh lệnh, sai khiến. Với nền giáo dục hiện tại, mong gì đất nước phát triển??? Nền giáo dục không triết lý, không mục tiêu rõ ràng, người làm giáo dục không có chuyên môn, trình độ, không nghĩ đến tương lại và vận mệnh của đất nước mà chỉ chực chờ ''đục nước béo cò'', và kẻ lãnh đạo luôn thao túng mọi họat động giáo dục. Muốn giáo dục trở thành nền tảng cho phát triển và vận mệnh đất nước, phải thay ''máu'' toàn bộ lãnh đạo và quản lý giáo dục hiện thời, phải đưa giáo dục vào đúng con đường phát triển theo quy luật vốn có của nó là phải độc lập với chính trị, độc lập với ý muốn của cá nhận hay tập thể nào đó dù họ có ở đỉnh cao quyền lực.

    Đúng là một người miền Bắc sau 1975 viết! Đọc câu này làm tôi phì cười: “Mãi gần đây, nước ta mới trở thành một nước xuất khẩu nông sản và thủy sản”. Xin thưa với Hoài Nam là từ trước 1970 trở đi (thậm chí trước đó) miền Nam Việt Nam đã xuất khẩu gạo và hải sản rồi, ông ơi. Chỉ đến khi mấy ông vào thì miền Nam mới đói.

    “Giống như Malaysia rộng lớn, đông dân chẳng bao giờ dám nghĩ tới việc "thu hồi" Singapore nhỏ bé từng là một phần trước kia của họ.” Quá sai! Malaysia truất phế Singapore ra khỏi liên bang Malaysia, làm gì có chuyện “thu hồi”?

    Cái mà tác giả nói là “thoát Á”, nhưng thật ra là “thoát Trung”. Việt Nam cần thoát khỏi vòng kim cô của Trung cộng, chứ làm sao thoát khỏi Á châu. Phải nói rõ như thế. Nhưng cái bất hạnh của VN là đảng cộng sản mà Lương Hoài Nam là đảng viên, vì chính cái đảng đó muốn VN phải gắn liền với Trung cộng. Vì thế, thoát Trung thật ra là thoát đảng cộng sản.