Bùi Tín - Một sàng khôn của ông Tổng Bí Thư

  • Bởi Tình Việt
    31/07/2015
    15 phản hồi

    Bùi Tín


    Tổng thống Obama tiếp ông Nguyễn Phú Trọng tại phòng Bầu dục của Tòa Bạch Ốc, ngày 7/7/2015.

    Tổng Bí thư đảng CSVN Nguyễn Phú Trọng đã hoàn thành chuyến Mỹ du lịch sử, một chuyến đi mà tất cả hơn mười Tổng Bí thư trước ông không có một ai có được cái vinh dự ấy.

    Đây là cuộc đi dối già, một hoạt động đối ngoại nổi bật nhất trong cuộc đời chính trị sắp sửa kết thúc của ông. Một chuyến đi được mọi người Việt Nam và dư luận quốc tế theo dõi chặt chẽ với nhiều hứng thú.

    Trước đó không ít người đã lo lắng về khả năng đối ngoại vụng về của ông, thái độ tự tin chủ quan như khi năm 2012 ông sang Cuba lên lớp dài dòng về chủ nghĩa Mác - Lênin, về chủ nghĩa Xã hội mơ hồ lạc lõng, đến mức không có báo nào ở Cuba tường thuật và bà Tổng thống Brazil vội đóng cửa không mời ông Trọng với 120 quan chức CS tùy tùng vào nước Bà như đã chuẩn bị kỹ từ lâu.

    Thì ra chuyến đi này, ông Nguyễn Phú Trọng đã chuẩn bị chu đáo, kỹ càng, không ba hoa chích chòe, nói lấy được; các bài trả lời báo chí quốc tế trước khi lên đường, ba bài phát biểu với Tổng thống Obama trong Tòa Bạch Ốc, trong cuộc chiêu đãi của Phó Tổng thống Biden và bài nói tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế (CSIS), đều nghiêm chỉnh, chân thành, kín kẽ, có sức truyền cảm, làm rung động cử tọa và công luận.

    Về đến nhà, ông Trọng còn nói lên xúc động sâu xa của mình, thốt ra những tính từ xưa nay hiếm hoi ở ông, khi ông thổ lộ chuyến đi vừa qua «thật thú vị», «để lại kỷ niệm sâu sắc đến ngỡ ngàng», «một chuyến đi kỳ diệu», «hết sức vừa lòng». Ông còn nhấn mạnh rằng «ông rất tâm đắc, nghĩa là giữ lại nhiều kỷ niệm, bài học kinh nghiệm tốt đẹp bền lâu trong lòng ông » (theo mạng Dân Làm Báo và Dân Luận ngày 24/7).

    Thật là những tin đáng vui mừng, đáng hy vọng, khi người đứng đầu đảng CS Việt Nam trong cơn suy thoái, khủng hoảng niềm tin đã có vẻ như tiếp nhận được nhiều điều bổ ích về nhận thức, tình cảm trong cuộc Mỹ du hiếm hoi này.

    Nếu như ông Trọng thật sự mang từ đất Mỹ về «một sàng khôn quý giá» và phổ cập ngay, vận dụng ngay trong dịp Đại Hội XII thì thật là may mắn cho Đảng CS, đại hồng phúc cho nhân dân ta, cho dân tộc ta biết bao!

    Hoa Kỳ chẳng phải là một nước có nền dân chủ tiền tiến, tiền phong cho cả loài người đó sao ? Hoa Kỳ rõ ràng là sức mạnh siêu cường hầu như duy nhất thừa sức cùng các nước đồng minh Liên Âu, Nhật Bản, Philippines, Ấn Độ… ngăn chặn có hiệu quả mưu đồ thâm độc của đế chế CS Trung Quốc bành trướng ra thế giới mà hướng chính là phương Nam, nhằm trước hết vào Việt Nam.

    Nhân đây xin nhắc lại cho mỗi người Việt, mỗi nam nữ thanh niên ta biết rằng trong cuộc chiến tranh chống phát xít Đức - Ý - Nhật 1939- 1945 , Hoa Kỳ có công đầu, quyết định trong cuộc phản kích lịch sử đánh bại hẳn đội quân Phát xít đang tràn khắp châu Âu và châu Á. Chính quân đội Hoa Kỳ đã đóng vai trò chủ lực đổ bộ lên châu Âu cứu nguy cho Hồng quân Liên Xô của Stalin đang bị vây khốn ở mặt trận Đông Âu đang phải đối phó với 80% lực lượng chủ lực của Hitler gồm có hơn 200 sư đoàn, từ đó tạo nên cuộc phản công của Hồng quân trên mặt trận Đông Âu, dẫn đến chiến dịch giải phóng Berlin kỳ diệu.

    Cũng chính quân chủ lực Hoa Kỳ đã mở cuộc phản kích lớn chống Nhật Bản ở châu Á, giải phóng cả chuỗi đảo trên Thái Bình Dưong, giải phóng Philippines, Indonesia và Malaysia, đánh bại đội quân Quan Đông của Nhật ở Mãn Châu, để cho quân CS của Mao có dịp thừa hưởng kho vũ khí hùng hậu này và tràn xuống phía Nam, vượt qua sông Dương Tử và chiếm chính quyền trong cả nước năm 1949.

    Nói đúng theo sự thật lịch sử thì hàng triệu binh sĩ Hoa Kỳ đã đóng vai trò quyết định cứu cả loài người khỏi thảm họa Phát xít, và chính Hoa Kỳ là cứu tinh – theo nghĩa nào đó cho cả đảng CS Liên Xô và Hồng Quân Liên Xô, cứu tinh cho Đảng CS của Mao và Giải phóng quân Nhân dân Trung quốc vậy.

    Đó chính là tình nghĩa quốc tế cao cả của Quân đội Hoa Kỳ, vì hàng triệu binh sĩ Hoa Kỳ đã hy sinh không phải trên đất nước mình mà tất cả đều hy sinh, chết và bị thương trên đất nước khác. Các nghĩa trang quân đội Hoa Kỳ rộng lớn trải khắp đất Pháp, Ý, Anh, Bỉ, Hà Lan, Đức, Na Uy, Thụy Điển, Ba Lan, Tiệp, Ukraine, các nước vùng Ban tích, các nước Bắc Phi, cũng như các nước châu Á: Nhật Bản, Philippines, Malaysia, Miến Điện, Indonesia, Úc, Tân Tây Lan…

    Nếu như ông Nguyễn Phú Trọng đã thật sự xúc động sâu xa, đến ngỡ ngàng về quyền tự do công dân ở Hoa Kỳ, về quyền bình đẳng trong chính tri, kinh tế, văn hóa, giáo dục, xã hội, tư pháp ở Hoa Kỳ, ở chỗ mọi công dân có khả năng ngang nhau trong mưu cầu hạnh phúc cho mình và gia đình, thì ông hãy vận dụng sớm sủa cho toàn dân Việt ta cũng được hưởng ngang như thế, ngay trong dịp Đại hội XII này. Ước vọng này hoàn toàn trong tầm tay của ông.

    Làm được như vậy ông sẽ là Tổng Bí thư sáng suốt, dũng cảm, có bản lĩnh nhất, có công lớn nhất trong lịch sử Đảng CS và Dân tộc Việt Nam vậy.

    Cờ đã đến tay, ông Nguyễn Phú Trọng không nên do dự. Mong ông quả quyết dấn thân thật sự cho nhân dân và dân tộc. Hình ảnh ông, tượng đài ông sẽ vĩnh viễn tồn tại bền lâu trong ký ức các thệ hệ mai sau, xóa tan mối nhục Thành Đô của 4 đời Tổng Bí thư, từ Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười đến Lê Khả Phiêu và Nông Đức Mạnh.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    15 phản hồi

    Phản hồi: 

    @VN2006A,
    tất cả chúng ta đều có nguồn gốc từ Loài Vượn, đây là chân lý. Nhưng cuộc sống của các con vượn đang ăn bơ thừa sữa cặn tư bản nhìn chung được tự do và dễ thở hơn các con vượn đang ngày đêm mài dùi kinh sử, kiên định theo con đường Mác* Lê, kinh tế thị trường định hướng XHCN, đây là sự thật. Còn nói cố cho được phần mình thì có lẽ bị buộc phải thừa nhận: Trăng Trung Quốc Tròn Hơn Trăng Nước Mỹ.
    NB. Nhân nói đến tên Marx. Gọi là thích phong cách Công Bằng và Thẳng Thắn của người Đức thì được xem như là Biết. Để nhận rõ cái giá trị của Sự Công Bằng và Thẳng Thắn của người Đức thì phải tìm hiểu Lịch Sử, Văn Minh, Ngôn Ngữ Đức. Khi đó sẽ tìm được câu trả lời tại sao học thuyết của Marx, hoặc sách của Hitler vẫn được lưu hành Tự Do trong lãnh thổ Đức. Nói cách khác. Đối với người Đức, một đứa trẻ cũng có lý lẽ của nó và nó (ý kiến) phải được tôn trọng.

    Phản hồi: 

    @sunset:

    Bạn Sunset rất là nhầm to khi đánh giá người khác!?

    - Thứ nhất tôi không "đi tìm" dẫn chứng để "hạ uy tín" ông Bùi Tín. Tôi biết sơ sơ về WW2, nên thấy ông Bùi Tín nói "không đúng", tôi "hạ uy tín" của ổng (như nhà bank hạ mức tín dụng thôi).

    - thứ 2 tôi không chỉ "hạ uy tín" của ông Bùi Tín, mà của bất cứ ai nói "không đúng" (theo hiểu biết của tôi! Và hiểu biết của tôi không chắc là chân lý!). Bạn ở Đức nên học tính công bằng và thẳng thắn của người Đức. Cá nhân tôi thích phong cách này.

    Nhưng ta không lạc đề ở đây nữa. Chuyển sang bàn về cái "sàng khôn" của bác Cả Trọng.

    Theo tôi: bài này của ông Bùi Tín thừa!!! Bác Cả Trọng sắp về vui thú điền viên, cưỡi ngựa gỗ theo Thánh Gióng. Nên bác ấy có mấy sàng khôn cũng không quan trọng lắm.

    Bên kia, ở Mỹ, bác Obama cũng thế, cũng chuẩn bị vui thú điền viên, không có Thánh Gióng mà theo.

    Quan hệ Việt-Mỹ xét 1 cách lâu dài phải dựa theo chính sách, chứ không ai để phụ thuộc vào 1 cá nhân. Mặc dù cá nhân có thể tác động mạnh vào chính sách. TQ có ảnh hưởng nhất định đến ĐCS VN, vậy mà những cá nhân họ nắm được chẳng may "đang sống chuyển sang từ trần" cũng làm cho họ gần như "trắng tay".

    Những người hoạch định chính sách Mỹ chắc họ thừa hiểu điều đó. Bác Cả Trọng đi Mỹ chỉ có ý nghĩa tượng trưng, những người họ muốn nắm, chắc là những người khác.

    PS.: cuộc chiến Đông-Tây ở xứ sở VN chưa kết thúc. Từ thời Minh Mạng đã có, người thắng là người thân TQ và người Minh Hương. Hy vọng lịch sử không lặp lại!

    Phản hồi: 

    @VN2006A
    Bạn VN2006A, thay vì tìm các dẫn chứng hạ uy tín của Bác Bùi Tín hay những người đang nỗ lực xây dựng một Việt Nam Công Bằng Văn Minh. Bạn nên tìm các dẫn chứng để hạ thấp vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam hiện nay và các kiểu tư duy không trưởng thành, nịnh bợ và có phần nô lệ của các thành phần trong ĐCSVN đi (từ 1930 đến nay) tôi tin chắc đó là Một Bộ Phận Không Nhỏ, ví dụ 2 nhân vật hiện tại: Nguyễn Phú Trọng, Phùng Quang Thanh v.v...
    Riêng tôi vẫn đặt niềm tin vào ĐCSVN cụ thể là ĐCSVN sẽ tiếp tục độc quyền lèo lái đất nước, mỗi năm sản xuất ra hàng loạt Tiến Sĩ Chuyên Ngành Xây Dựng Đảng và tiếp tục in thêm tiền để cướp không mồ hôi lao động của hàng triệu người Việt Nam đang sản xuất ra giá trị gia tăng hàng ngày.
    Nói dài nói dai hoá nói dở, tóm tắt lại mọi giải thích sẽ đi đến biện minh, từ biện minh dẫn đến nguỵ biện khi đó nhân cách sẽ thể hiện.
    Cuối cùng tôi thấy những gì bạn dẫn chứng và diễn giải nó rất phù hợp và đúng cho vai trò của Đảng CSVN.

    Phản hồi: 

    NPT không sang thăm Thái Lan thì bà TT không bị lật đổ, không đến Mỹ thì hiệp định TPP tháng 7 này sẽ không bị bế tắc do Mỹ. Mặc dù ông chưa lôi những kiến thức chính trị tại trường cao cấp của VN ra giảng giải...Phải chăng trâu trắng đến đâu thì mất mùa ở đấy?

    Phản hồi: 

    Tôi e rằng tác giả Bùi Tín quá lạc quan. Ông Trọng Lú chẳng chỉ đóng kịch, như những người trước ông cũng đóng kịch. Đóng kịch để được quay phim và viết báo, chứ không có thực chất gì cả. Mọi việc rồi đâu cũng vào đấy. Mới hôm nay, tay Nguyễn Chí Vịnh -- một tay xuất thân là kẻ ăn cắp -- còn khẳng định như đinh đóng cột là mối quan hệ Việt - Trung sẽ chẳng có gì thay đổi. Nghe cho rõ nhé!

    Cái tầm của Trọng Lú hiện ra hết sau chuyến đi. Đó là cái tầm của một đứa con nít. Xin chứng minh. Khi tiếp xúc với vài "cử tri" Hà Nội, Trọng Lú nói như đứa trẻ khoe mới được người lớn tiếp: "Tôi được nhiều đồng chí anh em gọi điện chúc mừng, vì chuyến thăm thành công. Đây là vấn đề lịch sử, lần đầu xảy ra. Một Tổng bí thư đối thoại ở Phòng Bầu Dục Nhà Trắng, mà hai bên lại là cựu thù thì chưa bao giờ có". “Báo chí chụp cảnh cả tôi và Tổng thống Mỹ xem đồng hồ, sau đó Phó tổng thống chiêu đãi, mới đầu dự kiến 3 chục người thôi, sau lên đến 230 người, và ông ấy còn lẩy Kiều: “Trời còn để có hôm nay /Tan sương đầu ngõ vén mây giữa trời”.

    Làm quan ngoại giao mà ăn nói như thế này: “Điều khiến tôi xúc động nhất là nó đã thành công ngoài sức tưởng tượng. Có lẽ những người làm ngoại giao như tôi, hơn ba thập kỷ trong ngành, có lẽ đều chỉ mong chờ một khoảnh khắc này trong đời cũng đủ để hạnh phúc và tự hào.”

    Chưa bao giờ VN có những quan chức ngu, dốt, thấp, hèn, nhục như triều đại Nhà Sản.

    Phản hồi: 

    Bác tác giả rất nặng lòng với quê hương, và chính điều đó khiến ông vẫn tiếp nuôi dưỡng nhiều hy vọng….mơ hồ, về các “đồng chí” xưa ! Cũng chẳng trách được.

    Tuy vậy các “lời khen” trong bài trên , chung quy chỉ là một loại “ dự phóng tinh thần” của riêng tác giả thui ! Hic- Gán nó cho cụ í thì hơi không thích hợp . Xin mượn nhân vật Bao bất Đồng của Kim Dung: “ Không phải đâu là không phải đâu !”. Cụ Trọng em, nếu có vẻ “…nghiêm chỉnh, chân thành, kín kẽ, có sức truyền cảm, làm rung động cử tọa và công luận”. và về nhà thốt lên :“thật thú vị», «để lại kỷ niệm sâu sắc đến ngỡ ngàng», «một chuyến đi kỳ diệu», «hết sức vừa lòng»….vv, chẳng qua là vì cụ “tâm đắc” rằng mình đã “đơn đao phó hội”, chinh phục toàn nước Mỹ giãy chết về “lý luận Kách mệnh” của một bật tTS xây dựng đảng , mình đã khẳng định “chính nghĩa độc tài VNXHCN” một cách mạnh mẽ, thuyết phục, đến nổi kẻ cựu thù cũng phải “công nhận” , không khéo cả nước Mỹ sẽ tìm đến con đường XHCN hổng chừng .

    Đó là ý nghĩa của chữ “thú vị” và “hài lòng” từ Trọng đấy. Cụ ta hớn hở vì “mình phải thế nào” người ta mới tiếp đón và lắng nghe như thế chứ. Từ chối “thằng cộng sản sống trong hang” thì nay phải đón “thằng cộng sản sống trong cung điện” chứ ? Hãy đọc thêm bài Đảng ca dạng cổ điển “ Thời đại HCM rực rỡ” mà chính cụ là tác giả, để ta hiểu thêm về lòng tự hào nức nở của cụ, về chính cụ và các đồng chí “trí tuệ đỉnh cao”. Cụ em mãi mãi vẫn thế, như tình hình biển Đông thôi, chẳng có gì mới cả . Ở cụ Trọng và đồng bọn, mọi nếp hằn trong não đã chai như gót chân mấy lão nông…,không có cách nào chữa được.

    Có lên đến miệng giếng thì các con cóc Việt cộng vẫn cứ chê bầu trời kia là nhỏ hẹp, không thể bằng khi nó còn ngồi dưới đáy giếng ! Vì vậy , sorry tác giả , dù cho có thật “cờ đến tay” ….thì vị "tổng cốc" Trọng, vẫn mang nó xuống đáy giếng mới dám phất – Thói quen mà ?

    Phản hồi: 

    @sunset:

    Bạn sunset tin bác Bùi Tín của bạn thì đó là quan điểm riêng của bạn! Nếu bạn rành tiếng Đức, hội nhập vào dời sống Đức thì bạn nên tự tìm hiểu, không cần phải qua 1 ông Bùi Tín nào. Sách vở, Film ảnh, tài liệu...về WW2 ở Đức không hề thiếu. Được viết bởi những người trực tiếp tham chiến, bởi những sử gia dày công nghiên cứu về đề tài này, nhật ký của OKW (Oberkommando Der Wehrmacht)...v...v...

    1 ví dụ ai đánh tan quân Quan Đông Nhật (Kwantung armee) bạn có thể tham khảo:

    https://de.wikipedia.org/wiki/Operation_Auguststurm

    Tuy nhiên tôi muốn đề cập đến 1 khía cạnh khác của người Việt chúng ta ở đây, không chỉ cá nhân ông Bùi Tín, mà còn nhiều người khác về cái tư duy "trắng đen" hay "ta địch"! nếu nghĩ rằng đó là ta thì ra sức ca ngợi, còn địch thì mạt sát không thương tiếc.

    1 kiểu tư duy rất không trưởng thành, nịnh bợ và có phần nô lệ. Có người nhận xét tại sao Bắc Hàn hay Miến Điện chúng nó cũng bé, cũng nghèo mà lại có vẻ cứng cỏi hơn VN? Có lẽ vì họ không có thói quen nịnh bợ, ca ngợi vô lối những cái gì thuộc về "phe ta".

    Đọc 1 số bài của các vị lớn tuổi lên án TQ hay Nga, ca ngợi Mỹ, đặc sệt giọng điệu ca ngợi LX chửi Mỹ ngày xưa, nay đổi ngược lại.

    Có người khoe trên diễn đàn rằng, nhờ thời đại thông tin nên họ nhận thức thay đổi 180°. Tôi có nói rằng quay thêm 90° nữa mới trưởng thành.

    Phản hồi: 

    Cụ Trọng không khôn, không tài không giỏi thì làm sao cụ đứng đầu cái đảng có hơn 3, 5 triệu đảng viên và đứng đấu một nước đông tới hơn 90 triệu dân? Thử xem thời điểm hiện nay thì nước Nam ta có ai hơn cụ Trọng không? Có điều "càng không ngoan lắm càng oan trái nhiều". Chỉ một thời gian nữa thì cụ cũng về vườn, liệu lúc cụ về quê gặp họ hàng làng xóm, bà con kêu ca bị chính quyền dưới thời cụ cướp đất thì cụ nghĩ sao? Làm những việc bất nhân thất đức như vậy thì có dám ngửng mặt lên nhìn họ hàng làng xóm hay không? Quan đội "trung với Đảng" tức là Trung với các cụ, trung với các cụ để phản lại đồng bào, họ hàng làng xóm thì trung làm đéo gì?
    Trẻ thì hay nói chuyện tình yêu, già thì hay nói chuyện đạo đức, cụ Trọng lúc già rồi còn làm nhiều chuyện thất đức quá. Oán trách cụ thì có oan cho cụ không? Hay cụ lại đổ lỗi cho cả 16 "ông vua tập thể"? Làm gì thì làm, đừng để cho dân oán, cụ Trọng ơi. Ở nông thông thì cướp đất, ở thành phố thì cướp chợ, toàn đánh vào dân nghèo cả thôi. Phải để cho dân sống còn hầu các cụ chứ.

    Phản hồi: 

    Tôi tin Ông Trọng học thấy nhiều điều khi ông đi ra ngoài chứng kiến tận mắt những gì xảy ra trên đất nước Hoa kỳ. Chắc chắn trước đó Bộ Ngoại giao đã báo cáo tình hình nhưng ông bán tín bán nghi.

    Tuy nhiên tôi không tin Ông Trọng có thể thay đổi gì nhiều vì: Thứ nhất là lỗi hệ thống. Cái hệ thống CS khắc nghiệt này sẽ nghiền nát kẻ canh tân đột ngột: Nguyễn xuân Bách tại nước ta hay Gor bachev tại LX minh chứng điều này.
    Thứ nhì trong tư thế tranh giành quyền lực hiện tại ông vẫn phải thủ sườn, không tạo sơ hở cho đối thủ tấn công.
    Thứ ba và chót cùng chính cá nhân ông không có tài tổ chức vì vậy bao lần đã phải nhỏ lệ trước đối tủ của ông. Ông cũng không còn bao nhiêu thời gian để vận dụng chính sách, nếu ông muốn thay đổi.

    Cảm ơn Bác Bùi Tín có bài viết rất hay. Có những thông tin cho giới trẻ so sánh, tạo nhận thức đúng đắn về lịch sử.

    Phản hồi: 

    @VN2006A
    25 năm trước khi còn là học sinh phổ thông dưới mái trường XHCN tớ được học về WW2 như bạn nói. 15 năm sống, hội nhập với đời sống nước Đức, học rành tiếng Đức và tìm đọc các sách vở tài liệu Xã Hội, tôi lại tin những gì Bác Bùi Tín viết.

    Phản hồi: 

    Tôi không nghĩ ông Trọng qua Mỹ có mấy ngày mà thấy học đuợc, học đuợc gì nhiều thể chế chính trị của Mỹ. Có nguời cư trú ở những xứ sở tụ do dân chủa hàng chục năm mà có tiếp thu được gì đâu. Chẳng qua tính ông Trọng vốn quê mùa, nhỏ nhen, đuợc tổng thống một cường quốc tiếp đãi khá ưu ái, tại nơi mong uớc thì đâm ra hào hứng, buông lời ca ngợi vậy thôi. Ca ngợi chuyến đi chẳng qua là gián tiếp ca ngợi chính mình theo kiểu "mình có ra sao nguời ta mới tiếp đãi mình chứ?"

    Phản hồi: 

    Không biết sau chuyến thăm Mỹ thì cụ Trọng thấy một nước đa đảng hơn hay một nước độc đảng hơn? Chẳng biết cụ có trông người lại nghĩ đến ta không?
    Cụ Trọng có biết là chính TS Cù Huy Hà Vũ gợi ý cho cụ phải bắt tay với Mỹ hay không?
    Nói một cách tổng quát thì cụ Trọng học tập được cái gì ở Mỹ? Cụ có còn chống đế quốc nữa hay không? Ở Mỹ vẫn có Đảng CS, cụ Trọng nghĩ sao người Mỹ không chống cộng mà chỉ có người mình chống cộng?

    Phản hồi: 

    8 Developments in US-Vietnam Relations Show Emerging Partnership

    US-Vietnam relations are neither an alliance nor a strategic partnership yet.

    By Carl Thayer
    *Carl Thayer is a Southeast Asia regional specialist who taught at the Australian Defence Force Academy, Asia-Pacific Center for Security Studies, Australian Command and Staff College, and Centre for Defence and Strategic Studies, Australian Defence College.

    Various analysts and commentators have erred in their analysis of the recent visit to Washington by the secretary-general of the Vietnam Communist Party (VCP), Nguyen Phu Trong, by placing too much emphasis on the lack of a break through in defense relations. Trong’s visit was not a tipping point in Vietnam’s relations with the United States and China. Nor were arms sales and U.S. access to Cam Ranh Bay the major items on the agenda.
    In 2013, when Vietnam and the United States raised their bilateral relations to a comprehensive partnership, they used this formulation because both sides independently concluded that a strategic partnership was premature. Reportedly, former Secretary of State Hillary Clinton proposed a strategic partnership with Vietnam in mid-2010. Prior to her visit, the Defense Department released its Quadrennial Defense Review (QDR) that mentioned developing “new strategic relations” with Vietnam. The 2014 QDR identified Vietnam as a “key partner.”
    The same situation arose in Australia’s relations with Vietnam. In 2009 the then Prime Minister Kevin Rudd rejected Vietnam’s request to raise bilateral relations to a “strategic partnership” reportedly because he refused to sign an agreement that was largely symbolic. In addition, Rudd felt that defense relations with Vietnam had not developed sufficient intimacy to be called a “strategic partnership.” In the end, after much angst, Vietnam agreed to characterize bilateral relations with Australia as a comprehensive partnership.
    The parallel does not end here. This year, when Prime Minister Nguyen Tan Dung visited Australia he met with Prime Minister Tony Abbott. They reached an agreement to enhance their comprehensive partnership in coming years but fell short from declaring a formal strategic partnership. After Secretary-General Trong’s meeting with President Obama, the two leaders issued a Joint Vision Statement that emphasized intensifying their comprehensive partnership. No strategic partnership was announced.
    During the course of Trong’s five-day visit (July 6-10), he met with President Barack Obama, Vice President Joe Biden, National Security Advisor Susan Rice, Secretary of State John Kerry, Secretary of the Treasury Jack Lew, U.S. Trade Representative Michael Froman, Senators John McCain and Patrick Leahy, American religious leaders, Vietnamese-American community representatives, American entrepreneurs, the head of the Communist Party of the United States, former President Bill Clinton, United Nations Secretary General Ban Ki-moon, and a group of Harvard University professors.
    Make no mistake, Nguyen Phu Trong’s visit to Washington was historic and a major development in Vietnam-United States relations. It was also substantive for eight reasons.
    First, the centerpiece of Trong’s visit was his face-to-face meeting with President Obama in the Oval Office at the White House. Normally, only heads of government or state are given this honor. The Obama-Trong meeting accorded de facto recognition to the role of the VCP in Vietnam’s one-party state and the importance of the party secretary-general in Vietnam’s political system. If President Obama visits Hanoi before the end of his term in office, this will further underpin U.S. respect for Vietnam’s political system. The meeting between Trong and Obama broke political ice and a set a precedent for future visits by Vietnam’s party leader.
    Second, Obama and Trong agreed to pursue “a deepened, sustained, and substantive relationship on the basis of respect for each other’s political systems, independence, sovereignty and territorial integrity.” These words are important because ideological conservatives in Vietnam voice suspicions that the United States wants to overturn Vietnam’s socialist regime through “peaceful evolution.” The fact that Trong was received in the Oval Office by Obama and the commitment of the U.S. president to respect Vietnam’s political system exposed the outdated worldview of Vietnam’s ideological conservatives.
    Third, both leaders pledged to advance their 2013 agreement on comprehensive partnership by stepping up high-level visits and creating mechanisms to implement cooperation in the nine major areas outlined in the 2013 agreement. On July 7, the U.S. and Vietnam signed four agreements, including on double taxation, assistance for UN peacekeeping missions, cooperation in addressing emerging pandemic threats, and technical assistance for aviation safety.
    In addition, PetroVietnam and Murphy Oil signed a cooperation agreement, Harvard University was given approval to establish the Fulbright University in Vietnam, and Vietnam took delivery of its first Boeing 787 Dreamliner aircraft.*
    Fourth, both leaders committed themselves, in cooperation with other nations, to complete negotiations on the Trans-Pacific Partnership (TPP) and to carry out reforms necessary to reach a high-standard agreement. There are clearly several hurdles to be overcome.
    The U.S. insists that Vietnam meet four principles included in the International Labor Organisation’s 1998 Declaration on Fundamental Principles and Rights at Work. One of the principles is the right of workers to “freely associate” and to bargain collectively (form their own labor union). Vietnam is pushing the United States to grant it market economy status so that tariffs will be lowered on imports to the United States. Crunch time will come in late July as negotiators attempt to conclude TPP negotiations.
    Fifth, both leaders pledged that Vietnam and the United States would work more closely together to contribute to peace, stability, cooperation and prosperity in the Asia Pacific both bilaterally and through regional multilateral organisations such as APEC, and ASEAN-related institutions, such as the ASEAN Defense Ministers’ Meeting Plus and the East Asia Summit.
    Sixth, Obama and Trong set out a framework for resolving territorial disputes in the South China Sea. Their Joint Vision States basically repeated the standard formulations on both sides–maritime disputes should be settled on the basis of international law and by peaceful means. Nevertheless, the leaders prefaced their remarks by noting:
    Both countries are concerned about recent developments in the South China Sea that have increased tensions, eroded trust, and threatened to undermine peace, security and stability. They recognize the imperative of upholding the internationally-recognized freedoms of navigation and overflight; unimpeded lawful commerce, maritime security and safety; refraining from actions that raise tensions; ensuring that all actions and activities taken comply with international law and rejecting coercion, intimidation, and the use or threat of force.
    In other words, there is considerable convergence of strategic interests regarding the South China Sea and both leaders easily accommodated the key concerns of their counterpart.
    Seventh, Obama and Trong agreed to step up defense and security cooperation in maritime security, maritime domain awareness, defense trade and information sharing, and defense technology exchange. These commitments open new areas for cooperation. Nonetheless, the key agencies are the U.S. Department of Defense and Vietnam’s Ministry of National Defense, not the secretary-general of the Vietnam Communist Party.
    When the International Trafficking in Arms Regulations (ITAR) were first adopted in the 1980s, Vietnam was included, not because of human rights violations, but because it was already subject to a U.S. trade embargo. The ITAR restrictions have remained in place despite the end of the trade embargo. ITAR restrictions have now been linked with Vietnam’s human rights record. This is a political decision taken by successive U.S. Administrations.
    It is likely that Vietnam wants all ITAR restrictions removed to end what it views as discrimination rather than to purchase high-end offensive weaponry. Senator McCain has announced on more than one occasion that it is time to lift all ITAR restrictions. Viewed within this context, continuing ITAR restrictions are not as significant as some analysts assert. Vietnam has yet to reveal its hand about what weapons or defense technology it wants to procure under the partial lifting of ITAR restrictions. The U.S. has made clear that sales will be limited to materiel enhancing maritime security and the capability of Vietnam’s Coast Guard.
    Vietnam’s Deputy Minister of National Defense Senior Lt. General Nguyen Chi Vinh and U.S. Assistant Secretary of Defense for Asia-Pacific Security David Shear signed a Memorandum of Understanding on U.S. assistance to Vietnam for UN peacekeeping. Vietnam is poised to raise it commitment to the UN from five military officers to deployment of a level 2 field hospital and engineer company.
    Eighth, both leaders directly addressed difficulties and challenges in their bilateral relations, including human rights and market economy status, and pledged to conduct positive, frank and constructive political dialogues to reduce these differences and build trust. In sum, the future trajectory of bilateral has been reset, but it will take time to flesh out the comprehensive partnership.
    The meeting between Obama and Trong has set the foundations for the development of bilateral relations in the coming years. Trong will step down as party secretary-general early next year when the VCP’s convenes its 12th national congress. Obama will retire when his second terms comes to an end following presidential elections in November. In the words of John McCain, Vietnam is an “emerging partner” for the United States.

    Phản hồi: 

    Cụ Bùi văn Tín viết:

    Nhân đây xin nhắc lại cho mỗi người Việt, mỗi nam nữ thanh niên ta biết rằng trong cuộc chiến tranh chống phát xít Đức - Ý - Nhật 1939- 1945 , Hoa Kỳ có công đầu, quyết định trong cuộc phản kích lịch sử đánh bại hẳn đội quân Phát xít đang tràn khắp châu Âu và châu Á. Chính quân đội Hoa Kỳ đã đóng vai trò chủ lực đổ bộ lên châu Âu cứu nguy cho Hồng quân Liên Xô của Stalin đang bị vây khốn ở mặt trận Đông Âu đang phải đối phó với 80% lực lượng chủ lực của Hitler gồm có hơn 200 sư đoàn, từ đó tạo nên cuộc phản công của Hồng quân trên mặt trận Đông Âu, dẫn đến chiến dịch giải phóng Berlin kỳ diệu.

    Cũng chính quân chủ lực Hoa Kỳ đã mở cuộc phản kích lớn chống Nhật Bản ở châu Á, giải phóng cả chuỗi đảo trên Thái Bình Dưong, giải phóng Philippines, Indonesia và Malaysia, đánh bại đội quân Quan Đông của Nhật ở Mãn Châu, để cho quân CS của Mao có dịp thừa hưởng kho vũ khí hùng hậu này và tràn xuống phía Nam, vượt qua sông Dương Tử và chiếm chính quyền trong cả nước năm 1949.

    cụ Bùi văn Tín quả không hổ danh là chuyên gia viết xã luận báo Nhân Dân khi xưa!!!

    Trước đây cụ ca ngợi Liên xô, mắng nhiếc đế quấc Mỹ. Ngày nay cụ lại ca ngợi Mỹ, mắng nhiếc kẻ nào là đối thủ của Mỹ!!!

    thực là:

    Trời còn để có hôm nay
    Cụ ca ngợi Mỹ sao hay thế này?!

    (lẩy Kiều)

    Nói một cách khác: ngày xưa cụ hay nói bậy, ngày nay cụ lại tiếp tục nói bậy. Cụ chỉ thay đổi mỗi cái áo cụ đang khoác trên người mà thôi!

    Góp ý nhỏ cho đoạn cụ viết ở trên:

    - Chiến trường Âu châu trong WW2 được quyết định ở mặt trận phía Đông. Người Mỹ đổ bộ khi Hồng quân đã tiến ào ạt về phía Tây.

    Công lao của Mỹ là đã trợ giúp Liên Xô rất nhiều vào giai đoạn đầu của cuộc chiến về vũ khí, lương thực...v...v...

    Cái hay của (con buôn) Mỹ là rất thực dụng. Trước 1 Đức quốc xã hung hăng muốn giành ngôi bá chủ và kẻ đào mồ chôn CN tư bản là LX. Con buôn Mỹ lập tức bắt tay với kẻ đào mồ chôn mình để chống Đức.

    - quân chủ lực Mỹ cũng không đánh tan đội quân Quan Đông của Nhật như cụ nói (bậy) mà chính là Hồng quân Liên Xô. Do Mỹ trước đó yêu cầu.

    Để trả công cho LX, Mỹ đã nhượng bộ cho LX vẽ lại đường biên giới ở Âu châu, làm ông bạn vàng Churchill phải bỏ hội nghị 3 ông lớn về trươc 2 ngày.

    PS.: bác cả Trọng đi Mỹ là 1 thắng lợi vang dội của NN CHXHCNVN! được Mỹ đón tiếp thịnh tình, lại lẩy Kiều nữa thật không mong gì hơn.

    lần sau bác cả Trọng nên đáp lễ bằng cách tỏ ra ngưỡng mộ văn hóa Mỹ. Đội mũ cowboy, đeo súng trễ hông, nâng cốc chúc rượu, quẳng cốc lên không, bắn vỡ cốc!!!

    Phản hồi: 

    Tiếc thay, đối với ông Trọng đó là ảo mộng, nó không thể thành hiện thực . Bởi ông Trọng không tự thoát khỏi vòng cương tỏa của cơ chế tổ chức và hoạt động của đảng CSVN. Nhưng có lẽ chuyến đi Hoa Kỳ "lịch sử" vừa qua đã giúp ông mở mắt nhiều điều mà không đi thì ông không thể hình dung được. Đó là : Một thế giới Tự do, dân chủ như thế nào, thấy sức mạnh của quy luật kinh tế thị trường là thế nào, thấy thể chế chính trị , nhà nước Dân chủ , tam quyền phân lập hiệu quả , trong sạch, bền vững thế nào..Song vẫn hy vọng sự thức tỉnh, sự chuyển biến nhận thức nền chính trị đa nguyên, đa đảng trong tư duy của ông Trong, sẽ được thể hiện ít nhiều trong văn kiện ĐH đảng toàn quốc lần thứ 12 sắp tới.