Bài đăng trên NguyenTanDung.org: Philippines đã làm được, còn Việt Nam thì sao?

  • Bởi Admin
    31/07/2015
    12 phản hồi

    Hải Dương

    Dân Luận: Há há, blog Nguyễn Tấn Dũng lý giải rằng Philippines làm được như vậy là vì "Tổng thống Philippines có toàn quyền để đưa ra những quyết định liên quan đến lợi ích của đất nước"!!! Nhận định này hơi bị sai lầm và chỉ cổ vũ cho quan điểm còn sai lầm hơn là nhân dân cần trao nhiều quyền lực hơn cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng.

    Philippines làm được như vậy là vì họ là thể chế dân chủ, Tổng thống Phi phải chịu trách nhiệm trước người dân bầu ra ông. Họ cũng không có Đảng Cộng Sản một mình một chợ, và phải gắn quyền lực của mình với Đảng CSTQ. Họ có đồng minh là Hoa Kỳ và không ngần ngại tuyên bố điều đó :D

    Kẻ thù của chúng ta về bất cứ phương diện nào cũng vượt hơn về sức ảnh hưởng, kinh tế và lực lượng quân sự. Nhưng nói về lý lẽ và tình yêu đất nước, chúng ta không hề thua kém”. Đó là câu nói đầy hào khí mà Tổng thống Philippines đã nói, kêu gọi người dân nước mình đoàn kết bảo vệ chủ quyền trước dã tâm xâm lược của nhà cầm quyền Trung Quốc. Sức mạnh câu nói này đã cổ vũ mạnh mẽ, tiếp thêm lửa để người dân Philippines bùng cháy lòng yêu nước lên thành cao trào và có những hành động vô cùng tích cực.

    Sự khác biệt???

    Là quốc gia có tranh chấp vùng biển với Trung Quốc, hết lần này đến lần khác ngư dân Philippines bị Trung Quốc tấn công trên vùng biển mà Philippiness tuyên bố chủ quyền; mặc dù là nước nhỏ nhưng nhà lãnh đạo Philippines đã phản đối Trung Quốc mạnh mẽ từ cách gọi Trung Quốc là kẻ thù, là Đức Quốc xã; cho đến cương quyết đưa Trung Quốc ra tòa án quốc tế, mở lại căn cứ quân sự Cebu để phục vụ cho quốc phòng. Thậm chí Tổng thống Philippines Benigno Aquino còn khơi dậy tinh thần yêu nước, ủng hộ người dân nước mình biểu tình phản đối Trung Quốc…Sự cứng rắn, kiên quyết đấu tranh chống giặc ngoại xâm của lãnh đạo và nhân dân Philippiness ngày càng nhận được sự quan tâm, chú ý, ủng hộ của cộng đồng quốc tế.


    Tổng thống Philippines Benigno Aquino đã kêu gọi toàn thể người dân Philippines đoàn kết để gửi một thông điệp tới Trung Quốc về cuộc tranh chấp lãnh thổ, khẳng định rằng đất nước ông sẽ không lùi bước trước người láng giềng khổng lồ.

    Còn Việt Nam? Ngoài việc các nhà lãnh đạo tổ chức họp báo phản đối, tố giác Trung Quốc trước cộng đồng quốc tế thì Việt Nam có dám kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế mặc dù số đảo mà Trung Quốc chiếm giữ trái phép của Việt Nam nhiều hơn Philippines gấp hàng chục lần? Giới truyền thông Philippines ý thức về từng hành động có liên quan đến chủ quyền biển đảo và kiểm duyệt kỹ các thông tin tránh gây sai sót bất lợi cho đất nước thông qua sóng truyền hình, báo chí, mạng xã hội… còn Việt Nam thì sao?

    Vừa mới đây, trong chương trình “khát vọng đoàn tụ” diễn ra tại Bộ Quốc phòng tổ chức nhân ngày thương binh liệt sĩ 27/7, khi Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bước lên sân khấu để đọc diễn văn thì đoạn nhạc được nhiều người biết đến như là “quốc ca thứ 2” của Trung Quốc đã được phát lên. Đáng chú ý là, đoạn nhạc phát lên đúng vào phút thứ 4 và giây thứ 16 của chương trình-điều này ngầm gợi cho nhiều người nhớ đến cụm từ “bốn TỐT và mười sáu chữ VÀNG”. Đây là sự sắp xếp có chủ đích hay là sự trùng hợp ngẫu nhiên???


    Một đoạn nhạc trong bài hát “Ca ngợi tổ quốc” của Trung Quốc đã được sử dụng để làm nhạc nền cho Chủ tịch nước Trương Tấn Sang bước lên đọc diễn văn khai mạc trong chương trình nghệ thuật quy tụ nhiều quan chức hàng đầu diễn ra tại Bộ Quốc phòng Việt Nam. Đây được xem là một nhầm lẫn nguy hiểm.

    Phát bài hát này trong chương trình “Khát vọng đoàn tụ” không chỉ trở thành trò cười cho thiên hạ mà trong ngày tưởng nhớ anh hùng, liệt sĩ vì quốc vong thân-đó còn là sự xúc phạm đến vong linh những anh hùng đã ngã xuống cho đất nước được giải phóng; cho dân tộc Việt Nam được độc lập, tự do. Đến giờ phút này, làm sao có thể suy nghĩ rằng, để xảy ra “hạt sạn” to tướng trên là do sự nhầm lẫn tai hại của Biên tập viên và đạo diễn chương trình?

    Đáng nói, chương trình “Khát vọng đoàn tụ”, với sự xuất hiện của Đại tướng Phùng Quang Thanh, được xem là chương trình được nhân dân cả nước chờ đợi nhất, sau những tin đồn thất thiệt về sức khỏe của Đại tướng. Thế nên, không thể chấp nhận bất cứ lý do gì để chương trình xảy ra sơ sót! Câu hỏi đặt ra, phải chăng là những bàn tay nhám nhúa của ai đó đã cố tình tuyên truyền, gieo vào lòng dân những thông tin có chủ đích???

    Trước đây đã có không ít trường hợp các chương trình truyền hình trực tiếp bị phạt do xỉ nhục quốc thể như thế mà cho đến tận bây giờ, nhiều người Việt Nam vẫn không thể quên. Còn nhớ, vào năm 2011, không biết có phải là do vô tình hay không mà trong khung giờ vàng thời sự, đài truyền hình Việt Nam đã đăng tải hình ảnh cờ Trung Quốc với 6 sao. Người dân cả nước biết bao lần thất vọng đến ngao ngán nhưng ai dám đảm bảo rằng, những điều tệ hại này sẽ không còn diễn ra trong tương lai?! Những nhiễu nhương này sẽ còn tồn tại ở Việt Nam cho đến bao giờ???

    Hướng đi nào cho Việt Nam?

    Sở dĩ Philippines có thể hành động cứng rắn, kiên quyết và nhân dân đất nước này có thể đồng lòng trong công cuộc bảo vệ chủ quyền biển đảo một phần là do Tổng thống Philippines, các nhà lãnh đạo Manila nhất quán tư tưởng, có cùng hướng nhìn; thế nên dễ dàng tập hợp được sức mạnh dân tộc. Phần quan trọng nhất là, Tổng thống Philippines có toàn quyền để đưa ra những quyết định liên quan đến lợi ích của đất nước mà không phải phụ thuộc vào ý kiến của cấp dưới, miễn sao hợp lòng dân.

    Tình hình thế giới và hành động ngang ngược của Trung Quốc đã đẩy đất nước Việt Nam bước sang giai đoạn mới-đầy thách thức; thế nên rất cần người lãnh đạo điều hành giỏi, tập hợp được lòng dân, có toàn quyền đưa ra những quyết định mạnh mẽ kịp thời, để dìu dắt đất nước tiến lên tầm cao mới.

    Nếu như lãnh đạo, nhân dân đất nước Việt Nam cũng làm được hoặc hơn Philippines thì chắc chắn sức mạnh dân tộc Việt Nam sẽ được tập hợp, tăng cường đến mức tối đa. Đã đến lúc Việt Nam cần chuyển mình và cần những người lãnh đạo Việt Nam có bản lĩnh, trí tuệ để kịp thời có những hành động mạnh mẽ, bảo vệ vững chắc chủ quyền dân tộc; đưa đất nước thoát khỏi “cái bóng” ngàn năm qua ghì chặt, kiềm hãm sự phát triển của Việt Nam. Đồng thời, giúp Việt Nam không bỏ lỡ những cơ hội quý báu, nhanh chóng bắt kịp xu hướng hội nhập quốc tế.

    Hải Dương

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    12 phản hồi

    Cung vieng tham xu so hien hoa

    Www.youtube.com
    . Manila, Philippines on 1970's-The best tribute of Bagong Lipunan ( New Cociety )

    . Manila, Philippines in 1960s-More fun in the Philippines

    . Manila in Technicolor 1960s

    . Manila, most beautiful City in Asia 1950s to the mid 1970s

    . Walking in Manila

    . This 300 year old Philippines map Show Scarborough Shoal

    . Manila, ngayon at unang parahon. Part 1 of 7

    . American Guerrilla in the Philippines 1950

    . Battle of Manila ( 1945 ) Liberation of the Philippines by the USArmy

    Hay vieng tham Philippines!
    Www.youtube.com

    . Bonifacio Global City Overview Driving Tour Taguig 2015

    . Bonifacio High Street Walking Tour Bonifacio Global City Taguig Manila

    - Hoan toan khong thay Cong an, Canh sat.
    - Hay so sanh High Street nay voi pho di bo /oi xay o Saigon [email protected]
    - Vietnam se khong bao gio duoc nhu Philippines, boi CONG SAN LA NGUYEN NHAN CUA MOI NGUYEN NHAN GAY RA RAC ROI VA BE TAC CHO DAT NUOC VIETNAM!

    Ước gì lãnh đạo Nhà nước VN ( Chủ tịch nước, Thủ tướng, Chủ tịch QH) nói được như ông TTg Philippin: "Kẻ thù của chúng ta về bất cứ phương diện nào cũng vượt hơn về sức ảnh hưởng, kinh tế và lực lượng quân sự. Nhưng nói về lý lẽ và tình yêu đất nước, chúng ta không hề thua kém”. ??!!. Câu nói này chỉ được phát tiết từ trong con tim và khối óc của con người nồng nàn yêu nước, tự tin vào chính nghĩa tất thắng. Than ôi! Lãnh đạo VN chỉ dám vuốt ve lấy lòng T.Q và lừa bịp sự hèn nhược của mình với nhân dân. Bất hạnh thay cho dân tộc VN, sau 1117 năm Bắc thuộc, sau gần 130 chống Pháp và Mỹ với sự hy sinh vô bờ , xương chất cao hơn núi Tản Viên, máu chảy thành sông Hồng Hà !!!

    Cac ban hay danh vai phut du lich Philippines, mot xu so con ngheo kho, lai chiu nhieu thien tai va su pha hoai cua phien quan Hoi giao, nhung van tu tin, trong sang va phat trien hien hoa, lanh manh. Tat ca la nho vao su may man do nuoc nay khong bi Cong san cai tri.

    Www.youtube.com

    . Pinoyride - NLEX seg7 ( Subic Tipo Expwy )

    . Benguet Nueva Vizcaya Road Joyride

    . Exploring Palawan's perfect Beach

    . What we've done VTR

    Theo Điều 7, mục 1 của Hiến pháp Phi,Tổng Thống Phi Benigno Aquino là quốc trưởng [Head of State] (giống Chủ Tịch Nước ở VN), nắm luôn nội các và tất cả các Bộ (giống Thủ Tướng ở VN); Điều 7 Mục 18 của Hiến pháp Phi: "Tổng thống cũng là Tổng Tư Lệnh [Commander-in-Chief] các lực lượng vũ trang của Phi. Ngoài ra, Benigno Aquino đồng thời là Chủ Tịch [Chairman] của đảng cầm quyền là đảng Tự Do. Như vậy, quyền của Tổng Thống Phi bằng quyền của 3 người nhập 1: Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, và Chú 3 Dũng.

    Nâng dân trí

    Chính xác!
    Trong cảnh dầu sôi lửa bỏng, mà không tập trung được quyền lực vào một đầu mối để xử lý tình huống nhanh lẹ, mà cứ hội với họp, bàn với cãi - nhất là dùng dằng giữa lắm phe không phe nào chịu phe nào - thì có khi chết không kịp ngáp vì địch kề dao ngay sau ót rồi.
    Ngay TQ là CS mà cũng nhận ra sự chồng chéo vô ích đó nên cũng hợp nhất 2 vị trí Đầu Nước+Đầy Đảng=>1 để quyết định kịp thời khi tình thế cấp bách của quốc gia đòi hỏi đấy thôi!

    DL viet : " Trang blog NTD ly giai rang, Philippines lam duoc nhu vay vi TT Philippines co toan quyen dua ra nhung quyet dinh quan trong lien quan den loi ich cua dat nuoc "
    Theo toi hieu, y tac gia muon noi : 'Vi TT Phi khong bi dat duoi quyen quyet dinh cua dang Cong san nhu o VN, cai 'nguyen nhan cua moi nguyen nhan' gay ra rac roi va be tac cho dat nuoc Viet Nam.

    Bài viết có 2 "tiểu đề".
    1) Sự khác biệt ???: Phản ánh thực tế, nêu lên sự khác biệt về ứng xử với TQ giữa hai quốc gia. Nhìn phớt qua tưởng là đúng, nhưng thực ra, tác giả đã vờ quên đi một nguyên nhân cốt lõi: Thể Chế Chính Trị! Nó đã giúp cho Phi khác...Việt, và đấy mới là "sự khác biệt" đáng nói nhất!

    2) Hướng Đi Nào Cho Việt Nam?
    Dù rất khéo léo, phết hết lớp hồ này đến lớp hồ khác để làm màu, làm cho người đọc "hoang mang" như cách 'thòng" theo những câu chữ, như : " Miễn sao hợp lòng dân" hay " không phụ thuộc vào ý kiến cuả CẤP DƯỚI" (chứ không phải quốc Hội), thì cái mà tác giả muốn "nhắn gửi" là hãy dồn càng nhiều quyền càng tốt cho người lãnh đạo có bản lãnh, có trí tuệ và có quyết định kịp thời v.v... Nếu hỏi ai là người lãnh đạo có đủ những tiêu chuẩn trên thì tác giả Hải Dương hay Hải Hồ gì đó sẽ giả vờ "e thẹn" rồi lí nhí trả lời : " Thủ Tướng mình, chứ ai! ". Điếm tổ!!!

    @ Dân Luận,
    Đừng có ...lo! Viết thế chứ viết nữa theo kiểu này thì cũng chả nhằm nhò gì. Người dân, bạn đọc có quyền hành gì để dồn quyền cho ai. "Hiến Pháp" còn đó, Đảng có mặt "trên từng cây số"..thì Dân là cái đinh gỉ gì mà được phép "trao quyền" cho ông này, bà kia?

    Đề nghị xây dựng:
    @ Nâng Dân Trí,
    Nếu có thể , xin dịch ra việt ngữ những bài mà ô/bà trích dẫn, đừng chờ Dân Luận! Họ có những "tiêu chí" cuả họ, không phải bất cứ bài nào độc giả muốn, như bài cuả Richard J. Heydarian, là họ cũng mất công dịch, nhiều khi khác quan điểm.

    dân trí cho Dân Luận:

    Why the Philippines Won't Have a New China Policy After Aquino
    Expecting a radical shift under a new president is misguided.

    by Richard Javad Heydarian
    *Richard Javad Heydarian is an assistant professor in political science at De La Salle University, and a former policy adviser at the Philippine House of Representatives (2009-2015). He is the author of “Asia’s New Battlefield: US, China, and the Struggle for the Western Pacific” (London ,2015)

    For the past two years, several governments, corporations, and academics from across the Asia-Pacific region have repeatedly asked me about a single issue: Whether the departure of President Benigno Aquino could usher in a new type of bilateral relationship with China. In the coming months, the Philippines will enter the election season, and as candidates from varying political persuasions jostle for the top office, such speculative question will gain more currency.

    Some people have even suggested that the Aquino administration should be primarily blamed for the sorry state of bilateral relations with Beijing, notwithstanding the strategic implications of China’s aggressive pursuit of its territorial claims in the South China Sea. Even in the Philippines, where majority (57% in one survey) of the population holds favorable views towards the incumbent leader, some sensationalist columnists have gone so far as outrageously claiming that Aquino is to be entirely blamed for China’s massive reclamation activities and growing assertiveness across the Western Pacific.

    I won’t be surprised if the leadership in Beijing is simply waiting for a new government in Manila before exploring the possibility for more substantive dialogue. Indeed, one can sense that China is waiting for someone it thinks it can deal with, and they have simply concluded that Aquino is not that person.

    However, a more careful look at the Philippines’ domestic politics shows how the succeeding administration will have limited room for maneuver vis-à-vis China unless the more powerful party makes some genuine compromises (a farfetched prospect). To be seen as tough on China is simply good domestic politics, especially for populist Filipino leaders. And to do the opposite would surely risk massive political backlash.

    The Anti-Machiavelli

    One of the most interesting aspects of Aquino’s leadership is its constant emphasis on moralizing in a realm which many see as amoral: state affairs. As the son of the two of the most revered political figures in modern Philippine history, he never shied away from portraying his foray into politics as a moral endeavor to redeem a fallen nation, ridding the country of corruption and reforming state institutions.

    From the very beginning, Aquino launched what in many ways look like a moral crusade against his predecessor, Gloria Macapagal-Arroyo, and her holdovers in the government. His “good governance” (Matuwid na Daan) looks more like a moral vision for an ethical nation than a 21st century strategy aimed at enhancing governance structures in an emerging market.

    In many ways, Aquino reverted to the pre-Machiavellian understanding of politics, where leadership and morality are inseparable. For Aquino, the end doesn’t justify the means; or, at least, is how he has sought to portray his branch of leadership. Astonishingly, Aquino extended his moralpolitik to the realm of foreign affairs, where he began, particularly since 2012, to frame the Philippines’ territorial standoff with China as a David vs. Goliath battle, where right triumphs over might.

    Viewing politics through the prism of morality, the Aquino administration has heavily invested in its inherently uncertain legal battle against China. It is an approach that fuels the Philippines’ sense of righteousness, but may not necessarily facilitate the resolution of the maritime disputes in the South China Sea.

    The Aquino administration has even prevaricated on joining the China-led Asian Infrastructure Investment Bank (AIIB) and welcoming any major Chinese investments in the country. Today, the Philippines is one of the fewcountries in the region that doesn’t count China as its top trading partner.

    Much Ado about Nothing

    Earlier this year, Malcom Cook, a Southeast Asia expert, went so far as to claim that the “2016 Philippines presidential election looks like it could lead to a sharp change” in Philippines’ policy towards China. After all, Philippine-China relations enjoyed a brief honeymoon during the Arroyo administration, while one of the leading 2016 presidential candidates - who is now rapidly losing support among voters – has repeatedly expressed his preference for a more pragmatic approach to China.

    Though more Filipinos are now skeptical of Aquino’s China policy, to think that his departure from power will radically change the Philippines’ foreign policy is misguided. First of all, in the past, especially during the Arroyo administration, there was a very limited public awareness vis-à-vis the territorial disputes in the South China Sea, thereby creating space for striking difficult deals with limited outside scrutiny.

    Today, in contrast, the maritime disputes with China constantly attract public attention, with leading media practitioners, academics, and even civil society groups relentlessly mobilizing their resources for a minute-by-minute analysis of how the Philippine government is standing up to China.

    Moreover, China’s aggressive behavior, particularly its coercive occupation of the Scarborough Shoal in mid-2012 and its massive reclamation activities across Spratly chain of islands in recent months, has rekindled age-old prejudice against Communism, China, and even people of Chinese background. Majority of the Filipinos see China as a threat, with as many 93% worried about prospects of war in the South China Sea. The Aquino administration’s combative language against China hasn’t helped either.

    Today, to even talk about engagement with China is seen as defeatist by many Filipinos. The Arroyo administration, which entered into a highly secretive and controversial joint development agreement with China that went along with corruption-ridden business deals soon after, managed to leave a very negative impression among Filipino people, who sometimes view diplomacy as a euphemism for surrender to China.

    No wonder then, there isn’t much hand-wringing among Manila’s top allies in Washington and Tokyo. To put it bluntly, I don’t think the next Filipino administration will change the country’s China policy in any significant way.

    PS Dân Luận cần đọc nhiều và dịch đăng lại những bài loại này thì may ra có thể nâng dân trí cho chính mình và cho người đọc - hơn là tìm đọc blog của các học "thật" và chuyên "ra" kiều để trích đăng lại trên Dân Luận!

    Bác "Nâng dân trí cho Dân Luận" đọc lại cho kỹ, Dân Luận nói rằng cách lý giải của blog Nguyễn Tấn Dũng cho câu hỏi "tại sao Philippines làm được như vậy?" là sai, chứ không nói rằng "Tổng thống Philippines có toàn quyền đưa ra những quyết định liên quan đến lợi ích đất nước" là sai.

    Chúng tôi có nói rõ hơn ở phía dưới: Philippines làm được như vậy:

    - Ko phải vì Tổng thống có toàn quyền

    mà vì:

    - Họ có thể chế dân chủ, Tổng thống chịu trách nhiệm trước người dân bầu ra (phải thể hiện ý dân)
    - Đảng của ông Aquino ko phải bám lấy Trung Quốc để tồn tại như Đảng CSVN
    - Họ xác định đồng minh của mình là Hoa Kỳ

    Dân Luận: " Há há, blog Nguyễn Tấn Dũng lý giải rằng Philippines làm được như vậy là vì "Tổng thống Philippines có toàn quyền để đưa ra những quyết định liên quan đến lợi ích của đất nước"!!! Nhận định này hơi bị sai lầm và chỉ cổ vũ cho quan điểm còn sai lầm hơn là nhân dân cần trao nhiều quyền lực hơn cho Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng."

    Nâng dân trí cho Dân Luận:

    Theo Điều 7, mục 1 của Hiến pháp Phi,Tổng Thống Phi Benigno Aquino là quốc trưởng [Head of State] (giống Chủ Tịch Nước ở VN), nắm luôn nội các và tất cả các Bộ (giống Thủ Tướng ở VN); Điều 7 Mục 18 của Hiến pháp Phi: "Tổng thống cũng là Tổng Tư Lệnh [Commander-in-Chief] các lực lượng vũ trang của Phi. Ngoài ra, Benigno Aquino đồng thời là Chủ Tịch [Chairman] của đảng cầm quyền là đảng Tự Do.

    Như vậy, quyền của Tổng Thống Phi bằng quyền của 3 người nhập 1: Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang, và Chú 3 Dũng.

    Nói thì dễ nhưng làm mới khó. KT VN quá phụ thuộc KT TQ, chính trị VN quá phụ thuộc chính trị TQ. Làm sao VN có thể (dám) làm được như Philippines.

    Khi nào người VN còn bỏ qua hàng VN để sẵn sàng tiêu dùng hàng rẻ, kém chất lượng của TQ qua đường tiểu ngạch biên giới, quan chức VN còn mơ hồ về nhận thức chỉ biết vơ vét bỏ đầy túi tham, bán hay cho thuê tài nguyên rẻ mạt cho TQ thì VN đừng có mơ đối đầu với TQ nhé!