Song Chi - Khi chúng ta có thể quen cả với nỗi nhục!

  • Bởi Admin
    31/07/2015
    4 phản hồi

    Song Chi

    Những thông tin gần đây về người Việt ăn cắp ở Thụy Sĩ, Nhật, Đức, phụ nữ Việt nhiều người bị chính phủ Singapore từ chối cho nhập cảnh… làm người Việt trong và ngoài nước xấu hổ, đau lòng và phẫn nộ.

    Nhưng thật ra có phải đến bây giờ hình ảnh người VN nói chung mới trở nên xấu xí trong mắt nhiều dân tộc khác? Câu trả lời là không. Hình ảnh người VN, nhờ ơn Bác và đảng, nhờ ơn chế độ xã hội chủ nghĩa ngàn vạn lần tươi đẹp hơn các nước tư bản thối nát, đã xấu xí đi từ lâu rồi.

    Từ cái thuở sinh viên VN đi du học ở các nước xã hội chủ nghĩa anh em, đa số lo học chỉ một phần, phần còn lại-mà cái này mới là chính-lo mua hàng về nước bán kiếm lời để có đồng ra đồng vào và giúp đỡ gia đình ở nhà đang sống hết sức túng thiếu thời chiến tranh. Dù ở Liên Xô, Đông Đức, Tiệp Khắc hay Hungari, một hình ảnh quen thuộc của du học sinh VN là xếp hàng, mua càng nhiều càng tốt mọi thứ từ cửa hàng quốc doanh của nước bạn bán ra mà có thể tiêu thụ được ở VN, từ xà phòng, bàn là (tức bàn ủi), phích nước, nồi cơm điện, quạt máy…Có khi xếp hàng vòng đi vòng lại, mua hết sạch hàng của người ta. Rồi đến khi lên đường về nước người nào cũng tay xách nách mang, lễ mễ đồ đạc, nặng trĩu. Không chỉ sinh viên đi du học, giới nghệ sĩ, cán bộ miền Bắc đi công tác cũng “tranh thủ” mua hàng về bán. Đến nỗi có dạo nhiều cửa hàng phát sợ, cứ thấy mặt người Việt là không chịu bán hoặc chỉ bán đúng một cái mỗi món hàng.

    Nhớ hồi cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn còn sống, có lần vui chuyện ông kể dạo ông được nhà nước cho sang Moscow tham quan, suốt thời gian ở đó cho tới khi về nước, không thấy ông mua bất cứ món hàng gì ngoại trừ rượu ngon để uống, từ anh em nghệ sĩ trong đoàn cho tới những người Liên Xô tiếp xúc với đoàn đều… ngạc nhiên!

    Rồi đến thời nhà nước VN ồ ạt cho người dân đi xuất khẩu lao động. Hết đợt này đến đợt khác, hàng trăm ngàn con dân Việt, từ những làng quê nghèo khó ở miền Bắc miền Trung lại kéo nhau lên đường đi làm thuê ở xứ người. Và dần dà những câu chuyện không hay, những thông tin xấu về cách hành xử của người lao động Việt lại xảy ra, ngày càng nhiều. Nào bỏ việc, bỏ chỗ làm, trốn ra ngoài làm chui, tìm cách ở lại. Nào ăn cắp vặt, có khi ngay cả ở chỗ làm.
    Rồi thêm đội quân đi chui sang nước người tìm mọi cách ở lại hợp pháp hay bất hợp pháp, đi qua các nước Đông Âu, Anh, Nga… bằng nhiều nẻo đường khác nhau. Họp chợ, làm ăn buôn bán nhưng cách sống thì như những ngưởi ở trọ trên xứ người, không biết ngôn ngữ hoặc biết rất kém, không quan tâm học hỏi bất cứ thứ gỉ của nước người ta, chỉ sống quây quần giữa người Việt với nhau, nói tiếng Việt, ăn món ăn Việt, ngày đọc báo Công An, An ninh Thủ Đô, tối xem VTV4...

    Hoàn cảnh sống bấp bênh trong khi khát vọng kiếm tiền và làm giàu nhanh đã làm nảy sinh ra đủ thứ tệ hại, trong đó ở khu vực các nước Đông Âu, Anh, người Việt nổi danh với nạn buôn lậu thuốc lá, trồng “cỏ” tức cần sa và ăn cắp.

    Phụ nữ VN cũng không chịu kém. Chị em, mà phần lớn là từ miền Tây Nam Bộ, lại chọn con đường ra đi bằng cách lấy chồng Đài, chồng Hàn…Cô dâu Việt ồ ạt xuất khẩu nhiều đến nỗi có một dạo người Việt đau lòng trước những thông tin đại loại như trên những trang quảng cáo hoặc văn phòng môi giới hôn nhân ở các nước này còn quảng cáo kiểu như lấy vợ Việt vừa ngoan vừa rẻ vừa còn trinh, nếu không còn trinh sẽ hoàn lại tiền hoặc đổi cho cô khác v.v… Rồi các cô gái trẻ, cũng lại xuất thân từ những làng quê nghèo khó nhưng muốn kiếm tiền nhanh, chọn con đường đi sang các nước như Singapore, Đài Loan, Thái Lan, Cambodia… để làm “gái”. Đó cũng là lý do vì sao gần đây chính phủ Singapore lại khó khăn với nhiều nữ du khách Việt và không cho nhập cảnh.

    Hình ảnh người VN cứ như thế xấu dần đi trong mắt nhiều dân tộc khác. Nhưng phổ biến nhất là… nạn ăn cắp vặt, nhiều đến mức người Nhật, người Đài Loan phải có những tấm bảng khuyến cáo bằng tiếng Việt. Không chỉ du học sinh, du khách mà cả tiếp viên hàng không, phi công cũng buôn lậu, tiêu thụ hàng ăn cắp bị bắt quả tang.

    Đi ra nước ngoài thì như thế, còn ở trong nước, người Việt chúng ta cũng tạo nên một hình ảnh không mấy đẹp. Từ những câu chuyện nhỏ về hành vi ứng xử nơi công cộng như môt cô hoa hậu ngủ hết sức hớ hênh giữa máy bay, một cô ca sĩ có tiếng cho con tè vào túi nôn trên máy bay, nhiều người trong giới showbiz gây ra đủ loại scandal (thậm chí không loại trừ việc cố tình tạo scandal để mau nổi tiếng), chửi xéo nhau chơi xấu nhau giữa đời thực cũng như trên mạng, người Hà Nội chửi tục như hát hay đến mức chính quyền Hà Nội phải phát lệnh “tuyên chiến” với nạn nói tục, chửi bậy…

    Nạn bún mắng cháo chửi, chửi khách ăn trong nước đã đành, với du khách nước ngoài thì tìm mọi cách chặt chém, móc túi, gian lận… khiến nhiều người đến VN một lần và không còn muốn quay lại. Nào nạn chen lấn xô đẩy khi xếp hàng, khi được phát một món hàng miễn phí, nạn hôi của, sự vô cảm…

    Dân thì như thế còn quan chức, nhà nước VN? Hình ảnh về nhà cầm quyền VN lại càng là một hình ảnh tiêu cực, xấu xí trong mắt bè bạn quốc tế. Một nhà nước độc tài độc đảng do đảng cộng sản lãnh đạo, mô hình chỉ còn lại vài nước ít ỏi trên thế giới, với một thể chế chính trị lạc hậu, thường xuyên xếp hàng chót cùng với một số quốc gia độc tài tệ hại khác trong những bảng xếp hạng về thành tích nhân quyền, kẻ thù của internet, nổi tiếng về tham nhũng, đi vay nợ của nước ngoài. Đất nước hòa bình đã mấy chục năm nhưng vẫn cứ lẹt đẹt đói nghèo và vác mặt đi vay, đi xin xỏ các nước, nhưng lại chẳng giúp đỡ gì nước khác.

    Thú thật ngay như người viết bài này đang sống ở Na Uy, nếu có nghe được tin gì về VN trên báo, đài Na Uy thì cũng hiếm khi có tin tích cực, hầu hết là tin tiêu cực. May mà Na Uy xứ lạnh quá, dân số ít, vật giá đắt đỏ, dân nhập cư lậu khó sống nên số người Việt tìm mọi cách đi qua ở chui rồi phạm pháp cũng vẫn còn ít, nếu không thì cũng khó ăn khó nói hơn với người ta!

    Nhìn lại đến bây giờ, chúng ta có gì để tự hào. Cái danh hão mà một thời đảng và nhà nước cộng sản VN rất hay đem ra để tuyên truyền, nhồi nhét vào đầu bao thế hệ người dân như VN rừng vàng biển bạc, một đất nước anh hùng đã từng đánh thắng hai đế quốc hùng mạnh nhất thời đại, VN là lương tâm của nhân loại, rằng nhiều người nước ngoài chỉ mơ ước một buổi sáng thức dậy thấy mình là người VN… Tất cả chỉ là trò tuyên truyền dối trá, còn thực tế, như đã thấy, vô cùng bẽ bàng.

    Nào đâu rừng vàng biển bạc hay tất cả tài nguyên, khoáng sản của đất nước đã bị đào lên bán sạch, cả lãnh thổ lãnh hải cũng bị chiếm, bị bán rẻ đi. Chiến thắng Pháp, Mỹ làm gì khi chính cái lý tưởng, mục đích đấu tranh một thời cộng với toàn bộ cái học thuyết mà đảng cộng sản tôn thờ đã bị chính họ vứt vào sọt rác, chỉ còn giữ lấy cái vỏ để tiếp tục tại vị, khi chính họ bây giờ phải chạy theo năn nỉ các cựu thù cũ giúp đỡ về kinh tế cho tới quốc phòng, toàn vẹn lãnh thổ…

    Nhìn sang các nước láng giềng từ Nhật, Hàn cho tới Thái Lan, thậm chí Lào, Cambodia mà đau lòng, xấu hổ.

    Nhục riết rồi thành quen. Những câu chuyện, thông tin, hình ảnh xấu xí về nhà cầm quyền VN, về con người VN dần dần không còn làm cho chúng ta ngạc nhiên nữa. Và điều đó thật là nguy hiểm. Khi chúng ta có thể quen được với cả cái nhục!

    VN bị coi thường. Người Việt và cái hộ chiếu VN bị coi thường ở nhiều nơi. Nhưng lạ lùng một điều là người Việt mình lại rất coi thường một số dân tộc khác. Không chỉ người Việt trong nước mà cả người Việt ở nước ngoài, nhiều người có đầu óc rất kỳ thị, phân biệt chủng tộc.Ví dụ như gọi người da đen là bọn “nhọ”, bọn “mọi”, dân Ả rập hay Trung Đông là bọn “rệp”, dân Pakistan là dân “ba khía”, (còn tất nhiên vì sao gọi dân Tàu là bọn “khựa” thì có lý do khác, do mối quan hệ chưa bao giờ là thật sự tốt đẹp giữa hai nước và do những gì nhà cầm quyền Trung Quốc từ xa xưa cho tới bây giờ đã và đang đối xử với VN). Chúng ta coi thường một số dân khác trong khi nhìn lại dân mình, nước mình đứng ở đâu trên thế giới?

    Không có một dân tộc nào nhiều tính xấu hơn hay khiếm khuyết bẩm sinh về mặt tính cách, nhân cách hơn so với dân tộc khác. Người Việt cách đây mấy chục năm rõ ràng phần đông tử tế, lương thiện, có phẩm cách, sống theo phương châm “giấy rách giữ lấy lề”, “đói cho sạch, rách cho thơm”, “mất tiền là không mất gì cả, mất danh dự là mất tất cả”… Như nhiều người cũng đã phân tích, khi con người phải sống trong một chế độ, một xã hội mà nạn tha nhũng, ăn cắp, hối lộ, dối trá hoành hành tử trên xuống dưới thì cũng khó mà giữ cho mình cả đời lương thiện, tử tế.

    Chính là cái thể chế chính trị, cái mô hình xã hội, do con người tạo ra và ngược lại, cũng ảnh hưởng đến con người. Chọn một thể chế chính trị sai lầm, một mô hình xã hội sai lầm tạo điều kiện cho cái xấu, sự không tử tế nảy nở và cái tốt, sự tử tế bị triệt tiêu thì không chỉ đất nước bị tàn phá mà nhân cách, đạo đức của con người cũng bị hủy hoại.

    Hãy chia sẻ suy nghĩ của bạn

    4 phản hồi

    Phản hồi: 

    Kể ra những cái xấu của người Việt như thế là đầy đủ. Nhưng chả lẽ chúng ta cứ nhẩm mãi trong vũng bùn ô danh này? MUỐN THOÁT RA CHÚNG TA PHẢI LÀM GÌ? Đó mới chính là vấn đề kế tiếp cần bàn.

    Con người như một đứa trẻ mới sinh ra chưa định hình về tập quán. Nó trung tính. Không tốt không xấu chỉ có nhu cầu bảo tồn sự sống. Chính với thời gian tiếp xúc với người chung quanh như cha mẹ, cô thầy, bạn bè và xã hội chung quanh tạo nên những tập quán tốt hay xấu. Thế thì tốt xấu tuỳ giáo dục và môi trường sống định hình. Chung quanh nó nếu nhiều người tốt, sống văn minh thì đuơng nhiên nó thừa hưởng. Chung quanh nó toàn dân trộm cắp, nối dối và vô văn hoá thì nhiều khả năng là nó xấu theo. Nó sẽ nối dối, trộm cắp và cục cằn ích kỷ.

    Cùng là giòng máu Việt sao các em được học hành, trưởng thành và sinh sống tại Hoa kỳ và Tây Âu trở thành những công dân tốt và thành công trên nhiều lãnh vực khác nhau?

    Qúit trồng xứ ta chua, nhưng trồng xứ người lại ngọt. Tại sao vậy cà? Trả lời được câu hỏi này giúp chúng ta giải quyết vấn nạn người Việt xấu xí.

    Phản hồi: 

    Nước ngoài nghĩ gì về dân tộc VN ? Dân VN là một dân tộc cực kỳ mâu thuẫn đến quái đản,luôn luôn hãnh diện về lịch sử chống ngoại xâm nhưng lại rất thích nước ngoài ,từ việc di cư ra nước ngoài,du học,du lịch, lấy chồng nước ngoài theo đủ kiểu, cho đến tìm cách đi rồi ở lậu lại (và sau đó để sinh tồn phải phạm pháp),...điển hình như nước Campuchia mà dân VN hay chê "ăn bốc",nhưng một bộ phận dân VN vẫn "xuất ngoại" sang Campuchia chứ không có" dân ăn bốc " nào qua VN ở thành làng ! Nhiều nước chẳng qua vì theo chính sách nhân đạo quốc tế của LHQ mới miễn cưỡng tiếp nhận những người VN tị nạn cộng sản chứ kỳ thật họ không ưa, bởi dân VN đi đâu cãi lộn,làm ồn,thưa kiện đến đó làm ầm ầm xã hội của người ta lên .Dân VN là một dân tộc khôn nhà dại chợ vọng ngoại,đối với nhau thì quyết ăn thua đủ,lừa gạt,giết chóc,giải phóng nhau ,bốc lột nhau,chửi bới,nhưng đối với người nước ngoài thì đãi đằng,trọng vọng,dâng tiền cho(học phí của du học sinh VN luôn mắc hơn các nước khác) hoặc cho chơi không (nữ) và chính cái kiểu khôn nhà dại chợ này của VN làm nước ngoài khinh nhất bởi họ không cho cách đối xử xum xe lăng xăng,kể cả dưới hình thức thực tập ngoại ngữ, là hiếu khách .Người Việt trong nước sống thì sống a dua,bè phái ,cục bộ địa phương,hại nhau,gạt nhau,giết nhau để tồn tại,ngoi lênNgười Việt ở nước ngoài đối xử với nhau ồn ào như cái chợ: ma cũ ăn hiếp,bốc lột ma mới,người qua trước khi dễ người mới qua(nhất là những người vì hoàn cảnh mà thành lẻ loi) là cù lần,hoặc cười nhạo móc chọt"giống Việt Cộng" bởi nghiêm ít nói- trời ạ,VC mà nghiêm sao,hề hết biết !Đối với nước ngoài,một trong những điều quái đản của nước Việt nữa là hình tượng Hồ.Đối với họ,Hồ ,người có dung mạo quái dị như tai chuột,râu lưa thưa,mặt choắc,đã đưa nước Việt đến điêu tàn thê thảm bằng hình mẫu quản lý cai trị của mình đến nổi chính phủ cứ ra nước ngoài là chỉ đi mượn nơ hay xin viện trợ vậy mà vẫn được đất nước ca ngợi,dựng tượng khắp nơi khiến tốn biết bao tiền của .Những người nước ngoài trong thời gian sống và làm việc tại VN còn biết rằng dân VN có những thói gian vặt ngoại lệ không đâu có như rải đinh ,quăng chuột rác ra đường,ở dơ (nhà hàng sang trọng nhưng toilet hôi rình, không có xà bông,.. )dân thì ung dung vượt đèn đỏ và nếu họ rành tiếng Việt(cũng có người) thì họ sững sờ trước cách chửi thề độc nhất vô nhị của dân Việt: dân Việt buồn bực,ấm ức chuyện gì thì nhất định đem mẹ mình ra đụ- đụ mẹ !(trong khi mấy dân tộc khác cùng lắm chỉ "đụ mẹ" người khác !). Do vậy khi nói đến dân VN,người nước ngoài vừa ghét vừa khinh và chính vì thế họ mới "vạch lá tìm sâu" kiếm chuyện làm khó dễ vấn đề người Việt nhập cư,bất kể người Việt đó giàu hay có học như thế nào, như làm rùm ben về các chuyện người VN ăn cắp,bán dâm chứ thật sự những điều này nước nào cũng có .Dân VN dường như biết những tật xấu đặc trưng của dân tộc,biết nước ngoài khinh ghét ,nguyền rủa những tật xấu đó,nhưng tiếp tục lầm lỳ sống không chịu sửa-nhất là tánh khôn nhà dại chợ vọng ngoại.Đây phải chăng là điều báo hiệu của một dân tộc sắp tự tử hàng loạt cho triệt vong luôn-nhiều khi cũng nên như thế !- như là cách tốt nhất để tạ tội tu sửa bản thân trước tổ tiên đã sinh ra dân tộc vì đã để tổ tiên mang tiếng quá nhiều !

    Phản hồi: 

    [quote="Tác giả"]... số người Việt tìm mọi cách đi qua ở chui rồi phạm pháp cũng vẫn còn ít, nếu không thì cũng khó ăn khó nói hơn với người ta... [/quote]

    Hiểu ý tác giả muốn nói. Không ý kiến, mỗi người mỗi cảnh, mỗi nhận xét & ứng xử khác nhau. Chỉ kể chuyện.

    Mấy chú Mẽo nhiều khi có ý chọc cho vui, có lúc chế nhạo hoặc khinh rẻ cũng có. Thỉnh thoảng mấy chú nói đại ý: Có thật tụi mày khoái thịt dog lắm phải ko? Tụi mày xực luôn cả rắn rết etc...? Khiếp thật!!!

    Bình thường và trả lời: Tao xực dog rồi, nốc máu rắn rồi. Ngon tuyệt. Vài chú liền ném ánh mắt khinh rẻ.

    Cười và nói: Tao nói cho tụi bay nghe. Tụi bay đang đốp hamburger & tụi bay mạnh miệng (big mouth). Sau 3-5 ngày nếu tụi bay ko có 1 thứ gì vô bụng, tụi bay sẽ đớp tất cả những thứ gì, con gì biết di động, anything that moves. Nếu tao nói sai, shoot me, bắn bỏ.

    Vậy mà cả đám cười và có vẻ đồng ý.

    Có lần, 2 bố Mỹ trắng trung tuổi thuộc giới trung lưu ở trong khung cảnh hiếm Mít Ta hoặc dân thiểu số. Một bố nói với bố kia: You có nghe tin có thằng da vàng lùn (little Asian) vừa giết người hôm qua ko?

    Chỉ có 3 người, 2 trắng 1 mít rặc, liền nhanh nhẩu đoảng: Oh yeah, và 2 bố có biết tuần trước bên Texas có chú dùng xe tải nhẹ kéo lết 1 chú da đen cho đến chết ko?

    Chú giết người đó là dân da trắng. Hai bố nghe xong, ko trả lời và nói chuyện khác.

    Ngày xưa gặp chuyện thường, vài năm gần đây hiếm khi gặp cảnh tương tự.

    Phản hồi: 

    Cám ơn cô Song Chi về bài viết này. Khi Paris by Night ra cuốn băng "Tôi là người Viêt Nam", tôi muốn viết một bài báo để nói là tôi thấy nhục nhã làm người Việt nam, mà không biết viết thế nào.