Alan Phan - Những ảo tưởng về TPP

  • Bởi CM
    30/07/2015
    9 phản hồi

    Alan Phan

    Khoảng 2002, trong cuộc tranh cãi với một đại gia Mỹ, hai chúng tôi đánh cược vào một tình thế chính trị đang “hot” lúc bấy giờ. Khủng bố Hồi Giáo đã đánh sập tòa nhà World Trade Center ở New York năm ngoái, dân Mỹ sôi sục với an ninh quốc gia, và TT G. W. Bush đang chuẩn bị đổ quân vào Iraq, lấy lý do tiện lợi là Hussein có thể đe dọa Mỹ và thế giới với “weapons of massive destruction” (WMD, vũ khí có sức tàn phá diện rộng). Ông bạn đại gia Mỹ hờ hởi tin rằng cuộc chiến mới sẽ thay đổi bộ mặt chính trị và xã hội của Trung Đông, đặc biệt là kinh tế dầu khí… Là siêu cường duy nhất còn lại, khi Mỹ kiểm soát nguồn năng lượng quan trọng này, thế giới sẽ có Pax Americana (thời đại thanh bình kiểu Mỹ)….

    Quan điểm trái ngược của tôi là bộ mặt Trung Đông đã hình thành qua cả ngàn năm lịch sử, văn hóa, chính trị, xã hội, giáo dục… nó sẽ không thể thay đổi trong vài năm chỉ vì Mỹ và ông Bush có ước muốn như vậy. Dù lý tưởng và triết thuyết có hay đẹp đến đâu, thực tại luôn là một “son of a bitch” (con chó đẻ). Tôi kết luận là sau 2 nhiệm kỳ (nếu ông Bush tái cử) , Iraq sẽ không khác gì ngày nay, a messy nation under some form of dictatorial regime (một quốc gia hỗn loạn dưới một hình thức độc tài nào đó). Riêng Trung Đông, it’s the same old story (thành ngữ VN là –vũ như cẩn).

    Lúc đó, căn nhà ở Hồng Kông của tôi có trưng bày một lộc bình thời Khang Hy rất quý. Tôi không sưu tầm đồ cổ, nhưng mua được với giá quá hời từ một công ty nhà nước nhỏ ở Xian (Tây An). Ông đại gia Mỹ thèm thuồng đòi mua lại, thuê cả người định giá là khoảng 30 ngàn đô la, nhưng tôi không bán. Sẵn đó, ông cược với tôi là nếu nhận xét của ông đúng, khi Iraq và Trung Đông đã ngoan ngoãn trong vòng tay Mỹ, thì 6 năm nữa, ông sẽ làm chủ chiếc lộc bình này. Nếu ông sai, ông sẽ ghé Hồng Kong và trả tôi 30 ngàn tiền thua cuộc. Tôi đồng ý, nhưng năm sau, vợ tôi bán chiếc lộc bình khi trang trí lại nhà cửa (không biết sau này ông TBT Trọng có là chủ nhân?). Tôi thấp thỏm cả mấy năm trời, nghĩ là phải mất 30 ngàn nếu thua cược. May mắn sao, trước khi TT Bush hết nhiệm kỳ hai, ông đại gia Mỹ ghé Hồng Kong, tìm tôi và trả tôi chi phiếu 30 ngàn đô la như một gentleman.

    TPP và cao trào của hy vọng


    Hình minh họa

    Vừa rồi, khi đài truyền hình Saigon TV ở California phỏng vấn tôi về TPP, tôi tranh luận với ông bạn cũ Lương Đức Hợp, là TPP sẽ chẳng thay đổi gì bộ mặt chính trị và xã hội của Việt Nam chút nào trong thập niên tới. Về kinh tế vĩ mô thì TPP có thể ảnh hưởng nhưng không nhiều; riêng lợi và hại cho Việt Nam cũng chưa chắc đã cân xứng như những lời xưng tụng.

    Trước khi tôi trình bày quan điểm, anh Hợp cho rằng TPP, theo pháp lý, sẽ bắt Việt Nam phải thay đổi cơ chế theo thị trường, quyền điều hành công đoàn sẽ tự do hơn, nhân quyền được tôn trọng, bản quyền trí tuệ được bảo vệ và quyền lợi của doanh nghiệp tư nhân sẽ do pháp trị định đoạt. Khi vào TPP, Việt Nam sẽ được công nhận chính thức là một thành viên mới của nền kinh tế liên thông, sẽ gia tăng xuất khẩu, cùng thu nhập của người dân và quan trọng nhất, là Việt Nam sẽ đứng về phía Mỹ để thoát Trung.

    Tôi nhắc lại, thực tại là son of a bitch. Về pháp lý và cơ chế “hành” chính, Việt Nam có một hiến pháp vừa hoàn thiện, một bộ luật dầy đặc những khôn ngoan của mọi triết thuyết, và một bộ máy gồm toàn các tiến sĩ, giáo sư, học giả…với đủ loại bằng cấp đen trắng đỏ vàng. Nhưng mọi tầng lớp của xã hội, từ người làm ra luật, thi hành luật, hay “chịu đựng” luật… đều giống nhau ở chỗ “nobody give a shit” (không ai quan tâm). Xui bị công an kêu lại thì lo mà móc túi nộp mãi lộ. Không mấy ai mất thì giờ (hay mất mạng) để tranh cãi trừ khi mắc bệnh tâm thần (kiểu VN).

    Ảo tưởng muôn đời của lý tưởng Âu Mỹ

    Mọi điều phân tích khác của anh Hợp rất tương tự với lý luận mà Nixon và Kissinger đã “bán” cho dân Mỹ 43 năm trước, khi ôm hôn Mao và “mở cửa” Trung Quốc. Hai ông chính trị gia cho rằng nếu giúp cho Trung Quốc giàu có thịnh vượng hơn, chính quyền Cộng Sản sẽ “tự diễn biến” và trở nên dân chủ, tự do, nhân đạo, hòa bình…hơn. Sau đó, tiền ào ạt đổ vào Trung Quốc, vô sản biến thành “tư bản đỏ” nhưng các vị tư bản COCC này lại rất khác biệt với những hình tượng về tư bản mà Mỹ mong ước. XHCN theo sắc mầu Trung Quốc hay Thiên An Môn là một miếng xương hóc búa khó nhai cho Mỹ và những đồng minh.

    Lợi và hại của TPP trên nền kinh tế Việt

    Ngoài cái ảo tưởng phổ thông nói trên, hiệp định TPP còn chất chứa nhiều ảo tưởng khác. Nhưng trước khi bàn sâu về ảo tưởng, cho tôi định vị lại những “lợi” và “hại” của TPP với nền kinh tế Việt Nam.

    Những cái lợi thì các mạng truyền thông và chuyên gia của chính phủ đã “ca cảnh” quá nhiều:

    - Mở rộng thị trường xuất khẩu qua nhiều quốc gia thành viên, tạo hiệu ứng tăng trưởng mạnh mẽ cho GDP và thu nhập cá nhân (dựa trên GDP);

    - Lượng FDI và FII (đầu tư trực tiếp và gián tiếp của nước ngoài) sẽ gia tăng vì theo TPP, hàng rào thuế quan, bản quyền trí tuệ và thao túng tỷ giá…sẽ giảm thiểu tối đa. Ngoài ra, khi đầu tư nhà máy vào Việt Nam, những dự án FDI từ Trung Quốc hay Hàn Quốc sẽ hưởng lợi từ thị trường của các quốc gia thành viên. Cũng trong khung cảnh tích cực đó, kiều hối (một thành tố vô cùng quan trọng cho ngân sách) sẽ tát nước theo mưa.

    - Khi kinh tế phát triển và hội nhập sâu, nhu cầu lao động sẽ lên cao hơn và cấp chuyên viên sẽ hăng hái trau luyện kỹ năng thêm để tăng thu nhập.

    - Với chuẩn mực mới về cạnh tranh quốc tế, có thể sản phẩm và dịch vụ của các doanh nghiệp Việt sẽ được cải thiện về chất lượng, công nghệ và thương hiệu.

    Những cái lợi trên cũng đi kèm với vài thực tế hơi chua chát và những cái hại mà TPP sẽ gây ra cho nền kinh tế:

    - Hiện nay, 72% tổng lượng xuất khẩu của Việt Nam là từ các doanh nghiệp FDI. Tôi không tìm ra dữ liệu là phần chia lại cho lao động và thuế lợi tức của Việt Nam được bao nhiêu phần trăm? Tôi đoán là dưới 5% vì giá nhân công quá rẻ, gia công những phân khúc sản xuất nhỏ là chính, rồi chánh phủ lại miễn trừ nhiều loại thuế với giá khuyến mãi cho đất đai hạ tầng. Như tình trạng đã xẩy ra cho Trung Quốc, khi những điều kiện kiếm tiền của nhà đầu tư ngoại kém đi (giá nhân công, thuế, luật, giá đất…lên cao) , họ sẽ đi tìm những nơi chốn khác.

    - Kỹ năng chuyên viên và chất lượng sản phẩm có tăng nhưng sức cạnh tranh của doanh nghiệp nội địa rất yếu. Như một cậu học trò mẫu giáo được khuyến khích để bắt kịp các bạn đã vào đại học. Việc khả thi sẽ là một vấn nạn về khoảng cách kiến thức, tư duy và thời gian.

    - Với TPP, chúng ta không kiếm được nhiều ở các thị trường Âu-Mỹ-Nhật, nhưng thị trường nội địa phải được rộng mở để hàng ngoại tự do xâm nhập. Khi sản phẩm Việt bị giá rẻ của hàng Trung Quốc, Thai Lan cạnh tranh từ phía thấp, còn lại bị đè bẹp bởi chất lượng của hàng Âu, Mỹ, Nhật…ở phía trên; thì lợi thế cạnh tranh càng ngày càng thu hẹp cho mọi doanh nghiệp Việt.

    - Đáng quan tâm nhất là lĩnh vực nông nghiệp: lúng túng với bộ máy “hành” chính nông thôn, phí thuế ngất ngưỡng cao rồi lối canh tác cổ truyền manh mún, nông dân Việt sẽ chịu gánh nặng khủng của TPP.

    - Trong khi đó, với dòng tiền mới từ FDI và kiều hối, quyền lợi và quyền lực của nhóm nhỏ siêu giàu sẽ gia tăng mạnh mẽ. Các phe nhóm không những kiểm soát mọi hoạt động huyết mạch như tài chánh ngân hàng chứng khoán; mà còn tạo ra các chính sách hổ trợ đắc lực cho những dự án BDS, xây dựng hạ tầng, khai thác khoáng sản…của phe nhóm.

    Chuyện nhân quyền

    Giữa lợi và hại, tùy vị thế chánh trị và xã hội, TPP sẽ khiến vấn đề “nhân quyền” trở nên ít cấp bách hơn vì người Việt chỉ cần chút cải thiện về mức sống vật chất là đã thỏa mãn và chấp nhận mọi bất cập từ chính phủ. Chúng ta thấy rõ là sau khi “đổi mới”, cho đến nay, môi trường sinh hoạt của Việt Nam còn xuống cấp, tệ hơn cả Lào, Kampuchia (chưa cần so sánh với Singapore hay Hàn Quốc); nhưng phần lớn người Việt, kể cả các giới trẻ, đã happy ăn nhậu, cà phê, mê chuyện siêu sao, đá bóng…mà không quan tâm đến chính trị hay văn hóa. Mặc cho nước ngập mỗi ngày mưa tại Hà Nội và Saigon, hay ô nhiễm thực phẩm, không khí, hay kinh tế bị Trung Quốc đô hộ; dân Việt vẫn được tiếng là “hạnh phúc và lạc quan” nhất nhì thế giới. Khi người dân địa phương không “care” thì mọi hoạt động về nhân quyền của các hội đoàn trong hay ngoài nước sẽ èo uột hơn. Các chính phủ Âu, Mỹ…cũng sẽ thờ ơ với vấn nạn này, không cần phải đánh võ mồm để làm vui lòng nhóm cử tri gốc Việt.

    Ảo tưởng của hai bên

    Cùng với một thực tại khá chua chát, TPP là xúc tác cho vài ảo tưởng khác của nhiều thành phần.

    Ngoài ảo tưởng về dân chủ tự do như đã nói bên trên, chính phủ Mỹ luôn mơ về một Việt Nam mạnh mẽ, liên minh với các đồng minh tư bản để chặn tham vọng bá chủ của Trung Quốc trong khu vực. TT Obama còn gắng hoàn thành việc “xoay trục về châu Á” và TPP như một di sản lịch sử vào cuối nhiệm kỳ. Cái giá phải trả cho ảo tưởng này thực ra không to lớn lắm so với kích cỡ của kinh tế Mỹ, nhưng thất vọng là thất vọng. Quan hệ giữa chính phủ và đảng CS của Việt Nam và Trung Quốc sâu xa hơn cả 16 chữ vàng. Thực ra nó là “lá chắn” của cả 2 đảng bộ trước “diễn biến hòa bình”, đồng nghĩa với sự sinh tồn và quyền lực của vài chục triệu đảng viên tại 2 nước.

    Trong khi đó, nhiều quan chức và chuyên gia Việt Nam lại ảo tưởng quá nhiều về “con bài” Mỹ trong bàn cờ mà họ cho là khôn ngoan, thủ đoạn của họ. Họ tin rằng chỉ việc để cho tư bản Mỹ vô làm ăn; rồi chém gió vô tội vạ về nhân quyền, tôn giáo, công đoàn…là chính phủ Mỹ sẽ mở rộng hồ bao (và biên giới) để các quan chức kiếm tiền và giấu tiền. Thêm vào đó, nếu đàn anh Trung Quốc có ức hiếp bóc lột nhiều quá, như chiếm đất chiếm biển…thì quân đội Mỹ sẽ mạnh tay can thiệp. Chính phủ Mỹ dù đôi khi giả vờ ngây thơ, nhưng khối điều nghiên chính trị, kinh tế của họ luôn nhậy bén. Họ biết tính ra từng con số (tiền hay sinh mạng) để thẩm định giá phải trả. Không cân xứng là không thực hiện, mặc cho những sáo ngữ “đối tác toàn diện” hay “toàn bịp”.

    -----------------------

    TPP không phải là hiệp ước thương mại tự do (free trade agreement –FTA) duy nhất của Việt Nam. Trong 2 năm qua, Việt Nam đã ký 8 FTA với ASEAN, ASEAN + , Hàn Quốc, Chile, Liên Minh Nga-Kazakistan-Belarus…Kết quả của các FTA này không gì là ấn tượng, vì ngoài những doanh nghiệp FDI, công ty nội địa Việt chưa đủ sản phẩm và dịch vụ chất lượng, giá cao để xâm nhập những thị trường này. Mức sống người dân không có cải thiện gì đáng kể. Nghịch lý và mâu thuẫn còn trùng điệp trong xã hội và cơ chế. Chỉ có những quan chức và đại gia là có thêm những phần bánh ngon ngọt.

    Bây giờ, nếu được gia nhập TPP, miếng bánh này có thể lớn gấp nhiều lần các FTA hiện tại. Và may mắn thì người dân sẽ có chút mảnh vụn tung tóe đâu đó. Các lãnh đạo 2 chánh phủ Việt, Mỹ sẽ hờ hởi khen tặng nhau vì dù sao, TPP cũng là một cột mốc lịch sử như… hiệp định Geneva, hiệp định Paris, hay WTO hay hiệp ước song phương Việt-Mỹ.

    Nhưng với khách quan của người ngoài cuộc, thì TPP là khi kẻ cắp gặp bà già.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    9 phản hồi

    Ông Alan Phan ví von: "Nhưng với khách quan của người ngoài cuộc, thì TPP là khi kẻ cắp gặp bà già", tôi cũng mong VN là bà già hay "cáo già" cũng tốt vì "gừng càng già càng cay", anh Mẽo đâu phải "nai tơ" như ông nghĩ?! Nếu VN không vào TPP, nghĩa là như hiện nay, bị lấn át toàn diện về nhập siêu, bốn bề đất, biển, đảo bị lấn chiếm hoặc bị giật dây phá rối, lệ thuộc toàn diện kinh tế-chính trị với anh bạn "tốt". Thà là "kẻ cắp gặp bà già" còn hơn "Tam Tạng gặp Tề Thiên" - một thằng nhóc suốt ngày múa máy như anh hùng nhưng không làm gì được vì trên đầu đã có ông "Tam Tạng " 4 tốt tặng cho một chiếc vòng kim cô!

    Trong số các chuyên"ra" Kiều thì phải nói bố già Alan Phan là siêu "nổ" - "nổ" hơn cả chuyên "ra" Nguyễn Hưng Quớc - khi thì chat với đại gia này, khi thì chơi golf với đại gia kia, khi thì dating với chân dài, bla bla bla, có lúc thì khoe chơi "xế" xịn, nay lại khoe "lộc bình": "Lúc đó, căn nhà ở Hồng Kông của tôi có trưng bày một lộc bình thời Khang Hy rất quý. Tôi không sưu tầm đồ cổ, nhưng mua được với giá quá hời từ một công ty nhà nước nhỏ ở Xian (Tây An)".

    Nhưng bố già Alan Phan "nổ" đến tan tành xác pháo: "Ông đại gia Mỹ thèm thuồng đòi mua lại, thuê cả người định giá là khoảng 30 ngàn đô la, nhưng tôi không bán" (!)

    Bố già siêu "nổ" : Có ai ngu thuê người định giá tài sản khi chủ tài sản ấy không bán?

    Mỹ ngu dân hơn Alan Phan

    Cảm ơn Dân Luận và Alan Phan đã khai dân trí cho tớ và nhờ vậy tớ mới biết là Mỹ ngu dân hơn Alan Phan.

    Trước đây, tớ cứ tưởng Mỹ bắt tay Bựa để rảnh tay chống Xô, nay Mỹ bắt tay Việt để chống Bựa: nếu cuối năm nay Obama đi Hà Nội thì có khác gì Nixon đi Bắc Kinh hồi đầu thập niên 70 ?

    Bài viết đáng đọc nhưng xin hỏi ông già Alan: Viet Nam nên hay không nên vào TPP và lý do tại sao ?
    Lối viết của ông cho tôi có cảm tưởng là Viet Nam không nên vào TPP vì đọc mà thấy sợ quá .
    Cái lý luận của ông hình như nó cũng cùng một quy cách (pattern) của những kẻ chống Đổi Mới trong những năm 80, 90...
    Cái yếu kém mang tính thương mãi cạnh tranh của người VN dù có hay không có TPP, dù có hay không có các hiệp ước thương mại khác nó vẫn là một sự thực, nhưng nếu không sấn vào tham gia TPP hay các hiệp ước thương mại khác thì không bao giờ mình có cơ hội để khá hơn cả . Vả lại với một con người có hiểu biết tầm cở về kinh tế tài chánh như ông Alan, chắc ông cũng biết là sau các hiệp ước thương mãi là những dòng vốn đầu tư chảy vào VN, và vốn là tiền đề thứ nhất trong bốn yếu tố kinh tế lớn: vốn, đất đai, con người và thông tin
    Ông Alan nên ủng hộ và gợi các ý sao cho Viet Nam hưởng lợi nhiều nhất hay ít rủi ro nhất khi vào TPP vì nó như ai cũng hiểu là ngoài vai trò thương mại quốc tế nó còn giúp dân tộc mình có thêm cơ hội thoát Trung ...

    Wow, cũng vài năm rồi mới gặp bài viết của tiến sĩ. Trình ts bây giờ có vẻ được nâng cấp hơn, cường điệu hóa hơn với Bitch & Shit. Vài năm sống ở VN, ts bây giờ trở thành tuyển thủ Đá Đểu. Bằng chứng:

    Tiến sĩ viết:
    ..Tôi đồng ý, nhưng năm sau, vợ tôi bán chiếc lộc bình khi trang trí lại nhà cửa (không biết sau này ông TBT Trọng có là chủ nhân?). Tôi thấp thỏm cả mấy năm trời, nghĩ là phải mất 30 ngàn nếu thua cược.

    Độ (bet) là cái bình & 30k đô, chứ ko phải độ 30k với 30k. Nếu ông Mỹ thắng, có thể ông ta thắng 60k (trị giá của cái bình). Lão Bà Bà đem phất, ko ngạc nhiên với giá hơn 30k, nếu thua thì đem Bà ra làm bia đỡ đạn.
    Thật tội nghiệp cho mấy em trẻ, nếu có, tôn ts làm thầy hoặc tốn tiền mua sách ts viết.

    Tiến sĩ viết:
    ... Hai ông chính trị gia cho rằng nếu giúp cho Trung Quốc giàu có thịnh vượng hơn, chính quyền Cộng Sản sẽ “tự diễn biến” và trở nên dân chủ, tự do, nhân đạo, hòa bình…hơn

    Ới Allah, xin cho con nín cười trong lúc múa phím. Tiến sĩ tự nhồi ý tưởng của mình vô 2 cái đầu được coi là Ma Đầu.

    Mr. Nixon, nếu gạt bỏ cái tài của 1 chính khách qua 1 bên, nhiều người Mỹ coi tt Nixon là hạng người lưu manh (crook) về mặt cá nhân. Thân phụ của Mr. Romney, Mr. George Romney từng giữ chức bộ trưởng dưới chướng của Nixon. Ông nói: Nixon is a crook but a very smart one. Nixon là dân lưu manh nhưng thuộc loại thông minh. Ngoài ra, bản chất của tt Nixon là người đa nghi (paranoia). Một người ông có thể tin được, nếu có, đó là phu nhân của ông.

    Kissinger là típ Do Thái rặc. Nếu ai từng đụng trận với Do Thái thì dễ thấy hoặc hiểu hơn. Fact: Có thể có nhưng CHƯA từng nghe 1 người nào nói tốt về dân Do Thái. Có thể đó là lý do God là người muốn cứu vớt dân Do Thái nhưng vô vọng. Giỡn :)

    Để 2 cái đầu, 1 lưu manh, 1 Do Thái có tư tưởng Giúp hoặc Hy Vọng mông lung thì nên đi nhậu với Diểm cho nó chắc cú hơn. Tổng thống Nixon bắt tay trùm CS Tàu (1 trong những lý do) để giải quyết dứt điểm vụ sa lầy VN cho nó gọn và lẹ.

    Tiến sĩ viết:
    Ngoài ảo tưởng về dân chủ tự do như đã nói bên trên, chính phủ Mỹ luôn mơ về một Việt Nam mạnh mẽ, liên minh với các đồng minh tư bản để chặn tham vọng bá chủ của Trung Quốc trong khu vực. TT Obama còn gắng hoàn thành việc “xoay trục về châu Á” và TPP như một di sản lịch sử vào cuối nhiệm kỳ.

    Có lẽ ts có nhiều hoài bão khi đống đô ở VN, sau vài năm ts bể mộng nên dùng 2 chữ ảo tưởng hơi bị nhiều. Không ngạc nhiên ts ko rõ nguồn gốc nơi đâu khi Mẽo thường đặt Dân Chủ, Quyền Người (human rights) vào những vụ áp phe với những nước muốn làm ăn với Mẽo.

    Again, lại cố tật, cái tật này chỉ có và được truyền lại từ Đảng: Nhét. Con Gà Đen muốn để lại Di Sản Lịch Sử khi Xoay Trục… á? Thấy ngọn mà ko thấy gốc. Con Gà Đen, chỉ là người thi hành, nếu nói sâu xa hơn. Khi Mỹ quá bận rộn với Bin Laden, & Sadam, Tàu Bựa thừa nước đục thả câu cả hơn 1 thập niên. Bây giờ tương đối rảnh nên giới chóp bu của Mẽo xoay trục để cản bước tiến của Tàu. VN là 1 trong những con chốt chính, tuy nhỏ nhưng nặng ký (quan trọng) trong bàn cờ xoay trục.

    Tuy nhiên, tuy quan trọng nhưng Mẽo vẫn theo kế hoạch cho dù có VN hay ko. Trọng Lỏi hình như hiểu được điều này.

    Tình hình trứng ốp la Tàu Bựa đang cực kỳ hót và ly kỳ. Rất muốn ts viết nhiều về chủ đề này, chiêu ruột của ts để được mở rộng tầm mắt. Rất mong :).

    Kinh tế là con người, chính trị cũng là con người, thay đổi cũng con người, những thành tựu từ FTA hay TPP cũng từ con người.

    Cốt lõi cũa vấn đề là " nhưng phần lớn người Việt, kể cả các giới trẻ, đã happy ăn nhậu, cà phê, mê chuyện siêu sao, đá bóng…" là một thực tế.

    Dù chê ông già Alan nổ hay còn gọi ông là Việt gốc Hoa, thờ Tàu. Nhưng ông đã nêu đúng cái cốt lõi của vấn đề nên vẫn phải cám ơn ông và người Việt còn quan tâm đến thời cuộc cũng bớt viễn vông tự sướng.

    Trung Quốc có một đội quân thứ 5 hùng hậu ở VN và trên khắp thế giới, phía sau họ có Trung Cộng chống lưng, biểu hiện bề ngoài đó những người có trình độ, có tiền, là những doanh nhân, nhà đầu tư, nhà nghiên cứu khoa học... với mác quốc tịch không phải TQ, họ có thể nói xấu TQ nhưng đừng lầm tưởng, mục đích cuối cùng của họ là bảo vệ những gì mà TQ coi là "cốt lõi"...

    Cho dù TPP hay hoá thân thành TWW (Trans world wonder) thì thương trường vẫn chỉ là thương trường của muôn đời. Cái đảng chuyên nghề ăn xin và lường bịp+ăn cắp toàn tập này không rõ vì ngu dốt hay cố bịp mắt người dân hòng vét cú chót trước khi hoặc chuồn sạch hay xuống hố trọn bộ đang ra sức đánh bóng cho cái độc bình chứa đầy chuột đen bằng các động thái dù chưa làm người dân cũng rõ trước sẽ về đâu, hoạ chăng bọn đảng đang ngủ ngày mới hy vọng sẽ được ban cho chuyện lạ. Hô Hô Hô đầu gỗ cho dù chẻ hai ra thì cũng chỉ đủ dùng làm củi đốt mà thôi!!!

    Tôi thường đọc các bài viết của ông Alan Phan, ông là người gốc Hoa, nhìn chung ở khía cạnh kinh tế các bài viết của ông có nhiều điều hữu ích, ở góc độ khác nhất là những vấn đề có liên quan đến địa - kinh tế - chính trị giũa Việt Nam với Trung Quốc dù bài viết của tác giả có tinh vi đến đâu nhưng để ý kỹ sẽ thấy ông vẫn lòi cái đuôi TQ, ông càng cố nói xấu TQ thì độc giả càng nhìn thấy ông cố che đậy một sự thật là ông không muốn VN mạnh lên và TQ yếu đi...